Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 84

  1. Home
  2. Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê
  3. Chương 84
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 84. Vị tiên trưởng này, có thể lên xe nói chuyện không

Edit + beta: Iris

Sáng sớm hôm sau, Quý Từ và Tần Giác đi về phía chiếu ngục.

Lương Hoàng cũng không phải là người cố chấp, hơn nữa con trai đã lâu không gặp của ông là tiên nhân hàng thật giá thật, dù thế nào đi nữa cũng không thể không cho anh chút mặt mũi, chỉ là đến thăm chiếu ngục mà thôi, không có gì to tát.

Quý Từ mới vừa bước vào chiếu ngục liền cảm thấy toàn thân ớn lạnh.

Anh vô thức ôm lấy cánh tay Tần Giác:

“Có phải phong thủy nơi này không tốt hay không, sao nhiệt độ bên trong thấp hơn bên ngoài nhiều vậy?”

Tần Giác thấy anh bị lạnh, nắm lấy bàn tay anh theo thói quen, truyền nhiệt độ ấm áp qua, nói:

“Từ trước đến nay chiếu ngục đều như vậy.”

Môi trường nơi này gian khổ, không biết tên Trương Thiệu Viễn kia ở đây thế nào nữa.

Hai người tiến lên phía trước dưới sự dẫn dắt của trưởng ngục, cuối cùng dừng lại trước một phòng giam chật hẹp.

Ông lão đập đập chìa khóa lên song sắt, nói với tội phạm bên trong là có người bên ngoài tới, sau đó mở cửa phòng giam ra, xoay người nở một nụ cười nịnh nọt với Quý Từ.

Quý Từ bình tĩnh gật đầu, dẫn đầu đi vào trước.

Phòng giam này chật hẹp âm u, bên cạnh góc tường có một tấm chiếu rách nát, còn bản thân Trương Thiệu Viễn – người mà Quý Từ Lo lắng mấy ngày nay, lại không nghe thấy tiếng chìa khóa đập vào song sắt.

Hắn mặc áo tù nhân màu trắng, nằm nghiêng quay mặt vào vách tường ngủ ngon lành.

Thấy vậy, Tần Giác không quan tâm nhìn sang chỗ khác, phát ra một tiếng cười nhạt gần như không thể nghe thấy.

Tiếng cười nhạt này ngay cả Quý Từ cũng chưa nghe thấy, ngược lại là Trương Thiệu Viễn vốn đang ngủ lại lười biếng mở miệng:

“Kêu ngươi đến đây cứu ta, sao ngươi còn dắt theo một tên kéo chân sau đến đây?”

“Nhìn đi, hắn khinh thường ta nhất đó.”

Nghe vậy, Quý Từ nhận ra tên này không phải đang ngủ thật, thế là đưa mũi giày ra, đạp nhẹ hắn một cái:

“Tầm bậy tầm bạ, tiểu sư đệ của ta sao lại khinh thường ngươi? Còn ngươi, mới đến hoàng cung Đại Lương bao lâu đã chọc phải họa, còn nhờ vả ta đến cầu tình thay ngươi.”

Trương Thiệu Viễn làm như không nghe thấy câu kế tiếp của Quý Từ, vươn vai đứng dậy khỏi chiếu.

Trông hắn như mấy ngày chưa tắm, mặt mũi và y phục trên người dơ muốn chết, ngay cả chòm râu đẹp đẽ hắn cố tình nuôi cũng dính bùn đất.

Sau khi Quý Từ thấy hắn như vậy, vẻ mặt hơi khựng lại, sau đó ghét bỏ nói: “Cái tên này, sao không sửa soạn bản thân gọn gàng thế hả?”

“Không có thời gian mà, chiếu ngục này không tốt gì hết.” Trương Thiệu Viễn hết sức vô tội, như thể người vừa rồi ngủ trước vách tường mọc đầy rêu không phải là hắn vậy.

Quý Từ lười nói nhiều với hắn, chỉ hỏi: “Vì sao ngươi lại nói trong tẩm điện của Hoàng Đế có quỷ? Họa từ miệng mà ra đó có biết không?”

“Không biết.” Trương Thiệu Viễn nói, “Huống hồ, trong phòng hắn thực sự có quỷ, lão Trương ta chưa từng nói láo.”

Nghe thế, Quý Từ dâng lên chút hứng thú: “Thật không?”

“Đương nhiên là thật,” Trương Thiệu Viễn đắc ý dào dạt, “Ngay khi vừa tiến vào là ta đã nhận ra không ổn, ác quỷ kia rất âm u, đạo hạnh rất cao, vẫn luôn nằm trên xà nhà trong Dưỡng Tâm Điện hút long khí trên người Hoàng Đế, nhưng Hoàng Đế và người bên cạnh hắn không tin ta.”

Hắn mắc chi phải gạt người, loại chuyện giống như này, lúc hắn chu du khắp các nước Cửu Châu đã gặp không ít, đã không còn thấy có gì mới mẻ từ lâu.

Nhưng cố tình Trương Thiệu Viễn cũng không tinh thông tiên thuật, ngay cả linh căn cũng không tính là thượng thừa, hắn nhận ra, nhưng không diệt trừ được.

Vốn tưởng rằng đại sư Khâm Thiên Giám và chùa Thanh Tịnh gì kia có thể bắt được quỷ, ai ngờ hai người đó còn tệ hơn cả hắn, Hoàng Đế lại thiên vị bọn họ.

Thế là Trương Thiệu Viễn không cẩn thận bị nhốt vào chiếu ngục, thật xui xẻo.

Trương Thiệu Viễn buồn bực.

Nghe xong sự việc, Quý Từ chỉ muốn cười: “Ngươi thật là, bộ không biết nhịn lại lời muốn nói sao, ngươi cũng đã nói con quỷ kia đạo hạnh cao, sao lại không nghĩ đến có lẽ người khác không làm gì được nó?”

Trương Thiệu Viễn lẩm bẩm: “Ai mà biết một Hoàng Đế như hắn, người bên cạnh lại vô dụng đến vậy?”

“Được rồi, già đầu vậy rồi còn không biết nặng nhẹ.” Quý Từ thuận miệng quở trách hắn vài câu, sau đó lấy bánh nướng mua dọc đường từ trong ngực ra đưa cho hắn, “Ăn trước đi, thức ăn trong chiếu ngục không ngon, con quỷ trong tẩm điện của Hoàng Đế kia, ta sẽ chọn ngày đi xem thử, bắt được nó là sẽ giải được oan khuất của ngươi.”

Trên thực tế, Trương Thiệu Viễn không nghe rõ lời anh nói, trong mắt hắn bây giờ chỉ có bánh nướng, vừa đoạt được là bắt đầu ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa nói:

“Haizz, không hổ là Tiểu Từ, vừa nhiệt tình vừa tâm địa lương thiện, tới thăm ta còn biết mang theo bánh nướng cho ta.”

Quý Từ bật cười: “Bé đáng thương, chờ xem, ta sẽ mang ngươi ra ngoài.”

“Được.” Trương Thiệu Viễn nuốt miếng bánh, “Thật ra ta ở đây cũng không tồi, mệt thì có giường ngủ, đói thì có cơm tù.”

Quý Từ: “…”

Ăn cơm tù của ngươi đi, đồ trứng ngốc.

Anh hừ một tiếng, dẫn Tần Giác rời đi.

Lúc ra khỏi phòng giam, bọn họ vẫn còn có thể nghe thấy tiếng Trương Thiệu Viễn ăn ngấu nghiến.

Sau khi hoàn toàn rời khỏi chiếu ngục, Quý Từ chỉ cảm thấy toàn thân ấm lại, nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Tần Giác vang lên bên cạnh:

“Người có quan hệ tốt với sư huynh, sao đều là dạng người thế này không vậy?”

Nghe vậy, Quý Từ thấy hơi kỳ quái: “Dạng người gì?”

Tần Giác nghẹn một lúc lâu, cuối cùng mới nói ra một câu: “… Không câu nệ tiểu tiết.”

Nghe được lời này, Quý Từ ôm bụng cười lớn.

Anh nói: “Thực ra đệ muốn nói là sao không biết lễ nghĩa, điên điên khùng khùng đúng không?”

Tần Giác không nói gì, ý là đồng ý.

Quý Từ vui vẻ nhìn khuôn mặt nghiêm túc của y, vẻ mặt khó hiểu, nói: “Đệ nói như vậy, tuy tính tình Trương Thiệu Viễn hơi kỳ quái, nhưng hắn không phải người xấu, vả lại kiến thức rộng rãi, ta ở chung với hắn biết được rất nhiều chuyện.”

Nói xong, anh lại liếc nhìn Tần Giác, phát hiện thằng nhóc này vẫn vẻ mặt vô cảm.

Thấy thế, Quý Từ bước tới câu vai Tần Giác.

Chỉ là mấy năm nay Tần Giác cao lên không ít, Quý Từ muốn câu vai cũng tốn rất nhiều sức, đành phải lùi lại một bước, câu cánh tay tiểu sư đệ, nói:

“Đệ thật là, tuổi còn nhỏ, sao cứ quản chuyện sư huynh kết bạn vậy.”

Điều Tần Giác không muốn nghe nhất chính là Quý Từ nói y nhỏ.

Thanh niên nắm lấy cổ tay Quý Từ, đôi mắt không nhìn rõ có ý gì, nhưng nếu lắng nghe kỹ thì trong giọng y có chút nghiến răng nghiến lợi:

“Sư huynh, ta không còn là trẻ con.”

Nghe vậy, Quý Từ dễ dàng thoát khỏi tay Tần Giác, vô tư nói: “Được được được, đệ không phải trẻ con.”

Nói đến đây, anh lại chớp chớp mắt với Tần Giác, giọng nói ngọt ngào truyền vào tai y:

“Đệ chính là bảo bối trong tim sư huynh nha.”

Anh luôn thích trêu chọc, nói xong một câu, âm cuối còn ngả ngớn, giống như một cái móc nhỏ đâm vào tim Tần Giác, khiến lòng y ngứa ngáy khó nhịn.

Tần Giác mặt đỏ bừng: “Sư huynh!”

Quý Từ cười to, tự mình đi về phía trước.

Đúng lúc này, có một chiếc xe ngựa dừng lại bên cạnh bọn họ.

Màn xe bị một bàn tay thon dài nhấc lên, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ như ngọc của chủ nhân chiếc xe, hắn nhìn Quý Từ chăm chú, ôn hòa nói:

“Vị tiên trưởng này, có thể lên xe nói chuyện không?”

°°°°°°°°°°

Lời editor: Mấy bạn lên bảng thông báo xem thông báo link gg drive của mình nha (⁠ㆁ⁠ω⁠ㆁ⁠)

Đăng: 5/4/2024

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 84"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

sinh-duoc-nguoi-thua-ke-hao-mon-toi-huenh-hoang.jpg
Sinh Được Người Thừa Kế Hào Môn, Tôi Huênh Hoang
26 Tháng mười một, 2024
nhat-pham-ngo-tac-quyen-1.jpg
Nhất Phẩm Ngỗ Tác – Quyển 1
2 Tháng 12, 2024
ta-lai-lam-bang-roi-vuon-truong-quai-dam-convert.jpg
Ta Lại Làm Băng Rồi Vườn Trường Quái Đàm Convert
24 Tháng mười một, 2024
do-hoa.jpg
Đồ Hoa
31 Tháng 5, 2025

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online