Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 62

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 62
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 62: Sự hoang dã của cô.

Ngày hôm sau, Tô Dao lấy lý do số ngày nghỉ phép của mình sắp hết hạn, không dùng thì quá lãng phí để xin nghỉ mười ngày, nói muốn đi du lịch.

Tô Dao dọn dẹp sắp xếp bàn làm việc gọn gàng sạch sẽ, rồi lại phân công công việc cho mọi người trong văn phòng đâu vào đấy: “Mười ngày tôi không có mặt ở đây, mọi người tự giác một chút nhé, tốt nhất là không nên đến muộn về sớm, đại Vu, cậu điểm danh cho tôi.”

Tiểu Vu he he mỉm cười: “Tốt quá rồi, chắc chắn anh trai em sẽ không nỡ ghi tên em đâu mà.”

Đại Vu dùng giấy cuộn đập vào đầu tiểu Vu một cái: “Người bị ghi đầu tiên sẽ là em.”

Ngô Thanh Đào lấy trong ngăn kéo ra một túi thạch chia cho cả nhà: “Chị Tô, chị dự tính đi đâu chơi thế, nhớ mang đặc sản địa phương về cho tụi em nhé, nếu là đồ ăn thì càng tốt.”

Thạch của Ngô Thanh Đào có vị trái cây, là kiểu hỗn hợp đủ loại vị, Tô Dao được chia cho vị đào. Cô bóc gói thạch ăn một miếng, thuận miệng nói ra một địa điểm du lịch nổi tiếng trong nước: “Tư Á.”

Ngô Thanh Đào mỉm cười: “Tư Á được, Tư Á thật tuyệt, bên đó là biển, có rất nhiều hải sản, cà phê, ngọc trai, còn cả đủ loại trái cây, dừa, kẹo dừa, bánh dừa nữa.”

Tô Dao ăn xong thạch, vứt vỏ vào thùng rác: “Biết rồi.” Đến khi đó đặt mua trên taobao rồi mang đến là được.

Ngô Thanh Đào lại hỏi: “Thế chị đã mua đồ bơi chưa, rồi mấy kiểu váy hoa hoét để chụp ảnh bên bờ biển nữa, chụp ảnh thì nhớ gửi vào nhóm cho bọn em xem với nhé.”

Tô Dao: “Chị đi thư giãn, không chụp ảnh.” Nói xong liền bước ra ngoài.

Cô đã đặt vé tàu cao tốc đến thành phố Nam An vào hai rưỡi chiều nay và sẽ đến nơi khi trời tối.

Tô Dao về ký túc xá thu dọn hành lý, thành phố Nam An cách Vân Giang khoảng một nghìn kilomet, nằm ở phía Bắc Vân Giang, nhiệt độ bên đó tương đối thấp, hiện tại đã rơi vào tầm âm mười độ rồi. 

Tô Dao lấy áo phơi ngoài ban công vào, bao gồm cả chiếc áo khoác màu xám nhạt mà Trần Ngân Hà ném ở bệnh viện tâm thần tại đường Khang Dân. Áo khoác làm bằng 100% lông cừu, không được giặt bằng nước, sau khi cô giặt đã khiến sợi lông trên áo hơi xoăn, chứ không phẳng phiu kiểu cách như khi Trần Ngân Hà mặc. Tô Dao gấp áo lại, bỏ vào chiếc ba lô lớn.

Vụ án bệnh viện tâm thần số 44 đường Khang Dân đã khép lại, Tô Dao cũng đã nộp tất cả các tài liệu cần phải nộp, chẳng bao lâu nữa tòa án sẽ tuyên án tử hình đối với Lưu Kiến Dân và Miêu Kim Nguyên.

Tô Dao sắp xếp xong hành lý, thấy vẫn còn thời gian, nhớ tới lần trước đã hứa với Phạm Hà sẽ đến thăm cô ấy, liền lái xe đến đó.

Cô không muốn để bản thân mình nhàn rỗi, mỗi khi có thời gian rảnh thì hình ảnh của đoạn video trong điện thoại của Minh Nguyệt sẽ lại hiện lên trong đầu, khiến tim cô quặn thắt, đau đớn từng cơn.

Phạm Hà đã sắp xếp xong căn nhà mới mua, cô ấy bài trí theo phong cách nhà tân hôn. Tô Dao có chút lo lắng rằng Phạm Hà sẽ không thể thoát khỏi bóng tối sau vụ việc của tiểu Phong, cô vào cửa thay giày, dự định nói vài câu để khuyên nhủ cô ấy một chút. Nhưng dường như trạng thái của Phạm Hà rất bình thường, cô ấy rót nước cho Tô Dao, hỏi cô có lạnh không, trên gương mặt luôn nở nụ cười vừa ngượng ngùng vừa ít nói.

Tô Dao nhận lấy cốc nước: “Cảm ơn, hôm nay trời có nắng, không lạnh.”

Phạm Hà lại bóc cho Tô Dao một quả quýt, đây là do cô ấy biết Tô Dao đến nên đặc biệt mua về: “Cô nếm thử xem, ngọt lắm.”

Tô Dao cầm lấy nếm thử, rồi quay đầu quan sát xung quanh phòng: “Căn nhà rất đẹp.”

Phạm Hà mỉm cười, tấm màn tuyn màu đỏ tươi sau lưng khiến cô ấy trông như một cô dâu mới e thẹn: “Cảm ơn cảnh sát Tô.”

Tô Dao nói chuyện với Phạm Hà một lúc, đa phần là nói về chuyện công việc và cuộc sống, Phạm Hà cũng không lần nào chủ động nhắc tới tiểu Phong.

Tô Dao rời khỏi nhà Phạm Hà, cô vừa lái xe quay lại thành phố vừa gọi điện cho đồn cách sát địa phương nơi Phạm Hà sinh sống, bảo bên đó để ý một chút tới tình trạng của Phạm Hà, nhờ bác sĩ tâm lý của địa phương can thiệp đồng thời sắp xếp một nữ cảnh sát cố định thời gian đến thăm nhà Phạm Hà. Sau khi mất đi người mà mình yêu thương, Phạm Hà lại quá bình tĩnh, kiểu bình tĩnh đó là không bình thường, nó giống như khúc dạo đầu bình yên trước cơn bão.

Tô Dao lái xe qua một con đường quen thuộc, phía trước không xa chính là bệnh viện Đồng Nhã. Cô đậu xe tại bãi đậu xe của bệnh viện, lên lầu đi đến phòng bệnh của Trần Ngân Hà, hai viên cảnh sát từ Nam An tới đã không còn canh gác ngoài cửa phòng nữa.

Tô Dao nhìn vào bên trong qua lớp cửa kính, trong phòng không có người, chăn ga đều được sắp xếp ngay ngắn. Thất Thượng và Bát Hạ đang bóc quả óc chó, miệng thì không ngừng cãi cọ, hình như đang tranh cãi xem rốt cuộc chủ nhân thích ăn óc chó do ai bóc.

Trần Ngân Hà không có ở đây, nên Tô Dao không vào trong mà quay người xuống lầu. Xuống dưới lại tình cờ gặp Đường Chu, Đường Chu nói Trần Ngân Hà đang sưởi nắng ở hoa viên nhỏ phía sau toà nhà, bảo Tô Dao nhất định phải đến đó thăm anh.

Tô Dao cảm thấy Đường Chu có chút kỳ quái, tại sao lại bảo cô nhất định phải đến thăm. Có phải tâm trạng của Trần Ngân Hà không tốt hay không?

Sau khi Đường Chu rời đi, Tô Dao vòng qua toà nhà nội trú đi thẳng đến hoa viên nhỏ. Là bệnh viện tư nhân tốt và đắt đỏ nhất thành phố Vân Giang, nên hoa viên của bệnh viện Đồng Nhã cũng rất đắt, vào mùa này mà bên trong vẫn có trăm hoa đua nở. Nhiều loài hoa không rõ tên tuổi khác nhau được xếp thành nhóm lộng lẫy, Tô Dao dừng lại trước một khóm hoa và nhìn thấy Trần Ngân Hà đang đứng dựa bên nhà chòi, bên cạnh là hai nữ hộ lý trẻ xinh đẹp.

Anh mặc trên người chiếc áo khoác lông vũ màu đen, bên trong là bộ đồ ngủ mà cô mua cho anh, khoá áo khoác không kéo, một hàng cúc của bộ đồ ngủ bung ra, để một đoạn xương quai xanh sắc bén, làn da trắng ngần dưới ánh nắng mặt trời. Cả người trông lười nhác như không xương, môi hơi mím, đôi mắt thoải mái híp lại vì ánh nắng. Không biết anh nói gì với người ta mà cô hộ lý đỏ mặt che miệng mỉm cười như cánh hoa khẽ run rẩy.

Tô Dao: “…” Uổng công cô còn tưởng tâm trạng của anh tồi tệ, đây không phải đang rất tốt hay sao, còn rảnh rỗi vui vẻ trêu đùa con gái nhà người ta nữa.

Tô Dao quay người chuẩn bị rời đi, lại nghe thấy giọng oang oang của một cô hộ lý đang gặng hỏi: “Sau đấy thì sao, hai người đã hẹn hò chưa?”

Tô Dao không khỏi dừng lại, nấp sau khóm hoa vểnh tai lên nghe thêm vài câu.

Giọng người đàn ông vô cùng cợt nhả thiếu nghiêm túc: “Cô ấy khăng khăng muốn làm bạn gái của tôi, nhưng tôi không đồng ý.”

Tô Dao nghe ra là anh đang nói đến chuyện hôm sinh nhật cô tại thôn Liễu Hà.

“Còn có ý đồ dùng sắc đẹp để mê hoặc tôi, tôi là người đàn ông thiếu định lực vậy sao?” Trần Ngân Hà tiện tay ngắt một bông hồng Nguyệt Quý màu hồng phấn bên cạnh, cầm nghịch: “Tôi hôn mê chưa tỉnh lại, cô ấy sẽ ngủ ngoài cửa phòng bệnh của tôi để canh gác suốt đêm, khi gặp phải nguy hiểm việc đầu tiên cô ấy làm là đứng chắn trước mặt tôi, còn vì tôi mà chiến đấu với người phụ nữ khác.”

“Mới chỉ vài ngày trước thôi, cô ấy… Cô ấy thực sự đã…”

Nữ hộ lý gấp gáp muốn nghe tiếp câu chuyện, nên vội vàng hỏi: “Sao thế, rốt cuộc là thế nào, mau kể đi.”

Trần Ngân Hà ngắt một cánh hoa hồng Nguyệt Quý đặt lên môi, vẻ mặt trông cực kỳ sầu khổ, như thể bị người ta ức hiếp: “Cô ấy đã cưỡng hôn tôi!”

Nữ hộ lý trẻ kinh ngạc bịt miệng kêu lên: “Ôi, cô ấy thật mạnh bạo!”

“Chính là chị cảnh sát thường xuyên chạy tới chạy lui tại bệnh viện chúng ta sao, mấy ngày nay sao không nhìn thấy chị ấy?”

Trần Ngân Hà ngắt từng cánh hoa hồng Nguyệt Quý ném xuống đất, ai không biết còn tưởng anh đang mai táng cho hoa, đến ngữ khí cũng đem theo vài phần phẫn nộ: “Cô ấy đã dùng vũ lực để chiếm đoạt tôi, sợ tôi tức giận, nên không dám đến. Mỗi ngày chỉ dám dỗ dành tôi trên Wechat thôi.”

Nữ hộ lý trẻ không khỏi lo lắng: “Vậy anh đã tha thứ cho cô ấy chưa?”

Trần Ngân Hà cau mày, tỏ vẻ vô cùng rối bời: “Nể tình cô ấy yêu tôi đến chết đi sống lại, nếu cô ấy biểu hiện tốt thì tôi sẽ đồng ý cho cô ấy một cơ hội.”

Đột nhiên Tô Dao cảm thấy có chút đau nhói trong tim, suýt chút nữa không hít thở được mà lăn ra ngất tại chỗ. Nhìn cái vẻ mặt chính đáng này của anh, cô dường như đã nghi ngờ trí nhớ của mình xảy ra sai sót, nên lấy điện thoại ra xác nhận lại một chút, thấy Trần Ngân Hà vẫn đang yên ổn nằm trong danh sách đen của mình.

Cô đã gặp rất nhiều nghi phạm thích đổi trắng thay đen, nhưng trước giờ chưa gặp phải trường hợp lật mặt đến triệt để thế này, da mặt người này phải dày đến cỡ nào mới chém gió được thành thần như vậy.

Cô có chút nghi ngờ, không, cô khẳng định rằng sự tích cô “cường thủ đoạt hào” với anh sẽ lan truyền khắp bệnh viện. Sau này, mỗi lần cô tới đây, mọi người sẽ xì xào bàn tán sau lưng cô, nói là cô ấy, chính là cô ấy, cô gái vô cùng hoang dã và mạnh bạo.

Tô Dao suýt chút nữa bị Trần Ngân Hà khiến cho tức đến bật cười. Người này luôn có bản lĩnh đó, có thể làm cô khóc, cũng có thể khiến cô cười.

Đột nhiên Tô Dao cảm thấy có chút khó chịu, cô đi tới nấp vào một góc khuất nắng bên góc tường, dựa lưng vào tường, cúi đầu nhìn xuống bóng râm lớn hắt xuống từ khu hoa viên nhỏ dưới chân.

Hình ảnh trong đoạn video bắt đầu hiện lên trong đầu cô, đoạn video đó được ghi lại từ camera giám sát và vị trí là nơi ở của Minh Nguyệt. Trong phòng có vài ánh đèn led nhỏ, bên ngoài cửa sổ tối đen như mực, đồng hồ treo tường đang chỉ hai giờ sáng.

Trần Ngân Hà bước vào ống kính, bước chân của anh vô cùng chậm rãi, nhưng lại có vẻ khẩn trương không thể chờ đợi thêm được nữa. Trên khuôn mặt chẳng chút biểu cảm, đôi mắt vô hồn, đen kịt và trống rỗng, giống như cái xác đã mất đi linh hồn.

Anh phát hiện một con mèo nhỏ đang ngủ trên sofa, liền đứng lại quan sát nó vài giây, cả người bất động, hình ảnh như thể đang bị tạm dừng. Rồi đột nhiên anh đưa tay ra túm lấy con mèo, dùng hết sức lực của mình để siết cổ nó.

Ban đầu, con mèo phát ra vài tiếng kêu chói tai, nhưng sau đó thì chẳng phát ra bất cứ âm thanh nào nữa, bốn bên móng vuốt cào cấu vào hư không, đôi mắt trò xoe mở to hết cỡ, hai tròng mắt màu nâu nhạt gần như bật ra khỏi hốc mắt.

Chứng kiến sinh mệnh nhỏ bé ấy vật lộn, đau khổ, kêu gào thảm thiết, co giật trong tay mình, hai mắt anh trở nên đỏ rực, rất nhanh sự trống rỗng trong mắt đã bị thay thế bằng khoái cảm, khoé môi cong lên. Anh trong khung hình trông giống một con quái vật thực sự.

Khi con mèo nhỏ còn lại hơi thở cuối cùng, anh đã dừng tay, trông có vẻ như sẽ bỏ qua cho nó, nhưng ngay giây tiếp theo lại lấy trong túi ra một con dao và đâm thẳng vào bụng con mèo. Máu chảy dọc theo cổ tay anh, từ người con mèo rơi xuống nền nhà, tiếng máu giọt “tí tách” nện xuống mặt sàn như tiếng gọi của quỷ.

Sau khi giết hại tàn bạo, anh xách theo xác con mèo, quay người một cách máy móc, giẫm lên vệt máu dưới đất và từ từ bước ra khỏi khung hình, giống như đi theo tiếng gọi của quỷ rồi bước vào địa ngục.

Đoạn video dài ba phút hai mươi giây ấy đã khắc sâu vào cơ thể Tô Dao như một hình xăm, mỗi lần nhớ lại cô đều cảm thấy xương cốt đau nhói.

Tô Dao dựa vào bức tường, trốn ở nơi khuất nắng, đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt trên mặt. Không phải cô muốn khóc, mà là nước mắt cứ tuôn ra chẳng thể nào kiểm soát.

Cô nhớ dáng vẻ anh khi bước vào ống kính, dáng vẻ đó không giống như đang giả vờ, dù là một diễn viên giỏi đến mấy cũng không thể diễn được kiểu bình tĩnh trong trạng thái cực kỳ điên loạn như vậy. Bất cứ ai đã xem đoạn video đó đều sẽ cho rằng đây là một tên biến thái, tâm lý méo mó, khiến người ta cảm thấy rùng rợn. Nhưng cô chỉ cảm thấy thương xót, một nỗi đau buồn vô hạn từ tận đáy lòng xông lên, cô muốn lao vào đoạn video đó và ôm chặt lấy anh.

Tô Dao lau nước mắt, bước ra khỏi góc tường, liếc qua khóm hoa nhìn Trần Ngân Hà một cái. Anh vẫn đứng ở đó, ánh mặt trời vô tư chiếu xuống người anh, khiến cả người như thể phát sáng. Một người như vậy đáng lẽ phải là tiên hạ phàm chứ không phải bò ra từ địa ngục.

Tô Dao không gọi Trần Ngân Hà, vì sợ anh thấy mình vừa khóc sẽ chê là đồ mít ướt. Cô đi đến bãi đậu xe, ngồi trong xe một lúc lâu. Hôm nay, cô lái xe của Trần Ngân Hà, mùi hương trong xe luôn được chọn lọc, hương hoa thơm nhẹ nhàng len lỏi vào mũi, giống như làn gió thoảng và nắng xuân rực rỡ, hoàn toàn không giống thời gian hai giờ sáng tăm tối và đẫm máu kia.

Thấy sắp đến giờ, Tô Dao khởi động xe, chuẩn bị về Cục Công an thành phố lấy hành lý để kịp chuyến tàu cao tốc đi Nam An lúc hai rưỡi chiều. Cô muốn tìm ra chân tướng của đoạn video đó.

Trần Ngân Hà phơi nắng xong, được hai nữ hộ lý trẻ đưa về phòng, lại nhìn thấy chiếc Bentley của mình dần biến mất khỏi cổng toà nhà nội trú. Chiếc xe có hai chìa khoá, một ở chỗ anh, một ở chỗ Tô Dao. Vậy nên không phải anh lái thì chắc chắn là Tô Dao.

Nữ hộ lý trẻ thấy Trần Ngân Hà nhìn chằm chằm vào chiếc ô tô đang lái ra ngoài nên tò mò hỏi: “Là người quen của anh sao?”

Trần Ngân Hà: “Chiếc xe đó là của tôi.”

Nữ hộ lý trẻ: “Người trong xe là ai thế, có phải cô gái mạnh bạo kia không?”

“Chắc hẳn là cô ấy nhớ tôi tới nỗi không chịu nổi rồi, nên phải bỏ cả việc để đến nhìn tôi.” Chiếc xe đã lái đi chẳng thể thấy nữa, nhưng Trần Ngân Hà vẫn đứng nhìn theo: “Đến rồi cũng chẳng nói với tôi, hai cô nói xem, cô ấy nặng tình đến mức nào cơ chứ? Lúc này không chừng đang khóc lóc thảm thiết vì nhớ tôi cũng nên.”

Sáu rưỡi tối, Tô Dao xuống ga tàu Nam An. Nam An lạnh hơn Vân Giang rất nhiều, vừa xuống tàu đứng ở cổng ga gió lạnh đã thổi thẳng vào cổ, các vũng nước dưới đường đều đóng băng, bị người đi bộ giẫm lên trông như một lớp mạng nhện giăng trên mặt đất.

Tô Dao rụt cổ lại vì lạnh, lập tức hắt xì hơi hai cái, nước mũi cũng theo đó chảy ra. Bên cạnh ga tàu là một chợ đầu mối quần áo, giày dép và mũ nón, Tô Dao mua tạm hai bộ quần áo nỉ, lại mua thêm cho mình một chiếc mũ len, một chiếc khăn quàng cổ dày cùng một đôi găng tay.

Cô có tổng cộng mười ngày phép và khoảng thời gian đó đều ở tại thành phố Nam An. Nếu muốn điều tra rõ ràng về Trần Ngân Hà thì e là không đủ.

Tô Dao ra khỏi chợ đầu mối, vẫy một chiếc xe taxi, theo kế hoạch ban đầu đến ở tại khách sạn gần Cục Công an thành phố Nam An.

Tài xế là một thanh niên khoảng ngoài hai mươi tuổi, rất thích trò chuyện, vừa lái xe vừa bắt đầu hỏi han: “Nghe giọng của cô thì không phải người bản địa phải không?”

Tô Dao lắc đầu: “Không phải, tôi đến đây công tác.”

Tài xế: “Cô có thể ở nhà khách của Cục Công an thành phố thì có lẽ không phải là người thường nhỉ?”

Tô Dao mỉm cười, không đáp lại lời anh ta.

Tài xế cũng rất có mắt nhìn, không hỏi thêm gì nữa, mà bắt đầu nhiệt tình giới thiệu về phong tục tập quán của địa phương Nam An: “Cô đến đây công tác vừa hay có thể tranh thủ ở đây chơi.”

Tô Dao nhìn những con phố và tòa nhà liên tiếp thấp thoáng qua cửa sổ. Đây là lần đầu tiên cô đến thành phố này, nhưng cảm thấy vô cùng thân quen, nghĩ tới đây là nơi Trần Ngân Hà sinh sống hai mươi năm, nên không khỏi có vài phần khao khát lẫn vài phần thân thuộc một cách khó hiểu.

Thành phố mới lên đèn, những ngọn đèn neon dần dần bật sáng, chiếu lên kính cửa sổ những sắc sáng muôn màu. Thành phố Nam An phồn hoa hơn Vân Giang, trong trung tâm thành phố có rất nhiều toà nhà cao tầng, hình như không chỉ có một trung tâm, trung tâm của mỗi một khu đều rất náo nhiệt, tiếng người, tiếng còi xe đan xen nhau hoà vào làm một.

Tài xế hùng hồn nói: “Nam An chúng tôi có rất nhiều chỗ chơi, có công viên điêu khắc băng lớn nhất nước, có thể đến ngắm băng, trượt băng, còn có thể leo núi nữa, những ngôi chùa trên núi vô cùng linh thiêng, cầu tình duyên, cầu tiền tài, cầu con trai, cầu bình an đều rất linh.”

Tài xế liếc nhìn ra ngoài cửa sổ một cái: “Nền giáo dục của Nam An chúng tôi cũng không tồi, các nhà vô địch Khoa học và Công nghệ năm ngoái đều là ở Nam An. Cô có nhìn thấy ngôi trường phía trước không, đó là trường Trung học phổ thông số một Nam An, trường cấp ba tốt nhất thành phố.”

Tô Dao nhìn ra ngoài cửa sổ theo tầm mắt của tài xế, những học sinh mặc đồng phục mùa đông màu xanh đậm đang bước ra khỏi cổng trường theo từng nhóm. Xuyên qua cánh cổng đang mở, nhìn vào sân bóng rổ, những thiếu niên quật khởi không sợ lạnh, mặc áo phông cộc tay đang nhảy lên ném bóng. Dường như cô đã nhìn thấy tuổi niên thiếu của Trần Ngân Hà.

Tô Dao: “Tôi có một người bạn từng học tại ngôi trường này.”

Nửa năm trước, khi đọc hồ sơ của Trần Ngân Hà, cô không để ý đến việc anh tốt nghiệp tại trường cấp ba nào, nhưng cô biết, một người thông minh ưu tú như anh chắc chắn sẽ học tại ngôi trường tốt nhất.

Cục Công an thành phố Nam An cách đây không xa, từ trường cấp ba số một Nam An tới đó chỉ mất vài phút. Tô Dao trả tiền, cầm theo balo rồi xuống xe. Lần này, cô đến đây là do xin nghỉ phép năm để đến, nên không tính là thi hành công vụ. Trước đó, cô đã nhờ Cục trưởng Khương gọi cho Cục phó Vương, nói là muốn đến tìm hiểu một chút về việc nằm vùng của Trần Ngân Hà.

Lúc này, Cục Công an thành phố Nam An đã tan sở, không ngừng có cảnh sát hết giờ làm bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, cũng có cả xe cảnh sát ra ra vào vào. Trần Ngân Hà từng làm việc tại đây sau khi tốt nghiệp Đại học Công an, tính ra thì đã được năm, sáu năm rồi, vậy nên anh cũng thường xuyên ra ra vào vào tòa nhà này.

Một viên cảnh sát trẻ khoảng chừng ngoài hai mươi tuổi nhìn thấy Tô Dao liền vội vàng chạy về phía cô: “Xin chào, chị có phải là đội trưởng Tô từ thành phố Vân Giang tới không?”

Tô Dao gật đầu.

Viên cảnh sát trẻ đưa tay ra bắt tay với Tô Dao: “Xin chào, em tên là Tiền Du, Cục phó Vương cử em phụ trách tiếp tiếp chị.”

Chàng trai vẫn còn trẻ, với đôi mắt to tròn, phát sáng. Chưa từng nhìn thấy một nữ đội trưởng đội Cảnh sát hình sự nào vừa trẻ lại vừa đẹp như vậy, nên nhất thời không biết phải để ánh mắt của mình vào đâu.

“Chị ngồi xe nửa ngày có mệt không, em đưa chị đến nhà khách nghỉ ngơi, phòng đã đặt xong rồi, có thể vào ở bất cứ lúc nào.”

Tiền Du vươn tay ra muốn giúp Tô Dao xách hành lý, nhưng Tô Dao từ chối: “Chuyến đi này của tôi cũng không coi là làm việc công, nên không cần khách sáo vậy đâu.”

Tiền Du thành thật mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng sáng: “Em đâu có khách sáo, chỉ là có chút kích động mà thôi.”

Tô Dao khẽ cười: “Tôi cũng đâu phải lãnh đạo xuống kiểm tra công việc của mấy người, kích động cái gì?”

Tiền Du vừa đưa Tô Dao đến nhà khách vừa nhiệt tình nói: “Hiện tại chị là cấp trên của đội trưởng Trần, cấp trên của đội trưởng Trần chính là cấp trên của em.”

Tô Dao: “Trước đây cậu là đội viên của Trần Ngân Hà sao?”

Tiền Du vội vàng gật đầu: “Đúng ạ, vì vậy Cục phó Vương mới để em phụ trách tiếp đón chị.”

Tiền Du giúp Tô Dao lấy thẻ phòng, rồi dẫn cô đến cửa: “Cục Công an đã tan làm rồi, hôm nay chị cứ nghỉ ngơi thoải mái đi ạ, ngày mai em sẽ đưa chị đến đội đặc nhiệm chống xã hội đen để tìm hiểu tình hình.”

Tô Dao vào phòng đóng cửa lại, sau đó tắm táp thay quần áo rồi đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Từ đây, có thể nhìn thấy cả văn phòng Cục Công an thành phố Nam An, cũng thấy được đồn cảnh sát Nam An, dường như có thể quan sát một lượt từ thời niên thiếu đến thời thanh niên của Trần Ngân Hà.

Tô Dao nằm xuống giường, thì nhận được bão tin nhắn từ Ngô Thanh Đào: “Chị Tô, chị Tô, đã đến Tư Á chưa? Sao không thấy đăng lên trang cá nhân, mau chụp ảnh đẹp để tụi em du lịch online chút nào.”

“Chị Tô, chị Tô Tư Á có nhiều đồ ăn ngon không, có những loại cá gì thế?”

Còn cả tin nhắn từ Chu Tiểu Nghiên: “Đi biển chơi sao không nói với tôi một tiếng, tôi có một đống váy hai dây đẹp lắm, có thể bán rẻ cho cô.”

“Muốn không, hai mươi tệ một chiếc, mua mười chiếc giảm 10%, gửi chuyển phát nhanh cho cô.”

“Sao không thấy ảnh của cô, không phải cô hoàn toàn không đi Tư Á đó chứ? Nói đi, cô giấu anh Ngân của tôi để bỏ trốn cùng người đàn ông nào rồi?”

Để chặn họng mấy người này lại, Tô Dao đã lên mạng tìm vài tấm ảnh về phong cảnh Tư Á rồi đăng lên trang cá nhân, giả vờ như bản thân mình đang đi du lịch.

Sáng sớm hôm sau, Tô Dao đến văn phòng Cục Công an thành phố Nam An, còn sớm hơn cả giờ làm việc bình thường của Tiền Du.

Tô Dao theo Tiền Du đến đội đặc nhiệm chống xã hội đen, trong lòng cô hiểu rõ, mình là lãnh đạo đương nhiệm của Trần Ngân Hà, chứ không phải là thành viên của tổ chuyên án, nên bọn họ sẽ không để cô tìm hiểu những tình tiết quá cơ mật.

Một tập đoàn xã hội đen bị huỷ hoại là việc quá lớn và phức tạp, mục đích của Tô Dao cũng không phải là tìm hiểu việc này mà là bản thân Trần Ngân Hà, cô muốn tìm ra con mèo mà Minh Nguyệt nuôi trong nhà cô ta. Dù đã tận mắt chứng kiến Trần Ngân Hà tra tấn và giết hại con mèo đó, nhưng cô vẫn tình nguyện tin tưởng rằng con mèo vẫn còn sống, nhất định đang bình an, khoẻ mạnh sống tại một nơi nào đó ở thành phố Nam An.

Tô Dao thấy tổ chuyên án lấy cho cô xem một đống ảnh, cô tìm ra một vài tấm chụp nhà của Minh Nguyệt. Quả thực, gia đình Minh Nguyệt bảo vệ cô ta rất tốt, kể cả tổ chuyên án cũng không có tấm ảnh nào của Minh Nguyệt trước khi phẫu thuật thẩm mỹ. Tấm duy nhất là được hoạ sĩ vẽ lại theo mô tả của người khác.

Tô Dao cầm tấm ảnh của Minh Nguyệt lên xem, thật kỳ lạ, rõ ràng nét mặt của hai người họ là khác nhau, nhưng khí chất thì giống nhau hoàn toàn, bên ngoài đơn thuần quyến rũ, nhưng bên trong thì độc ác như rắn như bọ cạp.

Tô Dao đặt bức ảnh của Minh Nguyệt sang một bên, cầm bức bên cạnh lên, chỉ vào một con mèo trong góc và hỏi người đi cùng: “Tấm này là chụp tại nhà Minh Nguyệt phải không, nhà của cô ta trước khi gia tộc xảy ra chuyện.”

Người hộ tống đáp: “Đúng, khi đó đội trưởng Trần vừa mới làm đặc vụ ngầm không lâu.”

Con mèo trong bức ảnh giống với con mèo trên tay Trần Ngân Hà, một con mèo Ragdoll xinh đẹp. [1] Bộ lông của con mèo này rất đặc biệt, nó có màu trắng hồng, bốn bàn chân có màu xám nhạt, giống như đang đeo găng tay. Vậy nên Tô Dao mới nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.

“Tấm ảnh này có bản mềm không, có thể gửi cho tôi một tấm không?”

Người hộ tống thấy đây là tấm ảnh không quan trọng, là ảnh chụp đồ đạc trong gia đình, trong ảnh không có người, cũng chẳng có bất cứ thông tin chính nào nên đã gửi cho Tô Dao.

Tô Dao ra khỏi Cục Công an thành phố Nam An đến nơi ở ban đầu của Minh Nguyệt. Căn biệt thự nằm ở vùng ngoại ô, diện tích rất rộng, chỉ cần quan sát bề ngoài thôi cũng đủ nhìn ra độ sang trọng của nó.

Cổng lớn đã bị cảnh sát niêm phong, Tô Dao nhảy vào từ hàng rào, đi qua bể bơi khổng lồ đến một hoa viên đầy hoa tươi, rồi lại xuyên qua một lối hành lang dài mới đến được phòng khách. Cửa phòng khách có một chiếc khóa xích sắt, Tô Dao vòng ra phía sau, giẫm lên cửa sổ ban công rồi trèo vào.

Cô nhanh chóng tìm ra nơi mà Trần Ngân Hà và con mèo đó ở cùng nhau trong đoạn video, là vị trí gần ban công dưới phòng khách lầu một. Cách bài trí của ngôi nhà tương tự như đoạn video, đương nhiên vết máu của con mèo đã biến mất từ lâu và chẳng tìm thấy chút dấu vết nào của quá khứ.

Tô Dao đứng ở chỗ Trần Ngân Hà đứng, thử tưởng tượng một chút, nếu là cô, thì cô sẽ không giết chết con mèo, mà đem con mèo đi, đặt nó ở một nơi an toàn nào đó. Khi ấy, cả ngày anh đều ở cạnh Minh Nguyệt, nên không thể nuôi nó trong tầm mắt, vì an toàn cũng chẳng thể thường xuyên tới thăm, có lẽ đã thả nó đi sau khi băng bó vết thương.

Để đề phòng Minh Nguyệt nhìn thấy, nhất định anh sẽ nghĩ cách đưa con mèo đó đến một nơi thật xa. Mèo Ragdoll rất cao quý, đặc biệt là vô cùng đẹp, nếu lang thang bên ngoài sẽ rất dễ bị người khác nhặt về nhà nuôi. Thành phố Nam An rộng lớn như vậy, con mèo ấy sẽ ở đâu được chứ?

Trần Ngân Hà thà mạo hiểm trước sự tình nghi của tổ chuyên án để phá huỷ điện thoại của Minh Nguyệt vì không muốn để người khác xem được đoạn video anh bạo hành và giết hại mèo. Đây rõ ràng là việc chẳng có cách nào để chứng minh được sự trong sạch của mình, anh không biết con mèo đó đang ở đâu, có còn sống hay không.

Tô Dao nghiêm túc suy nghĩ, muốn tìm được con mèo thì phải tìm được cách mà Trần Ngân Hà đưa nó đi. Lúc đó, mới bị Minh Nguyệt bắt về không lâu, chắc chắn Minh Nguyệt không thể yên tâm và chẳng cho anh ra khỏi tòa nhà này. Anh sẽ chữa trị lành lặn vết thương cho con mèo, sau đó để nó lên chiếc xe ô tô đi ngang qua biệt thự, xe tư nhân thì quá lộ liễu, vậy nên tốt nhất là xe chở hàng.

Đây là khu biệt thự biệt lập, có hai loại hàng hóa cần vận chuyển tới, đó là nguyên liệu nấu nướng và chuyển phát nhanh. Tô Dao quyết định điều tra theo hướng này trước, giả định rằng con mèo kia vẫn còn sống.

Đã qua sau ngày kể từ khi Trần Ngân Hà nhìn thấy Tô Dao lái xe ra khỏi toà nhà nội trú, từ đó đến giờ anh  vẫn chưa gặp lại cô. Cuối cùng, anh không thể nằm lại bệnh viện được nữa và xuất viện trước thời hạn.

Chu Tiểu Nghiên đang được nghỉ nên lái xe của Hứa Gia Hải đến bệnh viện đón Trần Ngân Hà.

“Anh Ngân.” Trong lúc đợi đèn đỏ, Chu Tiểu Nghiên quay đầu lại nhìn Trần Ngân Hà ngồi ở hàng ghế sau: “Ăn cơm trước hay về nhà trước?”

Trần Ngân Hà: “Đến Cục Công an thành phố.”

Chu Tiểu Nghiên: “Anh vừa ra viện đã đi làm sao?”

Trần Ngân Hà gật đầu, nhìn cảnh vật đang không ngừng lùi lại phía sau bên ngoài cửa sổ: “Tôi yêu công việc.” Ít nhất là mỗi ngày còn có thể được nhìn thấy cô, cho dù khiến cô tức giận cũng vẫn hơn là không được gặp cô. Chỉ cần để anh ngày nào cũng được gặp cô thì anh có đủ tự tin sẽ dỗ dành được cô.

Chu Tiểu Nghiên biết Tô Dao đã đi du lịch và cho rằng Trần Ngân Hà cũng biết, nên không nói gì thêm.

Khi đến Cục Công an thành phố, Trần Ngân Hà bước vào tòa nhà văn phòng, nhìn thấy hai viên cảnh sát từ thành phố Nam An đến điều tra đang từ trong bước ra, trông dáng vẻ thì có vẻ chuẩn bị về Nam An.

Hai người đi đến trước mặt Trần Ngân Hà: “Đội trưởng Trần, mấy ngày nay làm phiền anh rồi.”

Tâm trí Trần Ngân Hà chỉ có mình Tô Dao, nên thuận miệng đáp lại một câu: “Đi cẩn thận.”

Một trong hai người có chức vị cao hơn, do dự một chút rồi vẫn hỏi: “Đội trưởng Trần, điện thoại của Minh Nguyệt có thực sự mất tại hiện trường vụ án đường Khang Dân không?”

Trần Ngân Hà dừng lại: “Ý anh là gì, chiếc điện thoại đó không được giao nộp cùng với Minh Nguyệt cho tổ chuyên án chống xã hội đen thành phố Nam An sao?”

Điều tra viên nói: “Đúng thế, anh không biết ạ?”

Thấy Trần Ngân Hà thực sự không biết, điều tra viên cũng xua tan được nghi ngờ rằng Trần Ngân Hà có thể đã giấu chiếc điện thoại đó đi, nên vẫy vẫy tay: “Tạm biệt đội trưởng Trần.”

Trần Ngân Hà không đi thang máy, anh leo lên thang bộ, anh phải khiến bản thân vận động mới có thể giữ được vẻ ngoài bình tĩnh.

Đến cửa văn phòng, Trần Ngân Hà đẩy cửa đi vào.

Thiên:

Bên trên có mấy đoạn mọi người gọi Trần Ngân Hà là đội trưởng, đó là do khi làm việc tại Cục Công an thành phố Nam An anh là đội trưởng. 

[1] Mèo Ragdoll (Ảnh minh hoạ).

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 62"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

van-nhan-me-quang-hoan-2-convert.jpg
Vạn Nhân Mê Quang Hoàn 2 Convert
21 Tháng mười một, 2024
anh-that-hua-roi.jpg
Anh Thất Hứa Rồi
24 Tháng mười một, 2024
buoc-vao-giac-mong-ca-vang.jpg
Bước Vào Giấc Mộng Cá Vàng
4 Tháng 12, 2024
loi-ra-o-cuoi-con-duong.jpg
Lối Ra Ở Cuối Con Đường
25 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online