Sau Khi Xuyên Sách Ta Cung Phụng Hoàng Đế Nước Địch - Chương 59
Chương 59: Nàng chạy không thoát đâu
“ Gì vậy? Các ngươi cố ý ”
Sở An Nhan ngước mắt, có chút kinh ngạc nhìn Lăng Giang, ngay sau đó ý thức được khoảng cách giữa bọn họ quá gần, vội vàng lui về phía sau mấy bước kéo giãn khoảng cách.
“ Ta chỉ muốn nói chuyện cùng ngài ”
“ Ngươi trực tiếp tìm ta nói là được, hà tất phải dùng loại cách này ”
Nói xong, Sở An Nhan cảm thấy có chút xấu hổ.
Đã nhiều ngày nàng vẫn luôn cố tình tránh Lăng Giang, mỗi lần hắn tới tìm nàng, nàng đều sẽ từ chối không gặp, làm sao có thể nói ra câu này chứ.
“ Xin lỗi, là ta đường đột ”
Sở An Nhan còn tưởng Lăng Giang sẽ cãi lại lời nàng, không nghĩ tới hắn lại chủ động thừa nhận sai lầm.
Nhưng không đúng, rõ ràng là nàng sai, Lăng Giang vừa nói như vậy, trong lòng Sở An Nhan càng thêm áy náy.
“ Vậy ngươi có chuyện gì, ở chỗ này nói luôn đi ”
Lăng Giang đi thêm vài bước đến cạnh Sở An Nhan, nháy mắt kéo gần lại khoảng cách hai người.
Sở An Nhan lại muốn lui, nhưng dưới khí thế của người nào đó căn bản không dám động.
Nàng không rõ, đều đã lâu như vậy rồi mà sao nàng còn túng quẫn như vậy!
Sở An Nhan hạ quyết tâm, đúng lý hợp tình ngẩng đầu nhìn Lăng Giang.
Chỉ nhìn thoáng qua, lại giống như bong bóng cao su bị xịt mà đem đầu hạ thấp xuống.
Vốn dĩ cho rằng qua nhiều ngày như thế, tình cảm của nàng đối với Lăng Giang sẽ phai nhạt.
Nhưng thẳng đến khi Lăng Giang gần gũi đứng ở trước mặt nàng, Sở An Nhan mới phát hiện điều lúc trước mình làm đều vô dụng.
“ Công chúa mấy ngày nay vì sao vẫn luôn tránh ta? ”
“ Ta, ta không có nhá, gần đây có khả năng lúc ngươi tới đều không đúng lúc ”
Sở An Nhan không tự tin nói xong những lời này, nhưng là do nói dối nên căn bản không thể phản kích.
“ Được, cứ coi là như vậy, công chúa ngày ấy vì sao lại khóc? ”
Ánh mắt Lăng Giang nóng bỏng, nhìn chằm chằm vào mắt Sở An Nhan, hy vọng nàng đáp lại hắn.
Một câu hỏi này khiến đầu quả tim Sở An Nhan nhảy dựng lên, nàng có thể nói là bởi vì Lăng Giang không thích nàng, từ chối nàng nên mới khóc không, đương nhiên không có khả năng!
“ Ta ngày đó uống say, nhớ không rõ đã xảy ra chuyện gì ”
“ Công chúa biết ta nói chính là ngày nào sao? ”
Lăng Giang hơi cúi người, khí thế quanh thân thấp xuống, khiến Sở An Nhan muốn tránh cũng không tránh được.
Sở An Nhan thầm nghĩ mình bị lộ tẩy rồi, ấp úng nửa ngày cũng không biết nên nói dối ra sao.
“ Vậy được, công chúa vì sao lại đem ta đẩy về phía Sở An Bình? ”
“ …. Ta không có ”
Sở An Nhan càng luống cuống, nàng ngày thường làm những chuyện đó rõ ràng như vậy sao?
“ Được, ta đã biết. Vấn đề cuối cùng, công chúa thích ta sao? ”
Hắn muốn nghe, nghe chính miệng Sở An Nhan nói.
“ Không thích! ”. Lần này Sở An Nhan không hề do dự, mở miệng vô cùng dứt khoát.
“ Thật sự không thích? ”
Cảm xúc Lăng Giang có chút kích động, duỗi tay nắm cổ tay Sở An Nhan.
“ Không thích! Các ngươi đem ta lừa đến đây là cảm thấy ta dễ nói chuyện sao? ”
Sở An Nhan không quên, đây là đại nam chính.
“ Lăng Giang, ta lúc trước quả thật là bởi vì xem trọng dung mạo ngươi mới đưa ngươi về phủ công chúa, nhưng cũng chỉ vì dung mạo này thôi, ngươi không cần được một tấc lại muốn tiến một thước! ”
Sở An Nhan tránh khỏi tay Lăng Giang, rời khỏi phạm vi xâm lược của hắn.
“ Thật không? Công chúa luôn bỏ qua cho ta, chẳng lẽ chưa từng có nửa phần động tâm với ta sao? Công chúa quả nhiên đủ lạnh bạc, cũng đúng, ngài ngay cả Thẩm Tử Sâm đều có thể vứt bỏ, sao không thể vứt bỏ ta được ”
Lăng Giang cười, chỉ là tiếng cười này mang theo khổ sở, cười đến nỗi khiến lòng Sở An Nhan chua xót.
“ Lăng Giang, ngươi cùng Sở An Bình mới là một đôi, chỉ cần ngươi từ từ tiếp xúc với nàng ta, các ngươi về sau nhất định có thể tu thành chính quả. Hơn nữa, ngươi sao lại nói ta vứt bỏ ngươi, chúng ta vẫn luôn là bạn bè mà, ta lần trước thật sự là uống say, mấy ngày sau cũng chưa bình tĩnh lại được, xấu hổ vì để ngươi sinh ra loại hiểu lầm này ”
Sở An Nhan lúc này thu hồi ý nghĩ, sắp xếp lại lời của Lăng Giang.
Từ giọng điệu vừa rồi của Lăng Giang, nàng đại khái là hiểu được hiện tại Lăng Giang có chút thích nàng.
Nội tâm bây giờ của Sở An Nhan có chút phức tạp.
Vui sướng có, sợ hãi có, hoảng loạn cũng có.
Vui vì Lăng Giang có tình cảm với nàng.
Sợ vì chung quy là một đoạn nghiệt duyên.
Cốt truyện cuốn tiểu thuyết này nàng còn không lắm bắt rõ, nàng không dám vọng tưởng thay đổi.
Trong sách nguyên chủ là Sở An Nhan, mà nàng ta chỉ là một bia đỡ đạn nho nhỏ.
Lăng Giang gặp được kỳ ngộ đều là Sở An Bình mang đến cho hắn, hơn nữa nguyên nhân chính là vì ở cùng nữ chính cho nên Lăng Giang rất nhiều lần mới có thể gặp dữ hóa lành.
Nếu tùy tiện thay đổi, về sau không biết sẽ tạo thành chuyện gì.
Lần này là vì nàng xuyên vào nguyên chủ, vì đi ôm đùi nam chính, ở bên người hắn không ngừng kiếm thiện cảm, lại đối tốt vô điều kiện với hắn, lúc này mới giành trước bước đi của Sở An Bình, khiến Lăng Giang có tình cảm với nàng.
Lăng Giang vốn không nên thích nàng, lúc này mới được bao lâu, Lăng Giang đối với nàng phỏng chừng chỉ là nhất thời thích, cảm thấy nàng không giống Sở An Nhan trước kia.
Hơn nữa, đứa nhỏ này từ nhỏ đã thiếu thốn tình thương, nàng đột nhiên đối tốt với hắn như vậy, nhất định sẽ làm hắn sinh ra tình ý.
Nàng ôm đùi thì cứ ôm đùi đi, sao lại tóm luôn Lăng Giang rồi.
Nàng có thể thích Lăng Giang, nhưng Lăng Giang không thể thích nàng.
Nàng đột nhiên cảm thấy mình có chút ích kỷ, nàng có thể tồn tại được trong quyển sách này đã là không tồi rồi, hơn nữa hiện tại nàng cũng tính là một tiểu phú bà, về sau nàng có khả năng còn muốn nhiều nữa, này cũng đã đủ may mắn rồi, nàng còn cầu xa cái gì.
Sở An Nhan thản nhiên cười với Lăng Giang, làm bộ như chuyện gì cũng chưa xảy ra.
“ Được rồi, hiện tại hiểu lầm đã được giải quyết, ngươi hẳn là không nên tức giận nhỉ ”
“ Sở An Nhan! Ta không thích Sở An Bình, cũng không hy vọng ngài đem ta buộc lại bên cạnh nàng ta, ta thích…. ”
“ Đã biết đã biết, ta đồng ý với ngươi ”. Sở An Nhan vội vàng đánh gãy lời Lăng Giang, nhân lúc hắn không chú ý mở cửa ra.
Ai biết vừa mở cửa, ngoài cửa liền ngã ra ba người.
Đúng là Hồng Tô, Đường Trạch cùng Sở Quân Hành.
“ Được lắm, hoá ra các ngươi đều là một bè đúng không! Hồng Tô, không nghĩ tới ngươi cũng tham gia vào, hôm nay ta phải dạy dỗ ngươi thật tốt! ”
Sở An Nhan đuổi theo Hồng Tô, mà Sở Quân Hành cũng sợ cá trong miệng chậu, bấn loạn bỏ trốn, trở về tiểu viện.
Lăng Giang đứng tại chỗ, vẻ mặt hơi mất mát.
Hắn đã nhìn ra, Sở An Nhan biết hắn muốn nói gì, hơn nữa nàng còn cố ý đánh gãy lời hắn.
Chẳng lẽ trước kia thật sự đều là hắn tự mình đa tình?
“ A Lăng đừng nản chí, ta nhất định sẽ giúp ngươi, vừa rồi ta nghe các ngươi nói chuyện, ta cảm thấy tỷ tỷ xinh đẹp có lẽ có lỗi khổ không thể nói, cũng không phải không thích ngươi. Tỷ tỷ xinh đẹp tỷ tỷ đối xử với ai cũng tốt, duy nhất chỉ đối xử với ngươi là không giống, chứng minh nàng thật sự để ý ngươi ”
“ Bỏ đi, tâm tư của nàng, ta không hiểu được ”
Hắn có thể nghĩ cách để Sở An Nhan tự mình mở miệng.
Nếu Sở An Nhan thật sự không thích hắn, vậy hắn sẽ khiến nàng từ từ thích hắn.
Hắn thật vất vả mới động lòng một lần, đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng.
Sở An Nhan…… Không chạy thoát được đâu.