Sau Khi Xuyên Sách Ta Cung Phụng Hoàng Đế Nước Địch - Chương 2
Chương 2: Nàng không cần giúp đỡ
“ Công chúa, nô tỳ sẽ chăm sóc tốt cho Lăng công tử, công chúa vẫn nhanh đi thay y phục, nếu để hoàng hậu nương nương biết, chắc chắn sẽ trách phạt nô tỳ ”
“ Không phải lo, cơ thể ta rất tốt, ngươi đi xem bọn hạ nhân bố trí sân viện thế nào rồi ”
Sau khi Hồng Tô rời đi, Sở An Nhan nhẹ nhàng bước vào phòng để chăm sóc nam chính thật tốt.
Cầm khay lên, Sở An Nhan rón ra rón rén đi đến trước giường.
Nam tử trên giường dung mạo như vẽ, lông mày nhíu chặt, lông mi dài lại rất rậm, sống mũi cao thẳng, môi tái nhợt gần như không thấy huyết sắc.
Sở An Nhan nhịn không được âm thầm cảm thán, không hổ là nam chính, con cưng của tác giả cho nên đẹp trai có khác.
Khó trách nguyên chủ lại muốn ép buộc hắn đi vào khuôn khổ, gương mặt này quả thật quá dụ người ta phạm tội.
Ngay cả khi trên mặt hắn nhiều thêm một vết sẹo thì chỉ càng thêm hấp dẫn hơn thôi.
Sở An Nhan nhẹ nhàng đem khay đặt ở một bên bàn nhỏ, lại đỡ Lăng Giang lên dựa vào gối.
Có lẽ động tác có chút mạnh, Lăng Giang cảnh giác mở mắt, thần sắc mê man biến thành chán ghét.
“ Đừng chạm vào ta! ”. Lăng Giang muốn tránh khỏi tay Sở An Nhan, lại phát hiện mình không có một chút sức lực nào, không chỉ có như thế, đầu còn đau vô cùng.
Nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, cũng chỉ là nàng có thể làm được.
Bị Lăng Giang nhìn đến có chút chột dạ, Sở An Nhan ngượng ngùng thu tay lại, sờ sờ cái mũi.
Nguyên chủ cùng nam chính là có bao nhiêu đại thù, mới có thể khiến hắn phòng như phòng cướp thế này.
Cũng đúng, rốt cuộc nguyên chủ cũng là ác mộng trong lòng sau này của hắn, một chốc một lát muốn thay đổi cách nhìn cũng hơi khó.
“ À thì, ngươi bị bệnh, ta tới giúp ngươi thay thuốc ”. Sở An Nhan bưng khay thuốc, cố gắng để giọng mềm xuống.
Sở An Nhan đem thuốc đưa tới trước mặt Lăng Giang, ý bảo hắn nhận lấy uống, kết quả Lăng Giang cứ như vậy phòng bị nhìn chằm chằm nàng, không hề có động tác nào khác.
Quên mất, nam chính hiện tại bị thương nặng, không có sức tự uống.
Lăng Giang có chút nghi ngờ nhìn chằm chằm chén thuốc kia.
Thuốc có chút nóng, Sở An Nhan không chú ý đến ánh mắt của Lăng Giang, tự mình thổi thuốc trong muỗng, đưa đến phía miệng Lăng Giang.
Ai biết Lăng Giang trực tiếp vươn tay đẩy tay Sở An Nhan ra, sức lực lớn căn bản không giống người bị bệnh.
“ Đau— ”
Chén thuốc đổ ra khắp người Sở An Nhan, đổ cả xuống tay nàng, nước thuốc thấm qua băng gạc, thấm vào trong vết thương, đau đến mức mặt nàng đều trắng đi vài phần.
Lăng Giang lúc này mới thấy rõ tay Sở An Nhan quấn một vòng băng gạc trắng, trên mặt vải ẩn ẩn hiện ra vết máu.
Hắn đột nhiên nhớ tới, lúc hắn sắp hôn mê thì dao găm hướng đến trước mặt hắn, là Sở An Nhan dùng tay đón lấy dao sắc bén kia.
A, vì gương mặt này, Sở An Nhan cũng thật tàn nhẫn với bản thân.
Chẳng qua, thứ nàng coi trọng không phải chính là gương mặt này của hắn sao?
Do đau, nước mắt Sở An Nhan đều rơi ra. Nam chính hiện tại cả người đều giống một con nhím, nếu không phải hắn là nam chính, còn lâu nàng mới thèm hầu hạ!
Nhưng tưởng tượng đến người trước mặt tương lai sẽ trở thành vua của một nước, còn đem nàng ấn ở trên mặt đất, miệng đầy oán trách đều bị nàng nuốt xuống.
Không phải chỉ là đổ thuốc thôi sao, không phải chuyện to tát.
“ Ngươi dính mưa nên bị nhiễm phong hàn, Thương thái y đã giúp ngươi xử lý qua vết thương sau lưng. Thuốc đánh đổ thì vẫn còn, đợi lát nữa ta để hạ nhân đưa tới cho ngươi, ngươi nhớ phải uống ”
Dứt lời, Sở An Nhan đứng dậy rời đi.
Nàng hiện tại xem như hiểu rõ, tên Lăng Giang này cả người như một con nhím, muốn lấy được thiện cảm cần phải từ từ, quá sốt ruột khéo khi còn phản tác dụng.
Y phục bị ướt dính lên người thực không thoải mái, tuy rằng hiện tại là mùa hè, không hề lạnh, nhưng do mưa nên vẫn thấy hơi lành lạnh.
Sở An Nhan mới vừa đi vài bước liền cảm thấy dưới chân nhũn ra, đầu cũng càng đau, đồ vật chung quanh đều quay cuồng.
Không thể nào, nữ nhân cổ đại sao lại yếu ớt như vậy?
Mới vừa chửi thầm xong, trước mắt Sở An Nhan một mảnh tối tăm, nàng hôn mê bất tỉnh.
“ Sở An Nhan, ngươi lại tính giở trò gì? ”. Lăng Giang nhìn nữ tử váy tím nhạt nằm trên mặt đất, trong lòng ngăn không được chán ghét.
Nàng vì muốn ở lại nơi này, thật sự không từ bất cứ thủ đoạn nào. Lăng Giang không kiên nhẫn đi qua, nhìn chằm chằm nữ tử nằm trên mặt đất.
Mặt nữ nhân này đỏ đến khác thường, Lăng Giang gọi vài tiếng cũng không thấy nàng có bất luận phản ứng gì.
Xem ra thật sự hôn mê bất tỉnh, Lăng Giang có chút quái dị nhìn kỹ Sở An Nhan.
Lúc trước Sở An Nhan không đánh thì mắng hắn, nhưng vừa rồi hắn hất đổ thuốc nên người nàng, nàng đau như vậy cũng không có trách hắn.
Trong lòng nàng rốt cuộc đang tính toán cái gì?
“ Công chúa! ”. Hồng Tô đẩy cửa vào.
Nâng Sở An Nhan nằm trên mặt đất dậy, hung dữ nhìn Lăng Giang.
“ Lăng công tử, công chúa vì ngươi bận trước bận sau, thân mình đã sớm chịu không nổi, cho dù trong lòng ngươi hận, cũng không nên tùy tiện trả thù! ”
Bên trong phủ công chúa một mảnh rối ren, Triệu Đình Đình tiến vào lúc ấy thiếu chút nữa bị nha hoàn trong lúc hoảng loạn đụng ngã.
“ Ấy, ngươi bị làm sao vậy? ”
“ Bẩm Triệu cô nương, công chúa nhiễm phong hàn, lúc này trong phủ chỉ sợ chiêu đãi không chu toàn, ngày mai Triệu cô nương lại đến tìm công chúa ạ ”. Không kiêu ngạo không siểng nịnh nói xong câu này, tiểu nha hoàn lại vội vội vàng vàng rời đi.
“ Bích Như, ngươi nhìn xem, một nha hoàn trong phủ công chúa cũng dám không tôn trọng ta, chẳng lẽ nàng ta không biết ta là bạn tốt của công chúa sao? ”
“ Ta muốn tố cáo với công chúa, để công chúa trị tội nàng ta! ”
Triệu Đình Đình giờ phút này tay xoa eo, hầm hừ đi tới viện công chúa.
Triệu Đình Đình là đích nữ Triệu gia, có tiếng tăm giàu nhất kinh thành, nếu không phải Triệu gia là gia tộc giàu có nhiều đời, chỉ nhìn sơ qua bộ dạng Triệu Đình Đình, còn tưởng rằng là nhà giàu mới nổi. Trên người đeo vàng đeo bạc, kém một chút nữa là ở trên mặt nàng ta chưa dán cả tiền lên thôi.
Ngày thường Triệu Đình Đình qua lại nhiều với Sở An Nhan, chẳng qua là vì để được đến phủ công chúa.
Hiện tại mục đích Triệu Đình Đình tới phủ công chúa còn có một nguyên nhân khác —— đó là Lăng Giang. Nàng ta coi trọng Lăng Giang từ lâu, hôm nay nghe nói Lăng Giang bị Sở An Nhan đánh, không nhịn được bèn chạy đến nhìn tiểu bảo bối.
“ Ấy, tiểu thư, ngài xem người nọ có phải là Lăng công tử không? ”
Triệu Đình Đình theo ngón tay Bích Như chỉ nhìn lại, quả nhiên thấy nam tử một thân y phục xám nhạt quỳ trên mặt đất. Dù chỉ là bóng dáng, Triệu Đình Đình liếc mắt một cái cũng nhận ra đó chính là Lăng Giang.
Tuy rằng đau lòng Lăng Giang, nhưng…… Sở An Nhan ngươi cứ tiếp tục ngược đãi Lăng Giang đi, ngược càng tàn nhẫn càng tốt, đến lúc đó càng thuận tiện cho nàng ta đưa Lăng Giang đi.
Triệu Đình Đình hưng phấn chà xát tay, ba bước rồi hai bước đi đến bên cạnh Lăng Giang.
“ Lăng công tử, công chúa sao lại phạt ngươi rồi? Hôm qua ngươi mới bị thương, mau chóng về nghỉ ngơi đi, ta đến chỗ công chúa nói giúp cho ngươi vài câu ”
Triệu Đình Đình duỗi tay muốn chạm vào Lăng Giang, trong lòng vui sướng không thôi, ngoài mặt lộ ra vẻ lo lắng.
“ Triệu cô nương xin hãy tự trọng ”