Sau Khi Xuyên Sách Ta Cung Phụng Hoàng Đế Nước Địch - Chương 37
Chương 37: Cầu thú
Bằng không chờ nữ chính thấy nàng ở cạnh Lăng Giang, về sau hai người bọn họ ở bên nhau tất nhiên sẽ nảy sinh hiểu lầm.
Sở An Nhan tiếc nuối vì không thấy nữ chính, nhưng lại có chút mừng thầm.
Hôm nay Lăng Giang mặc chính là bộ bạch y Sở An Nhan đưa, không biết vì sao, hắn đang chờ Sở An Nhan nhìn hắn, đáy lòng còn có chút khẩn trương.
Vốn tưởng rằng Sở An Nhan sẽ phát hiện hắn khác trước, hơn nữa còn khen hắn, hoặc là trong ánh mắt lộ ra vui sướng cùng kinh ngạc.
Ai biết ánh mắt Sở An Nhan trống rỗng, rõ ràng là đang thất thần.
Hắn đều ở bên người nàng, vậy mà còn có thể thất thần! Ánh mắt Lăng Giang hơi thâm trầm, trầm giọng mở miệng:
“ Sở, An, Nhan ”
“ Hả? ”. Sở An Nhan hoàn hồn, ánh mắt lúc này mới dừng ở trên người Lăng Giang.
Hắn hôm nay mặc là bộ y phục nàng mua cho hắn.
Nàng lúc ấy thấy bộ này không tự chủ tưởng tượng nếu Lăng Giang vào sẽ như thế nào, không nghĩ tới lại kinh diễm như vậy.
Thiếu niên hình như là cố ý ăn mặc một phen, bạch y điểm xuyến hoạ tiết bán nguyệt, mặc ở trên người hắn cũng không thể so được với hắn.
Xiêm y không nhiễm hạt bụi, sợi chỉ bạc phát sáng, thêm mấy phần hương vị không dính khói lửa phàm tục.
Ngũ quan tuyệt mỹ, ánh mắt liễm diễm, sống mũi cao hoàn mỹ, môi không đánh son mà đỏ, tựa như trích tiên vậy.
Thấy trong mắt Sở An Nhan không che giấu được sự kinh diễm, vốn dĩ tâm trạng Lăng Giang đang không vui cũng hoà hoãn trở lại.
“ Đúng rồi, sao ngươi lại tới đây? ”. Sở An Nhan tiếp nhận ly đá bào Hồng Tô mang tới, giơ tay lên cho vào miệng một miếng, hạ được hoả ở trong người.
Lăng Giang lớn lên thật sự quá đẹp, nếu hắn không phải là nam chính, nàng thật sự rất thích đại soái ca như vậy a!
Hồng Tô thấy hai người ở đây, thức thời lui ra, lại phân phó người lại đưa cho Lăng công tử một ly khác.
“ Ta không thể tới? ”. Lăng Giang nhướng mày, ánh mắt không tự chủ dừng ở trên đôi môi mọng nước của Sở An Nhan.
Ly đá này, thoạt nhìn không tồi.
“ Tới, đương nhiên có thể tới, ta chỉ nghĩ rằng ngươi sẽ không đến đây, ngươi đến ta vui còn không kịp đấy! Lại đây, muốn ăn cái gì? ”. Sở An Nhan chân chó đem đồ ăn còn chưa có động vào đặt ở trước mặt Lăng Giang.
Lại từ chỗ cung nữ kia lấy cái cốc, rót nước cho Lăng Giang.
Thiếu chút nữa nàng lại làm này vị Phật tôn này khó chịu, còn may nàng phản ứng kịp.
Nàng thật đúng là cái đứa trẻ lanh lợi!
Kem tươi lạnh ngọt, Sở An Nhan lại ăn thêm vài miếng.
Đây là nàng đặc biệt để Lăng Giang Lâu làm, lần yến hội này đồ ăn đều là thượng hạng, kiếm cho chính mình thêm được chút bạc, hẳn là cũng không quá mức đâu.
Sở An Nhan tham ăn, trước để Hồng Tô đi tìm bọn người Cố Nhị để bọn họ làm thêm một chén.
“ Hôm nay dân nữ đặc biệt tới dâng lên một khúc Xuân Giang Vũ, mừng công chúa sinh nhật vui vẻ! ”
Sở An Nhan vừa nghe đến vũ khúc dâng cho nàng xem, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại.
Nữ tử đeo khăn che mặt, vòng eo tinh tế, theo tiết tấu nhạc nhẹ nhàng nhảy múa.
“ Oa, Lăng Giang ngươi mau nhìn eo nàng ta kìa, sao lại có thể nhỏ như vậy! Lại dẻo như vậy! ”. Đôi mắt Sở An Nhan không chớp mắt nhìn chằm chằm nàng ta.
Lăng Giang không mặn không nhạt ừ một tiếng, tầm mắt cũng không chú ý tới nữ tử trong đài, mà dừng ở trên người Sở An Nhan.
Vừa rồi Sở An Nhan không thấy hắn tới, đáy lòng nhất định rất mất mát đi. Lúc này xem một nữ tử khiêu vũ cũng khiến nàng hứng thú như vậy, trước kia không phải nam tử nàng tuyệt không xem, xem ra hắn đến, tâm trạng nàng quả thực không tồi.
Lăng Giang cầm lấy cái ly trên bàn, cúi đầu ăn một miếng.
Vũ khúc đã múa xong, Sở An Nhan còn chưa phục hồi tinh thần, chung quanh tiếng võ tay vang dội.
Sở An Nhan vừa ăn vừa xem biểu diễn, đại khái nhìn xong, một người khác lại đi lên.
“ Hôm nay là sinh nhật công chúa, Tây Trần Quốc đặc biệt dâng lên một kiện Thải Dực cẩm, chúc công chúa sinh nhật vui vẻ ”
Lời vừa nói ra, chung quanh ồ lên.
“ Thải Dực cẩm sa? Trên đời này thật sự tồn tại thứ này? ”
“ Thật sự là Thải Dực cẩm sa? Đây chính là đồ có giá trị liên thành, dù ra giá cũng không có người bán a! Tây trần Quốc lại dâng lên phần hạ lễ này! ”
……
Sở An Nhan nghe được chung quanh nghị luận, quét mắt nhìn hộp gấm trong tay người nọ.
Thứ gì? Bị thổi phồng như thần vậy?
“ Ý tốt của Tây Trần quốc chúng ta nhận, mời ngồi ”. Sở Quảng Văn cười vẫy vẫy tay, ý bảo người đi lấy đồ vặt trong tay Lý Văn.
“ Lần này Tây Trần quốc đến đây còn có một chuyện khác, hôm nay đặc tới đây là muốn cầu thú Lạc An công chúa, mong bệ hạ chấp thuận ”
“ Này…… ”
“ Bệ hạ, dân nữ có muốn chuyện nói ”
Sở An Nhan nhướng mày, đột nhiên không biết Triệu Đình Đình từ đâu chui ra, nàng ta có cái gì để nói?
Triệu Đình Đình cúi đầu, khóe miệng cong lên.
Nàng ta đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng chờ tới ngày này.
Người Tây Trần quốc ở trước mặt mọi người cầu thú, bệ hạ trong lúc khó xử, chính là lúc nàng ta lên sân khấu.
Chỉ cần nàng ta nói Sở An Nhan có quan hệ với ca ca, thì cho dù Sở An Nhan không chịu nhận, chuyện này hoàng thượng vì giải quyết tự nhiên sẽ nghe theo nàng ta nói.
Đến lúc đó chỉ cần hoàng thượng mở miệng, việc này liền xong.
“ Ngươi có gì để nói? ”
“ Hồi bẩm bệ hạ, dân nữ chính là bạn tốt của công chúa, nhiều năm qua quan hệ rất tốt với công chúa. Hôm nay là vì một chuyện. Dân nữ cùng công chúa quan hệ tốt, mà công chúa cũng quen biết gia huynh. Gia huynh để ý công chúa đã lâu, hai người cũng coi như là thanh mai trúc mã, chỉ vì gia huynh hôm nay không thể ra ngoài, đặc biệt để dân nữ hướng bệ hạ cầu ân điển. Xin bệ hạ thành toàn cho đoạn nhân duyên này ”
“ Phốc! ”. Sở An Nhan mới vừa ăn xong miếng kem tươi thì bị phun ra, phun đến trên người Lăng Giang.
Vốn dĩ sân điện yên tĩnh, một tiếng này đem toàn bộ ánh mắt tập trung đến.
Chỉ thấy một nam tử mỹ mạo tuấn mỹ mặt nén giận, mà Sở An Nhan đang động tay động chân trên người hắn.
“ Khụ, người tới, dẫn Lăng công tử đi đổi một bộ y phục ”. Sở Quảng Văn vẻ bề ngoài thì bình tĩnh, nhưng ngầm lặng lẽ giơ ngón tay cái với Sở An Nhan.
Nữ nhi ông quả nhiên thông minh, biết lúc nào cần hấp dẫn sự chú ý của người khác.
“ Sứ giả Tây Trần quốc, ngươi cũng vừa mới thấy. Công chúa sớm đã có chủ, trong hoàng cung cũng không còn công chúa thích hợp, lần này khả năng các ngươi một chuyến đi tay không trở về rồi. Trở về ngồi đi ”
Triệu Đình Đình đứng tại chỗ, da mặt cứng đờ.
Nàng ta vừa rồi giống như con hề nhảy múa vậy, căn bản một chút bọt nước cũng chưa nhấc lên nổi.
Làm sao có thể?
Lăng Giang không phải hận Sở An Nhan sao? Sao lại đồng ý giúp nàng ta?
Người hoàng gia lại cho phép loại người thân phận như Lăng Giang ở cạnh Sở An Nhan?
“ Người này, ngươi cũng trở về ngồi đi, huynh trưởng ngươi còn cần ngươi đi nói hộ, tình cảm lúc còn nhỏ không đáng để nhắc đến ”
Triệu Đình Đình nóng mặt, trở về vị trí càng là chịu không nổi bị mọi người chung quanh dị nghị, đơn giản tìm cái lấy cớ để rời đi.
Nhạc khúc kết thúc, yến hội lại tiếp tục.
Sở An Nhan ngồi ở chỗ nghĩ mà sợ, nàng ở ngay trước mặt mọi người phun một đống nước lên người Lăng Giang.
Xong rồi xong rồi.
Bên kia, Lăng Giang thay đổi áo khác, mới đi được vài bước đã có người chặn lại.