Rơi Vào Ngân Hà - Chương 9
Chương 9: Vừa đấm vừa xoa.
Ánh đèn màu đỏ và xanh lam xuyên qua ánh hoàng hôn rực rỡ buổi chiều tà, một số xe cảnh sát chạy qua các con phố lớn nhỏ rồi dừng lại nơi phát hiện thi thể ở đoạn giữa hạ lưu sông Vân Giang.
Bên ngoài đường cảnh giới màu vàng trắng đầy người qua lại, cảnh sát nhân dân của đồn cảnh sát đang đuổi mọi người ra phía ngoài.
“Không được xem, không được chụp ảnh.”
“Mấy người kia, mau xóa hết mấy bức ảnh đi, rồi đứng ra phía ngoài đường cảnh giới.”
“Tôn trọng người đã khuất, không được chụp ảnh, không được lan truyền thông tin.”
Tô Dao ra khỏi xe, cùng lúc đó Trần Ngân Hà cũng xuống từ một chiếc xe cảnh sát khác.
Trần Ngân Hà đi tới chỗ Tô Dao: “Tưởng Đại Lâm và Triệu Vân đã bị bắt giữ.”
Tô Dao gật đầu: “Đi xem có phải là thi thể của Tưởng Chân Chân không.”
Cả nhóm tiếp tục tiến về phía trước, một mùi hăng hắc của xác chết đang thối rữa bốc lên, càng đến gần cái xác mùi càng nồng nặc. Tô Dao đeo bao tay vào, ngồi xổm xuống vén tấm vải trắng che trên thi thể lên.
Cô gái nằm trên mặt đất mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng, huy hiệu trên ngực có dòng chữ trường Trung học phổ thông số bốn Vân Giang, chân trái đi chiếc tất trắng và chân phải là chiếc giày thể thao màu trắng. Khuôn mặt cô gái xanh xám, đôi mắt mở to vẩn đục hư thối, từ khóe miệng chảy ra một vũng nước màu vàng. Cơ thể nhỏ bé bị ngâm trong nước sông mùa hè đến mềm nhũn, từng đàn giòi béo ục ịch bò ra từ cổ áo.
Tô Dao nhìn khuôn mặt không còn xinh đẹp của cô gái, hơi nhíu mày: “Là Tưởng Chân Chân.”
Nói xong, cô giật mình ngước mắt lên, thấy Trần Ngân Hà đang đeo chiếc mặt nạ đặc biệt phòng chống độc trên mặt, trông như một bóng ma.
Tô Dao có chút không thoải mái với phong cách này của anh, anh có thể tùy tiện kiêu căng trong văn phòng, làm một đóa hoa mỏng manh cũng được, hay bình hoa cũng xong, còn nếu ra hiện trường mà như vậy thì quá rườm rà.
Cô nghiêm giọng: “Tháo mặt nạ chống độc ra.”
Giọng nói của Trần Ngân Hà cũng nghiêm túc chẳng kém: “Không tháo, tôi sẽ bị trúng độc.”
Tô Dao: “Ồ phải rồi, suýt chút nữa thì quên, cơ thể anh yếu ớt.”
Trần Ngân Hà không nói nhiều, anh lùi ra xa thi thể hai mét rồi mới tháo mặt nạ chống độc và găng tay ra. Anh lấy trong túi ra một xấp khăn giấy khử trùng, vừa lau ta vừa quay đầu nhìn ngó xung quanh.
Đây là hạ lưu trung của sông Vân Giang, nơi tiếp giáp với hạ lưu của con sông, nằm ở ngoại ô thành phố Vân Giang, có rất ít camera giám sát và đèn giao thông cũng chẳng có nổi vài cái. Trần Ngân Hà lau tay rồi hỏi mượn bản đồ khu vực của đại đội trưởng đồn cảnh sát.
Giang Bất Phàm đang ghi lại lời khai của nhân chứng cũng chính là người báo án.
“Tôi phụ trách việc thu dọn rác thải ở bờ sông quanh khu vực này, vừa rồi đang trong lúc làm việc trên bờ thì thấy có thứ gì đó nổi lên bám vào đám lau sậy đằng kia, tôi còn tưởng là túi rác do ai đó ném xuống nên đã dùng một chiếc cọc tre dài để kéo lại, vừa nhìn thấy là xác chết, đã suýt chút nữa thì sợ chết khiếp.”
Một dì trung niên vừa trình bày trong nỗi sợ hãi, vừa nhìn về phía thi thể nằm trên mặt đất, không kiềm chế được giọng điệu: “Đó là học sinh phải không, còn nhỏ như vậy.”
“Đồng chí cảnh sát, đứa nhỏ này chẳng may rơi xuống sông hay là bị người nào đó đẩy xuống?”
Giang Bất Phàm vừa đáp vừa ghi chép lại: “Vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra.”
Ngay sau đó, một chiếc xe cảnh sát khác dừng lại bên ngoài đường cảnh giới, Hứa Gia Hải mang theo hộp dụng cụ pháp y, phía sau là trợ lý pháp y tiểu Kỳ. Hứa Gia Hải mở dây chắn hàng rào, bước vào và bắt đầu khám nghiệm tử thi tại chỗ.
Tô Dao đi tới: “Thế nào?”
“Người chết là nữ giới, tuổi từ mười bảy đến mười tám, cao một mét sáu mươi lăm, nặng khoảng bốn mươi bảy kilogam, bề mặt thi thể không có vết thương gây tử vong, nhưng có khá nhiều vết thương cũ. Da tay, da chân mềm, hơi chương do ngâm nước, không sưng tấy, trắng bệch nhăn nheo, kết hợp với các yếu tố thời tiết, nhiệt độ, chất lượng nước có thể suy đoán thời điểm tử vong là vào khoảng từ tám đến mười hai giờ tối hôm kia, cụ thể ra sao thì cần phải giải phẫu thêm bước nữa.”
Tô Dao quan sát, hiện tại đang là đầu hè, người chết sau ba ngày cơ thể sẽ bị phình to. Có lẽ ông trời đã thương xót cô gái nhỏ xinh xắn này, nên cho thi thể của cô ấy được phát hiện sớm hơn một ngày, để nó không bị biến dạng xấu xí.
Hứa Gia Hải đưa cây tăm bông lấy mẫu vào ống nghiệm: “Về phần người quá cố chết trước hay sau khi rơi xuống nước thì cần phải đợi đến khi có kết quả xét nghiệm diatom.” [1]
Tô Dao rời ánh mắt khỏi người Hứa Gia Hải, rồi gật đầu: “Vâng.”
Trần Ngân Hà đi tới: “Đây không phải là hiện trường gây án.”
“Lấy mẫu nước trong khoảng cách hai trăm mét từ nơi phát hiện thi thể và toàn bộ khu vực thượng lưu để tìm ra nơi đầu tiên phát sinh sự cố.” Tô Dao quay đầu lại liếc nhìn dòng sông một cái: “Kiểm tra camera dọc theo bờ sông, các cửa hàng nhỏ bên đường cùng người dân lân cận và phương tiện dừng đỗ bên bờ sông trong vòng ba ngày qua, hãy chú ý đến camera hành trình.”
Trần Ngân Hà gật đầu, bày tỏ sự hài lòng với cách làm việc của lãnh đạo và dành tặng cho lãnh đạo của mình ánh mắt biểu dương.
Tô Dao: “…”
Cách thi thể không xa, một đội trục với nổi lên khỏi mắt nước với chiếc ba lô màu xanh hồng trên tay: “Có phát hiện mới!”
Đội kiểm tra tại chỗ nhận lấy, đưa tới trước mặt Tô Dao và Trần Ngân Hà, mở khóa kéo của chiếc cặp ra, những cuốn sách bên trong đã vón thành cục do ngâm nước.
Tô Dao nhìn chúng: “Tiếc thật, không có điện thoại.”
Đội trục vớt lại tiếp tục tìm kiếm một lúc, nhưng không phát hiện thêm đồ vật gì có giá trị.
Một viên cảnh sát hình sự giúp trợ lý pháp y bỏ thi thể Tưởng Chân Chân vào túi đựng thi thể và chất lên xe, Tô Dao đứng bên cạnh Hứa Gia Hải, quay đầu sang nhìn anh ta, khẽ nói: “Anh vất vả rồi.”
Hứa Gia Hải đẩy cặp kính màu vàng lên, mỉm cười nho nhã, dịu dàng: “Việc nên làm.”
Trần Ngân Hà đi tới, khoác vai Hứa Gia Hải, nhếch môi giễu cợt: “Cậu đi làm lúc nào cũng nở nụ cười giả tạo vậy à?”
Hứa Gia Hải: “Sao cậu không nằm trên giường thêm hai năm nữa đi.”
Trần Ngân Hà: “Chẳng phải là do tôi nhớ cậu quá hay sao?”
Hứa Gia Hải: “Cậu bớt tởm lợm đi có được không hả?”
Trần Ngân Hà: “Cậu có người khác bên ngoài rồi sao?”
Hứa Gia Hải: “Có ngậm miệng lại được không thế?”
Trần Ngân Hà: “Vậy nên tình yêu vẫn có thể thay đổi nhỉ?”
Tô Dao nghe thấy hai người mỗi người một câu: “Hai anh quen nhau sao?” Cách nói chuyện còn vô cùng thân thuộc nữa, vậy thì thật tuyệt.
Hứa Gia Hải: “Tôi không thân quen với cái loại xấu xa này.”
Trần Ngân Hà: “Tên ngụy quân tử này không xứng đáng được quen biết tôi.”
Hai người cùng đồng thanh lên tiếng.
Tô Dao kéo Trần Ngân Hà sang một bên, thấp giọng nói với anh: “Sau này giải quyết vụ án thường xuyên cần tới sự hợp tác của Giám đốc Hứa, với cái thái độ không hài hòa này của anh thì sau này công việc biết triển khai thế nào?”
“Tôn trọng Giám đốc Hứa một chút đi.”
Thân là một lãnh đạo, Tô Dao rất thành tạo trong nghệ thuật vừa đấm vừa xoa, sau khi mắng mỏ, cô nên khen ngợi người ta đôi chút: “Anh hoàn thành nhiệm vụ rất tốt, nhanh như vậy đã bắt được Tưởng Đại Lâm và Triệu Vân rồi.”
Từ lúc bắt đầu hành động cho đến khi bắt được nghi phạm chỉ có một tiếng rưỡi đồng hồ, thậm chí ngay đến cả cô cũng không chắc chắn sẽ nhanh được như vậy.
“Nói nghe đi, làm sao anh bắt được vậy?”
“Tưởng Đại Lâm và Triệu Vân đã thuê một chiếc xe jeep biển số đen được cải tạo ở gần bến xe.” Cảnh sát hình sự tiểu Trương luôn theo sát Trần Ngân Hà ở một bên hào hứng cho biết: “Tưởng Đại Lâm trả cho tài xế năm nghìn tệ, chiếc xe đó lao đi như không thiết sống, vừa phi như bay lại vượt quá tốc độ.”
Nghe đến đây Tô Dao có chút lo lắng, xe cảnh sát của Cục công an thành phố là loại đại chúng, chắc chắn không thể đuổi được xe jeep đã qua cải tiến. Ngoài ra bến xe đông đúc người, kẻ liều lĩnh có thể phớt lờ người đi đường, nhưng cảnh sát thì không.
“Có ngang ngược thế chứ ngang ngược nữa cũng đã làm sao, chẳng phải vẫn bị đội phó Trần của chúng ta bắt dừng lại à.” Tiểu Trương vỗ vỗ lên trái tim vẫn chưa bình tĩnh lại của mình, tiếp tục nói: “Khi đó đội phó Trần lái xe, em đang ngồi trên ghế phụ lái, quả thực là ly kỳ, em suýt chút nữa thì chết luôn rồi, nhưng sắc mặt của đội phó Trần vẫn không hề thay đổi.”
Tiểu Trương vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào Trần Ngân Hà: “Đội phó Trần chình là thần tượng của lòng em!”
“Được à nha đội phó Trần, anh cũng đâu có yếu đuối, cũng mạnh mẽ đó chứ.” Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà: “Sếp đang khen ngợi anh đấy, sao mặt mày lại không vui thế kia?”
Trần Ngân Hà mặt không biểu cảm liếc nhìn Tô Dao, ánh mắt như muốn nói rằng cô đang xúc phạm anh. Một việc bé cỏn con thế mà cũng đáng được khen ngợi, xem anh là sinh viên thực tập đấy à?
Tiểu Trương: “Đội phó Trần, anh cười thật đẹp.”
Trần Ngân Hà: “Tôi có cười sao?”
Tiểu Trương nhất thời không hình dung ra được, vừa rồi rõ ràng cậu ấy đã nhìn thấy đội phó Trần của mình cong khóe môi, vậy không phải cười sao, hay là cậu ấy nhìn nhầm rồi?
Trần Ngân Hà: “Cậu nhìn nhầm rồi.”
Sau khi thăm dò xong hiện trường, cả nhóm cùng quay trở lại Cục Công an thành phố.
Năm giờ chiều, việc khám nghiệm tử thi sơ bộ của Tưởng Chân Chân đã hoàn tất, kết quả khám nghiệm diatom cho thấy cô gái đã rơi xuống nước trước khi chết, nguyên nhân cái chết là do đuối nước.
Tô Dao nhìn khuôn mặt cô gái nằm trên bàn giải phẫu, cơ thể cô ấy đã được bác sĩ Pháp y khâu lại và cố gắng khôi phục về trạng thái trước khi chết, nhìn vào trông thật bình yên.
“Trước khi chết Tưởng Chân Chân đã phải chịu đựng rất nhiều trận đòn.” Hứa Gia Hải chỉ vào vết bầm tím bên cạnh đầu gối của Tưởng Chân Chân: “Đây là vết thương cũ nhất, nó được tạo ra vào hai tháng trước.”
Tô Dao và Trần Ngân Hà nhìn nhau, cũng chính từ hai tháng trước, bài vở của Tưởng Chân Chân bắt đầu lộn xộn, không thể tập trung, học lực sa sút trầm trọng. Chắc hẳn hai tháng trước đã có chuyện gì đó xảy ra và đó cũng là bước ngoặt trong số phận của cô gái tội nghiệp này.
Tô Dao: “Tưởng Đại Lâm kiếm sống bằng những công việc làm thêm lặt vặt, ông ta đã ngừng làm việc cách đây hai tháng, nhàn rỗi ở nhà, đồng thời Tưởng Chân Chân cũng bắt đầu phát sóng trực tiếp từ khi đó.”
Tô Dao nhìn Hứa Gia Hải: “Trên thi thể còn phát hiện manh mối gì nữa không?”
Vẻ mặt Hứa Gia Hải đột nhiên trở nên lạnh lùng: “Vết sẹo trên đầu gối này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.” Nói xong, anh ta lại vén tấm vải trắng phủ trên người Tưởng Chân Chân ra, để lộ cơ thể trần trụi của cô gái.
Tô Dao hít thật sâu một hơi, cô đã nhìn thấy hàng chục đến hàng trăm xác chết, nhưng chưa từng cảm thấy ớn lạnh như vậy. Lần đầu tiên cô biết được rằng hóa ra ma quỷ thực sự tồn tại trên thế giới này.
[1] Xét nghiệm Diatom: Đề cập đến một phương pháp kiểm tra quan trọng để giám định pháp y về đuối nước.