Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 54

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 54
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 54: Tay trong tay.

Tô Dao giới thiệu với Sơ Tuyết: “Đây là bạn…”

Trần Ngân Hà ngắt lời cô: “Bạn trai.”

Tô Dao: “…”

Cô không muốn phá bỏ sân khấu của Trần Ngân Hà trước mặt người ngoài, nên âm thầm khẽ huých tay anh một cái, bảo anh phải ăn nói cho cẩn thận với tư cách là một người đàn ông, đừng có suốt ngày biến cô thành người đang lợi dụng anh.

Sơ Tuyết mỉm cười, đôi mắt như vầng trăng cong cong: “Nhìn hai người thật xứng đôi.”

Tô Dao còn có thể nói gì được nữa, chỉ đành lịch sự mỉm cười. Nếu nói về độ xứng đôi, xét từ ngoại hình, cách ăn diện đến tính cách thì rõ ràng là Trần Ngân Hà và Sơ Tuyết càng giống một cặp hơn. Bọn họ đều thích màu hồng, đều mặc áo khoác cashmere, kết hợp với áo trắng bên trong, trông như một cặp đang mặc đồ đôi vậy.

Một người đẹp trai tuấn tú, khí chất cao quý, một người dịu dàng đáng yêu, thuần khiết quyến rũ, đều vô cùng nổi bật, là một cặp trời sinh dễ nhận biết trong đám đông. Thay vào đó, cô mặc trên người bộ quần áo rẻ tiền, mộc mạc, quê mùa như người qua đường.

Sơ Tuyết đi đến bên cạnh Tô Dao, trìu mến khoác tay cô: “Vậy chúng ta cùng vào trong nhé, à phải rồi, hai người đến đây làm gì thế?”

Tô Dao ngửi được mùi nước hoa rất thơm, trong cái lạ lại có chút quen thuộc, dường như là mùi thơm ngọt ngào của quả đào, rất nhẹ, nếu không cẩn thận thì khó có thể nhận biết được.

Cô thích hương thơm này đến nỗi quên mất việc nhấc tay Sơ Tuyết ra khỏi cánh tay mình, cứ thế đi về phía trước cùng cô ta: “Chúng tôi tới tìm một người, lát nữa sẽ đi ngay.”

Tô Dao không hiểu, nói: “Sao cô lại bảo tài xế rời đi thế, lát nữa về nhà bằng cách nào?”

Sơ Tuyết mỉm cười: “Không sao, anh ta ở thị trấn gần đây, gọi một cuộc điện thoại là mười phút sẽ có mặt.”

Tô Dao liếc nhìn góc nghiêng gương mặt dịu dàng ngọt ngào của cô gái bên cạnh: “Muộn thế này rồi còn tới nơi như vậy, cậu của cô không lo lắng sao?”

“Không sao, tôi không nói với ông ấy.” Sơ Tuyết nép sát vào cánh tay Tô Dao: “Thêm nữa, có cô là cảnh sát ở đây rồi, thì có thể gặp phải nguy hiểm gì được chứ.”

Tô Dao và Sơ Tuyết cũng chỉ gặp nhau vài lần ở bệnh viện Đồng Nhã và không nói chuyện gì nhiều trên Wechat nên không được tính là thân thiết. Sơ Tuyết tiến lại gần cô như vậy thực chất có chút thân mật quá mức.

Trong hoàn cảnh hiện tại có rất ít người, phụ nữ lại càng ít hơn, nên Sơ Tuyết dựa dẫm vào cô không có gì là kỳ lại, cũng còn hơn là để cô ta bám dính lấy Trần Ngân Hà.

Sơ Tuyết nhìn chằm chằm về phía bệnh viện tâm thần trước mặt, rùng mình một cái: “Trong phim cảm thấy vẫn ổn, không mấy đáng sợ, không ngờ cảnh thực lại kinh hãi như vậy.”

Trong khi nói bàn tay đang nắm lấy cánh tay Tô Dao lại càng siết chặt hơn.

“Không sao đâu, trên đời này làm gì có ma, chẳng có ma quái kỳ dị, càng không có sự kiện siêu nhiên nào xảy ra cả.”

Cảnh sát Tô phổ cập ngay tại chỗ: “Không nên mê tín cổ hủ.”

Trên thực tế, Tô Dao cũng cảm thấy như vậy, khi xem phim không hề thấy sợ, có lẽ là vì đạo cụ trong phim đều là đổ giả, hầu hết là mô hình thô kệch mua trên Taobao, nên tâm lý hiểu rằng tất cả đều không có thật. Nhưng đến khi thấy cảnh tượng trước mắt thì lại khác, bởi vì tất cả những thứ này đều là thật.

Tô Dao vỗ vỗ lên tay Sơ Tuyết để xoa dịu cô ta, thầm nghĩ, người đẹp đúng là người đẹp, đến tay cũng mềm mại như vậy, cơ thể còn thơm nữa. Công thêm cách ăn mặc nhẹ nhàng ấm áp, đem đến một loại cảm giác hoàn toàn khác so với cảnh tượng ảm đạm và kinh hoàng trước mắt, có thể khiến người ta tạm thời che chắn đi một chút sợ hãi.

Tô Dao bắt đầu dựa sát vào người Sơ Tuyết một cách vô thức, với ý định tương trợ lẫn nhau. Đột nhiên có người từ phía sau chen vào, còn len vào giữa cô và Sơ Tuyết, buộc họ phải tách rời nhau ra.

Tô Dao liếc nhìn Trần Ngân Hà một cái: “Anh làm gì thế, bên cạnh rộng rãi thế sao không đi?”

Trần Ngân Hà: “Tôi sợ.”

Lại bắt đầu, anh lại bắt đầu giở trò rồi, nếu như gương mặt anh thể hiện một chút sợ hãi giả tạo nào đó thì cô cũng tin.

Tô Dao nhìn chằm chằm vào mắt Trần Ngân Hà, mỉm cười: “Nhất quyết phải chen vào giữa, không phải anh cũng muốn đi gần người đẹp đấy chứ?”

Trần Ngân Hà chẳng nhìn Sơ Tuyết, mà dán sát lại gần người Tô Dao: “Đúng, muốn đi gần người đẹp.”

Tô Dao biết rằng tiếng người đẹp này là Trần Ngân Hà đang nói đến cô, nhưng cứ hễ nhìn Sơ Tuyết thì cô lại cảm thấy thực sự hổ thẹn với cái danh người đẹp đó: “Không bằng anh vẫn gọi tôi là hoa khôi cảnh sát đi.”

Danh hiệu này rất độc đáo, cô là bông hoa cảnh sát đẹp nhất Vân Giang, đây không phải là do cô tự luyến chém gió, tự dát vàng lên mặt mình, mà là gương mặt được chọn ra từ hàng nghìn nữ cảnh sát tại thành phố Vân Giang, thông qua chứng nhận của chính phủ, là nữ chính được sử dụng đặc biệt để quay video tuyên truyền hàng năm của cảnh sát.

Tô Dao ngẫm nghĩ một chút: “Thôi bỏ đi, đừng có gọi vậy, ngộ nhỡ lát nữa mọi người trong này đều nhìn chằm chằm vào tôi thì biết tìm người thế nào?”

Trần Ngân Hà mỉm cười xoa đầu Tô Dao: “Đợi khi nào về nhà đóng cửa lại mặc cảnh phục lên người rồi gọi.”

Tô Dao: “…”

Về đến nhà, còn phải khoá cửa lại, còn phải mặc cảnh phục, cô có thể nghi ngờ một cách hợp lý rằng anh đang suy nghĩ đen tối, thể loại quân phục dụ dỗ. Thật đáng tiếc là đội trưởng Hoàng không ở đây, nếu không sẽ có thể giúp đội trưởng Hoàng bổ sung thành tích cuối năm, bắt cái tên lưu manh này lại.

Sơ Tuyết khẽ mỉm cười, tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Tình cảm của hai người thật tốt.”

Ba người xuyên qua cổng lớn vào trong sân, Trần Ngân Hà đi giữa, ngang nhiên đường hoàng áp sát vào người Tô Dao. Dáng người anh cao lớn, đứng ở giữa, Tô Dao và Sơ Tuyết nói chuyện với nhau đều phải ló đầu ra, vươn cổ thật dài mới có thể nhìn thấy mặt đối phương, khiến cổ cô có chút đau mỏi.

Ngoài cổng lại có thêm một chiếc ô tô khác dừng lại, một nam hai nữ bước xuống xe. Tô Dao quay đầu nhìn, từ cuộc trò chuyện của họ có thể nghe ra là họ đã đăng ký tham gia chương trình phiêu lưu chết chóc theo kịch bản và đến tham dự để nhận tiền.

Một người đàn ông trung niên từ bên cạnh đi tới, nói với bọn họ rằng đã đủ người rồi, không vào được nữa. Ba người không hài lòng, nên tranh luận vài câu, nói rõ ràng bọn họ đã đăng ký thành công rồi, cũng đã nhận được thông báo, từ xa lái xe tới đây, dựa vào cái gì mà người kia lại nói là đủ người rồi không cho họ vào.

Người đàn ông trung niên liếc nhìn vào bệnh viện một cái rồi nói với ba người: “Vốn dĩ là các người đã được chọn, nhưng mấy người kia phù hợp với vai diễn hơn.”

Một người phụ nữ đồng hành vừa cao vừa mảnh khảnh có ngoại hình xinh đẹp chen vào cuộc nói chuyện: “Vậy ban tổ chức mấy người cũng nên thông báo sớm chứ, bây giờ chặn người ta ở ngoài còn ra thể thống gì nữa, dù sao thì việc này cũng không thể làm một cách tuỳ tiện như vậy, hoặc là cho người ta vào tham gia chương trình, hoặc là bồi thường tổn thất cho chúng tôi.”

Xem ra người đàn ông trung niên không muốn lãng phí thời gian đôi co, nên móc hầu bao lấy ra một nghìn tệ đưa qua.

Người phụ nữ kia không nhận, giọng điệu cũng trở nên chẳng khách sáo: “Chúng tôi có ba người, nếu như tham gia chương trình thì sáng mai có thể nhận được ba nghìn, ông dùng một nghìn tệ này để bố thí cho ăn mày đấy à?”

“Trên người tôi chỉ có ngần này, mấy người lấy hay không thì tùy.” Người đàn ông trung niên dừng lại một chút rồi đột nhiên nói: “Nếu mấy người nhất quyết muốn vào trong cũng không hẳn là không thể, nhưng vai diễn ban đầu không còn nữa rồi, đã có người phù hợp hơn, mấy người chỉ có thể làm vật lót đường.”

Người phụ nữ cau mày: “Cái gì mà vật lót đường?”

Người đàn ông trung niên: “Vật lót đường ra mặt được năm phút thì chết, không có cảnh quay, có muốn vào không?”

Ba người vừa nghe thấy từ chết liền cảm thấy xui xẻo, lại bị chặn ở bên ngoài, nên chẳng còn hứng thú chơi đùa nữa, liền nhận lấy một nghìn tệ của người đàn ông trung niên.

Người phụ nữ cao gầy có ngoại hình xinh đẹp nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người đàn ông trung niên, do dự một chút rồi thử thăm dò: “Tôi đã đọc tin tức mới trên mạng, ông là Miêu Kim Nguyên, đạo diễn của bộ phim “

Số 44 đường Khang Dân

” phải không?”

Người đàn ông trung niên không hề phủ nhận. Ba người liền lập tức chỉnh lại thái độ thô lỗ vừa rồi, bỗng trở nên nhiệt tình.

“Đạo diễn Miêu, phim của ông chúng tôi đều xem rồi, cảm thấy quay rất tốt, mặc dù vẫn còn một số thiếu sót nhưng cũng có nhiều cảnh quay đa âm sắc mang đậm tính nghệ thuật, mấy điều tiếng không hay trên mạng ông đừng để trong lòng nhé.”

“Ba người chúng tôi đều có sở thích theo đuổi chủ đề kinh dị nên mới đăng ký tham gia chương trình này, thật không ngờ lại do ông đích thân tổ chức, thật vinh dự quá.”

Người phụ nữ trả lại một nghìn tệ cho người đàn ông trung niên: “Chúng tôi không cần tiền, nếu chỗ ông có gì cần giúp đỡ thì có thể tìm chúng tôi.”

“Vừa rồi nói có thể làm vật lót đường, lót đường thì lót đường, không trả tiền chúng tôi cũng diễn.”

Người đàn ông trung niên liếc nhìn ba người họ một cái, nhưng không đón nhận ý tốt của họ: “Mấy người về đi.” Nói xong liền quay lưng rời đi.

Ba người chỉ đành ra về, trước khi đi còn cổ vũ ông ta: “Đạo diễn Miêu, sẽ có một ngày ông sẽ quay được một tác phẩm hoàn mỹ!”

Người đàn ông trung niên dừng lại một chút, nhưng không quay đầu rồi tiếp tục bước về phía trước.

Ông ta bước vào trong sân, tự tay đóng cánh cổng lại. Cánh cổng sắt to đã hoen rỉ phát ra tiếng kêu “cót két cót két”.

Trên sân có một ngọn đèn sợi đốt, mấy con thiêu thân lao vào giữa luồng sáng, một cơn gió lạnh thổi qua làm ngọt đèn rung chuyển, bóng của ánh đèn trên vách tường cũng lắc lư vài cái.

Người đàn ông trung niên quay sang nhìn ba người Tô Dao: “Vào trong đi, còn vài phút nữa là bắt đầu rồi.”

Lúc này, Tô Dao mới nhìn rõ tướng mạo của đối phương, trông ông ta khoảng tầm ba lăm, ba sáu tuổi, cao trên dưới một mét bảy mươi lăm, thân hình hơi mập, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt không to nhưng rất có hồn, như có thể phát sáng trong bóng đêm.

Tô Dao đi tới: “Sao ông lại khoá cửa vào thế?”

Miêu Kim Nguyên liếc nhìn tòa nhà chính của bệnh viện tâm thần: “Điều cấm kỵ nhất của kịch bản nhập vai chết chóc này là bị người khác làm gián đoạn, khoá cửa lại sẽ không có người vào nữa.”

Đương nhiên, người bên trong cũng chẳng thể ra.

Tô Dao giải thích: “Tôi và anh đẹp trai kia vào trong là để tìm người, tìm được sẽ ra ngoài ngay, chứ không đăng ký tham gia chương trình.”

Miêu Kim Nguyên nhìn Tô Dao, lấy trong túi ra một bản danh sách những người tham gia: “Mấy người muốn tìm ai?”

Tô Dao nhận lấy bản danh sách xem qua: “Trong đây không có người chúng tôi cần tìm.”

Miêu Kim Nguyên khẽ cau mày, có vẻ như không vui khi bị một người lạ đột nhiên xen vào công việc đã chuẩn bị kỹ lưỡng của mình: “Cứ vào trước đã.”

Miêu Kim Nguyên đi phía trước, Tô Dao quay lại bên cạnh Trần Ngân Hà, nhỏ giọng nói: “Vị đạo diễn này có vấn đề, hay là chúng ta về trước rồi dẫn thêm người tới tìm Phạm Hà sau.”

“Không cần đem theo người, có tôi đây.” Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao, nói lại với cô một lần nữa: “Tôi sẽ bảo vệ cô.”

Tô Dao nở nụ cười: “Anh đường đường là một bông hoa, nên chịu trách nhiệm đẹp như hoa là được rồi.”

Cô thực sự không hiểu tại sao anh lại không cho cô gọi thêm người, anh kháng cự lại việc cô kêu người tới, việc này quả không an toàn. Còn cả môi môi trường ở đây nữa, nó là một nơi đáng lẽ anh sẽ không tình nguyện tới, một mình Phạm Hà không đủ để anh đến đây mạo hiểm.

Tô Dao nhỏ giọng hỏi: “Rốt cuộc mục đích anh tới đây là gì?”

Trần Ngân Hà rũ mi, nhẹ nhàng xoa đầu Tô Dao: “Đã nói rồi, đợi khi nào từ đây về nhà sẽ nói cho cô.”

Tô Dao có thể chắc chắn rằng Trần Ngân Hà chưa từng tới đây, nhưng anh có mục đích rất rõ ràng tại nơi này, vậy thì chỉ có thể là có liên quan đến những người có mặt lúc này. Không phải Phạm Hà, có lẽ là người khác.

Trong lúc Tô Dao và Trần Ngân Hà thì thầm với nhau thì Sơ Tuyết đứng một bên, cô ta nhịn không được, lên tiếng hỏi: “Hai người không đi tìm người nữa à?”

Tô Dao: “Đúng, đúng, đúng, tìm người cái đã.”

Sân của bệnh viện tâm thần rất lớn, ở giữa có một cây Hoè [1] vừa to vừa cao, một nửa cây Hoè khô héo, nửa còn lại thì cành lá xanh tươi, bán sống bán chết.

Cạnh gốc cây có một cái giếng khô, miệng giếng được bao phủ bởi một vòng tròn những tấm ván cũ, miếng gỗ mục nát, mốc meo, bên trên có vài nhánh mộc nhĩ mọc lên, nó hoàn toàn hợp nhất với bệnh viện tâm thần bỏ hoang này.

Tô Dao nhớ có một cảnh trong bộ phim đã quay đến cái giếng này, nhưng hình như không phải là tấm gỗ hiện tại, tấm gỗ trong bộ phim là gỗ ép, không mục nát, không mốc meo, cũng không có mộc nhĩ. Cảnh tượng đó đã bị các nhà phê bình phim xoay quanh, họ phàn nàn rằng bộ phim quá cẩu thả, không chân thật chút nào. Ngược lại tấm gỗ trước mặt lại vô cùng chân thật.

Xem ra Sơ Tuyết rất nhát gan, muốn đến kéo lấy Tô Dao nhưng bất lực vì Trần Ngân Hà đang đứng ở giữa, nên cô ta chẳng có cách nào lại gần Tô Dao.

“Xin chào.” Sơ Tuyết nhỏ giọng lên tiếng, nói với Trần Ngân Hà: “Có thể đổi chỗ với tôi không, tôi muốn đi cạnh cô ấy vì có hơi sợ.”

Một cô gái yêu kiều, âm thanh lại nhẹ nhàng mềm mại, cộng thêm thân hình thanh tú, thật dễ khiến người ta sản sinh ra ý định muốn bảo vệ. Đến cả Tô Dao là phụ nữ cũng nhịn không được mà nảy lòng thương xót và ngay lập tức bày tỏ ý muốn muốn đổi vị trí với Trần Ngân Hà.

Trần Ngân Hà áp sát vào người Tô Dao, dùng gương mặt chẳng chút sợ hãi, nói: “Tôi cũng sợ.”

Sơ Tuyết nở nụ cười biết ý: “Vậy thì cứ đi thế này đi, tôi cũng không muốn làm cái bóng đèn.”

Miêu Kim Nguyên đi phía trước, đẩy cánh cửa gỗ trước mặt ra, lại là tiếng kêu “cót két”, mà còn to và nặng nề hơn tiếng của cánh cổng sắt vừa rồi.

Đập vào mắt là một đại sảnh, tương tự như phòng đăng ký lấy số của bệnh viện, rộng bằng khoảng hai phòng học, với vài chiếc bàn ghế gỗ cũ kỹ nằm rải rác ở giữa phòng, bên trên còn có một vệt máu dài. Đã trải qua quá nhiều vụ án, Tô Dao vừa nhìn đã biết đó là dấu vết để lại khi kéo một vật nặng.

Sơ Tuyết bịt mũi, cau mày nói: “Chỗ máu này cũng thật quá rồi đó, ngửi được cả mùi tanh.”

Miêu Kim Nguyên lên tiếng: “Máu động vật, mới làm hai tiếng trước.”

Tô Dao lấy trong túi ra một đôi găng tay đeo vào, ngồi xổm xuống dùng ngón tay quyệt một ít máu, kiểm tra hình thái vết máu, đưa lên chóp mũi ngửi ngửi, rồi ngẩng lên hỏi: “Máu động vật nào thế?”

Miêu Kim Nguyên: “Máu heo.”

Tô Dao đứng dậy muốn cởi găng tay vứt đi nhưng chẳng nơi nào có thùng rác, nên chỉ đành đeo nó trên tay.

Trông thấy hành động của cô: “Không sao, cứ ném ở góc kia đi, cũng là một món đạo cụ rất tốt, chân thực.”

Tô Dao chê đeo găng tay không tiện hành động, nên đã tháo ra và đặt bên góc tường. Nhìn từ xa, đôi găng tay cao su màu be vàng này trông như một bàn tay thô ráp nhuốm máu, quả thật là rất chân thực đầy kinh dị.

Sơ Tuyết có vẻ vô cùng sợ hãi, không ngừng tìm cơ hội để bám lấy Tô Dao, nhưng Trần Ngân Hà lại chẳng thương hoa tiếc ngọc chút nào, anh nói mình còn sợ hơn, càng cần được bảo vệ hơn.

Trần Ngân Hà kéo Tô Dao sang một bên, liếc nhìn vệt máu lớn một cái: “Có nhìn ra điều gì không?”

Tô Dao thấp giọng nói: “Cảm giác gần giống với máu người hơn là máu động vật.”

Đây là kinh nghiệm của cô trong vô số hiện trường vụ án, máu dê có mùi tanh, máu heo và máu gà có mùi hôi, còn máu người thì có mùi tanh mặn. Máu động vật đặc và sẫm màu hơn máu người.

Tô Dao giả vờ vô tình hỏi: “Đạo diễn Miêu, ở đây có mình ông là nhân viên thôi sao, có làm xuể không?”

Miêu Kim Nguyên cũng chẳng buồn quay đầu lại, dường như không thích người khác hỏi quá nhiều, giọng nói có chút không kiên nhẫn: “Chỉ có một mình tôi.”

Sơ Tuyết đi đến bên cạnh Tô Dao và Trần Ngân Hà, nhỏ giọng nói: “Ông ta hung dữ thật đó.”

Tô Dao và Trần Ngân Hà nhìn nhau: “Cứ đi theo đã.”

“Phải rồi.” Tô Dao nói với Sơ Tuyết: “Xem ra chỗ này không thích hợp để phát sóng trực tiếp, ánh sáng quá tối, hay là cô gọi điện bảo tài xế nhà mình tới đón về đi, lần sau ban ngày hãy quay lại.”

Cô biết ở đây không an toàn, nên không muốn người vô tội dính líu đến.

Sơ Tuyết lấy điện thoại ra, sắc mặt vừa sợ hãi vừa hưng phấn: “Không sao, không sao, càng như vậy càng có không khí.”

Tô Dao: “Cô không sợ à?”

Sơ Tuyết: “Con người là vậy mà, càng sợ càng hiếu kỳ, cũng giống một bộ phim kinh dị, càng sợ lại càng muốn xem.”

Ngữ điệu của Tô Dao trở nên nghiêm túc, gần giống như đang ra lệnh: “Cô buộc phải rời khỏi đây.”

Điều này cũng giống bình thường khi xử lý vụ án, người qua đường vô tình đi vào hiện trường sẽ chỉ làm cản trở công việc của cô, đồng thời cô cũng phải phân thân ra để bảo vệ cô ta.

Sơ Tuyết nghe thấy giọng điệu cứng rắn của Tô Dao, lại không muốn xảy ra mâu thuẫn với cô, nên chỉ đành di chuyển ánh mắt cầu cứu sang phía Trần Ngân Hà.

Đột nhiên Trần Ngân Hà lại biến thành người rất dễ nói chuyện: “Để cô ta ở lại.”

Tô Dao liếc nhìn Trần Ngân Hà, anh không nên để cô ta ở lại, đây là đạo lý mà ngay cả cảnh sát thực tập cũng hiểu. Tô Dao lại nhìn sang Sơ Tuyết, hai người ăn mặc và khí chất rất giống nhau, đứng cạnh nhau như một cặp đôi đẹp.

Cô biết Trần Ngân Hà nhất quyết đòi đến bệnh viện tâm thần này chắc chắn là có liên quan gì đó tới người nào đó ở đây. Chẳng lẽ trước đây Trần Ngân Hà có quen Sơ Tuyết, nhưng từ biểu hiện của hai người họ thì hoàn toàn không quen biết, thậm chí Sơ Tuyết bám dính lấy cô còn hơn là bám vào Trần Ngân Hà. Nếu vốn dĩ bọn họ quen nhau, thì tại sao lại giấu cô, giữa hai người không phải thật sự có gì đấy chứ? 

Được chấp thuận cho ở lại, Sơ Tuyết rất vui mừng, liền mở đường link phát sóng trực tiếp để chuẩn bị phát sóng.

Miêu Kim Nguyên đi đến cầu thang, quay người lại nhìn thấy nhóm Tô Dao không theo kịp, còn có người lôi điện thoại ra để phát sóng trực tiếp, liền sải bước nhanh quay lại, giọng nói to đến mức có chút loạn thần kinh: “Đây là phim trường, không được phát sóng trực tiếp.”

Vừa nói ông ta vừa giơ tay đập chiếc điện thoại đang phát sóng trực tiếp trên tay Sơ Tuyết.

“Bộp” một tiếng, điện thoại rơi xuống đất, Sơ Tuyết vội vàng nhặt lên, tức giận nói: “Không được phát sóng trực tiếp thì ông nói một tiếng chẳng phải là được rồi sao, sao lại lỗ mãng như vậy?”

Cô ta bấm thử một cái, may mắn là chiếc điện thoại không bị hỏng, trong đây có những thứ rất quan trọng.

Miêu Kim Nguyên liếc nhìn thời gian, cau mày thúc giục: “Mau đi thôi.”

Cả bốn người cùng lên cầu thang tới tầng hai. Tầng hai có lẽ là dành cho bệnh nhân tâm thần, lối hàng lang dài, trên của mỗi phòng đều treo số phòng.

Đến cuối hành lang, Miêu Kim Nguyên mở cửa một phòng làm việc ở phía trong cùng: “Đây là văn phòng Viện trưởng, bắt đầu từ đây đi.”

Trong phòng đã có người, một người là Kì Bác Nhiên, người còn lại là Tào Lỗi, hai người họ đang ngồi trên ghế giao lưu với nhau, nghe tiếng động liền quay lại nhìn thì trông thấy nhóm Tô Dao.

Kì Bác Nhiên rất hướng ngoại và chủ động chào hỏi Tô Dao: “Mấy người cận giờ đăng ký tham gia chương trình à?”

Vừa rồi khi ở ngoài cổng hai người đã hỏi han nhau, cô nói cô và bạn của mình không đăng ký mà đến đây là để tìm người.

Tô Dao gật đầu: “Đúng, chúng tôi cận giờ tham gia.”

Cô ở lại để xem rốt cuộc Miêu Kim Nguyên định giở trò ma quái gì, đồng thời cũng không yên tâm để hai người vô tội trước mắt ở lại trong cái thế giới mà Miêu Kim Nguyên tạo ra.

Nghĩ đến một nam hai nữ khi nãy nhìn thấy ngoài cổng, Tô Dao thầm nghĩ, có lẽ bọn cô được thay thế vai diễn cho ba người đó, cô tương ứng với người phụ nữ cao gầy có ngoại hình xinh đẹp kia.

Miêu Kim Nguyên lấy từ trong túi hành lý bên hông ra một xấp tài liệu in trên khổ giấy A4, phân phát cho mỗi người một bản dựa theo số thứ tự: “Mấy người xem vai diễn của mình trước đi, tôi đi chuẩn bị máy quay.”

Kịch bản tương tự như của bộ phim “

Số 44 đường Khang Dân

“, nói rằng vị Viện trưởng cuối cùng ở đây là một bác sĩ, luôn dùng cơ thể của bệnh nhân tâm thần để làm thí nghiệm. Sau đó, tất cả bệnh nhân và nhân viên y tế ở đây đều chết một cách bí ẩn, còn vị Viện trưởng kia thì biến mất, từ đó bệnh viện tâm thần trở thành một ngôi nhà ma ám được nhiều người biết đến.

Bảy người với những danh phận khác nhau đã đến bệnh viện tâm thần bỏ hoang này, những sự kiện kỳ quái lần lượt xảy ra, bảy người liên tiếp chết thảm, bao gồm cả nhân vật chính cũng không may mắn thoát khỏi.

“Thật là tàn nhẫn.” Tô Dao cúi đầu đọc vai diễn của mình: “Xem trọng tôi thế này, lại cho tôi đóng vai nữ chính.”

Cô vừa nói vừa thò đầu nhìn kịch bản của Trần Ngân Hà: “Nam thứ, yêu nữ chính nhưng không được đáp lại, nên đem lòng thù hận. Là một tên tâm lý biến thái, có sở thích ngược đãi mèo, sau đó sản sinh ra ảo giác, thần kinh có vấn đề rồi lao đầu vào tường chết.”

Trần Ngân Hà cười lạnh một tiếng: “Kịch bản lố lăng gì thế này?”

Tô Dao: “Sao có thể để bông hoa mỏng manh xinh đẹp của chúng ta lao đầu vào tường, não bắn tung toé mà chết chứ, có thế nào cũng phải đẹp đẽ một chút, ví dụ như bồn tắm phủ đầy hoa hồng, hay là nhảy lầu bằng một cảnh quay chậm thật đẹp chẳng hạn.”

“Cái tôi nói là tại sao lại để tôi yêu nữ chính nhưng không được đáp lại?” Trần Ngân Hà lạnh lùng: “Nữ chính vốn dĩ là của tôi.”

Tô Dao thử trải nghiệm một chút: “Anh không nói câu đó còn được, vừa nói ra đã thấy trông có vẻ đúng là yêu nhưng không được đáp lại nên nảy sinh hận thù rồi.”

So với những điều này thì Tô Dao lo lắng chính là mấy từ ngược đãi mèo, lần trước khi xem phim, Trần Ngân Hà đã bắt đầu có biểu hiện lạ từ lúc xuất hiện phân cảnh nam thứ ngược đãi mèo. Trong mắt anh không có lấy một chút tia sáng, thay vào đó là sự lạnh lẽo vô biên, như thể đã chìm vào một giấc mơ đáng sợ nào đó vậy. Sau đó, anh đã xin nghỉ, còn đuổi Hứa Gia Hải ra ngoài, rồi nhốt mình trong nhà và không ló mặt.

Đúng lúc này, lối hành lang bên ngoài truyền đến tiếng mèo kêu, một bóng đen chạy vụt qua cửa. Con mèo đó không kêu theo kiểu bình thường, mà là tiếng kêu thảm thiết, khiến người nghe nổi hết da gà.

Sơ Tuyết giật mình một cái, ôm lấy ngực, lộ ra vẻ tuy nguy hiểm đã qua nhưng nỗi sợ vẫn còn mãi: “Thật đáng sợ.”

Tô Dao ở gần Trần Ngân Hà nhất, đột nhiên cô cảm thấy cơ thể anh khẽ đông cứng khi nghe thấy tiếng mèo kêu, đôi mắt đen láy lại càng trở nên sâu thẳm, giống như bờ vực thẳm hoang vắng và lạnh lẽo.

Tô Dao khẽ chạm ngón tay cái vào bàn tay đang buông xuôi bên người của anh. Tay anh lạnh như tảng băng chẳng thể tan, cô đan ngón tay vào tay anh, nắm chặt lấy tay anh, như muốn nói rằng cô đang ở bên cạnh anh. Cũng giống như anh đã ở bên cô vào ngày sinh nhật và dành tặng cho cô cả bầu trời sao.

Anh cảm nhận được cô sát lại gần, liền lật lại nắm chặt lấy tay cô, tay trong tay, mỗi một ngón tay đều quấn chặt vào nhau. Tô Dao thầm nghĩ, đây có lẽ là tương trợ cứu rỗi lẫn nhau, cô cần anh, anh cũng cần cô. Họ là ánh sáng của nhau! Tô Dao nắm tay Trần Ngân Hà, cảm thấy cảm động đến tim đập thình thịch.

Không ngờ người bên cạnh lại thổi một luồng hơi vào tai cô, giọng nói chẳng hề đứng đắn, ngữ khí ái muội hạ lưu: “Đứng trước mặt nam chính lén lút mờ ám với nam phụ, không ngờ cô lại thích chơi kiểu này, đợi chút nữa anh đây sẽ đưa em đi chơi trò còn kích thích hơn thế này nữa nhé?”

Tô Dao: “…”

Một kịch bản cứu rỗi lẫn nhau đàng hoàng tử tế thế này mà lại bị anh cải biên thành hoàng văn vô liêm sỉ rồi. “Phụt” một tiếng, cái gì vụt tắt vậy, chính là tia sáng cứu rỗi, năng lượng tích cực trong lòng cô vụt tắt.

[1]

Cây Hoè (Ảnh minh hoạ)

.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 54"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

De-vuong-hoa-mi-cohet
Đế Vương Họa Mi
18 Tháng 1, 2024
song-lai-toi-tro-thanh-hoa-quoc-yeu-nu.jpg
Sống Lại Tôi Trở Thành Họa Quốc Yêu Nữ
28 Tháng mười một, 2024
xuyen-thanh-cung-nu-cua-tan-thuy-hoang-thoi-nien-thieu.jpg
Xuyên Thành Cung Nữ Của Tần Thủy Hoàng Thời Niên Thiếu
21 Tháng 10, 2024
xuyen-thu-co-he-my-nhan-o-cau-sinh-luyen-tong-bao-hong-convert.jpg
Xuyên Thư: Cổ Hệ Mỹ Nhân Ở Cầu Sinh Luyến Tổng Bạo Hồng Convert
11 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online