Sau Khi Xuyên Sách Ta Cung Phụng Hoàng Đế Nước Địch - Chương 56
Chương 56: Nàng đủ nhàn rỗi
Hiện tại thái độ xa cách với hắn một chút, nàng cũng hề không làm gì sai.
Chỉ là vì cái gì mà ngực nàng lại có cảm giác thở không nổi.
Nói lời tàn nhẫn như vậy quả thật rất khó chịu, hơn nữa lại là nói với Lăng Giang.
“ Quả thật tiểu nhân so ra kém hơn tiểu hoàng tử lá ngọc cành vàng, công chúa chỉ thuận miệng nói một câu báo đáp mà thôi, là tiểu nhân không rõ lý lẽ, chọc công chúa ghét bỏ ”
Thái độ Lăng Giang khiêm tốn vô cùng, chỉ là bởi vì lòng hắn đã rét lạnh.
Hắn vốn tưởng rằng Sở An Nhan không giống vậy, hiện tại xem ra chẳng qua cũng là chơi đùa mà thôi, nếu thật gặp phải nguy hiểm, hắn là người đầu tiên bị vứt bỏ.
“ Lăng Giang ngươi đừng như vậy ”
Sở An Nhan khẩn trương nhìn Lăng Giang, hắn đã bắt đầu tự xưng mình là tiểu nhân rồi.
Lần này…… Quả thật làm tổn thương hắn.
“ Công chúa nói đùa, tiểu nhân còn có chuyện muốn hỏi công chúa, hy vọng công chúa trả lời thành thật ”. Lăng Giang dừng một chút:
“ Tối hôm qua sau khi thấy ta té xỉu thì công chúa đã đi đâu? ”
“ Ta……”. Sở An Nhan mím môi, ngước mắt lên thấy cách đó không có một thân ảnh màu trắng, vốn dĩ tính miêu tả sinh động sự thật, nhưng cứ như vậy bị nàng nuốt xuống:
“ Tối hôm qua lúc ta thấy ngươi té xỉu, không biết phải làm sao nên đã rời đi, chuyện sau đó ta cũng không biết, nghe bọn hắn nói là An Bình cứu ngươi ”
“ Vậy tay công chúa là sao? ”
Lăng Giang hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng trên tay được băng bó mà Sở An Nhan giấu sau lưng.
Sở An Nhan kinh hãi, vội vàng giấu tay vào sau lưng, do dự không biết nên mở miệng như nào.
Lúc này, Sở An Bình đã đi tới cạnh Sở An Nhan, nàng ta mở miệng:
“ Lăng công tử hôm nay sao lại quan tâm An Nhan vậy, đây là nàng tới thiện phòng tìm đồ ăn nhưng không cẩn thận đụng vào ta, khi đó ta lại đang bưng thuốc vừa nấu xong, ngươi xem, tay của ta cũng bị bỏng ”
Sở An Bình nâng lên một bàn tay, quả nhiên giống Sở An Nhan, đều cuốn băng gạc.
“ Lăng công tử còn có gì muốn hỏi sao, nếu ngươi không có việc gì, Diệp Họa còn chờ ngươi tập võ, tin tưởng về sau học võ xong, cơ thể cũng có thể tốt lên ”
Sở An Bình sinh ra đã có khuôn mặt ôn hòa, xứng với một thân bạch y, năng lực nói chuyện tương đối mạnh, trên mặt tươi cười dễ gần, là một loại dáng vẻ dịu dàng dễ gần.
Sở An Nhan ở một bên trộm nhìn hai người này, vừa thấy như vậy, hai người bọn họ thật là xứng đôi, mà nàng chỉ là một pháo hôi nho nhỏ.
“ Không phiền, hôm nay cơ thể ta không khoẻ, không tiện luyện võ, ngày sau cũng không cần đi theo Diệp cô nương học ”
Trên mặt Lăng rõ ràng treo ý cười, nhưng lời nói ra lại lạnh lẽo vô cùng:
“ Về sau công chúa khỏi cần nhọc lòng vì tiểu nhân, bằng không không duyên không cớ bị người ta cầm đi làm quân cờ ”
Để lại những lời này, Lăng Giang xoay người trở về Thấm Trúc viện.
Sở An Bình một bước tiến lên đứng ở trước mặt Sở An Nhan, chặn tầm mắt nàng nhìn Lăng Giang.
Đôi tay lại bắt được cánh tay của nàng, vẻ mặt tràn đầy quan tâm:
“ An Nhan, ta cũng không biết ngươi cùng Lăng công tử đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết ngươi vì sao lại muốn để ta thành người cứu hắn. Nhưng ta hiểu ý của ngươi, lần này giấu được, về sau cũng không biết có thể bị lộ hay không ”
“ Yên tâm đi, ta sẽ chuẩn bị tốt ”. Sở An Nhan nhìn người trước mặt, khóe miệng cười khổ.
“ Ngươi biết tính cách ta, chẳng qua là coi trọng hắn lớn lên có vài phần tư sắc, nếu tỷ tỷ thích, ta tất nhiên vô cùng vui vẻ đem hắn đưa cho ngươi ”
“ Muội muội ngươi cũng biết, dưa xanh hái không ngọt, ta thấy Lăng công tử cũng không giống thích ta, nghĩ đến vẫn là từ từ vậy ”
“ Yên tâm, hắn ban đầu sẽ cảnh giác một chút, chỉ cần ngươi tiếp xúc nhiều với hắn, ngươi sẽ phát hiện hắn là người không tệ, tin ta đi, các ngươi về sau sẽ sống rất tốt ”
Sở An Nhan nhớ tới trong nguyên tác, sau khi hai người này ở bên nhau, hôn nhân mỹ mãn, thậm chí còn có một nhi một nữ.
“ Vậy tỷ tỷ liền cảm ơn muội muội bỏ qua những thứ yêu thích ”
Sở An Nhan trở về Ly An viện ngủ cả một buổi trưa, sau khi tỉnh lại cũng suy nghĩ cẩn thận một ít việc.
Nàng khẳng định là trong nguyên tác nam chính sẽ yêu nữ chính, khẳng định là do nàng ở cạnh Lăng Giang lâu quá.
Thí dụ như Diệp Họa, nàng ta là một người như vậy, thấy thế nào cũng đều không giống sẽ thích nam nhân, trong sách nói bởi vì dạy Lăng Giang võ công, cứ như vậy ngây ngốc thích hắn.
Loại sảng văn không logic này thật sự là quá hại người.
Nàng gần đây chỉ cần cách xa Lăng Giang một chút, hẳn là có thể thoát khỏi định luật này.
Nàng bắt đầu nghĩ tới cuộc sống, bạc còn không kiếm đủ, không thể bị quyển sách này cuốn lấy thân.
“ Hồng Tô, ta đói bụng!”
……
“ Công chúa ngài ăn từ từ, không đủ đợi lát nữa lại kêu người thiện phòng làm ”
Hồng Tô nhìn Sở An Nhan ăn ngấu nghiến có chút sốt ruột, buổi sáng nàng ta nhìn ra công chúa không ổn, sau đó mới biết được công chúa cãi nhau với Lăng công tử.
Chỉ sợ lúc này công chúa tỉnh lại muốn hóa bi phẫn thành ăn uống, chỉ là ăn quá nhiều sẽ không tốt với cơ thể.
“ Hồng Tô, đợi lát nữa chúng ta đi dạo tửu lâu, chuyện lần trước có thể giải quyết thành công, hiện tại ta sợ Triệu Đình Đình lại nảy ra trò xấu ”
“ Công chúa cứ yên tâm, ta nghe người ta nói gần đây không biết nơi nào xuất hiện một thế lực tới chèn ép Triệu gia, mấy ngày này Triệu gia đều vội vàng chuyện của mình, không rảnh tìm chúng ta gây sự. Hơn nữa hôm qua Hạ chưởng quầy tới nơi này kiểm tra đối chiếu, lại phái người đi hỏi thăm, hiện tại bạc lời chúng ta ổn hơn so với Túy Tiên Lâu, lại thêm mấy ngày này chỉ cần không xảy ra chuyện xấu, công chúa lần này sẽ thắng ”
“ Tốt, cửa tiệm son phấn cùng điểm tâm mở dưới danh nghĩa của ta, đợi lát nữa cũng nên đi xem ”
“ Công chúa, những tiệm này kinh doanh rất tốt, từ lúc ngài dốc lòng đem tiệm đều chỉnh đốn lại, cửa tiệm đều phát triển không ngừng, bạc lời một ngày so với một ngày càng cao. Cửa tiệm son phấn dưới cách làm của ngài, lấy được rất nhiều sự thưởng thức, lại rất có danh tiếng, còn về điểm tâm, công chúa đưa cách làm những loại đồ mới lạ cũng được người ta thích, danh khí thậm chí sắp đuổi kịp Bách Hương Kí ”
Lúc này Sở An Nhan thật sự nói không nên lời.
Nàng tới nơi này tính ra cũng chưa tới hai tháng, chính là mấy cửa tiệm được nàng chỉnh đốn đều thay đổi nhanh như vậy?
Thật sự chuyện gì cũng đều không cần nàng làm sao?
Không được, nàng đến tìm chuyện để làm, không thể ở mãi trong phủ công chúa.
“ Hồng Tô, trước kia đều chơi bời gì, qua lâu như vậy rồi, ta đều đã quên ”
“ Trước kia công chúa thường qua lại với Triệu tiểu thư, ngày thường hay tới những nơi trăng gió chơi đùa, thường thường gây khó dễ cho Lăng công tử, còn ở trên đường hoặc là đến Duyệt Âm Các tìm kiếm một ít tiểu công tử xinh đẹp đưa về ”
“ …… ”. Nàng hỏi còn không bằng không hỏi.
Sở An Nhan lại gảy mấy miếng cơm, kích động đứng lên:
“ Hồng Tô, đi, chúng ta đi Duyệt Âm Các! ”