Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 53

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 53
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 53: Đồ lưu manh.

Mặt trời đã lặn, ánh hoàng hôn bị bóng đêm dần dần bao phủ, Tô Dao nhìn bệnh viện tâm thần bị che lấp trong rừng cây thấp, lắc đầu: “Không được, tôi không thể tự đi tìm cái chết.”

Trong hầu hết các tác phẩm văn học nghệ thuật, phim điện ảnh và phim truyền hình, thì các nhân vật chính cứng rắn thường luôn thích đơn phương độc mã đối đầu với nguy hiểm. Cuối cùng nhờ hào quang của vai chính nên không chết, ngược lại thì đồng đội đều ngỏm sạch.

Tô Dao ngẫm nghĩ một chút: “Đợi ngày mai tôi gọi nhóm đại Vu và Giang Bất Phàm tới, dẫn theo đủ ngươi của mình cộng thêm vũ khí rồi vào.”

Trần Ngân Hà liếc nhìn Tô Dao một cái: “Cô có thể có thêm chút tham vọng không thế?”

Tô Dao: “Anh muốn đi thật à?”

Trần Ngân Hà gật đầu: “Cứ coi như là vào nhà ma trong công viên giải trí, còn không phải bỏ tiền, tiết kiệm bao nhiêu.”

Tô Dao: “Một người phá nhà phá của mà không biết ngại khi nói bản thân mình sẽ tiết kiệm nhỉ.”

Trần Ngân Hà quay người vào xe, bảo Tô Dao lên xe: “Đi thôi, tôi sẽ bảo vệ cô cẩn thận.”

Tô Dao luôn cảm thấy Trần Ngân Hà thật kỳ quái, với tính cách và thói quen sinh hoạt của anh thì chắc chắn không thích môi trường đổ nát như mấy ngôi nhà ma, về nhà dùng bữa tiệc thịnh soạn, nghe vi-ô-lông không phải thoải mái hơn sao?

Lần này, là Trần Ngân Hà lái xe, rất nhanh đã đến nơi. Cả hai xuống xe, xuyên qua con đường nhỏ đầy cỏ lau khoảng chừng năm chục mét là đến của bệnh viện tâm thần. Toà nhà trước mặt to lớn hơn nhiều so với tưởng tượng, trước đây Tô Dao đã từng đến các bệnh viện tâm thần khác khi xử lý vụ án, nhưng đều không rộng bằng chỗ này.

Lối kiến trúc là từ khoảng hai mươi năm trước, thể hiện sự lâu đời của nó, màu xanh ngọc bích trên tường đã bị phong hóa [1] biến thành màu xanh xám, mặt tường bong tróc nham nhở, một lượng lớn những cành cây leo màu nâu đã chết quấn quanh vách tường, khiến nó trông như được bao phủ bởi một bàn tay to lớn và già nua, mang đến loại cảm giác như bị ai đó bóp cổ đến nghẹt thở.

Vì trước đó có người tới đây quay phim, nên nhiều nơi đã được sửa sang lại, chẳng hạn như dấu tay đẫm máu được sơn màu đỏ trên cửa và tạo hình một đứa trẻ được cắt bằng bìa cứng đang ngồi trên xích đu ngoài hoa viên. Đây không phải mấy thứ đáng sợ, vì biết nó đều là giả, được con người tạo ra, ngược lại xác của cây thường xuân bám trên tường còn kinh hãi hơn thế.

Tô Dao nhìn hai chai đồ uống không biết là ai ném trên mặt đất, cả một điếu thuốc lá hút dở, thậm có còn có một hộp bao cao su không biết đã dùng hay chưa. Những thứ hiện đại hoá cuộc sống này đã xua tan đi không ít cảm giác ghê rợn nơi đây.

Tô Dao tưởng rằng sẽ không có ai lui tới đây, thật không ngờ đã thấy vài người, có người đang ở trong phòng, có người cũng vừa đến giống như bọn họ, nhưng không thấy bóng dáng của Phạm Hà.

Một người đàn ông đeo kính vàng khoảng ba mươi tuổi bước xuống từ chiếc xe sedan [2] màu đen bên cạnh, đối phương chủ động chào hỏi Tô Dao và Trần Ngân Hà: “Hai người cũng đăng ký tới đây à?”

Tô Dao không hiểu, hỏi: “Đăng ký gì?”

Người đàn ông dừng lại một chút rồi giải thích: “Có người đã đăng một chiến dịch phiêu lưu hoạt động chết chóc mạo hiểm theo kịch bản trên mạng, triệu tập mấy người tới đây, chỉ cần ở đây qua một đêm, ngày mai sẽ có thể nhận được một nghìn tệ.”

“Nhưng tôi đến đây không phải vì tiền, mà là tới chơi, tìm kiếm chút kích thích.” Người đàn ông tháo cặp kính màu vàng xuống, rồi tự giới thiệu: “Tôi tên là Tào Lỗi, là một bác sĩ.”

Bác sĩ bọn họ thật sự rất thích đeo kính màu vàng, Hứa Gia Hải cũng vậy. Tô Dao mỉm cười: “Chào anh, tôi đến đây không phải để tham gia sự kiện mà là để tìm người.”

Tào Lỗi khẽ cười: “Vậy chúng ta không chung đường rồi, tôi vào trước đây.”

“À phải rồi, hai người muốn tìm ai, tôi sẽ để ý giúp.”

Tô Dao từ chối ý tốt của Tào Lỗi: “Không cần đâu, cảm ơn anh. Tôi gọi điện cho cô ấy bảo cô ấy ra ngoài là được.”

Sau khi Tào Lỗi rời đi, Tô Dao liền gọi cho Phạm Hà, nhưng điện thoại của đối phương đã tắt máy. Tô Dao nhìn Tào Lỗi đi vào căn phòng tối tăm, đã là nửa đêm, căn phòng đang sáng đèn, có lẽ là do trước đây có đoàn phim tới, nên điện nước được nối lại, nếu không sẽ thể quay nổi phim.

Tô Dao quay lại nói với Trần Ngân Hà: “Hay là anh ở ngoài này đợi tôi, tôi vào trong một vòng rồi quay lại, nếu có chuyện gì xảy ra anh có thể ở bên ngoài tiếp ứng, chứ không đến nỗi để chúng ta chết chung.”

“Cái người này, ăn nói kiểu gì thế hả, thế nào là có chuyện, có thể xảy ra chuyện gì được chứ?” Một ông lão đang hút tẩu thuốc đi ngang qua cánh cửa sắt đỏ gỉ sét của bệnh viện tâm thần: “Tôi đã canh cổng ở đây nhiều năm rồi, cũng đâu thấy có chuyện gì xảy ra.”

Ông lão mặc một chiếc áo bông màu đen, râu tóc đều bạc trắng, trông có vẻ khoảng sáu, bảy mươi tuổi, tuy già nhưng vẫn rất minh mẫn, ánh mắt sáng ngời, tinh thần rất tốt.

Tô Dao ngạc nhiên: “Ở đây mà cũng cần canh cổng sao?”

Cô tưởng rằng bên trong chẳng còn thứ gì có giá trị, chỉ là một ngôi nhà bỏ hoang không ai quan tâm, không ai hỏi han.

Ông lão liếc nhìn Tô Dao một cái, hai hàng lông mày cau lại, lộ ra vẻ không hài lòng rõ rệt: “Cô gái trẻ, cô đừng có xem thường ngôi nhà này, tất cả đồ đạc ở đây đều là bảo vật, cái khác chưa nói, chỉ riêng hoa viên thôi, mấy khóm hồng Nguyệt Quý [3] bên tường kia, đã sống hơn hai mươi năm rồi, nó còn quý hơn cả những thứ trong vườn thực vật ở đô thị đó.”

Tô Dao nhìn theo hướng chỉ tay của ông cụ, quả nhiên trông thấy một khóm hồng Nguyệt Quý, giống trong bộ phim “

Số 44 đường Khang Dân

“.

Trong phim, những bông hồng này đã có vài phút cảnh quay, nói phía dưới những khóm hồng Nguyệt Quý đó có chôn đầu lâu của những bệnh nhân tâm thần bị giết chết, khóm hồng được nuôi dưỡng bằng máu thịt của con người nên nở thật rực rỡ, sương dính trên hoa có vị mặn được cho là nước mắt của những người chết oan chết uổng.

Ông lão liếc nhìn Tô Dao và Trần Ngân Hà: “Nếu không tôn trọng nơi này, nếu đem theo dã tâm thì tốt nhất là các người nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt.”

Tô Dao có hứng thú với ông cụ này, cô tò mò hỏi: “Ông ơi, ông ở đây canh cổng là do được nhà nước trả lương phải không?”

Theo như cô biết thì những toà nhà hoang vắng, hẻo lánh không có giá trị lịch sử thế này thì không cần phải thuê người chuyên trách trông coi, cũng chẳng nhất thiết phải bỏ ra phần tiền lương đó.

Ông lão hút một hơi tẩu thuốc, nhìn Tô Dao một cái, nói ra một câu “Cô không hiểu” rồi rời đi. Khi thấy cạnh cổng lớn có vỏ chai nước và rác liền cúi người xuống nhặt.

Tô Dao quay đầu lại nhìn Trần Ngân Hà, nhỏ giọng nói ra suy đoán của mình: “Tôi nghi ngờ rằng trước đây ông ấy đã từng nằm trong bệnh viện tâm thần này, trông có vẻ huyền bí. Đương nhiên cũng có khả năng là nhân viên làm việc và ông ấy rất có cảm tình với nơi đây.”

Trần Ngân Hà đưa tay lên xoa xoa đầu Tô Dao: “Sếp thật anh minh.”

Tô Dao luôn cảm thấy ngón tay của Trần Ngân Hà như bị nhiễm điện, mỗi lần anh luồn tay vào tóc cô, là cô đều có cảm giác da đầu như muốn nổ tung, quá tệ dại.

Cô né tránh ngón tay anh: “Sếp không anh minh bằng anh, anh còn chưa nói với tôi làm thế nào lại có thể nhìn ra Phạm Hà có vấn đề đâu đó.”

Chẳng có lẽ chuyện của tiểu Phong đều là do cô ấy cố ý bịa ra, nhưng lại không phải, Lý Thanh Tùng là một người không có ham muốn, chẳng màng danh lợi, nên không thể kết hợp với cô ấy để lừa cô.

Trần Ngân Hà nhìn thoáng qua phòng bệnh của bệnh viện tâm thần: “Rất đơn giản…”

Tô Dao tức giận ngắt lời Trần Ngân Hà: “Không đơn giản chút nào được không, anh nói như vậy thật khiến người ta trông rất đần độn.”

Trần Ngân Hà khẽ cười một tiếng, cảm thấy cô đáng yêu chết đi được, lại muốn đưa tay lên vuốt tóc cô nhưng bị cô gạt ra: “Đừng có vuốt, vuốt hói luôn đầu tôi thì làm thế nào?”

Trần Ngân Hà: “Thực ra vấn đề này vô cùng khó, người bình thường rất khó có thể nhìn ra, vì tôi có một chút tiên duyên, lại thêm vài phần may mắn, suy nghĩ kỹ càng rất lâu…”

Đến cả tiên duyên cũng lôi ra rồi, Tô Dao: “Cũng không cần phải quan tâm lắm tới cảm nhận của người thường đâu, anh cứ nói chuyện bình thường là được.”

“Tất cả những miêu tả về tiểu Phong đều là thật, vấn đề ở chỗ Phạm Hà chủ động xin chuyển công tác, đổi lại là cô, giả dụ người đàn ông mà cô yêu thương nhất là tôi.” Trần Ngân Hà không biết xấu hổ tự nhận, rồi tiếp tục nói: “Đầu của tôi bị sốt đến thành ngốc, rồi mất tích, không có điện thoại nên chẳng thể liên lạc, cô có thể báo cảnh sát, có thể đi tìm, vậy thì cô sẽ đợi tôi ở đâu? Ở nơi mà ngày nào cũng gặp tôi trong hơn một năm qua, hay là ở cổng Cục cảnh sát?”

Tô Dao: “Đương nhiên là ở chỗ cũ rồi, nếu có tin tức thì bên phía cảnh sát gọi điện thông báo cho tôi là được, nếu tôi không ở chỗ cũ, thì tên ngốc không có điện thoại nhà anh biết đi đâu tìm tôi chứ?”

Cô đã hiểu, Phạm Hà đương nhiên hiểu, nếu tiểu Phong quay lại chắc chắn sẽ đến nơi làm việc cũ của cô ấy để tìm người, cô ấy nên ở đó chờ cậu ấy mới đúng, chứ không phải chuyển đến con đường trước cổng Cục Công an thành phố. Trừ phi cô ấy biết tiểu Phong xảy ra chuyện rồi, biết cậu ấy không thể trở về.

Tô Dao suy nghĩ một chút: “Rõ ràng là Phạm Hà biết tiểu Phong chẳng thể quay lại, nhưng không nói với cảnh sát mà tốn công tốn sức tiếp cận tôi, dẫn dắt tôi tới đây, mục đích của cô ấy có phải là muốn tôi giúp cô ấy chuyện gì đó không?”

Nhưng nếu là vậy thì tại sao cô ấy không báo cảnh sát, đồn cảnh sát địa phương hoặc Cục Công an thành phố chẳng lẽ lại không hơn cô đơn phương độc mã hay sao?

Trần Ngân Hà nhìn về phía bệnh viện tâm thần bị màn đêm bao phủ, đôi mắt đen láy của anh còn sâu hơn cả màn đêm, một ngôi sao rơi trong mắt anh, khiến ánh mắt trông vừa tối lại vừa sáng.

“Cô ấy muốn tự tay báo thù cho người đàn ông của mình, nhưng lại sợ bản thân cũng sẽ bị giết giống như tiểu Phong. Ngộ nhỡ cô ấy chết rồi thì cô ấy cần một cảnh sát đưa thủ phạm ra trước công lý.”

“Vậy cô ấy cũng quá coi trọng tôi rồi, không sợ tôi cũng bị chết chung sao?” Tô Dao nhìn vào bên trong, lòng bàn chân dâng lên cơn ớn lạnh, đồng thời máu cũng bắt đầu sôi sục: “Nếu suy luận của tôi là đúng, thì có lẽ một hung thủ giết người đang ẩn nấp trong tòa nhà này.”

Từ khi nhìn thấy bức ảnh của cậu bé tiểu Phong trong điện thoại của Phạm Hà, Tô Dao đã thường xuyên nghĩ đến cậu ấy, cảm thấy một người tốt đẹp như vậy không nên bị biến thành một cái xác lạnh lẽo nằm ở nơi vô định nào đó. 

Cô là một cảnh sát, mấy chữ căm phẫn và hận thù đã khắc sâu trong xương cốt, lòng căm thù kẻ sát nhân đã chiến thắng nỗi sợ hãi vô danh đến từ tòa nhà bệnh viện tâm thần này, cũng khiến cô trở nên can đảm hơn: “Đi, tôi đi tìm Phạm Hà, đưa cô ấy ra ngoài trước rồi tình.”

Tiểu Phong đã xảy ra chuyện, không thể để Phạm Hà cũng gặp bất trắc. Lần trước, cô có thể cứu Ôn Lương thì lần này nhất định cũng sẽ cứu được Phạm Hà.

Hai người đang chuẩn bị đi vào bên trong thì phía sau vang lên tiếng xe dừng lại, Tô Dao quay lại nhìn, trông thấy một chiếc xe màu trắng đang đậu bên đường.

Một người đàn ông bước ra khỏi xe. Người đàn ông mang theo chiếc ba lô màu xanh lá cây đậm, mặc quần áo thoải mái, bên trên là chiếc áo Jackets màu đen, bên dưới là quần jeans đen, giày thể thao màu xám, dáng người to khỏe, trông có vẻ khỏe mạnh tươi tắn, tràn đầy năng lượng nam tính.

Tô Dao nhìn khuôn mặt người đàn ông, rồi túm túm cánh tay Trần Ngân Hà, ánh mắt có chút phấn khích: “Anh ta, anh ta là hehehe.”

Kì Bác Nhiên, nam chính trong bộ phim “

Số 44 đường Khang Dân

“, người chồng thứ N gần đây mới được Ngô Thanh Đào yêu thương, bổ nhiệm, Tô Dao còn suýt chút nữa thì bị Ngô Thanh Đào kéo chung xuống hố.

Tô Dao có chút nghi ngờ, một ngôi sao như anh ta sao lại tới đây, chẳng phải bộ phim đã quay xong từ lâu rồi sao? Nếu đã tình cờ gặp rồi, thì chắc chắn không thể để lãng phí, phải xin chữ ký giúp Ngô Thanh Đào. Sinh nhật của Ngô Thanh Đào sắp tới, đến khi đó có thể dùng chữ ký này, tiết kiệm được một món tiền lớn mua quà sinh nhật rồi. Ngô Thanh Đào vui vẻ, còn cô thì tiết kiệm được tiền, đôi bên hoàn hảo, cô thật đúng là một thiên tài bé nhỏ bình thường sống qua ngày.

Tô Dao không mang theo bút, tình hình trước mắt cũng chẳng tiện mua: “Lão Trần, anh có mang theo giấy bút không?”

Trần Ngân Hà mặt không biểu cảm: “Không mang.”

Tô Dao sờ sờ quanh người mình, thế mà lại tìm thấy một cây bút trong túi, liền vội vàng đi lên phía trước: “Cái đó, xin chào, có thể cho tôi xin chữ ký không?”

Kì Bác Nhiên mỉm cười, nhận lấy bút trên tay Tô Dao: “Ký vào đâu?”

Tô Dao nhìn khắp người mình, cũng may hôm nay cô không mặc áo len, mà mặc một chiếc sơ mi trắng bên trong áo khoác.

Tô Dao vén vạt áo lên, vuốt phẳng: “Thật không ngờ có thể gặp anh ở đây, tôi không mang theo giấy, anh ký ở đây đi.”

Dù sao thì chiếc áo sơ mi này của cô cũng không đáng bao nhiêu tiền, đến khi đó cắt mảnh vải này ra, nhờ tiệm may thêu thêm viền hoa, gói cẩn thận lại thắt thêm chiếc nơ màu hồng là rồi tặng cho Ngô Thanh Đào.

Kì Bác Nhiên đã quen với việc ký tặng cho fan hâm mộ, ký vào chỗ nào cũng có, nên không mấy ngạc nhiên với yêu cầu ký lên áo của Tô Dao, anh ta mỉm cười, hỏi: “Muốn ký gì nào?”

Không ngờ Kì Bác Nhiên lại hỏi vậy, còn có thể cho cô tự chọn câu từ nữa. Tô Dao ngẫm nghĩ, dựa theo tính cách tươi sáng của Ngô Thanh Đào thì có lẽ cô ấy sẽ thích kiểu màu sắc dễ thương. Tô Dao ngại ngùng không dám quá đáng, nên rất khiêm tốn nói ra một câu: “Ngàn hoa đào nở rộ, sắc đỏ rực như lửa.”

Chữ ký trên Wechat của Ngô Thanh Đào là câu này, trong câu có tên của Ngô Thanh Đào.

Kì Bác Nhiên ký xong lên áo Tô Dao, rồi trả lại bút cho cô. Tô Dao cảm ơn, tò mò hỏi thêm: “Anh cũng đến đây để tham gia chương trình kịch bản chết chóc sao?”

Kì Bác Nhiên: “Không phải, tôi đến là vì lời mời.”

Tô Dao đã hiểu, là kiểu có phí nên mới xuất hiện.

Kì Bác Nhiên nhìn Tô Dao và Trần Ngân Hà: “Hai người tới tham gia chương trình sao?”

Tô Dao ngẫm nghĩ một lúc: “Không phải, tôi không đăng ký, chỉ là tới đây tìm người, lát nữa sẽ rời đi ngay.”

Kì Bác Nhiên liếc nhìn đồng hồ trên tay: “Đã đến giờ hẹn rồi, tôi vào trong trước đây.”

Tô Dao nhìn Kì Bác Nhiên bước vào bệnh viện tâm thần, rồi nói với Trần Ngân Hà: “Người cũng không tồi, không làm giá chút nào, chẳng như một số ngôi sao lớn thích tự cao tự đại.”

Trần Ngân Hà kéo Tô Dao đến bên cạnh mình, ngữ khí lộ rõ sự nóng nảy: “Người cũng đã vào trong rồi, còn nhìn.”

Ngón tay anh siết chặt lấy cánh tay Tô Dao, cô bị kéo đến loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã áp sát lên người anh.

“Đau, đau, đau, thả tay ra.” Tô Dao gỡ tay Trần Ngân Hà trên tay mình ra, xoa xoa chỗ bị anh túm, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Túi dấm nhỏ lại nổi cơn ghen rồi hả?”

Trần Ngân Hà bĩu môi: “Người đẹp số một trên thế gian, thần tiên cũng bì không nổi, sao lại phải ghen tuông với người khác, nực cười.”

“Tôi thấy anh không phải túi dấm nhỏ mà là vua dấm thì đúng hơn.” Tô Dao giải thích: “Lần trước chẳng phải đã nói với anh rồi sao, anh ta là ngôi sao, tôi là một viên cảnh sát quèn, sẽ không thể có liên quan gì với anh ta.”

Trần Ngân Hà cười lạnh một tiếng: “Đây chẳng phải là có liên quan rồi hay sao?”

Anh nhìn khuôn mặt cô, nhìn chằm chằm vào đôi môi cô, đôi mắt đen láy sâu thẳm: “Tại sao đột nhiên hôm nay cô lại tô son, vì anh ta sao?”

“Lúc tô son tôi đâu có biết sẽ đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, càng không biết sẽ tình cờ gặp anh ta ở đây.” Tô Dao bất lực nói: “Đàn ông các anh suốt ngày chỉ biết ganh tị ghen tuông, làm loạn vô cớ.”

Ánh mắt của Trần Ngân Hà liên tục lưu lại trên mắt và môi Tô Dao, anh kiêu hãnh không lên tiếng, mà đợi cô mở miệng.

“Được rồi, tôi thừa nhận.” Đột nhiên Tô Dao cảm thấy ngượng ngùng khi nhìn vào mắt Trần Ngân Hà, phải né tránh tầm mắt anh mới dám nói: “Tôi tô son là để cho anh ngắm.”

Trần Ngân Hà thoả mãn vươn tay ra, không mạnh không nhẹ vuốt ve đôi môi cô một cái, bá đạo tổng tài không nói đạo lý: “Tất cả son trên môi cô đều là của tôi, đến cả bản thân cô cũng không đủ tư cách để lau nó đi.”

Tô Dao đỏ mặt né tránh ngón tay của Trần Ngân Hà đang đặt trên môi mình.

Trần Ngân Hà nhìn màu đỏ phai từ môi cô ra trên ngón tay mình, giọng nói trầm thấp ái muội vang lên trong màn đêm: “Lần sau sẽ không dùng tay lau nữa đâu.”

Anh muốn hôn cô, nhưng cô đâu có dễ hôn như vậy, Tô Dao: “Muốn hôn môi tôi thì phải đánh thắng tôi trước đã.”

Trần Ngân Hà khẽ cong môi: “Tôi đâu có muốn hôn để lau son cho cô.”

Người đàn ông khẽ cong lưng, áp lên tai cô, hơi thở ấm áp tràn vào: “Cái tôi nói là… Liếm.”

Tô Dao: “!”

Cơ thể cô cứng đờ, mặt đỏ như sắp bật máu, vừa giận vừa thẹn mắng một câu: “Đồ lưu manh!”

Trần Ngân Hà khẽ mỉm cười: “Cảm ơn vì lời khen.”

Tô Dao: “Đồ không biết xấu hổ.”

Đột nhiên Tô Dao nhớ ra điều gì đó, ngẩng đầu nói với Trần Ngân Hà: “Tôi chỉ mới nói vài câu với Kì Bác Nhiên mà anh đã tức giận, ghen tuông giở trò lưu manh. Còn anh thì sao, bị người ta chặn đường bắt đi làm “trại chủ phu nhân”, còn đặt tên cặp đôi với người ta, vậy mà tôi có nói gì không?”

“Sao sáng, Trăng tỏ”, lãng mạn quá nhỉ.

Trần Ngân Hà thu lại vẻ trịch thượng trên gương mặt, thần sắc trở nên nghiêm túc, trầm mặc: “Đợi khi nào từ đây về nhà tôi sẽ giải thích rõ với cô.”

Tô Dao ngước nhìn Trần Ngân Hà, trước đây cô đã thử thăm dò anh vài lần, nhưng anh đều thể hiện ra là không muốn nói, dường như đó là một kỷ niệm đau khổ đối với anh, nên sau đó cô không còn hỏi nhiều nữa. Tuy rằng Cục trưởng Khương nói thì rất nhẹ nhàng, nói anh bị cô Xà Cạp nữ đó nhìn trúng rồi bắt đi, mỗi ngày đều sống trong biệt thự sang trọng, lái xe tốt nhất, uống rượu vang đắt đỏ nhất.

Nghe thì đơn giản, nhưng ai cũng hiểu rằng bí mật bên trong chẳng dễ dàng như vậy, hầu hết những cảnh sát có bản lĩnh vững vàng đều có thể sống sót sau màn tra tấn về thể xác nhưng thử thách lớn nhất luôn là sự tra tấn về tâm lý. Một người phụ nữ có thể tẩm nọc độc rắn và bọ cạp lên con dao nạm đá quý màu hồng thì trái tim phải độc ác và biến thái nhường nào.

Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà, trái tim dịu xuống, ngữ khí cũng mềm mại hơn vài phần: “Đi tìm Phạm Hà trước đã, khi nào về nhà tôi đợi anh nói cho tôi nghe.”

Cô thường xuyên cảm thấy rằng anh rất cách xa mình, là người đứng trong đám sương mù, anh tình nguyện chủ động từ màn sương ấy tiến về phía cô là việc tốt, trong lòng cô rất vui mừng.

Đúng lúc này, lại thêm một chiếc xe nữa đi đến, lần này là một chiếc Rolls-Royce màu đen.

Tô Dao vô cùng khó hiểu: “Người có tiền sao lại đến một nơi ma quái như vậy?”

Trần Ngân Hà: “Có gì làm lạ đâu, chẳng phải tôi cũng đến đây sao?”

Tô Dao suýt chút nữa quên mất người đàn ông giàu có bên cạnh mình: “Anh thì khác, anh không chỉ là một người lắm tiền, mà còn là cảnh sát, không có gì kỳ lạ khi cảnh sát xuất hiện tại một nơi bị nghi ngờ là hiện trường vụ án.”

Cửa trên ghế lái mở ra, một người đàn ông mặc vest màu đen bước xuống, đi đến cửa hàng ghế sau kéo mở cửa, hơi khom người, tỏ vẻ cung kính nhìn người bên trong. Có lẽ người đàn ông đó chỉ là tài xế và người trong xe là chủ nhân của anh ta. 

Một chiếc giày cao gót màu trắng thò ra khỏi cửa, một cô gái trẻ bước xuống xe. Cô gái mặc chiếc áo khoác len cashmere màu hồng, bên trong là chiếc áo len màu trắng, bên dưới là chân váy ôm mông màu xám bằng lông cừu, để chân trần. Mái tóc đen dài buông xõa, gương mặt trang điểm tinh tế nhẹ nhàng cùng đôi môi hồng mịn trơn bóng như thạch hương dâu. Đôi mắt dịu dàng, trong sáng, mềm mại, xinh đẹp như vầng trăng.

Người phụ nữ ăn mặc đẹp đẽ, thuần khiết và thanh lịch, vừa không hề ăn nhập với môi trường kỳ lạ xung quanh, lại vừa đem đến một loại cảm giác liên kết khó có thể diễn tả bằng lời.

Tô Dao chỉ cần nhìn thoáng qua đã nhận ra cô gái này tên là Sơ Tuyết, người cô quen ở bệnh viện Đồng Nhã, ba mẹ của cô ta đều đã qua đời, cậu cô ta là Chủ tịch một phòng Thương mại nào đó, nằm tại phòng bệnh 1806, cạnh phòng của Trần Ngân Hà. Tô Dao còn giúp cô ta thanh toán món tiền năm mươi tệ.

Người phụ nữ nói với tài xế vài câu, tài xế chần chừ một lúc nhưng vẫn chấp hành hiệu lệnh rồi lái xe rời đi.

Tô Dao lại càng thêm khó hiểu, nếu như không ngồi xe hơi thì chỉ riêng đôi giày cao gót đi trên chân, cùng đôi chân trần trắng nõn kia của cô ta, cũng đủ mỏng manh đến mức chẳng thể đi nổi 200m.

Sơ Tuyết nhìn thấy Tô Dao liền đi về phía cô, khoé môi cong cong, lộ ra cặp má lúm đồng tiền nhỏ xinh: “Là cô sao cảnh sát Tô, thật trùng hợp.”

Sau khi thêm Wechat của nhau vào lần trước, thỉnh thoảng Tô Dao có nhận được tin nhắn của Sơ Tuyết, chủ yếu là hỏi mấy vấn đề về tự bảo vệ bản thân hay một số hình thức lừa đảo qua mạng thông thường mà hầu hết người dân nào cũng gặp phải, hoàn toàn không có gì đáng ngờ.

Tô Dao biết, có thể nằm tại tầng trên cùng của bệnh viện Đồng Nhã thì đều là những người có thân phận không đơn giản, vốn dĩ cô cũng không có dự định qua lại với Sơ Tuyết, nên ngoài việc trả lời mấy câu hỏi của cô ta ra thì không nói thêm chuyện gì khác. Bản thân cô hoàn toàn không ghét Sơ Tuyết, ai mà lại không thích một cô gái xinh đẹp ngọt ngào mềm mại và dịu dàng cơ chứ?

Tô Dao mỉm cười: “Đúng thế, thật trùng hợp, sao cô lại tới đây thế?”

Sơ Tuyết lấy điện thoại trong túi ra, quơ quơ qua lại: “Cậu tôi sợ tôi ở bên ngoại bị bắt nạt, không cho tôi làm việc, tôi ở trong nhà buồn chán nên nghiền phát sóng trực tiếp, một thời gian trước có xem phim cảm thấy chỗ này thật thú vị, nên tới xem sao.”

Thì ra là một nữ chủ phòng phát sóng trực tiếp, chẳng trách lại ăn mặc trang điểm như vậy khi đến một nơi thế này.

Sơ Tuyết ngước mắt lên nhìn Trần Ngân Hà, đánh giá anh một lượt: “Vị này là?”

[1]:

Phong hoá: Phong hóa là quá trình phá hủy đất đá và các khoáng vật trong đó, dưới tác dụng của thời tiết, chủ yếu là không khí và nước.

[2]:

Xe sedan: Hay còn gọi là saloon, là một loại ô tô chở khách mà thân xe đại thể được chia làm ba khoang: khoang động cơ, khoang hành khách và khoang hành lý. 

[3]:

Hồng Nguyệt Quý, hay còn gọi là Rosa chinensis (Ảnh minh hoạ).

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 53"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

cau-xin-anh-tu-hon-di.jpg
Cầu Xin Anh Từ Hôn Đi
30 Tháng 3, 2025
bi-an-chua-loi-giai-ve-mua-mua-ruc-lua.jpg
Bí Ẩn Chưa Lời Giải Về Mùa Mưa Rực Lửa
22 Tháng mười một, 2024
ba-nam-roi-lai-ba-nam.jpg
Ba Năm Rồi Lại Ba Năm
25 Tháng mười một, 2024
nguoi-dua-thu-khung-bo.jpg
Người Đưa Thư Khủng Bố
30 Tháng 3, 2025

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online