Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 56

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 56
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 56: Cạnh tranh, ghen tuông.

Tô Dao nhanh chóng lao lên, trước khoảnh khắc con dao trên tay Phạm Hà đâm vào cổ Diêu Kim Nguyên, đã túm được cổ tay cô ấy. “Keng” một tiếng, con dao rơi xuống đất, phát ra âm thanh giòn giã.

Phạm Hà làm công việc dọn dẹp, nên sức lực không hề nhỏ, cổ của Miêu Kim Nguyên bị cứa một vết, một hàng máu dài bắt đầu chảy xuống.

Phạm Hà nhìn Tô Dao, ý đồ cố gắng thoát khỏi tay cô: “Ông ta giết tiểu Phong, tôi phải tự tay giết chết ông ta!”

Tô Dao kéo Phạm Hà qua một bên: “Nếu cô giết ông ta thì đời cô cũng coi như xong!”

Phạm Hà nhìn Miêu Kim Nguyên đầy oán hận, lau lau nước mắt: “Tôi không quan tâm, dù sao thì tiểu Phong đã chết rồi, tôi sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì cả.”

Tô Dao: “Hình như cô vẫn chưa tìm thấy thi thể của tiểu Phong phải không, cậu ấy đã chết một cách đầy oan uổng, cô không muốn mai táng đàng hoàng cho cậu ấy sao?”

Nhắc đến tiểu Phong, sự căm hận cuồng loạn trên khuôn mặt Phạm Hà cuối cùng cũng vơi đi, thay vào đó là cảm giác tuyệt vọng và buồn bã đến vô hạn.

Tô Dao bị nỗi buồn ấy lây nhiễm, giọng nói trầm đi rất nhiều: “Khi còn sống cậu ấy đã chẳng có chỗ ở ổn định, chết rồi thì nên để cậu ấy được yên nghỉ đàng hoàng.”

Tô Dao đưa Phạm Hà đang khóc không thành tiếng đến cửa tầng hầm, chỉ về phía lối vào cầu thang: “Cô lên trên trước đi, ra ngoài cổng lớn nấp vào một chỗ, nghe thấy bất cứ tiếng động nào cũng không được chạy ra, ngoại trừ tiếng còi xe cảnh sát, hiểu chưa?”

Phạm Hà quay đầu liếc nhìn Miêu Kim Nguyên một cái, như thể sợ ông ta sẽ trốn thoát, có thể nào cũng không chịu rời đi.

Tô Dao không còn cách nào khác chỉ đành để cô ấy đứng ở một nơi tương đối an toàn, sau đó quay người bước tới chỗ Miêu Kim Nguyên, lấy thẻ cảnh sát từ trong túi ra, nói: “Cảnh sát đây, ông đã bị bắt.”

Kì Bác Nhiên vẫn giữ nguyên tư thế chiến đấu với Miêu Kim Nguyên, vừa nhìn thấy thẻ cảnh sát của Tô Dao, sức chiến đấu của anh ta đột nhiên trở về con số không, thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Tốt quá rồi.”

Anh ta không khỏi nhìn Tô Dao thêm vài lần, trước đó, anh ta cũng thử suy đoán nghề nghiệp của cô, cảm thấy có lẽ cô là người mẫu hoặc tiếp viên hàng không, thật không dám nghĩ cô lại là cảnh sát, trên đời này có cảnh sát xinh đẹp vậy sao? Còn là một cảnh sát đã cứu anh ta vào thời khắc quan trọng nữa.

Tô Dao nhìn Kì Bác Nhiên, thầm nghĩ người này thật không hổ là nam chính được ông trời lựa chọn, toàn thân chính nghĩa, tràn đầy năng lượng tích cực. Khi phát hiện vấn đề đã không bỏ chạy mà bảo vệ phái nữ yếu đuối, để phái nữ chạy trước.

Miêu Kim Nguyên nhận ra rằng tác phẩm mà mình dày công chuẩn bị đã bị phá hỏng, đương nhiên là một nghìn lần không muốn và không cam tâm. Ông ta lùi đến góc tường, lấy từ trong túi ra một khẩu súng, chĩa vào đám đông nói bằng giọng điên cuồng: “Mấy người bắt buộc phải diễn cho xong, nếu không tôi sẽ giết sạch.”

Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng ông ta hoàn toàn rõ, bản thân mình không thể nổ súng bắn bất cứ ai tại đây. Bởi vì bắn súng chết sẽ không đem lại cảm nhận vẻ đẹp thực sự kinh dị và rùng rợn. Họ phải chết vì kịch bản này của ông ta, như vậy mới được gọi là hoàn hảo và tác phẩm của ông ta mới có thể làm nên vinh quang đồng thời trường tồn bất tử.

Kể từ sau khi bộ phim được công chiếu, ông ta đã cảm thấy đầu mình ngày càng đau vì đủ loại lời lẽ lăng mạ trên mạng, bị người ta đòi nợ đến mức chẳng còn đường lui chỉ có thể nằm đó chờ ăn đánh, khi ấy ông ta cũng nghĩ tới việc tự sát. Nhưng lại cho rằng mình không thể cứ chết đi như vậy, tất cả tài sản của ông ta đã dồn hết cho phim ảnh, hơn ba mươi tuổi vẫn chưa lập gia đình, tối ngày nghiên cứu kịch bản và cảnh quay.

Ông ta từng là một trong những đạo diễn tài năng nhất trong thế hệ trẻ được để ý tới, nhưng hôm nay, người khác ai nấy đều có thành tựu của riêng mình, có người quay được bộ phim ăn khách nhất, có người đoạt được giải thưởng quốc tế lớn. Chỉ riêng ông ta, người đã dùng toàn bộ tiền bạc cùng sự chăm chỉ của mình để quay phim nhưng vẫn chỉ nhận được một đống những lời mắng chửi không đáng.

Ông ta bắt đầu mất ngủ cả đêm, tóc rụng từng nắm lớn, trầm cảm, ù tai và sinh ảo giác, ngày ngày nhốt mình trong căn nhà thuê để nghiên cứu các bài phê bình và bình luận của cư dân mạng, cuối cùng tổng kết ra được vấn đề còn tồn tại.

Họ nói rằng quá trình sản xuất phim của ông ta quá cẩu thả, đạo cụ là đồ nhựa mua trên Taobao, khiến người xem chẳng được dẫn dắt vào tính chân thật của cảnh quay, kỹ năng diễn xuất của các diễn viên cũng không tốt, đến diễn viên cũng chẳng thể diễn nổi cảm giác đáng sợ kinh dị đó thì khán giả lại càng không thể.

Ông ta bắt đầu sắp xếp lại phim trường, người vô gia cư trong thành phố lại quá nhiều, hầu hết bọn họ đều sinh hoạt về đêm, không có người thân, bạn bè, mất tích cũng chẳng có ai báo cảnh sát, nên sẽ không bị phát hiện. Ông ta chỉ cần mang ra số ít thức ăn, nước uống là có thể dẫn bọn họ đến một nơi vắng vẻ, sau đó dùng vũ khí và thuốc mê chuẩn bị sẵn để khống chế.

Trong đó có một tên ngốc phản ứng chậm chạp là dễ đối phó nhất, ông ta chỉ cướp củ khoai lang nướng trên tay đối phương, mà cậu ấy lại như bán mạng để đuổi theo xe ông ta. Đuổi theo suốt một đoạn đường ngoại ô thành phố đến tận đây, khi ông ta dừng xe cậu ấy mới dừng lại, bảo ông ta trả lại củ khoai lang nướng cho mình. Ông ta không trả, mà giáng cho cậu ấy một gậy thật mạnh.

Sau khi bối cảnh đã được sắp xếp gần như ổn thoả, ông ta đã gửi lời mời tới một số diễn viên, mời bọn họ tham gia tham gia kịch bản chết chóc, bảo bọn họ diễn lại kịch bản một lần nữa. Nhưng ông ta không có tiền, bộ phim cũng chẳng nổi tiếng, nên chẳng có diễn viên nào sẵn sàng nhận lời mời của ông ta để tạo nên một tác phẩm hoàn hảo nhất thế giới, ngoại trừ Kì Bác Nhiên, người có lòng đồng cảm nhất với ông ta.

Đối với những vai diễn khác, ông ta chỉ có thể đăng kịch bản lên mạng để mọi người đăng ký, dụ những người tương đối phù hợp với khí chất của nhận vật đến tham gia chương trình.

Miêu Kim Nguyên nhìn mấy người trước mặt, ông ta đã chọn ra bọn họ, đó là vinh hạnh của họ, cũng chính là sinh mạng của bọn họ. Làm sao mà họ dám chống lại ông ta, ông ta là người tạo ra thế giới này, tại sao bọn họ lại dám phản kháng lại ông ta cơ chứ?

Miêu Kim Nguyên biết một mình mình không thể khống chế được sáu người, ông ta phải chọn ra một trợ thủ trong số họ. Không phải nữ cảnh sát và bạn đồng hành của cô, người cầm dao gọt trái cây muốn giết ông ta cũng không được, Kì Bác Nhiên lại càng không và cô gái có ngoại hình thanh tú kia cũng vậy. Chỉ còn lại Tào Lỗi.

Miêu Kim Nguyên chĩa súng vào người Tào Lỗi, yêu cầu anh ta dùng dây thừng trói những người khác vào, bất cứ ai dám chống lại đều sẽ bị bắn chết.

Tào Lỗi không muốn chết, cũng chẳng thể chết, anh ta còn chưa tìm được kết quả thí nghiệm mà Viện trưởng kia để lại.

Anh ta nhặt sợi dây trong góc tường, đi đến trước mặt Tô Dao: “Thật xin lỗi.”

Tô Dao ngoan ngoãn đưa tay ra để Tào Lỗi trói mình lại, cô có tự tin, dây thừng bình thường chẳng thể trói chặt được cô, cô chỉ giả bộ hợp tác để chờ cơ hội cướp lấy súng của Miêu Kim Nguyên là trò chơi này sẽ kết thúc.

Tào Lỗi trói Tô Dao rồi đi đến chỗ Trần Ngân Hà. Tô Dao thịt dày da thô, không cảm thấy gì, nhưng với một bông hoa có da thịt mịn màng mềm mại thì khác, cổ tay rất dễ bị đau và đỏ.

Cô nhịn không được, nói: “Cơ thể anh ấy yếu ớt, trói nhẹ một chút.”

Trần Ngân Hà nghe thấy Tô Dao nói, liền cong môi cười với cô: “Vẫn là vợ nhà mình là biết quan tâm người ta nhất.

Tô Dao: “…” Bình tĩnh, hiện tại tôi anh đều đang là tù nhân.

Trần Ngân Hà nhìn sợi dây thừng trong tay, vô cùng bất mãn: “Xấu chết đi được, lấy thêm một sợi dây nữa thắt nơ cho tôi, cảm ơn.”

Tào Lỗi: “…” Cái tên điệu đà này.

Trông Miêu Kim Nguyên có vẻ thiếu kiên nhẫn, bèn lên tiếng thúc giục: “Đừng lề mề, nhanh lên!”

Sau khi Tào Lỗi trói người xong, Miêu Kim Nguyên lại chỉ vào chiếc tủ cạnh tường: “Trong đó có một chiếc máy quay dự phòng, lấy ra quay đi.”

Tào Lỗi làm theo.

Miêu Kim Nguyên đi đến trước mặt Tô Dao, chĩa súng vào đầu cô: “Bắt đầu từ cô, còn nhớ bản thân mình chết thế nào không?”

Tô Dao nhớ, trong kịch bản nữ chính đã phải trải qua hai lần chấn thương, một lần thì tay suýt chút nữa bị chặt đứt, một lần là đỡ dao cho nam chính, dao đâm vào ngực và chết trong vòng tay của nam chính.

Tô Dao nhớ tới khi cô và Trần Ngân Hà mới bước vào sân, ba người bên ngoài vừa tới lúc đó vốn dĩ là người được chọn. Ba người họ khen đạo diễn Miêu cùng tác phẩm của ông ta vài câu, sau đó Miêu Kim Nguyên đã thả bọn họ đi, cũng có thể coi là lớn mạng, thoát khỏi tay của tử thần.

Tô Dao biết, Miêu Kim Nguyên muốn quay được vẻ mặt đau khổ nhất, khiếp sợ nhất của cô, nên chắc chắn sẽ tra tấn cô. May mắn thay, Miêu Kim Nguyên không trực tiếp dùng dao đâm vào ngực cô mà đưa cô lên bàn mổ, nơi Viện trưởng đã làm thí nghiệm trên cơ thể con người, trước tiên để cô trải qua nỗi đau đớn và tuyệt vọng vì cánh tay sắp bị đứt lìa.

Miêu Kim Nguyên yêu cầu Tào Lỗi đặt ống kính máy quay cố định lên giá ba chân, rồi lại bảo anh ta lấy một con dao: “Tôi đếm đến ba thì cắt cổ tay cô ấy, chú ý dùng lực, phải để máu chảy ròng ròng, đồng thời cũng không được để xương đứt rời, có làm được không?”

Tay cầm dao của Tào Lỗi khẽ run, anh ta liếc nhìn Miêu Kim Nguyên một cái, không dám nói là không thể, rồi cởi sợi dây thừng trên tay Tô Dao ra: “Tay trái hay tay phải, cô chọn một đi.”

Tô Dao vẫn luôn tìm kiếm cơ hội cướp khẩu súng trên tay Miêu Kim Nguyên, Miêu Kim Nguyên biết cô là cảnh sát, nên cảnh giác rất cao độ, cơ bản là không để cho cô có cơ hội cướp lấy súng.

Tô Dao dự tính sẽ ra tay vào lúc Tào Lỗi giơ con dao lên, trước khi lưỡi dao hạ xuống sẽ bay đến chỗ Miêu Kim Nguyên, đánh vào cổ tay và cánh tay ông ta. Cho dù Miêu Kim Nguyên có nổ súng thì chỉ cần tốc độ của cô nhanh, viên đạn sẽ không thể trúng vào người cô. Nếu chẳng may cô không tránh được, thì cô tới đây là để cứu Phạm Hà, nên có thể coi là hy sinh anh dũng.

Tô Dao lại nhớ đến Tô Tiến, lần trước cô nhìn thấy trên cánh tay cậu có vài vết bầm tím, cô có chút hối hận vì không hỏi cậu là bị ai đánh. Còn cả Trần Ngân Hà nữa, nếu cô chết rồi thì hy vọng anh có thể sống sót. Cô không muốn anh quay đi quay lại đã quên ngay mình, ít nhất cũng giống như cô, trước khi cưới bảy, tám người đẹp thì hãy thủ tiết vì cô hai năm.

Tô Dao đang định quay đầu lại nhìn Trần Ngân Hà lần cuối, thì Miêu Kim Nguyên đã dí súng vào thái dương cô: “Đừng có cử động, còn động nữa tôi sẽ giết cô.”

Ông ta nói xong liền nhìn Tào Lỗi: “Còn ngây ra đó làm gì, điều chỉnh máy quay lại gần một chút, rồi chặt tay cô ấy đi!”

Trước khi con dao của Tào Lỗi được nâng lên, Tô Dao đã nghe thấy một tiếng “rắc” phát ra từ phía sau, tiếp theo là tiếng la thất thanh như muốn xé toạc cổ họng. 

Ngoài âm thanh của Miêu Kim Nguyên ra, rõ ràng là phía sau chẳng còn tiếng động nào khác, như thể kẻ kẹp cổ ông ta là một bóng ma cư ngụ tạm thời nơi trần thế vậy, không có bất cứ âm thanh nào cả, một đánh đoạt mệnh.

“Bộp” một tiếng, khẩu súng của Miêu Kim Nguyên rơi xuống sàn, Tô Dao nhanh chóng nhặt súng lên và nhắm thẳng vào Miêu Kim Nguyên. Sau đó cô mới nhìn rõ người ra tay là Trần Ngân Hà. Cũng phải, ngoài anh và hồn ma ra thì chẳng thể là ai khác.

Anh dùng chiêu kẹp cổ từ phía sau [1] với Miêu Kim Nguyên, đối phương sẽ bị ngạt thở, đau đớn và sợ hãi do áp lực mạnh lên khí quản, trong vòng năm giây đối thủ có thể rơi vào trạng thái sốc và sau ba mươi giây não sẽ thiếu oxy và bắt đầu hoại tử mô.

Đây là chiêu thức khá lạnh lùng và nguy hiểm, Tô Dao biết cách thực hiện, nhưng cô chưa bao giờ sử dụng đến nó, bởi vì nó quá nguy hiểm, chỉ cần ra tay sẽ nhanh chóng lấy đi mạng sống của người khác.

Trần Ngân Hà đang lau tay bằng khăn giấy khử trùng, giống như lau thứ gì đó thật bẩn thỉu, chán ghét nhìn Miêu Kim Nguyên đang ôm cổ kêu gào thảm thiết dưới sàn.

Tô Dao dùng dây thừng trói Miêu Kim Nguyên lại, rồi cố định bên bàn mổ, cô đi đến chỗ Trần Ngân Hà, nhìn cơn giận vẫn chưa biến mất của anh: “Xem ra sau này không thể gọi anh là bông hoa mỏng manh nữa rồi, gọi là hoa bá vương nhé.”

Vốn dĩ cô còn đang luôn nghĩ cách bảo vệ anh, thật không ngờ lại là anh bảo vệ cô.

Trần Ngân Hà liếc nhìn cổ tay Tô Dao: “Đôi tay này của cô là dùng để…”

Tô Dao lắc lắc tay mình: “Dùng để đánh tội phạm, trừng trị cái ác thúc đẩy cái thiện, duy trì ổn định xã hội và bảo vệ cuộc sống của nhân dân, sao có thể để ông ta nói chặt là chặt được chứ!”

Trần Ngân Hà liếc Tô Dao một cái, nói tiếp những gì chưa nói hết: “Là để vặn nắp chai cho tôi.”

Nói xong lại nhẹ nhàng xoa tóc cô, vẻ căm phẫn đối với Miêu Kim Nguyên trên khuôn mặt đã được thay thế bằng một nụ cười cưng chiều: “Nhóc đáng yêu.”

Tô Dao quan sát những người khác trong phòng, thấp giọng nói với Trần Ngân Hà: “Đừng có nói như vậy trước mặt người ngoài, dù sao thì tôi cũng là một cảnh sát hình sự, cho tôi chút thể diện đi.”

Trần Ngân Hà mỉm cười đầy ái muội: “Được, về nhà đóng cửa lại rồi nói.”

Tô Dao: “Nói bé thôi, người ta nghe thấy cả rồi!”

Những người vẫn đang bị trói: “…” Có thể cởi trói cho chúng tôi trước, rồi hãy thảo luận đến việc về nhà đóng cửa gọi nhóc đáng yêu được không?

Tô Dao nhìn Tào Lỗi, tuy rằng triết lý Y học của người này có thú điên cuồng, nhưng anh ta sẽ không hại người, nên không trói anh ta. Cô quay lại chuẩn bị cởi trói cho những người khác và đưa họ ra khỏi đây.

Tô Dao xoay người đi đến chỗ Kì Bác Nhiên, người bình thường nhất trong số những người bình thường, nhưng lại bị Trần Ngân Hà giành lấy: “Để tôi cởi cho anh ta.”

Tô Dao cởi trói cho Phạm Hà, thấy cô ấy đi về phía Miêu Kim Nguyên, Tô Dao liền nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô ấy khẽ lắc đầu.

Phạm Hà oán hận nhìn Miêu Kim Nguyên, rồi nói với Tô Dao: “Cảnh sát Tô, cô yên tâm vẫn chưa tìm thấy thi thể của tiểu Phong và chôn cất anh ấy cẩn thận thì tôi sẽ không kích động đâu.”

Tô Dao buông Phạm Hà ra: “Tránh xa Miêu Kim Nguyên ra một chút, ông ta là một tên biến thái, cũng đừng đáp lại lời ông ta, hãy để phần còn lại cho cảnh sát, cảnh sát sẽ giúp cô tìm tiểu Phong. Miêu Kim Nguyên cũng sẽ bị kết án tử hình và lập tức thi hành.”

Phạm Hà cúi đầu lau nước mặt: “Cảm ơn.”

Cô ấy vẫn đi về phía Miêu Kim Nguyên và ngồi xuống cách ông ta hai mét, như thể làm vậy mới có thể ở gần chàng trai của mình một chút, mặc dù giữa cô và ông ta không phải là mối quan hệ tốt đẹp gì.

Cái xác vô danh trên bàn mổ không ngừng rỉ máu, nhỏ giọt xuống đầu Miêu Kim Nguyên, chảy dài trên má, giọt máu giống con rắn lạnh băng đang trườn bò trên người ông ta, ông ta cũng chẳng muốn tránh, có vẻ rất hưởng thụ những cảnh tượng đáng sợ này.

Tô Dao lại giúp Sơ Tuyết cởi trói, Sơ Tuyết vừa xoa xoa vết đỏ trên cổ tay vừa cảm ơn Tô Dao: “Cảm ơn cô, cô thật giỏi.”

Tô Dao mỉm cười: “Không phải tôi giỏi, mà là đội phó Trần của chúng tôi giỏi, nếu không có anh ấy thì nói không chừng lúc này có lẽ tôi đã chết rồi kìa.”

Sơ Tuyết ngước mắt lên nhìn Tô Dao: “Là cô giỏi, vì có thể khiến anh ấy làm vậy vì cô, cô thực sự rất giỏi.”

Tô Dao nhìn Sơ Tuyết, cảm thấy lời nói của cô ta rất kỳ lạ, thật khó để không khiến người ta nghi ngờ rằng cô ta thích Trần Ngân Hà, cô ta đang ghen tuông. Nhưng Tô Dao không muốn hỏi Sơ Tuyết, nếu cô thực sự muốn biết điều đó thì cũng nên nghe từ chính miệng của Trần Ngân Hà.

Hơn nữa, hiện tại hoàn toàn không phải là lúc để vướng bận chuyện tình cảm, Tô Dao quay người đi về phía Miêu Kim Nguyên, ngồi xổm xuống nhìn ông ta: “Người thứ bảy đâu, người thứ bảy ở đâu?”

Theo thiết lập kịch bản thì cần có bảy người mới đúng, hiện tại cộng thêm cả Phạm Hà mới chỉ có sáu người.

Miêu Kim Nguyên nhếch môi dưới khẽ cười: “Mấy người không rời khỏi được đây đâu, đều sẽ phải chết thảm tại đây, lão già điên đó còn tàn nhẫn hơn tôi.”

Tô Dao nhìn Miêu Kim Nguyên bằng ánh mắt uy nghiêm, trầm giọng hỏi: “Ý ông là sao?”

Miêu Kim Nguyên không nói nữa, thỉnh thoảng mở miệng cười một tiếng, nụ cười vừa lạnh lùng vừa đầy lòng khao khát, khiến người ta nổi da gà.

Tô Dao hét lên với mọi người: “Mau rời khỏi đây, chạy ra cửa tầng hầm, nhanh!”

Đúng lúc này, chỉ nghe thấy một tiếng “rầm” khổng lồ, cửa phòng tầng hầm đột ngột bị đóng lại một cách nặng nề, đem theo một làn khói bụi đất.

Tô Dao giật mình chạy ra cửa xem xét, cánh cửa này được đúc bằng sắt, trên cửa không có khe hở, tất cả khe hở đều được khép chặt kín mít. Cô cố gắng dùng lực đẩy thử một cái, nhưng vật khổng lồ trước mắt lại chẳng hề nhúc nhích. Cô lùi lại mấy bước, rồi chạy đến nhấc chân đạp mạnh, chân như bị gãy vì đau, thế nhưng cửa lớn vẫn đóng chặt như cũ, cách biệt giữa cô và cánh cửa này như voi và kiến vậy.

Tô Dao quay đầu ngó nhìn xung quanh phòng thí nghiệm, lần trước cô đã kiểm tra trong hệ thống an ninh, hai mươi năm trước, khi bệnh viện tâm thần này đóng cửa, vẫn chưa phát hiện ra nơi nghiên cứu thí nghiệm trên cơ thể con người, nếu không nó đã sớm khiến cả nước rúng động rồi.

Nguyên nhân của việc đóng cửa là do vị Viện trưởng và nhân viên y tế ngược đãi bệnh nhân tâm thần, sau đó bị người nhà của họ phát hiện trình báo mới đóng cửa. Chính phủ chuẩn bị truy cứu trách nhiệm vị Viện trưởng đó thì phát hiện ông ta mất tích, như thể đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy.

Các tài liệu chính thức của năm đó không hề có ghi chép nào về phòng thí nghiệm trên cơ thể con người, Tô Dao còn tưởng căn phòng dưới tầng hầm này được dựng lên để quay bộ phim “

Số 44 đường Khang Dân

“.

Nhìn vào cánh cổng sắt kín bưng trước mặt, Tô Dao nhận ra rất có khả năng phòng thí nghiệm này là thật chứ không phải vừa mới được xây dựng. Chưa kể đến việc kinh phí của Miêu Kim Nguyên eo hẹp, ngay cả đoàn làm phim giàu có nhất cũng không bao giờ có thể chi nhiều tiền như vậy cho vấn đề đạo cụ.

Cánh cổng lớn bằng sắt này rất kiên cố, hoa văn chạm khắc cũng tinh xảo, nếu không tới bảy, tám vạn tệ thì chẳng làm nổi. Tô Dao ngồi xổm xuống, chạm vào một hàng chữ nhỏ khắc trên mép cửa, ngày tháng ký hiệu là vào hơn hai mươi năm trước.

Cô nhanh chóng đứng dậy và nhìn kỹ xung quanh phòng thí nghiệm, tất cả các trang thiết bị ở đây đều là thiết bị y tế, kiểu dáng và cách gia công là từ hai mươi năm trước. Cho dù Miêu Kim Nguyên có theo đuổi hiệu quả chân thực đến mức nào đi chăng nữa, thì ông ta cũng không thể tìm được tất cả những thứ này trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.

Vì vậy, phòng thí nghiệm làm thí nghiệm trên cơ thể con người này vẫn luôn thực sự tồn tại, chỉ có điều nó được che giấu rất cẩn thận và không bị các cơ quan chính phủ năm đó phát hiện, nên không có bất kỳ ghi chép nào.

Trong phòng đột lên vang lên một tràng cười lớn: “Hahaha, tôi đã nói là thực sự tồn tại mà!”

Giọng nói của Tào Lỗi gần như điên cuồng: “Kết quả thí nghiệm, chắc chắn kết quả thí nghiệm đang ở đây!”

Nói xong liền bắt đầu tìm kiếm khắp nơi.

Tô Dao nhìn quanh căn phòng, cố gắng tìm ra cách gì đó tại đây, nếu không thể thoát ra ngoài thì tất cả bọn họ đều sẽ trở thành vật thí nghiệm sống của lão điên đó.

Tám mươi phần trăm lão điên mà Miêu Kim Nguyên nói đến là người gác cổng trông có tuổi, hút tẩu thuốc mà khi nãy bọn họ gặp ngoài cổng, cũng chính là người thứ bảy trong kịch bản.

Miêu Kim Nguyên mỉm cười: “Mấy người đừng có tưởng bắt được tôi là xong chuyện, tôi sẽ không thua đâu, mãi mãi không bao giờ thua!”

“Các người đều phải chết, đợi đến khi mấy người chết sạch rồi thì cũng là lúc tác phẩm của tôi hoàn thành!”

Tô Dao cầm một miếng vải trên bàn, bóp miệng Miêu Kim Nguyên, nhét vào miệng ông ta: “Ồn chết đi được, câm ngay!”

Xử lý xong Miêu Kim Nguyên, Tô Dao lại nhìn quanh căn phòng dưới tầng hầm, trong này không có cửa sổ, muốn ra khỏi căn phòng kín như bưng này chỉ có cánh cửa sắt kia, nhưng cửa sắt đã bị khoá, tuyệt đối không có khả năng mở được.

Cô chạm vào khắp mọi nơi, cố gắng tìm ra cơ quan nào đó có thể ra ngoài. Cô vừa tìm đường vừa nhìn những người đang có mặt trong căn phòng, Miêu Kim Nguyên là thủ phạm, chắc hẳn chẳng có hy vọng gì, trong đầu Tào Lỗi chỉ có mỗi kết quả thí nghiệm mà Viện trưởng để lại, Phạm Hà vẫn ngây ngốc ngồi bên cạnh Miêu Kim Nguyên, cảm xúc vẫn còn vương vấn trong nỗi tiếc thương người mình yêu. Sơ Tuyết là một cô gái mỏng manh yếu đuối, mấy người này đều chẳng thể hy vọng được gì.

Trước mắt chỉ còn lại Trần Ngân Hà và Kì Bác Nhiên là đáng tin cậy và có thể sử dụng. Tô Dao nhìn thấy Trần Ngân Hà dẫn Kì Bác Nhiên đến một góc, lúc này đang thấp giọng thì thầm to nhỏ gì đó với đối phương, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, có vẻ như đang thảo luận làm thế nào để thoát được khỏi đây.

Nhất thời, Tô Dao cảm thấy gánh nặng trên người mình vơi đi rất nhiều, quả nhiên, đội phó Trần của cô là một người luôn đáng tin cậy và có thể dựa dẫm, lúc nào anh cũng đem đến kinh ngạc trong thời khắc quan trọng, trước giờ chưa từng khiến ai thất vọng. Chỉ cần mọi người đoàn kết, cùng nhau nghĩ cách thì nhất định ra thoát được khỏi đây! Tô Dao đi tới, chuẩn bị tham gia vào cuộc thảo luận về việc tìm đường thoát thân của Trần Ngân Hà. 

Lại chỉ nghe thấy Trần Ngân Hà đang trầm giọng hỏi Kì Bác Nhiên: “Chiều cao thế nào, cân nặng ra sao?”

“Tỷ lệ phần trăm mỡ cơ thể?”

“Có bao nhiêu cơ bụng?”

“Gương mặt đã đụng qua dao kéo chưa, có phải chỉnh mũi hay không?”

Kì Bác Nhiên đã biết Trần Ngân Hà là cảnh sát, đối với những câu hỏi này của đối phương, mặc dù không biết tại sao anh lại hỏi vậy, nhưng vẫn thành thật trả lời, không dám nói dối dù chỉ nửa chữ. Kì Bác Nhiên đưa ra câu trả lời chi tiết cho từng câu hỏi, dữ liệu chính xác đến hai chữ số thập phân sau cùng.

“Chiều cao 184.23cm, cơ bụng 8.00 múi, mũi không sửa, chỉ có điều khi còn nhỏ luôn thích bóp mũi, có thể từ đó mới bóp cho nó cao lên như vậy.”

Trần Ngân Hà mặt không biến sắc ừm một tiếng: “Tài sản cá nhân?”

Kì Bác Nhiên lại thành thật trả lời: “Một chiếc xe hơi, hai căn nhà, số tiền trong thẻ ngân hàng cộng thêm động sản, bất động sản tổng cộng có khoảng tám mươi triệu tệ.” [2]

Trần Ngân Hà cong môi: “Vậy thì còn kém tôi xa lắm.”

Kì Bác Nhiên gãi đầu, không biết rốt cuộc đối phương muốn làm gì, nhưng cũng không dám hỏi.

Trần Ngân Hà: “Gia đình có mấy người?”

Kì Bác Nhiên: “Có ba mẹ tôi, ông bà nội, ông bà ngoại, tổng cộng là sáu người.”

“Ồ không phải, thêm tôi nữa là có bảy người.”

Trần Ngân Hà: “Lịch sử tình trường?”

Kì Bác Nhiên hai năm rõ mười lần lượt trả lời tất tần tật câu hỏi của cảnh sát: “Hồi cấp hai có thích thầm bạn cùng bàn, cấp ba hẹn hò với hoa khôi lớp hai năm sau đó bị cô ấy đá. Đại học không yêu đương ai, sau khi tốt nghiệp lại hẹn hò với một người, đã gặp ba mẹ đôi bên nhưng chia tay rồi. Có một bạn gái tin đồn ràng buộc với công ty.”

Trần Ngân Hà: “Còn là trai tân không?”

Kì Bác Nhiên đỏ mặt: “Không, không còn nữa rồi, lần đầu tiên là hồi cấp ba…”

Tô Dao quả thực không thể nhìn nổi nữa đành hét lên: “Trần Ngân Hà.”

Anh hỏi Kì Bác Nhiên những thứ này làm gì? Đợi đến khi ghi lời khai hay gì gì đó rồi làm không được sao, trường hợp khẩn cấp phải được ưu tiên chứ? Còn nữa, anh toàn hỏi mấy thứ ba lăng nhăng gì thế không biết, lấy lời khai có nhất thiết phải hỏi kỹ thông tin cá nhân của đối phương vậy không, lật cả đến tổ tông tám đời của người ta lên rồi.

Trần Ngân Hà nghe thấy giọng Tô Dao, giọng điệu trở nên khinh khỉnh, trong khinh khỉnh có một chút tự hào: “Không cao bằng tôi, không đẹp trai bằng tôi, còn không nhiều tiền bằng tôi nữa.”

“Điều quan trọng nhất là.” Anh ghé sát vào cô, nhìn vào đôi môi cô, thấp giọng nói: “Anh ta đã từng bị phụ nữ động vào rồi, không giống tôi, thân thể vẫn còn trong sạch, đến nụ hôn đầu cũng vẫn còn kìa!”

Tô Dao: “…”

Chẳng lẽ lúc này không phải là thời điểm nghĩ xem nên làm sao để thoát khỏi cái nơi cái quỷ này hay sao, đến mạng cũng sắp chẳng giữ nổi rồi mà anh còn ở đó cạnh tranh với ghen tuông?

[1]

Tư thế kẹp cổ (Ảnh minh hoạ)

.

[2]

Tám mươi triệu tệ: Bằng khoảng hơn 300 tỷ VNĐ

.

Thiên:

Anh Hà là của chị Tô, còn Kì Bác Nhiên là của mịiiiii, aaaaaaa cute chết tôi mất rồi.

Mà có khi nào Sơ Tuyết là con gái trùm xã hội đen không nhỉ?

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 56"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

mot-ngoi-sao-sang-hai-ngoi-sang-sao.jpg
Một Ngôi Sao Sáng, Hai Ngôi Sáng Sao
6 Tháng 12, 2024
cham-rai-me-hoac.jpg
Chậm Rãi Mê Hoặc
18 Tháng 10, 2024
xuyen-qua-nhan-thau-mot-cua-so-o-nha-an.jpg
Xuyên Qua Nhận Thầu Một Cửa Sổ Ở Nhà Ăn
24 Tháng 1, 2025
toan-vien-nghe-len-long-ta-thanh-can-hat-dua-an-dai-dua-convert.jpg
Toàn Viên Nghe Lén Lòng Ta Thanh, Cắn Hạt Dưa Ăn Đại Dưa Convert
11 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online