Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 58

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 58
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 58: Thời kỳ đỉnh cao nhan sắc của anh.

Nghe thấy lời của Trần Ngân Hà, Tô Dao ngước lên nhìn Sơ Tuyết, ánh mắt dò xét, vô thức tiến lại gần Trần Ngân Hà.

Sơ Tuyết khẽ nở nụ cười dịu dàng, nhìn chằm chằm vào mặt Trần Ngân Hà: “Anh nói cái gì, sao tôi không hiểu?”

Trần Ngân Hà từ dưới sàn đứng dậy, nhặt chiếc áo sơ mi trắng lên: “Mối hận thù giữa tôi và cô không cần thiết phải làm liên luỵ đến người khác, hôm nay chúng ta hãy kết thúc tại đây đi.”

Tô Dao mơ hồ đoán được Trần Ngân Hà và Sơ Tuyết đã biết nhau từ trước, cô chỉ không biết rốt cuộc mối quan hệ giữa họ là gì, nói một câu không đầu không đuôi như vậy quả thực cô không có cách nào đoán ra.

Tô Dao quay sang nhìn Trần Ngân Hà: “Rốt cuộc hai người có quan hệ gì?”

Vẻ mặt dịu dàng và mềm mại trên khuôn mặt Sơ Tuyết đã bị thay thế bằng sự ngoan cố, cô ta vuốt vuốt mái tóc dài buông xõa, khẽ cong môi mỉm cười, lộ vẻ phong tình: “Tình nhân, chúng tôi là mối quan hệ tình nhân.”

Tô Dao không nhìn Sơ Tuyết nữa mà chỉ nhìn Trần Ngân Hà, cô đang đợi anh lên tiếng.

Trần Ngân Hà nhướng mắt: “Chẳng có mối quan hệ tình nhân nào cả, chỉ có mối quan hệ giữa cảnh sát và phần tử tội phạm.”

Nghe đến đây Tô Dao lập tức hiểu ra, người phụ nữ trước mặt mình chính là con gái của lão đại trùm xã hội đen trong truyền thuyết, tên là Minh Nguyệt, Sơ Tuyết có lẽ là biệt danh của cô ta. Và những gì cô ta vừa nói, cuộc gặp gỡ đầu tiên trong trận tuyết đầu mùa chắc hẳn là khi cô ta chặn đường bắt Trần Ngân Hà đi.

Biết là không nên nhưng trong lòng Tô Dao vẫn cảm thấy có chút chua xót, cảnh tượng lãng mạn khi bọn họ gặp nhau thật giống câu chuyện của nam nữ chính. Hai người có thân phận và lập trường tương phản, nhưng vẫn gặp nhau trong một khung cảnh đẹp đẽ nhất, còn diễn một màn kịch đại tiêu thư chặn đường bắt cóc trai đẹp. Cho dù anh là một cảnh sát tốt, trong tim phân biệt rõ ràng chính tà, nhưng chắc vẫn khó mà quên được cảnh tượng tuyết rơi đó nhỉ?

Sơ Tuyết nhìn Trần Ngân Hà, ánh mắt lưu luyến vô hạn, âm thanh nhẹ nhàng như ánh nắng ấm áp mùa đông: “Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không, hôm đó tuyết rơi dày đặc.”

Trần Ngân Hà khẽ cong môi: “Nhớ.”

Trái tim Tô Dao dâng lên một đợt chua xót, đúng như cô nghĩ, anh thực sự còn nhớ, cô ta quả thật là một phần ký ức sâu đậm trong anh, là thứ mà một người đến sau như cô chẳng thể nào xoá bỏ. Cô cảm thấy mình thật ích kỷ, cô không thể tha thứ cho người đàn ông mà mình có cảm tình cùng người phụ nữ khác có đoạn ký ức cho dù cô làm thế nào cũng chẳng thể nào chạm tới.

Đồng thời, cô cũng rất ngưỡng mộ Sơ Tuyết, cô ta miêu tả cảnh tượng lần đầu gặp gỡ của họ đẹp đẽ như vậy, lãng mạn như vậy và đã thành công cắm cái gai vào trái tim cô, khiến cô nuốt xuống không được, nhổ ra cũng chẳng xong.

Sơ Tuyết nở nụ cười, ánh mắt sáng đến đáng sợ: “Em biết anh sẽ không thể quên mà.”

“Đương nhiên là tôi không thể quên.” Trần Ngân Hà liếc nhìn Sơ Tuyết một cái, trong mắt hiện lên sự ghê tởm không thể che giấu: “Bởi vì cô thực sự rất đáng ghét.”

“Vốn dĩ tôi chẳng thèm để ý tới cô, nhưng cô đã làm rơi chiếc kẹo trên tay tôi, đó là loại có mùi vị tương tự nhất với vị kẹo trong ký ức mà tôi khó khăn lắm mới tìm được.” Một người đàn ông cao một mét tám mươi mấy bỗng nhiên biến thành đứa trẻ thích ghi thù, hận đến ngây thơ cũng thật tàn độc: “Cô thật sự vô cùng đáng ghét.”

Anh không nhớ cảnh tượng đó vì trận tuyết, mà là vì chiếc kẹo. Không có vẻ đẹp và lãng mạn nào hết, chí có lòng hận thù vì bị đánh mất chiếc kẹo. Nào ai có thể ngờ, nào ai dám nghĩ tới, cả băng đảng xã hội đen bị diệt vong chỉ vì vỏn vẹn một viên kẹo vị đào.

Nếu ngày hôm đó, chiếc kẹo của anh không bị cô ta làm rơi, thì với thân thủ của mình, anh hoàn toàn có thể thoát thân khỏi tay cô ta. Anh đã ghi hận, mới để mặc cho cô ta bắt đi, dự tính đã đến rồi thì sẽ thâm nhập tới cùng, rồi lật toàn bộ gia tộc của cô ta ra ngoài ánh sáng. Đó là bi kịch do một viên kẹo dẫn đến.

Đột nhiên Tô Dao cảm thấy vui vẻ hẳn lên, trước giờ cô chưa từng chứng kiến một người đàn ông ghi thù lại đáng yêu như vậy. Bỗng nhiên Tô Dao nghĩ mình thật may mắn khi là người cho anh chiếc kẹo đó, chứ không phải là người đánh rơi chiếc kẹo của anh, nếu không người phải nhận sự trả thù chính là cô.

Tô Dao lén lút nhìn Trần Ngân Hà một cái, thực ra kiểu người như anh rất đáng sợ, một khi đắc tội với anh bị anh ghi thù, thì anh sẽ giết sạch của nhà người đó.

Có thế nào thì Sơ Tuyết cũng chẳng ngờ tới cô ta bắt được Trần Ngân Hà đi chính là đang dẫn theo con sói hung ác nhất vào nhà mình, rồi việc cả gia đình cô ta bị xoá sổ hoá ra lại chỉ vì một viên kẹo. Điều khiến cô ta oán hận nhất chính là bức tranh đẹp đẽ, lãng mạn nhất trong trí nhớ của cô ta lại trở thành hận thù trong mắt anh, trong đôi mắt anh chẳng có bất cứ thứ gì khác ngoài viên kẹo đó.

Nụ cười trên khuôn mặt Sơ Tuyết đã chẳng thể duy trì được nữa, cô ta không cam tâm: “Chẳng phải chỉ là một viên kẹo thôi sao, có gì mà ghê gớm!”

Trần Ngân Hà xắn ống tay áo lên: “Cô không hiểu được đâu.”

Nếu không nhận được viên kẹo đó vào năm bảy tuổi, thì anh tuyệt đối sẽ không có được dáng vẻ như bây giờ, rất nhiều khả năng sẽ giống như Chu Vũ Trần, thậm chí còn điên rồ hơn anh ta, tồi tệ hơn anh ta.

Khi ấy anh đã chuẩn bị rất lâu, một đứa trẻ bảy tuổi giống con quái vật u ám đáng sợ, vẽ lên một kế hoạch giết người cẩn thận, tất cả các đạo cụ đều đã chuẩn bị xong, chỉ đợi người đàn ông giam cầm anh và mẹ xuất hiện thì anh sẽ dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất để giết chết ông ta. Cũng giống như anh tra tấn, giết chết một con mèo vậy.

Sau đó, anh đã gặp cô gái nhỏ ấy, anh cướp chiếc kẹo trên tay cô, lần đầu tiên anh được nếm thử vị ngọt, vẫn còn muốn ăn, nên mỗi ngày đều đứng bên cửa sổ đợi cô và hoàn toàn quên mất kế hoạch giết người của mình. Bởi vì anh biết, nếu giết chết ông ta thì anh sẽ biến thành một con quái vật thực sự, sẽ chẳng bao giờ có được đôi tay sạch sẽ để ăn kẹo nữa.

Có thể đối với người khác, hoặc thậm chí là cả bản thân Tô Dao khi còn nhỏ mà nói thì đó chỉ là một viên kẹo, nhưng đối với anh thì tuyệt đối không phải. Vô tình cứu rỗi vẫn là cứu rỗi.

Sơ Tuyết đắm chìm trong thế giới của riêng mình, hét lớn: “Em không tin, em không tin anh không có chút tình cảm nào với em!”

Hầu như tất cả những người đàn ông đã gặp cô ta đều sẽ phải quỳ dưới chân váy của cô ta, chỉ cần cô ta muốn và khẽ chỉ tay, thì bọn họ sẽ như con chó nằm rạp trước mặt cô ta và cảm thấy vô cùng vinh hạnh khi được cô ta liếc nhìn một cái.

Sơ Tuyết sờ sờ gương mặt mình, nghiêng đầu nhìn Trần Ngân Hà: “Anh nói anh không có chút cảm tình nào với em, vậy tại sao lại nhận ra em ngay từ cái nhìn đầu tiên, nếu không có tình cảm với em thì sao có thể nhận ra em?”

Để tiện hành động, vì sống để báo thù cho gia tộc, để ngăn cản việc cảnh sát vẽ lại được chân dung rồi truy nã, cô ta đã làm phẫu thuật chỉnh hình, biến bản thân mình thành một diện mạo khác, còn làm tình nhân của một nhân vật nổi tiếng, cũng chính là người cậu mà cô ta từng nói đến.

Cô ta như mất trí, không ngừng khẳng định tình cảm của Trần Ngân Hà đối với mình: “Anh có thể nhận ra em từ cái nhìn đầu tiên, vậy chắc chắn là thích em, chỉ vì anh là một cảnh sát, nên không dám thừa nhận, có đúng không?”

Tô Dao vẫn luôn không lên tiếng, cô ngoảnh đầu sang nhìn Trần Ngân Hà, thấy anh khẽ cong môi, ngữ khí đầy mỉa mai đáp lại người phụ nữ đang bi thương và tuyệt vọng: “Nếu cô không phải là một người đặt tình yêu lên hàng đầu thì cũng không đến nỗi bị tôi lừa gạt rồi hại cả gia tộc tiêu tan.”

Tô Dao biết Trần Ngân Hà nói chuyện rất cay độc nhưng không ngờ lại đến mức này, chỉ với một câu nói nhẹ nhàng đã quy hết tội lỗi giết hại cả gia đình đổ toàn bộ lên đầu Sơ Tuyết, việc này đặt lên người bất cứ ai cũng không thể chịu đựng nổi.

Dấu vết dịu dàng cuối cùng trên gương mặt Sơ Tuyết cũng đã phai mờ, thay vào đó là sự căm hận vô cùng, cô ta ngước mắt lên nhìn Trần Ngân Hà, giọng nói lạnh lùng như rắn độc chui ra từ địa ngục: “Cả gia đình tôi đều đã chết rồi, tôi cũng chẳng có ý định sống đơn độc một mình, cho dù tôi có chết cũng phải lôi anh theo cùng, khiến anh đời đời kiếp kiếp đừng mong rời xa tôi.”

Tô Dao nghĩ đến lời Chu Tiểu Nghiên, nói Xà Cạp nữ luôn ẩn mình trong bóng tối, mọi lúc mọi nơi đều mang theo con dao nạm đá quý màu hồng và xông ra ám sát Trần Ngân Hà bất cứ lúc nào, hoá ra là vì muốn chết cùng anh.

Tô Dao chắn trước mặt Trần Ngân Hà, ánh mắt như ngọn đuốc nhìn chằm chằm Sơ Tuyết: “Có vẻ như cô tự luyến hơi thái quá rồi đó, người ta không thích cô, cũng không muốn cùng chết với cô, cô bỏ cái ý định đấy đi.”

“Tôi thấy cô đang ghen tị phải không?” Sơ Tuyết nhìn Tô Dao, rồi tiến lên phía trước một bước: “Anh ấy ở bên cạnh tôi vẻn vẹn một năm, trong suốt một năm đó tôi và anh ấy chẳng lúc nào rời, chúng tôi cùng ăn, cùng ngắm hoa, cùng dạo phố, cùng mặc những bộ đồ đẹp đẽ nhất đi dự tiệc.”

Tô Dao quay đầu lại nhìn Trần Ngân Hà, giọng nói không lớn cũng chẳng nhỏ: “Sau này tôi sẽ tính sổ với anh.”

Trần Ngân Hà ấm ức: “Công việc yêu cầu mà.”

Nhiệt độ trong phòng ngày càng cao, anh cảm thấy hiện tượng mất nước trên cơ thể mình mỗi lúc một rõ rệt, phía cảnh sát có lẽ cũng sắp đến, nên phải nhanh chóng giải quyết Sơ Tuyết.

Trần Ngân Hà từ phía sau Tô Dao tiến lên, kéo cô sang một bên: “Đây là thù hận trước đây giữa tôi và cô ta, sớm muộn gì cũng phải giải quyết, để tôi.”

Sơ Tuyết lấy ra một con dao, những viên đá quý màu hồng trên tay cầm lóe lên dưới ánh đèn sáng đến chói mắt, lưỡi dao trắng sắc bén, cô ta nhìn Trần Ngân Hà sau lưỡi dao sáng quắc: “Tôi chết rồi anh cũng chẳng thể sống nổi.”

Tô Dao cảm thấy câu nói này có chút quen tai, nhớ ra thì nó giống hệt câu nói mà Trần Ngân Hà nói với cô khi ở trên tàu tại thôn Liễu Hà, có thể thấy cô gái Sơ Tuyết này yêu anh yêu đến chết đi sống lại.

Sơ Tuyết liếc nhìn quanh căn phòng kín mít, đồng thời cũng biết phía cảnh sát sắp tới nơi. Lần này, chẳng thể chạy nổi, đột nhiên cô ta nghĩ ra điều gì đó: “Anh cố ý phải không?”

Chắc chắn là anh cố tình dụ cô ta đến chỗ này, để cô ta chẳng còn đường chạy.

Cuối cùng Tô Dao cũng hiểu tại sao Trần Ngân Hà nhất định phải đến bệnh viện tâm thần này, là anh phát hiện ra Sơ Tuyết đang bám theo họ. Nhưng điều mà cô không hiểu là tại sao anh không bảo cô gọi nhóm Giang Bất Phàm sớm hơn một chút, tại sao phải kết thúc ân oán với Sơ Tuyết trước khi cảnh sát tới. Rốt cuộc là anh đang che giấu điều gì, liệu có phải Sơ Tuyết nắm được điểm yếu gì của anh hay không? Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà, cô chẳng thể nghĩ ra, cũng không dám nghĩ, một cảnh sát ngầm thì có điểm yếu gì có thể nằm trong tay nghi phạm?

Sơ Tuyết khẽ cười, nói với Tô Dao: “Cô không đứng cùng một thế giới với anh ấy.”

Nói xong lại nhìn Trần Ngân Hà, giọng điệu vui vẻ như thể cô ta chính là người giành chiến thắng: “Chúng tôi mới là cùng một loại người, đều là những kẻ biến thái, tâm lý méo mó bò ra khỏi địa ngục.”

Tô Dao không khỏi cắt ngang: “Anh ấy chưa từng bò ra từ địa ngục, mà là người trời hạ phàm.”

Vừa dứt lời, cô nghe thấy Trần Ngân Hà khẽ cười, là kiểu cười rất vui vẻ, anh nhấc tay lên nhẹ nhàng xoa đầu cô.

Tơ Tuyết nhìn Tô Dao: “Nếu không cô nghĩ xem tại sao anh ấy lại không gọi thẳng cảnh sát tới bắt tôi, mà nhất quyết phải nhốt tôi trong nơi kín cổng cao tường này.”

Tô Dao rũ mắt xuống, không lên tiếng, cô quả thực không biết: “Tôi chỉ hỏi cô một câu, những vết thương trên người anh ấy có liên quan gì tới cô hay không?”

Cô vén áo Trần Ngân Hà lên, nói với giọng gà mẹ bảo vệ đàn con: “Có phải do cô làm không?”

Sơ Tuyết không phủ nhận, nhưng từ chối nói ra lý do tại sao bản thân lại đối xử với anh như vậy.

Trần Ngân Hà: “Vì tôi không chịu ngủ với cô ta, cô ta thẹn quá hóa giận. Tôi vừa phải chui lủi để thăm dò tin tức, còn phải cố gắng giữ gìn trinh tiết của mình, nên chỉ đành nhịn nhục.”

Trần Ngân Hà kéo áo của mình, để lộ da một vết sẹo: “Mỗi một lần cô ta cầu xin được tôi yêu, bị tôi từ chối thì sẽ đánh tôi.”

Tô Dao: “Phải nhẫn nhục như vậy, anh vất vả rồi.”

Cuộc sống ngầm quả thực không đơn giản, chẳng dễ dàng gì để giữ gìn được trinh tiết của mình cũng là một loại khó khăn.

Sơ Tuyết cảm thấy bản thân phải nhận nhục nhã, anh chính là như vậy, thà để cô ta đánh còn hơn là lại gần cô ta. Mà cô ta thì yêu anh đến mê muội, cho dù cái mà anh cho tô ta chỉ là khuôn mặt lạnh lùng thì cô ta vẫn yêu anh.

Tô Dao gạt Trần Ngân Hà sang một bên: “Anh dựa vào đây nghỉ ngơi đi.”

Nói xong lại xắn ống tay áo lên: “Tiếp theo là việc giữa tôi và cô ta rồi.”

“Vừa rồi cô cũng đã nói, trước đây cho dù anh ấy chỉ mặc một chiếc áo sơ mi giữa đường tuyết rơi cũng không cảm thấy lạnh. Còn bây giờ thì sao, anh ấy bắt đầu mặc đồ nỉ lót lông, áo len và áo khoác dày cộp.” Tô Dao bước đến trước mặt Sơ Tuyết, khẽ dừng lại một chút: “Cơ thể anh ấy trở nên như vậy thì phải có người đứng ra chịu trách nhiệm.”

Sơ Tuyết hừ lạnh một tiếng: “Vậy thì cô phải đánh thắng tôi trước cái đã rồi hãy nói.”

Tô Dao liếc nhìn xung quanh phòng: “Phải nói trước, không được làm hại tới bất cứ người vô tội nào ở đây.”

Sơ Tuyết cong môi, một đại tiểu thư kiêu căng ngạo mạn như cô ta luôn khinh bỉ việc chiếm đoạt điều kiện của đối phương, nó quá mất mặt và khó coi.

Những người khác đã phát hiện sự bất thường của bọn họ từ lâu, Miêu Kim Nguyên và Tào Lỗi thì không muốn quan tâm, Phạm Hà và Kì Bác Nhiên lại chẳng dám để ý tới, tham gia vào cũng chỉ làm vướng víu thêm mà thôi.

Tô Dao liếc nhìn Kì Bác Nhiên ra hiệu cho anh ta bảo vệ Phạm Hà. Kì Bác Nhiên gật đầu, rồi đi đến bên cạnh bảo vệ Phạm Hà thật cẩn thận.

“Cảm sát Tô.” Phạm Hà hô lên một tiếng, lia con dao mình mang đến để giết Miêu Kim Nguyên dưới sàn: “Cô dùng cái này đi.”

Tô Dao nhặt lên: “Cảm ơn.”

Tô Dao và Sơ Tuyết đến một chỗ trống, Tô Dao quay lại nói với Trần Ngân Hà một câu: “Cái đồ ăn hại, nhìn mà xem, hai người phụ nữ vì anh mà chiến đấu, thời kì đỉnh cao nhan sắc của anh đến rồi!”

Trần Ngân Hà khẽ dừng lại một chút: “Không phải.”

“Khi còn học cấp ba, lớp chúng tôi có tới nửa số nữ sinh đều công khai tranh giành tôi, ít thì cũng phải có tới mười người đánh nhau trên sân vận động học thể dục, khiến Hứa Gia Hải chảy máu mắt vì ghen tị.”

Tô Dao: “…” Hiện tại cô không rảnh, đợi sau này sẽ tính sổ với anh từng cái từng cái một.

Adrenaline nội sinh [1] đã che đi sự khó chịu do khí nóng trong không khí của cô, cô không còn cảm thấy nóng cũng như khát nữa, mà chỉ cảm thấy nguồn năng lượng vô tận trên cơ thể mình.

Tô Dao nhảy lên, chủ động phát động tấn công, lần trước Chu Tiểu Nghiên có nói cô không thể đánh lại Xà Cạp nữ, bởi vì đối phương là một kẻ liều mạng, một tên điên. Sau này, cô sẽ cho Chu Tiểu Nghiên biết rốt cuộc ai mới là kẻ điên.

Sơ Tuyết có dáng người nhỏ nhắn, sức lực không bằng Tô Dao, nhưng lại hơn Tô Dao về tốc độ và khả năng né tránh. Rất nhiều lần đã tránh được đòn tấn công của Tô Dao.

Sơ Tuyết nắm chắc con dao trong tay, ánh mắt loé lên tia dữ tợn còn sáng hơn cả lưỡi dao: “Tôi đã giết người từ năm tám tuổi, phi tiêu đều dùng người sống làm bia.”

Tô Dao: “Cô đã từng nghe câu nói này hay chưa, phản diện luôn chết vì nhiều lời.” Cô vừa nói vừa vung mũi dao lên, một chém cắt đứt cả nắm tóc của Sơ Tuyết.

Những sợi tóc đen nhánh bay phấp phới theo làn gió rơi xuống đất, Sơ Tuyết chĩa mũi dao vào Tô Dao, chiến đầu với cô. Chiếc kệ trang trí bên cạnh bị va chạm khẽ rung lắc, những bình thuỷ tinh lớn nhỏ bên trên rơi xuống vỡ tan tành trên mặt đất. Áo của Tô Dao bị cứa một dao, may mắn là da thịt không bị thương, nếu không sẽ trúng độc trên lưỡi dao của đối thủ.

Tô Dao ra tay không chút nể tình, một dao chém trúng vào tay Sơ Tuyết, nhìn cô ta bằng ánh mắt đầy khinh thường: “Sao sáng, Trăng tỏ.”

Tiếp đến là xoay người tung cú đá, rồi cong môi khẽ cười: “Tuyết đầu mùa, lần đầu gặp mặt.”

Rồi lại gạt dao qua cằm Sơ Tuyết: “Đâu có hay bằng nước mùa thu ôm chặt Ngân Hà.”

Đó là lý do tại sao cô lại lấy biệt danh của mình là Thu Thuỷ, cô phải đánh bại Sơ Tuyết mới được, bằng bất cứ giá nào.

Sau một trận đánh nhau kịch liệt, Tô Dao lợi dụng lúc Sơ Tuyết không phòng bị, đã túm cổ Sơ Tuyết từ phía sau, giơ chân đá vào cổ tay cô ta, “keng” một tiếng, con dao trên tay Sơ Tuyết rơi xuống đất.

Thắng bại đã rõ, Tô Dao nhặt một sợi dây bên cạnh lên chuẩn bị trói Sơ Tuyết lại, đợi đến khi cảnh sát tới nơi sẽ áp giải cô ta đi: “Cái gì mà đại tiểu thư thế giới ngầm, tôi thấy cũng chỉ đến thế mà thôi.”

“Còn cái gì mà người đẹp Xà Cạp, mất đi tay sai của gia đình thì cô chẳng là cái mẹ gì cả.”

Nói thì như vậy, nhưng trong lòng Tô Dao rất rõ bản thân mình chỉ thắng trong gang tấc, trên người cô cũng nhận lấy không ít thương tích. Riêng phần xương sườn suýt chút nữa thì gãy, không trúng độc của Sơ Tuyết đã là quá may mắn rồi.

Sơ Tuyết nhân khoảnh khắc Tô Dao đến chỗ Phạm Hà lấy dây thừng đã nhóm chân nhặt một mảnh thuỷ tinh dưới đất lên, chỉ cần để cô ta lấy được mảnh thuỷ tinh đó, thì cô ta có thể cắt đứt cổ cô.

Lại chỉ nghe một tiếng “đốp”, mảnh thuỷ tinh bị một vật gì đó tương tự như đá đập bay xuống đất. Nó đến từ phía Trần Ngân Hà, Sơ Tuyết tức giận trợn to hai mắt: “Hai đánh một thì có bản lĩnh gì chứ, đáng khinh, vô sỉ.”

Trần Ngân Hà bước lên phía trước, không chút xấu hổ khi bị mắng chửi: “Chẳng lẽ đây là ngày đầu tiên cô quen biết tôi sao?”

Nếu không đủ độ hèn hạ thì sao có thể thăm dò tin tức được từ cô ta chứ?

Tô Dao trói Sơ Tuyết xong, liền nhặt con dao dưới đất cất đi, rồi ngước lên nói với Trần Ngân Hà: “Anh định xử lý cô ta thế nào?”

Trần Ngân Hà: “Giao cho tổ chuyên án quét xã hội đen năm đó của thành phố Nam An.”

Sơ Tuyết bật cười: “Anh dám giao tôi cho cảnh sát, không sợ tôi nói gì với cảnh sát rồi kéo anh xuống nước sao?”

Đột nhiên tất cả đèn trong phòng vụt tắt, đồng thời khí nóng cũng không thổi vào nữa.

Máy phát điện cho Trần Ngân Hà làm hỏng cuối cùng cũng ngừng hoạt động, không còn bị nướng trong khí nóng, Tô Dao thở phào một hơi, hỏi trong bóng tối: “Lão Trần, cơ thể anh còn ổn chứ?”

Trần Ngân Hà nhấc tay lên, lấy điện thoại trong người Sơ Tuyết ra, khẽ ném vào bình dung dịch formalin: “Vẫn ổn.”

Tất cả những gì anh muốn là phá huỷ điện thoại của Sơ Tuyết trước khi cô ta giao nó cho cảnh sát. Anh hiểu quá rõ về Sơ Tuyết, cô ta vô cùng tự phụ, luôn chỉ tin vào bản thân, lúc nào cũng mang theo tất cả những thứ quan trọng bên mình, vậy nên phá hỏng điện thoại của cô ta cũng đồng nghĩa với việc phá hỏng tất cả.

Kì Bác Nhiên bật chiếc đèn pin mang theo người lên, cuối cùng trong căn phòng cũng có chút ánh sáng.

Sơ Tuyết nhìn Trần Ngân Hà: “Có lẽ anh biết tôi sẽ nói với cảnh sát những gì.”

Trần Ngân Hà thấp giọng đáp: “Biết.”

Cô ta sẽ cắn anh, kéo anh xuống nước, để cảnh sát nghi ngờ anh, để anh trở thành một kẻ xấu như cô ta, khiến cuộc sống của anh trở nên khó khăn. Nhưng ai quan tâm chứ, ngay cả khi không thể làm cảnh sát thì anh vẫn còn rất nhiều việc để làm, ví dụ như mở một tiệm bán kẹo chẳng hạn, có thua lỗ cũng chẳng đáng lo, đổi địa điểm rồi mở một tiệm khác là được.

Cũng có thể mở quán cà phê, chuyên về cà phê có vị siêu ngọt, anh chẳng phải làm gì cả, mỗi ngày chỉ phụ trách ngồi bên cửa sổ làm bảng hiệu để thu hút các cô gái nhỏ cùng thiếu nữ ngoài đường vào tiêu thụ là xong. Anh còn có thể xây dựng một nhà máy sản xuất kẹo, trở thành Giám đốc nhà máy cũng không tệ, mấy thứ đó chẳng kém gì so với việc làm cảnh sát. Chỉ cần cô gái của anh không coi anh như một con quái vật, sợ sệt anh, chê bai anh vậy thì mọi thứ đều sẽ ổn.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ rầm rầm, giọng Đại Vu từ bên ngoài vọng vào: “Đội trưởng Tô, đội phó Trần?”

Tô Dao đáp lại: “Ở đây, chuẩn bị dụng cụ phá cửa chưa?”

Giang Bất Phàm hét lên một tiếng: “Bắt được một ông già, tìm thấy chìa khoá trên người ông ta, đang thử mở ạ.”

Sau đó, nghe thấy một tiếng “cạnh”, âm thanh mở cửa truyền đến, cánh cửa sắt nặng nề từ bên ngoài mở ra, vài ánh đèn pin chiếu vào trong.

Tô Dao che mắt lại: “Ngốc hết rồi hả, đừng có chiếu lên mắt.”

Đại Vu túm Miêu Kim Nguyên đang bị trói cạnh bàn phẫu thuật lên và còng tay ông ta lại, còn Giang Bất Phàm thì đón lấy Sơ Tuyết từ tay Tô Dao.

Cùng với cánh cửa mở ra, một luồng khí lạnh tràn vào, Tô Dao nhặt áo khoác của Trần Ngân Hà dưới đất lên: “Mặc vào.”

Giang Bất Phàm cùng những người khác đã tắt được thiết bị gây nhiễu sóng, Tô Dao gọi điện cho Đường Chu bảo anh ta chuẩn bị đón bệnh nhân VIP quý giá nhất của bệnh viện. Gọi điện xong, Tô Dao quay lại nhìn cánh tay bị mảnh kính thuỷ tinh cứa phải của mình, rồi dùng khăn giấy ấn ấn vào.

Trần Ngân Hà bọc áo khoác lên người: “Chúc mừng cô đã giành được chiến thắng trong cuộc đấu, bây giờ tôi đã là của cô rồi, cô phải mang tôi về nhà.”

Sống sót sau đại nạn, tâm trạng Tô Dao vẫn chưa nhẹ nhõm được là bao: “Nhà nào, đến bệnh viện.”

Sơ Tuyết bị còng tay, cả đời cô ta luôn kiêu ngạo, trước giờ chưa từng rơi vào cảnh lúng túng như vậy, cô ta tức giận nhìn Trần Ngân Hà, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống anh: “Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?”

Anh biết cô ta bám theo bọn anh, là anh cố tình dẫn dụ cô ta tới đây, khiến cô ta chẳng thể thoát thân, đối xử với cô ta vô cùng độc ác. So với trước đây, tuy đã ám sát anh vô số lần, nhưng anh cũng chưa từng tàn nhẫn như vậy, lần này anh nhất định phải lấy bằng được mạng của cô ta. Với tội ác mà cô ta đã gây ra, nếu rơi vào tay cảnh sát thì chỉ có con đường chết, đến cơ hội được ân xá cũng chẳng có.

Trần Ngân Hà đi tới trước mặt Sơ Tuyết, ánh mắt lạnh như tảng băng dày 100cm: “Bởi vì cô đã có những tư tưởng không nên có, tiếp cận đến người không nên tiếp cận.”

Khoé mắt Sơ Tuyết chảy ra một hàng lệ: “Sợ tôi hại cô ấy, nên anh mới muốn giết tôi?”

Vì cô ta đã dẫn sói về nhà nên gia đình mới bị huỷ hoại, cha mẹ chết dưới họng súng của cảnh sát, mục đích sống của cô ta chỉ có một, sau khi giết chết Trần Ngân Hà sẽ chết trong vòng tay anh. Dần dần, cô ta phát hiện bên cạnh anh có một người con gái, anh có thể dịu dàng nhìn cô, có thể nhẹ nhàng xoa tóc cô, đó là tất cả những điều mà trước giờ anh chưa từng làm với cô ta.

Cô ta ghen tức, ghen tức đến phát điên, mới quyết định tiếp cận cô gái ấy, để xem cô có bản lĩnh gì lại có thể khiến anh đối xử với mình như vậy. Chỉ vì điều đó mà anh lại muốn giết cô ta.

“Cảnh sát Tô.” Sơ Tuyết lạnh lùng nói: “Tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Tô Dao đi tới: “Có chuyện gì thì vào phòng thẩm vấn rồi nói.”

“Điện thoại của tôi mất rồi, bị cảnh sát Trần phá hỏng.” Sơ Tuyết nhìn Trần Ngân Hà, nghiến răng nghiến lợi nói ra hai chữ cảnh sát, xem ra vô cùng oán hận: “Anh ấy sợ một đoạn video trong điện thoại của tôi lộ ra ngoài, cô muốn biết đoạn video đó quay những gì không?”

Tô Dao liếc nhìn Trần Ngân Hà một cái, thầm mắng anh một tiếng, không phải quay cảnh giường chiếu gì gì đó chứ?

Xem ra Trần Ngân Hà hoàn toàn không có ý định ngăn Sơ Tuyết lại, vì biết chẳng thể giấu được nữa, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ nói ra thôi.

Sơ Tuyết hạ thấp giọng: “Bên trong có một đoạn video quay lại cảnh nửa đêm anh ấy thức dậy chơi trò chơi với một con mèo, cô đoán xem cuối cùng chỗ máu trên nền đất là của ai?”

Trái tim Tô Dao khẽ lạnh, chóp mũi toát ra một tầng mồ hôi lạnh, cô vẫn luôn nghi ngờ, nhưng chưa từng dám nghĩ sâu xa.

Giọng nói của Sơ Tuyết như con rắn độc siết chặt cổ cô: “Cô biết một mạng sống bị ngắt đứt trong tay mình sẽ có cảm giác thế nào không, nhìn nó vật vã, đau đớn, kêu gào trong tay cô, đến cuối cùng chẳng còn lấy một hơi thở, đây sẽ là đỉnh cao của sự khao khát và chinh phục, loại cảm giác đó là chất gây nghiện, nó sẽ biến con người thành một con quái vật, một kẻ biến thái.”

“Cảnh sát Tô, cô vẫn sẵn sàng ở bên cạnh một người như vậy sao?”

Tô Dao nhìn Sơ Tuyết chằm chằm: “Bằng chứng đâu, không có bằng chứng thì đừng có ngậm máu phun người.”

Sơ Tuyết liếc nhìn chiếc điện thoại bị ngâm bên trong dung dịch formalin: “Chứng cứ bị anh ấy tiêu huỷ rồi, thử ngẫm nghĩ mà xem, nếu như anh ấy không chột dạ thì tại sao phải phá hỏng điện thoại của tôi.”

Tô Dao nhìn Giang Bất Phàm đang giam giữ Sơ Tuyết: “Ăn nói bậy bạ, không nghe cũng được, giải đi.”

Sơ Tuyết bị kéo đi về phía trước, cuối cùng quay đầu lại nhìn Trần Ngân Hà một cái, giọng nói u ám hơn cả bệnh viện tâm thần bỏ hoang này: “Tôi thay sinh vật bé nhỏ đã chết kia nguyền rủa anh, sau khi tôi chết anh cũng sẽ chết thảm, Trần Ngân Hà tôi đợi anh ở địa ngục.”

Sơ Tuyết bị đưa ra khỏi tầng hầm và lên xe cảnh sát, tất cả mọi người bên dưới cũng được dẫn ra ngoài, cuối cùng chỉ còn lại mình Tô Dao và Trần Ngân Hà.

Tô Dao lấy điện thoại của Sơ Tuyết ra khỏi dung dịch formalin, rồi quay lại nhìn Trần Ngân Hà: “Anh có gì muốn nói với tôi không?”

Trần Ngân Hà chỉnh lại cổ áo, rồi vuốt gấu áo sơ mi, còn cúi người phủi bụi bám trên quần.

Tô Dao nhìn chằm chằm vào mặt Trần Ngân Hà, không bỏ qua bất cứ biểu cảm nào của anh: “Không có việc gì lại kiếm việc để làm, thông thường những lúc như vậy đều là biểu hiện đang chột dạ của nghi phạm.”

Trần Ngân Hà chỉnh trang xong bản thân, lại khôi phục phong độ của một người đàn ông đẹp trai, một tiên nam hạ phàm.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô: “Cô có tin tôi không?”

[1]:

Adrenaline nội sinh: Còn có tên gọi khác là Epinephrine. Đây là một hormone được tuyến thượng thận bài tiết vào trong cơ thể. Adrenaline được giải phóng vào máu và có vai trò như các chất trung gian hóa học. Đồng thời, nó giúp truyền tải xung thần kinh cho nhiều cơ quan khác nhau trong cơ thể.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 58"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

thanh-thuan-duc-convert.jpg
Thanh Thuần Dục Convert
21 Tháng mười một, 2024
thinh-sung-tieu-quan-chua.jpg
Thịnh Sủng Tiểu Quận Chúa
29 Tháng mười một, 2024
giam-doc-phong-lam-viec-nhan-gioi.jpg
Giám Đốc Phòng Làm Việc Nhân Giới
1 Tháng 4, 2025
tham-cung-hon-loan.jpg
Thâm Cung Hỗn Loạn
29 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online