Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Mang Thai, Tôi Được Người Giàu Có Và Quyền Lực Cưng Chiều - Chương 37

  1. Home
  2. Sau Khi Mang Thai, Tôi Được Người Giàu Có Và Quyền Lực Cưng Chiều
  3. Chương 37
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 37

Tần Miện ôm một bó hoa hồng, xách theo mấy hộp đồ bổ cùng trái cây đi vào phòng bệnh, chỉ thấy Lâm Nguyên dựa vào đầu giường lật sách, không thấy bóng dáng Viêm Đình.

Không phải chứ, lúc trước nghe Ngụy Minh nói kia cây vạn tuế già kia lo lắng tới mức nuốt không trôi, lại không canh giữ ở trong phòng bệnh?

“Viêm Đình đâu?” Tần Miện để đồ trong tay xuống, nhìn lướt qua cuốn sách trên tay Lâm Nguyên “Cậu đang xem cái gì?”

“《 Bá tước Monte Cristo . 》” Lâm Nguyên ngắn gọn đáp: “Anh ấy xuống lầu làm kiểm tra.”

“Hả ?” Tần Miện không hiểu “Không phải cậu bệnh sao? Chẳng lẽ thật sự vắt khô cậu ta?

Cổ tay Lâm Nguyên run lên, đột nhiên ngẩng đầu mặt lộ vẻ hoảng sợ: “Ai nói cho anh……”

Cậu cảm thấy vô cùng đau khổ, “Tôi đã làm gì đâu mà đem Viêm Đình ép khô ? Anh ấy thậm chí còn không ngủ cùng giường với tôi, mà còn đến phòng khách để ngủ. Tôi muốn vậy lắm chứ, nhưng mà làm gì có cơ hội.”

Dù sao thì cũng cùng là người ở dưới, có thể nói năng xỉa xói một chút.

Lâm Nguyên đem những lời nghẹn ở trong lòng một hơi phát tiết ra, lại cúi đầu đọc sách rất bình tĩnh, như thể người vừa rồi lên án vừa rồi không phải là mình.

Tần Miện trầm mặc chốc lát, sau đó lẳng lặng lui về phía sau một bước, có chút hoảng hốt.

Đồng học Lâm Tiểu Nguyên khả ái trước kia, sao biến thành dáng vẻ này?

Dục cầu bất mãn, quả nhiên sự việc thật khủng khiếp.

Tần Miện sống qua mấy năm nay, nhưng chưa từng thử qua loại khô khan này . Nghĩ đến bạn trai nhỏ của mình, hếch cằm tự đắc “Nếu không, tôi sẽ nhờ Chu Tử Mặc giới thiệu giúp một số bạn học của em ấy, tất cả đều học thể thao cơ bụng tám múi, gân guốc khắp nơi. . ”

Sáng sớm còn chưa ăn gì đã phải chạy tới chạy lui các phòng khám trên dưới lầu kiểm tra Viêm Đình cuối cùng cũng thở phào một hơi mở cửa phòng, vừa vặn nghe thấy anh em mười mấy năm đang cạy góc tường nhà mình kém chút nữa trực tiếp tắt thở.

Lâm Nguyên và Tần Miện nghe thấy tiếng mở cửa, gần như đồng thời ngẩng lên.

Khuôn mặt xanh đen của Viêm Đình liền như vậy đột nhiên không kịp phòng ngừa đập vào mắt.

Tần Miện đưa tay sờ mũi, giả bộ vừa rồi mình không hề nói gì, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chậc chậc chậc chậc …… Ánh mắt cây vạn tuế già quá dữ . Quả nhiên là có vợ, liền quên anh em.

Lâm Nguyên xốc lên chăn, dẫm lên dép lê chạy tới. Viêm Đình nghĩ, vẫn là đứa nhỏ mình nuôi tốt, còn biết lo cho chạy lại ôm mình.

Hắn cười giang hai tay cánh tay, nhưng cái ôm tưởng tượng ra đã không đến như mong đợi.

Lâm Nguyên chỉ là nắm ngón tay hắn, tầm mắt rơi vào lỗ kim nhỏ trên mu bàn tay vừa lòng gật gật đầu “Những cái khác kiểm tra xong chưa? Đơn khám đâu, cho em xem.”

Viêm Đình: “……”

Bảo bối, tôi cảm thấy em không yêu tôi, em chỉ là yêu thận của tôi

Sáng nay, ngay khi Viêm Đình vừa mở mắt ra đã nhìn thấy đứa nhỏ đang ngồi trên người mình, vẻ mặt nghiêm túc nói giọng điệu căng thẳng, khẳng định hắn sẽ chết sớm.

Viêm Đình vẫn còn mơ hồ đã bị cậu mạnh mẽ đẩy đi kiểm tra sức khoẻ toàn thân . Từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài đến cả móng tay cũng không chừa.

Nhưng Viêm Đình luôn cảm thấy việc khám sức khỏe ở những nơi khác chỉ là giả vờ, Lâm Nguyên thực ra chỉ muốn kiểm tra thận của hắn.

Bởi vì mấy ngày nay, hắn không có thỏa mãn nhu cầu của cậu nên bị cưỡng ép như vậy.

Viêm Đình càng nghĩ càng cảm thấy thận ẩn ẩn đau.

Hắn đưa tay lên xoa xoa vị trí của quả thận, bị ánh mắt của Lâm Nguyên bắt gặp liền giả bộ thản nhiên buông ra, vì sợ bị phát hiện.

Đàn ông mà, ai lại có thể nói mình không được.

Lần này, Viêm Đình nghĩ rằng có cái gì đó không ổn.

Lâm Nguyên chỉ là lo lắng trong người hắn có bệnh, lại muốn xác nhận nguyên nhân hắn chết sớm trong sách.

Vừa mới ngồi xuống, chuẩn bị lấp đầy cái bụng trống rỗng của mình bằng thức ăn, Viêm Đình vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy hoa hồng trên bàn kế đầu giường ánh mắt trầm xuống, “Cậu đem tới ?”

Tần Miện đang cúi đầu nhắn tin với người bạn trai nhỏ của mình, thì đột nhiên cảm thấy trên cổ mình như có một lưỡi dao lạnh băng, cả người co rút lại vì lạnh.

Sau khi sửng sốt một chút, Tần Miện nhếch khóe miệng lên nở nụ cười rất mê hoặc, “Tôi chỉ muốn nhắc nhở Lâm Nguyên rằng trên thế giới này có nhiều đàn ông đẹp trai giàu có như vậy, không cần treo cổ trên một cái cây đâu, vòng tay Tần gia của tôi sẽ luôn rộng mở dành cho em ấy và mỗi bông hoa này tượng trưng cho tình yêu của tôi dành cho em ấy. ”

“Hơn nữa, Lâm Tiểu Nguyên lớn lên đẹp như vậy. Không có loài hoa nào khác xứng với cậu ấy hoa hồng thì thích hợp hơn, loại hoa mỏng manh mà mạnh mẽ.”

Sau khi Tần Miện hết lời khen ngợi, còn cố ý ném một cái nháy mắt về phía Lâm Nguyên, đôi mắt đào hoa rất đa tình, hợp với khí chất lãng tử phong lưu cũng đủ khiến người ta mê muội.

Còn hướng tới Lâm Nguyên mở ra hai tay, chờ tiểu mỹ nhân nhào vào trong ngực.

Viêm Đình lạnh lùng nhìn anh, muốn đem hai tay đang dang ra chặt đi.

Tuy nhiên, Tần thiếu gia người bất bại trăm trận trong quá khứ, lần này lại phải chịu thất bại thảm hại.

Lâm Nguyên chỉ nhẹ liếc anh một cái, tiếp tục thờ ơ lật sách.

Tần Miện: “……”

Những người bị tình yêu làm cho mù quáng không có thẩm mỹ bình thường.

Nhân gian không đáng.

Viêm Đình rất hài lòng, muốn ôm cậu nhóc vào lòng và xoa nắn .

Mọi kết quả khám sức khỏe đều bình thường, sức khỏe Viêm Đình hoàn toàn tốt không có bệnh tật hay có nguy cơ bị tai biến.

Lâm Nguyên đã loại trừ thành công một nguyên nhân dẫn tới cái chết.

Vậy chỉ còn lại có hai nguyên nhân một là ngoài ý muốn, hai là bị mưu hại.

Trong nguyên tác, nhân vật chính Viêm Lang là người thông minh, đẹp trai giàu có lại là một người si tình cuối cùng thành lập nên đế chế kinh doanh của riêng mình.

Nhưng Lâm Nguyên luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Cũng giống như trong phim truyền hình, khi Thái tử trưởng thành và bắt đầu tự mình chấp chính điều mà vị này muốn làm nhất là gì?

Chính là diệt trừ người đã từng phụ tá chính mình lên ngôi, hiện đang nắm giữ triều chính là Nhiếp Chính Vương.

Mà đối Viêm Lang mà nói, chú của hắn Viêm Đình chính là Nhiếp Chính Vương, làm sao có thể để cho một mối đe dọa lớn như vậy lưu lại trên thế giới.

Cách tốt nhất để đối phó với mối đe dọa này là làm cho nó biến mất càng sớm càng tốt.

Lâm Nguyên như suy tư gật gật đầu.

Nghe thấy cửa phòng đóng sầm, vội vàng đi dép lê chạy ra ngoài vừa vặn thấy Viêm Đình từ trong phòng ngủ ra tới, trên người đã mặc quần áo chỉnh tề.

Sau khi giai đoạn thai nhi ổn định, chỉ cần nghỉ ngơi là được.

Ở bệnh viện ở một ngày, Lâm Nguyên đã bị Viêm Đình ôm về nhà.

“Anh đi đâu vậy?” Lâm Nguyên dựa vào khung cửa phòng làm việc, thò nửa đầu ra.

Viêm Đình bước tới, mở rộng cánh tay ôm người vào áo khoác, cúi đầu hôn lên mặt cậu, “Hôm nay là sinh nhật anh cả, anh hai đã về rồi bọn anh phải tụ họp .”

Đại ca, đó chẳng phải là ba của Viêm Lang sao ?

Mấy ngày nay suy nghĩ quá nhiều, khi nghĩ đến Viêm Lang Lâm Nguyên bất giác bắt đầu căng thẳng.

Cậu nắm lấy góc quần áo của Viêm Đình vò vò, sau đó kiễng chân lên chủ động hôn lên khóe miệng người đàn ông, nhỏ giọng nói : “Em có thể đi được không?”

Nếu lúc trước đứa nhỏ làm nũng như thế này, thì Viêm Đình sẽ cưng chiều mà đáp ứng bất cứ điều gì.

Nhưng giờ phút này, hắn hơi do dự.

Đường môi mỏng mím thẳng, ánh mắt hơi lạnh, sau một lúc lâu cũng không có lên tiếng.

Viêm Đình rất muốn đưa Lâm Nguyên đến gặp anh hai và cho hai anh của hắn biết về sự tồn tại của cậu. Nhưng chuyến đi này là đến nhà anh cả và cháu trai Viêm Lang của hắn cũng sẽ ở đó.

Từ đầu đến giờ, Viêm Đình cái gì cũng đều không nói nhưng dục vọng chiếm hữu của đàn ông, làm hắn rất không vui khi để Lâm Nguyên và Viêm Lang gặp nhau.

Nhưng hắn không muốn trực tiếp nói ra, cho dù bình dấm trong lòng có đỗ đầy đất cũng sẽ kìm lại vì sợ Lâm Nguyên nghĩ rằng hắn nhỏ nhen, không có khoan dung và độ lượng của một người đàn ông trưởng thành.

Lâm Nguyên ngẩng đầu nhìn hắn, ánh sáng phản chiếu vào trong đôi mắt màu nâu nhạt sáng ngời, trong mắt tràn đầy hi vọng.

Chờ một lúc lâu, cổ đều đau nhức cũng không nghe thấy phản ứng gì.

Ánh sáng trong mắt dần dần mờ đi, Lâm Nguyên rũ xuống khóe mắt tuyệt vọng, mím chặt môi ngoan cường không muốn lộ ra vẻ buồn bã.

“Thì ra lúc trước anh nói muốn dỗ dành em thật tốt, đều là giả.” Vẻ mặt Lâm Nguyên sa sầm, ngón trỏ và ngón cái cách nhau một chút, tự nhủ: “Em chỉ có một điều ước nhỏ nhoi như vậy. Cũng không thỏa mãn, em thực sự rất buồn. ”

Lâm Nguyên chẹp khóe miệng, vỗ vỗ cái bụng to như dưa hấu, “Con à, nói cho con một sự thật, chúng ta không thể nghe lời hứa hẹn. Về sau, con phải mở to mắt ra đừng như ba ba của con có thai trước khi kết hôn còn bị lừa dối. Khỉ thật. ”

“Haizz……” Cậu thở một hơi, “Cái nhà này, sớm muộn gì cũng không chứa hai cha con chúng ta , ba ba mang con đi.”

Lâm Nguyên xoay người, cố ý dựng thẳng bụng tay phải đỡ ở bên hông vụng về mà đi phía trước.

Tư thế đó, giống như một người mang thai tám tháng bị bỏ rơi.

Bóng dáng cực kỳ thê lương, lại cô độc.

Viêm Đình đứng ở tại chỗ, bất đắc dĩ mà đỡ trán, “Cùng nhau đi ”

Lâm Nguyên dừng lại tâm trạng trong phút chốc trở nên u ám, nét buồn trong mắt mờ nhạt, nụ cười tươi tắn lạ thường “Được rồi, em đi thay quần áo ngay.”

Diễn xuất ấy mà, cậu là dân chuyên nghiệp.

Viêm Đình ở ngoài cửa phòng ngủ đợi năm phút, rồi nhìn thấy một vệ sĩ nhỏ mặc đồ đen bước ra.

Áo đen quần đen, kính râm đen, mũ đen và găng tay bằng da màu đen.

Thoạt nhìn, còn nghĩ cậu đang quay 007.

Lâm Nguyên cảm thấy chính mình toàn thân thật ngầu, lại còn có có thể giấu mình ở chỗ tối, trộm quan sát hành động của cha con Viêm Lang .

Nhưng Viêm Đình lại không nghĩ vậy, đưa tay lên sờ cằm lịch sự nhắc nhở: ” Nguyên Nguyên, chúng ta là đi sinh nhật anh cả, không phải đi đóng phim.”

Lâm Nguyên: “……”

Ôi, người đàn ông này thật thẳng thắn, đúng là không biết thưởng thức.

Lâm Nguyên trợn mắt, lại đi thay quần áo.

Áo hoodie, quần hưu nhàn, giày thể thao, thoải mái khỏe khoắn và năng động rất hợp với phong cách của lứa tuổi cậu.

Nhưng Lâm Nguyên cảm thấy một chút cá tính đều không có, từ phòng ngủ ra tới mãi cho đến lên xe, bĩu môi một câu đều không muốn cùng Viêm Đình nói.

Trên ghế phụ, Lâm Nguyên đã bọc cái chăn nhỏ ngủ.

Một chút nữa đi tới nhà Viêm Lang , khẳng định sẽ xảy ra một trận chiến nên trước tiên cậu nghỉ ngơi dưỡng sức cái đã.

Thời gian mang thai mà thích ngủ là hiện tượng bình thường, Viêm Đình đã hỏi qua bác sĩ liền yên tâm, ở mọi nơi từ nhà đến xe đều chuẩn bị chăn nhung mềm, để phòng ngừa Lâm Nguyên ngủ bị lạnh.

Xe vững vàng chạy về phía nhà Viêm đại ca.

Trong xe an an tĩnh tĩnh, tiếng hít thở nhẹ nhàng của Lâm Nguyên quanh quẩn .

Mây đen che kín bầu trời đêm, gió thổi từng cơn lá kêu xào xạc.

Trong quảng trường trống trải, một bóng người gầy gò vội vàng đi tới chính điện.

Lâm Nguyên phất phất cây phất trần trong tay .

Ủa rồi cây phất trần từ đâu ra ?

Mặc kệ, chạy trước đã.

“Nhiếp Chính Vương, chuyện lớn không tốt Thái Tử hắn bức vua thoái vị, chạy mau.”

Trong Kim Loan Điện, Nhiếp Chính Vương mặc áo choàng đen bằng vàng ngồi trên long ỷ, khuôn mặt tuấn tú và lạnh lùng giống y như Viêm Đình.

Lâm Nguyên vén áo choàng lên và quỳ xuống.

“Tiểu Nguyên Tử, ngươi từ khi nào mà hoảng sợ như vậy ?”

“Vương gia, tọa kỵ Thái Tử đã đến ngoài cửa cung, hắn muốn độc chết ngài .”

“Ha ha ha.” Viêm · Nhiếp Chính Vương · Đình đột nhiên nện một phác vào long ỷ, “Nực cười, tên thái giám như ngươi sao lại có thể xen vào chuyện của chú cháu ta.Người đâu, lôi hắn ra chém”

Những người lính mặc quân phục bằng sắt xông tới, giơ một con dao sắc nhọn và bổ xuống đầu Lâm Nguyên.

“A! Tôi không phải thái giám, tôi là Nhiếp Chính Vương phi!”

Lâm Nguyên hô to, đột nhiên bừng tỉnh .

Viêm Đình đang cúi xuống để giúp cậu thắt dây an toàn, hai người họ nhìn nhau.

Lâm Nguyên chớp chớp mắt, ý thức còn chưa thanh tỉnh, trừng lớn hai mắt đỏ hồng ủy khuất mà nhỏ giọng lẩm bẩm “Tôi thật sự Nhiếp Chính Vương phi, không phải thái giám.”

Viêm Đình: “?”

Viêm Đình có chút bối rối, hắn cũng không biết đứa nhỏ đang hát vở kịch nào, cũng không biết chính mình nên tiếp hay không tiếp.

Hắn trầm ngâm một lát, sau đó trịnh trọng nói: “Bổn vương chuẩn.”

Xin lỗi mọi người vì sự chậm trễ này, chính là vì mình đã bước vào kì ôn thi TNTHPT Quốc gia nên không có thời gian nhiều, bình luận mình cũng đã đọc hết. Nên cũng biết những lỗi sai mình sẽ cố gắng beta lại sau khi thi TN xong.

Hai người im lặng không ai nói gì về chuyện đã xảy ra trước khi xuống xe, Lâm Nguyên bị Viêm Đình giữ chặt, đi qua sân rộng rãi từng bước vào nhà.

Đầu cậu chôn đến rất thấp, cảm thấy mình thật mất mặt.

Viêm Đình chắc là cảm thấy cậu bị tâm thần, nhưng vì lòng tự trọng của cậu, nên đã quyết định không nói về nó.

Lâm Nguyên cũng cảm thấy chính mình giống bị tâm thần.

Nằm mơ thì thôi đi, rồi cái còn nói nói mớ nữa?

Nói mớ cũng được đi, còn kêu chính mình là Nhiếp Chính Vương phi.

Iiiii…… Thật là không biết xấu hổ.

Lâm Nguyên lẩm bẩm, không để ý nhiều đến con đường trước mặt, khi đi lên bậc thang chân đột nhiên trượt ngã, thân thể đột nhiên ngã về phía trước rơi vào một vòng tay ấm áp.

Tiếp theo, đỉnh đầu truyền đến tiếng Viêm Đình hài hước mà trêu chọc, “Ái phi đây là ở muốn nhào vào trong ngực bổn vương ?”

Lâm Nguyên: “……”

Câm miệng cho tôi đi!

Nhà của Viêm đại ca chỉ lớn hơn biệt thự của Viêm Đình một chút. Từ cửa vào phòng khách có một hành lang dài.

Viêm Đình sợ cậu đi đường không nhìn dưới chân bị ngã, nên đã đưa tay ra hiệu cõng cậu đi.

Trước cái nhìn chăm chú của đám đông , Lâm Nguyên da mặt mỏng làm sao đồng ý không chỉ tàn nhẫn đẩy tay nam nhân ra, còn tức giận giẫm lên chân hắn.

Viêm đại ca đã đợi sẵn trong phòng khách ăn mặc rất bảnh bao, kiểu tóc tỉ mỉ che vầng trán rộng, lộ ra khuôn mặt dễ tính không có gì là cọc cằn.

Viêm đại ca thường ngày chăm sóc bản thân rất tốt, dường như không giống người ở độ tuổi bốn mươi chút nào.

Khi Viêm Đình đang trò chuyện với anh cả của mình, Lâm Nguyên ngồi bên cạnh cắn hạt dưa, an an tĩnh tĩnh, thực ngoan.

Trong một môi trường xa lạ, ngay cả khi Viêm Đình ở bên cạnh cậu vẫn có phần dè dặt.

Viêm Đình sợ đứa nhỏ không quen, khóe mắt vẫn luôn quan sát đến hành động của cậu, còn thường thường lột mấy quả quýt, nửa quả táo cho bé ăn.

Sau gần nửa tiếng, anh hai nhà họ Viêm đưa vợ đến.

Là một người phụ nữ có tính tình dịu dàng, nét mày và nụ cười của cô ấy dịu dàng lạ thường.

Lâm Nguyên không nhịn được liếc thêm hai lần, ánh mắt đột nhiên tối sầm lại, còn chưa kịp phản ứng đã bị một quả cam chua nhét vào miệng.

Cậu cảm thấy như mình ngửi thấy mùi giấm.

Ba anh em đã lâu không gặp, cũng không phải người xa lạ gì liềnnói không ngớt.

Lâm Nguyên nghe cũng không hiểu, cảm thấy có chút ồn ào tự giác nhích ghế, ngồi trước giàn hoa ở cửa sân sau, tò mò mà đùa nghịch những hoa cỏ.

Cậu đang mê mẩn ngắm nhìn một chậu lan tím thì bỗng có một bàn tay đưa ra trước mặt, giữa hai ngón tay cầm ly nước, miệng còn bốc khói nghi ngút.

Lâm Nguyên nghiêng đầu, thấy người đến là nhị tẩu Viêm Đình, người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng đó, nhếch môi cười lễ phép.

Cậu với lấy cốc nước, nhưng Trình Tịch rút cái ly lại.

Lâm Nguyên sửng sờ, cuộn ngón tay có chút xấu hổ.

Trình Tịch cũng không có đem cái ly cho cậu mà tự mình nhấp một ngụm, trên mặt mang theo nụ cười dịu dàng, cùng lời nói nhẹ nhàng “Cậu là ăn mày nhỏ mà A Đình nhặt được sao?”

Lâm Nguyên: “?”

“Tôi không có ý gì khác.” Trình Tịch cười xin lỗi, lông mày và ánh mắt vẫn rất ôn nhu, “Nhìn cậu nhỏ nhỏ gầy gầy, không có cha mẹ chăm sóc tốt sao.”

Lâm Nguyên không nói ra được trong lòng có cảm giác gì, hình như có chút kỳ quái.

Trình Tịch mặc một áo len dệt kim màu be với mái tóc dài chấm vai, gương mặt trang điểm tinh tế, đôi mày và đôi mắt mềm mại cùng một nụ cười rất gần gũi.

Cô ấy là kiểu phụ nữ giống chị gái trong nhà , rất có khí chất của người có giáo dưỡng.

Nhưng Lâm Nguyên cảm thấy những gì cô nói rất lạ, cậu không nói gì chỉ cười một lần nữa, sau đó cúi đầu tiếp tục nghịch chậu hoa lan mà mình tò mò.

Trình Tịch đứng ở bên cạnh, bả vai dựa vào trên vách tường, mỉm cười mà nhìn cậu “Cậu còn rất nhỏ tuổi nhỉ ?”

Nghĩ đến đối phương là vợ của anh Viêm Đình, Lâm Nguyên gật gật đầu, lễ phép trả lời: “Mười tám.”

“Thật sự rất nhỏ.” Giọng của Trình Tịch khá cảm khái, “Khi tôi mười tám tuổi, tôi vẫn còn đi học cùng với A Đình. Khi đó, mọi người đều bận rộn với kỳ thi tuyển sinh đại học, nhưng A Đình thì khác câu ấy rất thông minh có thể đạt điểm rất cao trong bất kỳ bài kiểm tra nào, các nữ sinh trong toàn trường đều yêu quý cậu ấy. ”

Trình Tịch như nghĩ ra điều gì đó xấu hổ hơi cúi đầu xuống, lông mày ngượng ngùng, “Tôi cũng vậy.”

Lâm Nguyên nhẹ nhàng vuốt ve lá phong lan, ánh mắt nghiêm túc, trên mặt không chút thay đổi, thản nhiên nói: “Ai lại không thích người ưu tú.”

Cuối cùng cậu cũng biết cảm giác kỳ quái trong lòng mình đến từ đâu.

Khi người phụ nữ trước mặt nhắc đến tên Viêm Đình, giọng điệu dường như không phải là tình cảm của chị dâu dành cho em rể mà là một sự ngưỡng mộ của .

Tình yêu giữa nam và nữ.

Nếu là người khác, Lâm Nguyên cảm thấy rất bình thường.

Lúc trước lý do khiến cậu muốn duy trì mối quan hệ bạn giường với Viêm Đình là vì khuôn mặt điển trai của Viêm Đình .

Những người theo đuổi và ái mộ Viêm Đình hẳn là rất nhiều, Lâm Nguyên cho dù chưa thấy qua cũng có thể suy đoán được.

Nhưng vào lúc này, không ai khác chính là chị dâu của Viêm Đình, người này còn cố tình thể hiện tình cảm của mình trước mặt cậu.

Điều này đúng là rất khó nói.

Lâm Nguyên vốn cho rằng mình không biết xấu hổ, nhưng không ngờ lại gặp người không biết xấu hổ hơn mình.

Sau khi vuốt phẳng một chiếc lá cuộn tròn, Lâm Nguyên bình tĩnh hỏi: “Chị cùng nhị ca kết hôn được bao lâu rồi?”

Nghe được cậu đi theo Viêm Đình gọi nhị ca thân thiết như vậy, nụ cười của Trình Tịch nhất thời cứng lại, có chút không cao hứng, có lệ nói: “Rất lâu, năm sáu năm đi.”

Đã kết hôn năm sáu năm, vẫn muốn tiếp cận với em chồng của mình?

Da mặt chỉ sợ so tường thành còn dày hơn.

Trình Tịch hiển nhiên không muốn nói về cuộc hôn nhân của mình, vì vậy cô cố tình chuyển chủ đề còn nói “Nhà họ Viêm có gia phong nghiêm khắc, các trưởng lão có tư tưởng truyền thống. Họ sẽ không thể chấp nhận con cháu cùng đồng tính ở bên nhau. ”

Giọng điệu của cô vẫn dịu dàng như trước, nhưng lời nói lại lộ ra vẻ xấu xa.

Giữa những hàng chữ như là lo lắng cho Lâm Nguyên, kỳ thật là làm cho cậu biết rõ thân phận mình, đừng mơ mộng hão huyền.

Đúng là một cao thủ.

Lâm Nguyên cũng không phải tiểu bạch hoa, thẳng nam có thể không nhận ra cái loại tiểu bạch trà ôn nhu này, nhưng cậu là người đồng tính.

Đem hoa lan đặt lên giá, thu cánh tay lại cười nhẹ nói: “Chị ơi, chị có muốn uống một tách trà xanh không?”

Biểu tình Trình Tịch thay đổi.

Lâm Nguyên làm như không thấy, lại nói: “Nghe nói trà xanh rất bổ dưỡng.”

“Chị gái da tốt như vậy, bình thường hẳn là uống không ít trà xanh đi?”

Ngón tay cầm cốc siết chặt, đầu ngón tay trở nên trắng bệch, Trình Tịch kìm nén tức giận duy trì mặt nạ ôn nhu “Em trai nói đùa, chị ngày thường đều uống nước sôi để nguội, rất sạch sẽ.”

Lâm Nguyên cười nhún vai “Uống nước đun sôi không bổ dưỡng.Em thì quá gầy, để em béo hơn Viêm Đình mỗi ngày đều tự mình giúp em làm nóng sữa bò, hơn nữa còn nấu canh cho em nữa.”

Nếu thời trẻ Viêm Đình có cô thì sao, người ở bên anh ấy bây giờ là tôi.

Không phải chỉ là khoe sao, làm như không ai khoe được, tức chết cô!

Bình dấm chua trong lòng Lâm Nguyên bị lật úp, trong lòng chua cực kì ngay cả hoa lan mà cậu sủng ái vừa rồi cũng bị đưa vào trong lãnh cung lạnh lẽo.

Cậu vỗ tay phủi bụi không tồn tại, quay đầu nhìn về hướng phòng khách.

Ba anh em nhà họ Viêm vừa trò chuyện vừa uống rượu, họ rất vui khi được gặp nhau mỗi năm một lần.

“A Đình là em út, anh cả và anh hai đều nhường cậu ấy. Đã nhiều năm như vậy không thay đổi.” Trình Tịch mang mặt nạ hiền lành, nhưng lời nói vác theo súng và gậy gộc “Chị còn nhớ hồi cấp 2 chị đi chơi với nhị ca mà không dẫn theo cậu ấy kết quả giận cả tuần không nói chuyện với chị, vẫn là chị học mẹ nướng cái bánh cho cậu ấy, thì mới chịu tha thứ.”

Nói ba xàm gì á trời, căn bản Viêm Đình không thích ăn đồ ngọt.

Bánh kem? Nếu thay bằng vịt quay, có lẽ cậu vẫn sẽ tin.

“Mà này, A Đình không ăn cay, cậu ngày thường chú ý một chút.” Giọng điệu của Trình Tịch không giống như một lời nhắc nhở mà giống như muốn khoe khoang.

Khoe ra chính mình so với người khác hiểu Viêm Đình hơn.

Lâm Nguyên nhướng mày cười nói: “Chị lầm rồi, anh ấy ăn cay được . Mỗi lần ăn cơm, anh ấy đều có thể cùng em ăn nhiều một chút.”

Thích một người, chính là đồng hành và thay đổi sở thích vì người ấy.

Trình Tịch không nói nên lời, vẻ mặt rất khó tả trong mắt hiện lên lửa giận lại nhanh chóng bị cô kìm nén.

Chiếc mặt nạ dịu dàng đã đeo nhiều năm dính chặt vào mặt cô. Mỗi khi có dấu hiệu hỏng, đều có thể nhanh chóng bị che đậy.

“Có lẽ khẩu vị đã thay đổi.” Trình Tịch không cam lòng nói: “A Đình sẽ không vì ai mà thay đổi bất cứ thứ gì. Cậu ấy rất kiềm chế, giấu hết mọi chuyện trong lòng, vẻ ngoài luôn lạnh lùng không ai có thể đến gần. ”

Viêm Đình ngẩng đầu lên, nhìn thấy đứa nhỏ đang nhìn mình chằm chằm, khóe miệng nở nụ cười.

Ngay sau khi Lâm Nguyên nghe xong câu nói của “Viêm · Cô gái trà xanh · nhị tẩu”, quay đầu lại và nhìn thấy Viêm Đình đang đi về phía mình.

Đôi mày sắc bén như dao của hắn quả thực rất lạnh lùng, vô cùng xa lạ cả người như được bao bọc trong một lớp băng dày, như thể không ai có thể đi vào trái tim hắn.

Trình Tịch nói rằng không ai có thể có được sự dịu dàng của hắn.

Lâm Nguyên cảm thấy câu này rất nhảm nhí.

Chính mình chưa thấy qua, liền nói ai cũng không chiếm được.

Viêm Đình mang theo một thân nồng nặc mùi rượu đi tới, đôi mắt đen láy trong veo không có một chút men say say mê, ánh mắt vô cùng lạnh lùng giống như đang tức giận.

Trình Tịch dẫn đầu đi gặp, duỗi tay muốn dìu hắn, ngữ thái ôn nhu đến cực điểm, “A Đình, đã lâu không gặp.”

Lông mày đột nhiên giật giật, Viêm Đình xoay người sang một bên để tránh cô, giọng điệu không kiên nhẫn “Đừng chạm vào tôi.”

Lâm Nguyên sững sờ, cảm thấy tình huống của người này có vẻ không quá thích hợp.

Trình Tịch không ngờ rằng Viêm Đình lại có thái độ tồi tệ với mình như vậy sau một thời gian dài không gặp, cô cười khổ sau đó trêu chọc: “Cậu vẫn như trước vô tâm và tàn nhẫn với con gái, cẩn thận không ai thích cậu. ”

Nghe vậy, Viêm Đình nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt dịu đi rất nhiều.

Trong lòng Trình Tịch vui vẻ.

Viêm Đình nói: “Chị sai rồi, có người thích tôi.”

Trong phút chốc, trái tim của Trình Tịch lỡ nhịp lời tỏ tình gần như thốt ra.

Cô không nhịn được nói: “Nhiều năm như vậy, em tưởng anh không biết. A Đình, nghe em giải thích. Hồi đó em cưới anh hai của anh vì …”

Còn chưa có nói xong, Viêm Đình đột nhiên vòng qua cô, đi về phía trước vài bước đứng ở trước mặt Lâm Nguyên mỉm cười.

Cười đến có chút ngốc.

Lâm Nguyên giơ tay lắc lắc trước mặt hắn, ngập ngừng hỏi: “Anh say hả ?”

Cậu chưa bao giờ thấy hắn cười một cách ngu ngốc như vậy.

Dường như … dường như … Còn có chút tí xíu đáng yêu.

Lâm Nguyên trong lòng nói thầm.

Viêm Đình mở rộng vòng tay và ôm lấy cậu.

Đầu chôn vào kẽ hở của cổ, cọ qua lại như một chú chó săn lông vàng ngoan ngoãn với giọng điệu có chút ủy khuất ” Bảo bối, cô ta nói không có người thích anh. Hãy nói to với cô ta là em thích anh, được không?”

Lâm Nguyên: “???”

Người ta say đều là mượn rượu làm càn sao hắn không theo lẽ thường?

Viêm Đình xưa nay luôn lạnh lùng, bởi vì sự dịu dàng của anh chỉ có thể dành cho một người.

Người đó là Lâm Nguyên.

Người duy nhất trên thế giới, Lâm Nguyên.

Một người đàn ông khi say rượu sẽ không thừa nhận rằng mình say.

Hai mắt Viêm Đình trong veo sáng ngời, bước đi vững vàng nhìn không ra một chút gì là say rượu, vui vẻ tiếp tục uống rượu với hai người anh em của mình.

Nhưng tay nắm lấy tay Lâm Nguyên thì không chịu buông để cậu đi, nhất quyết để cậu ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng đưa hai hạt đậu phộng trên bàn.

Vốn dĩ khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, nhưng khóe miệng lại không kìm nén được, trong mắt Lâm Nguyên lại ngây ngô ngốc nghếch.

Giống như một con chó săn vàng lớn đang vẫy đuôi.

Anh cả cũng hơi say, mặt mũi đỏ bừng lời qua tiếng lại càng lôi kéo đứa em thứ ba uống rượu cùng mình.

Chỉ duy nhất người anh thứ hai, không say rượu đóng vai trò thuyết phục, rồi bị lấn át bởi người anh cả và đứa em thứ ba say xỉn.

Trong phòng khách rất ồn ào, Lâm Nguyên yên lặng ngồi ở bên cạnh Viêm Đình, tay phải bị hắn siết chặt, chỉ có thể dùng tay trái ăn.

Mỗi khi Viêm Đình đút đậu phộng đã bóc vỏ, cậu nhóc sẽ há miệng ăn một cách ngoan ngoãn, hai má béo ú của đứa bé sẽ phồng lên cùng với hành động nhai, không ngừng nghỉ trong giây lát.

Trình Tịch ngồi đằng xa cứ nhìn qua đây mà không qua, cô ấy có vẻ là một người vợ rất bao dung và độ lượng cho chồng , không xen vào chuyện anh có uống rượu hay không.

Cô đang ngồi bên cạnh bồn hoa, xung quanh là những bông hoa lan lộng lẫy và những ngọn cỏ xanh tươi. Một vầng hào quang nhẹ chiếu vào khuôn mặt dịu dàng của cô, giống như một bức tranh thời trung cổ và ngay cả mái tóc của cô ấy cũng mềm mại.

Nếu như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra, Lâm Nguyên hẳn là thích một người chị dâu dịu dàng duyên dáng như vậy.

Trình Tịch thực sự diễn xuất rất tốt, che giấu hoàn hảo mọi suy nghĩ phiến diện, bẩn thỉu và nham hiểm dưới lớp da xinh đẹp.

Lừa dối mọi người.

Lâm Nguyên nhai đậu phộng thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn cô, thầm nghĩ nếu có một người phụ nữ như vậy bên gối của mình, chắc chắn nửa đêm sẽ gặp ác mộng làm cho sợ chết khiếp.

Cậu không biết, anh thứ hai của Viêm Đình có biết là vợ anh ta là người hai mặt .

Ngay cả vợ của anh cả đã nhiều lần đến cằn nhằn và yêu cầu chồng bớt uống rượu.

Chị dâu cả, năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi, là một người vợ giàu có điển hình. Hơi mũm mĩm, trên tay đeo một chiếc nhẫn kim cương rất lớn và một chiếc vòng cổ bằng đá saphire to bằng móng tay cái đeo trên cổ.

Trên người đều là nhãn hiệu nổi tiếng, tựa hồ không thể chờ đợi được viết lên trán hai chữ “Tôi giàu có”.

Khuôn mặt bầu bĩnh chẳng thân thiện chút nào, mà ngược lại vẻ kiêu ngạo và hợm hĩnh hiện rõ trên khuôn mặt.

So với Trình Tịch dịu dàng và ít nói, chị dâu cả thực sự không phải là một người có vẻ ngoài dễ gần.

Sau khi thuyết phục chồng vài lần không uống quá nhiều, bà chỉ đơn giản ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh Lâm Nguyên.

Hai người cách nhau một thước, vừa ngồi xuống Lâm Nguyên đã ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc xộc vào mũi, lông mày lập tức nhíu lại.

Sau khi mang thai, Lâm Nguyên đặc biệt nhạy cảm với mùi.

Mùi trên người chị cả Viêm không thể tả là khó chịu, chỉ là quá nồng.

Sau khi ngồi vào chỗ, bà ta ngang nhiên ngẩng đầu nhìn Lâm Nguyên, vẻ khinh thường trong mắt không chút nào che giấu trong mắt hiện lên một chút vui mừng.

Là chị dâu, bà cảm thấy thân phận của Lâm Nguyên không xứng với em chồng trong mắt càng ngày càng kiêu ngạo.

Nhưng nếu Viêm Đình thích một người đàn ông, cơ hội có con sau này sẽ giảm đi rất nhiều.

Do đó, toàn bộ tài sản của Viêm gia rất có thể sẽ được thừa kế bởi con bà.

Ngay cả khi Viêm Đình say rượu, khẩu khí của hắn vẫn rất mạnh mẽ cánh tay đặt trên ghế sô pha phía sau Lâm Nguyên, đặc cậu gọn dưới cánh của chính mình đầy tính chiếm hữu.

Chị dâu cả không dám manh động, nhìn Lâm Nguyên một cái không nói lời nào, đứng dậy rời đi lần nữa.

Bà cũng tỏ vẻ khinh thường người em dâu hiền lành, liếc xéo Trình Tịch vài cái rồi đi lên lầu.

Lâm Nguyên vẫn tò mò tại sao nhị ca của Viêm Đình lại kết hôn với một người phụ nữ như vậy.

Hơn nữa, cô ta rõ ràng là thích Viêm Đình vậy làm sao có thể gả cho nhị ca nhà họ Viêm?

Nhưng đây là chuyện riêng tư của người nào đó, Lâm Nguyên cảm thấy không nên quá quan tâm đến chuyện này nhưng thực sự rất tò mò, trái tim gần như nghẹt thở.

Bữa tiệc của ba anh em kết thúc bằng việc anh cả nhà họ Viêm uống rượu say và gục ngã.

Viêm Đình cũng rất say, khi bước đi còn loạng choạng .

Hắn quá cao và đầy cơ bắp, Lâm Nguyên hoàn toàn không thể chống đỡ được, suýt chút nữa đã bị đè lên.

May mắn thay, đã được nhị ca giải cứu kịp thời.

“Tiểu Nguyên, A Đình rất say. Lên phòng khách trên lầu nghỉ ngơi một lát. Khi em ấy tỉnh lại, em có thể đưa em ấy về nhà, được không?”

Người anh thứ hai giống mẹ, khác với vẻ ngoài góc cạnh và hung dữ của Viêm Đình, đôi lông mày của anh ấy có phần hiền lành và pha chút khác biệt và cách cư xử của anh ấy cực kỳ lịch thiệp.

Đây là lần đầu tiên Lâm Nguyên kết thân với một người lịch lãm như vậy.

Cậu nghĩ anh ấy giống như một người anh lớn khiến người ta muốn đến gần.

Chỉ là mắt của anh ấy không tốt lắm, lại lấy một cô trà xanh.

Sau khi nhị ca dìu em trai mình vào phòng khách, anh bỏ đi mà không nghi ngờ gì.Trong khoảng thời gian này anh hiếm khi gặp Lâm Nguyên, điều này cũng rất bình thường.

Viêm Đình say rượu nằm trên giường ngủ rất sâu, đôi mắt đen lạnh lẽo bị mí mắt mỏng che lại, sự dữ tợn nhất thời bị kiềm chế.

Nhưng ngay cả khi hắn ngủ gật và bớt hung hãn hơn, nhưng vẫn khiến người ta nghĩ rằng hắn là một con hổ ngủ gật, đầy nguy hiểm và chỉ cần sơ ý một chút là nanh sẽ cắn đứt cổ.

Lâm Nguyên lấy khăn lau tay và mặt, cởi vài cúc áo sơ mi để hắn ngủ thoải mái hơn.

Rất ít người có thể nhìn thấy Viêm Đình say xỉn, ngay cả Tôn Khinh trợ lý đã làm việc với hắn mấy năm cũng chưa từng nhìn thấy một lần.

Viêm Đình thường đi xã giao và hắn biết cách kiểm soát số lượng, khi cảm thấy cơ thể say thì sẽ dừng lại.

Và chỉ uống thêm vài ly khi vô cùng thư thái và vui vẻ.

Như ngày hôm nay.

Ba anh em đã không gặp nhau trong nhiều năm, đây là lần thứ hai Viêm nhị ca trở về sau khi anh ấy ra nước ngoài.

Khi còn nhỏ, Viêm Đình thân thiết nhất với anh trai thứ hai của mình.

Hôm nay hắn thực sự rất vui và vô tình uống say khướt.

Lâm Nguyên cũng có chút buồn ngủ, mệt mỏi ngáp dài xuống giường chuẩn bị ngủ một giấc, đầu óc có chút mê man.

Hắn tỉnh dậy ngay lập tức và ngồi dậy.

Thủ phạm cắn người như một con chó, nhưng lại không mở mắt.

Lâm Nguyên tức giận muốn thu lại bàn chân đang gãi của mình, dùng lòng bàn tay xoa xoa gò má bị cắn của mình, ghé tai vào miệng để lắng nghe Viêm Đình xem hắn đang nói gì.

“Nước, tôi muốn uống nước.”

Lâm Nguyên: “…”

Hãy xem hắn có thể làm gì, đúng là nên cần có một chăm sóc khi say mà.

Lâm Nguyên tức giận tát nhẹ vào mặt hắn một cái, lăn lộn xuống giường đi ra ngoài rót nước.

Phòng ngủ dành cho khách nằm trên tầng hai và nhà bếp thì ở tầng một.

Hành lang yên lặng, chỉ có tiếng bước chân chạy lon ton của Lâm Nguyên vang lên.

Không có ai trong bếp, nước nóng thì phải tự đun sôi.

Lâm Nguyên rót nước uống vào ấm, đặt lên đế cảm thấy nước sôi mất mấy phút, quyết định đi đến bàn trà trong phòng khách lấy một quả táo để ăn.

Khi quay lại, cậu giật mình vì bóng người đứng ở cửa bếp.

Trình Tịch đứng đó với mái tóc bù xù, vẫn bộ váy dệt kim dịu dàng ấy, nhưng dường như có một số điểm khác biệt.

Lùi lại một bước, Lâm Nguyên nín thở, dựa vào bệ kính, nhìn người phụ nữ đột nhiên xuất hiện, lông mày của cậu giật giật rồi nhanh chóng buông lỏng ra.

Váy dài trên người Trình Tịch rất nhăn nhúm, tóc dài có chút lộn xộn không giống như cô vừa mới ngủ say, mà giống như vừa bị ai đó làm nhàu nhĩ.

Lúc này xung quanh không có ai, Trình Tịch tự mình xé bỏ lớp mặt nạ, không còn giả bộ ôn nhu nữa, trên mặt hiện lên vẻ châm chọc và chế nhạo, : “Lẽ ra tôi phải trở về sớm hơn nếu tôi trở lại sớm hơn, sẽ không có chỗ cho một con điếm lợi dụng .”

Làm ơn, bà chị có vui lòng tôn trọng giới tính của người khác không?

Mặc dù mắng chửi là một chuyện rất bình thường cậu cũng có thể chửi mà, nhưng cậu vẫn không nghĩ nó phù hợp với tính cách của mình.

Lâm Nguyên nâng mắt liếc nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng bình tĩnh trầm mặc nói: “Thật sự là không tốt khi mà phá mộng mơ của người khác, nhưng tôi vẫn muốn nói với chị cho dù chị có quay lại sớm hay không thì cái gì là của mình thì mãi mãi là của mình, còn cái không phải của mình thì cho dù sứt đầu mẻ trán cũng không phải của mình”

“Mười năm trước, chị và Viêm Đình là thanh mai trúc mã, nhưng anh ấy không thích chị, thì chị nghĩ mười năm sau anh ấy sẽ thích chị sao?” Lâm Nguyên xòe tay ra cười nhẹ, “Đương nhiên là tình yêu thuở nhỏ mà. Con người luôn có một suy nghĩ tốt đẹp trong tương lai. ”

Lâm Nguyên thực sự không thích tranh luận với người khác.

Nhưng bây giờ có một người phụ nữ ở trước mặt, nếu một người phụ nữ tốt thì cậu không phải tranh luận.

Nhưng người phụ nữ không biết lỗi là một rắc rối.

Lâm Nguyên đột nhiên cảm thấy bà chị dâu cả xấu tính lại càng dễ thương hơn. Kẻ giả tạo này thực sự khiến người ta khó chịu.

Những lời này nhất thời đâm vào chỗ đau của Trình Tịch, sắc mặt càng thêm nham hiểm.

Nét mặt dịu dàng ban đầu biến sắc, lửa như phun ra từ mắt cô ta.

Lâm Nguyên nghĩ cô ta muốn đánh thì cậu chuẩn bị sẵn sàng phòng bị, nhưng nhìn thấy Trình Tịch đầy tức giận vừa cười, “Mày nghĩ mày có thể ở bao lâu? Nhà họ Viêm muốn có cháu, mày có thể có con sao?”

Xin chúc mừng, bà chị đã nói đúng.

Tôi thực sự có thể.

Tuy đó không phải là ý muốn chủ quan của tôi, nhưng thực sự là tôi có thai.

Khẽ kéo khóe miệng, Lâm Nguyên im lặng không nói gì.

Trình Tịch càng cười to hơn, “Tao có thể! Tao có thể sinh con cho nhà họ Viêm, tao đã sinh rồi.”

“???” Lâm Nguyên bối rối chớp mắt.

Tâm nói bà chị này bị bệnh rồi, đẻ con cho chồng rồi, còn cố lấy em chồng.

Cô muốn ba anh em nhà họ Viêm phải cúi đầu dưới váy hoa lựu của cô sao?

Lâm Nguyên nổi da gà và cảm thấy có chút buồn nôn.

Buổi trưa ăn quá nhiều đậu phộng, dạ dày sôi trào dữ dội cảm giác buồn nôn ập đến Lâm Nguyên không thèm quan tâm đến nước sôi, che miệng đẩy người phụ nữ chặn cửa ra, vội vàng đi vào phòng vệ sinh.

Hơn ba tháng là thời kỳ ốm nghén đã trôi qua.

Nhưng nhãi con trong bụng vẫn không dừng lại, muốn phá Lâm Nguyên mà.

Sau khi nôn một lúc lâu thì mới hết buồn nôn.

Sau khi rửa tay, súc miệng và lau mặt Lâm Nguyên dựa vào khung cửa phòng vệ sinh với đôi chân yếu ớt mà nghỉ ngơi.

Trình Tịch giật mạnh chiếc khăn choàng cashmere* trên người, mỉm cười nhìn cậu, “Mày cho rằng tao ghê tởm sao?”

Vâng, bà chị có nhận thức tốt đấy.

Lâm Nguyên không trả lời Trình Tịch lại càng cười “Không phải tao, mà chính là người nhà họ Viêm đáng ghê tởm đó . Nếu không phải vì tên Viêm Đồng phiền phức ấy, tao đã cùng A Đình bên nhau từ lâu rồi.”

Lâm Nguyên nhíu mày, vỗ vỗ bụng cố gắng xoa dịu tên nhóc ồn ào kia.

“Cậu có biết tại sao tôi lại muốn kết hôn với anh hai của A Đình không?” Trình Tịch che môi cười, “Bởi vì tôi mang thai.”

Lâm Nguyên trong lòng đột nhiên có dự cảm không tốt.

Vải cashmere có nguồn gốc từ lớp lông tơ của dê Kashmir (tên gọi khác là Cashmere). Loại vải này có đặc tính siêu nhẹ, mềm mại, có khả năng giữ ấm gấp 6 lần các loại vải len thông thường.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 37"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

chu-khong-thich-gam-cai-nay-a.jpg
Chú Không Thích “Gặm” Cái Này À?
26 Tháng 10, 2024
nha-tien-tri-duoc-chon.jpg
Nhà Tiên Tri Được Chọn
11 Tháng 12, 2024
boi-vi-tay-run-lien-toan-diem-my-mao-dang-gia-convert.jpg
Bởi Vì Tay Run Liền Toàn Điểm Mỹ Mạo Đáng Giá Convert
22 Tháng mười một, 2024
huong-dan-cham-soc-tieu-zombie.jpg
Hướng Dẫn Chăm Sóc Tiểu Zombie
27 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online