Rơi Vào Ngân Hà - Chương 8
Chương 8: Thu xếp rồi đến tổ chống mại dâm đi.
Tô Dao bước vào tòa nhà Cục Công an thành phố, như thường lệ, công việc trong văn phòng được tiến hành đâu vào đấy, ngoại trừ đội phó Trần đang ngồi đối diện với cô.
Bàn làm việc của đội phó Trần đã được làm mới hoàn toàn và trông có vẻ không ăn khớp với văn phòng màu xám xịt này. Bàn làm việc của anh đã được dán giấy dán màu hồng xám, máy tính do văn phòng Thành phố phân phối thống nhất không được thay, nhưng anh đã thay bàn phím thành loại nho nhã cao cấp màu ngà voi, các loại tệp tài liệu cùng văn phòng phẩm đều được thay mới một loạt.
Bên cạnh đặt một bình hoa, bên trong còn cắm một bó hồng màu hồng phấn, cùng một vài loại kem bôi tay và son môi của những nhãn hiệu không quen biết, thêm cả ba hộp dung dịch rửa tay, giấy khử trùng các loại.
Một làn sương nhẹ nhàng và mỏng manh bay ra từ chiếc máy tạo độ ẩm màu trắng, khiến người ta có cảm giác như đang lạc vào chốn thần tiên.
Tô Dao khoanh tay đứng một bên: “Đội phó Trần, chàng tiên nhỏ Trần, anh đến đây để du xuân hay đến để làm việc thế?”
Không có vụ án mới nào nên Trần Ngân Hà đang xem dữ liệu vụ án hình sự ở thành phố Vân Giang trong hai thập kỷ qua, khi nghe thấy câu này cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Làm việc.”
Nể tình anh giúp cô theo đuổi tình yêu, Tô Dao quyết định không bắt anh chịu trách nhiệm về thái độ bất lịch sự với cấp trên của anh, nhưng chỉ lần này thôi.
Tô Dao từ bên ngoài trở về, vừa nóng vừa khát, nên đi tới góc tường mở tủ lạnh ra. Tủ lạnh vốn luôn chỉ có nước suối và dưa hấu, lúc này lại chứa đủ các loại đồ điểm tâm tinh tế, trái cây nhập khẩu, socola, kem, nước ép, coca… rực rỡ muôn màu, cái gì cần có đều có đủ.
Tô Dao cầm chai nước ép đào lạnh lên uống vài ngụm, nước đào mát lạnh ngòn ngọt cuốn vào cổ họng nóng hổi. Thời khắc đó, Tô Dao mới nhận thấy niềm hạnh phúc và vui sướng khi được làm đồng nghiệp với một đại gia và cô đã quyết định nhắm một mắt mở một mắt với màn thể hiện giai cấp tư sản của anh.
Tô Dao trở lại chỗ ngồi: “Giang Bất Phàm, đưa tờ giấy cầu cứu kia cho tôi.”
Giang Bất Phàm cầm túi chứng cứ, nói: “Thế nào rồi chị Tô, vừa rồi chị có gặp Tưởng Chân Chân ở đồn cảnh sát không?”
Tô Dao lắc đầu: “Không.”
Cô mở Wechat tìm tên của Dương Sơ Mẫn rồi nhấp vào trang cá nhân của cô ấy. Một trong số những bài đăng mới nhất của Dương Sơ Mẫn là ảnh chụp một lớp học Thể dục trong sân vận động, hầu hết các học sinh của lớp 11A3 đều lọt vào ống kính.
“Nhìn giày của bọn họ này.”
Giang Bất Phàm quan sát kỹ hơn: “Không có ai đi đôi giày thể thao màu trắng đó.”
Tô Dao: “Đôi giày này được mua cho các hoạt động tập thể, bán tại xưởng sản xuất nhỏ, giá thành rẻ, đi không thoải mái, hiện tại điều kiện của học sinh rất tốt, nên loại rẻ tiền đó hầu như đều bị vứt đi sau một lần sử dụng.”
Giang Bất Phàm ngẫm nghĩ một hồi: “Nói không chừng chiếc giày vớt được ở sông Vân Giang là do học sinh nào đó vứt đi.”
“Có lẽ không phải là Tưởng Chân Chân, tối qua em ấy còn phát sóng trực tiếp, xem ra tình trạng của em ấy rất tốt, tâm trạng không tồi, không giống với người xảy ra chuyện.”
Tô Dao lấy điện thoại ra bấm gọi vào số của Tưởng Chân Chân, nhưng đầu dây bên kia vẫn tắt máy.
Cô sử dụng điện thoại cố định trên bàn làm việc thử gọi vào số của Tưởng Đại Lâm, nói mình là người ở đồn cảnh sát, cần phải hỏi chuyện Tưởng Chân Chân về việc trẻ vị thành niên phát sóng trực tiếp.
Tô Dao ấn loa ngoài, giọng nói của Tưởng Đại Lâm vang lên: “Chân Chân.”
Có vẻ như ông ta đang gọi người.
Người trả lời là Triệu Vân: “Chân Chân cảm thấy ở nhà buồn chán nên ra ngoài rồi.”
Tưởng Đại Lâm nói vào ống nghe: “Chân Chân ra ngoài rồi.”
Không nghe được giọng của Tưởng Chân Chân, Tô Dao quyết không bỏ cuộc: “Mấy giờ về?”
Tưởng Đại Lâm: “Không biết, khi nào con bé về tôi sẽ gọi lại cho cô.” Nói xong liền cúp máy.
Tô Dao và Giang Bất Phàm nhìn nhau một cái: “Tám mươi phần trăm là Tưởng Đại Lâm đang diễn kịch, Tưởng Chân Chân xảy ra chuyện rồi.”
Giang Bất Phàm gãi gãi đầu, càng thêm nghi hoặc: “Nhưng tối qua Tưởng Chân Chân đã xuất hiện thật rồi mà.”
Tô Dao nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Ngộ nhỡ là ghi lại rồi phát thì sao?”
Nhiều người xem phát sóng trực tiếp nghĩ rằng đó là một chương trình trực tiếp, nhưng điều đó chưa hẳn đã đúng.
Giang Bất Phàm cau mày: “Nhưng Tưởng Chân Chân đã nói một câu thế này trong khi phát sóng trực tiếp tối qua, em ấy nói: Sắp tới chương trình “Đọc diễn cảm” rồi, lát nữa tôi muốn xem.”
“Đọc diễn cảm” là chương trình đọc sách do một kênh truyền hình vệ tinh nào đó phát sóng, được phát vào tối thứ ba hàng tuần. Tất nhiên là Tô Dao hiểu ý của Giang Bất Phàm, câu nói đó của Tưởng Chân Chân rất dễ khiến người khác nghĩ rằng cô ấy đang phát sóng trực tiếp. Nếu được ghi hình trước có nghĩa là ai đó đã cố tình yêu cầu cô gái nói câu này để dẫn dắt mọi người hiểu rằng cô ấy đang phát sóng trực tiếp.
Nhưng Tưởng Chân Chân trong chương trình phát sóng trực tiếp ấy quá tự nhiên, cơ mặt thả lỏng thoải mái, nụ cười trong trẻo, sạch sẽ, không có ai đang ép buộc cô ấy.
Tô Dao: “Tiểu Giang, mang đoạn video đó đến cho nhân viên điều tra kỹ thuật xem thử.”
Cho dù là phát sóng trực tiếp hay được ghi lại, thì đều có thể biết được bằng cách dùng kỹ thuật để phân tích.
Tô Dao nhìn xuống tờ giấy cầu cứu trên tay: “Người viết tờ giấy này chắc chắn biết được gì đó, ít ra cũng nắm được chút tin tức.”
Cô nghi ngờ đó là Dương Sơ Mẫn. Tô Dao đang định liên lạc với Dương Sơ Mẫn thì đối phương lại gọi đến trước.
Dương Sơ Mẫn: “Cảnh sát Tô, hôm nay Chân Chân vẫn không đi học, mấy bạn trong lớp bọn em định hôm nay sau khi tan học sẽ mua trái cây và sữa đến nhà thăm bạn ấy, nhưng ba mẹ bạn ấy từ chối.”
Giọng cô gái có chút nức nở: “Trước giờ bạn ấy chưa từng mất liên lạc lâu như vậy, gọi điện không được, nhắn tin thì không trả lời, bọn em đều rất lo lắng cho bạn ấy.”
Tô Dao: “Các em cứ ngoan ngoãn học hành, không được nói đến chuyện nhà Chân Chân nữa, nếu thực sự xảy ra chuyện bọn chị sẽ điều tra ra.”
Dương Sơ Mẫn ngừng khóc, ấp úng nói: “Vậy mọi người cẩn thận một chút.”
Tô Dao tinh tường ý thực được gì đó: “Ý em là sao?”
Đầu dây bên kia im lặng mất mấy giây, như thể không dám nói tiếp, nhưng cuối cùng cũng thu hết can đảm: “Ba của Tưởng Chân Chân sẽ đánh người.”
Tô Dao: “Sao em biết được ba của Tưởng Chân Chân sẽ đánh người?”
Tô Dao có thể đoán được, nhưng câu hỏi này của cô hoàn toàn không phải thừa thãi, so sới suy đoán thì lời khai của nhân chứng mới là thứ quan trọng nhất.
Dương Sơ Mẫn lại khóc: “Em nhìn thấy trên người Tưởng Chân Chân có rất nhiều vết sẹo, còn từng đến phòng y tế trường với bạn ấy.”
“Chân Chân thật đáng thương, xin mọi người hãy giúp bạn ấy.”
Cuối cùng Dương Sơ Mẫn thấp giọng nói: “Tờ giấy cầu cứu đó là do em viết, em sợ ba mẹ nuôi của bạn ấy tìm đến em, nên không dám đề tên.”
Tô Dao an ủi Dương Sơ Mẫn vài câu qua điện thoại: “Em thật dũng cảm, em đã làm rất tốt.”
Sau khi cúp máy, Tô Dao gọi cho nữ cảnh sát nhân dân tại đồn cảnh sát địa phương và yêu cầu cô ấy lập tức đưa người đến nhà Tưởng Chân Chân: “Nếu không nhìn thấy Tưởng Chân Chân hãy đưa ba mẹ Tưởng về đồn, đừng để bọn họ chạy mất.”
Tô Dao đứng trước cửa sổ văn phòng nhìn về hướng nhà của Tưởng Chân Chân như có thể nhìn thấy gì đó.
Trần Ngân Hà bưng cốc cà phê đi tới, tựa vào cửa sổ nhìn cô: “Gấp làm gì.”
Tô Dao đang gấp muốn chết, cô thực sự không thể hiểu được sự chậm chạp của Trần Ngân Hà: “Có thể không vội sao, ngộ nhỡ Tưởng Chân Chân thực sự xảy ra chuyện thì thế nào, là một mạng người đó.”
Trần Ngân Hà nhấp một ngụm cà phê, cảm thấy đắng liền cau mày một cái, rồi bỏ thêm hai viên đường vào cốc: “Đưa Wechat của cô tôi xem.”
Tô Dao ôm điện thoại của mình, nhìn Trần Ngân Hà đầy cảnh giác: “Anh muốn làm gì, sao lại xem Wechat của tôi, có lệnh khám xét không?”
Trần Ngân Hà: “Trang cá nhân của Dương Sơ Mẫn.”
Tô Dao mở ra, đưa qua: “Không được mở cái khác.”
Trần Ngân Hà không nhận lấy mà quay lại vị trí rút ra một tờ khăn giấy khử trùng, dùng giấy lót rồi mới cầm điện thoại.
Tô Dao bĩu môi: “Anh có ý gì thế, chê điện thoại của tôi bẩn không xứng với bàn tay cao quý của anh sao?”
Trần Ngân Hà dùng khăn giấy tiệt trùng lau điện thoại cho Tô Dao, chiếc khăn giấy trắng như tuyết đột nhiên trở nên xám xịt, có thể nhìn ra chút bụi bẩn.
Tô Dao: “…” Muốn chửi người nhưng lại không đủ tự tin.
Trần Ngân Hà lau điện thoại xong, vừa cúi đầu lướt xem trang cá nhân của Dương Sơ Mẫn vừa nói: “Tôi sợ có vi khuẩn.”
“Tôi sẽ chết nếu dính vào vi khuẩn.”
Tô Dao cảm thấy nực cười: “Chàng tiên nhỏ các anh đều không biết thế nào là sương khói cuộc đời vậy à? Anh mà đòi làm cảnh sát, đi tu tiên được rồi đó, xem có thể tu thành bình hoa tinh không?”
Tô Dao nhìn vào khuôn mặt Trần Ngân Hà và cảm thấy anh làm bình hoa sẽ hợp hơn là làm cảnh sát.
Trần Ngân Hà ngước mắt lên liếc nhìn Tô Dao, sau đó đột nhiên nói: “Son của cô hết rồi à?”
Tô Dao đỏ mặt, vội vàng quay đầu nhìn ngó xung quanh, thấy không có ai chú ý tới mới hạ thấp giọng nói: “Đừng nói năng bừa bãi.”
Trần Ngân Hà: “Sau này đừng tô son nữa, Hứa Gia Hải không thích phụ nữ tô son.”
Tô Dao bán tín bán nghi: “Thật hay giả thế, sao anh lại biết cái này?”
Trần Ngân Hà cong môi, không lên tiếng.
Tô Dao suy nghĩ một chút, Trần Ngân Hà được chuyển đến từ thành phố Nam An, quê của Hứa Gia Hải cũng là ở thành phố Nam An, có thể hai người họ quen nhau. Hơn nữa, Trần Ngân Hà hoàn toàn không cần thiết phải lừa cô, anh không có động cơ.
Tô Dao lấy khăn giấy ra bí mật lau đi phần son còn sót lại trên môi, quyết định sau này không tô son trước mặt Hứa Gia Hải nữa. Nếu Trần Ngân Hà thực sự quen biết Hứa Gia Hải vậy thì cô phải đối xử tốt với anh một chút, cô còn hy vọng có thể moi được tin tình báo về Hứa Gia Hải từ miệng Trần Ngân Hà. Chẳng hạn như Hứa Gia Hải thích kiểu phụ nữ thế nào, thích ăn món gì, có sở thích gì, cô nên làm thế nào mới chiếm được trái tim của nam thần.
Sau khi xem xong trang cá nhân của Dương Sơ Mẫn, Trần Ngân Hà ném điện thoại lại cho Tô Dao. Không biết có phải bực tức vì không được ăn bánh quy hay không, mà sức lực của anh hơi mạnh, chiếc điện thoại vẽ ra một đường parabol giữa không trung, khiến Tô Dao suýt chút nữa thì không bắt được: “Anh nhẹ chút.”
Cô muốn đối xử tốt với anh, nên giọng nói cũng dịu đi vài phần, lộ ra chút nũng nịu.
Trần Ngân Hà ngoáy ngoáy lỗ tai, đôi mắt hẹp dài cong cong: “Làm cô đau rồi sao?”
“Không.” Ban đầu Tô Dao còn không để ý, cho đến khi nối liền hai câu nói trước đó lại.
“?”
“!”
Tô Dao nhìn người đàn ông như cười như không trước mặt: “Con mẹ nó anh giỏi thật đó, anh còn đứng đây làm gì, thu dọn rồi sang tổ chống mại dâm đi, cũng đừng lãng phí bộ não đầy đen tối của mình.”
Trần Ngân Hà: “Tôi đã nói gì sao?”
Tô Dao: “…” Quả thực là anh chẳng nói gì cả.
Sau khi Tô Dao mắng người xong, sự lo lắng trong lòng đã nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Tô Dao để ý chuyện của Tưởng Chân Chân, ước tính thời gian thì có lẽ lúc này cảnh sát đã đến nhà của Tưởng Chân Chân rồi. Cô gọi lại cho nữ cảnh sát nhân dân. Nữ cảnh sát nói qua điện thoại rằng ba mẹ Tưởng không có nhà, cửa nhà họ Tưởng khóa chặt, bọn họ nhặt được một tờ tiền vàng đốt cháy một nửa ở tầng dưới.
Tô Dao dứt khoát quyết định: “Bây giờ đi tìm Quản lý tòa nhà, bảo bọn họ mở cửa, ngoài ra hãy chú ý bảo vệ hiện trường.”
Ngay sau đó, nữ cảnh sát lại gọi đến: “Tưởng Đại Lâm và Triệu Vân trốn rồi, không nhìn thấy Tưởng Chân Chân, trong phòng Tưởng Chân Chân toàn bộ đều là tiền vàng chưa kịp thu dọn.”
Sau khi lập án, theo đúng trình tự Tô Dao đã thụ lý vụ án này. Nhờ cuộc điều tra riêng trong giai đoạn đầu nên bọn họ có thể lập tức hành động.
Tô Dao liếc nhìn đám đông rồi nhanh chóng vạch ra kế hoạch.
“Trần Ngân Hà, dẫn theo hai người truy tìm dấu vết của Tưởng Đại Lâm và Triệu Vân, camera giám sát bên đường, nhà ga, sân bay, lối ra vào đường cao tốc, đừng để đối tượng chạy ra khỏi thành phố Vân Giang.”
“Tiểu Vu bảo người ở đồn cảnh sát mang chiếc giày thể thao màu trắng vớt được tại sông Vân Giang đi giám định dấu vết.”
“Giang Bất Phàm, bất luận buổi phát sóng trực tiếp của Tưởng Chân Chân đêm qua là trực tuyến hay được ghi lại, hãy bảo bên kỹ thuật đưa ra bằng chứng để chứng minh.”
“Đại Vu, điều tra thời gian và địa điểm cuối cùng mà Tưởng Chân Chân xuất hiện.”
“Ngô Thanh Đào, tình hình tài chính nhà họ Tưởng.”
“Những người khác theo tôi, hành động!”
“Rõ, đội trưởng Tô!”
Thường xuyên ở bên cạnh Tô Dao, nhưng Ngô Thanh Đào vẫn bị vẻ đẹp trai của đội trưởng thu hút, sau này cô ấy còn tìm chồng gì nữa, đội trưởng chính là chồng của cô ấy.
Tô Dao mặc chiếc áo phông màu đen và quần jean xanh đậm, viền áo phông được sơ vin trong cạp quần. Vòng eo của cô rất mỏng, nhưng không phải là kiểu mảnh mai của một người phụ nữ bình thường, trong sự uyển chuyển ấy có cả sức lực dẻo dai.
Mái tóc đen thẳng buộc kiểu đuôi ngựa đơn giản, đôi mắt đen nhánh sáng trong, chỉ có đôi môi là không bị nhuốm phong trần, nó tươi sáng như trái đào chín mọng vào tháng sáu, ướt át, quyến rũ.
Trần Ngân Hà thu lại ánh mắt đang đặt trên mặt Tô Dao, chỉ vào hai người: “Tiểu Lâm đến bộ phận kỹ thuật kiểm tra thông tin thẻ căn cước của hai người Tưởng, Triệu, tiểu Trương đi theo tôi.”
Không giống như phán đoán của Tô Dao, nếu như Tưởng Chân Chân chết rồi, anh cho rằng kẻ sát nhân có thể không phải là ba mẹ Tưởng. Đương nhiên là ba mẹ Tưởng cũng không phải vô tội.
Tô Dao dẫn theo vài cảnh sát hình sự cộng thêm vài đồng nghiệp kiểm tra dấu vết, rất nhanh đã đến nhà của Tưởng Chân Chân.
Hai cảnh sát nhân dân đứng ngoài cửa nhà Tưởng Chân Chân, nhìn thấy Tô Dao: “Đội trưởng Tô.”
Tô Dao gật đầu, đeo bao giày và găng tay rồi bước vào.
Căn nhà của Tưởng Chân Chân là sản phẩm của những năm chín mươi và đã nhiều năm không được cải tạo. Tường bám đầy bụi, gạch lát nền bị rỗ, bàn ăn dính vết dầu loang lổ không thể lau sạch, mì gói và hộp sữa chất thành đống trên chiếc ghế sofa mục nát.
Tô Dao bước vào phòng ngủ của Tưởng Chân Chân, căn phòng có diện tích rất nhỏ và trông có vẻ như được sửa chữa từ phòng chứa đồ thành. Cửa sổ quay về hướng Bắc quanh năm không có ánh mặt trời, cho dù là ban ngày nhưng vẫn vô cùng tối tăm, ảm đạm.
Trên trần nhà có treo một chiếc đèn thủy tinh sáng bóng, bức tường được sơn màu hồng nhạt. Trên chiếc giường công chúa màu trắng, những sợi rèm mảnh mai màu hồng rủ xuống chân giường, ga giường và mền đều là màu hồng, gối được trang trí thêm một vòng đường viền ren trắng.
Cách giường ngủ không xa là chiếc bàn học màu trắng theo phong cách Châu Âu, được chạm khắc hình hoa lá chim muông. Bên cạnh có một cái giá ba chân có chút gỉ sét, đây là căn phòng nơi Tưởng Chân Chân phát sóng trực tiếp. Tưởng Đại Lâm đã sửa căn phòng đổ nát thành phòng ngủ công chúa để phát sóng trực tiếp nhằm thu hút lượng truy cập.
Tô Dao cầm một chiếc khung ảnh đặt trên bàn cạnh đầu giường lên, cô gái mặc chiếc áo sơ mi trắng cổ búp bê, chân váy xếp ly màu xanh nhạt, đang mỉm cười trước ống kính. Nụ cười của cô ấy thật tươi tắn và xinh đẹp, tạo nên sự tương phản rõ rệt với đống tiền vàng màu vàng xám dưới nền đất.
Sau khi tìm kiếm và kiểm tra, Tô Dao đã có phán đoán trong lòng, nhà họ Tưởng không phải là hiện trường gây án đầu tiên.
Khi xuống lầu dưới, Tô Dao ra lệnh cho hai người ở lại hỏi han hàng xóm xung quanh nhà họ Tưởng cùng Quản lý tòa nhà và bảo vệ, nếu Tưởng Chân Chân chưa chết, liệu cô gái sẽ đi đâu?
Ngay sau khi xe cảnh sát lái ra khỏi khu nhà, điện thoại của Tô Dao đổ chuông.
“Đội trưởng Tô, phát hiện một thi thể nữ giới ở sông Vân Giang, trên người mặc đồng phục của trường cấp ba số bốn.”
Truyện được edit bởi Thiên Hamho và đăng tải duy nhất tại xiaoliang90.wordpress.com. Hãy like, comment để ủng hộ Editor nhé!