Sau Khi Linh Khí Sống Lại - Chương 149
Chương 149: Một đêm gió xuân
………..
Đằng ấy bảo xem, những người ven biển phía Nam phía Bắc là loại người bị treo lên đánh xong là nhanh chóng co đầu rút cổ biết sợ vì họ không có khí phách à?
Không, đó là vì họ vỡ lẽ sức chiến đấu của A Điêu đủ để đạt đến nóc nhà hiện tại của họ, hoàn toàn không với tới được. Bấy giờ họ mới cấp tốc biết sợ và muốn có được an toàn.
Nhưng bọn Bách Lý Nhàn Quân nào có phải. Có thực lực, có tố chất, bối cảnh đáng gờm, tương lai không giới hạn còn có cả không gian, thành ra họ đâu nghĩ tới cảnh có ngày mình sợ A Điêu; dẫu giờ đây bị chia làm 2 nhóm, quần đùi sắp bị lột tới nơi, vậy mà trong lòng họ vẫn còn nỗi kiêu ngạo. Thậm chí Nam Cung Chước Liệt kêu gào: “Kết thúc rồi, rất tốt! Trần A Điêu, tốt nhất mày nên cầu nguyện đám Hà Máu rác rưởi này có thể kiên trì lâu hơn, bằng không mày chết chắc!!!”
Cách phát tiết nỗi tức giận thế này có sức chấn nhiếp tột cùng, ít nhất làm đám người Liên Đình Bích ở vùng duyên hải phía Bắc có phần e dè, theo bản năng muốn vội vã lui ra khi hãy còn đang giành phần thắng. Song, họ nào có ngốc, biết bản chất cuộn đề mà mình kích động bỏ tiền để mua khi nãy là móc ra từ túi của bọn người Nam Cung Chước Liệt.
Chủ yếu nhất là… Họ đã đánh nhau cho khu 13.
Điều đó đồng nghĩa gây mích lòng đến chết, ví bằng một bên đã gây hấn còn muốn bo bo giữ mình không muốn gây chuyện với cả hai bên thì khác gì tuồng đê tiện, sẽ bị hai bên còn lại đấm cho.
Cho nên nhóm Liên Đình Bích khá gian xảo, muốn quan sát A Điêu phản ứng ra làm sao, phải chăng vẫn còn hung hăng; liệu cô có lá bài tẩy gì không nếu hai bên đánh nhau, còn không thì cần gì xí xớn khiêu khích gây hấn với nhiều thế lực gia tộc như vậy?
Chỉ riêng hai nhà Bách Lý và Nam Cung đã đủ dũng mãnh, huống chi còn có Hồ Giá Cô.
Cô đâu đi theo con đường tranh tài bình thường, hoàn toàn là dạng… thiếu đạo đức.
Họ cứ quan sát quan sát, và đúng thật họ đã thấy được một điều.
A Điêu ngạc nhiên bèn nhìn bọn họ, hỏi thăm dò: “Vậy tôi quỳ xuống cầu cạnh tha thứ?”
Hả?
Đám người Bách Lý Nhàn Quân không kịp phản ứng.
A Điêu: “Tôi nói đại vậy thôi mà tin thật?”
Kế đó cô xoay người giẫm lên công cụ bay, bay đi.
Bay…
Mọi người mới phản ứng được Hà Máu vẫn còn, hơn nữa phạm vi công kích đang mở rộng.
Ngay cả nhóm Liên Đình Bích cũng bị bao vây.
Mẹ kiếp?
Và những con Hà Máu này bắt đầu… chọi phân loãng.
Má!!!
Tại thời điểm này, bầu trời vọng tới giọng nói: “Kết thúc kỳ thi, tất cả các thí sinh rời khỏi sân. Nếu không rời khỏi sân trong mười phút sẽ tự chịu hậu quả!”
Mọi người: “!!!!”
Chờ đã, Trần A Điêu, quay lại, quay lại!
A~~~~~~~!
Trần A Điêu, thù này tao và mày không đội trời chung!
Trên khán phòng, những khán giả cả ngày ăn đủ loại nhằm giết thời gian khi xem so tài, những người vốn còn tưởng mình có thể làm dịu tâm trạng dâng trào đêm nay, đánh một giấc ngon ở khách sạn, chơi một tí, chờ xem kỳ thi thú vị hơn tiếp theo, họ không kịp xoay trở trước kết quả.
Trí tuệ nhân tạo của Viện Lộc Sơn này mang tính người ghê, biết cả phóng to màn hình.
Hai ngàn người đang sững sờ bị hơn 30 triệu Hà Máu còn lại kéo đi…
“…”
Ọe!!!