Sau Khi Thông Đồng Với Sư Đệ Điên, Ta Trở Thành Mỹ Nhân Vạn Người Mê - Chương 78
Chương 78. Anh không đáng tin, linh kiếm của anh cũng không đáng tin nốt!
Edit + beta: Iris
Có lẽ do anh quá nhạy cảm, nhưng nơi này lại khiến Quý Từ cảm thấy rất bất an.
Quá âm u.
Anh nhìn về phía mấy ngôi nhà đằng xa, quay đầu lại nói: “Tiểu sư đệ, chúng ta tới đó trước đi.”
Phía trước là người hay quỷ không quan trọng.
Bởi vì trong tay Quý Từ có kiếm, anh không phải là con gà hoa mềm yếu như khi mới đến đây.
Kiếm của anh đã uống máu người! Rất ngầu!
Nghĩ vậy, Quý Từ bình tĩnh lại, chủ động đi lên phía trước mở đường.
Chỉ nhìn bề ngoài thôi thì rất khó để biết thôn này đã bị bỏ hoang như thế nào.
Quý Từ tiến lên vài bước, phát hiện mép giày của mình dính đầy bùn nhão.
Anh phát ra một tiếng “chậc” đầy ghét bỏ, hai ngón tay tạo quyết, một tia lửa đỏ xuất hiện, chiếu sáng một phần con đường phía trước.
Đêm đã khuya, vầng trăng sáng bị mây đen che khuất, không để lộ chút ánh sáng nào, cho dù có ngẩng đầu lên cũng chỉ nhìn thấy bóng đen như ẩn như hiện.
Quý Từ dẫn theo hai người phía sau, đẩy cửa một ngôi nhà gần như đổ nát.
Tiếng “—— kẽo kẹt” vang lên, chắc là đã cũ rồi, tiếng vang trầm trầm rất khó chịu.
Giống như tiếng mấy con quạ đen lúc nãy.
Quý Từ an ủi Tần Giác vài câu, sau đó đi vào trước, tìm thấy mấy cây nến.
Sau khi đốt lên thì đặt rải rác trong đại đường.
Dần dần, khung cảnh trong ngôi nhà hiện ra.
Đây là từ đường của một hộ gia đình, trên tường trước mặt có treo linh bài và linh vị, trên bàn thờ là các vật trang trí đã bám đầy mạng nhện và bụi dày.
Loại thôn này tuy có rất nhiều người, nhưng cũng không giàu có, từ đường được đặt ngay đại đường khi vừa bước vào từ cửa chính, trên mặt ý nghĩa thì khá giống với phạm nhân.
Tần Giác chú ý tới hiện tượng này, giọng điệu bình tĩnh nói chuyện này ra.
Người đánh xe kia là người phàm, vừa nghe xong thì hơi hoảng loạn, không muốn ở lại chỗ này nữa.
Quý Từ cầm cây chổi, che miệng mũi lại quét bụi.
Nghe người đánh xe nói xong, anh cười nói:
“Đại bá yên tâm, chỉ là một linh vị mà thôi, sao lại liên quan đến bố cục phong thuỷ? Chưa nói tới chuyện này có thật hay không, cho dù là thật, chúng ta cũng chỉ đến đây ở nhờ một đêm, nếu không được, hai người tu tiên chúng ta chẳng lẽ không bảo vệ được một người sao?”
Quý Từ quét lớp bụi dày vào đồ hốt rác, đặt ở cửa, phàn nàn nhìn Tần Giác:
“Tiểu sư đệ cũng thật là, đang êm đẹp, nói ra hù đại bá làm gì?”
Thấy Tần Giác mím môi cụp mắt, Quý Từ cười vui vẻ, lấy một hộp mứt hoa quả trong ống tay áo ra, sau khi dùng quyết để loại bỏ bụi bẩn trên tay, anh cầm một viên mứt hoa quả nhét vào miệng Tần Giác, tự cho là an ủi.
Sau đó, đưa toàn bộ số còn lại cho người đánh xe, cười nói: “Đại bá yên tâm, nếu tối nay người sợ thì cứ ngủ bên cạnh ta.”
Chiết Liễu Kiếm tự ra khỏi vỏ, phát ra một luồng ánh sáng màu xanh nhẹ nhàng ôn hòa.
Quý Từ nâng cằm: “Bảo kiếm này có linh, nó sẽ bảo vệ chúng ta an toàn.”
Người đánh xe run rẩy ăn vài viên mứt hoa quả, nhìn về phía linh kiếm, cuối cùng cũng yên tâm.
Bên kia, Tần Giác mặt vô cảm nhìn hộp mứt hoa quả trong tay người đánh xe, hơi cau mày.
Trong ngôi nhà này chẳng có gì dùng được, bởi vì đã bị bỏ hoang quá lâu, nhiều viên gạch đã rơi khỏi nóc nhà.
Quý Từ một mình chạy ra ngoài nhặt chút củi lửa rồi trở về nhóm lửa, Lúc này người đánh xe mới cảm thấy toàn thân ấm lên, nhìn Quý Từ bằng ánh mắt cảm kích.
Anh ném đá tiêu* vào đám lửa đang cháy, để chắc rằng nửa đêm đám lửa sẽ không bị tắt, lúc này mới ngồi xếp bằng.
*Đá tiêu (硝石): hay tiêu thạch, hỏa tiêu, nha tiêu, tiêu toan giáp, diễm tiêu, mang tiêu, Bắc đế huyền châu (các tên gọi từ tiêu thạch trở đi là từ Hán-Việt, trong đó 3 tên gọi cuối cùng chỉ thấy có trong các thư tịch cổ của Trung Quốc) là dạng khoáng vật của kali nitrat (KNO3), còn được gọi là diêm tiêu (nghĩa là muối của đá tiêu)
Tần Giác ngồi bên cạnh anh, một thân y phục màu trắng không nhiễm bụi trần, như là một tiên nhân độc lập.
Quý Từ chống cằm nhìn chằm chằm sườn mặt y một hồi, sau đó nhướng mày, hỏi:
“Tiểu sư đệ sao vậy, trông đệ có vẻ chán nản lắm?”
Anh đưa tay chọc vào mặt Tần Giác.
Hmm, lớn rồi, trên mặt không có thịt gì cả, xúc cảm không còn tốt như trước kia.
Tần Giác không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, chỉ thấy vẻ mặt anh dường như đang hơi tiếc nuối.
Y không nói quá nghiêm túc, mà cố ý nhỏ giọng nói:
“Hộp mứt hoa quả kia, sao sư huynh chỉ cho ta một viên?”
Rõ ràng trước kia chỉ cần có thứ gì tốt, Quý Từ đều sẽ cho y cái to trước.
Quý Từ hơi sửng sốt: “Mứt hoa quả?”
Anh quay đầu nhìn thoáng qua người đánh xe đã ngủ, trong lòng còn đang ôm hộp mứt hoa quả mà Quý Từ đưa cho.
Thấy thế, Quý Từ hơi suy tư, sau đó hiểu được chút tủi thân của y, không khỏi bật cười:
“Sao đệ còn giành kẹo nữa vậy? Chỉ là một hộp mứt hoa quả thôi mà, nếu đệ muốn ăn, sau này sư huynh làm cho đệ là được.”
Nhưng nếu lại chỉnh lửa không cẩn thận như lần trước, vậy thì không phải lỗi của anh…
Quý Từ hơi chột dạ, nghĩ.
Sau đó anh nhớ ra gì đó: “Ta nhớ trước đây đệ không thích ăn đồ ngọt mà?”
Khi đó anh đút mứt hoa quả cho tiểu sư đệ, y còn sống chết ngậm miệng không chịu ăn.
Nghe vậy, Tần Giác bình tĩnh liếc nhìn Quý Từ một cái, kết quả phát hiện trong mắt sư huynh nhà y là ý cười trong trẻo xen lẫn chút trêu chọc, đang nhàn nhã nhìn y.
Tai Tần Giác hơi đỏ lên, thề thốt phủ nhận: “Ta không có nói thế.”
Y không thích ăn đồ ngọt, nhưng đó là do sư huynh làm, một hộp to như vậy, y ăn không được bao nhiêu, bản thân sư huynh cũng ăn không nhiều, kết quả là đưa cho một người đánh xe xa lạ.
Tần Giác nghĩ, đưa cho y thì vẫn tốt hơn đưa cho người đánh xe.
Hiếm khi nhìn thấy y chơi xấu như vậy, Quý Từ chỉ cười nhẹ, không nói gì, giục y nhanh nghỉ ngơi.
Tần Giác không nói chuyện, im lặng nhắm mắt lại.
Gió thu thổi từ bên ngoài vào, người đánh xe rùng mình một cái.
Sau khi Quý Từ phát hiện ra, anh dùng pháp thuật để đưa đám lửa lại gần hắn hơn.
Người tu tiên không sợ chút gió lạnh này, nhưng người đánh xe là người phàm, tóm lại là có chút khác biệt.
Chiết Liễu Kiếm muốn dán lên người Quý Từ, bị anh đè lại canh gác bên cạnh người đánh xe, còn anh thì nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Anh đã bị kẹt ở cảnh giới Hóa Thần đỉnh rất lâu rồi, bây giờ đã được tự do, Quý Từ sẽ vận chuyển linh mạch của mình, xoa dịu linh lực có chút bất an trong cơ thể thông qua chu thiên.
Nhưng anh lại không cẩn thận rơi vào trạng thái nhập thần.
Mọi động tĩnh xung quanh dần dần biến mất, Quý Từ đắm chìm trong thế giới tinh thần của bản thân.
Đến khi anh tỉnh lại lần nữa, cả thể xác lẫn tinh thần đều cảm thấy rất thoải mái.
Trên thực tế, tu vi cảnh giới bị mắc kẹt cũng có chỗ có lợi, linh lực căn cơ sẽ càng sâu hơn, sau này đột phá cũng sẽ dễ dàng thuận lợi hơn.
Nghĩ xong, anh quay đầu lại.
Chiết Liễu Kiếm nằm trên mặt đất, ngủ khò khò.
Anh đang định chọc vào thân kiếm Chiết Liễu Kiếm bỗng nhớ ra một chuyện ——
Đại bá đánh xe đâu?
Quý Từ đột nhiên ngẩng đầu lên, đám lửa không biết đã tắt từ lúc nào, người đánh xe cũng không thấy đâu.
Anh quay đầu lại nhìn thì phát hiện Tần Giác cũng biến mất!
Tại đây chỉ còn lại một mình Quý Từ đang dại ra, cùng với một thanh linh kiếm đang ngủ ngon lành.
Chết tiệt, anh biết ngay mà, kiếm nào chủ đó.
Anh không đáng tin, kiếm của Quý Từ anh cũng không đáng tin nốt!
°°°°°°°°°°
Đăng: 31/3/2024