Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 82
Chương 82. Đại điện hạ hồi cung!
Edit + beta: Iris
A Hồ nói dối, Quý Từ vừa liếc mắt một cái là có thể nhìn ra.
Nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận, Quý Từ quyết định nhắm mắt làm ngơ.
Dù sao đạo hạnh của con chồn nhỏ này không sâu, nói chung là chưa từng hại người, cũng không có ý xấu, nếu hắn muốn đến kinh thành, vậy thì dẫn theo hắn cũng không thành vấn đề.
Vì vậy, sau khi lay người đánh xe tỉnh lại, bọn họ tiếp tục lên đường.
A Hồ biến trở về nguyên hình, một con chồn nho nhỏ nằm trên đùi Quý Từ, mở đôi mắt đen bóng bẩy nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Tay Quý Từ không thành thật, luôn thích chạm vào bộ lông mềm mại trên người A Hồ, cuối cùng bị Tần Giác nắm lấy không cho nhúc nhích.
Anh quay lại nhìn, bối rối hỏi: “Sao vậy?”
Lông mi Tần Giác run run, nhỏ giọng nói: “Lông sắp bị ngươi vuốt đến trụi rồi, cẩn thận hắn nổi nóng sẽ cắn ngươi.”
Quý Từ hoàn toàn không để ý chuyện này: “Có sao đâu, ta tin A Hồ sẽ không làm vậy, A Hồ, ta nói đúng không?”
A Hồ chôn đầu vào móng vuốt, giả bộ như không nghe thấy.
“Đệ xem, hắn đâu có từ chối, chứng tỏ trong lòng vẫn có ta mà.”
Tần Giác rất muốn hỏi có phải là ai thì anh cũng đều tán tỉnh đúng không, nhưng lại thấy mình không có lập trường để nói lời này, trong mắt hiện lên tia u ám.
May mà Quý Từ cũng không thích lông xù xù cho lắm.
Trong ngần ấy năm qua, anh đã bị Tần Giác và Minh Viễn, còn cả Chiết Liễu nuôi thành thói kén chọn, A Hồ nhanh chóng bị anh chơi chán, cuối cùng còn ghét bỏ A Hồ ở trong lòng anh khiến anh không tiện ăn uống, vì vậy vứt A Hồ cho Tần Giác.
Đột nhiên bị thay đổi vị trí, A Hồ vẫn đang trong trạng thái mờ mịt không kịp phản ứng lại.
Hắn vốn định nằm giống như khi nằm trên đùi Quý Từ, nhặt vài mảnh góc áo miễn cưỡng làm cái tổ, ai ngờ vừa mới chạm vào, A Hồ lại có cảm giác như rơi vào hang băng, bị tảng băng khổng lồ vây kín khắp nơi, uy áp và khí lạnh khiến hắn gần như không thở nổi.
A Hồ phát ra tiếng kêu kìm nén từ cổ họng.
Hắn buộc mình phải ngẩng đầu lên thì phát hiện Tần Giác đang nhìn hắn với ánh mắt vô cảm, trong mắt không có chút độ ấm nào.
A Hồ lập tức nhận ra người trước mắt không tốt bụng như Quý Từ, lập tức ngoan ngoãn hẳn.
Tần Giác đặt hắn ngồi trên chiếc nệm bên cạnh mình.
A Hồ lén ngước mắt nhìn, phát hiện đối phương đã thu hồi uy áp linh lực từ lúc nào, bây giờ đang mỉm cười đưa bánh gạo đến môi Quý Từ.
Sự thân mật giữa hai người tạo ra bầu không khí kỳ lạ mà không ai có thể xen vào được.
A Hồ mơ hồ hiểu ra gì đó, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Tình nhân thối.”
……
Xe ngựa đi thẳng đến kinh thành Đại Lương, sau khi đi hơn 10 ngày, cuối cùng cũng đến cửa thành.
Đại Lương là vương triều hùng mạnh nhất trong thiên hạ, thiết kỵ đóng ở biên giới mấy chục năm, ngay cả Nam Man và Bắc Địch Hung Nô nhìn cục cục thịt mỡ Trung Nguyên như hổ rình mồi cũng chưa từng phá được biên giới.
Phòng thủ của Đại Lương rất kiên cố, mở cửa cho thị trường nước ngoài và ngoại thương, còn trong sản xuất nội bộ, có không ít người ngoại tộc có quan hệ không tệ sẽ đến Quốc Tử Học Đại Lương để học tập.
Cổng thành vô cùng náo nhiệt, bá tánh vào thành nhiều đếm không xuể, hàng trăm binh lính xếp hàng tuần tra ở cổng thành, tiếng giáp sắt va vào nhau kêu lạch cạch không dứt.
Quý Từ hơi tò mò xốc màn xe ngựa lên, ánh mắt vừa vặn bắt gặp xe ngựa bên cạnh.
Chiếc xe ngựa kia có mái che màu vàng và tua rua, trông cực kỳ đẹp đẽ sang trọng.
Quý Từ suy nghĩ một chút, sau đó xoay người chọc vào cánh tay Tần Giác:
“Tiểu sư đệ, đệ nhìn chiếc xe ngựa này, đẹp không?”
Ngón tay Tần Giác sờ lên túi tiền của mình, vẻ mặt trịnh trọng: “Sư huynh, nếu ngươi muốn mua chiếc xe ngựa này, ta e rằng phải đi cầm một ít linh thạch.”
Dù sao phàm giới cũng không nhìn linh thạch, chỉ nhìn bạc.
Chỉ có ông chủ hiệu cầm đồ là biết chút ít về hàng hóa.
Sau khi người tu tiên xuống núi, việc thường làm nhất chính là dùng linh thạch cầm đồ.
Nghe y nói vậy, Quý Từ sửng sốt: “Ta là loại người như vậy sao? Ta chỉ cảm thán một câu là chiếc xe ngựa kia đẹp thôi mà.”
Tần Giác biết nghe lời: “Là ta nghĩ nhiều.”
Nói xong, y bình tĩnh khoe tài chính của mình với sư huynh như con công xòe đuôi:
“Nhưng nếu sư huynh muốn, ta có thể mua nổi.”
Của cải của y cũng coi như phong phú, cho dù sư huynh có ăn ở xa xỉ thế nào, y vẫn nuôi nổi.
Quý Từ thần kinh thô, hoàn toàn không hiểu được ý ngoài lời của Tần Giác.
Anh thản nhiên nghịch cây quạt trong tay, thuận miệng nói:
“Cần xe ngựa hoa lệ như vậy làm gì, dù sao cũng chỉ là một phương tiện di chuyển mà thôi.”
Nói xong, anh lại nghiêng đầu nhìn chiếc xe ngựa bên cạnh.
Đúng lúc chủ nhân của chiếc xe ngựa kia vén màn xe lên, lộ ra khuôn mặt.
Người nọ mày kiếm mắt sáng, cánh môi mỏng, màu môi hơi nhạt, mặc hoa phục đỏ sẫm, ánh mắt lạnh lùng nhìn Quý Từ.
Hai người đối diện nhau, Quý Từ chẳng những không xấu hổ vì bị bắt gặp nhìn lén xe ngựa của người ta, ngược lại còn nở một nụ cười xán lạn với đối phương, giơ tay lên chào hỏi.
Ánh nắng buổi trưa chiếu xuống, tạo cho thanh niên một tầng viền vàng nhợt nhạt, khiến anh trông hoạt bát sinh động.
Nam tử hoa phục kia nhất thời ngẩn ngơ.
Đáng tiếc không đợi hắn nhìn thêm, màn xe bên kia bỗng bị một bàn tay có khớp xương rõ ràng kéo xuống, tất cả cảnh sắc đều biến mất.
Nam tử hơi lấy lại tinh thần, khẽ cau mày.
—— Thanh niên vừa rồi… Vì sao lại cho hắn một cảm giác quen thuộc?
Ở bên này.
Lúc Quý Từ bị Tần Giác dùng một tay ôm lấy, vẫn còn chưa kịp phản ứng lại.
Anh lấy quạt xếp chống lên ngực tiểu sư đệ, kéo giãn khoảng cách giữa bọn họ ra, nhướng mày đùa giỡn:
“Gấp như vậy làm gì? Sợ sư huynh bỏ chạy cùng người khác hả?”
Sắc mặt Tần Giác không phân biệt rõ: “Đúng vậy.”
Người vừa rồi, nhìn đến mức sắp rớt con mắt xuống đất, đừng tưởng y không thấy.
Nghe vậy, Quý Từ “chậc” một tiếng, đẩy Tần Giác ra, vuốt lại mái tóc hơi rối bù của mình, ai oán nói:
“Vừa không thể sống thiếu sư huynh, vừa muốn ngủ riêng với sư huynh, người trẻ tuổi bây giờ sao lại mâu thuẫn như vậy chứ?”
Tần Giác: “…”
Y bất đắc dĩ cười khổ: “Sao còn rối rắm chuyện này vậy?”
Quý Từ trợn trắng mắt: “Ta đương nhiên nhớ rõ.”
Ngay khi hai người họ đùa giỡn nhau thì màn xe bị xốc lên, binh lính mặc thiết giáp đen, giọng thô:
“Xin vui lòng xuất trình hộ tịch.”
Tần Giác ngừng nói, gỡ lệnh bài Tam Thanh Đạo Tông bên hông xuống đưa cho binh lính.
Sau khi xem xong, binh lính vẻ mặt sợ hãi:
“Hóa ra là tiên nhân Đạo Tông.”
“Cho qua!”
Xe ngựa thuận lợi tiến vào thành.
Lúc này, người đánh xe từ chức rời đi, xe ngựa được Tần Giác để dưới quán trọ.
A Hồ nằm chợp mắt trên vai Quý Từ, Quý Từ đứng ở cửa quán trọ, nghe tiếng la hét mắng chửi ầm ĩ trên đường, hứng thú đi loanh quanh, sau đó dẫn người đến hoàng cung.
Trước khi tiến cung, Quý Từ đưa ngọc bội hoàng tử ra, nhất thời kinh động cả hoàng cung.
Các thông báo được truyền lên từng tầng một, cuối cùng, một tiểu hoàng môn* lảo đảo chạy đến Ngự Thư Phòng:
*Tiểu hoàng môn: thái giám thời nhà Hán, kém hoàng môn thị lang một bậc, sau này dùng để chỉ hoạn quan.
“Bệ hạ! Bệ hạ! Đại điện hạ hồi cung!”
°°°°°°°°°°
Đăng: 31/3/2024