Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 52

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 52
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 52: Cô vẫn luôn biết anh hấp dẫn, nhưng không ngờ lại đến mức đòi mạng như vậy.

Tô Dao đứng dậy, đến bên cửa sổ liếc nhìn một cái rồi quay người đi xuống lầu. Hai người tới tìm cô quả thực là rất kỳ quái, một người là ông chú vô gia cư, bên cạnh là một cô gái mắt đỏ hoe.

Tô Dao đi tới gọi người vô gia cư đó một tiếng: “Đại thần.”

Vị đại thần này chính là Lý Thanh Tùng, cựu nhân viên cao cấp của công ty nước ngoài, người đã từ bỏ mức lương hàng trăm vạn một năm để theo đuổi sự tự do tuyệt đối mà cô quen trong vụ án của Lương Tiểu Ninh.

Lý Thanh Tùng mặc một chiếc áo khoác quân đội rách nát, lộ cả lớp bông ra ngoài, trên tay cầm chiếc bao tải lớn, bên trong chứa đủ loại bìa các tông cùng các loại chai nước giải khát khác nhau mà anh ta nhặt được. Bên cạnh Lý Thanh Tùng là một cô gái khoảng hai mươi tuổi.

Cô gái mặc một chiếc áo khoác lông vũ trơn màu đen, tóc buộc kiểu đuôi ngựa thấp, dáng người gầy gò, nước da ngăm đen, da dẻ trên khuôn mặt sần sùi thô ráp. Mặc dù các đường nét trên khuôn mặt trông không quá bắt mắt, nhưng có thể được coi là thanh tú. Vốn dĩ có lẽ đây là một cô gái xinh đẹp, đáng tiếc là dưới môi lại có một vết bớt lớn màu xanh đậm.

Tô Dao liếc nhìn cô gái một cái rồi không nhìn nữa, quay đầu lại hỏi Lý Thanh Tùng: “Đại thần, tìm tôi có việc sao?”

Lý Thanh Tùng kéo cô gái bên cạnh lại: “Đúng, chúng tôi tới báo án, có người mất tích rồi.”

Tô Dao dẫn theo cô ấy và Lý Thanh Tùng vào Cục Công an, rót cho mỗi người một cốc nước: “Ai mất tích?”

Vẻ mặt của Lý Thanh Tùng có chút không thoải mái: “Một người bạn của chúng tôi mất tích rồi, cậu ấy cũng là một người vô gia cư.”

Tô Dao ngồi đối diện Lý Thanh Tùng: “Cục Công an thành phố không thể tiếp nhận các vụ mất tích thông thường, việc này thuộc quyền quản lý của công an khu vực, tên cậu ấy là gì? Mất tích ở đâu? Tôi giúp mấy người kiểm tra.”

Lý Thanh Tùng thở dài một hơi: “Chúng tôi đã đến đồn cảnh sát địa phương rồi, cũng đã đăng ký, nhưng không dễ điều tra.”

Tô Dao: “Nói qua về tình hình người bạn đó của bọn anh xem sao, tên là gì, tuổi tác thế nào?”

Lý Thanh Tùng: “Cậu ấy tên là tiểu Phong, chữ phong trong từ nổi gió, vì răng cửa của cậu ấy sứt, khi nói chuyện hay bị thoát hơi nên chúng tôi gọi cậu ấy là tiểu Phong. Khi tôi và tiểu Phong quen biết nhau thì cậu ấy đã là một người vô gia cư, cậu ấy nói bản thân cũng không biết tên thật của mình là gì, đã quên từ lâu rồi, tuổi không nhiều, cùng lắm là hai mươi.”

Tô Dao đã hiểu, kiểu người không tên tuổi, không có danh tính và nơi ở cố định thế này rất khó tìm.

Cô gái bên cạnh Lý Thanh Tùng nhìn Tô Dao, vừa rồi nghe thấy có người gọi cô là đội trưởng nên có chút sợ cô, vài lần muốn lên tiếng nhưng lại không dám nói.

Tô Dao mỉm cười: “Chưa vào cục Công an thành phố bao giờ phải không, không sao, thoải mái một chút, tôi cũng đâu có ăn thịt người.”

Cô gái rụt rè nói: “Tôi tên là Phạm Hà, là tôi phát hiện ra tiểu Phong mất tích.”

Tô Dao gật đầu, khuyến khích cô ấy tiếp tục nói.

Phạm Hà có chút chật vật ôm cốc nước, đôi mắt vẫn đỏ hoe như vậy: “Tôi là công nhân quét dọn, phụ trách dọn dẹp đường phố, mười một giờ tối mỗi ngày anh ấy đều đến khu vực làm việc của tôi để tìm tôi, nhưng đã năm ngày liên tiếp không thấy anh ấy đến tìm tôi rồi.”

Tô Dao: “Ngoài việc cậu ấy tới tim cô ra thì hai người còn cách liên lạc nào khác không?”

Phạm Hà lắc đầu: “Không có, anh ấy không có điện thoại.”

Tô Dao: “Liệu có khả năng cậu ấy có việc trì hoãn, nên mấy ngày mới không thể tới không?”

Hai mắt Phạm Hà ngấn nước, cố gắng kiềm chế hết sức nhưng không được, vừa lên tiếng là nước mắt chảy ròng ròng: “Không đâu ạ, anh ấy không thể không đến, chắc chắn xảy ra chuyện gì đó rồi.”

Tô Dao đưa cho Phạm Hà một tờ khăn giấy, Phạm Hà nhận lấy, nhẹ nhàng nói cảm ơn, rồi lau nước mắt tiếp tục nói: “Bọn tôi đã quen nhau được hơn một năm, ngày nào anh ấy cũng tới tìm tôi, bất kể là mưa to hay gió lớn, anh ấy đều sẽ đến tìm tôi và chưa từng bỏ lỡ ngày một ngày nào.”

Nói đến đây, Phạm Hà lại càng đau khổ hơn, liền ôm khăn giấy khóc không thành tiếng.

Lý Thanh Tùng vỗ vỗ vai Phạm Hà, coi như là an ủi, rồi lại nói với Tô Dao: “Tôi và tiểu Phong cũng đã quen biết nhiều năm rồi, cậu ấy không phải là người sẽ biến mất mà không nói lấy một lời, tôi đã đến tìm ở những nơi mà cậu ấy thường ở, cũng đã hỏi rất nhiều người bạn vô gia cư khác, nhưng họ đều nói không trông thấy cậu ấy.”

Tô Dao: “Hai người có biết cậu ấy mất tích ở đâu không, phạm vi đại khái cũng được.”

Phạm Hà và Lý Thanh Tùng đồng thời lắc đầu.

Tô Dao thở dài, đây không chỉ nằm ở mức khó tìm nữa mà là mò kim đáy bể: “Hai người có ảnh của cậu ấy không?”

Phạm Hà vội vàng lấy điện thoại của mình ra, bấm mở rồi đưa cho Tô Dao: “Chỉ có một tấm này.”

Tô Dao nhận lấy, chiếc điện thoại trông rất cũ kỹ, kiểu dáng cũng là loại từ lâu, ít nhất cũng đã dùng được năm năm trở lên. Nhưng chủ nhân của nó rất nâng niu, đã dùng vải may một chiếc vỏ bảo vệ. Trên màn hình điện thoại hiện lên một bức ảnh chụp chung, cô gái đứng trước mặc chiếc váy hoa nhí màu hồng, nụ cười trên gương mặt tuy e thẹn nhưng trông rất hạnh phúc, bên cạnh là một chàng trai cao hơn cô ấy một cái đầu. Chàng trai mặc áo phông đen, lông mày rậm, đôi mắt to tròn, nở nụ cười rất thật thà, để lộ ra chiếc răng cửa bị gãy một nửa.

Phạm Hà nhìn bức ảnh, nói: “Ngày chụp tấm ảnh này anh ấy đã bỏ ra năm tệ để cắt tóc, cạo râu, quần áo mặc trên người là tôi tặng cho anh ấy, nếu dùng tấm ảnh này để tìm người thì có lẽ là không dễ tìm.”

Tô Dao: “Thường ngày trông cậu ấy thế nào?”

Lý Thanh Tùng chỉ vào người mình: “Giống tôi.”

Trang phục điển hình của người vô gia cư, quần áo rách rưới, đầu tóc bù xù, khuôn mặt râu ria xồm xoàm và luôn mang theo chiếc bị hoặc bao tải.

Tô Dao nói với Lý Thanh Tùng: “Cho tôi biết địa điểm cậu ấy thường xuyên hoạt động, tôi sẽ yêu cầu cảnh sát tuần tra ở khu vực đó để ý hơn.”

Lý Thanh Tùng dẫn theo Phạm Hà ra khỏi cổng Cục Công an thành phố, nói với cô ấy: “Chỗ cô xa quá, trời hôm nay lại lạnh, bắt xe bus về đi.”

Phạm Hà: “Không cần đâu, dù sao thì tầm này cũng không phải giờ làm việc, tôi đi bộ về cũng được, còn có thể tiết kiệm được hai tệ tiền đi xe.”

Lý Thanh Tùng gật đầu, mỉm cười với Phạm Hà: “Được, đợi khi nào tìm được tiểu Phong, hai người chuyển đến nhà mới, nhớ mời tôi đến uống rượu tân gia đó.”

Cuối cùng trên gương mặt của Phạm Hà cũng nở nụ cười: “Được.”

Sau khi Phạm Hà rời đi, Tô Dao đi đến bên cạnh Lý Thanh Tùng: “Hai người họ là một đôi phải không?”

Lý Thanh Tùng gật đầu: “Cũng coi là vậy.”

“Khi còn nhỏ tiểu Phong bị người ta bắt cóc, sau đó lên cơn sốt cao, não bị ảnh hưởng, thực ra cũng không phải là hỏng hoàn toàn, chỉ là phản ứng hơi chậm chạp, trông có vẻ ngốc nghếch. Bọn bắt cóc vứt cậu ấy đi, khi đó có lẽ cậu ấy mới năm, sáu tuổi, từ đó bắt đầu lang thang, cơ thể trải qua bệnh tật từ nhỏ, không thể làm việc, giao tiếp bình thường cũng gặp khó khăn, công xưởng chê cậu ấy làm việc không nhanh nhẹn, lại không có giấy tờ tùy thân, không muốn thuê.”

Tô Dao: “Chẳng trách.” 

Nụ cười của chàng trai đó thực sự tỏa sáng, nhìn không giống những người tham ăn lười làm. Không phải cậu ấy không muốn làm việc mà cậu ấy chỉ có thể là một kẻ lang thang vô gia cư mà thôi.

Lý Thanh Tùng lấy từ trong túi ra một bao thuốc lá kém chất lượng, châm lửa với vẻ mặt u sầu: “Tuần trước tôi còn nhìn thấy cậu ấy, cậu ấy rất vui vẻ nói rằng sau này không đi lang thang nữa, nói có người thu nhận cậu ấy rồi, nói mình đã có nhà rồi. Thậm chí đến công việc cậu ấy cũng đã nghĩ xong, không nhặt rác nữa, sẽ giữ gìn cơ thể sạch sẽ, rồi đến công xưởng thủ công nhận việc khoán để làm, nếu siêng năng thì một tháng cũng có thể kiếm được hơn nghìn tệ.”

Nhớ lại dáng vẻ vui mừng của tiểu Phong khi nói điều này với mình, Lý Thanh Tùng nhả ra làn khói thuốc: “Đứa trẻ đó đã phải chịu đựng quá nhiều cực khổ, sau này nhất định sẽ sống thật tốt.”

“Phạm Hà nhịn ăn nhịn tiêu, dùng tất cả tiền tiết kiệm để mua một căn nhà rộng hơn 40m2, vốn dĩ hôm nay là ngày bọn họ dọn vào nhà mới.” Lý Thanh Tùng lại nhả ra một làn khói thuốc, nói với Tô Dao: “Nếu tìm được người thì gọi cho tôi nhé.”

Tô Dao gật đầu: “Tôi sẽ để ý bên phía cảnh sát khu vực, ngoài ra tôi cũng có vài người cung cấp tin tức, để gọi bọn họ giúp đỡ chú ý. Chỉ cần cậu ấy vẫn còn sống, thì chắc chắn có thể tìm thấy.”

Lý Thanh Tùng: “Nếu không tìm thấy thì sao?”

Tô Dao không trả lời, Vân Giang là địa bàn của cô, nếu không tìm thấy có nghĩa là đã chết.

Lý Thanh Tùng hút xong thuốc, liền cầm chiếc bao tải rách lên, vẫy vẫy tay với Tô Dao: “Tôi đi trước đây, đợi điện thoại của cô.”

Sau khi Lý Thanh Tùng rời đi, Tô Dao quay lại văn phòng, ngồi trên ghế một lúc lâu mà vẫn chưa thể định thần. Cô chưa từng gặp chàng trai tiểu Phong, nhưng trong đầu lại đều là hình ảnh của cậu ấy, những câu nói ngắn gọn của Lý Thanh Tùng và Phạm Hà đã tổng kết trải nghiệm sống của cậu trong mười năm nay, phần lớn thời gian là khổ cực, sắp có những tháng ngày tốt đẹp thì lại đột ngột xảy ra chuyện.

Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao: “Đang nghĩ gì thế?”

Tô Dao bừng tỉnh, kể lại một lượt về chuyện vừa rồi: “Anh nói xem cậu ấy…”

Lời nói của Trần Ngân Hà lạnh lùng như thể không có tình người: “Chết rồi.”

Tô Dao không muốn tin: “Còn chưa bắt đầu tìm mà, sao anh lại nói như vậy?”

Trần Ngân Hà dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ phía sau lưng Tô Dao, thấy ánh mặt trời chiếu vào sau đầu cô: “Đổi lại là tôi, trừ phi đã chết, nếu khi mà vẫn còn được nhìn thấy ánh sáng mặt trời thì sẽ không thể âm thầm biến mất mà chẳng nói lấy một lời.”

Anh nhìn cô, tiếp tục nói: “Có chết cũng sẽ bám lấy cô gái đó.”

Tô Dao trầm mặc hồi lâu không lên tiếng, cô không hy vọng kết quả sẽ như vậy, nhưng cô biết rất rõ, mấy tên sát nhân biến thái luôn thích chọn người vô gia cư và gái mại dâm, những người chẳng có nhà để về để ra tay. Những người này sống tại nơi tối tăm, không ai quan tâm đến họ, thậm chí nếu họ có biến mất thì cũng chẳng có ai phát hiện, không ai báo cảnh sát.

Tô Dao thở dài một hơi: “Tôi bảo người tìm kiếm đã vậy, biết đâu lại tìm thấy.”

Vài ngày sau, Tô Dao vẫn không nhận được tin tức gì của tiểu Phong, nhưng lại một lần nữa gặp cô gái có tên Phạm Hà, cô gái xin chuyển nơi làm việc, một khu vực gần Cục Công an thành phố trở thành địa điểm mà cô ấy chịu trách nhiệm dọn dẹp.

Trong lúc làm việc, Phạm Hà mặc bộ đồ công tác màu cam, đeo chiếc khẩu trang màu xanh nhạt, đang kéo xuống dưới cằm để che đi vết bớt xấu xí dưới môi. Có vẻ như cô ấy rất ưa sạch sẽ, trong lúc làm việc còn đeo găng tay màu trắng, khi lau mồ hôi cũng dùng chiếc khăn trắng sạch trong túi để dùng, dù có tiếp xúc với rác bụi nhưng quần áo và giày dép của cô ấy vẫn rất sạch sẽ.

Những người làm nghề dọn dẹp thường là người có tuổi, giới trẻ rất ít người sẵn sàng làm công việc nặng nhọc với mức lương thấp mà lại không được coi trọng này. Phạm Hà làm việc rất khéo léo, tay chân nhanh nhẹn, là một người siêng năng cũng thật nghiêm túc, rất nhanh cả con đường trước cổng Cục Công an đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Tô Dao mua một chai nước suối đi tới, Phạm Hà nhìn thấy cô, vẻ mặt lại bắt đầu trở nên chật vật: “Không cần lãng phí vậy đâu cảnh sát Tô, tôi có nước đây rồi.”

Tô Dao cũng không miễn cưỡng, cô vặn nắp chai nước tự uống: “Sao lại chuyển sang bên này thế?”

Đây là trung tâm thành phố, đông người nhiều xe, tất nhiên lượng rác thải sản sinh ra cũng nhiều, việc thuê nhân viên dọn dẹp phiền phức hơn những nơi khác, nhưng tiền lương lại chẳng thêm được một xu.

Phạm Hà nhìn Tô Dao: “Đây là Cục Công an, ngộ nhỡ mọi người tìm được anh ấy, thì tôi có thể lập tức nhìn thấy.”

Tô Dao: “Tôi đã lưu số điện thoại của cô, nếu có tin tức sẽ gọi báo ngay cho cô.”

“Không sao, tôi muốn ở đây.” Phạm Hà quay người chỉ về phía con đường bên cạnh: “Hơn nữa kia là trạm cứu trợ, cũng là nơi tôi phụ trách dọn dẹp, nếu có người đưa anh ấy đến trạm cứu trợ thì tôi cũng có thể nhìn thấy rồi đón anh ấy về nhà.”

Nói đến hai chữ “về nhà”, ánh mắt của Phạm Hà lại trở nên mờ mịt, có lẽ trong lòng cô ấy cũng đã hiểu, cái hy vọng này vô cùng mỏng manh.

Mùi thơm của khoai lang nướng thoang thoảng từ xa bay đến, Phạm Hà thất thần nhìn chiếc xe bán khoai lang: “Mỗi ngày vào lúc này, nếu là mùa hè thì anh ấy sẽ mang tới một chai nước, mùa đông thì đem đến một củ khoai lang nướng, đôi khi là những loại đồ ăn vặt khác, chạy tới đây tìm tôi, bảo tôi ngồi bên đường ăn đồ ăn, còn anh ấy sẽ thay tôi làm việc.”

Tô Dao không ngắt lời Phạm Hà, tiếp tục nghe cô ấy nói.

“Anh ấy phản ứng chậm chạp, không biết ăn nói, nhưng anh ấy có thể tiết kiệm tiền ăn của mình để tiêu cho tôi, có thể giúp tôi làm việc, có thể đánh nhau với người ta khi tôi bị ức hiếp, rõ ràng là bản thân chẳng thể đánh lại được ai, xông lên chỉ để bị đánh.” Phạm Hà càng nói càng đau khổ: “Tôi là một đứa trẻ mồ côi, trước giờ chưa có ai đối xử tốt với tôi như vậy.”

Tô Dao đưa cho Phạm Hà một tờ khăn giấy, lặng lẽ ở bên cạnh cô ấy một lúc.

Phạm Hà lau sạch nước mắt: “Cảm ơn cảnh sát Tô, cô bận việc đi ạ, lát nữa tôi sẽ về.”

Tô Dao còn có việc nên tạm biệt Phạm Hà: “Được, nếu có gì cần giúp đỡ thì gọi điện cho tôi.”

Phạm Hà lưu lại số điện thoại của Tô Dao, cảm kích nói cảm ơn.

Tô Dao quay người đi vào Cục Công an thành phố, đến cổng lại quay lại nhìn Phạm Hà ở cách đó không xa một cái. Cô gái đứng bên lề đường nhìn theo chiếc xe bán khoai lang nướng đang dần biến mất ở góc đường, khi chỉ còn lại một mình, đôi mắt cô ấy bắt đầu trở nên vô hồn, như con chim cô đơn bay mất linh hồn, lạc đường lạc lối.

Tô Dao liên lạc một lần nữa với người cung cấp thông tin của mình ở đồn cảnh sát địa phương, đáp án nhận được vẫn như cũ, không một ai nhìn thấy Tiểu Phong.

Tô Dao quay trở lại văn phòng, cầm chiếc áo khoác lông vũ màu đen trên móc treo tường lên, rồi đi đến cửa văn phòng Cục trưởng. Sau khi tan làm, Trần Ngân Hà bị Cục trưởng Khương gọi đi, mãi vẫn chưa quay lại, đã hai tiếng đồng hồ trôi qua vẫn không thấy đâu, không biết họ đã nói những chuyện gì.

Sau khi xem bộ phim ngày hôm đó và nhận ra trạng thái không mấy ổn của Trần Ngân Hà, mỗi ngày Tô Dao đều đưa anh về nhà, tiễn anh đến lầu dưới, nhìn anh đi vào hành lang và hôm nay cũng không ngoại lệ.

Cửa văn phòng Cục trưởng mở ra từ bên trong, người bước ra đầu tiên là phu nhân Cục trưởng. Phu nhân Cục trưởng mặc một chiếc áo khoác màu xanh lá cây sẫm, buộc tóc, so với ánh mắt nhân từ của Cục trưởng Khương thì cách quan tâm người khác của bà ấy là mắng mỏ đối phương. Ngay khi vừa nhìn thấy Tô Dao, bà ấy đã bắt đầu nói cô: “Cô xem cô kìa, có phải lại không mặc quần nỉ rồi không?”

Tô Dao mỉm cười: “Thế mà cũng bị bác nhìn ra rồi ạ?”

Cô chưa từng mặc quần nỉ vào mùa đông vì chê nó vận động bất tiện, không dễ chạy, hoạt động nhiều một chút còn đổ mồ hôi, nên toàn mặc quần jean dày một chút hoặc loại quần da có độ đàn hồi cao để qua mùa đông.

Cục trưởng phu nhân: “Về mặt này thì cô nên học tập tiểu Trần, cậu ấy chẳng cần ai nhắc nhở, cái gì cần mặc cái gì cần ăn đều không bao giờ cẩu thả.”

Tô Dao: “Đúng vậy ạ.” Người ta tinh tế bao nhiêu, cao quý nhường nào.

Cục trưởng phu nhân nhìn chiếc áo khoác lông vũ màu đen trên tay Tô Dao: “Đợi cậu ấy sao?”

Tô Dao nghiêng đầu nhìn vào văn phòng Cục trưởng một cái: “Vâng ạ.”

Sau khi Cục trưởng phu nhân rời đi, Tô Dao đưa chiếc áo khoác trên tay cho Trần Ngân Hà: “Chiếc áo này của anh dày thật đó, bây giờ mới là cuối tháng mười một, sang đến tháng mười hai, cả tháng lạnh nhất mùa đông, thì lúc đó anh sẽ chịu đựng thế nào đây?”

Trần Ngân Hà nhận lấy áo khoác, mặc vào, rồi cùng Tô Dao ra khỏi tòa nhà Cục Công an: “Vận động nhiều một chút chẳng phải là được hay sao?”

Tô Dao cảm thấy ý kiến này rất hay: “Vậy sau này buổi sáng anh dậy sớm một chút, đến đây sớm chạy bộ cùng tôi, hay đánh quyền cũng được.”

Trần Ngân Hà mỉm cười, đôi mắt đào hoa cong cong, lộ ra chút ý tứ do dự không kiềm chế: “Không thể là môn thể thao khác được à?”

Tô Dao: “Môn thể thao khác, vậy anh thích làm gì, đánh bóng rổ à?”

Trần Ngân Hà rũ mi nhìn xuống Tô Dao: “Tôi thích chống đẩy.”

Tô Dao suy nghĩ một chút: “Chống đẩy lên xuống có thể luyện cơ tay, cơ ngực và cơ bụng, đồng thời tăng sức mạnh cho vòng eo, không tồi, vậy sáng mai đến sớm một chút, tôi chống đẩy cùng anh, một lần anh có thể chống được bao nhiêu cái?”

Trần Ngân Hà: “Nếu điều kiện cho phép thì một lần có thể làm được mười nghìn cái.”

“Mỗi lần anh chém gió đều không cần biên soạn à?” Đương nhiên là Tô Dao không tin: “Lại còn nếu điều kiện cho phép, điều kiện gì thế?”

Trần Ngân Hà khẽ cười, giọng nói đầy ái muội: “Khi cô ở trước mặt tôi.”

Tô Dao: “…”

“Tôi lấy thân phận đội trưởng để ra lệnh cho anh, sáng mai làm năm trăm cái chống đẩy, nếu làm không xong thì đừng nghĩ tới việc về văn phòng, không phải đang đùa với anh đâu, tôi sẽ gọi Giang Bất Phàm tới đếm rồi quay video lại, thiếu nửa cái cũng không được!”

Tô Dao nhìn thấy đội trưởng Hoàng của đội chống mại dâm từ tòa nhà văn phòng đi ra: “Đội trưởng Hoàng, cuối năm rồi, đã đến thời gian lập thành tích, ở đây có một ổ mại dâm không biết xấu hổ này. Tôi bắt lại giúp anh rồi.”

Tô Dao vừa nói vừa kéo cánh tay Trần Ngân Hà định bẻ tay anh về phía sau nhưng không thành, ngược lại còn bị anh khống chế.

Tô Dao vùng vẫy: “Thả ra.”

Trần Ngân Hà cong môi cười cợt nhả: “Gọi anh đi.”

Tô Dao hét to một tiếng: “Đội trưởng Hoàng, anh cũng đã tận mắt chứng kiến rồi, ở đây có lưu manh quấy rối này!”

Đội trưởng Hoàng bất hạnh bị lôi vào: “Hai người tán tỉnh nhau thì cứ việc tán tỉnh, sao còn cần gọi khán giả lại xem thế, hay là tôi dành tặng hai người một tràng pháo tay nhé?”

Sau khi đội trưởng Hoàng rời đi, Trần Ngân Hà mỉm cười thoải mái, thả Tô Dao ra, hai người cùng đi đến bãi đậu xe rồi lên xe.

Tô Dao lái xe của Trần Ngân Hà, không thèm tính mối thù mà đưa Trần Ngân Hà đến dưới lầu nhà anh: “Công chúa điện hạ, đến rồi.”

Trần Ngân Hà tháo dây an toàn: “Lái xe chú ý an toàn, về đến nhà nhớ báo cho tôi một tiếng.”

Sau khi Trần Ngân Hà xuống xe, Tô Dao quay đầu nhìn ngó xung quanh, đợi đến khi anh vào cửa hành lang, nghe thấy tiếng khoá cửa tự động thì Tô Dao mới khởi động xe quay đầu chuẩn bị lái về nhà.

Cô thường xuyên nghe Chu Tiểu Nghiên dặn dò, nói rằng Xà Cạp nữ kia giống như một người điên, rất hay bám theo Trần Ngân Hà, nói không chừng cô ta sẽ cầm con dao khảm kim cương màu hồng của mình nhảy ra để ám sát Trần Ngân Hà lúc nào không hay.

Gần đây, mỗi ngày Tô Dao đều đưa Trần Ngân Hà về nhà, nhưng cũng không gặp người phụ nữ đó dù chỉ một lần. Mối thù đẫm máu không phải là thứ có thể bỏ qua một cách tuỳ tiện, đặc biệt là đối với một kẻ mất trí tuyệt vọng. Điều mà Tô Dao lo lắng chính là liệu người phụ nữ đó có đang bày mưu tính kế, trong lần ra tay tiếp theo sẽ trực tiếp đoạt mạng Trần Ngân Hà hay không?

Tô Dao dừng lại, xuống xe, ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ nhà Trần Ngân Hà. Anh sống ở tầng mấy nhỉ? Tô Dao lại quay trở lại xe, phát hiện bản thân mình hoàn toàn không hiểu chút nào về Trần Ngân Hà, phải xem sổ địa chỉ của thành viên trong đội mới biết nhà anh ở tầng mười tám.

Nhân tiện, Tô Dao mở trang mạng nội bộ ra xem, tìm thấy cơ sở dữ liệu truy nã của mạng quốc gia. Là một con cá quan trọng của băng đảng xã hội đen lọt lưới, nên chắc chắn người phụ nữ đó sẽ có trong danh sách truy nã, cô muốn xem xem rốt cuộc cô ta trông như thế nào.

Lệnh truy nã thì có, nhưng không có ảnh, Tô Dao hỏi các đồng nghiệp có liên quan mới biết, người phụ nữ đó được gia tộc bảo vệ rất kỹ càng, trước giờ chưa từng lộ mặt trước công chúng, chỉ có những người ở tầng cao trong tập đoàn mới có tư cách tiếp cận với cô ta.

Cô ta không bao giờ chụp ảnh, thậm chí đến cả danh tính cũng thường xuyên thay đổi, muốn nhìn thấy ảnh của cô ta trên giấy tờ tùy thân là điều không thể, chỉ biết cô ta có một cái tên thường dùng là Minh Nguyệt.

Tô Dao bĩu môi, cảm thấy da mặt người phụ nữ này thật dày, thật biết dát vàng lên mặt mình, còn đặt tên cặp đôi với Trần Ngân Hà, Sao sáng Trăng tỏ, thô thiển, thật khó nghe.

Ngày hôm sau, Tô Dao đến văn phòng, vừa mở máy tính lên đã trông thấy email xin nghỉ của Trần Ngân Hà, lại còn xin nghỉ liền một mạch ba ngày. Lý do xin nghỉ là bị ốm, cần nhập viện điều trị. Anh mới ra viện chẳng được bao lâu, tối qua còn đang có thể như rồng như hổ trêu chọc cô, đâu có giống bộ dạng bị bệnh. Khả năng cao là vì muốn trốn tránh hình phạt chống đẩy năm trăm cái của cô đây mà. Tô Dao gọi cho Trần Ngân Hà, nhưng bên kia không bắt máy.

Khi Tô Dao đi dự cuộc họp, đã gặp Hứa Gia Hải dưới lầu tòa nhà văn phòng: “Giám đốc Hứa, sao anh lại xách vali đi làm thế này, phải đi công tác à?”

Hứa Gia Hải: “Không phải, tôi bị người ta đuổi ra khỏi nhà.”

Anh ta vừa nói vừa chậm rãi chỉnh sửa lại chiếc áo sơ mi bên trong lớp áo khoác, tuy rằng Giám đốc Hứa bị đuổi ra khỏi nhà, nhưng phần tao nhã nên có thì không thể thiếu.

Tô Dao không hiểu, nói: “Chẳng phải anh đang yên ổn ở cùng Trần Ngân Hà sao, tại sao anh ấy lại đuổi anh ra ngoài?”

Hứa Gia Hải: “Nói là một người bạn giới tính nữ của cậu ấy muốn ở lại nhà vài ngày, tôi ở lại đó có hơi bất tiện.”

Đương nhiên là Hứa Gia Hải không tin mấy lời bậy bạ đó của Trần Ngân Hà, nếu anh có đủ bản lĩnh để mang phụ nữ về nhà qua đêm thì đâu đến mức tới tận bây giờ vẫn là một lão xử nam.

Hứa Gia Hải nhìn Tô Dao, rồi đẩy cặp kính màu vàng của mình lên: “Phụ nữ mà cậu ấy muốn đưa về không phải chính là cô đó chứ?”

Tô Dao lắc đầu: “Không phải tôi.”

Hứa Gia Hải đưa chùm chìa khoá nhà Trần Ngân Hà đang cầm trên tay cho Tô Dao: “Dựa vào thân phận đồng nghiệp giữa cô và tôi, tôi chỉ có thể giúp cô đến đây thôi.”

“Nếu cô cần, tôi có thể cho cô mượn một con dao phẫu thuật.”

Tô Dao: “…”

Trần Ngân Hà mang phụ nữ về nhà ở, Hứa Gia Hải lại đưa chìa khóa cho cô, còn muốn cho cô mượn dao phẫu thuật, Tô Dao đã hiểu ra, có chút khóc không nổi, cười cũng chẳng xong, nói: “Giám đốc Hứa, cảm ơn ý tốt của anh, tôi không muốn đi bắt gian!”

Hứa Gia Hải xách vali lên: “Chìa khoá nằm trong tay cô, đi hay không thì tùy.”

Cả buổi sáng Tô Dao luôn có chút lơ đễnh, mất tập trung mấy lần trong lúc báo cáo công việc với Cục trưởng Khương và đã bị Cục trưởng Khương gọi tên phê bình không ít.

Sau khi cuộc họp kết thúc, Cục trưởng Khương bảo Tô Dao ở lại, bảo cô xin nghỉ vài ngày để nghỉ ngơi, sắp đến cuối năm rồi, nếu mười lăm ngày phép của cô không dùng tới thì sẽ hết hạn mất.

Tô Dao xin nghỉ hai ngày, buổi trưa quay lại văn phòng dặn dò hết công việc và thu dọn bàn rồi chuẩn bị rời đi. Cô mở ngăn kéo ra, trông thấy thỏi son lần trước mình để trong đó, là lúc cô mang đến để dùng khi còn yêu thầm Hứa Gia Hải. Trần Ngân Hà lừa cô, nói rằng Hứa Gia Hải không thích phụ nữ tô son, nên cô vẫn chưa một lần dùng đến nó.

Tô Dao ngồi xuống, quay đầu nhìn ngó xung quanh, thấy không có ai để ý đến mình, liền cầm lấy chiếc gương trên bàn Trần Ngân Hà, cúi đầu lén lút tô son lên môi.

Ngô Thanh Đào đi tới: “Chị Tô!”

Tô Dao giật mình một cái, tay khẽ run khiến son lem sang bên khóe miệng: “Gọi cái khỉ gì thế hả?”

Thấy Tô Dao thần thần bí bí, Ngô Thanh Đào cũng không dám lên tiếng, liền ngồi xuống nhỏ giọng hỏi: “Chị Tô, sao đột nhiên chị lại tô son thế, lại còn là màu đỏ chính cung nữa?” [1]

Tô Dao không mấy hiểu biết về son môi: “Đỏ gì cơ?”

Ngô Thanh Đào: “Đỏ chính cung, là màu son được chính cung nương nương dùng, thể hiện khí chất mạnh mẽ.”

Tô Dao lau đi vết son lem ra ngoài: “Chính cung nương nương à, không tồi.”

Thích hợp để đi bắt gian.

Tô Dao tô lại son rồi quay sang hỏi Ngô Thanh Đào xem có đẹp hay không, Ngô Thanh Đào nói không đẹp rồi đi lấy đồ trang điểm của mình tới: “Quan trọng là chị không trang điểm, để mặt mộc mà tô màu son này không hợp.”

Tô Dao lật lật túi mỹ phẩm và phát hiện được hiểu biết mới về Ngô Thanh Đào: “Thế mà em lại có mấy thứ đồ mà chỉ con gái mới dùng cơ đấy.”

Ngô Thanh Đào cẩm một hộp phấn nền, vừa nói vừa dặm lên mặt cho Tô Dao: “Bình thường em không dùng, chỉ khi nào đến đội số ba, đội chống ma tuý, phòng nội vụ và đội số một mới dùng một chút thôi.”

Tô Dao nở nụ cười đầy ẩn ý: “Vì mấy chỗ đó có lắm trai đẹp phải không?”

Ngô Thanh Đào cười hehe mấy tiếng: “Phụ nữ thể hiện nhan sắc là vì những người khiến bản thân họ hài lòng.”

“Chị Tô, chị tô son là để cho ai ngắm thế?”

Tô Dao: “Phụ nữ ấy mà, không phải chỉ sống bằng cách làm hài lòng người khác, chị tô để tự ngắm không được à?”

Ngô Thanh Đào: “Vậy sao trước đây đâu có thấy chị tô son, là vì chị của trước đây không xứng đáng sao?”

Tô Dao: “Im ngay.”

Đến cửa nhà Trần Ngân Hà, Tô Dao gọi cho anh, nhưng vẫn không có ai trả lời. Cô lấy chìa khoá ra mở cửa, trước mắt là một mảng tối om, hiện tại là ba giờ chiều, vậy mà nhà anh đã đóng cửa tắt đèn.

Trần Ngân Hà nghe thấy tiếng động, đi ra ngoài nhìn ra thấy là Tô dao, thì khẽ giật mình: “Sao cô lại đến đây?”

Tô Dao: “Tôi đến thăm anh.”

Cô biết chỗ Trần Ngân Hà không thể có gian tình. Hứa Gia Hải là bạn tốt của Trần Ngân Hà, cứ cho là Trần Ngân Hà thực sự lăn lộn với phụ nữ ở nhà, thì Hứa Gia Hải sẽ chỉ giúp anh che đậy, chứ không thể nói bí mật ra với cô, để cô tới đây bắt gian. Hứa Gia Hải đưa chìa khoá cho cô với ngụ ý muốn cô tới thăm Trần Ngân Hà. Chắc chắn anh ta cảm thấy Trần Ngân Hà có gì đó không ổn.

Tô Dao nhìn bóng tối trước mặt, Hứa Gia Hải đoán không sai, tình trạng của Trần Ngân Hà quả thực không ổn, anh đuổi Hứa Gia Hải ra ngoài là vì không muốn anh ta trông thấy bộ dạng xuống sắc của mình. Nếu cô đoán không lầm, thì chắc chắn trong nhà anh đang vô cùng hỗn loạn, vỏ chai bia vương vãi khắp sàn phòng khách, trong gạt tàn chứa đầy đầu thuốc lá, cả căn nhà bốc khói nghi ngút.

Tô Dao cảm thấy trái tim khẽ nhói đau: “Ban ngày ban mặt anh làm ổ trong nhà làm gì thế, thời tiết bên ngoài không tệ, ra ngoài chơi cùng tôi đi.”

Trần Ngân Hà cả đêm không ngủ, buổi sáng khoá của ngủ bù một lúc, bây giờ mới vừa tỉnh dậy, tinh thần có thể coi là tạm ổn: “Đợi tôi một chút, tôi chuẩn bị rồi ra, trong tủ lạnh có đồ uống.”

Anh nói xong liền bật đèn phòng khách lên.

Sau khi Trần Ngân Hà vào phòng ngủ, Tô Dao nhìn quanh phòng khách, không có vỏ chai bia và tàn thuốc vương vãi khắp nơi như cô tưởng tượng, mọi thứ đều rất tốt, sàn nhà và đồ đạc đều sạch sẽ không tì vết. 

Một bó Cúc vàng và trắng lớn được cắm trong bình đặt trên bàn trà trong phòng khách, bàn ăn là hoa hồng, khói nhang thơm thoang thoang bay trong không khí, hương thơm nồng đượm đọng lại nơi đầu mũi. Không hổ danh là một chàng tiên, bất cứ lúc nào anh cũng có thể biến môi trường xung quanh giống như chốn thần tiên, cho dù là anh đang ở trong trạng thái nào đi chăng nữa.

Chuông cửa đột nhiên vang lên, Tô Dao đi tới mở cửa, là một đầu bếp của một khách sạn năm sao cùng hai trợ lý đang đứng bên ngoài, trên tay mang theo những túi nguyên liệu cao cấp lớn nhỏ, nói có anh Trần đặt bữa, bọn họ phải vào trong chuẩn bị, còn nghệ sĩ chơi Vĩ Cầm sẽ đến khi anh dùng bữa.

Tô Dao: “…” Lần đầu tiên cô biết đầu bếp của khách sạn có thể đến tận nhà để nấu ăn, còn mời cả nhạc công biểu diễn nữa. 

Quả nhiên là cô vẫn không đủ hiểu Trần Ngân Hà, không nên nghĩ rằng anh đang bị mắc kẹt trong một vực thẳm tăm tối chỉ chờ cô đến giải cứu. Cô cho rằng sự xuất hiện của mình giống như một tia sáng ló ra trong màn đêm u tối đối với anh, là do cô nghĩ quá nhiều rồi. Ngày tháng không có cô, anh vẫn có thể sống tốt hơn bất cứ ai. Hình tượng những người giàu có quý phái quả thực chưa từng khiến người ta thất vọng.

Trần Ngân Hà từ phòng ngủ đi ra, anh đã thay một chiếc áo sơ mi trắng, rửa mặt, trên mái tóc đen nhánh có dính vài giọt nước.

Anh đi đến nói với đầu bếp: “Không cần chuẩn bị bữa tối nữa đâu.” Cô nói muốn đưa anh ra ngoài chơi.

Nguyên liệu đều là những loại tươi ngon nhất, còn sắp xếp xong xuôi lịch trình của người đẹp chơi Vĩ cầm, loại dịch vụ này hoàn toàn không thể đột ngột huỷ bỏ. Đầu bếp đưa cho Trần Ngân Hà một tờ hoá đơn thanh toán, Trần Ngân Hà ký tên lên trên, cơm không ăn, Vĩ cầm cũng chẳng nghe, cứ thế ném đi hai vạn tệ. Cũng may là Tô Dao không nhìn thấy, cô tưởng rằng anh đang trả hàng, nếu không sẽ đau lòng đến chết.

Sau khi đầu bếp dẫn người rời đi, Trần Ngân Hà rót một cốc nước đưa cho Tô Dao: “Đừng quên việc lần trước tôi nói với cô.”

Tô Dao vừa quan sát nhà của Trần Ngân Hà vừa hỏi: “Việc gì?”

Trần Ngân Hà: “Có thời gian thì đến Cơ quan quản lý nhà ở với tôi, căn nhà này tặng lại cho cô, chẳng phải lần trước khi ở trên tàu đã nói xong rồi sao?”

Lúc này, Tô Dao mới nhớ ra, vào ngày sinh nhật cô, cô đã khóc một trận trên tàu mà anh thuê, vì để dỗ dành cô vui vẻ, anh đã nói tặng cho cô căn nhà này.

“Sao tôi có thể nhận căn nhà này của anh được chứ, giá trị quá lớn.”

“Lần trước nữa cô khóc, khi tôi tặng xe cho cô cô cũng nói vậy, nhưng bây giờ chẳng phải vẫn lái nó rất thoải mái đấy thôi.” Trần Ngân Hà nói: “Căn nhà này cũng tương tự, sau này, đến một ngày nào đó nhất định cô cũng sẽ sống ở đây thật thoải mái.”

“Khi nào muốn dọn đến thì nói trước với tôi một tiếng, để tôi đuổi Hứa Gia Hải ra ngoài.”

Tô Dao tham quan phòng khách và phòng bếp một lúc: “Không thể đuổi Giám đốc Hứa đi, anh ta là bác sĩ, có thể chăm sóc tốt hơn cho sức khoẻ của anh, tôi đến chẳng có tác dụng gì cả.”

“Sao cô lại không có tác dụng gì?” Trần Ngân Hà tựa vào bàn, ánh mắt cẩn thận miêu tả người phụ nữ trước mặt một lượt: “Chẳng phải thân nhiệt của cô nóng không biết lạnh hay sao, cô có thể làm ấm giường cho tôi.”

Anh đi đến trước mặt cô, ánh mắt vô cùng ái muội: “Vào phòng ngủ của tôi tham quan chút không?”

Máy sưởi trong phòng được bật hết công suất, sắc mặt anh hồng hào hơn hẳn so với lúc ở bên ngoài, đôi môi cũng bóng bẩy hơn rất nhiều. Cả căn nhà chỉ có hai người, hơi thở của anh quanh quẩn quấn chặt lên dây thần kinh của cô.

Cơ thể Tô Dao cứng đờ, đến hơi thở của cô cũng dừng lại vài giây, người đàn ông này đang quyến rũ cô. Cô không thể chống lại cuộc tấn công có vẻ uể oải nhưng thực chất lại đầy tính đe dọa này của anh.

Tô Dao ổn định lại trái tim của mình: “Không nên dụ dỗ người khác như vậy.”

Trần Ngân Hà vươn tay giữ lấy cằm Tô Dao, nhìn chằm chằm vào đôi môi cô: “Tô son rồi à?”

Tô Dao nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của người đàn ông trước mặt, môi anh ở rất gần cô, như thể chỉ cần anh cúi đầu là có thể chạm vào môi cô, Tô Dao lùi lại phía sau nửa bước, nghiêng đầu nhìn anh: “Anh bạn, anh đang đùa với lửa đó!”

Trần Ngân Hà tiến lên trước nửa bước, giam cầm cô bên bàn, giọng nói nhỏ nhẹ như đang dỗ người ta đắm chìm trong đó, khi lên tiếng lại như một tên biến thái: “Cô đáng yêu đến vậy nhưng tiếc là lại bị con sói lớn xé xác ăn thịt.”

Tô Dao nhìn lên đôi mắt hơi nheo lại của Trần Ngân Hà, nhìn ra hơi thở nguy hiểm trong đôi mắt xinh đẹp đào hoa của anh, nó giống hệt như ánh mắt của một số loài động vật to lớn hung dữ đang nhắm vào con mồi của chúng. Nếu như đứng bất động, một khi bị đôi móng vuốt cùng hàm răng sáng bóng sắc nhọn thì tình huống sẽ bị đảo ngược và tiêu diệt.

Tô Dao bị cuốn vào trong luồng hơi thở nóng rực ấy, đột nhiên cô cảm thấy khó thở, hai má nóng bừng, trái tim như bị một sợi lông vũ cào cấu, chẳng thể nào bắt được, lại một lần nữa chiếm lĩnh toàn bộ tâm trí cô. Một cảm giác bồn chồn chưa từng trải nghiệm từ từ lan ra khắp cơ thể cô, giống như được ôm trong một vòng tay rộng lớn khô ấm giữa không trung, xuống không được lên cũng chẳng xong, khô đến mức khiến người ta khó chịu, muốn bỏ mạng và chẳng biết phải làm thế nào mới tốt.

Cô luôn biết anh hấp dẫn như vậy, nhưng thật không ngờ lại đến mức độ chết người thế này. Chẳng có gì kì lạ khi người phụ nữ có tên Minh Nguyệt kia lại chặn rồi bắt cóc anh giữa phố.

Người đàn ông trước mặt vẫn giữ nguyên tư thế giữ chặt cằm cô, rồi hơi cúi người, áp đôi môi quyến rũ vào tai cô.

Lưng Tô Dao cứng đờ, nửa thân trên tê rần: “Anh, anh muốn làm gì?”

Không phải anh định hôn cô đó chứ, đây là nụ hôn đầu của cô mà, cô còn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.

Nhưng chỉ nghe thấy người đàn ông tủm tỉm nở nụ cười tà mị bên tai cô, nói: “Chuông điện thoại của cô đang kêu kìa, cô không nghe thấy sao?”

Tô Dao vội vàng lấy điện thoại trong túi ra: “Tôi biết, không cần anh nhắc.”

Cô nghi ngờ rằng anh thực sự biết yêu thuật, khiến tất cả âm thanh xung quanh cô đều bị chặn lại, để cô chỉ có thể cảm nhận được hơi thở của một mình anh.

Trần Ngân Hà mỉm cười một cái, đôi mắt như sương mù, như ngôi sao lạnh lẽo trong làn nước mùa thu, vừa lười nhác vừa vui vẻ tận hưởng hành vi bất thường của cô.

Tô Dao quay người để tránh tầm mắt của Trần Ngân Hà, rồi nhận điện thoại: “Alo, Phạm Hà.”

Giọng nói của Phạm Hà vẫn có vẻ rụt rè, giống như sợ mình đang làm phiền Tô Dao, vô cùng ngượng ngùng, nói: “Cảnh sát Tô, tôi có thể nhờ cô giúp một việc không?”

Tô Dao: “Được, cô nói đi.”

Phạm Hà: “Tôi đang chuyển nhà, nhưng đồ đạc có hơi nhiều, chuyển mấy chuyến rồi vẫn chưa xong, căn phòng cũ đã trả rồi, chủ nhà nói bắt buộc phải mang hết đi trong hôm nay, nếu không sẽ ném đồ của tôi đi.”

Tô Dao suy nghĩ một chút: “Được, hôm nay tôi nghỉ, gửi địa chỉ của cô cho tôi.”

Sau khi cúp máy, Tô Dao nói với Trần Ngân Hà: “Vừa hay có thể đưa anh ra ngoài thư giãn.”

“Yên tâm, đồ đạc tôi sẽ chuyển, xe tôi lái, anh phụ trách ở bên cạnh làm một đoá hoa xinh đẹp, một bình hoa mỏng manh dễ vỡ là được.”

Trần Ngân Hà lấy được kịch bản ưng ý, nên ra ngoài cùng Tô Dao, rất nhanh đã đến căn nhà thuê của Phạm Hà. Đây là một ngôi làng trong thành thị, đường xá và nhà cửa đều cũ nát, bên trong có một con hẻm không thể lái xe vào, nên chỉ đành đỗ lại bên ngoài.

Tô Dao dẫn theo Trần Ngân Hà đi qua con hẻm và nhìn thấy Phạm Hà đứng dưới lầu, cạnh chân là hai chiếc túi bạt màu đỏ trắng, một chiếc sofa cũ cùng vài chiếc bồn rửa mặt xếp chồng lên nhau. 

Sau khi bỏ đồ đạc vào cốp, cả ba người cùng lên xe. Tô Dao hỏi Phạm Hà địa điểm đến và tìm kiếm trên định vị, đó là một nơi khá xa, là nơi giao nhau giữa ngoại thành và vùng nông thôn.

Phạm Hà có chút ngượng ngùng: “Chỗ đó giá rẻ, thu nhập của tôi không cao, chỉ có thể mua được nhà tại nơi đó, có hơi xa, làm phiền hai người rồi.”

Tô Dao mỉm cười: “Không sao.”

Phạm Hà hỏi thêm vài câu về tin tức của tiểu Phong, Tô Dao rất tiếc nuối nói với cô ấy rằng vẫn chưa có tin tức gì cả.

Phạm Hà ngồi ở hàng thế sau nhìn ra ngoài cửa sổ, suốt cả quãng đường không mở miệng nói thêm câu nào.

Khi lái xe đến một nơi có phong cảnh đẹp, Tô Dao gọi Trần Ngân Hà một tiếng, bảo anh ngắm cảnh: “Lão Trần?”

Tô Dao không nghe thấy phản hồi, cô quay sang nhìn, thấy Trần Ngân Hà đang dựa lưng trên ghế ngủ. Khi chờ đèn đỏ, Tô Dao cẩn thận quan sát Trần Ngân Hà, phát hiện anh có quầng thâm trên mắt. Sao một chàng tiên thanh tú lại có thể xuất hiện những thứ như quầng thâm trên khuôn mặt được chứ, có lẽ do tối qua anh thức đêm, không ngủ được.

Tô Dao lấy chăn đắp lên người cho Trần Ngân Hà, động tác của cô rất nhẹ nhưng anh vẫn tỉnh dậy, nghiêng đầu qua nhìn cô với đôi mắt ngái ngủ: “Cô muốn lợi dụng lúc tôi ngủ để làm gì tôi thế?”

Tô Dao: “Hay là anh ngủ thêm chút nữa đi.” Trong xe vẫn còn người thứ ba, sao anh lại có thể ăn nói tục tĩu như vậy chứ?

Trần Ngân Hà không ngủ nữa, anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn trải dài trên bầu trời, những toà nhà và cánh đồng ven đường được nhuộm một tầng sắc màu lãng mạn, cảnh vật gần xa cùng nhau lao vào tầm mắt. Anh nghĩ, đi cùng cô thật đúng đắn, còn hơn là một mình ru rú trong nhà.

Xe chạy gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến nơi. Nơi đây không thể dùng từ hẻo lánh để miêu tả nữa, có thể coi là dân cư thưa thớt, đến các tòa nhà cũng cách xa nhau, xung quanh hầu như không có công trình phụ trợ nào cả, chỉ có một bến xe bus đơn sơ cùng vài cửa hàng tiện lợi nhỏ mộc mạc. [2]

Phạm Hà chỉ vào một căn nhà ở ven đường trước mặt: “Đỗ ở bên kia là được.”

Tô Dao dừng xe, nhìn thấy tên trên biển cảnh báo tại con đường bên cạnh nhà mới của Phạm Hà: “Đường Khang Dân.”

Nhìn về cuối con đường có thể lờ mờ thấy một toà nhà to lớn ẩn hiện trong bụi cây, Tô Dao nhớ tới bộ phim “

Số 44 đường Khang Dân

” mấy hôm trước mình đã xem: “Bên đó trước đây là bệnh viện tâm thần phải không?”

Phạm Hà nhìn theo tầm mắt Tô Dao: “Đúng, nghe nói đã bị bỏ hoang nhiều năm, nơi đây u ám, thường ngày không có ai lui tới đó.”

Một chiếc ô tô tư nhân màu đen từ bên cạnh phóng qua, lái thẳng đến bệnh viện tâm thần.

Phạm Hà ngạc nhiên nói: “Một khoảng thời gian trước đây có người quay phim trong đó, mấy người kia có lẽ là đến tham quan vì nghe danh tiếng của nó.”

Tô Dao không có hứng thú tham quan bệnh viện tâm thần, cô quay người lại giúp Phạm Hà xách đồ.

Đột nhiên Phạm Hà dừng lại, tựa như đang cẩn thận lắng nghe gì đó: “Cảnh sát Tô, hình như tôi nghe thấy tiếng của tiểu Phong, anh ấy đang gọi tên tôi.”

Cô ta ráo rác nhìn ngó xung quanh, cuối cùng dán mắt về phía bệnh viện tâm thần, sắc mặt kích động hét lên: “Ở bên đó, cảnh sát Tô, tiểu Phong ở bên đó!”

Nói xong liền bỏ lại tất rồi cả chạy vụt đi.

Tô Dao quay đầu nhìn Trần Ngân Hà: “Sao bây giờ, ở đây đợi cô ta, hay là đi cùng xem sao?”

Thật ra bản thân cô cũng muốn đi cùng, Phạm Hà là một cô gái yếu đuối, ngộ nhỡ gặp phải nguy hiểm gì trong đó thì phải làm thế nào? Nhưng cô sợ là Trần Ngân Hà không thích chỗ đó, lần trước khi xem xong bộ phim kia, thì tâm trạng của anh đã rất không ổn.

Trần Ngân Hà nhìn theo bóng lưng của Phạm Hà đang chạy đi mỗi lúc một xa, anh hơi nheo mắt lại: “Người ta đã diễn kịch tới mức này rồi, sân khấu cũng đã dàn dựng xong, nếu chúng ta không tới thì thật là có lỗi.”

“Cái gì? Ý anh là cô gái đó đang giở trò với chúng ta sao?” Tô Dao tin tưởng vô điều kiện vào cách nhìn nhận con người của Trần Ngân Hà, nếu anh nói có vấn đề thì chắc chắn là có vấn đề, cô không hiểu, nói: “Không thù không oán gì sao cô ấy lại phải lên kế hoạch như vậy, còn muốn chúng ta đến bệnh viện tâm thần làm gì?”

[1]:

Son màu đỏ chính cung (Ảnh minh hoạ).

[2]

Các công trình phụ trợ thực chất là các dự án, thiết bị liên quan được xây dựng gần khu nhà ở nhằm đáp ứng nhu cầu sinh hoạt sau khi bất động sản bán nhà ở thương mại; như phòng tập gym, trường học, nhà trẻ, trung tâm thương mại, ngân hàng, địa điểm vui chơi giải trí, an ninh tài sản, … 

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 52"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

chung-ta-mot-nha-deu-la-vai-ac.jpg
Chúng Ta Một Nhà Đều Là Vai Ác
26 Tháng mười một, 2024
nhu-lua.jpg
Như Lửa
1 Tháng 4, 2025
c-vi-xuat-dao-convert.jpg
C Vị Xuất Đạo Convert
21 Tháng mười một, 2024
gia-bo.jpg
Giả Bộ
24 Tháng 1, 2025

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online