Sau Khi Xuyên Sách Ta Cung Phụng Hoàng Đế Nước Địch - Chương 4
Chương 4: Đặt trong đầu quả tim
Sở An Nhan thiếu chút nữa cho mình hai cái bạt tay. Nàng hiện tại có chút giống như leo xuống khỏi lưng cọp, cố tình Lăng Giang còn tự giác xoay người lại.
Không thể nhận, không thể băng, băng rồi liền toang luôn.
Tay Sở An Nhan có chút run lấy bình thuốc trị thương, từ bên trong lấy một ít thuốc mỡ, tinh tế bôi lên lưng Lăng Giang.
Nàng cũng không muốn nói đâu nhưng mà nguyên chủ xuống tay thật sự tàn nhẫn quá, không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.
Lưng Lăng Giang rắn chắc, làn da trắng nõn tinh tế, nếu không có những vết roi làm bị thương này, nhất định sẽ rất tuyệt.
Sở An Nhan mím môi, nàng suýt nữa đã quên tình cảnh hiện tại của mình, vì thế động tác xử lý miệng vết thương cho Lăng Giang càng thêm nhẹ.
Thần sắc Lăng Giang có chút không được tự nhiên, sau lưng truyền đến một loại cảm giác ấm áp từ đầu ngón tay của Sở An Nhan, trong gương hắn có thể thấy rõ mặt Sở An Nhan.
Thiếu nữ mặc một bộ váy màu màu lam hoạ tiết hoa khói, biểu cảm khó gặp vừa ôn hòa vừa nghiêm túc. Mi như xa đại, lông mi như lông quạ khẽ rũ xuống, nhẹ nhàng rung động.
Từ những động tác khác thường của Sở An Nhiên, trong lòng Lăng Giang có một loại suy đoán lớn mật. Ngày thường hắn quả thật chưa thấy Sở An Nhan thân mật qua mức với nam nhân nào, thậm chí kể cả Mộc Khí cũng chưa từng có cử chỉ thân mật quá mức.
Bởi vậy, Sở An Nhan chỉ nói ngoài miệng, hành động lại không dám.
Chính là ý này.
“ Công chúa, người…… ”. Trên tay Hồng Tô bưng một khay đồ ăn cứ như vậy rơi xuống đất, phát ra âm thanh chói tai.
“ Nô tỳ cái gì cũng chưa thấy! ”. Hồng Tô vội vàng thấp đầu hoảng loạn đi ra ngoài, lúc đi còn không quên đóng cửa.
Sở An Nhan: ……Hiểu lầm lớn rồi.
“ Đa tạ công chúa ”. Lăng Giang kéo áo trên người lên, đứng dậy hành lễ, thái độ cung kính.
Sở An Nhan nhìn Lăng Giang, nam chính có thái độ như này với nguyên chủ?
Bỏ đi, tóm lại thái độ tốt với nàng một chút rồi, xem ra cách của nàng đi đúng hướng.
Phải không ngừng cố gắng!
Phân phó Hồng Tô đem chút đồ ăn cho Lăng Giang, Sở An Nhan lúc này mới yên tâm hưởng thụ bữa cơm đầu tiên sau khi xuyên sách.
May thay, đây không phải bữa cơm cuối cùng, đến bây giờ trong lòng Sở An Nhan vẫn còn sợ hãi, lúc vừa rồi nàng thấy nam chính như vậy, chân đều nhịn không được run run, may mà Lăng Giang hiện tại vẫn là nam sủng.
Nghĩ đến nam sủng, Sở An Nhan có chút buồn rầu cắn chiếc đũa.
Mộc Khí vừa thấy liền biết không phải người tốt, nếu tiếp tục giữ hắn ở phủ công chúa, không biết lại gây ra chuyện gì.
“ Hồng Tô, trong phủ ngoại trừ Mộc Khí còn có những ai? ”. Phải nhanh đem cả đám đuổi đi.
“ Hồi bẩm công chúa, nô tỳ nhớ rõ còn có Lý gia nhị công tử, Vương gia đại công tử, cùng rất nhiều con hát của Duyệt Âm Các…… Tổng cộng hơn hai mươi người ”
Sở An Nhan mới vừa uống một hớp trà cứ như vậy phun ra, nàng bị sặc không nhẹ, nguyên chủ muốn làm gì vậy? Tuyển phi à?
“ Đều giải tán hết đi, mặt khác cho bọn hắn nhiều bạc chút để an ủi ”. Sở An Nhan làm bộ bình tĩnh lau nước ở khóe miệng.
“ Chỉ là công chúa…… Trong phủ đã không còn dư bạc cho bọn hắn ”. Hồng Tô có chút khó xử.
“ Vì sao? ”. Đây không phải là phủ công chúa à? Nàng không phải công chúa à? Sao ngay cả bạc đều không có?
“ Vài ngày trước công chúa chuộc vài con hát từ Duyệt Âm Các về, trong phủ quả thật không còn bạc, hơn nữa hôm qua sửa chữa Thấm Trúc viện tiêu phí không ít. Hiện tại mới đầu tháng, trừ bỏ tiền phí lớn nhỏ trong phủ, phủ công chúa đã không còn bạc ”
Sở An Nhan che lại ngực, cảm thấy hô hấp có chút khó khăn, nàng đường đường là công chúa…… Vậy mà không có bạc! Xuyên sách cũng không đến mức xuyên thành như vậy chứ!
“ Những cửa tiệm trên danh nghĩa của ta đâu? ”. Sở An Nhan nhớ rõ nguyên chủ có một số cửa tiệm để kinh thương, đây cũng là một nguồn thu nhập, cũng không thể không có tiền nhỉ?
“ Cái này……, bởi vì công chúa cướp nhi tử của các phú thương trong kinh thành, nên các cửa tiệm của ngài bị người khác tránh xa. Lại bởi vì…… Là do công chúa quản lý, nếu không phải có hoàng thượng ở giữa, giờ phút này những tiệm đó sợ đều trụ không nổi nữa ”
Ặc, đều là do nguyên chủ tự mình làm ra. Là người đến từ thế kỉ 21 như nàng cũng thoát không nổi số phận nghèo khổ?
Nàng hận!
“ Hồng Tô, ngươi đi xuống trước, ta muốn yên tĩnh ”. Sở An Nhan xoa xoa huyệt thái dương có chút đau, cuộc sống thực khó khăn mà.
Nàng hiện tại không chỉ tránh nam chính về sau đòi giết nàng, còn phải vì đường sống mà đi kiếm bạc.
Tưởng tượng lại, nàng hiện tại có được tính là lão bản khai trương cửa tiệm không? Nguyên chủ có những khế đất cùng cửa tiệm kia, nếu dùng tốt nói không chừng đến lúc đó nàng liền trở thành tiểu phú bà.
Lại nỗ lực một chút, làm to làm lớn, về sau nam chính có đòi giết nàng, nàng cũng vẫn có cơ hội sống sót phải không?
Nói làm liền làm, Sở An Nhan đặt đũa xuống chạy đi tìm Hồng Tô, để nàng ta dẫn nàng đi nhìn các cửa tiệm.
Phủ công chúa là phủ đệ độc lập ở trong thành, chủ yếu bởi vì nguyên chủ được hoàng thượng cùng hoàng hậu yêu chiều, muốn ngôi sao còn nhân tiện đưa cả mặt trăng. Cho nên phủ đệ tu sửa cực kỳ xa hoa, ngay cả xe ngựa cũng đều là đồ hoàng gia đưa.
Sở An Nhan hơi run, thấy được chiếc xe ngựa ở cổ đại khoa trương như vậy, có chút khó mà nhấc chân đi lên.
Nàng đi xem cửa tiệm, lại không phải đi dạo phố.
“ Công chúa, người không cần Mộc Khí nữa sao? Công chúa, Mộc Khí làm sai điều gì nên người mới muốn đuổi Mộc Khí đi ”
Sở An Nhan ghé mắt nhìn tên nam nhân đang quỳ rạp trên mặt đất lôi kéo váy nàng, nước mắt nước mũi tèm lem, khóe miệng nhịn không được giật giật.
Nguyên chủ đã như vậy rồi mà vẫn có người nguyện ý sống chết muốn ở lại đi theo nàng ta, Mộc Khí này thật sự cũng là kẻ điên.
“ Ngươi không làm sai gì, chỉ là ta đã không cần môn khách*, giữ các ngươi nhiều ngày như vậy, thực xin lỗi ”. Câu nói này, Sở An Nhan là nói với cả đám môn khách lúc trước bị cướp về.
(*Môn khách: Người ăn ở trong phủ người khác hoặc là được người ta mang về phủ nuôi giữ).
Hồng Tô phân phó thực nhanh. Tin tức vừa ra tới nơi đã có môn khách cầm hành lý tính bỏ chạy, sợ Sở An Nhan đổi ý, ai biết vừa ra khỏi cửa lại gặp Sở An Nhan.
Tính trộm trốn đi, cố tình Mộc Khí lại không cho bọn họ cơ hội, một đám đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, đứng tại chỗ run bần bật.
Sở An Nhan ngước mắt vừa thấy, thật sự mỗi người đều là mỹ nam tư sắc khác nhau, chỉ là so với Lăng Giang vẫn còn kém một chút.
“ Công chúa, nếu người thật sự không cần Mộc Khí nữa, ta đây còn không bằng chết đi luôn! ”
Mộc Khí không biết từ đâu lấy ra sức lực, một phát đứng dậy lao về phía sư tử đá bên cạnh, Sở An Nhan khó khăn lắm mới bắt được một góc áo hắn.
Gã này liều mạng cho nàng xem à?
Bởi vì bị Sở An Nhan giữ chặt nên giảm chút lực, Mộc Khí đập đầu không bị nghiêm trọng, nhưng lần này Sở An Nhan thật sự không dám đuổi hắn đi nữa, để người đưa hắn về phủ.
Gặp phải loại người này thật sự là quá phiền, trước kia nàng đã từng trải qua.
“ Công chúa, chúng ta vẫn đi xem cửa tiệm sao? ”. Hồng Tô nhẹ giọng tiến lên hỏi.
“ Xem chứ, đương nhiên phải xem! ”
Sở An Nhan lấy lại tâm trạng, vừa vặn hôm nay thời tiết cũng không tệ, mát mẻ không hề nóng.
Hồng Tô vội vàng đi theo sau Sở An Nhan, vốn dĩ nàng ta còn tưởng rằng công chúa sẽ bởi vì việc này mà lòng không vui, là nàng ta lo lắng nhiều rồi.
Lăng công tử quả thực vẫn đầu quả tim của công chúa, ngày xưa hắn bị công chúa ức hiếp đến thảm, nhưng chỉ cần hắn để ý, công chúa vì hắn có thể trực tiếp đuổi toàn bộ môn khách.
Đây chính là chuyện tốt, phải nói cho hoàng hậu nương nương tin tức này.
Sở An Nhan rất có hứng thú đi về phía trước, trừ bỏ nàng phát hiện trên đường một đám người tránh nàng không khác gì tránh ôn thần ra.
Đặc biệt là một ít nam tử trẻ tuổi, thấy nàng chỉ hận không thể trực tiếp độn thổ.
Quên đi, chỉ cần nàng không nhìn những người này thì sẽ không thấy họ đang sợ nàng, ấy không đúng, là đang sợ nguyên chủ.
Sở An Nhan được Hồng Tô dẫn tới một tửu lâu, nếu không phải Hồng Tô khăng khăng khẳng định cửa tiệm này là của nàng, Sở An Nhan thật sự không dám tin. Rõ ràng ở phố sầm uất vậy mà tiệm không có lấy một bóng người.
Hơn nữa vẫn còn một đống tửu lâu bên cạnh, sao lại quạnh quẽ đến mức một người cũng đều không có.
Chẳng lẽ đồ ăn có độc?