Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 83
Chương 83. Chiếu ngục
Edit + beta: Iris
Khi Lương Hoàng mới lần đầu nghe thấy xưng hô này, có chút sửng sốt.
Đại điện hạ? Trong cung đâu ra đại điện hạ?
Đại thái giám Lai Phúc ở bên cạnh nghe vậy thì vội cúi người nhắc nhở vài câu, lúc này Lương Hoàng mới nhớ ra ——
Hóa ra là đứa trẻ đã bị tiên nhân dẫn đi từ nhiều năm trước.
Từ trước đến nay Lương Hoàng cực kỳ kính sợ quỷ thần, sau khi nhớ ra thì lập tức thu dọn bút mực, sai cung nữ chỉnh sửa lại y phục đàng hoàng, đi lên nghênh đón.
Tiểu hoàng môn thấy vậy vội nói: “Bệ hạ, đại điện hạ đã tới, mời người chờ ở đây.”
Vừa dứt lời, ngoài cửa điện vang lên tiếng hô, ngay sau đó, hai thanh niên đẩy cửa điện bước vào.
Người đi trước mặc kính trang màu đỏ, tóc đen buộc cao, dáng vẻ có chút phóng túng, mày dài da trắng, khóe môi hơi cong, trong mắt ẩn chứa ý cười.
Người đi phía sau mặc y phục màu trắng tay áo rộng, vẻ mặt nghiêm túc, đôi mắt đen sâu thẳm, khí chất uy nghiêm khiến người ta không dám đến gần.
Hai người này chính là Quý Từ và Tần Giác.
Nhìn thấy Hoàng Đế đứng đó với dáng vẻ vui vẻ thoải mái ung dung, Quý Từ dẫn đầu chắp tay hành lễ, cung kính hô: “Nhi thần, bái kiến phụ hoàng.”
Màn thi lễ này khiến Lương Hoàng hơi sững sờ, sau đó mới khẽ cười nói: “Không cần đa lễ, đứng lên đi.”
“Vâng.”
Sau khi Quý Từ đứng thẳng dậy, anh hơi tò mò quan sát người cha già này của mình.
Nguyên thân là hoàng tưởng tử Đại Lương, nhưng không phải là đích trưởng tử, theo thông tin mà hệ thống truyền cho anh, mẫu phi của nguyên thân vốn là một tỳ nữ giặt giũ, sau khi Lương Hoàng say thì ngoài ý muốn hoài thai.
Tuy thân phận tỳ nữ thấp hèn, nhưng mẫu thân của nguyên thân lại có dung mạo mê hoặc lòng người, cộng thêm mang thai long tự nên được phong làm Mỹ Nhân nho nhỏ.
Lương Hoàng rất ít sủng hạnh nàng, vì vậy cảm giác tồn tại của một hoàng trưởng tử như nguyên thân ở trong cung, cũng thấp giống độ tồn tại khi ở Tam Thanh Đạo Tông trước kia.
Cho đến năm nguyên thân 10 tuổi, Vân Thời vân du đến tận đây thì nhìn trúng tuệ căn, mở miệng muốn đón nguyên thân về, sau đó tên tuổi của nguyên thân cũng hoàn toàn biến mất trong cung.
Thế nên, bất kể là Lương Hoàng hay Quý Từ, thật ra đều không mấy quen thuộc lẫn nhau.
Quý Từ tùy tiện quan sát phụ thân trên danh nghĩa của mình, cảm thấy đôi mắt của cửu ngũ chí tôn dường như rất giống anh.
Nhưng cũng chỉ có đôi mắt gần giống mà thôi.
Đồng thời, Lương Hoàng cũng quan sát đứa con trai bị tiên nhân dẫn đi vào năm 10 tuổi*, vẻ mặt như suy tư gì đó.
*Khúc này tác giả đi là 5 tuổi, khác với bên trên, nên mình đổi lại 10 tuổi cho giống bên trên.
Vậy là vẻ ngoài đẹp trai của anh, mẫu phi anh… Là ai?
Hai người tâm tư khác nhau, trong nhất thời không ai tự tiện mở miệng.
Vẫn là đại thái giám Lai Phúc bên cạnh nhận ra bầu không khí không ổn, vẻ mặt ngượng ngùng gợi đề tài:
“Đại điện hạ, mười mấy năm không gặp, người lại trổ mã, long chương phượng tư như thế, thật khiến người ta chấn động! Khi bệ hạ nhìn thấy chắc cũng rất vui mừng!”
Lời này thật khiến người ta ấm lòng, Quý Từ biết mình đẹp trai nên anh cũng rất thích người khác khen anh đẹp, lập tức nhìn Lai Phúc với vẻ mặt tán thưởng:
“Quá khen, cũng chỉ ở mức trung bình thôi.”
Tuy là nói như vậy, nhưng bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy đáy mắt lâng lâng của anh.
Lương Hoàng thấy vậy thì hiểu ra, thế mà lại là một người không giấu được chuyện trong lòng.
Ông đi vòng qua bàn rồi ngồi xuống, gọi cung nhân bưng trà lên, sau đó mời hai người ngồi xuống, ông nhìn Tần Giác, có chút tò mò:
“Con trai, vị bên cạnh con là ai vậy?”
Nghe vậy, Quý Từ liếc nhìn Tần Giác một cái, vui vẻ nói: “Ồ, đệ ấy à, là sư đệ của con.”
Tần Giác lịch sự gật đầu với Lương Hoàng một cái, báo tên của mình.
Y phong thái thong dong, cực kỳ kiêu ngạo, nhưng cố tình khi nói chuyện với Quý Từ, trên mặt lại có chút dung túng.
Không biết Lương Hoàng nghĩ tới cái gì, nhưng cũng không truy cứu.
Ông ho khan vài tiếng, rót trà vào tách của Quý Từ, hỏi: “Đi Đạo Tông cầu học mười mấy năm, sao đột nhiên lại quay về?”
“Xuống núi đi chơi, thuận đường về thăm nhà.” Quý Từ thản nhiên nói.
Nghe thấy câu về thăm nhà, mày Lương Hoàng thả lỏng, vẻ mặt cũng thoải mái hơn rất nhiều.
Trong thâm cung này, thật ra hiếm khi được ai đó nói thành là nhà, ông không khỏi cảm thấy thú vị, trong lòng cũng thoải mái hơn.
“Xưa nay nghe nói Tam Thanh Đạo Tông là môn phái đứng đầu trong tam đại tông môn, con đi cầu học mười mấy năm, có học được gì không?”
Lương Hoàng kính sợ quỷ thần, cũng tôn trọng thuật pháp quỷ thần.
Quý Từ thấy ông có hứng thú, Quý Từ móc ra mấy tờ giấy vàng trong ngực Tần Giác, gấp tờ giấy thành người giấy nhỏ trước mặt mọi người, miệng lẩm bẩm vài câu chú, người giấy nhỏ kia lập tức động đậy sống lại.
Đây chỉ là một thủ thuật nhỏ dễ thực hiện nhất, nhưng Lương Hoàng vẫn thấy rất ngạc nhiên.
Ông chỉ là người phàm, không có linh căn, cho dù học đến chết cũng không học được thuật pháp tiên nhân, mỗi lần nhìn thấy đều cảm thấy rất thần kỳ, tức khắc khen không dứt miệng.
Ông vỗ tay khen ngợi: “Không biết nếu so với đám lão già trong Khâm Thiên Giám thì bên nào lợi hại hơn.”
Nghe vậy, Quý Từ mím môi mỉm cười, câu được câu không trò chuyện với Lương Hoàng, hai cha con trò chuyện rất vui vẻ.
Thấy cũng đã đến lúc, Quý Từ tức khắc nói ra mục đích thật sự khi đến đây lần này:
“Phụ hoàng, thật không dám giấu diếm, lần này nhi thần xuống núi là được một người bạn nhờ vả, đến đây chuộc người.”
Nghe anh nói vậy, nụ cười bên môi Lương Hoàng hơi thu lại: “Chuộc người, chuộc ai?”
Quý Từ vẻ mặt nghiêm túc, chậm rãi nói từng chữ một: “Họ Trương, tên Thiệu Viễn.”
Trương Thiệu Viễn?
Lương Hoàng nhẩm lại cái tên trong lòng, cảm thấy vừa quen vừa lạ, một lúc lâu sau mới nhớ ra:
“Trương Thiệu Viễn? Bây giờ hắn đang ở chiếu ngục.”
Chiếu ngục, đây là nơi giam giữ tội phạm ở Đại Lương.
Quý Từ và Tần Giác mê man nhìn nhau một lúc mới hỏi: “Vậy hắn là… phạm phải tội gì?”
Lương Hoàng nặng nề hừ một tiếng: “Lúc trước hắn trực ở Thái Y Viện, ai biết có một ngày hắn đi theo thái y đến bắt mạch cho trẫm, lại nói trong tẩm điện của trẫm có quỷ, vì vậy đầu trẫm mới đau như búa bổ mỗi ngày.”
“Quỷ?” Ngón tay Quý Từ gõ nhẹ lên mặt bàn.
Trương Thiệu Viễn trước đây là một tiên sinh kể chuyện nổi tiếng, đã gặp vô số chuyện thú vị về quỷ khi đi du ngoạn khắp Cửu Châu, mặc dù tiên pháp không được coi là tiến bộ, nhưng nếu xét về kiến thức và hiểu biết thì không thể nào sai được.
Nếu Trương Thiệu Viễn đã nói trong tẩm điện của Lương Hoàng có quỷ, vậy thì tất nhiên là có quỷ.
Chỉ là Quý Từ không dám tùy tiện nói ra những lời như vậy, chỉ nói: “Vậy cuối cùng tẩm điện của phụ hoàng đã xảy ra chuyện gì?”
Lương Hoàng hừ cười một tiếng:
“Tẩm điện của trẫm sao có thể xảy ra chuyện? Nhưng sau khi nghe hắn nói xong, trẫm sợ hãi không thôi, gọi tiên sư ở Khâm Thiên Giám tới xem, sau đó mời đại sư trong chùa Thanh Tịnh đến thỉnh kinh, kết quả đều nói tẩm điện của trẫm rất an toàn.”
“Trương Thiệu Viễn kia mở miệng đã nói bậy bạ, luôn nói rằng trong tẩm điện của trẫm chắc chắn của quỷ, trẫm phiền không thôi, nên lấy tội khi quân nhốt hắn vào chiếu ngục.”
Sau khi nghe xong, Quý Từ nhất thời không biết nên nói gì.
Anh đứng dậy:
“Thế… Nhi thần có thể làm phiền phụ hoàng cho phép nhi thần đến thăm chiếu ngục hay không?”
🌞🌞🌞🌞🌞