Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 57

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 57
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 57: Đau lòng.

Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà: “Anh có biết so với cơ thể và nụ hôn đầu của đàn ông thì cái gì quan còn trọng hơn không?”

Trần Ngân Hà ngẫm nghĩ một lúc: “Trái tim một người đàn ông toàn tâm toàn ý yêu thương người phụ nữ của mình hết lòng?”

Tô Dao nhìn anh, nói: “Không đúng, là tính mạng!”

Cuối cùng Trần ngân Hà cũng nhớ ra: “Có phải chúng ta đang bị một lão già điên giam trong này không ra ngoài được không?”

Nói đến chủ đề chính, vẻ mặt Tô Dao lập tức trở nên nghiêm túc, cô lấy điện thoại ra xem, hạ thấp giọng, nói: “Quanh đây có máy làm nhiễu tín hiệu, nên mất tín hiệu di động, không có cách nào liên lạc thẳng với nhóm đại Vu.”

“Cũng may là vẫn có thể gọi 110, thông qua 110 để nói chuyện với bọn họ, bảo họ chuẩn bị dụng cụ phá cửa.” [1]

Ở bất cứ nơi nào không có tín hiệu, thì cuộc gọi cứu nạn trong nước ta vẫn có thể thực hiện được.

Trần Ngân Hà liếc nhìn thời gian: “Mấy người họ vẫn đang trên đường, còn khoảng trên dưới năm mươi phút nữa mới có thể đến nơi. Tôi đã đánh dấu tín hiệu bên ngoài, bọn họ đến nơi sẽ lập tức nhìn thấy.”

Tô Dao phân tích: “Lão già điên đó không dám vào, tuổi tác của ông ta đã lớn, biết rõ không thể đánh lại chúng ta, chúng ta chỉ cần sống sót qua năm mươi phút nữa là được.”

Tô Dao đi đến bên tường, nghiên cứu bức tường, rồi lại ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, sau đó thấp giọng nói với Trần Ngân Hà: “Phía trên có lỗ thông gió, chỉ sợ lão già điên đó thả khói độc vào. Các bức tường cũng được thiết kế đặc biệt để duy trì nhiệt độ thấp và cao.”

Cô còn chưa dứt lời thì Sơ Tuyết đột ngột lên tiếng: “Mấy người không cảm nhận thấy ở đây càng ngày càng nóng sao?”

Thần kinh của Tô Dao luôn trong trạng thái căng thẳng, nếu Sơ Tuyết không nói thì cô thực sự không thể cảm nhận được. Ngay sau đó, những người khác cũng bắt đầu lên tiếng, nói nhiệt độ trong phòng đang không ngừng tăng lên.

Tô Dao cởi áo khoác ra, thầm nghĩ, lão già mất trí kia đương nhiên sẽ không dễ dàng thả bọn họ, bản thân ông ta lại không thể đánh lại họ, nên chắc chắn đang ẩn nấp trong bóng tối rồi sử dụng một số thủ thuật.

Xả khí nóng còn hơn là khí độc, khí nóng chỉ cần không bén lửa thì dù thế nào cũng vẫn có thể tồn tại, còn khí độc thì xong đời luôn rồi, dù sao con người chẳng ai là có thể ngừng hít thở, một khi hít khí độc vào phổi thì chỉ là còn lại chuyện đợi người khác tàn sát mà thôi.

Đặc biệt là Trần Ngân Hà, mặc dù cơ thể anh đã tốt hơn nhiều so với trước khi xuất viện, nhưng dù sao thì trước đó anh cũng đã bị thương nặng, muốn hoàn toàn khôi phục trở lại trạng thái bình thường cũng không phải chuyện dễ dàng. Một khi hít phải khí độc thì anh sẽ tự chết mà chẳng cần phải chờ bất kỳ ai đến giết mình.

May mắn thay lão già điên đó muốn sử dụng cơ thể họ để làm thí nghiệm, nên sẽ không hạ độc chết họ, như vậy sẽ chẳng có giá trị thí nghiệm nào nữa.

Không khí càng lúc càng nóng, trên mặt mọi người lộ ra vẻ lo lắng, sợ rằng nhiệt độ lên đến một mức nhất định sẽ thiêu chết con người. Chỉ có Tào Lỗi và Miêu Kim Nguyên là luôn tỏ ra vẻ ta đây không hề sợ chết.

Miêu Kim Nguyên một lòng muốn cầu cái chết và hy vọng tất cả mọi người trong căn phòng này sẽ sớm cùng chết với ông ta, nóng lòng mong rằng có thể khiến cả căn phòng bốc hỏa. Tào Lỗi là người theo xu hướng giống với Viện trưởng, phát hiện bản thân mình sẽ trở thành sản phẩm thí nghiệm của Viện trưởng nên cảm thấy thật vinh hạnh với việc dùng mạng sống của mình để ghi thêm một vinh dự nữa cho thí nghiệm của ông ta.

Tào Lỗi cởi áo khoác và áo len của mình ra: “Đơn vị quân đội 731 trước đây cũng đã từng làm qua bài kiểm tra này, nhốt người trong phòng có nhiệt độ cao cho đến khi cơ thể mất nước hoàn toàn.”

Tô Dao nhìn Tào Lỗi một cái: “Anh không lên tiếng chẳng ai nghĩ anh câm đâu.”

Tào Lỗi không để ý đến cái trứng mắt của Tô Dao, tiếp tục quay người tìm kiếm cái gọi là kết quả nghiên cứu.

Tô Dao lau mồ hôi trên trán, cởi áo khoác ngoài, dùng tay tự quạt cho mình. Sơ Tuyết cũng cởi áo khoác len Cashmere ra, mặc mình áo len trắng và chân váy ôm mông, lộ ra dáng người quyến rũ, ngực to eo thon chân dài mông cong.

Kì Bác Nhiên toàn thân nóng bừng, anh ta cởi sạch áo trên người, để trần, giống với bức ảnh lần trước xuất hiện trên màn hình điện thoại của Tô Dao, lúc này lại đổ mồ hôi, nên trông càng gợi cảm hơn so với ảnh. Nếu Ngô Thanh Đào ở đây, thì có lẽ con ngươi sẽ gắn chặt lên người anh ta mất.

Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà, anh đã cởi áo khoác cashmere bên ngoài ra, còn lại chiếc áo sơ mi trắng: “Nếu còn nóng thì cởi cả áo sơ mi ra đi, anh là đàn ông, không phải lo.”

Trần Ngân Hà liếc nhìn Tô Dao một cái, rồi kéo kéo cổ áo sơ mi của mình: “Tôi không thể tùy tiện để người khác nhìn thấy, nếu sau này cô chê bai tôi, nói rằng tôi là người đã bị người khác nhìn thấy, không sạch sẽ thì phải làm thế nào?”

Tô Dao nói: “Tôi thề, tôi sẽ không bao giờ chê bai anh, cho dù anh già nua tóc bạc trắng tôi cũng không chê.”

Sắc mặt Trần Ngân Hà xem ra quá kém, chủ yếu là do anh không đổ mồ hôi, không thể ở trong tình trạng bình thường, đáng lẽ phải đổ mồ hôi mới đúng.

Tô Dao đã tận mắt chứng kiến những người bị chết cóng trong kho lạnh, dưới điều kiện cực kỳ giá lạnh, con người sẽ gặp ảo giác về sức nóng và bắt đầu cởi quần áo trên người mình, nhiều người trong số những người bị chết cóng đều trong tình trạng khoả thân. Ngược lại, con người sẽ có ảo giác về cái lạnh trong trạng thái cực nóng, giống như đang bị sốt cao vậy, nhiệt độ càng cao sẽ càng cảm thấy lạnh, lúc này phải tản nhiệt, không được che chắn. Trần Ngân Hà quấn chặt quần áo trên người khiến cô lo lắng rằng anh đã bắt đầu có hiện tượng lạnh giả.

Tô Dao vươn tay định giúp Trần Ngân Hà cởi áo ra, nhưng lại bị anh nắm chặt lấy cổ tay, ánh mắt tinh nghịch nhìn cô: “Tôi hiểu là cô không kìm chế được bản thân, muốn ngắm nhìn trai đẹp, nhưng ở đây thực sự không thích hợp.”

Tô Dao không có tâm trạng đùa giỡn với Trần Ngân Hà, cô bắt anh cởi áo sơ mi ra: “Sao bên trong vẫn còn một chiếc nữa?”

Trần Ngân Hà ôm chặt lấy áo của mình: “Chưa từng thấy đàn ông mặc quần áo nỉ à?”

Ừm, còn là loại lót lông nữa.

Tô Dao sờ sờ chất liệu áo nỉ của Trần Ngân Hà, có lẽ là loại công nghệ cao có khả năng tự sưởi ấm, mặc ở nơi lạnh giá bên ngoài sẽ rất ấm, nhưng ở đây lại rất dễ mất mạng.

Tô Dao hiểu Trần Ngân Hà, bảo anh cởi trần trước mặt người khác là không thể: “Áo nỉ trên người anh quá dày, tôi sẽ che cho anh, anh cởi áo nỉ ra rồi mặc lại chiếc áo sơ mi này, sẽ thoải mái hơn nhiều.”

Thái độ của Trần Ngân Hà rất kiên quyết: “Không được.”

Tô Dao quay lại nhìn Kì Bác Nhiên đang đứng bên cạnh, nhỏ giọng nói với Trần Ngân Hà: “Không phải anh không muốn cởi vì thân hình không đẹp bằng người ta đấy chứ?”

“Kích bác tôi cũng vô dụng.” Trần Ngân Hà khẽ nhướng mày nhìn Tô Dao: “Tôi thấy cô đang thèm muốn cơ thể tôi thì có.”

Anh chỉnh lại áo nỉ của mình, động tác chậm rãi, như thể không phải chỉ đang chỉnh một chiếc áo thu, mà là bộ vest thiết kế đặc biệt cao cấp vậy, phải bao bọc thật chặt cơ thể mình.

Thấy Trần Ngân Hà không muốn cởi, Tô Dao cũng chẳng còn cách nào khác, cô không ép anh nữa, đợi nhóm Giang Bất Phàm đến nơi là tốt rồi.

Không khí ngày càng nóng, Tô Dao mồ hôi nhễ nhại, miệng khô đến mức sắp bùng cháy, cửa hút gió trên đầu vẫn đang tiếp tục thổi hơi nóng vào trong, nhiệt độ vách tường cũng không ngừng tăng lên. Cô cảm thấy mình như một con vịt bị mang đi nướng, bên ngoài được phết một tầng nước sốt và sẵn sàng phục vụ thực khách.

Miêu Kim Nguyên nhắm mắt không hề động đậy, không biết có phải do hơi nóng làm cho ngất xỉu hay không. Có vẻ tình hình của Phạm Hà cũng không mấy ổn, cô ấy vì muốn ám sát Miêu Kim Nguyên mới bị nhốt trong căn phòng này, nấp trong tủ rất lâu, thần kinh lúc nào cũng trong tình trạng căng thẳng, chẳng uống lấy một ngụm nước. Cộng thêm việc khóc quá lâu, nước trong người gần như cạn kiệt do khóc.

Toàn thân Phạm Hà hoàn toàn mất sức, chỉ có thể dựa vào cạnh tủ, nhắm mắt để bảo tồn sức lực. Thầm nghĩ, đợi đến khi hai vị cảnh sát nghĩ được cách cứu mình ra ngoài thì có thể chôn cất cẩn thận cho tiểu Phong rồi. Cô ấy có một lòng tin tưởng rất khó giải thích với Tô Dao, cảm thấy cô là một cảnh sát tốt, chính trực và đầy công lý, chỉ cần ngoan ngoãn làm theo cô, thì chắc chắn có thể sống sót đến cùng.

Tào Lỗi vẫn hành động như một kẻ điên, anh ta lôi cái xác ra khỏi bàn mổ rồi nằm lên đó, sẵn sàng hiến thân cho những cuộc thí nghiệm trên cơ thể con người cho người mà anh ta sùng bái bất cứ lúc nào. Tô Dao không khỏi nghi ngờ Tào Lỗi, liệu có phải Tào Lỗi đã trốn khỏi một bệnh viện tâm thần nào khác hay không?

Trong số mấy người ở đây thì cơ thể Kì Bác Nhiên là khỏe mạnh nhất, tuy rằng đã đủ nóng nhưng tình thần vẫn rất tốt, anh ta đang tìm nước trong phòng thí nghiệm để cho mọi người uống. Trên giá trang trí có chất lỏng, nhưng bên trong đều là dung dịch formalin ngâm nội tạng người, có độc, có tính ăn mòn, hơn nữa lại dễ cháy, chẳng ai dám uống, uống vào chẳng khác nào tự đi tìm cái chết.

Sơ Tuyết là người yếu đuối nhất, mặt cô ta đỏ bừng và gần như không thể đứng vững, cần Tô Dao đỡ mới có thể đứng dậy.

Tô Dao nhìn sắc mặt Sơ Tuyết: “Không sao chứ?”

Sơ Tuyết cau mày: “Có chút chóng mặt, không ổn lắm.”

Tô Dao vỗ vỗ vai Sơ Tuyết: “Cố gắng chịu đựng thêm một lúc nữa, không sao đâu, nếu thể lực không ổn thì hãy làm như Phạm Hà, ngồi xuống nghỉ ngơi.”

Sơ Tuyết rũ mắt xuống, đột nhiên lên tiếng hỏi Tô Dao một câu: “Cô có biết vì sao tên tôi lại là Sơ Tuyết không?”

Tô Dao không ngờ tới Sơ Tuyết lại hỏi mình vấn đề này: “Không biết, sao thế?”

Sơ Tuyết mỉm cười một cái, lộ ra đôi má lúm đồng tiền ngọt ngào, thần sắc càng thêm dịu dàng, hai má ửng đó, hiện lên chút thẹn thùng của cô gái còn xuân: “Lần đầu tiên tôi và anh ấy gặp mặt là vào ngày tuyết rơi đầu tiên của mùa đông năm đó.”

Sơ Tuyết ngẩng đầu, dường như đang nhìn những bông tuyết rơi ngập trời: “Ngày hôm đó anh ấy chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt, rất hợp với tuyết ngày ấy, da anh ấy rất trắng, tóc và mắt đen nhánh, đứng giữa làn tuyết trắng.”

“Đó là cảnh tượng đẹp nhất mà tôi được nhìn thấy từ khi sinh ra cho tới lúc chết.”

Tô Dao tưởng rằng Sơ Tuyết đang tuyệt vọng, muốn nhớ lại hồi ức lúc còn sống trước khi chết, nên an ủi cô ta: “Yên tâm, chúng ta sẽ ra được bên ngoài.”

Sơ Tuyết quay lại nhìn Trần Ngân Hà rồi lại nhìn Tô Dao: “Cô có người đàn ông mà mình thích không?”

Tô Dao không nghĩ lúc này là thời điểm tốt để nói về chuyện tình cảm của mình với người khác, nên tiện miệng trả lời: “Tôi cũng không biết.”

Tô Dao gọi Kì Bác Nhiên tới: “Nam chính, đừng tìm nữa, trong này không có nước đâu, giúp đỡ cảnh sát chăm sóc những người yếu đuối một chút.”

Kì Bác Nhiên đi qua, đỡ Sơ Tuyết sang một bên để cô ta dựa vào kệ trang trí nghỉ ngơi.

Tô Dao đưa tay lên quạt, quạt đến khi cả mặt toàn là khí nóng, tóm lại là chỉ càng nóng thêm. Cô cảm thấy cổ họng khô khốc, miệng khô đến mức cho dù bây giờ đưa cô một đống nước bẩn cô cũng có thể uống mà không thay đổi sắc mặt, chỉ cần không có độc và không gây chết người là được.

Rất nhanh, mồ hôi trên người cô bắt đầu giảm xuống, đồng thời nhiệt độ cơ thể tăng lên, nhịp tim cũng tăng nhanh, đó là những biểu hiện ban đầu của tình trạng mất nước.

Bản thân cô thì không sao, thịt dày da thô, có thế nào cũng vẫn chịu đựng được, nhưng cô lo lắng cho Trần Ngân Hà, cô đã cảm thấy khó chịu thì anh sẽ càng khó chịu hơn cô.

Tô Dao bước đến ngồi xuống bên cạnh Trần Ngân Hà, xem ra sắc mặt anh đã tệ hơn rồi, không khá hơn là bao so với lần xuống núi trước ở thôn Liễu Hà.

Cô dùng tay giật giật chiếc áo nỉ lót lông trên người anh: “Anh vẫn nên cởi ra đi.”

Trần Ngân Hà lắc đầu: “Không sao, đợi cứu viện đến là được.”

Anh thấp giọng thì thầm với cô: “Yên tâm, lão điên đó sẽ không giết chết chúng ta như vậy đâu.”

Tô Dao không dám lạc quan: “Anh cũng nói ông ta là một tên điên, có gì mà kẻ điên không thể làm.”

“Ông ta là viện trưởng đồng thời cũng là bác sĩ thần kinh học, so với thí nghiệm làm bay hơi trên cơ thể người thì việc cắt xương, mổ xẻ con người để nghiên cứu hợp với ông ta hơn.” Trần Ngân Hà ngẩng đầu nhìn lên trên căn phòng: “Chắc chắn có rất nhiều camera được giấu kín ở đây, ông ta đang quan sát chúng ta, tinh thần, ý chí, vóc dáng, thần kinh vân vân, đều sẽ khơi gợi cảm hứng với các bác sĩ khoa thần kinh.”

Trần Ngân Hà thu lại ánh mắt, sờ sờ lên chiếc áo nỉ lót lông của mình: “Đợi thêm đi, nói không chừng một lúc nữa ông ta sẽ tắt khí nóng đi thôi.”

Tô Dao nhìn về phía tấm cửa sắt lớn dày đặc, tuy rằng Trần Ngân Hà nói rất có lý, nhưng chỉ cần nhiệt lượng không ngừng thổi vào phòng thì có thể phát sinh nguy hiểm, ngộ nhỡ lão điên đó đột ngột lên cơn, muốn xem xem cơ thể bị đốt khô sẽ như thế nào thì phải làm sao?

Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao, anh giúp cô vén những sợi tóc vương vãi trước mặt ra sau tai, ngón tay xoa xoa vành tai cô: “Tôi sẽ không đặt cô vào tình huống hoàn toàn nguy hiểm, trước giờ cũng chưa từng bị ai dắt mũi.”

Tô Dao cau mày: “Nhưng chúng ta thực sự bị mắc kẹt tại cái nơi chết tiệt này và không thể nào thoát ra được, còn sắp trở thành món vịt quay đến nơi rồi.”

Trần Ngân Hà nhỏ giọng nói: “Muốn duy trì hoạt động ở đây thì không có điện là không thể, khi mới đến tôi đã xem qua hệ thống điện ở đây, không có dây dẫn điện mà là dùng máy phát.”

“Máy phát điện đã bị tôi làm hỏng rồi.”

Tô Dao nhìn quanh căn phòng thí nghiệm sáng rực đang không ngừng có khí nóng thổi vào: “Vậy tại sao trong này vẫn có điện?”

Trần Ngân Hà yếu ớt giơ tay lên: “Cô quên thiết lập con người tôi rồi à, đến cả nắp chai tôi cũng chẳng vặn nổi.”

Tô Dao: “Được rồi, hết nói nổi.”

Trần Ngân Hà khẽ mỉm cười, không tiếp tục đùa nữa: “Tôi ném đồ vào máy phát điện, dây dẫn sẽ nhanh chóng bị tắc và nguồn điện sẽ bị cắt.”

Tuy rằng nói vậy nhưng Tô Dao vẫn rất lo lắng. Cô nhìn đôi môi khô gần như nứt nẻ của Trần Ngân Hà, khả năng miễn dịch của cơ thể anh đã bị phá huỷ hoàn toàn, điều này nhất định có ảnh hưởng tới chức năng điều hoà nhiệt độ của cơ thể. Ngộ nhỡ anh không chịu được đến khi điện bị ngắt thì làm thế nào?

Tô Dao nhìn chằm chằm vào mắt Trần Ngân Hà, giọng điệu nghiêm túc: “Hiện tại tôi lấy thân phân đội trưởng để ra lệnh cho anh, anh cởi ngay chiếc áo nỉ giữ nhiệt này ra, đổi thành áo sơ mi!”

Cô không phải là một cấp trên nghiêm khắc với cấp dưới của mình, đại đa số thời gian đều hoà đồng với mọi người, chỉ khi có ai đó mắc lỗi mới lớn tiếng mắng mỏ. Chính vì vậy mỗi khi cô tức giận đều khiến người khác vô cùng sợ hãi, lúc này nếu là Ngô Thanh Đào hay Giang Bất Phàm thì đã sớm bị dọa sợ phải làm theo ngay rồi, cho dù bảo cởi sạch thì bọn họ cũng không dám có một chút do dự.

Lần đầu tiên Trần Ngân Hà thấy Tô Dao tức giận trước mặt mình, muốn nói vài câu cợt nhả cho qua truyện như trước đây, nhưng qua thần sắc của cô anh hiểu được việc đó là hoàn toàn không thể, cô thực nổi giận rồi.

Trần Ngân Hà âm thầm thở dài một hơi, rũ mi xuống không nhìn cô: “Không thay.”

Anh biết cô là vì muốn tốt cho anh, lo lắng cho cơ thể của anh, chính vì điều này anh mới không thể.

Tô Dao từ bên cạnh Trần Ngân Hà đứng dậy, không thèm nhìn anh: “Anh không thay cũng được, lát nữa chết ở đây thì đừng có mong tôi nhặt xác cho anh.”

Cô tiến lên phía trước vài bước rồi lại đột ngột dừng lại, quay người trịch thượng nhìn anh. Cô gập người, ngồi xổm trước mặt anh, vươn tay muốn vén áo anh lên, anh muốn chặn lại nhưng vì cơ thể không khỏe, trở tay không kịp nên chẳng thể ngăn được cô.

Tô Dao vén vạt áo Trần Ngân Hà lên, nhìn thấy làn da anh, cô mở to mắt, đột ngột hít sâu một hơi. Chỉ nhìn thấy bụng anh chi chít những vết sẹo dày đặc, lan từ ngực xuống bụng và thắt lưng, rồi bị cạp quần chặn lại không nhìn thấy nữa. Những vết sẹo đó xấu xí như những con rết được vẽ trên cơ thể anh, so với làn da mỏng manh ở ngực và xương quai xanh thì các vết sẹo gớm ghiếc này khiến người ta vô cùng sốc khi nhìn thấy.

Cô không thể tưởng tượng được những gì anh đã phải trải qua, cô cố gắng kiềm chế cơn tức giận, nhưng bàn tay khẽ run rẩy đã bán đứng lại cô. Cô nắm áo anh, muốn tiếp tục nhìn phía sau lưng, nhưng cổ tay lại bị anh nhất quyết giữ chặt: “Đừng nhìn nữa.”

Giọng điệu của anh như mang theo sự cầu xin: “Tôi bảo cô đừng nhìn nữa.”

Tô Dao lại như tự muốn ngược đãi bản thân, cô tách khỏi tay Trần Ngân Hà, vén áo sau lưng anh lên, ngữ khí lạnh đi vào phần: “Là ai làm?”

Trên lưng anh hầu như không có mảng da nào còn nguyên vẹn, những vết sẹo của các giai đoạn khác nhau, sâu có, nông có, chằng chằng chịt chịt. Tô Dao đã chứng kiến rất nhiều, đã từng nhìn thấy cảnh tra tấn vô cùng tàn ác và dã man, nhưng cũng chưa từng thấy bất cứ ai như anh.

Trong lòng Tô Dao bừng lên một cơn thịnh nộ không thể kiềm chế, giống như một bông hoa mà cô dày công chăm sóc, một con mèo mà cô nuôi, chính bản thân cũng chẳng dám động vào một cái vậy mà lại bị người bên ngoài huỷ hoại thành ra thế này. Đột nhiên cô cảm thấy khó thở, nỗi đau khổ khổng lồ lan tràn khắp trái tim.

Trước đây, mấy người Ngô Thanh Đào và Giang Bất Phàm cũng xảy ra xung đột với nghi phạm trong khi xử lý vụ án, có một lần Giang Bất Phàm bị một nhóm người vây lại đánh, bị bọn chúng đập vỡ đầu. Cô là một người luôn cố gắng hết sức bảo vệ người khác, liền lập tức cầm theo thanh gỗ to chặn đầu bọn chúng trong con hẻm không có camera rồi đập cho bọn chúng một trận tơi bời.

Nhưng cảm giác khi đó hình như không giống như bây giờ. Đối với trải nghiệm bi thảm của Giang Bất Phàm, sau khi báo thù cho cậu ấy xong thì cô không còn cảm thấy thương xót nữa, còn suốt ngày mang chuyện này ra để trêu chọc cậu ấy. Đối mặt với Trần Ngân Hà, cô hoàn toàn chẳng thể thốt ra bất cứ câu nói đùa nào, chỉ cảm thấy trái tim đau nhói từng cơn.

Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao, anh không muốn khiến cô lo lắng, buồn bã, dự định đến khi nào khả năng miễn dịch của cơ thể hoàn toàn được chữa lành sẽ tìm cách xử lý những vết sẹo này, nhưng không ngờ lại bị nhốt ở đây còn bị cô lột áo ra trước.

Anh khẽ thở dài một hơi: “Tôi biết mà, cô chắc chắn sẽ chê tôi xấu xí.”

Rồi lại quay đầu sang nhìn Kì Bác Nhiên cách đó không ra, không phục hừ lạnh một tiếng: “Không có làn da đẹp như anh ta.”

Tô Dao: “Đây là lúc để so bì xấu đẹp sao?”

Thấy vẻ mặt ảm đạm của cô, anh đặt tay mình lên tay cô, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay cô vài cái rồi dịu dàng an ủi: “Không sao, đều đã qua, hết đau từ lâu rồi.”

Anh cong môi, thần sắc khinh khỉnh: “Mấy vết thương nhỏ nhặt chẳng mấy đau đớn này thật sự không đáng để anh đây ôm trong lòng, chúng xứng đáng chắc?”

Tô Dao nặng nề thu tay về, lặp lại một lần nữa: “Tôi hỏi anh là ai làm, không nghe thấy hả?”

Trần Ngân Hà vươn tay muốn kéo tay Tô Dao, nhưng lại bị cô né tránh: “Vơ…”

Chữ “vợ” anh không dám nói ra khỏi miệng, vì sợ sẽ càng khiến cô tức giận, anh lớn bằng ngần này nhưng trước giờ chưa từng cẩn thận như vậy, lao tâm khổ tứ ngẫm nghĩ hồi lâu cũng không biết phải dỗ dành cô thế nào.

Anh thẳng thừng thay từ vợ thành: “Lão Tô.” [2]

Tô Dao: “Đừng có gọi tôi, tôi chưa có già.”

Sơ Tuyết từ một bên đi tới, nghi ngờ nhìn Tô Dao và Trần Ngân Hà: “Sao hai người lại cãi nhau rồi?”

Nói rồi kéo lấy tay Tô Dao, có ý tốt khuyên nhủ cô: “Đôi tình nhân mới xảy ra cãi vã là chuyện bình thường, chỉ cần nói chuyện giảng giải với nhau nhiều hơn là được.”

Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà một cái, giận dữ nói: “Vậy thì anh ấy phải sẵn lòng nói chuyện giảng giải mới được.” Từ khi bọn họ quen nhau đến giờ, có rất nhiều chuyện anh luôn thích giấu cô.

Ví dụ, cô đã hỏi anh không chỉ một lần rằng chuyện Xà Cạp nữ trong khi anh hoạt động bí mật là thế nào, rốt cuộc giữa bọn họ có quan hệ gì, nhưng anh chưa từng nói chi tiết, lúc nào cũng chỉ nói vài câu đối phó cho qua. Cô không hiểu, nếu như bọn họ chẳng có quan hệ gì thì tại sao anh lại không chịu nói với cô.

Còn cả việc trước mắt nữa, những vết sẹo kinh hoàng trên người anh là sao, anh không những chẳng nói mà đến nhìn cũng không cô nhìn. Cho dù hai người đã từng gặp nhau khi còn nhỏ, có quan hệ sâu đậm, vậy thì cũng có là gì, cuối cùng vẫn chỉ là một tầng sương mù mà cô chẳng thể nhìn thấu.

Giữa cô và anh luôn tồn tại vấn đề này, trước đây đều cười cợt rồi cho qua. nhưng ai cũng hiểu bất cứ vấn đề và mâu thuẫn nào đó, nếu tích tụ lâu ngày thì sớm muộn gì cũng sẽ bùng phát.

Sơ Tuyết đứng giữa Trần Ngân Hà và Tô Dao, như một người hoà giải, tử tế nói với Tô Dao: “Có gì từ từ nói, từ từ giải thích.”

Nói xong lại quay sang nhìn Trần Ngân Hà và đi về phía anh. Cô gái nhẹ nhàng thanh tú, mỗi bước đi đều mang theo một làn gió thơm, lúc này lại bị khí nóng làm tan chảy, chưa cần lên tiếng cũng lộ ra vài phần quyến rũ.

Trần Ngân Hà lạnh lùng liếc nhìn người phụ nữ trước mặt, thốt ra một câu khinh thường: “Còn tiếp tục giả bộ nữa thì thật nhàm chán.”

[1]

110: Số điện thoại báo cảnh sát của TQ.

[2]

Trần Ngân Hà định gọi Tô Dao là “vợ” = với “lão bà” (老婆), nhưng mới nói được chữ “lão” lại không dám nói tiếp và đổi thành “lão Tô”. Và lão (老) cũng có nghĩa là già, nên Tô Dao mới nói là “Tôi chưa già”.

Thiên:

Dừng ở đây chờ đến cuối tuần sau cho hồi hộp nhá :v (Nói cho oai vậy thôi chứ có muốn up tiếp cũng chưa làm được để mà up ý :))).)

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 57"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

cung-tuong-van-tam.jpg
Cung Tường Vãn Tâm
28 Tháng mười một, 2024
c-vi-xuat-dao-convert.jpg
C Vị Xuất Đạo Convert
21 Tháng mười một, 2024
toan-vien-nghe-len-long-ta-thanh-can-hat-dua-an-dai-dua-convert.jpg
Toàn Viên Nghe Lén Lòng Ta Thanh, Cắn Hạt Dưa Ăn Đại Dưa Convert
11 Tháng mười một, 2024
mo-dong.jpg
Mộ Đông
4 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online