Rơi Vào Ngân Hà - Chương 59
Chương 59: Xứng đáng.
Ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát cắt ngang bầu trời đêm, vô số xe cảnh sát đậu trước cổng bệnh viện tâm thần, tất cả bác sĩ Pháp y, nhân viên vật chứng và nhân viên giám định dấu vết đều được điều động đến, thắp sáng cả căn nhà ma ám u ám, tăm tối.
Thi thể người không ngừng được tìm thấy, một số từ hai mươi năm trước nay chỉ còn lại xương, một số là mấy ngày tới mười mấy ngày trước.
Có hai kẻ sát nhân, cựu Viện trưởng của bệnh viện tâm thần và Miêu Kim Nguyên. Đạo cụ sống bị trói bằng dây xích trên lầu ba đã được giải cứu, một viên cảnh sát đang đưa nước cho anh ta, đồng thời chuẩn bị liên lạc với người nhà của anh ta.
Đạo cụ sống là một người vô gia cư, trên người mặc bộ đồ kẻ sọc bệnh nhân của bệnh viện tâm thần, bị bắt uống thuốc, nên tinh thần hoảng loạn chẳng nhớ được gì, chỉ có thể tạm thời đưa vào bệnh viện kiểm tra, sau đó mới làm công tác xử lý.
Tô Dao bước tới trước mặt Miêu Kim Nguyên, đưa tấm ảnh của tiểu Phong cho ông ta xem: “Ông đã làm gì với người này?”
Miêu Kim Nguyên vẫn luôn tức giận vì tác phẩm của mình vẫn chưa hoàn thành viên mãn, ông ta liếc nhìn tấm ảnh một cái, không đáp: “Mấy người vô gia cư đều có ngoại hình giống nhau, tôi nhớ làm sao được.”
Tô Dao mô tả ngắn gọn đặc điểm cơ thể của tiểu Phong, đồng thời chăm chú quan sát ánh mắt Miêu Kim Nguyên: “Cậu ấy có dáng người rất cao, phản ứng có hơi chậm.”
Nói đến đây, Miêu Kim Nguyên liền nhớ ra: “Cô nói đến tên ngốc đó hả, thực ra vốn dĩ cậu ấy có thể sẽ không chết.”
Tô Dao cau mày: “Ý ông là sao, ông đã bắt cóc cậu ấy bằng cách nào?”
Miêu Kim Nguyên: “Ban đầu tôi muốn mua chút đồ ăn để dụ cậu ấy, nhưng không ngờ cậu ấy lại nói không cần, nói mình có tiền, rồi cầm theo một nắm tiền lẻ đến bên đường mua một củ khoai lang nướng, mua xong lại chỉ ngửi mùi thơm mà không ăn, vừa nhìn đã biết là không nỡ ăn. Tôi đã giật củ khoai lang nướng đó của cậu ấy, sau đó cậu ấy bắt đầu đuổi theo xe tôi để đòi lại củ khoai.”
“Đoạn đường đó có rất nhiều người qua lại nên không thích hợp để ra tay, thực ra chỉ cần tên đó dừng lại không muốn lấy củ khoai nướng nữa, thì có thể tránh được đại hoạ này rồi, thật không ngờ lại là một tên ngốc, vì một củ khoai lang bỏ đi mà đuổi theo tôi đến tận ngoại ô thành phố.”
Phạm Hà đứng cùng một nữ cảnh sát ở cách đó không xa, nghe thấy lời nói của Miêu Kim Nguyên liền ôm mặt khóc, tiểu Phong mua khoai lang nướng là để cho cô ấy, vậy nên có bỏ mạng cũng muốn lấy lại.
Tô Dao quay sang nhìn Phạm Hà, nhẹ giọng an ủi cô ấy một câu: “Không phải lỗi tại cô, càng không phải lỗi của tiểu Phong, người sai là Miêu Kim Nguyên.”
Phạm Hà lau nước mắt, nhưng càng lau càng nhiều, có thế nào cũng chẳng thể hết, cô ấy nghẹn ngào nói: “Cảm ơn cảnh sát Tô, tôi biết rồi.”
Tô Dao gật đầu: “Nếu tiểu Phong còn sống chắc chắn sẽ không muốn thấy cô đau buồn tự trách móc bản thân, cậu ấy hy vọng cô luôn được hạnh phúc.”
Phạm Hà xin lỗi Tô Dao: “Tôi không phải cố ý giấu giếm rồi dụ cô đến đây, là do tôi sợ bản thân mình giết không nổi ông ta, sợ không ai phát hiện ra tội ác của ông ta.”
Phạm Hà thút thít nói: “Cách đây không xa chính là căn nhà mới của tôi và tiểu Phong, là chỗ lúc trước đã nhờ hai người chuyển đồ tới. Vài ngày trước đó, tôi đến bên cạnh ngón núi để hái quả Sơn Trà dại.” [1]
Phạm Hà chỉ chỉ sang bên cạnh: “Giống chùm đỏ mọng trên cây đằng kia, vừa chua vừa ngọt, tiểu Phong rất thích ăn, tôi muốn hái nhiều một chút để vào tủ lạnh trước, đợi anh ấy về là có thể ăn, nhưng không ngờ lại phát hiện ra chiếc áo mà tiểu Phong thường xuyên mặc, bên trên còn có một vệt máu lớn.”
“Trên chiếc áo đó có một miếng vá do chính tay tôi mới vá cho anh ấy, tôi không thể nhận nhầm, tôi biết chắc chắn anh ấy đã bị giết chết rồi, nên nấp vào một góc thì nhìn thấy ông ta.” Phạm Hà chỉ về phía Miêu Kim Nguyên: “Ông ta lừa những người lang thang giống tiểu Phong tới đây rồi giết chết bọn họ.”
Tiếng khóc của Phạm Hà vừa sắc bén vừa khàn khàn, cả người run lên không ngừng: “Tôi biết chắc chắn tiểu Phong cũng chết như vậy.”
Nữ cảnh sát kế bên ôm lấy vai Phạm Hà, an ủi xoa xoa bờ vai cô ấy.
Tô Dao tiếp tục tra hỏi Miêu Kim Nguyên: “Nếu ông đã nhớ rõ như vậy thì chắc hẳn phải nhớ mình chôn cậu ấy ở đâu chứ?”
Nói chôn còn dễ nghe, đáng sợ nhất là người bị hại bị phân xác một cách vô nhân đạo rồi làm thành một số đạo cụ, sau đó chia ra nhiều góc khác nhau trong bệnh viện tâm thần.
Khi cái chết đã cận kề, Miêu Kim Nguyên cuối cùng cũng từ bỏ phản kháng, ông ta như một cái xác không hồn, đờ đẫn chỉ tay về phía khóm hồng Nguyệt Quý trong góc sân.
Tô Dao nghĩ đến một đoạn trong kịch bản, khóm hồng Nguyệt Quý trong hoa viên này lớn lên từ đầu người, trong bộ phim được phát hành cũng có cảnh quay này. Đạo cụ trong phim dùng là đồ giả, bị cư dân mạng mang ra chế giễu, nói rằng đầu người là ma nơ canh làm bằng nhựa được lấy từ cửa hàng bán quần áo, qua lớp màn hình vẫn có thể ngửi thấy mùi nhựa.
Tô Dao yêu cầu người đến giữ Miêu Kim Nguyên còn mình thì dẫn theo vài người cầm xẻng đi đến bên khóm hoa hồng Nguyệt Quý đó.
Tô Dao ngồi xổm xuống sờ sờ, mặt đất rất tơi, còn có chút ẩm ướt, có thể thấy nó mới được đào lên cách đây không lâu. Cô đứng dậy, lùi ra sau một bước, trầm giọng nói: “Đào.”
Thi thể được chôn rất sâu, dưới khóm hồng Nguyệt Quý đẹp nhất. May mắn thay là cái xác vẫn còn nguyên vẹn, đầu, tứ chi, ngực, mỗi một bộ phận được đặt tương ứng với một nhánh hồng.
Phạm Hà được nữ cảnh sát hỗ trợ đưa đến xác nhận thi thể, khuôn mặt của cái xác gần như đã bị hư hại và phân huỷ, Phạm Hà chỉ cần nhìn thoáng qua đã nhận ra, cô ấy quỳ xuống trước thi thể lớn tiếng gào khóc, cuối cùng là ngất lịm.
Tô Dao bảo người đưa Phạm Hà đi chăm sóc: “Gọi Pháp y tới đây.”
Hứa Gia Hải cầm theo một hộp dụng cụ pháp y đi tới, đeo găng tay cao su và bắt đầu khám nghiệm sơ bộ tử thi. Nguyên nhân cái chết cùng thời gian tử vong về cơ bản là đồng nhất với lời kể của Miêu Kim Nguyên, không có gì phải nghi ngờ.
Vụ án đã được phá, nên hiện trượng vụ án không có quá nhiều thách thức, Hứa Gia Hải phân phối hầu hết công việc cho trợ lý Pháp y Tiểu Kỳ, sau khi kiểm tra xong thi thể của tiểu Phong liền đi tìm Trần Ngân Hà.
Trần Ngân Hà đang đứng trước một chiếc xe cảnh sát, dựa người vào cửa, trên tay ôm túi giữ nhiệt mà Ngô Thanh Đào mang tới cho anh. Sau khi trải qua nguy hiểm trong ngôi nhà ma ám, quần áo anh đều đã bẩn, dưới gấu áo khoác ngoài còn dính máu của ai đó và bị anh chê bôi cởi ra ném lên nóc xe cảnh sát, không định dùng lại nữa.
Hứa Gia Hải đi tới, thuận theo ánh mắt của Trần Ngân Hà, thấy Tô Dao đang giúp đưa thi thể của tiểu Phong vào túi đựng xác dày và nặng, rồi quay đầu lại hỏi Trần Ngân Hà: “Hai người cãi nhau đấy à?”
Trần Ngân Hà vẫn nhìn Tô Dao chằm chằm: “Không biết, cô ấy không thèm để ý đến tôi nữa.”
Trông thấy vẻ mặt như bóng xì hơi của Trần Ngân Hà, Hứa Gia Hải có chút muốn cười, nhưng bầu không khí trước mặt không cho phép anh ta cười thành tiếng: “Cậu lại đắc tội gì với người ta rồi, chẳng phải rất biết dỗ dành à sao không dỗ đi?”
Trần Ngân Hà lật ngược chiếc túi giữ nhiệt lại, thấp giọng đáp: “Cô ấy không thèm để ý đến tôi.”
Trông anh như thể choáng váng, cứ lặp đi lặp lại một câu, trước giờ Hứa Gia Hải chưa từng chứng kiến bộ dạng như vậy của Trần Ngân Hà, nên thích thú quan sát anh một lúc như đang nhìn một chú khỉ.
Hứa Gia Hải sờ sờ vào cổ tay Trần Ngân Hà một cái, nhiệt độ cơ thể anh nóng đến doạ người, lần này không phải lên cơn sốt nhưng cũng chẳng lạc quan hơn sốt. Khả năng miễn dịch của cơ thể ảnh hưởng trực tiếp đến chức năng tự điều hòa thân nhiệt của con người, anh đã ra khỏi tầng hầm được một lúc mà người vẫn còn nóng. Gió đêm ở khu hoang vắng rất lạnh, phả vào mặt như thể dao cứa, với cơ thể người bình thường thì có lẽ đã khôi phục lại trạng thái bình thường hoặc ở trong tình trạng hơi lạnh mới đúng.
Hứa Gia Hải gọi cho Đường Chu, được biết xe do bệnh viện cử đến đón người sắp tới nơi: “Lát nữa nhóm Đường Chu sẽ đến, cậu về thẳng bệnh viện đi.”
Ánh mắt Trần Ngân Hà vẫn không rời khỏi Tô Dao, cho dù có người chặn bên cạnh cô, thì ánh mắt của anh vẫn có thể xuyên qua đám người để nhìn thẳng vào cô: “Tôi không đến bệnh viện, tôi phải về Cục thành phố để tiếp tục xử lý công việc.”
Dứt lời, anh như nhớ ra điều gì đó, liền thay đổi: “Được, lát nữa tôi sẽ ngồi xe bệnh viện.” Lần trước, anh hôn mê ở thôn Liễu Hà, chính Tô Dao là người theo xe bệnh viện, nghe nói cô còn vì anh mà xảy ra xung đột với dân làng và văng tục chửi bậy. Đợi lát nữa hai người lên xe cùng nhau thì anh sẽ tìm cách từ từ dỗ dành cô.
Trần Ngân Hà ném chiếc túi giữ nhiệt trên tay vào trong xe cảnh sát, xắn ống tay áo lên, chịu đựng sự khó chịu về thể chất và cống hiến hết mình cho công việc tại hiện trường.
Tô Dao giúp đỡ chuyển xác tiểu Phong lên xe, khi bước đi ánh mắt liếc nhìn về phía Trần Ngân Hà, thấy anh đã cởi áo khoác ngoài ra, đứng dựa bên cửa xe chịu gió, trong lòng nhất thời lại dâng lên một cục tức, liền bước nhanh vào bệnh viện tâm thần, chỉ để lại cho anh một bóng lưng giận giữ.
Viện trưởng bệnh viện tâm thần và Miêu Kim Nguyên đang bị áp giải đi xung quanh để xác định hiện trường, thi thể nhiều hơn rất nhiều so với tưởng tượng, trong không khí ngập tràn mùi máu tanh thối rữa, hôi hám.
Viên trưởng tên là Lưu Kiến Dân, rất hợp với địa chỉ của bệnh viện tâm thần này, theo tư liệu thì bệnh viện tâm thần này là do ông ta thành lập và điều hành. Khi người nhà của bệnh nhân tâm thần phát hiện trên cơ thể bệnh nhân có dấu vết của nhiều lần bị giật điện nên đã nghi ngờ ông ta bạo hành bệnh nhân. Đến nay, sự thật đã hoàn toàn bại lộ, những bệnh nhân chết một cách bí ẩn đều bị ông ta mang đi làm thí nghiệm trên cơ thể người, so với việc đó thì điện giật và bạo hành còn có thể coi là nhẹ nhàng.
Gương mặt Lưu Kiến Dân không có chút cảm giác tội lỗi vì đã giết người tàn nhẫn như vậy, chỉ có hối hận. Hối hận vì thí nghiệm của bản thân vẫn chưa hoàn thành và nhân loại sẽ mất đi một công trình nghiên cứu tâm thần học có giá trị nhất trên thế giới. Sự điên cuồng chẳng hề ăn năn của ông ta giống hệt với Miêu Kim Nguyên.
Tuổi tác của Lưu Kiến Dân khá cao, trong ghi chép của cơ quan chính quyền thì hiện tại đã bảy mươi ba tuổi. Ông ta bị còng tay và bị một viện cảnh sát giữ chặt.
Tầng hầm là địa điểm phạm tội chính của ông ta, có một cơ quan ẩn giấu ở trong cùng, nó được kết nối với một hồ chứa dung dịch formalin, hiện tại chất lỏng đã cạn sạch chỉ còn lại một đống xương trắng.
Tiểu Kỳ đeo găng tay nhảy xuống hồ, ngồi xổm xuống kiểm tra xương cốt, sau đó ngước mắt lên nói với Tô Dao: “Chỗ này đã xác nhận, ít nhất là có mười bảy, mười tám thi thể.”
Tô Dao quay đầu liếc nhìn Lưu Kiến Dân một cái, Lưu Kiến Dân rụt cổ lại, giọng nói vừa già nua vừa lạnh lùng: “Đã qua nhiều năm như vậy, tôi quên lâu rồi. Dù sao thì chỉ cần chết rồi thì chẳng còn giá trị y học nào nữa, khi đó tôi đều sẽ ném cả vào đây.”
Tô Dao cười lạnh một tiếng: “Giá trị y học?”
“Một người đến sinh mệnh còn không biết quý trọng thì có xứng đáng được bàn luận về giá trị y học không?”
Cũng giống như Miêu Kim Nguyên, chẳng hề biết quý trọng sự sống, thì nói gì đến thành tựu nghệ thuật.
Sau khi xác định được hiện trường, Lưu Kiến Dân bị áp giải ra khỏi bệnh viện tâm thần, ông ta vùng vẫy vô cùng không cam tâm: “Chỉ còn chút nữa thôi, một chút nữa thôi thì nghiên cứu của tôi sẽ hoàn thành, mấy người bắt tôi là đang làm cản trở sự tiến bộ của tâm thần học y học đối với loài người!”
Hứa Gia Hải đang lật một cuốn sổ dày cộp được tìm thấy tại nơi ở của Lưu Kiến Dân trong bệnh viện tâm thần.
Tô Dao cầm lấy xem qua một lượt: “Bên trong viết những gì thế, là mấy lời điên cuồng phải không?”
Hứa Gia Hải đẩy cặp kính màu vàng lên, đóng lại cuốn sổ đã gần rách nát: “Ông ta đích thị là một lão điên, nhưng cũng là thiên tài, sau này hãy cất giữ cuốn sổ này đi.”
Hàm ý chính là, bên trong thực sự có rất nhiều thành tựu về mặt tâm thần học, nhưng nguồn gốc có được những số liệu này không trân chính, nên không thể công bố hay phát biểu ra ngoài.
“Hahaha.” Cách đó không xa có tiếng cười truyền đến, Tào Lỗi đi tới, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cuốn sổ trên tay Hứa Gia Hải, giọng nói đầy hưng phấn: “Tôi đã nói rồi mà, chắc chắn có kết quả thí nghiệm trên cơ thể con người.”
Vì Tào Lỗi không phạm tội nên không bị còng tay.
Hứa Gia Hải liếc nhìn Tào Lỗi, Tô Dao nhanh chóng nói qua thân phận của Tào Lỗi với Hứa Gia Hải: “Anh ta là một bác sĩ thần kinh, là người theo chí hướng của Lưu Kiến Dân, trên danh nghĩa tham gia kịch bản chết chóc này là để tìm kiếm kết quả thí nghiệm của Lưu Kiến Dân.”
Hứa Gia Hải đột nhiên nở nụ cười: “Anh ta nói mình là bác sĩ thì đúng là bác sĩ à?”
Lúc đầu, Tô Dao gặp Tào Lỗi tại cổng bệnh viện tâm thần, dáng vẻ và cách ăn nói của anh ta hoàn toàn bình thường, đeo kính màu vàng tiêu chuẩn của bác sĩ, tự giới thiệu mình là bác sĩ, thậm chí trên người còn có mùi thuốc khử trùng mà rất nhiều bác sĩ đều có. Tô Dao không chút nghi ngờ, tưởng rằng anh ta là một bác sĩ nghiện nghiên cứu y học nên có chút điên cuồng mà thôi.
Sự xuất hiện của Tào Lỗi đột nhiên thu hút sự chú ý của Lưu Kiến Dân, Lưu Kiến Dân nhìn Tào Lỗi như thể nhìn vào cơ thể thí nghiệm đang nằm trên bàn phẫu thuật của mình, ánh mắt đột ngột phát sáng, giống như một dạng hồi tưởng nào đó sẽ xuất hiện ở một người cận kề với cái chết.
Tào Lỗi đi về phía Lưu Kiến Dân, một viên cảnh sát hình sự cố gắng ngăn anh ta nhưng lại bị ánh mắt của Tô Dao chặn lại.
Lưu Kiến Dân nhìn chằm chằm vào Tào Lỗi: “Bọn họ đều không tin tôi, tất cả là một lũ ngốc, anh có tin tôi không?”
Tào Lỗi gật đầu lia địa: “Tôi cũng là một bác sĩ thần kinh, đã nghe danh thầy từ lâu, nguyện vọng cả đời này chính là được kế thừa ý niệm cùng học thức của thầy.”
Lưu Kiến Dân cười lớn, vì tuổi đã cao nên cười đến ho khan, trong phổi phát ra tiếng “khụ khụ”, như chiếc ống bô bị gãy: “Tốt quá, tốt quá rồi, đã có người kế vị rồi.”
“Sau này anh tới thăm tôi, tôi sẽ truyền lại nghiên cứu của cả đời mình cho anh, anh phải tiếp tục hoàn thành công việc còn dang dở của tôi!”
Ông ta không dám nói thẳng trước mặt cảnh sát, nhưng ý tứ rất rõ ràng, muốn để Tào Lỗi kế thừa áo bào của mình, thành lập một phòng thí nghiệm đầu tiên trên cơ thể con người.
Đôi mắt nhỏ, con ngươi mờ đục của ông ta nhìn về phía Tô Dao, phát ra tiếng cười hung dữ: “Mấy người bắt tôi lại thì đã làm sao, bắn chết tôi thì thế nào, thần hồn của tôi sẽ mãi mãi không bao giờ chết.”
Lưu Kiến Dân nhẹ nhõm nhìn người kế nhiệm của mình: “Anh ta không phạm pháp, cảnh sát mấy người chẳng thể bắt anh ta, anh ta nhất định có thể thành công, chắc chắn có thể!”
Tào Lỗi vui mừng vì được vị lãnh đạo thần kinh học của mình tán dương, “rầm” một tiếng, anh ta quỳ xuống trước mặt Lưu Kiến Dân, thề rằng sẽ tiếp tục công trình nghiên cứu sau khi ông ta chết.
Lưu Kiến Dân lại bật cười như ống bô bị vỡ: “Ta thằng rồi, ta thắng rồi!”
Triệu Dương từ hoa viên đi vào, đưa điện thoại của mình cho Tô Dao: “Đội trưởng Tô, người chị bảo điều tra đã điều tra ra rồi ạ.”
Tô Dao nhận lấy nhìn qua, đập vào mắt là tấm ảnh chứng minh thư của Tào Lỗi, anh ta không đeo kính, mặc một chiếc áo bệnh viện sọc xanh trắng, bên cạnh có một dòng chữ viết hoa in đập:
Bệnh viện thần kinh số hai Vân Giang.
Bệnh nhân từng là điều dưỡng trước khi nhập viện, bị bệnh hoang tưởng nặng, không phân biệt được đâu là ảo giác đâu là thực tại, ngày x tháng x đã trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
Triệu Dương cho biết: “Đã thông báo với gia đình và nhân viên của bệnh viện tâm thần nơi Tào Lỗi ở, xe của bọn họ đang trên đường tới ạ.”
Tô Dao: “Trước tiên hãy khống chế anh ta lại đã, đề phòng lên cơn điên lại làm hại đến người khác.”
Viên cảnh sát hình sự bên cạnh liền giữ lấy Tào Lỗi, khống chế anh ta, lôi ra khỏi bệnh viện tâm thần mặc cho anh ta ra sức vùng vẫy kêu khóc.
Tô Dao quơ quơ màn hình điện thoại trước mặt Lưu Kiến Dân: “Nhìn cho rõ đi, anh ta chỉ là một điều dưỡng, sự nghiệp của ông đã kết thúc hoàn toàn, ông thua rồi.”
Lưu Kiến Dân trợn to mắt nhìn vào màn hình điện thoại và hét lớn: “Không thể, không thể nào!”
Tô Dao cảm thấy âm thanh của Lưu Kiến Dân quá ồn ào, nên liếc nhìn về phía viên cảnh sát đang giữ ông ta: “Dẫn đi đi.”
Lưu Kiến Dân và Miêu Kim Nguyên đều bị áp giải vào xe cảnh sát sau khi xác định hiện trường, còn Tô Dao và những người khác thì tiếp tục xử tại lý hiện trường.
Trần Ngân Hà lấy một chai nước suối trong xe đi đến chỗ Tô Dao, bổn cũ soạn lại, diễn trò làm nũng tỏ vẻ thảm hại: “Tôi khát rồi.”
Tô Dao cúi đầu sắp xếp các túi vật chứng, không thèm liếc anh lấy một cái: “Tôi bẩn, tìm người khác mở đi.”
Trong hầm anh đã hỏi cô có tin anh hay không, cô rất muốn tin anh, nhưng anh đã cho cô những gì, chỉ là một chiếc điện thoại bị ngâm trong dung dịch formalin. Khi cô hỏi anh trong điện thoại của Sơ Tuyết có gì mà cô không thể xem, tại sao anh nhất định phải gấp rút phá huỷ nó trước khi cảnh sát đến thì anh lại im lặng. Nếu như đến cả sự trung thực cơ bản cũng không làm được thì đâu còn gì để nói.
Hứa Gia Hải đi tới, vỗ lên vai Trần Ngân Hà: “Xe của Đường Chu đến rồi, đón cậu tới bệnh viện kìa, đi thôi.”
Trần Ngân Hà lên xe, nhưng không cho ai đóng cửa sau vào, anh đang nhìn Tô Dao. Có vẻ cô rất bận, anh không dám hy vọng cô lại đi cùng xe với mình như lần trước, chỉ mong cô quay lại nhìn mình một cái mà thôi.
Đường Chu nhìn thời gian: “Anh Trần, nên đi rồi.” Sau đó, cửa xe bị cưỡng chế đóng lại.
Trần Ngân Hà vẫn cố chấp nhìn Tô Dao, đến khi cánh cửa đóng vào, lại bò bên cửa sổ để nhìn cô, cứ thế cho đến khi chiếc xe chạy đến con đường bên cạnh bệnh viện tâm thần cô cũng không ngoảnh lại nhìn anh lấy một cái. Anh lấy điện thoại ra gọi cho cô, nhưng mới đổ được hai hồi chuông đã bị dập máy. Anh biết, lần này cô giận thật rồi, là kiểu giận chẳng thể dỗ dành.
Vụ án gây chấn động lớn, cứ thế cho đến rạng sáng hôm sau mọi công tác xử lý tại hiện trường mới hoàn thành, Tô Dao cởi găng tay, vặn mở một chai nước, ngửa đầu lên uống hết hơn nửa chai, rồi lau mồ hôi trên trán.
Một viên cảnh sát hình sự cầm lấy chiếc áo khoác màu xám trên nóc xe: “Áo của ai đây, đến nhận này, còn lấy không thế, không thì tôi vứt đi đó.”
Tô Dao ném chai nước vào trong xe cảnh sát: “Của tôi, đưa cho tôi.”
Trở về văn phòng Cục Công an thành phố cũng chẳng được nhàn rỗi, liên tiếp thẩm vấn Lưu Kiến Dân và Miêu Kim Nguyên, cộng thêm công việc chưa hoàn thành dồn dập ập đến, cứ thế bận tới tận tối mới có thời gian để thở.
Cô chê về nhà mất thời gian nên dự định ở lại phòng trực ban của Cục thành phố ngủ một giấc. Hai ngày một đêm không ngủ, Tô Dao vừa mệt vừa buồn ngủ, nhưng nằm lên giường lại chẳng thể chợp mắt. Chiếc áo khoác của Trần Ngân Hà vắt trên ghế cạnh đầu giường, Tô Dao đứng dậy, dùng nước lạnh giặt qua, rồi phơi ngoài ban công, sau đó mới quay lại giường ngủ.
Cô chỉ ngủ khoảng hai, ba tiếng đồng hồ là tỉnh, mặc lại quần áo rồi ra khỏi phòng trực ban. Hai giờ sáng, gió rất lạnh, Tô Dao kéo khoá áo khoác lên, lái xe đến bệnh viện Đồng Nhã.
Trần Ngân Hà có một phòng bệnh riêng tại bệnh viện này, cho dù anh không nằm viện thì phòng bệnh đó cũng để không cho anh, anh không có thói quen ở cùng phòng với người khác bao gồm cả phòng bệnh.
Tô Dao đứng dưới lầu nhìn lên cửa sổ phòng bệnh, bên trong có ánh sáng yếu ớt, có lẽ là của đèn ngủ. Cô đứng dưới lầu một lúc, không dự định lên trên và chuẩn bị quay người trở về.
Đường Chu ra khỏi toà nhà khoa nội trú, nhìn thấy Tô Dao: “Cảnh sát Tô.”
Tô Dao đáp lại: “Bác sĩ Đường.”
Đường Chu nhìn cô: “Đến rồi mà không lên thăm chút sao?”
Tô Dao: “Không.”
Trong lòng Đường Chu đã hiểu, chẳng trách lần nhập viện này Trần Ngân Hà khác hẳn mọi lần, trước đó các y tá trong bệnh viện nói chuyện với anh, anh đều sẽ nói cười trêu đùa mọi người vài câu, nhưng lần này lại hoàn toàn trầm mặc, đến cả hoa khôi bệnh viện được yêu thích nhất cũng không dám quấy rầy anh. Hoá ra là cãi nhau với bạn gái.
Đường Chu lộ ra vẻ mặt lo lắng, nói: “Tôi vừa tới kiểm tra phòng bệnh, tình hình của anh ấy không mấy ổn.”
Tô Dao cau mày: “Chẳng phải nói không cần vào phòng vô trùng sao, tại sao lại không ổn?”
Đường Chu: “Cô lên nhìn sẽ biết.” Anh ta nói xong liền cầm theo sổ kiểm tra phòng rời đi.
Tô Dao do dự hết lần này đến lần khác, cuối cùng quyết định lên phòng bệnh xem anh đã chết hay chưa.
Bước ra khỏi cửa thang máy quen thuộc, Tô Dao nhìn thấy hai người đứng trước cửa phòng Trần Ngân Hà. Một trong hai người giơ thẻ cảnh sát của mình lên: “Chúng tôi đến từ thành phố Nam An, bên phía cảnh sát Trần có một vài vấn đề chưa giải thích rõ ràng, đợi khi nào anh ấy giải thích xong chúng tôi sẽ lập tức rút về.”
Tô Dao cẩn thận đánh giá hai người trước mặt, tuổi tác đều không cao, thể lực tốt, cách nói chuyện và làm việc đều rất chuẩn mực. Cạnh tủ kế bên có một chiếc túi hành lý và một chiếc vali để trên lưng ghế, có lẽ bọn họ vừa mới đến nơi và chưa có thời gian sắp xếp đồ đạc.
Sơ Tuyết được áp giải ngay đến tổ chuyên án chống xã hội đen thành phố Nam An, chắc hẳn cô ta đã nói điều gì đó với tổ chuyên án, khiến cảnh sát liệt Trần Ngân Hà vào diện tình nghi.
Tô Dao không hài lòng, nói: “Cô đại tiểu thư xã hội đen đói do chính tay Trần Ngân Hà lên kế hoạch bắt được, nếu anh ấy có vấn đề sẽ hoàn toàn không thể đưa cô ta đến chỗ bọn anh.”
Viên cảnh sát vừa xuất trình thẻ cho biết: “Chúng tôi cũng không coi anh ấy là nghi phạm, nhưng có một số vấn đề cần được giải thích rõ ràng.”
Tô Dao nhướng mày: “Sơ Tuyết… Minh Nguyệt đã nói gì với các anh? Những lời cô ta nói có bằng chứng hay không?”
Cảnh sát canh gác trả lời: “Chúng tôi đang điều tra.”
Tô Dao lạnh giọng nói: “Ừm, vậy điều tra thế nào rồi?”
Viên cảnh sát canh gác: “Xin lỗi, tạm thời cô không có thẩm quyền được biết.”
Tô Dao đưa thẻ cảnh sát của mình ra: “Tôi là cấp trên trực tiếp của anh ấy, vậy mà cũng không có thẩm quyền sao?”
Viên cảnh sát canh gác: “Vụ án thuộc về tổ chuyên án chống xã hội đen thành phố Nam An, cô thực sự không có thẩm quyền.”
Hai viên cảnh sát này cũng là làm theo mệnh lệnh, Tô Dao không muốn làm khó họ, đành xua tay: “Tôi vào trong thăm nom một chút vẫn được chứ?”
Viên cảnh sát canh gác: “Đương nhiên là được.”
Tô Dao liếc nhìn hai người họ một cái: “Đừng có đứng ngay ngắn trước cửa phòng người ta như vậy, ai không biết còn tưởng bên trong đang nhốt phần tử phạm tội ghê gớm nào đó mất, bên kia chẳng phải có ghế sao, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi.”
Tô Dao kiễng chân nhìn vào phòng qua ô cửa kính. Trần Ngân Hà đã ngủ, anh nằm nghiêng cuộn tròn người trên giường, mắt nhắm nghiền không hề đụng đậy, trên người phủ một lớp chăn bông dày màu trắng như tuyết.
Một trong hai người máy Thất Thượng và Bát Hạ đang cầm trên tay quyển truyện cổ tích và đã chuyển sang trạng thái ngừng hoạt động. Con còn lại hai mắt phát ra ánh sáng màu xanh lục, sau khi giúp Trần Ngân Hà vén chăn bông, cũng lập tức rơi vào trạng thái ngừng hoạt động.
Tô Dao không dự định vào, đang chuẩn bị quay người rời đi thì thấy Trần Ngân Hà lật người khiến nửa chiếc chắn rơi xuống cạnh giường. Thất Thượng và Bát Hạ lại như chết rồi, hoàn toàn không cảm nhận được nó, nên không có động tĩnh gì.
Tô Dao nhìn chằm chằm vào hai người máy vài giây, sau đó đẩy cửa bước vào, nhặt chăn bông đắp lên người Trần Ngân Hà, đồng thời liếc nhìn thiết bị theo dõi khả năng sinh tồn khác nhau trên đầu giường, ngoài việc huyết áp của anh có hơi thấp ra thì những chỉ số khác có thể coi là bình thường.
Đột nhiên một thiết bị theo dõi phát ra tiếng píp, số liệu bên trên bắt đầu nhấp nháy đèn đỏ, Tô Dao hoảng hốt vội vàng thăm dò hơi thở của Trần Ngân Hà. Anh ngừng thở rồi!
Trong lòng cô toát ra một tầng mồ hôi lạnh, cô dùng ngón tay vỗ nhẹ lên bên má lạnh băng của anh, vừa lên tiếng liền phát hiện giọng nói của mình đã run rẩy không thể kiềm chế nổi: “Trần Ngân Hà, tỉnh lại đi, đừng chết, mau tỉnh lại!”
Cổ tay cô đột nhiên bị một một bàn tay to lớn khô ấm nắm chặt, lại bị lực kéo khiến cả người ngã lên giường bệnh, đè trên người anh, chóp mũi run rẩy chạm vào chóp mũi anh. Dưới ánh đèn ngủ màu cam, cô nhìn thấy đôi mắt đang mở của người đàn ông, nó tối đen đến mức không thể nhìn thấy đáy và dường như lại được lấp đầy bởi một ánh sao sáng tỏ.
Anh ôm chặt cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, trầm giọng nói: “Sao không trả lời tin nhắn wechat của tôi, không trả lời điện thoại của tôi?”
Anh dụi dụi chóp mũi vào mũi cô, giọng nói mỗi lúc một thấp, trách móc cô, giận dỗi cô: “Sao bây giờ mới tới?”
Không đợi cô lên tiếng, anh đã lật người đè cô xuống dưới, hung hăng cắn lên môi cô. Cơ thể người đàn ông vừa nóng vừa nặng, Tô Dao bị đè đến chẳng thở nổi, môi bị một tầng mềm mại bao phủ, tiếp đến là đau đớn, cô nếm được mùi máu tanh do môi bị cắn rách.
Cô dùng lực đẩy mạnh anh một cái, nhưng không biết anh lấy sức lực từ đâu mà không hề bị di chuyển. Cô vừa xấu hổ vừa tức giận, mặt mũi đỏ bừng, giận đến mức cố gắng cắn mạnh một cái vào môi anh, với ý định để anh cảm nhận được đau đớn sẽ rời khỏi người cô.
Nhưng cơn đau đã kích thích bản chất cầm thú trong xương cốt người đàn ông, nhân lúc cô cắn anh, anh đã cạy miệng cô ra, đưa chiếc lưỡi dài vào móc lấy đầu lưỡi cô, như thể con sói hung dữ đã bị bỏ đói ba ngày ba đêm đang nuốt chửng con mồi của nó. Muốn huỷ hoại, muốn chiếm hữu.
Tô Dao hụt hơi, cô chưa từng nhìn thấy mặt này của anh, tàn bạo và thô lỗ, cô bị anh làm đau, cô không thoải mái. Cô vùng vẫy muốn thoát ra, nên giơ tay tát anh một cái: “Đồ hạ lưu vô sỉ, đồ không biết xấu hổ!”
Thiết bị theo dõi khả năng sinh tồn trên đầu giường đã trở lại bình thường, anh hoàn toàn không ngủ, mà ra lệnh cho Thất Thượng và Bát Hạ giả mạo số liệu máy móc để dẫn dụ cô đến gần anh.
Trần Ngân Hà sờ sờ một bên mặt bị đánh, nuốt hết vị máu tanh trong miệng xuống bụng, nhìn đôi môi đỏ mọng vì bị hôn của cô, khẽ cười một tiếng: “Xứng đáng.”
Tác giả có lời muốn nói: “Aaaa…”
Thiên: “Aaaaa….”
Ở chương 55 Thiên nhầm cái xác bị biến thành hình nộm rơi trên sân là của Tiểu Phong, nhưng hôm nay edit chương này thấy nội dung không khớp, nên lật raw ra đọc lại mới phát hiện là nhầm :)))
[1]
Quả Sơn Trà dại (Ảnh minh hoạ).