Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 6

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 6
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 6: Bánh quy tình yêu.

(Nam việt quất hơi chua.)

Giang Bất Phàm nói trong điện thoại: “Hôm nay ở trường cấp ba số bốn nhìn thấy Tưởng Chân Chân em đã cảm thấy có chút quen mắt, hình như đã gặp ở đâu đó rồi.”

“Cuối cùng thì em cũng đã nhớ ra, mấy ngày trước em họ em tới nhà, thằng bé ngồi làm bài tập ở bàn của em, vừa làm bài vừa mở phát sóng trực tiếp.”

“Mẹ em trông thấy còn tưởng là tuổi trẻ không chịu khó học hành mà chìm đắm vào ngắm gái xinh. Em họ em tỏ ra ấm ức, nói đây là phát sóng trực tiếp làm bài tập, cùng tiến bộ với học bá.”

“Vừa rồi em hỏi xin em họ em đường link phát sóng trực tiếp rồi xem đoạn video trước đó, chủ đoạn video ấy chính là Tưởng Chân Chân, hai phút trước cô bé lại bắt đầu phát sóng trực tiếp rồi.”

Giang Bất Phàm vội vàng nói: “Em gửi đường link phát sóng trực tiếp của Tưởng Chân Chân cho chị.”

Sau khi cúp máy, Tô Dao gõ cửa kính xe nói với Trần Ngân Hà đang trốn bên trong: “Ra ngoài xem cái này.”

Trần Ngân Hà hất cằm ra hiệu cho Tô Dao lên xe. Tô Dao lên ghế phụ lái, đợi Giang Bất Phàm gửi link phát sóng trực tiếp tới. Trong khi đợi, cô đã âm thầm trải nghiệm một chút chiếc xe sang trị giá hơn tám trăm vạn tệ này.

À, ghế ngồi mềm thật đó, không gian thật rộng rãi và thoải mái! Trong xe còn có mùi thơm, mùi gì thơm nhỉ, thật cao cấp, thật tao nhã, ở đẳng cấp khác hoàn toàn so với sixgod. [1]

Đèn nội thất màu hồng tối, được tô điểm bởi màu xanh nhẹ nhàng của màn đêm khiến trong xe như được trải đầy những ngôi sao màu hồng. Tô Dao di chuyển mông mình, sau đó bí mật chạm vào da của chiếc ghế, cảm giác ở tay tuyệt muốn chết!

Tô Dao không có sở thích gì đặc biệt, chỉ duy nhất một điều đó là thích xe, không phải là cô chưa từng nhìn thấy xe hơi hạng sang, nhưng một chiếc xe xinh đẹp thế này thì quả thực là lần đầu.

Vì chủ nhân của nó là một tên xấu xa thực sự, nên cô đã kìm nén sự phấn khích trong lòng và luôn giữ vẻ mặt nhàn nhạt như thể chị đây không phải là kiểu đang được trải nghiệm đủ thứ thú vị trên đời.

Trần Ngân Hà: “Nhà cô ở đâu, tôi đưa cô về.”

Tô Dao quay sang nhìn Trần Ngân Hà, không ngờ người này cũng có mặt ân cần như vậy, còn biết đưa con gái về nhà khi trời tối.

Trần Ngân Hà: “Xem ra cô chưa từng ngồi xe hạng sang bao giờ, nên để cô trải nghiệm một chút.”

Tô Dao: “…” Một người thế này sao cái miệng lại chẳng biết ý tứ như vậy cơ chứ, nếu như anh biết ăn biết nói thì chắc chắn có thể sống thêm được vài năm nữa.

“Rẽ tại ngã rẽ trước mặt, đưa tôi đến trạm xe bus là được rồi.” Nếu không phải vì cô thực sự thích chiếc xe này thì chắc chắn đã xuống xe ngay lập tức rồi.

Hơn nữa, Trần Ngân Hà là người đã có bạn gái, muộn như vậy rồi còn để anh đưa về sẽ không thích hợp, chút chừng mực này cô hiểu.

Trần Ngân Hà đặt tay lên vô lăng: “Nói ra có thể cô sẽ không tin, nhưng cô là người phụ nữ đầu tiên ngồi trên ghế phụ lái của chiếc xe này.”

Tô Dao: “Có phải anh nói như vậy với tất cả các cô gái không?”

Trần Ngân Hà: “Không phải.”

Tô Dao: “Tin mới lạ!”

Tô Dao nhấp vào đường link video phát sóng trực tiếp do Giang Bất Phàm gửi tới, trên màn hình điện thoại hiện ra phòng phát sóng trực tiếp màu hồng và màu lam nữ tính. Một cô gái mặc đồng phục học sinh ngồi vào bàn học, trên bàn có đề kiểm tra, giấy nháp, dụng cụ học tập và một chiếc cốc đựng nước màu trắng.

Cô gái đặt bút xuống, ngẩng đầu lên khỏi tờ giấy kiểm tra, mỉm cười trước ống kính để lộ ra đôi má lúm đồng tiền nhỏ nhắn ngọt ngào: “Hay là tạm đến đây thôi nhé, chương trình《

Đọc diễn cảm

》sắp bắt đầu rồi, tôi muốn xem.”

Cơn mưa bình luận lập tức xuất hiện, rất nhiều người bắt đầu tặng quà để cô ấy phát sóng thêm chút nữa.

“Chân Chân hôm nay cậu sao vậy, có phải cơ thể không khỏe không?”

“Sao hôm nay có mỗi mười phút thế này, nữ thần Chân Chân đừng đi mà!”

“Sao không làm quảng cáo chứ, tiền của tôi chẳng có chỗ để tiêu đây này.”

“Không làm bài tập thì có thể nói chuyện thêm một lúc cũng được mà em gái, anh thích chiếc áo dây màu trắng lần trước em mặc.”

“Lần sau đừng mặc đồng phục nữa, mặc đồ JK

[2]

thì thế nào?”

“Khêu gợi.”

“Chuẩn bị cởi quần áo đi ngủ chưa?”

 ……

Hàng loạt bình luận hiện lên, nhưng cô gái lại làm như không nhìn thấy, khóe miệng vẫn khẽ nhếch lên, đôi mắt lấp lánh, đem đến một loại cảm giác sạch sẽ khó nói thành lời, trong sáng và vui vẻ.

Cô gái đứng dậy tắt chương trình phát sóng trực tiếp đi, Tô Dao nhìn căn phòng phát sóng trực tiếp tối om: “Vẻn vẹn mười phút đồng hồ mà lượng người xem đã lên tới năm mươi nghìn người.”

Mức độ nổi tiếng này quả thực rất khủng, còn hơn cả những nhân vật nổi tiếng thông thường trên mạng, vị trí số một trong danh sách tặng quà đã chạm tới mức hai vạn tệ.

“Tám mươi phần trăm số tiền mà ba mẹ Tưởng dùng để làm thụ tinh ống nghiệm là đến từ đây.” Tô Dao bấm vào nút phát lại: “Anh xem Tưởng Chân Chân có phải bị ép buộc hay không?”

Trần Ngân Hà nhìn cô gái trên màn hình: “Cô gái rất vui vẻ, niềm hạnh phúc ấy đến từ đáy lòng.”

Một người dù có ngụy trang và diễn xuất giỏi cỡ nào thì cơ mặt cũng không thể lừa được mọi người, Tô Dao đồng ý với lời nói của Trần Ngân Hà, lúc này Tưởng Chân Chân không bị ai đó ép buộc hay điều khiển.

Tô Dao quay lại trang chủ cá nhân tài khoản phát sóng trực tiếp của Tưởng Chân Chân: “Em ấy bắt đầu phát sóng trực tiếp từ cách đây hai tháng, hai tuần một lần.”

Tô Dao gọi điện lại cho Giang Bất Phàm: “Sao rồi, đã định vị được chưa?”

Giang Bất Phàm: “Định vị địa chỉ IP cho thấy địa điểm phát sóng trực tiếp đúng là tại nhà của Tưởng Chân Chân.”

“Điện thoại di động và tài khoản dùng để phát sóng trực tiếp là của ba Tưởng Chân Chân, Tưởng Đại Lâm.”

Tô Dao cúp máy, dự định ngày mai sẽ liên hệ với bộ phận liên quan để yêu cầu họ nói chuyện với người giám hộ của Tưởng Chân Chân, người giám hộ sử dụng trẻ vị thành niên để phát sóng trực tiếp thu lợi là việc làm bất hợp pháp.

Chín rưỡi tối, ánh đèn đêm trong thành phố vô cùng rực rỡ, đèn neon bên đường phát ra ánh sáng đủ loại màu sắc, bóng cây quay cuồng, đường phố rộng rãi.

“Bíp–” chiếc xe phía sau bấm còi thúc giục, lúc này Trần Ngân Hà mới tăng tốc một chút, anh chậm rãi bò về phía trước với tốc độ nhanh hơn rùa bò.

Thấy tình hình như vậy, cũng sắp tới trạm xe bus rồi và thời gian trải nghiệm xe hơi hạng sang của Tô Dao cũng chuẩn bị dùng hết.

Trần Ngân Hà liếc nhìn thời gian, anh rất hiếm khi nảy sinh lòng tò mò về chuyện của người khác như vậy, chỉ có điều giọng điệu vẫn mang theo vẻ bất cần đó: “Tối muộn rồi cô vẫn tình nguyện điều tra vụ án mà không về nhà à?”

Việc của Tưởng Chân Chân không lập án, nên không được tính là công việc.

Tô Dao hỏi ngược lại: “Vậy còn anh, chẳng phải anh cũng vậy sao?”

“Không chăn ấm đệm êm lại chạy ra ngoài bới túi rác?”

Trần Ngân Hà: “Cô thử nằm trên giường một năm trời xem, đảm bảo đến cả con thỏ nhà hàng xóm bị ai trộm mất cũng muốn điều tra.”

Tô Dao: “Được rồi.”

Trong hồ sơ cá nhân cá nhân của Trần Ngân Hà có một đoạn viết rằng, anh vì công việc mà phải làm người thực vật mất một năm.

Trần Ngân Hà đậu xe bên đường, Tô Dao: “Còn chưa tới trạm xe bus mà?”

Cái tên này có định tiễn người ta không thế, muốn ném cô bên lề đường, cô còn chưa ngồi thử xe đủ mà: “Nam tử hán đại trượng phu không thể nói lời lại nuốt lời.”

Trông bộ dạng tủi hờn của cô hoàn toàn chẳng giống một cảnh sát hình sự chút nào, mà giống cô nhóc nhà hàng xóm hơn, Trần Ngân Hà cười một tiếng rồi tháo dây an toàn: “Ngồi trên xe đợi tôi.”

Tô Dao nhìn thấy anh đi vào một cửa hàng tiện lợi, đoán là anh mua thuốc lá hay đồ uống gì đó. Rất nhanh anh đã trở lại, dường như đi tay không ra. Bên cạnh có ba cô gái đang đùn đẩy lẫn nhau, trong đó có một người đẹp nhất bị đẩy tới, vẻ mặt ngượng ngùng ngăn anh lại. Tô Dao nhếch môi, con Công đực này đúng là có phúc. Mắt nhìn của cô gái này cũng không ổn, lại đi thích một tay ăn chơi hoa hoét lòe loẹt này, sớm muộn gì cũng bị chơi chết cho xem.

Tô Dao nhìn ra ngoài cửa sổ ô tô, cô gái căng thẳng cầm điện thoại của mình, đồng thời mở sẵn giao diện quét mã QR trên Wechat, đối phương hơi nghiêng đầu, bồn chồn nói điều gì đó với Trần Ngân Hà, có lẽ muốn kết bạn với anh.

Trần Ngân Hà đứng đó, nghe cô ta nói. Tô Dao vươn tới phía ghế lái, dựng tai lên, vừa hay có thể nghe thấy giọng nói của Trần Ngân Hà.

“Cô thật xinh đẹp cũng rất dễ thương.”

Tô Dao chép miệng một tiếng, thầm nghĩ quả nhiên chẳng phải loại tốt đẹp gì, đã có bạn gái rồi còn này nọ với phụ nữ khác. Thật may cô không phải là người nông cạn, nên không dễ dàng bị người đàn ông này mê hoặc.

Trần Thanh Hà tiếp tục nói với cô gái: “Sau này cô có thể gặp được người đàn ông tốt hơn, chỉ có anh ta mới có được vẻ đẹp cùng sự đáng yêu của cô.”

Người phụ nữ sửng sốt, nghe ra ý tứ từ chối. Khi nói chuyện anh nhìn mọi người bằng ánh mắt rất chân thành, giọng điệu nghiêm túc, khiến người ta cảm thấy bản thân được trân trọng và nâng niu, cô gái mỉm cười nói: “Cảm ơn anh.”

Trần Ngân Hà mở cửa xe ngồi vào trong, Tô Dao nhìn anh chằm chằm: “Miệng anh là sữa ong chúa à, sao lại ngọt vậy.”

Trần Ngân hà: “Cô nếm thử rồi à?”

Tô Dao: “…”

“Chưa nếm thử, tôi cũng không có ý định mạo hiểm.”

Trần Ngân Hà: “Rất nhiều phụ nữ muốn sàm sỡ tôi và cô là người bụng nghĩ một đằng miệng nói một nẻo nhất.”

Tô Dao định nói sao anh lại tự luyến đến vậy, nhưng nghĩ lại thực ra người ta cũng chẳng nói sai, vào cửa hàng tiện lợi mua đồ thôi cũng có người tới bắt chuyện.

“Sao anh lại trở về tay không thế?”

Trần Ngân Hà lấy trong túi ra một hộp urgo ném cho Tô Dao.

Tô Dao: “Đưa tôi cái này làm gì?”

Cô cúi đầu xuống nhìn và phát hiện trên mu bàn tay trái của mình bị xước một vết nhỏ, có lẽ bị vào lúc lật tìm túi rác nhà Tưởng Chân Chân, nhưng không nghiêm trọng, chỉ xước chút da, chính bản thân cô cũng không cảm nhận được.

Tô Dao bóc miếng băng ra đang định dán lên trên, thì Trần Ngân Hà lại lấy ra vài tờ khăn giấy có tẩm cồn, đưa qua: “Khử trùng trước đã.”

Tô Dao: “Không hổ là chàng tiên nhỏ, cẩn thận thật đó.”

Sau khi khử trùng và dán băng cứu thương, Tô Dao quay đầu liếc nhìn về phía cửa hàng tiện lợi: “Cô gái đó vẫn đang nhìn anh kìa.”

“Ngoại hình cũng xinh đẹp đó chứ, haizz, người ta đang chờ anh quay lại nhìn kìa, anh nhìn đi.”

Trần Ngân Hà mặt không chút biểu cảm khởi động xe rời đi.

“Thật tuyệt tình.” Tô Dao nói: “Như thể vừa rồi anh khen người ta vừa xinh đẹp vừa dễ thương đều là giả vậy?”

Trần Ngân Hà nắm vô lăng: “Còn nói thêm câu nữa tôi sẽ cho rằng cô đang ghen đó.”

Tô Dao vội vàng im bặt, không dám nói câu nào nữa cho tới khi xe chạy đến trạm xe bus, ý tứ của việc kẻ vạch ranh giới là quá rõ ràng.

Trần Ngân Hà liếc thời gian: “Đưa cô về nhà nhé?”

Tô Dao tháo dây an toàn: “Không cần đâu, tôi thích ngồi ở ghế gần cửa sổ trên xe bus để suy nghĩ về cuộc đời, việc này khiến tôi cảm thấy bản thân giống như một nhà triết học, anh không có quyền ngăn cản việc trở thành nhà triết học của tôi.”

Một chiếc xe bus chạy tới và nhà triết học bước lên xe.

Ngày hôm sau, Tô Dao đi vào văn phòng.

Giang Bất Phàm giơ túi vật chứng trong tay lên, bên trong là tờ giấy cầu cứu: “Chị Tô, cái này xử lý thế nào?”

Tô Dao liếc nhìn một cái: “Cứ để tạm chỗ cậu đã.”

Giang Bất Phàm bỏ tờ giấy vào ngăn kéo, nói: “Thế này xem ra Tưởng Chân Chân vẫn ổn, em ấy đã ở nhà phát sóng trực tiếp được rồi.”

“Tiếp theo cứ để cho đồn cảnh sát có thẩm quyền theo dõi.”

Tô Dao: “Tờ giấy cầu cứu đó cất cho cẩn thận, đừng để mất.”

Giang Bất Phàm: “Sao vậy chị Tô, việc của Tưởng Chân Chân vẫn chưa kết thúc sao?”

Tô Dao: “Chiều nay tôi có việc phải đến đồn cảnh sát một chuyến, tiện thể xem qua tình hình của Tưởng Chân Chân.”

Phải tận mắt nhìn thấy Tưởng Chân Chân cô mới có thể hoàn toàn yên tâm.

Đã hơn phân nửa người đến văn phòng làm việc, Tô Dao lặng lẽ để chiếc túi giấy mình đem tới xuống dưới bàn, thật không may lại bị ánh mắt sắc bén của Ngô Thanh Đào phát hiện: “Chị Tô, chị mang đồ gì ngon tới thế?”

Giọng nói này đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Tô Dao giấu túi giấy vào trong: “Không có gì!”

Ngô Thanh Đào ngồi xổm bên cạnh bàn Tô Dao nhìn: “Em ngửi thấy mùi rồi này!”

“Bánh quy vị nam việt quất, còn thêm cả socola, sữa và đậu phộng nghiền nhỏ nữa.”

Khứu giác của Ngô Thanh Đào rất nhạy bén, trong tình huống không có chó cảnh sát thì cô ấy sẽ là chó. Và phàm cũng chưa từng bỏ qua bất cứ mùi vị nào liên quan tới đồ ăn.

Bị đôi mắt háo hức quan sát, Tô Dao ôm chặt chiếc túi giấy trong lòng, trịnh trọng tuyên bố: “Không có!”

“Không được cướp, ai dám cướp sẽ bị quy vào tội cướp giật tài sản.”

Ngô Thanh Đào nhìn Tô Dao: “Chị Tô, hình như hôm nay chị có gì đó khang khác.”

Tô Dao khẽ đỏ mặt, vẻ mặt vẫn thản nhiên nhẹ nhàng: “Sao lại khác?”

Ngô Thanh Đào: “Chị tô son này.”

Sắc mặt Tô Dao vô cùng bình tĩnh: “Đâu có, em nhìn lầm rồi.”

Chết tiệt, rõ vậy sao, rõ ràng là cô đã tô màu son gần giống với màu môi rồi mà, đáng lẽ phải không nhìn ra mới đúng chứ?

“Chị tô, chị bảo vệ kỹ vậy có phải muốn tặng hộp bánh cho người đàn ông nào đó không?”

“Là đội phó Trần sao ạ?”

“Đội phó Trần vừa mới đến làm việc là đội trưởng Tô đã thay đổi rồi.”

“Đội trưởng Tô, có phải chị và đội phó Trần từng hẹn hò thật không, em nghe tiểu Vu nói hai người mới chia tay hồi đầu năm.”

 ……

Khóe mắt Tô Dao khẽ giật khi nghe thấy câu này: “Đừng nói bậy, làm việc đi, giải tán, giải tán.”

Tô Dao khóa bánh quy trong ngăn kéo rồi lặng lẽ lên phòng Pháp ý trên lầu. Tối hôm qua khi về nhà, cô nằm trên giường thật lâu, cảm thấy lời nói của Trần Ngân Hà rất có lý, Hứa Gia Hải cũng giống như cô, đều là người bình thường, vậy thì cô có gì mà phải xấu hổ. Cô sẽ làm theo lời của Trần Ngân Hà, thích là nhích.

Nếu có thể thành công theo đuổi Hứa Gia Hải cô sẽ ghi công cho Trần Ngân Hà, rồi cảm ơn anh vì lời động viên và truyền cảm hứng đó, để cô có thể gặt hái được tình yêu lâm li của mình.

Trần Ngân Hà bước vào văn phòng ngay sau khi Tô Dao rời đi: “Sao lại nhìn tôi chằm chằm cả thế?”

“Đội phó Trần!”

“Đội trưởng Tô đã tự tay làm bánh quy vị nam việt quất, đến nhìn cũng chẳng cho em nhìn lấy một cái.”

“Là để tặng cho anh phải không, đội phó Trần?”

 ……

Trần Ngân Hà ngồi xuống, liếc nhìn sang chỗ ngồi đối diện của Tô Dao, đây là cô đang cảm ơn anh vì đã mua băng urgo cho cô hay là vì muốn tiếp tục trải nghiệm xe của anh?

Trần Ngân Hà cau mày, vẻ mặt vô cùng đau khổ, làm sao đây, anh không thích ăn vị nam việt quất, sợ chua. Nhưng thấy cô có lòng như vậy mà anh cũng chẳng phải là không thể để bản thân chịu thiệt thòi một chút, vì nể mặt cô nên cứ nhận lấy vậy.

[1] Sixgod: Một loại nước thơm đa di năng của Trung Quốc, có thể dùng để xịt thơm phòng, cũng có thể dùng để bôi lên vết muỗi đốt… Hương thơm dễ chịu, lưu hương lâu.

[2] Đồ JK: Kiểu đồng phục thủy thủ.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 6"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tuy-y-doat-lay.jpg
Tùy Ý Đoạt Lấy
11 Tháng 12, 2024
anh-that-hua-roi.jpg
Anh Thất Hứa Rồi
24 Tháng mười một, 2024
Nam-tay-nguoi-keo-nguoi-di
Nắm Tay Người, Kéo Người Đi
17 Tháng 1, 2024
hoa-hong-do.jpg
Hoa Hồng Đỏ
1 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online