Sau Khi Xuyên Sách Ta Cung Phụng Hoàng Đế Nước Địch - Chương 34
Chương 34: Không biết xâú hổ
Sở An Nhan bị Lăng Giang kéo đến xe ngựa.
Lăng Giang không bỏ tay ra khỏi người Sở An Nhan, ôm lấy đầu vai nàng, cứ như vậy kéo nàng đi.
Hôm nay Thẩm Tử Sâm phái người gọi hắn, hắn hiểu rõ vị thừa tướng này đang muốn thử hắn.
Một đường đi theo sau Thẩm Tử Sâm, đến tiệm y phục, ai biết ở ngoài cửa liền thấy xe ngựa phủ công chúa, hắn chỉ biết là có người hẹn gặp Thẩm Tử Sâm.
Không nghĩ tới lại có Sở An Nhan, còn có lúc Sở An Nhan rời đi, không chút do dự lựa chọn hướng Thẩm Tử Sâm.
Sở An Nhan rõ ràng mấy ngày trước còn yêu hắn thương hắn, nhanh như vậy đã đòi bắt cá nhiều tay*? Nàng căn bản vẫn thích một lúc nhiều người.
(*Di tình biệt luyến: Yêu một người rồi xong quay ra yêu người khác ).
“ Xin lỗi, ta sai rồi, nhưng ta cũng không phải cố ý đâu ”. Sở An Nhan nhỏ giọng nói thầm, vì giữ mạng, nàng lựa chọn thành khẩn thừa nhận sai.
“ Không phải cố ý? ”. Không phải cố ý té ngã ở chỗ Thẩm Tử Sâm, không phải cố ý để y phục tuột khỏi vai?
Trùng hợp như vậy, tâm kế như này, da mặt Sở An Nhan phải dày như nào mới có thể nói là không cố ý?
“ Thật sự không phải cố ý, ngươi biết huyễn hương không, ngày hôm qua ta sinh ra ảo giác mới đối xử với ngươi như vậy ”
Hai tay Sở An Nhan gắt gao khoác chéo, sợ chính mình nói có chỗ nào không đúng.
“ Đúng rồi, trên người ta còn có mùi của huyễn hương, ngươi mau tránh xa ta một chút, đừng để bị dính phải. Dính phải hậu quả rất nghiêm trọng! ”
Sở An Nhan muốn mượn chuyện này thoát khỏi Lăng Giang, lại phát hiện nàng căn bản tránh không nổi giam cầm của hắn.
“ Lăng, Lăng Giang, ngươi còn giận sao? ”. Sở An Nhan đợi mãi mà không thấy đáp lại, mới thử tính mở miệng, không gian bên trong xe ngựa rất nhỏ, chung quanh lại không có người, muốn mạng sống, chỉ có thể dựa vào chính mình dỗ tốt tên đại ma đầu này!
“ Lăng Giang, ngươi nhìn xem ngươi anh tuấn soái khí như vậy, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, hẳn là sẽ không so đo chấp nhặt với tiểu nữ tử nhỉ, chuyện tối hôm qua đều là hiểu lầm. Ngươi tức giận thật thì ngươi, ngươi đánh ta đi ”. Sở An Nhan vươn một bàn tay đến trước mặt Lăng Giang, rất có khí khái anh hùng không sợ chết.
“ A ”. Sở An Nhan thật đúng là biết dời chủ đề.
Nàng thật sự không biết chuyện vừa rồi của nàng cùng Thẩm Tử Sâm?
Nhưng mà nàng thông đồng với Thẩm Tử Sâm có liên quan gì với hắn đâu? Hắn làm sao có thể vì việc này mà tức giận?
Khẳng định là hắn không quen nhìn tác phong ngày thường của Sở An Nhan, thật sự là không biết xấu hổ.
Mấy ngày nay hắn bị cột lại một chỗ với Sở An Nhan, nếu thanh danh Sở An Nhan không tốt, truyền ra ngoài cũng khiến hắn tổn thất.
Xem ra là bởi vì cái này cho nên hắn mới tức giận.
“ À thì, Lăng Giang, ngươi buông tay ra được không? ”. Cảm giác khó xử này, cách thêm một lớp y phục, đủ nóng chết nàng rồi, “ Ngươi buông ta ra, ta dẫn ngươi đi mua đồ ăn ngon ”
Lăng Giang vội vàng buông tay. Hắn vậy mà vẫn luôn ôm Sở An Nhan!
Lăng Giang buông tay ra, y phục khoác ở trên vai nàng cũng theo đó rơi xuống, lộ ra nửa bên bả vai bóng loáng trắng nõn.
Tầm mắt Lăng Giang vốn dừng trên người Sở An Nhan, da thịt trắng nõn cứ như vậy đâm vào mắt Lăng Giang.
Lăng Giang vội vàng quay đầu đi.
“ Không biết xấu hổ! ”
Nàng…… Nàng vậy mà!
“ Lộ bả vai thôi mà ”. Sở An Nhan kinh ngạc nhìn phản ứng của Lăng Giang giống ý đúc Thẩm Tử Sâm.
Không nghĩ tới ở chỗ này lộ tí bả vai cũng kích thích như vậy, ngay cả nam chính cũng bị nàng dọa sợ.
Trong trí nhớ của Sở An Nhan, nam chính vẫn còn rất ngây thơ.
Nhớ tới tình cảnh hiện tại của mình, Sở An Nhan cảm thấy nàng có thể lợi dụng cơ hội này một chút.
“ Lăng Giang, ngươi còn giận sao? ”. Sở An Nhan nghiêng người, giữ đúng khoảng cách với Lăng Giang.
“ Ngươi còn giận thì ta sẽ không mặc y phục chỉnh tề lại đâu ”. Uy hiếp nam chính, nàng vẫn dám làm thật.
“ Không hiểu lý lẽ ”. Vành tai Lăng Giang phiếm hồng, mặt mang vẻ giận dữ, đứng dậy muốn rời đi, lại bị Sở An Nhan kéo lấy tay áo.
“ Ngươi sao lại không hiểu gì vậy? Ta bị trúng huyễn hương, cho nên sẽ hề làm theo bản năng. Ta lại chưa hề làm gì ngươi, đồ keo kiệt bủn xỉn ”
Ngươi là nam chính, ngươi không thể phân biệt trái phải đúng sai* à?
(*青红皂白: Xanh đỏ đen trắng, ý muốn nói không phân biệt được trái phải đúng sai ).
Hôm nay không đem việc này giải quyết cho xong, Lăng Giang sẽ ghi hận cả đời.
Chờ nàng kiếm đủ thiện cảm, chờ nàng có tiền, nàng sẽ dùng một chân đem cái tên đáng chết này đá văng!
Càng nghĩ càng tức, cả ngày nàng đề phòng lo lắng cho Lăng Giang, khiến hắn thành quen! Sở An Nhan không biết lấy dũng khí ở đâu nào dùng sức kéo lấy tay áo Lăng Giang, đem hắn kéo về phía nàng.
Lăng Giang không nghĩ tới Sở An Nhan sẽ kéo hắn, trọng tâm không vững, trực tiếp lao về phía trước.
Lăng Giang vội vàng xoay người, một tay chống đỡ ở hông xe ngựa để cân bằng, một tay khác tránh cũng không thể tránh được đặt ở trên đùi Sở An Nhan.
Xe ngựa bị chấn động lớn, Hồng Tô lặng lẽ tránh ở một bên cũng bị dọa sợ.
Vốn dĩ tính mò lên xe lại rụt trở về, nàng ta không thể đi quấy rầy chuyện tốt của công chúa.
Động tĩnh lớn như vậy, vừa nhìn liền biết bên trong động tĩnh cực lớn, công chúa thật đúng là gấp gáp.
Hồng Tô còn vô cùng tri kỷ đi xua người xung quanh, để Sở An Nhan cùng Lăng Giang có khoảng không gian yên tĩnh.
Bên trong xe ngựa, Sở An Nhan cùng Lăng Giang lấy tư thế ái muội đối mặt nhau.
Nhìn Lăng Giang gần trong gang tấc, Sở An Nhan vẫn không nhịn xuống nuốt nước miếng.
Đẹp…… Đẹp !
Không đúng, nàng sao lại kéo nam chính đến trước mặt mình?
Sở An Nhan trốn tránh tầm mắt, quay người sang bên cạnh, lại bị Lăng Giang dùng một tay chặn lại.
“ Đây là tình trường lão làng mà công chúa nói sao? Công chúa cố ý kéo ta qua? ”. Giống thủ đoạn nàng làm với Thẩm Tử?
Hô hấp ấm nóng của Lăng Giang phả vào bên tai Sở An Nhan, không biết là cố ý hay vô tình, từng tấc da thịt bên ngoài của Sở An Nhan đều có thể cảm nhận được hô hấp của Lăng Giang.
Hơi thở của Lăng Giang lướt qua tai nàng, nóng như lửa đốt.
Nam chính quả nhiên vẫn là nam chính, Sở An Nhan co rúm người sắp khóc đến nơi, Lăng Giang đây là gậy ông đập lưng ông sao?
Hơn nữa, nàng còn khiến Lăng Giang nghĩ nàng là nữ nhân lẳng lơ. Hình ảnh đẹp mà nàng tích cực tạo ra trước mặt Lăng Giang cứ như thế biến mất?
“ Ta không phải cố ý, ta cũng không phải tình trường lão làng, lúc nãy đều là ta lừa Sở Thần. Thật, thật sự, ta vừa rồi kéo ngươi chỉ là không muốn để ngươi rời đi. Thẩm Tử Sâm nơi đó ta cũng là không cẩn thận, đều là trùng hợp ”. Sở An Nhan giải thích tất cả mọi chuyện liên quan đến nàng, không để cho Lăng Giang hiểu lầm bất cứ việc gì.
Lăng Giang vừa lòng nhìn vành tai Sở An Nhan phiến hồng, hơn nữa phản ứng hiện tại của Sở An Nhan, gần như đều hiểu.
Lúc trước hắn phát hiện Sở An Nhan là người không dám ra tay thật sự, xem ra lần này là hắn suy nghĩ nhiều.
Nhìn Sở An Nhan trước mặt cúi đầu sợ hãi không dám nhìn hắn, trong lòng Lăng Giang vô cớ nổi lên tâm tư muốn trêu đùa.
“ Công chúa vừa mới nói ta nếu còn nổi giận sẽ không sửa sang lại y phục? ”
“ Không, không hề, ta chưa hề nói nhé! ”. Sở An Nhan luống cuống tay chân chỉnh lại y phục.
“ Như thế nào? ”