Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Sau Khi Mang Thai, Tôi Được Người Giàu Có Và Quyền Lực Cưng Chiều - Chương 33

  1. Home
  2. Sau Khi Mang Thai, Tôi Được Người Giàu Có Và Quyền Lực Cưng Chiều
  3. Chương 33
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 33

Sáng sớm vừa hừng sáng bầu trời đã xám xịt, Lâm Nguyên từ bỏ việc ngủ nướng từ trên giường bò dậy, vào tủ lấy vali nhỏ ra thu dọn đồ đạc trong phòng.

Ăn sáng xong, cậu ngồi ở dưới mái hiên nhà chính ôm quyển sách làm bộ đang xem nhưng từ khóe mắt lại thường thường liếc nhìn về phía cửa sân.

Bề ngoài có vẻ bình tĩnh và lãnh đạm nhưng bên trong đôi mắt nhỏ ấy lại lộ ra vẻ vui vẻ bên trong.

Mỗi khi Lý nãi nãi đi ngang qua, đều cười trêu chọc : “Có phải hay không đang đợi Tiểu Viêm tới đón con?”

“Không phải.” Lâm Nguyên lập tức thu hồi ánh mắt nhìn lén, ngang ngược nói: “Cháu thật sự không muốn hắn tới.”

Từ giữa trưa chờ đến buổi chiều, từ ban ngày chờ đến màn đêm buông xuống……

Viêm Đình đều không có xuất hiện.

Người ta nói rằng sẽ đến đón cậu, thế nhưng lại nói chuyện không giữ lời!

Lâm Nguyên tức giận đến mức ăn thêm hai bát cơm tối.

Ngày thứ hai, Lâm Nguyên dời ghế dựa vào cổng sân nhìn ra ngoài chỉ cần có xe xuất hiện là có thể nhìn thấy ngay.

Nhưng từ sáng sớm đến chạng vạng, bóng đêm bao trùm cũng không có chờ được Viêm Đình đến.

Những dòng tin nhắn cậu gửi đi giống như đá chìm dưới đáy biển, không một chút tiếng vang thậm chí không một ngọn sóng nào được khuấy lên.

Điện thoại cũng không gọi được.

Viêm Đình người này dường như đã biến mất khỏi thế giới.

Không tiếp thu nhóc con cứ việc nói thẳng , làm gì phải bỏ chạy chứ chẳng lẽ cậu còn có thể ôm chặt lấy hắn không bỏ?

Lâm Nguyên tức giận đến mức đem cuốn sách đọc cho đỡ buồn chán trên tay ném đi.

Trời nắng hai ngày liên tiếp, nửa đêm mưa thu rơi trên bầu trời kèm theo tiếng sấm rền vang.

Lâm Nguyên ngồi trên bệ cửa sổ, nghiêng đầu nhìn màn đêm đen kịt bên ngoài duỗi tay năm ngón tay trong đêm tối nghe tiếng gió lạnh rít qua núi, trong lòng cảm thấy thật lạnh.

Điện thoại im bặt, ngay cả một tin nhắn rác cũng không.

Đêm khuya gió lạnh suốt đêm, cũng là lúc tâm tình đa sầu đa cảm nhất trong ngày.

Lâm Nguyên lần lượt gõ từng nhịp lên kính cửa sổ, khóe miệng bĩu môi có thể treo lên một chai nước tương.

Lão cẩu đáng ghét , vô sỉ , vô lại, vô trách nhiệm.

Thậm chí không chút đáng tin cậy nào!

Chính mình thiểu năng trí tuệ mới chờ hắn nhiều ngày trời như vậy .

Lâm Nguyên tức giận mà chui vào trong ổ chăn, rầu rĩ không vui mà ngủ.

Cơn mưa đêm tí tách tí tách tới khi trời sáng mới tạnh, mặt trời mọc trên núi xa xa ánh ban mai rạng rỡ lộng lẫy.

Lại là một ngày mới, mọi người đang bước đi vội vã trong ánh nắng ban mai.

Dương Giang mới vừa bước vào lớp liền phát hiện nam thần đã bắt đầu phát sóng.

Hiện tại mới bảy giờ rưỡi sáng.

Vào thường ngày lúc này, Lâm. vương tử . Nguyên hẳn là đang ở trên chiếc giường ấm áp ngủ ngon lành.

Những người hâm mộ nhận được lời nhắc phát sóng đều bị sốc và khiếp sợ và điều đầu tiên họ nhìn thấy là chủ đề của buổi phát sóng trực tiếp hôm nay.

[Những đứa trẻ khác đều đã về nhà, khi nào bạn đến đón tôi? 】

Cái tên đã lộ ra một bụng ủy khuất xót xa lại đáng thương.

Fan mama khi nhìn thấy điều đó đã rất đau lòng và ngay lập tức dẹp bỏ những việc đang làm và đến an ủi đứa con tội nghiệp của mình

Nhưng khi màn hình truyền hình trực tiếp nhảy ra, mới thấy bức tranh phong cách không đúng lắm.

Trong màn hình Lâm Nguyên đang cầm trái bắp luộc, gặm nhấm nó như một con chuột hamster nhỏ.

Trong chớp mắt, liền gặm hơn phân nữa trái.

【??? Nguyên bảo, con ăn chậm một chút, không ai cùng con giành cả 】

【nhãi con, có phải con chịu kích thích gì không ? Sáng nay có phải là bị mộng du không?】

Lâm Nguyên cũng không xem làn đạn, gặm xong một trái lại một trái.

Không giống như lấp đầy bụng, mà giống như đang trút giận.

Trong tay không phải bắp, mà là kẻ thù.

Người hâm mộ có thể nhìn thấy sự giận dữ trong đôi mắt của cậu.

【 nhãi con, ai chọc con, nói với chúng ta , mama giúp con báo thù! 】

【 Mau đừng ăn, lại ăn đến căng hỏng bụng rồi. 】

Lâm Nguyên ném lõi ngô thứ năm đã ăn đi, giơ lên một con dao làm bếp và chặt trái dưa chuột màu xanh.

Răng rắc……

Dưa chuột bị cắt thành hai đoạn.

Làn đạn vắng lặng trong chốc lát, có người nhỏ giọng nghị luận.

[Tại sao tôi nghĩ thứ anh ấy cắt không phải là dưa chuột …]

【 chém như là chém tiểu JJ của một người đàn ông . 】

[Phía trước dừng lái xe , sẽ bị vi phạm (Tiếng bíp thì thầm: Tôi cũng cảm thấy rằng Nguyên sắp thiến ai đó.]

Trước khi người hâm mộ có thể thảo luận về kết quả, họ đã nghe thấy nhãi con của họ người chơi hệ Phật hệ* buông ra hai từ một cách thờ ơ: “Kết thúc”.

Màn hình chuyển sang màu đen ngay lập tức.

Vô tình.

Tối hôm qua Tần Miện đi tham gia tiệc rượu, nhịn không được một lát liền uống thêm vài ly.

Mang theo đầy người mùi rượu, say khướt mà về đến nhà.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, anh đã bị một bóng người kéo vào nhà và ép vào tường.

Đợi cả đêm, suýt chút nữa đến đồn cảnh sát báo người mất tích, Chu Tử Mặc ánh mắt u ám tràn đầy ác ý mà trực tiếp xử lý người ở cửa ra vào.

Tần Miện phạm tội nặng khi tỉnh lại, xương cốt đau nhức sắp rã rời toàn thân đều là xanh tím.

Chu Tử Mặc giống chó săn , một chỗ cũng không buông tha.

Khi tỉnh dậy chỉ còn một mình trên giường, thủ phạm đã đi học.

Tần Miện nắm lấy tay vịn cầu thang, run rẩy đi xuống lầu vừa định gọi điện thoại mắng Chu Tử Mặc, chuông cửa đột nhiên vang lên.

Anh cũng không quan tâm đến dấu vết trên người mình có bao nhiêu ái muội, cũng không buồn thu dọn chiếc áo choàng tắm rộng rãi, cứ thế mở toang cánh cửa với đường viền cổ áo mở rộng.

“Ai ?”

Giọng điệu của Tần Miện rất không kiên nhẫn, có biết hôm nay tâm trạng Tần gia ta không tốt không ?

Vừa mở cửa nhìn thấy mặt người bên ngoài, liền nuốt những từ ngữ thô tục vào bụng.

Là người của Viêm Đình, anh mắng không được.

Lâm Nguyên đứng ngoài cửa với một chiếc vali nhỏ, ánh mắt vừa vặn rơi vào trên cổ áo ngủ đang mở của Tần Miện.

Thứ nên thấy, không nên thấy, cậu đều thấy tất cả.

Mặt đỏ tai hồng dời mắt, Lâm Nguyên cúi đầu, nhỏ giọng nhắc nhở nói: “Tần tiên sinh, ngài có thể đem quần áo chỉnh lại?”

Tôi biết ngài đã có một đêm kịch liệt, nhưng không cần thiết..

Quá phóng đãng.

Tôi vẫn còn là một đứa nhỏ.

Tần Miên vốn không không để bụng , khi bị nói như vậy cũng có chút xấu hổ.

Nắm lấy áo ngủ, xoay người chạy lên lầu, “Tôi đi thay quần áo.”

Nói xong, dép lê trượt một đường làm hắn ngã tướng chó ăn phân, may mà tấm thảm đủ dày.

Mười phút sau, phòng khách.

Tần Miện mặc quần áo chỉnh tề, trở về phong cách ưu tú thường ngày. Anh ta ngồi thẳng lưng trên ghế sô pha, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng.

Nhưng không có tròng kính.

Ăn mặc quả thực không tồi.

Nhưng người ngồi đối diện không có ý định chiêm ngưỡng nó.

Lâm Nguyên bắt lấy quả táo, gặm vài cái liền hơn phân nửa.

“Viêm Đình không cho cậu ăn no sao? Nhìn xem đứa nhỏ này đói như vậy, từ từ ăn không đủ còn có.” Tần Miện đẩy mắt kính trên mũi, đem mâm đựng trái cây đến trước mặt cậu.

Ăn như thế này, ít nhất là ba ngày không ăn cơm.

Một đường tàu xe mệt nhọc, ngồi trên xe buýt mấy tiếng đồng hồ Lâm Nguyên thật sự đói bụng , gương mặt tắc đến phình phình, nói: “Tôi tìm không thấy Viêm Đình.”

Tần Miện vừa mở miệng, quả táo trong tay đã rơi xuống đất.

Trong đầu nảy ra một ý nghĩ, Viêm Đình đã vứt bỏ ?

Không đúng, giá trị nhan sắc đồng học Lâm Tiểu Nguyên vẫn chưa xuống cấp, da thịt mềm mại đến mức có thể vắt ra nước, vậy tại sao lại bị bỏ rơi?

Tần Miện không thể đoán ra..

Nếu là ngày hôm qua, anh nhất định sẽ tiếp quản.

Nhưng hiện tại không được, mông còn ở đau.

Viêm Đình vứt bỏ cậu, cho nên Lâm Nguyên liền tìm đến nơi này.

Rất tốt.

Cuối cùng trên tay mình cũng có nhược điểm của con chó già đó .

Tần Miện nở một nụ cười nham hiểm, nhặt quả táo trên mặt đất lên, răng rắc gặm xuống.

Lâm Nguyên sững sờ, trợn mắt há hốc mồm.

Tại sao người này lại bất cẩn như vậy? Trên quả táo đó có một con kiến … ồ, hiện tại đã không có.

Tần Miện không biết gì về chuyện này, nhưng cảm thấy quả táo hôm nay hình như có mùi vị của thịt.

Hắn xem náo nhiệt không chê việc bùng lớn , “Cậu từng đi tìm Viêm Đình sao ?”

Lâm Nguyên gật đầu, ánh mắt rơi vào trên miệng hắn, nghĩ thầm con kiến kia thật xui xẻo, vô tình trở thành bữa trưa ngon miệng của người khác.

“Không tìm thấy phải không?” Tần Miện trong lòng đắc ý mà cười cười, tật xấu lại tái phát” Kia khẳng định là hắn đang ở chỗ Ngụy Minh. Cậu không biết đâu, quan hệ giữa Viêm Đình và Ngụy Minh không bình thường. Trước kia Viêm Đình luôn qua đêm ở chỗ của Ngụy Minh , cô nam quả nam ở chung một phòng sẽ phát sinh cái gì, hẳn là không cần tôi nói đi”.

Động tác gặm quả táo của Lâm Nguyên chậm rãi dừng lại……

Nhìn thấy lời nói vô nghĩa của mình thật sự được tin tưởng, Tần Miện càng thêm kích động nói: “Tôi đã từng nghĩ rằng hai người bọn họ có quan hệ tình cảm thẳng thắn, nhưng không ngờ Ngụy Minh lại kết hôn. Nhưng không phải vậy bất quá nó cũng không ảnh hưởng, hơn phân nửa là vì làm cho gia đình xem, đó là một cuộc hôn nhân dùng để che giấu. ”

Tần Miên lần đầu tiên lừa được người, có chút ghiền, “Tôi đoán bây giờ Viêm Đình hẳn là đang ở cạnh Ngụy Minh, đối cẩu nam nam kia có thể ở trong bóng tối đi dạo một vòng, để tôi đưa cậu tới đó.”

Bắt gian kích thích như vậy, làm sao có thể thiếu được Tần gia này.

Trong miệng Lâm Nguyên còn ngậm nửa quả táo, đã bị Tần Miện hưng phấn mà túm ra cửa.

Một đường khác nhau vượt nhanh, rất mau tới đích.

Bên ngoài chỗ ở của Ngụy Minh , Tần Miện xoa tay hầm hè, trong mắt hiện lên hai tia sáng tay cầm điện thoại di động, sẵn sàng chụp những bức ảnh tuyệt đẹp bất cứ lúc nào.

Cách đó không xa, là một trong những nhân vật chính của vụ bắt gian này, Lâm Nguyên đang dựa vào tường, nhấm nháp bánh quẩy vừa mua bên đường.

Trong khi ăn, cậu vỗ nhẹ vào bụng và cảnh báo đứa con mới ba tháng tuổi ăn ít thôi.

Nếu cứ tiếp tục ăn như vậy, sớm muộn gì cậu cũng phải mang theo nhãi con lên cầu vượt để ăn xin.

Phải hiểu được mới có thể phát triển liên tục!

Tần Miện giơ cánh tay định gõ cửa, vừa quay đầu lại đã thấy Lâm Nguyên hờ hững, Viêm Đình hình như không quan trọng hơn cái bánh năm đồng trong tay.

Cậu nhóc này vẫn còn quá ngây thơ.

Viêm Đình thế mà bỏ người ta, thật sự tội lỗi.

Thở dài, Tần Miện gõ vang cửa.

Sau hơn mười giây, cửa an ninh nhấp nháy và được mở ra từ bên trong.

Ngụy Minh trên người mặc vest tóc tai ướt đẫm mồ hôi, rõ ràng là vừa mới xong một hồi vận động kịch liệt đứng ở bên trong cửa nhìn Tần Miện đang cầm điện thoại di động chụp ảnh bốn mắt nhìn nhau.

Lâm Nguyên bước tới, vừa nhìn thoáng qua đã thấy trên vai Ngụy Minh có vết bầm mà dùng móng tay bấu vào.

Mày chậm rãi nhăn lại.

Bầu không khí có chút xấu hổ.

Về việc Viêm Đình và Ngụy Minh có quan hệ tình cảm, Tần Miện chỉ bịa ra.

Không ngờ đó là một lời tiên tri, thật đúng là hắn nói đúng.

Lâm Nguyên không nói gì, khí áp cả người rất thấp . Đẩy Ngụy Minh ra, sải bước vào nhà.

Khi nhìn thấy chiếc bánh bị cậu niết bẹp Tần Miện không nói gì. Lại luôn cảm thấy rằng thứ tiếp theo bị nghiền nát sẽ là đầu của Viêm Đình.

Phòng khách.

Viêm Đình đang nhắm mắt nằm trên ghế sô pha, quần áo nhăn nhúm và một số cúc áo đã rơi ra.

Đôi mày luôn lạnh lùng và sắc bén đầy vẻ mệt mỏi vì tiêu hao quá độ.

Tay áo được xắn lên, lộ ra một nửa cánh tay , trên đó còn lưu lại một dấu răng.

Trong thùng rác bên cạnh bàn trà, rất nhiều khăn giấy nhàu nát được ném ra.

Trên sàn, chất lỏng màu trắng không xác định nhỏ giọt và nó vẫn chưa được dọn dẹp.

Chói lọi, là một hiện trường sau chuyện .

Tần Miện vốn chủ trương tới bắt gian, không ngờ những gì mình nhìn thấy lại là cảnh tượng như vậy.

Viêm Đình và Ngụy Minh, hai người họ giấu rất kỹ.

Tần Miện có chút đau lòng cho Lâm Nguyên, còn trẻ như vậy đã bị đùa giỡn.

Anh ta nhấc chân bước về phía trước, muốn ôm Lâm Nguyên vào lòng an ủi nhưng lại bị Viêm Đình lạnh lùng nhìn.

Sự đe dọa tràn ngập và khốc liệt.

Tần Miện yên lặng thu hồi cánh tay.

Đều xuất quỹ, còn ăn mảnh, không phẩm vị,

Lâm Nguyên vô cảm mà nhìn mọi thứ trước mặt , tùy tay đem chiếc bánh kếp đang ăn dở vào thùng rác.

Cậu rất bình tĩnh.

Bình tĩnh lấy trong túi ra một con dao gọt hoa quả …

“Đừng !”

“Lâm Nguyên!”

Tiếng hét của Tần Miện và Ngụy Minh đồng thời vang lên, Lâm Nguyên ném dao gọt hoa quả đi, ngây người nhìn bọn họ, “Gọi tôi?”

Hai người: “…… Không có.”

Lâm Nguyên quay người lại, ánh mắt lạnh lùng từng bước đi về phía Viêm Đình.

Tần Miện nghĩ xong rồi, Viêm Đình hôm nay sợ là phải bị bóp chết ở chỗ này.

Ngụy Minh nghĩ xong rồi, bí mật của Viêm tổng sắp bị phát hiện.

Lâm Nguyên đứng yên ở trước mặt Viêm Đình ánh mắt lạnh lùng, ngưng trọng nhìn hắn từng chữ từng chữ nói: “Chú có chuyện gì muốn giải thích với tôi không ?”

Hắn đã không nhắm mắt trong gần hai ngày hai đêm, Viêm Đình mệt mỏi đến mức tầm nhìn trở nên mơ hồ.

Hắn cho rằng những gì mình nhìn thấy chỉ là ảo ảnh, làm sao anh chàng nhỏ bé lại có thể xuất hiện ở đây.

Viêm Đình dùng toàn bộ sức lực trong người sờ lên khuôn mặt dịu dàng nói với đứa nhỏ , đợi một chút hắn sẽ đón cậu về nhà ngay lập tức.

Viêm Đình muốn dỗ Lâm Nguyên muốn cậu đừng tức giận là do chính mình không tốt.,

Cánh tay vừa nhấc một tấc, liền yếu ớt buông xuống, đôi môi khô tái nhợt khẽ nhúc nhích, khó có thể phát ra hơi thở yếu ớt rất nhẹ, rất nhẹ gọi tên Lâm Nguyên, “Nguyên … Nguyên…” . ”

Lâm Nguyên cúi xuống hôn lên môi hắn

Tác giả có lời muốn nói: Sẽ không xuất hiện cốt truyện có tình tiết mất trí nhớ, các tiểu khả ái yên tâm. Ngược cũng cơ hồ sẽ không có, tất cả đều là ngọt ngọt ngọt ~* 罒▽罒 *

*Phật hệ nghĩa là thế này cũng được, thế kia cũng xong, không cầu mong, không tranh cướp, xem nhẹ tất thảy, coi mọi việc thế nào cũng được, có người coi nó là một thái độ sống, cũng có người coi nó là sự phàn nàn đối với đời sống, có người xem nó là sự giải phóng áp lực chỉ cần bản thân cảm thấy thoải mái, đại khái kiểu gì cũng được.

Lâm Nguyên vô cùng tức giận mà lúc này Viêm Đình lại rất yếu, đây là thời điểm tốt nhất để phản công.

Đặt người trên ghế sô pha, trực tiếp cởi quần sau đó làm món nước sốt nhồi bông …

Đây là nội tâm của Tần Miện.

Anh ấy hy vọng rằng Lâm Tiểu Nguyên có thể vùng lên phản công như thế .

Hồi đó, hai người là anh và Viêm Đình được gọi là “Hai anh hùng chiến đấu” trong quán bar MAX, có vô số người muốn lao về phía hai người họ.

Cái tên Tần Miện này có thể nói là gây chấn động cả con phố.

Nhưng hiện tại, chỉ có thể phụ lòng người khác bị Chu Tử Mặc áp chế đến mức không thể đáp ứng, kinh thiên động địa.

Hơn nữa, Chu Tử Mặc ngốc kia không cho cơ hội phản kích!

Nếu bị người khác biết , anh sẽ bị cười chế nhạo đến chết. Nếu Viêm Đình cũng bị đàn áp, thì …

Nhìn hai người đang không thể tách rời trên sô pha, hai mắt Tần Miện sáng lên nắm tay giơ lên cổ vũ ,vươn cổ hò hét.

Lời nhắc nhở tốt bụng của Ngụy Minh vang lên bên tai, “Anh Tần, anh có biết là không nên nhìn thấy chuyện ác không?”

Tần Miên thấp giọng giả bộ thâm trầm, “Tôi biết.”

Nhưng tôi muốn xem, không ai ngăn cản tôi được!

Lâm Nguyên đi lên, nắm lấy cánh tay Viêm Đình đè lên đầu gối ,lật ngược hắn lại, áp đảo và sau đó …

Đột nhiên trời tối sầm lại.

Ngụy Minh nói khẽ: “Anh Tần, vì cái đầu của mình tốt hơn hết là anh nên tránh đi .”

Sắc mặt Tần Miện tối sầm, tháo kính râm xuống, nhìn Ngụy Minh một cái, “Tôi nghĩ cậu lo lắng cái đầu mình trước đi.”

Ngụy Minh chỉ vào cái đồ bịt mắt trên mặt, trịnh trọng nói, “Cái gì tôi cũng không thấy.”

Tránh mấy vấn đề này, thì tôi là người chuyên nghiệp.

Ngụy Minh không thấy, chỉ nghe thấy tiếng quần áo cọ xát.

Tần Miện nhìn rất là chăm chú, hai người trên sô pha lăn thành một quả bóng, nhớp nháp vô tận.

Ngay khi còn đang nghi ngờ rằng hai người họ có thể chơi một cú ở đây, thì đột nhiên có một tiếng hét.

Giọng nói trầm, khàn và nghe hơi thiếu sức.

Là tiếng của Viêm Đình

Tần Miện: “???”

Còn chưa cởi quần áo nữa? Sớm như vậy …

Anh hào hứng bước tới, đôi mắt như mắt con mèo trong bóng tối bắn ra hai luồng sáng xanh lục.

Đột nhiên.

Hahaha, Viêm Đình mà cũng có ngày nay.

Không chỉ là một cây vạn tuế nở hoa mà còn có cả hoa cúc.

Lâm Tiểu Nguyên, cậu làm rất tốt!

Tần Miện cao hứng chạy nhanh hơn ai hết, suýt chút nữa thì vỗ tay bốp bốp.

Nhưng sau khi bước qua bàn trà, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Tần Miện không thể cười được nữa.

Mọi thứ khác hoàn toàn với những gì anh đã tưởng tượng!

Viêm Đình la hét thảm thiết vì bị Lâm Nguyên cắn . Nhắm vào dấu răng để lại trên cánh tay và cắn thẳng xuống.

Vết cắn rất mạnh và sâu đến mức gần như làm rách da.

Khi Lâm Nguyên vừa nới lỏng răng, cậu đã nếm được mùi máu trong miệng. Một cảm giác gỉ sắt, không được thoải mái cho lắm.

Vừa rồi cậu mới cắn rất mạnh, nhưng có vẻ như nó không hiệu quả.

Vết răng ban đầu quá lớn và răng của cậu không bao phủ hết.

Lâm Nguyên nhíu mày, có chút cáu kỉnh.

Không biết Ngụy Minh cởi bịt mắt ra từ lúc nào, không kìm được tò mò mà đi tới, khi nhìn thấy dấu răng đẫm máu trên cánh tay của Viêm Đình, anh vô thức rụt cổ lại.

Thật tàn nhẫn.

Vẫn là vợ tôi tốt, hiền lành và đức độ, không bao giờ cắn tôi.

Ngụy Minh đang mừng thầm thì đột nhiên thấy Lâm Nguyên nhìn mình, ngón tay véo lên cánh tay Viêm Đình, như muốn kéo rớt miếng thịt ra .

Sau khi nhận ra trong lòng Ngụy Minh thót lên, miệng như bị bỏng giọng nói vừa nhanh vừa gấp “Dấu răng đó là do Viêm Đình tự mình cắn.”

Thực sự không phải do tôi mà!

Khát vọng sinh tồn Ngụy Minh tràn ngập , vừa lùi lại vừa giơ tay sờ lên cái cổ gầy guộc của mình.

Đôi mắt của Lâm Nguyên thật dữ tợn.

Đôi lông mày phẳng lặng nhíu lại và sau đó buông lỏng. Mây mù bao phủ cơ thể Lâm Nguyên tan biến, căn phòng lập tức lấy lại sự ấm áp như hoa mùa xuân.

Ngụy Minh vẫn cảm thấy hơi nóng, định bỏ chạy.

Khi giải quyết việc trong nhà thì không nên có mặt người khác, nếu không sẽ dễ bị ảnh hưởng, anh rất lo lắng cho cái cổ mỏng manh của mình.

Lâm Nguyên thả lỏng ngón tay, trên tay Viêm Đình không chỉ có vết răng đang rỉ máu, mà còn có vết kim châm sâu.

Lúc này đôi mắt của hắn đã rõ ràng hơn trước rất nhiều.

Rõ ràng là đứa nhỏ ngồi trên người hắn đang rất tức giận, là cái kiểu tức giận có thể rút dao chém người bất cứ lúc nào.

Giống như một con rồng nhỏ phun lửa .

Nhìn Ngụy Minh sờ sờ cổ của mình, hắn cũng cảm thấy gáy mình ớn lạnh.

Viêm Đình rũ đôi mi mỏng xuống, giả vờ hôn mê.

Không dám cử động, một chút cũng không dám nhúc nhích.

“Cái gì trên mặt đất vậy ?” Lâm Nguyên nói, giọng nói lạnh lùng như một tảng băng lạnh lẽo.

Lúc Ngụy Minh quay đầu lại, còn tưởng rằng mình bị hoa mắt.

Người ngồi trên sô pha đâu phải Lâm Nguyên, rõ ràng là phiên bản trẻ tuổi của Viêm Đình.

Hai người trông nghiêm túc và quả quyết độ giống nhau lên đến 80%.

Lạnh lùng và khốc liệt.

Ngụy Minh nhìn về phía ngón tay Lâm Nguyên, sửng sốt một chút, mới nói: “Nước rửa tay.”

Giọng anh run run, như thể đang che giấu điều gì đó.

Nghe vậy, Tần Miện vốn đang ngồi bên cạnh xem chuyện hay, liền nhận ra mùi trong nhà không đúng lắm, thơm quá.

Nhưng … nước rửa tay của ai trong phòng khách?

Một bác sĩ tâm lý đàng hoàng, lừa người cũng thật bất cẩn cho rằng người ta ngu ngốc sao?

Tần Miện hừ lạnh một tiếng, đôi mắt đào hoa nhướng lên, “Cậu nói là nước rửa tay, thì là nước rửa tay à?”

Ngụy Minh: “…”

Nói gì giờ. Nói là Viêm tổng không chỉ tự cắn mình mà còn đập vỡ chai nước rửa tay chưa mở mà tôi để trong ngăn kéo của bàn trà?

Ngoài ra, có rất nhiều vết bẩn trên quần của ngài ấy.

Ngụy Minh vừa mở miệng.

Viêm Đình bí mật mở mắt và ném một ánh nhìn sắc bén tới.

Uy nghiêm của tổng tài ưu tú ba mươi tuổi không thể bị phá hủy, đặc biệt là trước mặt đứa nhỏ.

Nếu không, làm thế nào hắn sẽ dựng được uy tín của mình trong tương lai?

Ngụy Minh ngậm miệng im lặng .

Không thể nói, nói ra có thể bị diệt.

Vì hòa bình thế giới, vì công lý của vũ trụ và để giữ cho thể diện của Viêm tổng không gặp nguy hiểm.

Anh là một bác sĩ gia đình chuyên nghiệp.

Ông chủ của tôi bảo tôi đừng nói , tôi chỉ…

Nhưng tôi không thể làm khác được.

Lâm Nguyên cảm thấy biểu hiện của Ngụy Minh không đúng lắm cho nên quay đầu lại, nhìn thấy Viêm Đình vẫn đang nghiêng đầu dựa vào sô pha nhưng hắn không nhúc nhích.

“Này, chú sẽ không chết đúng không?” Lâm Nguyên nắm lấy vai người đàn ông lắc lắc, sau đó vươn tay thăm dò hơi thở .

May mắn thay, nhịp thở vẫn bình thường.

Nhưng sắc mặt của Viêm Đình vô cùng tái nhợt, Lâm Nguyên cảm thấy đau lòng, định đỡ hắn dậy và đưa đến bệnh viện.

Ngay khi Lâm Nguyên vươn tay ra, Viêm Đình đột nhiên nghiêng sang.

Tất cả mọi người có mặt: “…”

“Chú trốn cái gì?” Lâm Nguyên lẩm bẩm, cánh tay tiếp tục hướng về phía trước.

Viêm Định không kịp né tránh, Lâm Nguyên cảm thấy một bàn tay nhớp nháp.

“Cái này là cái gì?”

Lòng bàn tay đang mở của Lâm Nguyên được bao phủ bởi một chất lỏng nhớp nháp.

Tần Miện nghiêng người ngửi được mùi, sau đó vỗ vỗ bả vai Lâm Nguyên , “Tôi xác định là Omega của cậu tới kì phát tình.”

Một bầu không khí im lặng bao trùm.

Trong bầu không khí im lặng này, Viêm Định đột nhiên khịt mũi.

Nó khá quyến rũ với một mùi hương ngọt ngào và béo ngậy.

Mọi người: “…”

Sếp đột ngột đổi thành O.

——

Viêm Đình cuối cùng cũng được đưa đến bệnh viện, đã mấy ngày đêm hắn không nhắm mắt.

Sau khi hoàn thành thủ tục nhập viện cho hắn, Lâm Nguyên rời đi và không đến thăm nữa.

Lâm Nguyên cũng không quay lại biệt thự của Viêm Đình, cũng không về thị trấn.

Thay vào đó, cậu sống trong nhà của Ngụy Minh.

Viêm Đình tức giận đến mức suýt chút nữa là tìm xe tăng đến đánh bom nhà của Ngụy Minh.

Muốn làm, nhưng không thể được.

Đứa nhỏ vẫn đang sống bên trong với một đứa nhỏ nhỏ hơn trong bụng.

Viêm Đình muốn tìm người, nhưng bác sĩ không cho xuất viện, Lâm Nguyên cũng ra lệnh tử hình, nếu hắn dám lẻn ra khỏi bệnh viện, cậu sẽ đem con chạy đến một nơi hắn không thể tìm thấy.

Trong khu bệnh viện, Tần Miện trở thành khách quen ngày nào cũng đến dạo chơi.

Lần nào cũng không bao giờ đến tay không, hôm mang theo hai quả dưa chuột ngày mai lại bông cải xanh và một quả dưa hấu.

Ngày mốt, chắc là mang theo một bó rau to.

Viêm Đình nhìn một đống màu xanh trước mắt trở nên tức thở không ra hơi.

Tần Miên rất mê chơi, lười biếng dựa vào bệ cửa sổ nghịch chiếc mũ xanh lục vừa mua, nói: “Nghe nói vợ của Ngụy Minh đang đi công tác, ở nhà cũng chỉ có Lâm Nguyên đang ở với cậu ta . Cậu nhóc đã sống ở đó vài ngày, một thân một mình và bên cạnh người đàn ông, trong màn đêm chết chóc, củi khô và lửa những gì đáng lẽ đã xảy ra, những gì không nên xảy ra, nhưng tất cả … ”

Anh nói và khi anh nhìn lên, một dư ảnh lướt qua trước mặt anh.

Giường trống.

“Chậc chậc …” Tần Miện nói, “Cậu chạy nhanh như vậy làm gì, tôi còn chưa đem mũ xanh ra cho cậu .”

Trong khu chung cư, thì căn hộ của Ngụy Minh ở tầng dưới.

Một chiếc Mercedes-Benz màu đen đỗ bên đường, cố giảm độ chú ý.

Một lúc sau, Ngụy Minh mặc áo vest và quần ngắn hoa, đi dép lê bước ra khỏi cửa khu chung cư, trong miệng ngâm nga một giai điệu, ném túi rác vào thùng rồi lại quay lên lầu.

Áp suất không khí trong xe ngày càng thấp.

Nhìn tổng giám đốc đen mặt, Tôn Khinh thấp giọng hỏi: “Viêm tổng, chúng ta thật sự đi lục túi rác sao?”

Sao lại cảm thấy biến thái như vậy?

Trợ lý của chủ tịch nhà người khác hàng ngày quần áo chỉnh tề ngồi trong văn phòng , vừa hứng điều hòa vừa uống cà phê.

Còn hắn thì lại chạy theo ông chủ bới thùng rác vào ban ngày ban mặt.

Trước kia Viêm tổng cũng khá bình thường, gần đây xảy ra chuyện gì vậy…

Viêm Đình lấy khẩu trang đã chuẩn bị trước ra, đội mũ che mặt kín đến ngay cả cha mẹ cũng nhận không ra.

Thùng rác đã được dọn sạch nửa tiếng trước, nhưng nó vẫn còn mùi hôi.

Tôn Khinh tay trái che mũi, tay phải run rẩy cầm túi rác.

Hắn cảm thấy nếu trong tương lai mình thất nghiệp, thì có thể làm công nhân vệ sinh.

Dù gì thì thì cũng đã có kinh nghiệm trong việc đào rác.

May mắn thay, không có thứ gì đặc biệt ghê tởm trong túi rác mà Ngụy Minh vừa vứt đi, chỉ là mấy hộp cơm mang đi, vỏ trái cây, và … bao cao su.

Đã sử dụng.

Động tác Tôn Khinh khựng lại, không dám quay đầu nhìn sắc mặt chủ tịch.

Anh biết rằng chỉ có hai người trong nhà bác sĩ Ngụy

Bản thân bác sĩ Ngụy và Lâm Nguyên.

Đây là……

Tôn Khinh lặng lẽ nâng khóe mắt liếc nhìn Viêm Đình bên cạnh, cảm thấy sắc mặt xanh mét và đồng cỏ xanh trên đầu, như là bổ sung cho nhau.

Lâm Nguyên thực sự rất tuyệt vời!

“Viêm… Viêm tổng , chúng ta có cần phải tiếp tục không?” Tôn Khinh sợ hãi hỏi.

Nhiệt độ xung quanh giảm xuống nhanh chóng, như thể chỉ trong nháy mắt mùa đông đã đến.

Tôn Khinh không quan tâm bàn tay lật túi rác có bẩn hay không, vội vàng quấn chặt áo khoác.

Viêm Đình không nói gì, mặt đen như đáy nồi.

Tôn Khinh thận trọng hỏi: “Viêm tổng, chúng ta có đi lên không?”

Bây giờ đi lên, có lẽ chúng ta có thể…

“Không, trở lại bệnh viện.” Viêm Đình quay người lên xe.

Tôn Khinh: “…”

Tôn Khinh vào trong xe trước khi khởi động xe, đã nhìn thấy bác sĩ Ngụy và Lâm Nguyên bước ra khỏi tòa nhà đang trò chuyện và cười.

À, đầu của chủ tịch càng xanh hơn.

Tôn Khinh rất muốn viết một bài thơ Ngốc ngổ ngáo, Tống Tương Tư, Tóc trắng bồng bềnh trên nước xanh …

Vịnh nga Lạc Tân Vương 駱賓王

Nga nga nga,

Khúc hạng hướng thiên ca.

Bạch mao phù lục thuỷ,

Hồng chưởng bát thanh ba.

Cạp cạp cạp,

Cổ cong hướng lên trời mà hát.

Lông trắng nổi trên mặt nước xanh,

Chân hồng bơi đạp tạo sóng trong.

Trọng tâm chính là nước xanh.

Ngụy Minh đi về phía trước một đoạn, nhưng không có nghe thấy tiếng của Lâm Nguyên, quay đầu lại thấy cậu đột nhiên dừng lại, lùi về phía sau.

Viêm Đình đang vuốt tóc thì có tiếng gõ cửa kính.

Tôn hậm hực, hạ cửa kính xe xuống.

Bên trong xe, bên ngoài cửa sổ.

Viêm Đình và Lâm Nguyên nhìn nhau.

Lâm Nguyên cười nhẹ, “Không biết, Viêm tổng có hài lòng với chiếc mũ xanh trên đầu không?”

Mình không hiểu cái xì tai của bác sĩ Ngụy luôn, quá xuất sắc.

Trong phòng khách của nhà Ngụy Minh, năm người đang ngồi xếp hàng như những đứa trẻ mẫu giáo, trên tay mỗi người đều cầm một quả táo đã được gọt vỏ.

Nhưng chỉ có Viêm Đình thì không.

Vợ chồng Ngụy Minh và trợ lý Tôn Khinh nhìn nhau, nhưng không ai dám bắt đầu ăn.

Lâm Nguyên tiếp tục gọt táo, cậu linh hoạt dùng dao gọt hoa quả sắc bén để cắt một cách trơn tru miếng lớn vỏ táo.

“Nói cho tôi biết, tại sao chú lại chạy ra khỏi bệnh viện?” Lâm Nguyên cắn một miếng táo, tinh tế cau mày.

Ngọt quá, không ngon chút nào.

Lâm Nguyên chán ghét dúi quả táo vào tay Viêm Đình, sau đó bóc một miếng mức vỏ quýt nhét vào miệng, điều này khiến cậu cảm thấy dễ chịu hơn.

Rõ ràng là đứa nhỏ trong bụng đã hơn ba tháng, đã qua giai đoạn buồn nôn ban đầu của thời kỳ mang thai, nhưng dạo gần đây chứng ốm nghén lại hành hạ trở lại.

Mấy ngày nay, Lâm Nguyên không ở nhà Ngụy Minh mà là ở một khách sạn gần đó.

Vợ của Ngụy Minh cũng không đi công tác, ngày nào cũng nấu đồ ăn cho cậu.

Lâm Nguyên cố ý kêu Tần Miện nói như vậy là vì cậu tức giận, ai bảo lão già này thất hứa, không đón cậu về nhà.

Nó khiến cậu suy nghĩ lung tung, nghĩ rằng mình thực sự sẽ trở thành một ông bố đơn thân.

Từ khi còn nhỏ Lâm Nguyên lớn lên cùng mẹ, cậu vẫn còn nhớ khi còn học tiểu học nhiều bạn cùng lớp đã nói rằng cậu là một đứa con hoang không có cha.

Bất cứ khi nào mà sách giáo khoa bị làm bẩn hay bọ chết được lôi ra khỏi bàn, Lâm Nguyên đều có suy nghĩ rằng mình nhất định sẽ cho con mình một gia đình trọn vẹn trong tương lai.

Cậu có thể nuôi con một mình, nhưng sâu trong lòng cậu vẫn hi vọng rằng Viêm Đình sẽ chấp nhận đứa nhỏ và trở thành ba của con mình.

Ngay cả khi hắn không đưa tiền cấp dưỡng nuôi con, miễn là thỉnh thoảng có thể đến thăm con, để con biết rằng nó có ba.

Là tốt rồi.

Cái khoảnh khắc Viêm Đình nói sẽ đưa mình về nhà, Lâm Nguyên đã vui đến mức suýt bật dậy khỏi giường. Nếu lúc đó trời chưa tối, cậu đã muốn Viêm Đình lên đường ngay lập tức.

Nhưng Viêm Đình đã thất hứa và đến muộn ba ngày.

Trong ba ngày đó, Lâm Nguyên đã nhiều lần nghĩ rằng mình phải nỗ lực để trưởng thành, tự nuôi sống bản thân và thoát khỏi môi trường phụ thuộc vào người khác, nhưng sau cùng cậu cũng không thể thoát khỏi số phận của một gia đình đơn thân.

Đứa con của cậu có thể sẽ gặp những điều tồi tệ trong tương lai mà cậu đã chịu…

Không thể như vậy được!

Lâm Nguyên quay lại với một chiếc vali nhỏ.

May mắn thay cậu đã trở lại. Nếu không, cả đời này cậu có thể không bao giờ biết rằng tuổi thơ của Viêm Đình cũng không tốt hơn tuổi thơ của mình.

Cuộc sống của người giàu không dễ dàng như bề ngoài.

Viêm Đình nâng niu quả táo trong tay, miễn cưỡng ăn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn giả vờ hung dữ với đôi mắt sâu thẳm, nhẹ giọng nói: “Nguyên Nguyên, anh nhớ em.”

Trong phút chốc, sự tức giận của Lâm Nguyên mất đi.

Chuyện cũ này, hai người không thể cùng giải quyết được sao ?

Cậu không phải là một đứa trẻ ba tuổi, tại sao không nói cho cậu biết mà lại giấu giếm đi chữa trị.

Ngụy Minh còn muốn dùng kim châm đâm, nếu châm đến ngu ai có thể bồi thường cho cậu một người bạn trai chỉ số thông minh cao và có thể kiếm tiền?

Lâm Nguyên đã biết tất cả mọi chuyện.

Sự giả vờ, nhẫn nhịn và sự đau đớn mà Viêm Đình phải chịu.

Càng biết nhiều, tim càng thắt lại.

Một người đàn ông có vẻ kiên quyết và mạnh mẽ nhưng bên trong lại lo lắng sợ hãi.

Sợ rằng sau khi biết sự thật cậu sẽ sợ mà rời xa….

Lâm Nguyên không thể hiểu được mình đã làm những để khiến Viêm Đình cảm thấy rằng cậu là một người không thể đảm đương những việc lớn.

Nhấp môi một cái, cắn nát đường mận trong miệng, Lâm Nguyên nhướng đôi mắt trong veo, đột nhiên bật cười, “Vì chú nhớ tôi nhiều như vậy, nên tôi sẽ về nhà với chú. Tuy nhiên, tôi mệt rồi chú phải cõng tôi xuống nhà. ”

Không nói đến việc xuống lầu, thậm chí nếu bắt hắn đi bộ qua toàn bộ thành phố C để về nhà Viêm Đình cũng sẽ đồng ý không chút do dự.

Viêm Đình nhớ Lâm Nguyên rất nhiều.

Hắn nhớ muốn chết, trái tim đau đớn khôn cùng.

Khi không thể đến gần đứa nhỏ.

Lâm Nguyên nằm trên lưng Viêm Đình, ngón tay đung đưa trên vai hắn, chạm vào cúc áo sơ mi , nhẹ giọng nói: “Chú chỉ có thể cõng tôi thêm hai tháng nữa, khi bụng tôi lớn hơn, chú không thể cõng được nữa.” .. ”

Sau một tuần bồn chồn, cuối cùng trái tim cậu cũng bình lặng và yên bình.

Viêm Đình không đi thang máy mà bước xuống cầu thang từng người một với cậu bé trên lưng.

“Khi nào không thể cõng được nữa, tôi sẽ bế em. Sẽ bế em đến bất cứ nơi nào mà em muốn, thân ái.” Viêm Đình đi xuống cầu thang, như đang dỗ dành một đứa trẻ, thỉnh thoảng xốc nhẹ cậu nhóc trên lưng.

Lâm Nguyên dựa đầu vào vai hắn, đồng ý với hành vi dỗ trẻ con của hắn.

Đàn ông có tuổi đôi khi cần phải được dỗ dành, nên cậu phải dỗ người này.

Lâm Nguyên nghĩ như vậy.

Ngón tay mảnh khảnh cũng không nhàn rỗi, vừa kéo cúc áo sơ mi của Viêm Đình vừa xoa trái cổ của hắn một lúc.

Cho dù thể lực của Viêm Đình có tốt đến đâu, vẫn có chút hụt hơi sau khi đi xuống bậc thang của tầng mười sáu.

Lâm Nguyên từ chối lời bế của hắn một cách tàn nhẫn, đi bộ về phía xe, nhanh chóng leo lên.

Trên đường về nhà, Lâm Nguyên vùi trong vòng tay của Viêm Đình đầu giật từng chút một.

Mái tóc mềm mại không ngừng cọ vào cằm Viêm Đình, khiến người ta cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.

Người mình thích ở trong vòng tay của mình vừa ngoan ngoãn lại mềm mại, Viêm Đình muốn làm gì đó với Lâm Nguyên quá.

Nơi đó của hắn cương cứng, như sắp nổ tung.

Nhưng hắn không thể.

Trong bụng Lâm Nguyên vẫn còn một đứa bé, mà xe có hơi chật hẹp không phải chỗ tốt.

Và có một tài xế trên xe …

Viêm Đình không thể chịu được khi bị người khác nhìn thấy.

Lâm Nguyên buồn ngủ, cảm thấy trên má hơi ngứa không thương tiếc vẫy bàn tay của mình.

Lão nam nhân đang nhìn người bị trúng đạn, để lại vết xước trên khuôn mặt khôi ngô.

“Chú thật phiền phức.” Lâm Nguyên ẩm bẩm, vùi đầu vào áo khoác của Viêm Đình và giấu mặt đi.

Lâm Nguyên ngủ một giấc, khi tỉnh lại khi xe chậm rãi chạy vào sân.

Cậu buồn ngủ mà dụi dụi mắt, liền bị Viêm Đình bế vào nhà, dùng chăn ôm bọc lại.

Lâm Nguyên chộp lấy điện thoại, tránh tầm mắt của Viêm Đình và gửi tin nhắn.

Viêm Đình cố gắng nhìn trộm, nhưng bị cậu trừng mắt.

Cậu nhóc cất giấu một bí mật .

Viêm Đình cảm thấy rằng vai trò người giám hộ của mình là rất trang trọng và đã lên kế hoạch xây dựng một gia đình có truyền thống tốt đẹp .

Phải cho Lâm Nguyên biết rằng cậu không thể che giấu bất cứ điều gì.

Lâm Nguyên bị đặt ở trên sô pha, tay vẫn cầm điện thoại không buông.

Viêm Đình rất tức giận, sẵn sàng để tạo dựng uy tín của mình! Ôm cậu nhóc vào lòng, đánh đòn thật mạnh và cho em ấy biết ai là người gánh vác gia đình.

Kế hoạch chưa kịp thực hiện đã bị Lâm Nguyên làm cho tan rã ngay lập tức.

Cậu vừa mới tỉnh dậy, trong mắt còn có chút mông lung đưa tay kéo lấy tay áo của Viêm Đình, nói một cách gượng gạo: “Em đói rồi.”

Viêm Đình ngay lập tức quên mất việc tạo dựng uy tín của mình và ai là chủ nhân của ngôi nhà.

Có điều gì quan trọng hơn trên thế giới này ngoài việc cho đứa nhỏ ăn không?

Không!

Viêm Đình tự tay nấu một bát mì trứng và cà chua yêu thích của Lâm Nguyên, mang đến bàn nhìn đứa trẻ ăn một cách háo hức.

Lâm Nguyên cầm đũa lên, cắn một miếng rồi nôn ra.

“Thật không ngon.” Cậu chán ghét ném chiếc đũa đi, không muốn ăn nữa.

Trái tim mong đợi của Viêm Đình tan vỡ trong chốc lát.

Lúc nãy trước khi dọn lên bàn, hắn đã tự mình nếm thử vị của nó rất ổn.

Và trước đây hắn cũng đã từng nấu , đứa nhỏ còn rất thích là đằng khác.

“Em yêu, vậy em ăn trái cây trước đi, tôi lại làm cho em.” Viêm Đình mang mì trở lại bếp, ném vào thùng rác.

Trên bàn ăn, Lâm Nguyên đang nhai một lát mận chua trong miệng liếc mắt gửi tin nhắn cho Ngụy Minh.

“Bác sĩ Ngụy, đừng lo lắng tôi sẽ làm theo chỉ định của bác sĩ và cố gắng hết sức để giúp chú ấy vượt qua khoảng thời gian khó khăn này và loại bỏ những trở ngại tâm lý.”

Điều Viêm Đình sợ là đứa trẻ đã được sinh ra.

Lâm Nguyên và Ngụy Minh quyết định tận dụng thời gian này để cho Viêm Đình hiểu rằng làm ba không dễ dàng như vậy.

Để chết và sau đó để sống.

Có thể sau khi đã trải qua và quen với nó, sự từ chối bên trong sẽ giảm đi một chút.

Nếu nó thực sự không hiệu quả, thì nghĩ cách khác.

Đêm đó, Lâm Nguyên nằng nặc Viêm Đình là mình muốn ăn mì, nhưng chỉ ăn mì do Viêm Đình nấu.

Khi Viêm Đình nấu nó, cậu lại nói không ngon.

Hết bát này đến bát khác, khi Viêm Đình làm tới bát mì thứ mười tám Lâm Nguyên nói rằng mình đã ăn no.

Một tô cậu ăn một đũa, làm thành một tô lớn .

Sau khi tắm xong Viêm Đình người vốn dĩ muốn tập thể dục trước khi đi ngủ, chẳng nghĩ ngợi gì nằm dài trên giường.

Hắn chỉ muốn ngủ.

Đứa nhỏ có thai, quá quậy người khác.

Viêm Đình đã kiệt sức vì nấu mì và hắn không bao giờ muốn vào bếp một lần nữa trong đời, nhưng Lâm Nguyên vẫn ổn và tràn đầy năng lượng.

Cậu từ phòng tắm ngâm nga một bài hát, đung đưa đôi chân trắng nõn.

Cậu leo lên giường quỳ trên gót chân, mỉm cười nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, lấy từ trong túi áo ngủ ra một chiếc hộp nhỏ màu sắc rực rỡ, vui vẻ lắc lắc, “Nghe nói có một loại có mùi sầu riêng mới ra mắt gần đây trên Weibo nên hôm nay tôi đi mua một hộp, anh có muốn dùng thử không? ”

Viêm Đình sợ nhất là ăn sầu riêng, vừa nghe đã héo rũ.

“Em yêu, chúng ta có thể thay đổi khẩu vị không?” Hắn muốn bàn bạc lại .

“Còn nữa.” Lâm Nguyên nói chuyện rất tốt, từ trong túi lấy ra một cái hộp màu đỏ” Có muốn thử hương vị cà chua không?

“Ọe.” Viêm Đình nôn.

Tối nay hắn đã làm mười tám bát mì trứng cà chua, nghe đến cà chua là thấy sợ hãi.

Viêm Đình cúi xuống lẩm bẩm trước bồn rửa mặt, Lâm Nguyên dựa vào khung cửa nhìn hắn, ghê tởm nói: “Nếu không biết, tôi còn tưởng rằng là chú mang thai.”

“Quên đi, chúng ta đi ngủ đi.” Lâm Nguyên xua tay thở dài, “Ai có thể nghĩ rằng tuổi còn trẻ như vậy đã không còn sức sống. Nếu cứ tiếp tục như vậy, Thủy Liêm động sẽ bị đóng mạng nhện .”

Viêm Đình muốn thỏa mãn anh chàng nhỏ bé đang thở dài.

Nhưng … đối mặt với những cái bao cao su có vị sầu riêng và vị cà chua, hắn chọn cách đi ngủ.

Viêm Đình nằm trên giường.

Lâm Nguyên bên cạnh xoay người tới lui, mỗi lần lật người đều thở dài. Tuổi còn trẻ, mà cậu đã trở thành một ông lão tuổi thiếu niên.

Viêm Đình giả vờ như không nghe thấy, nhắm mắt lạnh lùng giả vờ như đang ngủ.

Lâm Nguyên ngủ không được, lấy điện thoại di động ra, mở trang trò chuyện, bắt đầu than thở: “Tôi nói cho mọi người biết, nhất định phải tìm một người trẻ tuổi có thể lực tốt, nếu không giữa đêm chỉ có thể một mình trống rỗng ,cô đơn và lạnh lẽo, hey. Tôi đang nghĩ về việc thay đổi bạn trai. ”

Vừa dứt lời thì điện thoại đã bị cướp.

Lâm Nguyên vui mừng khôn xiết, wow, thì hết lần này đến lần khác chiếm lĩnh trên giường của ông chủ, rồi cưỡng bức yêu đương.

Sau đó là một cuộc trao đổi chuyên sâu gay gắt.

Lâm Nguyên không có phản kháng, ngoan ngoãn bị người đàn ông ôm vào lòng, mong đợi Viêm Đình ở bên tai nói: “Để tôi cho em xem hiện tại có thể làm được không.”

Mọi thứ phát triển như cậu mong đợi.

Viêm Đình hôn lên mặt của cậu, môi mỏng kề sát lỗ tai thổi một hơi , khàn khàn nói: “Ngủ đi.”

Lâm Nguyên: “Hả ??”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 33"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

kim-gia-hien-2-ang-tho-tham-lang.jpg
Kim Gia Hiên 2 – Áng Thơ Thầm Lặng
29 Tháng mười một, 2024
san-hu-nhi-nhap.jpg
Sấn Hư Nhi Nhập
26 Tháng mười một, 2024
nong-ho-nhat-nhi-su-mot-vai-chuyen-nong-ho.jpg
Nông Hộ Nhất Nhị Sự (Một Vài Chuyện Nông Hộ)
1 Tháng mười một, 2024
ly-dai-dao-cuong.jpg
Lý Đại Đào Cương
26 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online