Sau Khi Xuyên Sách Ta Cung Phụng Hoàng Đế Nước Địch - Chương 5
Chương 5: Ca ca nàng thật tốt
Vừa vào cửa, Sở An Nhan thấy vài chỗ có mạng nhện, thậm chí chưởng quầy còn đang ngủ ngáy.
Hồng Tô tiến lên gõ gõ cái bàn. Nam nhân trung niên vội vàng từ trong mộng bừng tỉnh, còn ngái ngủ không thể tin được nhìn hai người, “ Khách tới! Khách tới! Nhị Cẩu tử! Khách tới! ”
Sở An Nhan nhìn nam nhân trung niên sau khi nhìn thấy nàng cùng Hồng Tô, kích động thiếu chút nữa muốn nhảy lên, cao giọng hét.
“ To gan, đây là công chúa điện hạ ”
Sau đó, Sở An Nhan nhìn thấy chưởng quầy đang hưng phấn, giờ phút này nghiễm nhiên đổi thành khiếp sợ, đi vài bước quỳ gối trước mặt Sở An Nhan.
“ Tiểu nhân không biết công chúa điện hạ giá lâm, không tiếp đón từ xa, tội đáng chết vạn lần ”. Hạ Phúc đầu dán trên mặt đất, thân hình có hơi chút mập ngăn không được run rẩy.
Một tên khác mới từ sau bếp ra, thiếu niên gầy nhưng rắn chắc thấy tình hình, ban đầu cao hứng thì giờ mặt lại cứng đờ, chạy nhanh tới làm động tác giống chưởng quầy.
“ Các ngươi không cần như vậy, đứng lên đi. Hạ Phúc đúng không? Tiệm này rõ ràng ở vị trí tốt như vậy, vì sao quạnh quẽ như thế? ”
“ Này…… ”. Hạ Phúc sợ hãi lén liếc mắt nhìn Sở An Nhan một cái.
“ Công chúa ngài đã quên rồi sao? ”. Hồng Tô ở bên tai Sở An Nhan nhắc nhở, “ Trước kia ngài nói vì kiếm bạc, đem toàn bộ đồ ăn tăng giá gấp mấy trăm lần so với giá bình thường ”
“ ….. ”. Này sợ rằng nguyên chủ đều không nhớ rõ nàng ta chỉ thuận miệng nói. Nguyên chủ đến cùng là ngu ở cấp độ nào lại cảm thấy kiếm bạc như vậy sẽ tốt?
Quên đi, phải thay đổi thật tốt.
“ Việc này trước tiên không nói đến, bếp chính của tiệm là người nào? ”
“ Hồi bẩm công chúa là tiểu nhân ”. Ánh mắt Sở An Nhan nhìn về phía tên nam tử gầy nhưng rắn chắc, vừa rồi chưởng quầy hình như gọi hắn là Nhị Cẩu tử.
Người này… Đáng tin không?
“ Ngươi tùy ý làm vài món ăn mang ra đây ”
Không bao lâu sau đồ ăn được mang lên, mắt Sở An Nhan sáng ngời nhìn màu sắc, lại cầm lấy đũa nếm thử mấy miếng, phát hiện hương vị cũng thật sự không tệ. Cửa tiệm này khẳng định có thể phất lên!
“ Như này đi, Hạ Phúc, Nhị Cẩu, các ngươi có tin tưởng cửa tiệm sẽ phất lên lần nữa không? ”
“ …… Có ”. Hai người do dự trong chốc lát rồi mới trả lời, rốt cuộc vẫn phải cho công chúa thể diện.
Thôi vậy, vẫn cần phải dùng hành động thực tế để chứng minh.
“ Hạ Phúc, ngươi hiểu biết ở phương diện này, đem toàn bộ đồ ăn trong tiệm đổi về bằng giá với các tiệm khác, không chỉ có như thế, đồ ăn phải rẻ hơn so với bọn hắn chút, với một vài món giá cao hơn chút ”
“ Hồng Tô, trở về phủ đem một ít trang sức của ta mang đi cầm đổi bạc, đã nhiều ngày tửu lâu đóng cửa rồi, chúng ta tu sửa một chút, mặt khác lại từ phủ công chúa sắp xếp mấy tên tay chân lanh lẹ lại đây hỗ trợ ”
“ Nhị Cẩu, mấy ngay nay ngươi phải tới phủ công chúa, chúng ta bàn chút món ăn mới, kèm theo đó ngươi học thêm một ít đồ ăn ngự trù trong phủ làm ”
Nghe Sở An Nhan phân phó ổn thoả với bọn hắn, ba người đều sững sờ tại chỗ.
Công chúa điện hạ sao hình như có chút không đúng lắm?
Giải quyết xong, tâm trạng Sở An Nhan thoải mái bước ra khỏi cửa, chỉ thấy từ trong tửu lâu đối diện có một nữ tử mặc vàng đeo bạc, tươi cười đi tới cầm lấy tay Sở An Nhan.
“ An An, hôm nay khá hơn chưa? Sao không ở trong phủ nghỉ ngơi mà lại chạy ra bên ngoài. Hôm qua ngươi bị bệnh khiến ta lo lắng chết mất ”
Sở An Nhan có chút không thích người lạ đụng chạm, nhưng nhớ tới đây là bạn tốt của nguyên chủ, Triệu Đình Đình.
Phi! Tốt cái rắm, nếu không phải nàng đọc qua truyện thì cũng không biết, tuy Sở An Nhan là nữ phụ phản diện nhưng Triệu Đình Đình này cũng có chút đất diễn phản diện đấy.
Lúc trước Sở An Nhan bị đưa đi hòa thân, cũng không thể thiếu tay của nàng ta nhúng vào. Bởi vì Lăng Giang đáp ứng nàng ta, chỉ cần lừa Sở An Nhan sẽ hứa cho nàng ta giao thương ở quốc gia hắn, cho nàng ta không ít chỗ tốt.
Sau này nguyên chủ gặp được Triệu Đình Đình còn cầu xin nàng ta cứu, nhưng lại bị nàng ta vô tình cự tuyệt, thậm chí nói cho Lăng Giang biết, nguyên chủ lại bị tra tấn thêm lần nữa.
Nghĩ đến đây, Sở An Nhan không khỏi phát lạnh sau lưng.
Trong cốt truyện hình như nhắc qua việc Triệu Đình Đình từng nhìn trúng Lăng Giang, chẳng qua bởi vì Lăng Giang dung mạo bị hủy, nên dẹp bỏ tâm tư.
Sau này Lăng Giang thành hoàng đế của một nước, Triệu Đình Đình tro tàn lại cháy, thành công đem chính mình biến thành ác nữ ngáng đường nam nữ chính.
“ Cảm ơn đã lo lắng, bây giờ ta không sao, hôm nay ra ngoài giải sầu, ta còn có việc đi trước ”
Sở An Nhan nói dăm ba câu muốn đuổi Triệu Đình Đình, không muốn cùng nàng ta đấu tâm kế. Triệu Đình Đình là người có đầu óc kinh thương, nguyên chủ làm loạn cửa tiệm, còn khen nguyên chủ làm tốt cơ.
Sở An Nhan hiện tại nghi ngờ nguyên chủ không những ngu dốt, mà còn kém thông minh.
Sở An Nhan lại theo Hồng Tô đi nhìn vài gian hàng, không thể không nói, nguyên chủ thật đúng là phí phạm của trời!
Tới gần chạng vạng, chân trời đều tráng một màu hồng đến loá mắt, Sở An Nhan xoa xoa chân có chút đau nhức, tâm trạng vô cùng tốt xách tay nải đi vào trong phủ.
Trong phủ công chúa có một hồ hoa sen, đi tới Thấm Trúc viện của Lăng Giang nhất định phải đi qua con đường này. Giờ phút này mùi hương nhàn nhạt quanh quẩn chóp mũi, giảm đi hơn nửa mỏi mệt.
Tay nải nặng trĩu, là Sở An Nhan ở trên phố mua các loại đồ linh tinh, còn có một chút đồ ăn nhẹ.
Tuy rằng không biết Lăng Giang có nhận hay không, nhưng đưa qua là chuyện của nàng, dù Lăng Giang không nhận thì nàng cũng đã đem ý tốt đưa qua.
Bước đầu tiên lấy được thiện cảm, xông lên!
Dọc theo đường đi ngâm nga mấy câu hát, Sở An Nhan đột nhiên nghe thấy được trong Thấm Trúc viện truyền ra thanh âm.
“ Thực sự rất ưa nhìn, khó trách An An coi trọng ngươi ”. Sở Thần tấm tắc khen, hắn nhiều ngày không tới tìm Sở An Nhan, sớm nghe nói nàng mua về một tiểu nam sủng.
Hôm nay vừa thấy quả thật đến cả hắn đường đường là nam tử mà nhìn cũng rung động, đột nhiên muốn biết muội muội đối xử với Lăng Giang như nào!
“ Tam ca, sao huynh lại tới đây? ”. Sở An Nhan có chút lo lắng tên Sở Thần sẽ gây làm khó Lăng Giang, rốt cuộc hiện tại nam chính còn đang quỳ kia kìa.
Người này không phải ai khác, đúng là tam ca của nguyên chủ, tam hoàng tử Sở Thần.
“ Muội là cái đồ tiểu nhân không có lương tâm, không thấy ta tới thăm muội à? Nếu không phải nghe nói muội bị bệnh, ta mới không thèm tới đâu ”. Thấy tay nải trong tay Sở An Nhan, Sở Thần rất tự nhiên đi lên đoạt lấy.
“ Ta tới liền tới rồi, mang quà đến cho ta sao? ”
“ …. ”. Đó là nàng đưa cho nam chính!
Chỉ là ấn tuượng về vị tam ca này trong trí nhớ của nguyên chủ cũng không tệ lắm, trừ bỏ cái miệng hỗn một chút, nói nhiều một chút, da mặt dày một chút…… Hình như cũng không có ưu điểm gì.
“ Trả lại cho muội ”. Sở An Nhan oán hận nhìn chằm chằm Sở Thần, duỗi tay muốn lấy tay nải về.
“ Muội mang đến cho ta, còn muốn đòi về? ”. Sở Thần thiếu điều đem tay nải giơ lên, một tay chống lên cái trán Sở An Nhan.
Tên nam nhân này, quả thực đáng giận.
Lăng Giang quỳ gối một bên, có chút kinh ngạc nhìn hai người đùa giỡn, khuôn mặt nhỏ của Sở An Nhan có chút đỏ, kèm theo bộ dạng nói không nên lời có chút buồn cười, ngày thường Sở An Nhan đều có dáng vẻ như thế này?
“ Ta không đưa ”. Sở Thần tính chuẩn thời cơ, lúc Sở An Nhan tiến lên muốn đoạt liền dùng chân ngáng nàng một cái, khiến nàng ngã về phía Lăng Giang.
Đã sớm biết muội muội của hắn là đồ háo sắc, Lăng Giang đẹp như thế cũng thề sống chết không từ, hôm nay liền giúp nàng một tay.
Sở An Nhan thật sự không đoán được Sở Thần sẽ ngáng chân nàng, ca ca của nguyên chủ à, ngươi đối xử thâth tốt với muội muội đấy, tốt đến mức Sở An Nhan thiếu chút nữa phát khóc.
Nam chính là nơi nàng có thể ngã vào sao? Tất nhiên là không có khả năng.
Sở An Nhan mắt thấy mình sắp ngã về phía Lăng Giang, cưỡng ép chính mình nghiêng người sang chỗ khác một chút, kết quả nàng phát hiện mình suy nghĩ nhiều rồi, Lăng Giang sớm đã tránh sang một bên.