Rơi Vào Ngân Hà - Chương 60
Chương 60: Đồ chó.
Tô Dao nhấc mu bàn tay lên lau môi, lau sạch máu và nước miếng bên trên, lại bắt gặp nụ cười nửa miệng của Trần Ngân Hà liền lên tiếng mắng chửi: “Đồ Lưu manh!”
Trần Ngân Hà nhìn chằm chằm vào môi Tô Dao: “Đây là nụ hôn đầu của tôi đó.”
Tô Dao tức đến đỏ mặt: “Tôi không thừa nhận đây là nụ hôn đầu của tôi.”
Đáy mắt Trần Ngân Hà trầm xuống, trong mắt hiện lên một tia tức giận: “Em đã có với người đàn ông khác rồi sao?”
Tô Dao không hề nghi ngờ rằng nếu như cô nói có thì anh sẽ lại đè cô xuống dưới thân lần nữa, rồi cắn cô, cô không muốn nhận trận “thiên tai” đó nữa, nên thấp giọng nói: “Không có.”
Điều này khác xa so với những gì cô tưởng tượng, cô nghĩ nụ hôn đầu tiên của mình nên thật nhẹ nhàng và lưu luyến, chứ không phải nụ hôn thô bạo và mạnh mẽ như vừa rồi. Môi cô tê dại vì vết cắn của anh, lưỡi cũng như bị anh lột mất một lớp da đến nơi.
“Nếu em không thích nụ hôn vừa rồi thì lần sau anh sẽ cho em nụ hôn mà em thích là được rồi.” Trần Ngân Hà tiến lên phía trước một bước, rồi dừng lại trước mặt Tô Dao, anh ở rất gần, hơi thở vướng víu, giọng điệu không nghiêm túc: “Anh có thể cho em vị đào, thích vị gì anh có thể ăn trước một viên kẹo vị đó, ừm… Hoặc là đút cho em ăn cũng được.”
Tô Dao giận đến toàn thân phát run: “Không biết xấu hổ!”
Thất Thượng và Bát Hạ đã tỉnh dậy sau trạng thái ngừng hoạt động, một con bắt đầu dọn chăn ga bừa bộn trên giường, con còn lại thì đi lấy khăn giấy cho Tô Dao. Tô Dao nhìn tờ khăn giấy trắng như tuyết được đôi tay người máy đưa cho, vừa rồi hai đứa nó đã nhận dạng hành vi trên giường của họ thành cái gì rồi thế? Không phải vậy mà!
Trần Ngân Hà mỉm cười, nhìn đôi má ửng hồng của cô gái, đôi mắt đào hoa khẽ cong.
Tô Dao liếc nhìn Trần Ngân Hà một cái: “Anh còn cười, anh xem mình đã dạy bảo chúng nó thế nào kìa, đều biến sắc cả rồi, biến thành màu vàng cả rồi!”
Người máy nhìn Tô Dao bằng đôi mắt ngây thơ.
Trần Ngân Hà nhập một dòng lệnh lên bảng điều khiển, để bọn chúng sau này sẽ tự động tắt trạng thái hoạt động khi chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, đừng có đến làm phiền.
“Rầm” một tiếng, Đường Chu dẫn theo mấy nhân viên y tế xông vào. Hệ thống trong văn phòng hiển thị sự sống của Trần Ngân Hà đã dừng lại vài giây, anh ta tưởng rằng đã xảy ra chuyện, nên vội vàng dẫn người chạy tới.
Vừa vào đến cửa đã thấy giường chiếu bừa bộn vẫn chưa dọn dẹp, khuôn mặt người đàn ông vô cùng mãn nguyện, áo quần xộc xệch, còn người phụ nữ thì mặt đỏ tía tai, dường như vừa tức giận lại vừa xấu hổ.
Tô Dao nhìn Đường Chu, ổn định lại tâm trạng của mình: “Bác sĩ Đường, ở đây vẫn ổn.”
Đường Chu nhìn sắc mặt của Trần Ngân Hà, rồi lại nhìn sang thiết bị theo dõi khả năng sinh tồn ở đầu giường, chỉ số có thể coi là khá bình thường, sau đó liếc mắt tới hai người máy, nên đại khái đã hiểu được chuyện gì đang diễn ra ở đây.
Trần Ngân Hà không hài lòng nhìn Đường Chu cùng đoàn người phía sau anh ta: “Chưa thấy ai yêu đương bao giờ à?”
Tô Dao đưa mắt liếc Trần Ngân Hà một cái, thầm nghĩ không phải người giả mạo chỉ số, gây rắc rối là anh trước sao, bác sĩ Đường vội vã đến đây chẳng phải là vì muốn tốt cho anh à? Hơn nữa, ai đang yêu đương với anh, một người không được sự đồng ý của cô đã thô lỗ cưỡng hôn cô thì lấy đâu ra tư cách yêu đương với cô.
Tô Dao: “Bác sĩ Đường vất vả rồi, mọi chuyện ở đây vẫn ổn. Do hệ thống của Thất Thượng và Bạt Hạ xảy ra trục trặc.”
Thất Thượng và Bát Hạ: “…” Không phải bọn chúng chủ động làm vậy, nhưng bọn chúng không dám nói.
Đường Chu chớp lấy cơ hội, sờ sờ đầu Thất Thượng và Bát Hạ: “Không sao, trẻ nhỏ chưa hiểu chuyện.” Sau khi chạm vài cái liên tiếp mới miễn cưỡng thu tay lại.
Đường Chu đang định dẫn người đi thì Tô Dao lại ra ngoài cùng anh ta: “Tôi cũng đi đây.”
Trần Ngân Hà vươn tay nắm lấy cổ tay Tô Dao: “Hôn anh xong rồi chạy, em là người phụ nữ vô trách nhiệm vậy sao?”
Tô Dao: “…”
Bộ dạng của anh đã suýt chút nữa khiến cô nghĩ rằng mình chính là người vừa đè anh xuống giường để cưỡng hôn và cắn anh. Cô xoay cổ tay, thà tự làm tổn thương làn da của mình còn hơn là bị anh giữ chặt. Cuối cùng, vẫn là anh sợ cô đau nên thả tay ra.
Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao ra khỏi phòng bệnh vào trong thang máy, liền quay người đóng cửa phòng, đi đến bên cửa sổ châm một điếu thuốc. Anh nhìn cô đi ra từ toà nhà nội trú, tới bãi đậu xe ở tầng dưới, nhưng chiếc xe mà cô lái không phải là chiếc Bentley mà anh đưa cho cô, mà là một chiếc xe tư nhân màu trắng có giá không quá hai mươi vạn.
Anh biết cô thích ô tô, đặc biệt là xe của anh, miệng nói không nhận một thứ quý quá như vậy từ anh, nhưng thực ra ngoài việc lái nó đi phá án thì cô cũng không sử dụng để đi đâu khác. Cô không lái xe của anh nữa, cô giận thật rồi. Vừa rồi anh lại đối xử với cô như vậy, chắc chắn cô còn tức giận hơn, có lẽ lần sau sẽ không đến thăm anh nữa.
Anh nhấc điếu thuốc khỏi miệng, chạm vào đôi môi đã hôn lên môi cô, nhớ lại cảm giác khi hôn, lại chạm vào bên má bị cô tát, kết luận vẫn như lúc nãy, xứng đáng, có chết cũng không hối hận.
Anh không thích tình huống căng thẳng như vậy, nên lấy điện thoại ra gửi cho Tô Dao một biểu tượng nụ hôn. Tưởng rằng cô sẽ không trả lời, không ngờ chưa kịp hút hết điếu thuốc thì điện thoại trên tay khẽ rung lên một cái. Trong lòng anh vui mừng khôn xiết, mở ra đọc: “Cút đi, đồ chó!”
Anh khẽ mỉm cười, cất điện thoại đi, nằm lên giường hồi tưởng về nụ hôn không hề nhẹ nhàng nhưng vô cùng kích thích đó, rồi cứ thế mở mắt cho tới khi trời sáng.
Tô Dao quay trở lại văn phòng Cục Công an thành phố, cô lăn lộn trên giường nhưng không ngủ được, vừa nhắm mắt lại sẽ nhớ tới cảm giác bị cái tên chó kia đè lên người, đây là lần đầu tiên cô gặp người vừa thần kinh vừa thiếu đòn như vậy. Cô hối hận rồi, cái tát vừa rồi quá nhẹ, đáng lẽ cô phải chém anh mới đúng!
Sáng hôm sau, xử lý xong những công việc có liên quan đến vụ án Số 44 đường Khang Dân, Tô Dao chịu đựng cơn tức giận với Trần Ngân Hà, đi vào phòng trong cùng của văn phòng, gọi điện cho Cục Công an thành phố Nam An và lấy được số điện thoại của tổ chuyên án phụ trách chống xã hội đen.
Cô cũng không nhất thiết phải quan tâm đến anh, anh đối xử với cô như vậy thì dựa vào cái gì mà cô phải đối xử tốt với anh. Cô tự nhủ rằng chỉ vì mình là cấp trên của anh, nếu anh xảy ra chuyện thì cô cũng phải cùng chịu trách nhiệm, vậy nên tất cả những gì cô làm bây giờ đều là vì chính bản thân mình.
Xây dựng xong tâm lý cho bản thân, Tô Dao bấm số điện thoại của người phụ trách, giải thích rõ thân phận của mình, rồi bắt đầu hỏi thẳng: “Cục phó Vương, về việc của Trần Ngân Hà có bằng chứng chứng minh lập trường không đúng của anh ấy không ạ?”
Nếu không có thì đừng có điều người tới canh ở cửa phòng bệnh của anh nữa, mọi người qua lại sẽ tưởng bên trong đang nhốt phần tử tội phạm quan trọng nào đó, điều này sẽ khiến người nằm bên trong phòng bệnh cảm thấy hụt hẫng, ngột ngạt.
Cục phó Vương nói qua điện thoại: “So với nghi phạm hình sự Minh Nguyệt thì đương nhiên chúng tôi sẽ tin lời đồng đội của mình hơn. Có hai điểm đáng ngờ chính, một là, một năm rưỡi trước, rốt cuộc có phải Minh Nguyệt đã thả cậu ấy ra không.”
Tô Dao không thoải mái, khẽ cười: “Cục phó Vương, ngài đã nhìn thấy những vết thương trên người anh ấy chưa, nếu đã nhìn thấy rồi mà còn nói như vậy thì tôi thực sự không còn gì để nói.”
“Mọi người cũng không thử nghĩ xem, nếu như anh ấy không thâm nhập vào…”
Cục phó Vương ngắt lời Tô Dao: “Tiểu Tô, cô đừng vội, cứ nghe tôi nói hết đã.”
“Câu hỏi này đã có từ một năm rưỡi trước, nhưng cậu ấy không thừa nhận cũng chẳng giải thích rõ ràng. Bây giờ một lần nữa lại bị Minh Nguyệt lôi ra, nên chúng tôi buộc phải cử người đến hỏi cậu ấy.”
“Hai cấp dưới đó của tôi chỉ hỏi chuyện, chứ không hề hạn chế quyền tự do cá nhân của cậu ấy. Vẫn câu nói đó, trên tổ chức luôn sẵn sàng tin tưởng đồng đội của mình hơn.”
Sẵn sàng tin tưởng, nhưng không nhất định sẽ tin, Tô Dao thầm cười lạnh một tiếng, lại hỏi: “Điểm đáng nghi thứ hai là gì ạ?”
Cục phó Vương dừng lại một chút: “Theo lời Minh Nguyệt nói thì trong điện thoại của cô ta có một đoạn video ghi lại cảnh Trần Ngân Hà bạo hành mèo.”
Tuy không có luật cụ thể nào quy định về hành vi ngược đãi mèo là phạm tội, nhưng những người hành hạ mèo chắc chắn có vấn đề về tâm lý và những người như vậy sẽ không thể làm công an.
Tô Dao không khỏi cao giọng: “Bằng chứng đâu, cô ta bịa đặt khẩu cung, cắn người vô cớ mà mấy người cũng tin sao?”
Cục phó Vương: “Vậy cô nói thử xem, tại sao cậu ấy phải phá hỏng điện thoại của Minh Nguyệt?”
Tô Dao cầm điện thoại đi đến bên cửa sổ, gió lạnh tràn vào cổ khiến cô lạnh đến mức không thể nói nên lời.
Cục phó Vương thở dài: “Bất luận thế nào thì cậu ấy cũng không nên phá hỏng điện thoại của Minh Nguyệt.”
“Còn nữa, tại sao trong số vật chứng bên cô chuyển sang đây lại không có chiếc điện thoại đó, cho dù đã bị phá huỷ thì thử cố gắng khôi phục lại, nói không chừng sẽ thành công. Trong trường hợp có thể khôi phục, bên trong không có thứ gì thì chẳng phải đã chứng minh được trong sạch của Trần Ngân Hà rồi sao?”
Tô Dao: “Lúc đó, người động lại hỗn loạn, khi xử lý hiện trường không ai nhìn thấy chiếc điện thoại đó, xin lỗi, là tôi tắc trách, nếu phải truy cứu thì cứ phạt tôi là được.”
Cục phó Vương: “Có thể bắt được Minh Nguyệt tất cả đều là công lao của mấy người, nên không thể nói đến việc truy cứu hay xử phạt.”
“Vậy bây giờ ngài dự định thế nào, ngài cũng đã nói, điện thoại bị phá huỷ rồi, không có bằng chứng, nếu đã không có bằng chứng thì tại sao cứ cắn lấy người của mình mãi không chịu thả.” Tô Dao càng nói càng bực: “Mục đích của Minh Nguyệt là kéo Trần Ngân Hà xuống nước, bản thân chết không cam tâm nên nhất định phải lôi anh ấy theo.”
Cục phó Vương: “Có thể hạ gục tập đoàn xã hội đen đó đúng là không thể thiếu công lao của tiểu Trần, lần này Minh Nguyệt lọt lưới cũng là công lao của cậu ấy và cô. Như tôi vừa nói, nếu Minh Nguyệt đã đề cập đến thì chúng tôi không thể không điều tra.”
Cục phó Vương hạ thấp giọng: “Tôi đã bảo người mang theo một bản thử kiểm tra tâm lý, chỉ cần cậu ấy vượt qua bài kiểm tra thì chuyện về chiếc điện thoại coi như xong.”
Nghe ra giọng điệu của Cục phó Vương đang muốn giúp Trần Ngân Hà, Tô Dao vâng một tiếng, giọng điệu cũng tốt hơn vừa rồi một chút, nhưng vẫn chẳng thực sự vui vẻ, cảm thấy Trần Ngân Hà phải chịu đại hoạ này thực sự không đáng: “Vâng, vậy ngài bảo người của ngài mau chóng làm xong bài kiểm tra rồi về thành phố Nam An đi ạ, đừng có đứng ở trước cửa phòng bệnh người khác như thần giữ cửa thế, sợ chết đi được.”
Cục phó Vương khẽ cười, không nói về công việc nữa, ngữ khí cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều: “Thật không ngờ tiểu Trần tỉnh lại chưa được bao lâu mà đã tìm được một cô bạn gái tốt thế này rồi. Khi nào phải bảo cậu ấy dẫn đến Nam An cho chúng tôi gặp mặt mới được.”
Tô Dao đỏ mặt: “Cục phó Vương!”
Cục phó Vương bật cười hai tiếng: “Được rồi, được rồi, không làm phiền cô nữa.”
Sau khi cúp máy, Tô Dao không ngừng tiếp tục xử lý vụ án đường Khang Dân, bữa trưa không ăn lấy một miếng cơm, cũng chẳng dành cho mình lấy chút thời gian nghỉ ngơi.
Ngô Thanh Đào lấy một hộp sữa chua trong tủ lạnh đưa cho Tô Dao: “Chị Tô, chị nghỉ ngơi một chút đi ạ.”
Tô Dao cầm lấy hộp sữa, cắm ống hút uống sạch trong hai, ba hơi, rồi ném chiếc hộp rỗng vào thùng rác: “Không sao, làm xong sớm một chút, mấy ngày nữa chị muốn nghỉ phép.”
Ngô Thanh Đào cảm thấy kỳ quái, số ngày nghỉ phép hàng năm của Tô Dao đều để phí không dùng đến, nếu Cục trưởng Khương không nhắc nhở ép buộc cô nghỉ thì cô sẽ chẳng dùng đến, khả năng chủ động nhắc đến việc muốn nghỉ phép là cực kỳ hiếm thấy.
“Chị Tô, chị định nghỉ phép để chăm sóc đội phó Trần phải không, hai người muốn đi hưởng tuần trăng mật à?”
Tô Dao: “Mật cái rắm, tốt nhất là đừng có để chị nhìn thấy anh ấy, nếu không chị sẽ khâu mồm anh ấy lại đó.”
“Thông thường khi mắng người chẳng phải chị đều nói sẽ đánh gãy chân người ta sao?” Ngô Thanh Đào nhìn Tô Dao: “Có phải đội phó Trần đã nói câu gì chị không muốn nghe hay không… Chị Tô, môi chị!”
Tô Dao vội vàng nhấc mu bàn tay lên che khoé môi bị con chó nào đó cắn rách của mình. Mọi người đều nói rằng nụ hôn thật tuyệt vời, đặc biệt là nụ hôn đầu, nó sẽ khiến người ta run rẩy, nó sẽ khiến người ta ngạt thở và nó cũng sẽ khiến người ta có được khoái cảm chưa từng có. Cô thì hay rồi, ngoại trừ việc đau đớn và tức giận ra thì chẳng cảm nhận được gì.
Ngoại trừ… Khi anh tiến vào miệng cô, lúc đó cũng tạm ổn, bởi vì anh không cắn cô nữa, nên cô không còn bị đau. Rồi lại cảm thấy cột sống tê dại như bị điện thế một trăm nghìn vôn giật, trước giờ cô chưa từng trải qua cảm giác đó, cô cảm thấy nó thật kỳ lạ và nguy hiểm, nên vô thức chạy trốn.
Bị Ngô Thanh Đào nhìn chằm chằm vào môi, Tô Dao cảm thấy bản thân mình như đang không mặc quần áo, khuôn mặt nóng bừng: “Nhìn cái gì mà nhìn, chị bị nhiệt.”
Đột nhiên Ngô Thanh Đào lại trở nên ham học, liền gọi mọi người đến: “Mấy người mau lại đây xem, nốt nhiệt trên môi chị Tô là loại nóng tim, nóng dạ dày, nóng gan, nóng phổi hay là nóng thận?”
Tô Dao được lấy ra làm chủ đề cho một cuộc thí nghiệm trong lớp học bác sĩ, bị một đám người lôi ra nghiên cứu, người nào người nấy đều chẳng hiểu gì chỉ biết chém gió.
Giang Bất Phàm: “Nóng gan thì phải, bị Ngô Thanh Đào làm cho bực tức mà phát. Cũng có thể là nóng dạ dày, không ăn uống cẩn thận.”
Tiểu Vu: “Nóng tim là không thể, vì đội phó Trần không ở đây, nên ngọn lửa tình yêu chẳng thể bùng cháy.”
Đại Vu đưa đến một lọ thuốc: “Em có kem bôi Dưa Hấu [1], trị nhiệt rất tốt.”
Tô Dao nhận lấy, được rồi, vẫn còn hơn là để người khác biết cô bị cắn bởi cái tên đã cướp đi nụ hôn đầu của mình.
Hứa Gia Hải cầm theo một xấp báo cáo khám nghiệm tử thi đi vào, mọi người liền vội vàng kéo anh ta lại: “Chắc chắn Giám đốc Hứa có thể nhìn ra, chị Tô bị nhiệt thế này là do nóng chỗ nào thế ạ?”
“Bác sĩ đâu có thần thông như vậy, chỉ nhìn không thì nhìn chẳng ra đâu, cần phải kết hợp các triệu chứng cụ thể để chẩn đoán.” Hứa Gia Hải là một tên hoang đàng đã tu luyện thành tinh, khẽ nhếch mép cười, nhìn môi Tô Dao một cái: “Được rồi, không cần triệu chứng cụ thể nữa, đây là bị chó cắn, không có vấn đề gì lớn, sau khi tan làm nhớ đi tiêm phòng dại.”
Tô Dao đỏ mặt, cô biết Hứa Gia Hải nói vậy là đã nhìn ra rồi.
Một tên thẳng nam chưa từng yêu đương bắt đầu không hiểu, Giang Bất Phàm: “Đội trưởng Tô, hình như chị không nuôi chó mà, sao lại bị chó cắn được?”
Ngô Thanh Đào ho nhẹ một tiếng, kéo Giang Bất Phàm sang một bên: “Liên quan gì tới anh.”
Tiểu Vu: “Đúng vậy, liên quan gì tới anh.”
Tô Dao đứng dậy nhận bản báo cáo khám nghiệm tử thi do Hứa Gia Hải mang tới, thi thể ở bệnh viện tâm thần quả thực là quá nhiều, báo cáo khám nghiệm tử thi có tới sáu, bảy mươi trang.
“Tại sao Giám đốc Hứa lại đích thân mang đến vậy, để tôi bảo người qua lấy là được rồi.” Tô Dao lật mở báo cáo khám nghiệm tử thi: “Có điểm đáng nghi nào không?”
Hứa Gia Hải: “Không có, về cơ bản là giống với những gì Lưu Kiến Dân và Miêu Kim Nguyên mô tả.”
Hứa Gia Hải đi đến chỗ ngồi của Trần Ngân Hà, giúp anh nhặt chiếc gối dựa hình chiếc kẹo trên ghế lên, rồi ngước mắt nói với Tô Dao: “Nếu có gì thắc mắc thì có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào?”
Tô Dao tiễn Hứa Gia Hải đến cửa văn phòng, nhỏ giọng hỏi: “Giám đốc Hứa, anh đã chuyển về nhà Trần Ngân Hà chưa?”
Hứa Gia Hải ôm chiếc gối tựa: “Ừm, chuyển về rồi, cậu ấy cũng đâu có ở nhà, chẳng quản được tôi.”
Tô Dao do dự một lúc mới hỏi: “Anh thực sự không biết tại sao mấy ngày đó anh ấy lại đuổi anh ra ngoài sao? Còn xin nghỉ phép một tuần nữa?”
Hứa Gia Hải lắc đầu, vẻ mặt vô cùng trịnh trọng: “Không biết.”
Tô Dao ừm một tiếng: “Được, tôi hiểu rồi.”
Hứa Gia Hải nhìn Tô Dao: “Hai người cãi nhau đấy à?”
Tô Dao không đáp, coi như ngầm công nhận.
Hứa Gia Hải đã hiểu đại khái, có người giở thói lưu manh làm người ta giận rồi.
Hứa Gia Hải lấy điện thoại ra: “Cô không ngại nếu tôi chụp một tấm ảnh chứ?”
Tô Dao: “Chụp ảnh tôi á?”
Hứa Gia Hải không thích cô, luôn giữ khoảng cách với phái nữ trong Cục Công an thành phố, ngoại trừ việc thường ngày phải giao tiếp với cô về những chuyện liên quan tới công việc và cả Trần Ngân Hà thì chẳng còn gì khác. Anh ta muốn chụp ảnh của cô không phải vì công việc, vậy thì chỉ còn là vì Trần Ngân Hà.
Đợi Hứa Gia Hải chụp xong, Tô Dao nói: “Có thể gửi ảnh cho tôi không?”
Hứa Gia Hải lập tức mở Wechat ra gửi ảnh cho Tô Dao: “Tôi đến bệnh viện đã đây.” Tấm ảnh này có thể kiếm được ít nhất mười nghìn tệ của Trần Ngân Hà.
Tô Dao nhìn bóng lưng Hứa Gia Hải đi xa, liền vội vàng lôi điện thoại ra xem, vừa nhìn đã suýt chút nữa thì ngất lịm. Hai ngày nay cô chẳng ngủ được là bao, dưới mắt có quầng thâm nặng trĩu, sắc da vàng vọt, thiếu sinh khí, khoé môi còn bị rách một mảng da, đầu tóc cũng chưa chỉnh sửa lại đàng hoàng, bù xù một mớ.
Hứa Gia Hải đến bệnh viện, trước tiên là vào văn phòng của Đường Chu để tìm hiểu tình hình, biết được cơ thể của Trần Ngân Hà hồi phục khá ổn, nhưng tâm trạng thì không tốt.
Đường Chu cau mày: “Sáng nay lại không đi ăn sáng, với tình trạng thể chất của anh ấy nếu không ăn uống cẩn thận thì không được.”
Hứa Gia Hải cầm sổ khám bệnh lên xem: “Huyết áp thấp vậy sao?”
Đường Chu gật đầu: “Chủ yếu là do tâm trạng không tốt, cả ngày chẳng nói chuyện với mọi người lấy một câu, đến Thật Thượng và Bát Hạ anh ấy cũng không thèm để ý tới, có thế nào thì cũng không nên ngó lơ hai bảo bối đó chứ.”
Hứa Gia Hải lộ vẻ mặt khó lường: “Cái này anh không hiểu, đây gọi là bệnh tương tư.”
Đường Chu bật cười, Hứa Gia Hải đứng dậy: “Tôi phải đi bán thuốc đây.”
Rất nhanh, Hứa Gia Hải đã đến phòng bệnh của Trần Ngân Hà, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi khói thuốc: “Không phải bệnh viện cấm hút thuốc à, sao chuông cảnh báo không kêu?”
Hai người máy lặng lẽ nấp sau rèm cửa, vừa nhìn đã biết là làm chuyện xấu gì đó nên sợ bị mắng.
Hứa Gia Hải đi đến bên cửa sổ: “Cho tôi một điếu.”
Hai người cùng phì phèo hút thuốc cạnh cửa, hút xong một điếu mới bắt đầu nói chuyện.
Trần Ngân Hà dập đầu thuốc: “Tôi thất tình rồi.”
Hứa Gia Hải: “Đừng có tự dát vàng lên mặt, cậu đã hẹn hò chưa mà đòi thất tình, cậu có tư cách để thất tình không?”
Trần Ngân Hà cụp mắt xuống, trông có vẻ càng sầu não hơn: “Cô ấy cho tôi vào danh sách đen rồi, Wechat, điện thoại, tất cả mọi thứ.”
Hứa Gia Hải: “Tại ai?”
Nghĩ đến cảnh tượng tối qua, Trần Ngân Hà khẽ cười: “Tại tôi, không kiềm chế nổi bản thân.”
Anh không hối hận, nếu như cho anh chọn lại lần nữa, anh cũng sẽ đưa ra lựa chọn như vậy, hôn cô trước đã rồi tính.
Hứa Gia Hải là người có kinh nghiệm: “Mấy xử nam xử nữ chưa từng yêu đương như mấy người đều vậy cả, tự chủ kém, dễ kích động về mặt cảm xúc và quá dễ nhận kích thích tố [2] của sự mê muội, lần gần đây nhất tôi như vậy cũng đã mười mấy năm trước rồi.”
Hứa Gia Hải lấy điện thoại, mở tấm ảnh vừa chụp của Tô Dao ra: “Mua không, rẻ lắm.”
Thấy Trần Ngân Hà nhìn chằm chằm vào bức ảnh không lên tiếng, Hứa Gia Hải cảm thấy có chút thiếu tự tin. Thành thật mà nói bức ảnh này của Tô Dao không được đẹp lắm, quá hốc hác, mặt không trang điểm, biểu cảm cũng cứng ngắc, khoé miệng không nở nụ cười, có đẹp đến mấy thì chụp ảnh như vậy cũng chẳng thấy đẹp là bao.
“Cái này ấy mà, không đẹp cho lắm, tôi bán rẻ cho cậu, hai nghìn.”
“Gửi ảnh gốc sang Wechat cho tôi.” Trần Ngân Hà lấy điện thoại ra: “Tôi chuyển tiền cho cậu.”
Sau khi Hứa Gia Hải gửi ảnh, thì thấy Trần Ngân Hà chuyển tiền, đếm một chút bốn số không phía sau số hai, anh ta còn tưởng mình nhìn nhầm hoặc là Trần Ngân Hà chuyển sai, mà lại có thêm một số không, hai nghìn đã biến thành hai vạn. Tuy rằng ở trước mặt phụ nữ, Hứa Gia Hải không mấy thành thật, đã qua tám đời bạn gái mà vẫn nói là mới yêu lần đầu, còn thường xuyên tỏ ra ngây thơ vô tội. Nhưng trước giờ chưa từng lừa dối anh em trong nhà: “Cậu chuyển thừa rồi, tôi trả lại mười tám nghìn tệ cho cậu.”
Trần Ngân Hà nhướng mi liếc nhìn Hứa Gia Hải một cái: “Cậu đang xúc phạm ai đấy hả?”
“Một tấm ảnh đẹp như vậy, người con gái đẹp nhất thế giới mà chỉ đáng hai nghìn tệ? Cậu đang coi thường tôi hay là coi thường cô ấy thế?”
Hứa Gia Hải, người vừa được sự giàu có bất ngờ ập đến: “…”
“Không còn gì để nói nữa rồi, chúc hai vị trăm năm hoà hợp.”
Hứa Gia Hải còn cung cấp thêm dịch vụ sau khi bán được món hàng cao cấp: “Vụ án đường Khang Dân có chút phức tạp, mấy ngày nay đội trưởng Tô bận xử lý vụ án, nên mới không có thời gian đến thăm cậu, cậu đừng có suy nghĩ lung tung.”
“Cho cậu nghe giọng cô ấy một chút nhé?”
Trần Ngân Hà có chút cáu kỉnh: “Không nghe.” Nghe rồi nhưng chẳng được gặp, lại càng khó chịu.
Tuy nói vậy, nhưng cũng không hề ngăn Hứa Gia Hải khi anh ta gọi điện cho Tô Dao, còn khẽ vểnh tai lên: “Mở loa ngoài, mở loa ngoài.”
Giọng Tô Dao phát ra từ loa: “Giám đốc Hứa.”
Hứa Gia Hải giả bộ nói: “Báo cáo khám nghiệm tử thi tôi vừa đưa cố vấn đề gì không?”
Tô Dao: “Tôi vừa xem xong một lượt, không có gì.”
Hứa Gia Hải tìm cái để nói: “Vậy cô ăn cơm chưa?”
Tô Dao giật mình một cái, Hứa Gia Hải sao vậy, tại sao lại hỏi cô vấn đề này, chẳng lẽ đồ ăn ở nhà ăn có vấn đề, có người ngộ độc sao?
Giọng cô bỗng trở nên căng thẳng: “Vẫn chưa ăn, sao thế?”
Trần Ngân Hà đá và chân Hứa Gia Hải một cái, trách anh ta vì đã dọa cô sợ.
Hứa Gia Hải: “Không sao, tiện hỏi thôi.”
“Nghe Đường Chu nói sức khoẻ Trần Ngân Hà không được tốt, cô dự tính khi nào mới đến thăm cậu ấy?”
Trần Ngân Hà nhìn chằm chằm vào hiển thị cuộc gọi trên màn hình.
“Sức khỏe không tốt?” Giọng nói của Tô Dao truyền qua ống nghe: “Tôi thấy anh ấy khoẻ mạnh như sói thế cơ mà, vẫn tốt lắm.”
Sau khi cúp máy, Hứa Gia Hải nhìn Trần Ngân Hà: “Cái gọi là hoạ từ thân mà ra chính là như vậy.”
Hứa Gia Hải không có ý định an ủi Trần Ngân Hà, cảm thấy thật đáng đời, ai bảo anh khoe bộ đồ ngủ với anh ta, khoe kẹo vẽ với anh ta.
Hứa Gia Hải ra đến cửa lại quay lại, thấp giọng nói: “Hai thần canh cửa bên ngoài là thế nào vậy?”
Trần Ngân Hà hoàn toàn không quan tâm: “Vấn đề còn tồn tại từ trước, không sao, bọn họ không có bằng chứng, ở đây hai ngày nữa sẽ rời đi thôi.”
Hứa Gia Hải vỗ vai Trần Ngân Hà: “Tôi về trước đây.”
“À phải rồi, Tết năm nay cậu có về Nam An không?”
Trần Ngân Hà gật đầu: “Có về.”
Tô Dao lại bận thêm vài ngày, cuối cùng cũng hoàn thành xong vụ án đường Khang Dân, trong khoảng thời gian này cô không đến bệnh viện lần nào.
Hai cảnh sát của tổ chuyên án chống xã hội đen từ thành phố Nam An tới, thỉnh thoảng cũng đến Cục Công an thành phố tìm hiểu về tình hình của Trần Ngân Hà, mỗi lần đều do Tô Dao đích thân tiếp đón.
Hỏi đồng nghiệp của Trần Ngân Hà về con người và quan điểm của anh. Anh là một người vui vẻ ấm áp, nhiệt tình, đầy lòng chính nghĩa và ý chí kiên định, tuyệt đối không có chuyện bị sắc đẹp của Minh Nguyệt dụ dỗ mà phản bội lại Đảng và nhân dân.
Hai đồng chí ở tổ chuyên án tìm hiểu xong tình hình lại lấy ra một bộ câu hỏi trắc nghiệm tâm lý mà mình mang theo. Tô Dao xem qua, Cục phó Vương, người chịu trách nhiệm của tổ chuyên án đã nói, chỉ cần vượt qua bài kiểm tra tâm lý này thì vấn đề của Trần Ngân Hà không còn nghiêm trọng nữa.
Ngay sau đó, các thành viên của tổ chuyên án đã sắp xếp một cuộc kiểm tra tâm lý cho Trần Ngân Hà và kết quả đồng bộ được chuyển đến Cục Công an thành phố Nam An.
Tô Dao đang ngồi trong văn phòng đợi kết quả.
Ngô Thanh Đào nhìn cô chắp tay sau lưng đi đi lại lại, đi đi lại lại, có chút lo lắng hỏi: “Chị Tô, sao thế ạ?”
Chuyện của Trần Ngân Hà chỉ có cô và một số lãnh đạo khác trong Cục thành phố biết với nhau, nghe xong liền trả lời: “Không sao, ăn hơi no, nên đi lại một chút.”
Ngô Thanh Đào thấy đã đến giờ tan làm, nên quay đầu gọi Giang Bất Phàm cùng mấy người khác: “Mấy người nói tan làm đến bệnh viện thăm đội phó Trần đâu, có thể thu dọn đồ đạc để xuất phát rồi.”
Trước đó, Ngô Thanh Đào cũng đã rủ Tô Dao, nhưng cô nói mình không đi, Ngô Thanh Đào nhìn vào khoé môi bị chó cắn… Ồ đội phó Trần, đội phó Trần cắn của Tô Dao… Ồ, dấu vết của nụ hôn vẫn chưa biến mất mà, cô ấy cảm thấy hôn thì cũng đã hôn rồi, đáng lẽ Tô Dao nên đi mới phải.
Vì vậy lại hỏi lần nữa: “Chị Tô, chị không đi thật à?”
Tô Dao: “Đừng hỏi nữa, không đi.” Cái tên chó đó sống chết thế nào liên quan gì đến cô.
Sau khi mọi người rời khỏi văn phòng, Tô Dao vẫn tiếp tục đi đi lại lại, cứ cách vài phút lại nhìn vào màn hình điện thoại. Không hiểu sao mí mắt phải của cô cứ giật liên hồi, luôn có cảm giác như sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Một lúc sau, chuông điện thoại vang lên, khiến cô giật mình thon thót: “Alo, Cục phó Vương, kết quả kiểm tra tâm lý của Trần Ngân Hà thế nào, có đạt không ạ?”
[1]
Kem bôi nhiệt Dưa Hấu (Ảnh minh hoạ).
[2]
Kích thích tố: Là chất do tuyến nội tiết sản sinh ra và có tác dụng kích thích đối với một số cơ quan trong cơ thể.