Sau Khi Xuyên Sách Ta Cung Phụng Hoàng Đế Nước Địch - Chương 65
Chương 65: Chấp niệm của nguyên chủ
Lúc nàng đọc tiểu thuyết, chỉ biết thích khách là địch quốc, cụ thể là quốc gia nào, thật đúng là không thấy nhắc qua.
Tây Trần quốc hẳn là không có khả năng, Sở Quảng Văn căn bản không để vào mắt.
Sở An Nhan đột nhiên nhớ tới chuyện lúc trước Hồng Tô nói:
“ Là người ở biên cương? ”
Sở Quảng Văn lắc đầu, “ Người ở biên cương tay không duỗi dài như vậy được, lại nói, còn cùng họ với tên tiểu tử trong lòng con ”
“ Đại Lăng quốc? Sao có thể! ”
Dù thế nào cũng đều không thể là Đại Lăng quốc, hiện tại Lăng Giang còn chưa tiếp nhận Đại Lăng quốc, quốc gia bọn họ còn chưa đủ uy hiếp với Sở quốc.
Cho nên nàng ngay từ đầu đã đem nó loại bỏ.
Hơn nữa cũng không giống như là Lăng Giang làm, vừa rồi nàng hỏi, máu là của những người khác, nếu là Lăng Giang làm…..
Sở An Nhan đột nhiên nhớ tới Lăng Giang đáng sợ như nào ở trong nguyên tác, đột nhiên cảm thấy việc này…
Không phải không có khả năng!
“ Con cũng không thể xem thường Đại Lăng quốc, quốc quân họ tuy rằng đã già rồi, nhưng những hoàng tử dưới trướng mỗi người đều không phải là đèn cạn dầu. Mà lần này phái người tới ám sát ta là Đại hoàng tử của Đại Lăng quốc, tuy rằng bọn chúng đã xóa sạch giấu vết, nhưng phụ hoàng vẫn phát hiện được chút dấu vết để lại. Đại hoàng tử chỉ vì cái trước mắt, tàn nhẫn độc ác, muốn nhanh chóng có được một ít thành tựu để đoạt vị. Phụ hoàng tìm con lại đây chính là muốn cho con biết điều này, lúc trước Sở quốc hưng thịnh, ta chỉ nghĩ muốn đối xử tốt với hai mẫu nữ các con một chút, chung quy là không nghĩ tới bọn chúng sẽ tính toán đánh tới trên đầu mấy người. Kỳ thật ta cũng hy vọng là lòng nghi ngờ của ta quá nặng, chỉ là đã trải qua chuyện Tây Trần quốc, phụ hoàng phải cẩn thận hơn chút. Phụ hoàng trước kia cho rằng con làm việc không đàng hoàng, hiện tại có thể nhìn thấy con lớn lên hiểu chuyện thật sự thực vui mừng. An An yên tâm, chỉ cần phụ hoàng còn sống một ngày, con vẫn có thể làm một tiểu công chúa điêu ngoa tùy hứng ”
Sở Quảng Văn thở dài, ông là vua một nước, chính là ông cũng có tư tâm, đó chính là bảo vệ tốt một nhà bọn họ, để cho bọn họ trải qua cuộc sống tốt nhất, không bị chịu tổn thương.
“ Phụ hoàng ”
Hốc mắt Sở An Nhan hơi ướt, nguyên chủ có thể sống không lo không nghĩ, có thể ở kinh thành tùy ý làm bậy gây rắc rối mọi nơi, chẳng qua là vì có người nguyện ý ở sau lưng nàng ta thu dọn tàn cuộc mà thôi.
Sở An Nhan thoáng nhìn vài sợi tóc bạc trên đầu Sở Quảng Văn, cảm xúc chung quy là có chút kìm nén không được.
Sở An Nhan cảm thấy có chút kinh ngạc, nàng tuy rằng cảm động, nhưng hiện tại thống khổ lại giống như là đến từ một người khác.
Nước mắt Sở An Nhan cứ như vậy rơi xuống, nàng phảng phất hiểu nguyên do trong đó, nghiêng người nhào vào trong ngực Sở Quảng Văn.
Mùi thơm dễ ngửi từ bàn tay to rộng, thực ấm áp, thực an toàn.
Sở An Nhan không biết mình khóc bao lâu, cuối cùng nàng nghe thấy được một giọng nữ phẳng phất quanh đầu nang, đau muốn nổ tung:
“ Cảm ơn ngươi Sở An Nhan, xin ngươi nhất định phải chăm sóc thật tốt người nhà của ta, đừng để bọn họ đi theo con đường trước kia của ta. Trước kia là ta quá tùy hứng…… Ta đi rồi, hiện tại ngươi là người duy nhất ”
Sau khi rời khỏi chỗ Sở Quảng Văn, Sở An Nhan đứng tại chỗ xuất thần nhìn lên vầng trăng sáng trên bầu trời.
Chung quanh là một mảnh yên tĩnh thanh bình.
Sở An Nhan đột nhiên nhớ tới trước kia nàng thấy một câu:
Nào có năm tháng yên ả, chẳng qua là có người ở phía sau gánh vác thay ngươi.
Nếu mình đã là tu hú chiếm tổ, chấp niệm cuối cùng của nguyên chủ, nàng nhất định phải thực hiện thay nàng ấy.
Trong nháy mắt ấy, Sở An Nhan nghĩ thông hơn rất nhiều.
Nàng còn thời gian khoảng hai năm.
Ở chỗ này ngây người hồi lâu, Sở An Nhan mới cảm thấy cho tới nay kế hoạch của nàng vẫn là quá ít.
Một năm sau khi Lăng Giang rời đi đã dành được Đại Lăng quốc, thậm chí mưu lược còn sâu hơn so với những người sống ở chốn thâm cung.
Trong sách, cuối cùng cặp Sở Quảng Văn cùng Ôn Xu cũng chết, nhưng nữ chính lại không hề cầu tình cho họ.
Sở An Bình từ nhỏ chịu sự thờ ơ cùng thành kiến, cho dù là thánh mẫu cũng không có khả năng không hề có nửa câu oán hận.
Nàng hiện tại không dám đánh cược, muốn người một nhà sống tốt, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình.
Hai năm…… Nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn.
“ Công chúa có tâm sự? ”
Lăng Giang không biết từ khi nào đã đi tới bên cạnh Sở An Nhan.
“ Không có, ta chỉ là cảm thấy đêm nay ánh trăng khá đẹp ”
“ Không nghĩ tới công chúa còn có nhã hứng thế ”
Sở An Nhan nghe ra trong giọng Lăng Giang có sự trào phúng, nhưng nàng cũng không nổi nóng, mà bình tĩnh nhìn chằm chằm hắn.
“ Lăng Giang, ngươi có thể đồng ý ta một chuyện không? ”
“ Công chúa thứ gì cũng đều có, còn cầu ta chuyện gì? ”
“ Thôi bỏ đi ”
Sở An Nhan di chuyển tầm mắt, nàng cũng không biết mình vì sao lại mở miệng hỏi Lăng Giang, nàng lại không có bất kì sự hứa hẹn gì, hay là đưa đồ xứng với giá trị của lời hứa, Lăng Giang làm sao có thể đồng ý với nàng.
“ Được, ta đồng ý với ngài, chỉ cần là chuyện ta có thể làm, ta đều sẽ làm vì công chúa ”
“ Cảm ơn ”
Sở An Nhan đột nhiên cảm thấy an tâm chút, đương nhiên nàng cũng hiểu, mình không thể hoàn toàn dựa vào một câu hứa hẹn bằng miệng.
“ Sắc trời đã muộn, ngươi lại bị thương, sớm nghỉ ngơi chút ”
“ Công chúa không dẫn theo ta về? ”
“ Ta không thích bạc đãi người bệnh, cũng không thích ngủ trên mặt đất, chờ vết thương của ngươi khỏi lại rồi trở về. Ngươi đã cứu phụ hoàng ta, ông ấy sẽ không để ngươi chịu thiệt ”
Sở Quãng Văn nghe rõ cuộc đối thoại ở ngoài, ông bĩu môi, lời khuê nữ nói đều là đang nói cho ông nghe,
sợ ông làm gì tiểu tử kia.
Trở về phòng mình, Sở An Nhan lặng lẽ phân phó Hành Nhất đi chuẩn bị vài thứ.
Sở An Nhan chống mặt, đem một tay còn lại đặt nên tay kia.
Đại hoàng tử Đại Lăng quốc……
Ngày hôm sau, Sở An Nhan để người đem đồ vật dọn về Vân Nhai Viện.
Không có biện pháp, người nào đó sáng sớm chạy tới nói vết thương hắn đã đỡ, cách tốt nhất để giải quyết chuyện này chính là dọn về Vân Nhai Viện.
Sở An Nhan để tay lên ngực tự hỏi, nàng để ý chắc chắn chỉ là túi da của Lăng Giang, tùy tiện đổi một người đẹp trai khác đến trước mặt nàng, nàng đều sẽ rung động.
Hơn nữa lúc trước trong đầu còn có chấp niệm của nguyên chủ quấy phá, để ý túi da Lăng Giang là chuyện bình thường.
Nàng hiện tại muốn chuyện quan trọng!
Ở Vân Nhai Viện được mấy ngày, vết thương của Lăng Giang cũng gần như đã khỏi hẳn, Sở Quảng Văn bên kia cũng nói mình tốt được hơn nửa, vừa lúc ngày này thời tiết mát mẻ, Đức phi nhân cơ hội tổ chức một buổi tụ hội.
Nói là giúp mọi người giải buồn, kỳ thật là muốn hoàng thượng vui vẻ.
Bởi vì đã nhiều ngày, Sở Quảng Văn đều kêu Đức phi qua hầu hạ, ngày thường hoàng hậu được sủng ái đột nhiên bị vắng vẻ, mấy phi tần trong cung kia đều ước gì có thể tìm cơ hội dẫm lên một chân.
Làm “tân sủng phi” Đức phi càng thêm gấp không chờ nổi, hơn nữa Nhị hoàng tử cũng là bà ta sinh, hoàng thượng gần đây xem trọng bà ta, nói không chừng là tính để nhi tử bà ta kế thừa ngôi vị hoàng đế.
Sở An Nhan biết chân tướng đột nhiên có chút cảm khái dụng tâm khổ lương của Sở Quảng Văn.
Nàng hỏi qua mẫu hậu, mẫu hậu cũng biết việc này.
Nàng không tính đi, ai dè Đức phi phái người tới mời vài lần không đủ, còn tự mình chạy tới mời nàng, chỉ sợ ước gì nàng đem cái cuộc tụ hội đập phá đến chướng khí mù mịt.
Lòng Tư Mã Chiêu này, người qua đường đều biết.