Sau Khi Xuyên Sách Ta Cung Phụng Hoàng Đế Nước Địch - Chương 40
Chương 40: Nữ nhân này sao có thể sống được tới giờ?
Tửu lâu xảy ra chuyện?
Sở An Nhan gấp gáp vội vàng đi vào tửu lâu, lúc này người bên ngoài đang vây một vòng xung quanh.
Sở An Nhan cố gắng đi vào từ cửa sau, bị cảnh bên trong dọa hoảng.
Mặt đất đều là sinh vật bò sát bò kín, nhìn qua rất dọa người.
“ Cũng không biết sao lại thế này, hôm nay bò quanh tửu lâu, như sâu ấy, vỏ không chỉ cứng, lại còn có có thể làm người khác bị thương, có vài tiểu nhị đều bị thương rồi ”
Tiểu nhị trong lâu miêu tả thảm hoạ với Sở An Nhan, ngay sau đó liền vội vàng kêu, “ Công chúa cẩn thận, không thể đụng vào! ”
Ai biết đã không còn kịp rồi, tiểu nhị đã đoán trước được thảm họa của Sở An Nhan, căn bản không muốn nhìn.
Nhưng mà, âm thanh hô đau không hề xuất hiện.
“ Ai hào phóng như vậy, đưa tới nhiều tôm hùm đất thế. Tới tới tới, ngươi chạy nhanh tới đem bắt vào cái chum, nhớ đổ thêm chút nước, mặt khác gọi Cố Nhị lại đây, hôm nay ta dạy hắn làm món mới! ”
Đôi mắt Sở An Nhan sáng lấp lánh, mà trong mắt tiểu nhị kia chỉ cho rằng Sở An Nhan bị điên rồi. Nhưng là lời của công chúa, hắn ta cũng chỉ có thể làm theo.
Triệu Đình Đình ở bên kia quan sát động tĩnh của Sở An Nhan ở bên này.
Những thứ kia là nàng ta mua với giá cao từ tay thương nhân nơi khác, chính là vì để Sở An Nhan thấy ghê tởm, để mọi người cảm thấy Lăng Giang Lâu không sạch sẽ.
Ai biết Sở An Nhan lại đem những thứ kia gom lại mang đi xào? Sao có thể, những con đó rõ ràng có thể làm người ta bị thương, vỏ lại cứng, sao có thể ăn!
Ai biết được Sở An Nhan không chỉ đem đồ ăn ra, còn ở trước mặt mọi người để họ ăn thử, không chỉ có như thế, còn để người ta ăn miễn phí, có gan lớn sao không tự ăn đi, hơn nữa hương vị toả ra cũng không tồi.
Thịt nhìn qua trông rất ngon, cảm giác tuyệt vời vô cùng.
Triệu Đình Đình không tin, tự mình tới Lăng Giang Lâu.
Mắt sắc của Sở An Nhan nhìn thấy Triệu Đình Đình lại đây, lập tức phân phó người tặng một bàn tôm hùm giã tỏi.
“ Các ngươi đều bị tửu lâu này lừa rồi, thứ này rõ ràng là trùng, nói không chừng còn có độc! Lăng Giang Lâu xuất hiện thứ này chứng minh tửu lâu bọn họ không sạch sẽ! ”. Triệu Đình Đình làm lơ bàn đồ ăn, lớn tiếng đối chất với mọi người chung quanh.
“ Ồ, là do ngươi đọc sách không đủ nhiều rồi, đây là thuỷ sản, tên là tôm hùm đất, là đặc sản Hoài Châu, kinh thành chúng ta nói như thế nào cũng là nơi nhiều ngươid ở nơi khác hay đi tới, tùy tiện kéo người Hoài Châu lại đây hỏi một chút sẽ biết. Ta còn nghe nói Triệu lão bản mua thật nhiều tôm hùm đất với giá cao từ một người Hoài Châu về, vốn đang nghĩ Triệu lão bản nhìn xa trông rộng, thật là đáng tiếc. Nơi này vừa vặn có món tôm hùm giã tỏi, Triệu lão bản vẫn là nhanh đến nếm chút ”
“ Ngươi! ”. Triệu Đình Đình giận mà không dám nói, nếu ở trước mặt mọi người nói tôm hùm đất này là của nàng ta, vậy Sở An Nhan liền nắm được thóp.
Lần này lại để nàng gặp may mắn, đáng giận!
Triệu Đình Đình phủi tay rời đi, mới vừa đi ra ngoài được vài bước, còn không quên quay đầu lại cầm tôm hùm đất trên bàn lên, nàng ta không tin thứ này thật sự ăn ngon như vậy.
“ Công chúa, nô tỳ không rõ ngài vì sao còn phải đưa Triệu Đình Đình bàn đồ ăn kia, không sợ nàng ta học trộm sao, hơn nữa lại là do đích thân công chúa làm, tiện nghi cho nàng ta rồi! ”. Hồng Tô căm giận nói.
“ Hồng Tô ngươi không hiểu, này ấy à, gọi là giết người không cần dao. Gần đây nhớ để người đề phòng cảnh giác, còn có nửa tháng, lúc này Triệu Đình Đình thật sự xuống tay rồi ”
Đêm qua nghe được nàng ta nói những lời kia. Sở An Nhan cho dù có ngu cũng hiểu được ý đồ của Triệu gia.
Khó trách lúc trước nha hoàn bên cạnh Triệu Đình Đình lại muốn hàn gắn nàng cùng Triệu Đình Đình, đây là muốn nàng gả vào Triệu gia.
“ Công chúa, mấy phần tôm hùm đất này đều đã đóng gói tốt ”. Cố Nhị đi lên, đem hộp gỗ cho Sở An Nhan.
“ Cảm ơn ”. Sở An Nhan mang theo mỹ vị trở về phủ công chúa.
Muốn một lúc ôm đùi cả nam nữ chính, trước tiên phải bắt lấy dạ dày bọn họ!
Vì để bọn họ làm quen, Sở An Nhan cố tình chọn Thẩm Trúc Viện làm nơi ăn uống.
Trước tiên để nữ chính quen mọi ngóc ngách nơi hắn sống đã, về sau tìm cách để hai người họ gặp nhau nhiều hơn.
“ Sở An Nhan, ngài lấy tôm hùm ở đâu ra? ”. Lăng Giang nhíu mày, nữ nhân này ngày hôm qua không phải mới có nguyệt sự sao?
Trong sách nói, tôm hùm thuộc tính hàn, người có nguyệt sự ăn vào bụng sẽ quặn đau.
Thật sự là hết thuốc chữa, không có tí ý thức nào, một nữ tử như nàng sao vẫn còn có thể sống được đến tận bây giờ?
Dù sao đau cũng không phải hắn, vừa hay nhân cơ hội này dạy cho nàng bài học.
“ Lăng Giang ngươi cũng biết nhìn hàng đấy! ”. Sở An Nhan dựng một ngón tay cái với Lăng Giang, quả nhiên là nam chính, kiến thức rộng!
Lăng Giang cũng không thèm phản ứng nàng.
“ An Bình tỷ tỷ ngươi đã đến rồi! Mau tới ngồi, tôm hùm đất này đều là tự tay ta làm, ngươi mau tới nếm thử ”
“ Không nghĩ tới muội muội còn làm được chuyện này, thật sự là tay nghể tốt ”. Khoé miệng Sở An Bình treo một nụ cười, trong mắt hiện lên thần sắc khiếp sợ.
Sở An Nhan làm những thứ này? Thật sự không muốn hại nàng ta?
Hơn nữa mâm đồ vật nhìn vừa ghê vừa đáng sợ như vậy, có thể ăn được sao?
Hơn nữa nàng ta đã nghe nói qua tên Lăng Giang này, đây không phải tên da mặt trắng được Sở An Nhan nuôi ở phủ sao?
Hôm qua người nọ cũng là hắn.
Trước kia nghe nói người này ở phủ công chúa bị đánh đập vô cùng thảm, hôm nay Sở An Nhan muốn trêu đùa nàng ta với tên nam sủng này?
“ À các ngươi ăn trước đi, ta nhớ tới ta còn có việc, đợi lát nữa trở về ”. Sở An Nhan cười gian trá, vội vàng rời đi.
Đây không phải đang tạo cơ hội cho bọn họ ở cạnh nhau sao?
Nàng thật đúng là đứa bé lanh lợi.
Nụ cười của Sở An Nhan lọt vào tầm mắt Sở An Bình, càng thêm chứng thực suy đoán của nàng ta.
Nàng ta do dự có nên ăn hay không, hoặc là cùng người nọ hợp tác đem mấy thứ này đổ đi.
Ai biết nàng ta lại nhìn Lăng Giang bình tĩnh cầm lấy một con, ưu nhã lột vỏ một con rồi bỏ vào trong miệng.
“ Công tử, mấy thứ này không thể ăn ”. Sở An Bình cảm thấy tên nam sủng này thật sự quá đáng thương, bị Sở An Nhan bức bách đến nỗi mấy thứ này cũng đều bỏ vào miệng.
Kỳ thật nói không chừng nếu hắn không ăn, đợi lát nữa đối mặt với Sở An Nhan sẽ bị đối xử thê thảm như thế nào.
Nàng ta hoàn toàn có thể dùng thân phận công chúa hạ lệnh cho tên này ăn cả phần của mình, nhưng lại nhớ tới miếng ngọc bội mình nhìn thấy tối hôm qua.
Người này nói không chừng về sau còn có chỗ dùng.
Lăng Giang cũng không thèm để ý Sở An Bình, mà là lo đến phần ăn của mình, động tác tuy rằng rất ưu nhã, nhưng tốc độ lại không chậm chút nào.
Mới đầu, Sở An Bình nhìn hắn ăn nó một cách vô cảm, cho rằng thứ này thật sự khó ăn vô cùng.
Nhưng nàng ta lại ngửi thấy mùi thơm, nhìn thấy Lăng Giang ăn lâu như vậy cũng không thấy hắn phản ứng khó chịu gì, chẳng lẽ thứ này thật sự có thể ăn?
Sở An Bình do dự một hồi, nhìn chằm chằm một con tôm hùm đất trong mâm, nhìn chân cùng đầu nó, cuối cùng vẫn không thể ăn nổi.
Đợi sau một lúc lâu, Sở An Nhan rốt cuộc cũng trở về.
Nhìn một đống vỏ trên bàn, còn có duy nhất một con tôm hùm đất cuối cùng trong mâm, cuối cùng vẫn không nhịn được giơ tay ra.
Nhưng lại bị một đôi tay xinh đẹp đoạt trước.