Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 55

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 55
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 55: Nam thứ “bệnh hoạn” phải lòng tôi.

Tô Dao xem kịch bản của Sơ Tuyết, cô ta diễn nữ phụ số hai, thích nam chính nên oán hận nữ chính, không ngừng tìm cơ hội giết hại nữ chính nhưng lần nào cũng bị nam chính nhìn thấu.

Kì Bác Nhiên là nam chính, không cần phải nói đây chính là linh hồn của kịch bản này. Nam chính và nữ chính Tô Dao thầm yêu nhau, cả hai có đủ kiểu ái muội, chỉ thiếu bước công nhận cuối cùng mà thôi.

Bác sĩ Tào Lỗi là vai diễn nam phụ số bốn, số năm, chuyên phụ trách việc làm rối loạn tình hình, chẳng hạn như không cẩn thận mở ra một căn phòng bí mật, bên trong hoá ra lại là phòng phẫu thuật nơi Viện trưởng đang thực hiện các loại thí nghiệm trên cơ thể con người, hay làm kinh động tới những oan hồn đang ngủ say, vân vân.

Tô Dao ngó nhìn: “Nói là có bảy người mà, sao mới chỉ có năm?”

Kì Bác Nhiên đã từng quay phim, nên hiểu nhiều hơn một chút: “Hai người khác đến giữa chừng mới tham gia.”

Tô Dao ừm một tiếng: “Tôi đi tìm một người bạn trước, lát nữa đạo diễn đến thì đợi thêm một chút rồi bắt đầu.”

Kì Bác Nhiên rất nhiệt tình: “Bạn của cô có đặc điểm gì, mọi người cùng nhau tìm.”

Tô Dao mỉm cười cảm ơn, từ chối ý tốt của Kì Bác Nhiên, rồi quay người ra ngoài đi tìm Phạm Hà.

Trần Ngân Hà vẫn nắm tay cô, khiến cô hoạt động rất không thoải mái, Tô Dao khẽ thả tay ra, tỏ vẻ muốn anh tạm thời buông tay, nhưng anh lại như hoàn toàn không cảm nhận được, vẫn cứ nắm tay cô thật chặt, nói dối mà không hề chớp mắt: “Tôi sợ tối.”

Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà với ánh mắt đầy bất lực, cô còn có thể làm gì được nữa, đương nhiên là phải chiều chuộng rồi, ai bảo người ta mỏng manh cơ chứ?

Hai người cùng nắm tay nhau ra ngoài.

“Tôi đi cùng hai người.” Sơ Tuyết cũng theo sau, nhỏ giọng nói với Tô Dao: “Tôi không quen bọn họ, không dám ở lại một mình với họ.”

Tô Dao ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy Sơ Tuyết nói rất có lý, một mỹ nhân thanh tú thực sự không thích hợp ở lại cùng hai người xa lạ trong một ngôi nhà ở miền quê hoang sơ cằn cỗi này. Thấy Trần Ngân Hà không phản đối, nên ba người cùng nhau ra ngoài.

Toà nhà chính của bệnh viện tâm thần có tổng cộng bốn tầng, diện tích rộng lớn, bên cạnh có hai tòa nhà nhỏ, sân rộng, sau sân còn có một hoa viên, khắp nơi tối đen như mực, muốn tìm một người có ý định lẩn trốn quả thực là không hề dễ dàng.

Tô Dao ngẫm nghĩ, mục đích của Phạm Hà là tự tay báo thù cho tiểu Phong, hơn nữa cô ấy biết rất rõ ai là người giết hại tiểu Phong, hiện tại có lẽ cô ấy đang ở gần hung thủ, chờ đợi cơ hội để ra tay.

Họ đã khám xét khu vực gần văn phòng Viện trưởng trên lầu hai nhưng không tìm thấy, điều đó cho thấy mục tiêu của Phạm Hà không phải là Kì Bác Nhiên và Tào Lỗi.

Tô Dao liếc nhìn Trần Ngân Hà và nhận được câu trả lời tương tự như vậy từ mắt anh, là Miêu Kim Nguyên. Sau khi hợp tác được nửa năm, cả hai đã ngầm hiểu nhau, không cần lên tiếng chỉ với một ánh mắt là đủ. Hai người thống nhất chỉ cần ở cạnh Miêu Kim Nguyên là có thể tìm ra Phạm Hà.

Sơ Tuyết nhìn thấy Trần Ngân Hà và Tô Dao nắm tay nhau, cả hai không nói không rằng nhưng cùng đồng thời quay về chỗ cũ, liền đi theo sau, thấp giọng nói một câu: “Đây có lẽ là tâm linh tương thông nhỉ, thật ngưỡng mộ.”

Tô Dao luôn cảm thấy giọng điệu của Sơ Tuyết có chút kỳ lạ, nhưng lại chẳng thể nói ra nó kỳ lạ ở chỗ nào, hình như cô ta rất quan tâm mối quan hệ giữa cô và Trần Ngân Hà. Tô Dao bí mật liếc nhìn Trần Ngân Hà một cái, trước đây hai người này thật sự quen biết sao?

Trở lại địa điểm ban đầu, trong phòng một lần nữa có đủ năm người. Kì Bác Nhiên và Tào Lỗi đang thảo luận về kịch bản, nghe có vẻ không được thoải mái lắm.

Kì Bác Nhiên khẳng định toàn bộ những gì viết trong kịch bản đều là giả, vốn dĩ không có người nào gọi là Viện trưởng bí mật lén lút làm thí nghiệm, là bịa đặt mà ra.

Tào Lỗi cho rằng tuy kịch bản có một phần yếu tố nghệ thuật, nhưng cốt lõi câu chuyện là sự thật, quả thực có một vị Viện trưởng như vậy, còn đem tất cả kết quả thu được từ thí nghiệm trên cơ thể con người cất giấu tại chính bệnh viện tâm thần này.

Tào Lỗi đẩy cặp kính lên, trong lời nói không thiếu ý tứ sùng bái vị Viện trưởng đó: “Không giấu gì mấy người, tôi tham gia chương trình này là vì muốn tìm kiếm những kết quả thí nghiệm mà Viện trưởng để lại, chỗ kết quả đó có thể khiến Y học của khoa Thần kinh tiến bộ ít nhất là hai trăm năm.”

Kì Bác Nhiên đương nhiên là không đồng tình: “Cứ cho những thứ này đều là thật, nhưng lấy người sống sờ sờ để làm thí nghiệm thì là một kẻ điên, kết quả thí nghiệm của một kẻ điên cũng có thể mang ra dùng sao?”

Tô Dao tiếp lời: “Kì Bác Nhiên nói đúng, là một Viện trưởng đồng thời cũng là bác sĩ, vậy nếu như đến cả mạng người cũng không biết cách trân trọng thì còn xứng đáng làm thí nghiệm gì nữa?”

Tào Lỗi không phục, nhìn mấy người trong phòng: “Các người cứ đợi đấy, tôi nhất định sẽ tìm ra kết quả thí nghiệm của Viện trưởng đó.”

Tô Dao nhìn Tào Lỗi, lúc gặp anh ta ở ngoài cổng thì hoàn toàn bình thường, thật không ngờ lại điên cuồng đến vậy. Một bác như như vậy, một khi nắm quyền lực trong tay sẽ trở thành người thứ hai lấy cơ thể con người ra làm thí nghiệm.

Kì Bác Nhiên đi đến bên cạnh Tô Dao: “Hai người tìm thấy bạn chưa?”

Tô Dao lắc đầu: “Chưa, lát nữa lại tìm.”

Kì Bác Nhiên gật đầu, liếc nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau của Tô Dao và Trần Ngân Hà: “Tôi không có ý định chia rẽ hai người nhưng theo nội dung trong kịch bản thì đáng lẽ nữ chính phải ở bên cạnh tôi mới đúng.”

Tay của Tô Dao sắp bị Trần Ngân Hà nắm đến tê cả rồi, anh hoàn toàn không có ý định buông ra.

Trần Ngân Hà nhướng mi liếc nhìn Kì Bác Nhiên một cái, giọng nói và ngữ khí đều vô cùng lạnh lùng: “Không nhất thiết phải làm theo kịch bản của đạo diễn.”

Tô Dao đồng tình với ý của Trần Ngân Hà, chẳng lẽ trong kịch bản viết rằng tất cả bọn họ đều chết, thì thực sự sẽ chết cả sao?

Kì Bác Nhiên mỉm cười, nhiệt tình giải đáp những nghi ngờ của mọi người: “Bộ phim này tôi đã quay một lần, mọi người yên tâm, tất cả đều là giả. Ví dụ cảnh quay bạo hành mèo là dùng kỹ xảo. Ví dụ đầu của mỗi một nhân vật bị chặt đứt đều sẽ được hai tổ quay phim quay, một tổ quay cận cảnh nhân vật, tổ còn lại sẽ quay động tác của dao chém xuống, sau đó ghép cảnh quay của hai tổ vào là xong rồi.”

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Miêu Kim Nguyên đẩy cửa bước vào, trên vai vác theo một chiếc máy quay phim, liếc nhìn xung quanh phòng: “Đọc kịch bản thế nào rồi?”

Kì Bác Nhiên đã từng hợp tác với đạo diễn, cũng coi là thân quen, nên lên tiếng trước: “Cũng tàm tạm rồi.”

Anh ta có chút khó hiểu: “Đạo diễn Miêu, sao lại chỉ có một mình ông?”

Lần quay phim trước là cả một đoàn người, bao gồm đạo cụ, ánh sáng, hiện trường, hóa trang, nhân viên hiệu ứng, vân vân, thiếu một bộ phận cũng không được. Đặc biệt là thể loại phim kinh dị này, cần phải hoá trang rất nhiều, nên chuyên gia hóa trang hiệu ứng là vô cùng cần thiết. Chẳng hạn, nếu cốt truyện yêu cầu nhân vật bị thương, thì vết thương này cần được chuyên gia hoá trang tạo hiệu ứng đặc biệt, tóm lại là không thể cứa dao vào người nhân vật thật được.

Miêu Kim Nguyên vừa điều chỉnh máy quay vừa đáp: “Lần quay này và lần quay trước khác nhau, không cần thiết có nhiều người như vậy, mấy người cũng không cần quá căng thẳng, cứ phát huy tự nhiên là được, cái tôi muốn là hiệu ứng tự nhiên và chân thật nhất.”

Không một ai chú ý thấy ánh sáng từ chiếc máy quay phản chiếu lên khuôn mặt trách bệnh của ông ta, nhưng luồng sáng đó thực chất là phát ra từ đôi mắt của ông ta.

Nghe Miêu Kim Nguyên nói, Kì Bác Nhiên nghĩ đến những bình luận về bộ phim “

Số 44 đường Khang Dân

” sau buổi chiếu, cho rằng quá trình sản xuất của bộ phim quá cẩu thả, đạo cụ giả, Miêu Kim Nguyên muốn dựa theo kịch bản chết chóc quay lại một lần nữa, khả năng cao là vì muốn bổ sung những khuyết điểm và hối tiếc trước đó.

Kì Bác Nhiên luôn rất ngưỡng mộ Miêu Kim Nguyên, ông ta là một đạo diễn có chí hướng theo đuổi nghệ thuật, lần này vì đen đủi bị tài vụ cuỗm hết tiền bỏ trốn, không theo nổi chế tác, nếu không bộ phim chẳng đến mức rẻ rúng như vậy.

Anh ta quyết định giúp đỡ Miêu Kim Nguyên một chút, diễn tốt vai diễn của mình, đồng thời bắt đầu đảm nhiệm vai trò thủ lĩnh trong đội: “Mọi người hãy nhớ kỹ nhân vật của mình, dựa theo kịch bản để diễn.”

“Đầu tiên là nam nữ chính xuất hiện.” Kì Bác Nhiên nhìn Tô Dao: “Cái đó, thật ngại quá, cô tên là gì vậy?”

Đương nhiên Tô Dao không thể nói tên thật của mình, cô cần phải nghĩ ra một cái tên tạm thời để lấp vào. Trước đây, khi xử lý vụ án cần để bút danh, cô thường chia tên mọi người trong tổ ra rồi gắn kết lại, ví dụ như: Ngô Phàm Phàm, Giang Tiểu Đào, Trương Đại Vu, vân vân.

Lần này cô không nghĩ nữa.

“Tôi họ Trần.” Tô Dao chọn trước cho mình một cái họ, sau đó nghĩ đến tên: “Tên là Thu Thuỷ, mọi người gọi tôi là Thu Thuỷ là được.”

Trần Ngân Hà mỉm cười, âm thanh rất khẽ, cũng vô cùng vui vẻ. Sơ Tuyết biết tên thật của Tô Dao, cô ta khẽ mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Những người khác không nhận thấy sự bất thường, Kì Bác Nhiên tiếp tục nói: “Vậy, Thu Thuỷ, cô đi với tôi.”

Tô Dao cúi đầu nhìn xuống tay, từ khi cô chủ động nắm tay Trần Ngân Hà, sau đó bị anh lật tay nắm lại đến giờ bọn họ vẫn chưa buông nhau ra, cô cảm thấy tay của của mình sắp không thuộc về mình đến nơi rồi.

Tô Dao ghé lại gần Trần Ngân Hà: “Lão Trần, đã đến lúc làm theo kịch bản rồi.”

Cô muốn xem xem, rốt cuộc Miêu Kim Nguyên này muốn làm gì, còn phải để Phạm Hà xuất hiện sớm một chút.

Trần Ngân Hà buông tay ra: “Được, Trần phu nhân, phu nhân nói thế nào thì làm thế đó.”

Tô Dao đi đến bên cạnh Kì Bác Nhiên: “Đi thôi.”

Hai người đi về phía trước, Miêu Kim Nguyên vác máy quay đi theo phía sau họ. Kì Bác Nhiên là một diễn viên chuyên nghiệp nên diễn rất chân thực, giống như lần đầu tiên đột nhập vào bệnh viện tâm thần này, Tô Dao được anh ta dẫn dắt đưa vào kịch bản.

Lúc này, lầu trên truyền đến tiếng bước chân, giống như tiếng dép lê dẫm trên sàn, “cồm cộp, cồm cộp”, bước chân vô cùng cứng ngắc, đó là tiếng động mà một số bệnh nhân tâm thần bước đi chậm chạp phát ra.

Kì Bác Nhiên thấp giọng nói với Tô Dao: “Đừng sợ, đó là hiệu ứng âm thanh.”

Lại nói: “Không có ý lợi dụng cô đâu, nhưng lúc này cô nên tỏ ra sợ hãi rồi đi sát lại gần tôi một chút.”

Tô Dao ngẫm nghĩ, quả thực là như vậy.

Tiếng dép giẫm trên sàn nhà lúc xa lúc gần, Tô Dao áp sát lại gần người Kì Bác Nhiên: “Tiếng gì thế, thật đáng sợ.”

Kì Bác Nhiên đang làm theo yêu cầu của kịch bản, nên xoa dịu Tô Dao, nhưng đột nhiên một người đi đến từ phía sau, trầm giọng nói: “Đừng sợ.”

Cô quay đầu lại nhìn, chính là nam thứ đem lòng yêu nữ chính nhưng không được đáp lại nên sinh ra hận thù.

Vẫn chưa đi hết lối hành lang, còn chưa tới thời điểm nam thứ xuất hiện. Kì Bác Nhiên đã từng hợp tác với Miêu Kim Nguyên, biết ông ta có tính khí nóng nảy khi ở trên trường phim, có yêu cầu rất cao đối với tác phẩm của mình, bất cứ ai gây rắc rối thì chắc chắn sẽ bị mắng.

Với lòng tốt, Kì Bác Nhiên nhắc nhở Trần Ngân Hà một câu: “Nam thứ, bây giờ vẫn chưa đến lượt anh.”

Trần Ngân Hà ôm lấy vai Tô Dao kéo mạnh vào lòng mình, cong môi dưới một cách đầy mỉa mai, tâm thế bình tĩnh, nói: “Cô gái của tôi không cần đến người khác bảo vệ.”

Vai Tô Dao bị Trần Ngân Hà ấn chặt, như sắp bong da đến nơi, cô thầm nghĩ, vai nam thứ hận thù này Trần Ngân Hà hoàn toàn không cần phải diễn, anh cứ thể hiện đúng bản sắc của mình là được rồi.

Kì Bác Nhiên liếc nhìn sắc mặt của Miêu Kim Nguyên một cái, thật không ngờ đối phương lại chẳng hề tức giận, ngược lại còn nói: “Rất tự nhiên.”

Thậm chí đến kịch bản Trần Ngân Hà cũng chẳng cần, anh cứ biểu diễn bản thân anh là được, chỉ cần nam nữ chính đi sát gần nhau là anh lại chen ngay vào giữa, thỉnh thoảng còn thêm thắt tình tiết cho mình.

Tô Dao cứ hễ liếc nhìn về phía Kì Bác Nhiên một cái là “kịch” của anh lại tới: “Mắt em chỉ được nhìn một mình anh thôi đó.”

Kì Bác Nhiên thì ở phía trước nai lưng ra diễn, quay đầu lại nhìn thấy nữ chính là nam phụ lôi lôi kéo kéo nhau, đành bất lực gọi một câu: “Thu Thuỷ, lại đây.”

Tô Dao đang định nhấc chân, thì giọng nói buồn bã bên cạnh lại vang lên: “Em yêu, ở bên cạnh anh đi, nhưng nếu chân em muốn đi cùng người đàn ông khác cũng chẳng sao, anh sẽ giúp đôi chân này…”

Tô Dao không thể nghe thêm nữa: “Im ngay!”

Cái tên này bị Chu Vũ Trần nhập rồi sao, đột nhiên lại trở nên đen tối bệnh hoạn thế này?

Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao, khẽ cong môi cười: “Cô cho rằng tôi đang đùa với cô sao?”

Ánh sáng giữa lỗi vào cầu thang lầu hai tối đến mức Tô Dao chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đang hơi híp lại của anh. Giọng điệu nghe thì không mấy nghiêm túc, như một câu nói đùa, nhưng Tô Dao lại không khỏi rùng mình, cô luôn cảm thấy nếu như mình chạy theo người đàn ông khác thì anh sẽ thực sự chặt đứt chân cô rồi nhốt cô lại. May mắn thay cô chỉ đang làm theo kịch bản, chứ không phải thực sự chạy theo người đàn ông khác.

Tô Dao đáp lại Kì Bác Nhiên một tiếng: “Tới ngay đây.”

Lúc này, dưới lầu đột nhiên phát ra tiếng động lớn, giống như tiếng vật nặng rơi xuống từ tòa nhà. Mấy người dừng lại, sau khi bàn bạc thì quyết định đi xuống dưới lầu. Vẫn là Kì Bác Nhiên đi phía trước, Tô Dao và Trần Ngân Hà lôi lôi kéo kéo ở phía sau, thật xấu hổ.

Nơi phát ra âm thanh là cổng lớn dưới lầu một, một người đàn ông mặc đồ kẻ sọc bệnh nhân đang nằm trên mặt đất. Sơ Tuyết giật mình, vô thức nép sau lưng Trần Ngân Hà, còn vươn tay bám lấy áo của anh.

Tô Dao nhìn động tác nhỏ này của Sơ Tuyết, không đợi cô lên tiếng, Trần Ngân Hà đã quay đầu lại liếc Sơ Tuyết một cái, ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo mạnh mẽ, như thể nếu cô ta không buông anh ra thì anh sẽ chặt đứt tay cô ta vậy. Sơ Tuyết nhíu mày, xem ra sắp ấm ức đến bật khóc, khiến bất cứ ai chứng kiến cũng phải mềm lòng.

Tô Dao đi đến an ủi Sơ Tuyết vài câu: “Cô thông cảm một chút, anh ấy là người rất chú ý đến sự trong trắng của bản thân, không thích người phụ nữ nào chạm vào người ngoại trừ tôi.”

Câu nói này nghe thì như an ủi như thực chất lại là một nhát dao.

Là nam chính, Kì Bác Nhiên đương nhiên là người phải kiểm tra đầu tiên, tối lửa tắt đèn, anh ta cũng không thể nhìn rõ, chỉ có thể đọc theo kịch bản: “Là rơi từ tầng cao nhất xuống.”

Dứt lời lại thấp giọng nói với Tô Dao và Sơ Tuyết: “Mấy người đừng sợ, mấy thứ này đều là đạo cụ làm bằng nhựa và cao su và rất phổ biến trên phim trường.”

Trần Ngân Hà bĩu môi: “Anh cũng biết nhiều đó nhỉ.”

Tô Dao cảm thấy sự thù địch của Trần Ngân Hà đối với Kì Bác Nhiên là quá lớn, tất cả mọi người ở đây bao gồm cả cô và Trần Ngân Hà thì người bình thường nhất là Kì Bác Nhiên, còn lại những người khác ít nhiều đều có chút gì đó bất bình thường.

Tô Dao liếc nhìn cái xác dưới mặt đất một cái, đột nhiên nói: “Mấy người cứ quay trước đi, tôi vào nhà vệ sinh một chút.”

Kì Bác Nhiên chỉ về phía góc trong cùng của khoảng sân: “Bên đó có nhà vệ sinh, lần trước chúng tôi sử dụng khi quay phim.”

Tô Dao gật đầu nói cảm ơn: “Phiền anh để ý Sơ Tuyết một chút.” Cô vừa nói vừa đẩy Sơ Tuyết lên trước ống kính.

Nếu cô không làm vậy, chắc chắn Sơ Tuyết sẽ nói mình cũng muốn đi vệ sinh rồi một mực bám theo cô.

Kì Bác Nhiên gọi Trần Ngân Hà một tiếng: “Nam thứ, lại đây.”

Tô Dao khẽ giật giật ống tay áo Trần Ngân Hà, nhỏ giọng nói: “Tôi ở lại xem cái xác kia, anh qua bên đó với bọn họ, để ý Miêu Kim Nguyên đừng để ông ta ra tay giết hại Phạm Hà.”

Trần Ngân Hà lại làm như không nghe thấy lời Tô Dao nói, anh đường hoàng đáp lại Kì Bác Nhiên một câu: “Là một tên biến thái, thì nữ chính muốn vào nhà vệ sinh tôi đương nhiên cũng phải đi theo.”

Tô Dao: “…”

Thật mất mặt, thật muốn giả bộ không quen biết người này, anh không có chút cảm giác xấu hổ nào sao? Đại mỹ nhân Sơ Tuyết vẫn còn ở đây, anh lại chẳng làm chút chỗ dựa nào cho người ta thế?

Kì Bác Nhiên ngẫm nghĩ: “Trong sân quá tối, có người đi cũng cũng tốt.”

Nói xong lại lấy từ trong túi ra chiếc đèn pin nhỏ dùng cho cá nhân đưa cho Tô Dao: “Cô cầm lấy dùng đi, nếu có tình huống gì đó xảy ra thì gọi điện cho chúng tôi.”

Anh ta có thân hình cường tráng, dáng vẻ rất ngay thẳng, nói năng và làm việc có trách nhiệm, biết chăm sóc người khác, dáng vẻ mà một nam chính cần có thì ở anh ta đều có cả. Tuy nhiên lại hơi ngây thơ trong sáng, hoàn toàn không nhận ra sự bất thường của bệnh viện tâm thần này.

Tô Dao nhận lấy đèn pin, cảm ơn Kì Bác Nhiên, rồi quay lại nói với Trần Ngân Hà: “Đi thôi, nam thứ biến thái.”

Miêu Kim Nguyên đặt máy quay vào Tô Dao và Trần Ngân Hà quay lại một đoạn Tô Dao đi về phía nhà vệ sinh còn Trần Ngân Hà thì bám đuôi theo sau, sau đó xoay người đi theo để quay nam chính Kì Bác Nhiên.

Vốn dĩ Tô Dao không có ý định đi vệ sinh, nhưng thầm nghĩ, đến thì cũng đến rồi, nên đi một chút vậy, lát nữa tránh việc mắc tiểu trong lúc làm việc.

Cô đẩy cửa phòng vệ sinh ra, quay đầu lại nhìn Trần Ngân Hà đang bám riết theo sau: “Chị em, cũng muốn đi hả?”

Trần Ngân Hà: “Nếu cô đã có lời mời thì tôi cũng chẳng có lý do gì để từ chối.”

Tô Dao: “Anh im ngay đi!”

Nói xong liền bước vào nhà vệ sinh, nhốt cái tên nam thứ biến thái ở bên ngoài.

Trong phòng vệ sinh có một bóng đèn ngủ rất hiện đại và còn sáng, có thế nào thì trông cũng thoải mái hơn mấy chiếc đèn sợi đốt mờ ảo đầy cảm giác cổ xưa trong bệnh viện tâm thần này.

Giọng nói của Trần Ngân Hà từ bên ngoài vọng vào: “Nếu cô sợ thì có thể nói chuyện với tôi.”

Tô Dao: “Không sợ, cảm ơn ý tốt của anh.” Thật xấu hổ khi đi vệ sinh lại có một người khác giới đứng canh bên ngoài, anh còn liên tục nói chuyện với cô, khiến cô chẳng thể nào đi tiểu nổi.

Dường như Trần Ngân Hà không hề cân nhắc tới tâm lý của phái nữ, anh đứng bên tường, thêm vào một câu trêu chọc: “Thế giới này có bao nhiêu là họ, tại sao lại dùng họ của tôi để đặt bút danh cho mình, gấp gáp muốn phát sinh quan hệ với tôi đến vậy à?”

Tô Dao: “Có thể tạm ngậm miệng lại được không?”

Trần Ngân Hà: “Nếu không tè được thì để tôi huýt sáo một giai điệu cho cô nghe nhé, thích nghe gì nào?”

Tô Dao: “Chỉ cần anh đừng lên tiếng là được, coi như mình không tồn tại, tôi sắp xong rồi.”

Cuối cùng bên ngoài nhà vệ sinh cũng yên tĩnh trở lại, Tô Dao giải quyết xong, đi ra: “Anh có cần đi không, tôi canh cho anh.”

Trần Ngân Hà kéo kéo quần áo mình: “Không cần, sợ cô không giữ được mình, kiềm chế không nổi bản thân rồi nhìn trộm tôi.”

Tô Dao: “…”

Tô Dao bật đèn pin mà Kì Bác Nhiên đưa cho mình lên, xuyên qua khoảng sân tối tăm, cô quay sang nhìn Trần Ngân Hà nãy giờ vẫn luôn bám chặt lấy người mình, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, vừa rồi anh liên tục nói chuyện với cô, không phải thực ra người sợ ở đây là anh đó chứ?

Con mèo đen đó vẫn được giấu trong bệnh viện tâm thần này, anh không thích mèo, nghe thấy tiếng mèo kêu là lòng bàn tay sẽ đổ mồ hôi. Trước đó, cô vẫn không biết, anh hoàn toàn không phải sợ hãi mà là chán ghét. Nhất quyết đi sát gần cô, nói gì đó với cô, khi ấy cảm giác ghê tởm đó mới có thể bị dập tắt.

Trần Ngân Hà nắm tay Tô Dao, dùng nhiệt độ của cơ thể mình quấn lấy cô, tuy rằng cơ thể anh cũng chẳng mấy ấm áp: “Giải quyết chuyện này sớm một chút, tôi muốn về nhà ngủ.”

Cả hai đi tới nơi hình nộm rơi xuống. Hình nộm vẫn giữ nguyên trạng thái nằm trên mặt đất, Tô Dao lật hình nộm lại, chạm vào nó một cái, cảm thấy cứng ngắc và lạnh ngắt. Đúng như cô suy luận, đây hoàn toàn không phải hình nộm làm bằng cao su mà là một người chết, từ hiện trạng tử thi cho thấy người đã chết được khoảng hai, ba ngày. Cô dùng đèn pin để nhìn khuôn mặt của tử thi, không phải tiểu Phong. Và cũng là một mạng người thật.

Tô Dao: “Diêu Kim Nguyên điên rồi, ông ta đã thay thế tất cả những lời chê bai mắng chửi đạo cụ cẩu thả thành đồ thật.”

Trần Ngân Hà liếc nhìn cái xác mặc áo bệnh nhân kẻ sọc nằm trên mặt đất, chắc hẳn tất cả đều là những người vô gia cư như tiểu Phong, bị Miêu Kim Nguyên lừa rồi giết, sau đó đem đi sắp xếp thành đạo cụ.

Tô Dao đưa ra quyết định gọi điện cho đại Vu, bảo cậu ấy đưa người tới, đồng thời nói với Trần Ngân Hà: “Người chết này là một bằng chứng sắt đá, có thể trực tiếp bắt Miêu Kim Nguyên, tất cả kết thúc.”

Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà: “Có vấn đề gì không?”

Trước đó, cô đã nhiều lần muốn gọi viện trợ nhưng đều bị Trần Ngân Hà ngăn lại, dường như anh không hy vọng phía cảnh sát tới đây. Cô không hiểu, chỉ có những kẻ tình nghi phạm tội mới chống lại cảnh sát, vậy tại sao một cảnh sát như anh lại có thể làm vậy? Rốt cuộc là anh đang giấu cô điều gì?

Trần Ngân Hà liếc nhìn thời gian, từ thời điểm đại Vu nhận lệnh rồi đến được đây ít nhất phải mấy bảy mươi phút, đối với anh mà nói ngần đấy thời gian là đủ rồi: “Không có vấn đề gì.”

Tốc chiến tốc thắng thôi.

Hai người bước vào đại sảnh của tòa nhà bệnh viện tâm thần rồi đi thẳng lên lầu ba, khi ở lầu hai, bọn họ nghe thấy tiếng dép lê giẫm trên sàn nhà là phát ra từ góc trong cùng của hành lang.

Khi đến nơi, từ xa trông thấy một bóng người với mái tóc bù xù đang di chuyển, trên người cũng mặc bộ đồ bệnh viện kẻ sọc giống với thi thể bên dưới, trên chân là đôi dép lê số to, mỗi bước đi đều phát ra tiếng “loẹt quẹt”.

Tô Dao đi tới, nhìn thấy một người vẫn còn sống bị trói lại chỉ có thể di chuyển trong phạm vi hạn chế, nên cô vỗ vỗ lên người đối phương một cái: “Xin chào.”

Người kia sợ tới mức cơ thể phát run, trong miệng phả ra mấy tiếng ậm ừ, đến một câu nói bình thường cũng không thể nói, còn không ngừng dùng tay đập vào đầu mình. Cổ họng anh ta khản đặc, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi, không biết bị nhét cho uống thuốc gì, nên xem ra thần kinh cũng có vấn đề, lúc thì đờ đẫn lúc thì điên cuồng. Anh ta bị biến thành đạo cụ sống.

Biết đối phương có thể nghe hiểu, Tô Dao vẫn nói một câu: “Đừng sợ, anh tạm thời đợi ở đây, lát nữa sẽ có người tới cứu anh.”

Người sống như chết này có vẻ đã hiểu, thật sự đứng yên tại chỗ không di chuyển nữa, tiếng “loẹt quẹt” của dép lê cũng vì vậy mà biến mất.

Tô Dao sợ anh ta đi lại lung tung sẽ bị ngã, hoặc bị Miêu Kim Nguyên bắt gặp, nên không thể thể giúp anh ta tháo dây xích sắt trên cổ xuống. Trong tình huống này, so với một người khỏe mạnh thì đạo cụ sống mới là an toàn nhất.

Tô Dao nhìn thấy một giọt nước mắt lăn khỏi khoé mắt của anh ta, trượt dài trên gò má rồi rơi xuống sàn nhà. Anh ta đã có thể nói chuyện, liền quỳ xuống, liên tiếp dập đầu quỳ lạy cô, bảo cô đừng có bỏ quên anh ta, nhớ phải quay lại cứu anh ta, anh ta rất muốn sống.

Tô Dao đỡ đối phương đứng dậy, lau vết máu trên trán anh ta rồi vỗ vỗ lên vai an ủi. Chứng kiến khoảnh khắc rơi nước mắt này, Tô Dao nhớ đến tiểu Phong, nhớ đến Phạm Hà, nhớ tới ngôi nhà mới mà bọn họ sắp được chuyển đến. Chắc chắn tiểu Phong cũng giống như người này, sắp chết cũng vẫn ôm hy vọng được sống.

Tô Dao bình tĩnh lại tâm trạng, cô lấy kịch bản trong túi ra liếc nhìn một lượt, nói với Trần Ngân Hà: “Hiện tại có lẽ bọn họ đang ở dưới tầng hầm.”

Theo kịch bản, trong bệnh viện tâm thần có một căn phòng không bao giờ được mở, căn phòng đó là lối đi dẫn đến tầng hầm, dưới đó là nơi mà Viện trưởng dùng để làm các thí nghiệm trên cơ thể con người.

Trần Ngân Hà đưa Tô Dao xuống căn phòng dưới tầng hầm, không biết từ bao giờ hai người họ đã đổi vị trí cho nhau, lúc trước luôn là Tô Dao xông pha phía trước, chăm chỉ thận trọng canh giữ bảo vệ cho bông hoa yêu kiều.

Sau khi phát hiện thi thể và gọi viện trợ từ bên ngoài, thì đã đổi thành Trần Ngân Hà bảo vệ cô, mấy lần cô muốn thò đầu lên nhưng đều bị anh ấn trở về: “Đã nói rồi, tôi sẽ bảo vệ cô.”

Đây là lần thứ ba anh nói điều này.

Mặc dù bệnh viện tâm thần này rất đáng sợ và Miêu Kim Nguyên cũng đủ biến thái nhưng Tô Dao nghĩ rằng với vài phần kỹ năng của mình thì thừa đủ để bảo vệ bản thân. Trừ phi Trần Ngân Hà biết nơi đây còn ẩn giấu thứ còn đáng sợ và nguy hiểm hơn cả Miêu Kim Nguyên.

Hai người nhanh chóng lần theo dấu vết tìm đến lối dẫn xuống tầng hầm. Lối đi được che đậy, hai người đẩy ra bước vào trong, đập vào mắt là một phòng thí nghiệm khổng lồ, không giống như cảnh tối tăm bên ngoài, ở đây vô cùng sáng, đến mức gần như chói mắt. Kì Bác Nhiên, Sơ Tuyết, Tào Lỗi, Miêu Kim Nguyên đều có mặt, xem chừng bọn họ cũng vừa mới tới.

Miêu Kim Nguyên đặt máy quay, Tào Lỗi vô cùng kích động nhìn ngó khắp nơi: “Tôi đã nói là thật rồi mà, kết quả thí nghiệm của Viện trưởng chắc chắn được cất giấu ở đây!”

Kì Bác Nhiên đang phát huy phong độ của nam chính, giải thích với Sơ Tuyết: “Đừng có tin lời nói bậy của anh ta, bối cảnh ở đây đều do hậu kỳ làm để quay phim, là giả.”

Kì Bác Nhiên đưa Sơ Tuyết đến một chiếc tủ trưng bày lớn và chỉ vào thứ giống như não bộ được ngâm trong dung dịch formalin [1] trước mặt. Não bộ to bằng lòng bàn tay, bề mặt vẫn còn tươi mới, lộ rõ khe rãnh, có thể nhìn thấy lấm tấm một ít vệt máu màu đỏ tươi.

Kì Bác Nhiên: “Đây là một cơ quan cơ thể mô phỏng, chúng tôi đã chạm vào nó trong quá trình quay phim, nó được làm bằng silicone.”

Nói xong anh ta lại quay đầu nhìn Miêu Kim Nguyên: “Phải không đạo diễn Miêu?”

Miêu Kim Nguyên đưa máy quay về phía Kì Bác Nhiên và Sơ Tuyết, giọng nói đem theo vẻ kìm nén sự u ám và hứng phấn: “Mấy người sờ thử là biết ngay thôi.”

Kì Bác Nhiên cảm thấy giọng điệu của Miêu Kim Nguyên có chút kỳ quái, nhưng còn chưa kịp suy nghĩ thì Sơ Tuyết đã giật giật ống tay áo anh ta: “Có thể cho tôi sờ thử không?”

Kì Bác Nhiên lấy một đôi găng tay từ chiếc bàn bên cạnh đưa cho Sơ Tuyết, đồng thời mở chiếc bình thuỷ tinh ra: “Cô thử đi.”

Sơ Tuyết đeo găng tay, đưa tay chạm nhẹ vào khối óc trong lọ dung dịch.

Kì Bác Nhiên động viên cô ta: “Đừng sợ, là giả mà, không hỏng được đâu, cô ấn thử xem, cảm giác y như silicone thôi.”

Sơ Tuyết thử nhéo một cái, bộ não được cho là làm bằng silicone lại tan trong tay cô ta như miếng đậu phụ.

Kì Bác Nhiên giật mình, lùi lại phía sau nửa bước, sửng sốt nói: “Sao lại thế này?”

Giọng nói của Miêu Kim Nguyên vang lên sau lưng: “Vì nó là thật.”

Kì Bác Nhiên quay người lại, chiếc bàn mổ xa xa có một một hộp sọ rỗng tuếch, nỗi sợ hãi trong mắt anh ta đã đổi thành tiếng la hét thực tế.

Miêu Kim Nguyên quay được cảnh sợ hãi chân thực, đó là hiệu ứng tự nhiên nhất mà diễn viên có diễn xuất biểu cảm đến mức nào cũng chẳng thể đạt được.

Tào Lỗi đứng bên bàn mổ, lấy tay chọc vào người đang nằm bên trên, rồi hét toáng lên như loạn thần kinh: “Thí nghiệm trên cơ thể con người là có thật, tất cả đều là thật!”

Kì Bác Nhìn nhìn ngó tứ phía, cơ mắt căng cứng, đồng tử co rút đột ngột, trên lưng đổ một tầng mồ hôi mỏng, khi lùi lại, anh ta làm đổ một bình dung dịch bên cạnh, hai con mắt ngâm bên trong lăn đến bên chân anh ta. Kì Bác Nhiên suy sụp hoàn toàn, nếu mọi thứ trong kịch bản đều biến thành sự thật thì anh ta cũng sẽ phải bỏ mạng tại đây.

Kì Bác Nhiên sợ đến mức hai chân run rẩy, nhưng không biết lấy sức lực từ đâu ra, anh ta lập tức lao về phía Miêu Kim Nguyên, giật lấy máy quay của ông ta rồi ném xuống đất, dùng cơ thể của mình để ngăn Miêu Kim Nguyên lại, hét to về phía Sơ Tuyết: “Mau chạy đi!”

Đúng lúc này, chiếc tủ phía sau Miêu Kim Nguyên đột nhiên mở ra từ bên trong, một bóng người gầy gò bước ra. Đôi mắt cô ấy đỏ rực, giọt lệ bên trong còn chưa kịp khô, ánh mắt đem theo sự hận thù đến tận xương cốt mà cả cuộc đời cũng chẳng thể xóa sạch, trên tay cầm một con dao gọt trái cây, nhắm chuẩn cổ của Miêu Kim Nguyên rồi hung hăng đâm tới.

[1]:

Dung dịch formalin: formalin là một chất có mùi hăng mạnh, nó là một chất hữu cơ, là anđehit đơn giản nhất. Công thức hóa học của nó là H2CO. Fomanđehit lần đầu tiên được nhà hóa học người Nga Aleksandr Butlerov tổng hợp năm 1859 nhưng chỉ được Hoffman xác định chắc chắn vào năm 1867. (

)

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 55"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

keo-thuy-tinh.jpg
Kẹo Thủy Tinh
29 Tháng mười một, 2024
kinh-dam-vai-ac-nghe-len-ta-an-dua-convert.jpg
Kinh! Đám Vai Ác Nghe Lén Ta Ăn Dưa Convert
7 Tháng mười một, 2024
Khong-tinh-nhat-do-quan-hoa
Không Tỉnh
17 Tháng 5, 2024
my-nhan-da-kieu.jpg
Mỹ Nhân Đa Kiều
21 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online