Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 81
Chương 81. Vào thành
Edit + beta: Iris
Bọn họ nghỉ ngơi trong hang động được dọn dẹp cực kỳ sạch sẽ gọn gàng khoảng một canh giờ rưỡi, người đánh xe mới từ từ tỉnh lại.
Hắn vừa tỉnh lại đã thấy lỗ tai trên đầu A Hồ, tức khắc bị dọa suýt nữa ngất tiếp, liên tục la hét.
Cuối cùng Quý Từ không xem nổi nữa, dùng chuôi đao đánh ngất người đánh xe lần nữa.
A Hồ bất mãn nhìn người đánh xe: “Hắn chưa từng thấy hồ ly tinh sao? Ồn ào nhốn nháo.”
Quý Từ nhìn lỗ tai chồn của hắn: “… Ờm, hắn là người phàm, quả thật chưa từng thấy yêu tinh.”
Anh đang nói chuyện thì bên Tần Giác phát ra tiếng rên rỉ.
Quý Từ nghe thấy, vội đi qua vỗ lưng cho y.
A Hồ nhìn mà không hiểu nổi:
“Hắn bị trúng thuốc mê chứ không phải trúng độc bị thương, ngươi cẩn thận như vậy làm gì?”
Nói vậy cũng không sai, Quý Từ vô thức vuốt ve ngón tay của tiểu sư đệ.
Nhưng anh chỉ sợ tiểu sư đệ không thoải mái thôi mà.
Thân hình A Hồ nhỏ gầy, chắc chắn không thể ôm Tần Giác và người đánh xe đi xa, nếu là kéo đi thì sao?
Nói không chừng đúng như vậy thì sao.
Nghĩ vậy, Quý Từ cảm thấy mình rất có lý.
Anh nhỏ giọng hỏi:
“Đệ ổn không, có chỗ nào khó chịu không?”
Tần Giác hơi mím môi, một lúc lâu sau mới nói: “Không có.”
Y cử động tay chân một chút, sau đó vịn vào vách núi để đứng lên, hỏi:
“Lúc nãy các ngươi nói, thôn kia là thôn quỷ?”
“Ừm.” Quý Từ gật đầu.
Tần Giác híp mắt lại: “Vì sao lại nói là thôn quỷ, nơi đó từng xảy ra án mạng sao?”
Nghe vậy, Quý Từ cũng nhìn về phía A Hồ: “Đúng rồi, ngươi có tận mắt thấy oan hồn nơi đó lấy mạng người khác không?”
A Hồ nhìn bọn họ, ánh mắt kiên định: “Đương nhiên! Nơi đó có quỷ hồn! Trước kia ta tận mắt nhìn thấy một nhóm du khách vào thôn tá túc, lúc tối đi vào vẫn còn ổn, đến sáng khi ta hóa thành nguyên hình qua đó nhìn thử thì bọn họ chết sạch!”
Nghe thế, Quý Từ mơ hồ cảm thấy việc này không đơn giản, việc này hoàn toàn không thể coi là bị ác quỷ quấy phá.
“Nhưng ngươi làm sao có thể xác định, tên phạm phải sát nghiệt không phải người mà là quỷ?”
Vừa dứt lời, A Hồ vốn đang tràn đầy nhiệt huyết bỗng im bặt.
Quý Từ khẽ nhíu mày, hỏi lại lần nữa.
Lần này, A Hồ bị ép đến nóng nảy, hét lên: “Ta nói là quỷ thì chính là quỷ! Sao ngươi cứ ép hỏi ta vậy hả?!”
Nói xong, hắn ném chậu gỗ xuống đất, nhón chân nhanh chóng rời đi.
Thấy thế, Quý Từ kinh ngạc.
Anh rút quạt xếp màu đen vàng bên hông ra, quạt nhẹ cho Tần Giác, chậm rãi nói:
“Con chồn nhỏ này quá kỳ quái, nói về thôn quỷ quá mơ hồ, nhưng nếu không phải vì trong thôn có nguy hiểm, vì sao nó lại đưa chúng ta đến đây?”
Hắn đang mưu toan chuyện gì?
Tần Giác lấy khăn tay trong tay áo ra, nắm lấy tay Quý Từ, cẩn thận lau chùi.
Sau khi chắc rằng đã lau sạch mới cất khăn đi.
Giọng y nhàn nhạt: “Không biết, nhưng chúng ta có nên rời đi không?”
Nghe y nói vậy, Quý Từ hơi giật mình.
Anh ngẩng đầu nhìn sắc trời bên ngoài, phát hiện không biết trời đã sáng từ khi nào, ngay cả mặt trời cũng đã lên cao, mặt trời nghiêng nghiêng trên bầu trời, tỏa ra ánh sáng ấm áp sáng ngời.
Quý Từ bấm ngón tay tính toán, vẻ mặt ngạc nhiên: “Thế mà đã là canh giờ này.”
Anh bước nhanh mấy bước, cõng người đánh xe lên, nhìn về phía Tần Giác: “Chúng ta đi thôi, lão Trương còn đang chờ chúng ta ở kinh thành.”
Nếu đến muộn, không biết hắn sẽ trải qua những gì nữa.
Dù sao trên lá thư kia viết rất mơ hồ, mặc dù không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu Trương Thiệu Viễn thực sự xảy ra chuyện, lương tâm Quý Từ sẽ cắn rứt.
Còn chưa đi được mấy bước, cổ tay anh đã bị Tần Giác nắm lại.
Y kéo người đánh xe trên lưng Quý Từ xuống, sau đó nói: “Để ta cõng, sư huynh đi trước dẫn đường đi.”
Quý Từ không từ chối: “Được.”
Ai biết bọn họ vừa ra khỏi hang động đã đụng phải A Hồ đang ở bên ngoài.
Chồn tinh mở to đôi mắt to, nhìn chằm chằm bọn họ.
Quý Từ: “…”
Anh thử giơ tay chào hỏi: “Hi?”
A Hồ mếu máo: “Ta đưa các ngươi rời khỏi quỷ thôn, có phải các ngươi nên báo đáp ta không?”
Quý Từ nghe xong thì mỉm cười: “Ồ? Vậy ngươi muốn chúng ta báo đáp thế nào?”
“Nói trước là không thể lấy thân báo đáp, chúng ta đều là người đàng hoàng.”
A Hồ: “… Nhìn kiểu gì cũng thấy ngươi không giống người đàng hoàng.”
Quý Từ cười ha ha, kêu hắn nói nhanh.
Bầu không khí cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút.
Mặt A Hồ đỏ bừng, nói: “Nếu ta đoán không sai, các ngươi định đến kinh thành Đại Lương đúng không?”
Sau khi nghe hắn nói, Quý Từ chớp chớp mắt, hơi cong lưng, hỏi: “Sao ngươi biết chúng ta định đến kinh thành?”
A Hồ hơi chột dạ, dời tầm mắt, ngẫm nghĩ một lúc rồi giả vờ nói:
“Ta tu luyện thành công, ta đã tính rồi, các ngươi muốn đến kinh thành.”
Quý Từ suýt nữa đã không nhịn được cười.
Anh cầm cây quạt quạt rất chậm rãi, ném một ánh mắt trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra cho Tần Giác, sau đó truyền âm qua ——
【 Đệ xem con chồn nhỏ này, trên mặt viết đầy chữ ngốc, đúng là thú vị. 】
Tần Giác im lặng nhìn anh một cái, cảm thấy thật ra sư huynh nhà mình cũng có thông minh hơn con chồn nhỏ này bao nhiêu đâu.
Thật ra trên mặt cũng viết đầy…
“Đệ đang lén mắng ta?” Giọng Quý Từ đột nhiên vang lên bên cạnh y.
Tần Giác: “… Ta không có.”
Quý Từ híp mắt lại, khép quạt xếp lại, nhẹ nhàng nâng cằm Tần Giác, giọng điệu chắc chắn:
“Đúng là đệ đang mắng ta, ta rất quen với biểu cảm này của đệ, mỗi lần đệ cảm thấy cạn lời chửi thầm ta đều trầm tư như vậy.”
Tần Giác: “…”
Có hả? Sao y không biết vậy? Lúc y suy nghĩ chuyện khác và lúc suy nghĩ về Quý Từ, biểu cảm thật sự khác nhau sao?
Không thể nào…
Nhưng hình như mỗi lần y chửi thầm sư huynh, quả thật đều bị anh bắt quả tang.
Trong mắt Tần Giác hiện lên tia khó hiểu.
Quý Từ thấy vậy thì càng đắc ý hơn: “Đệ xem, bây giờ chắc chắn đệ đang nghĩ là ta làm thế nào nhận ra đệ đang chửi thầm ta, đúng không?”
Tần Giác nghe xong thì giật mình, Sau đó bật cười: “Đúng vậy, sư huynh làm sao biết hết vậy?”
“Ta đương nhiên là biết rồi, không nhìn xem ta là ai.” Quý Từ mở quạt xếp màu đen vàng ra, cười cười nhìn y, “Dù gì ta cũng đã nuôi đệ nhiều năm qua.”
Nghe vậy, khóe môi Tần Giác hơi cong lên.
Cũng không biết là ai nuôi ai, sư huynh nhà y thật là…
Tần Giác lắc đầu.
Bên bọn họ nói chuyện sôi nổi, kết quả bất cẩn quên mất A Hồ.
Con chồn nhỏ tức muốn chết: “Thật ra các ngươi nên nhìn ta mới đúng! Không phải đang nói chuyện với ta sao?”
Lúc này Quý Từ mới phản ứng lại, bắt đầu nói nhảm:
“Nhìn mà nhìn mà, vừa rồi ta đang nhìn ngươi mà.”
Thấy thế, A Hồ nhanh chóng nguôi giận, tiếp tục hỏi vấn đề lúc nãy:
“Vậy các ngươi có dẫn ta đến kinh thành không?”
Quý Từ nhìn hắn, sau đó có chút khó xử nhìn Tần Giác.
Dẫn một con chồn vào kinh thành cũng không phải không được, nhưng không biết tiểu sư đệ có đồng ý hay không.
Tần Giác nhận ra băn khoăn của anh, liền nói: “Không sao, ta nghe theo sư huynh.”
Quý Từ chỉ đang chờ câu này của y, lập tức vỗ tay:
“Vậy được, A Hồ, chúng ta cùng đến kinh thành đi.”
🌞🌞🌞🌞🌞