Rơi Vào Ngân Hà - Chương 51
Chương 51: Dỗ dành anh.
Nghe thấy lời nói của Tô Dao, Trần Ngân Hà mỉm cười với cô: “Trước đây từng xử lý một vụ án tương tự, tâm lý của đương sự vô cùng biên thái, khi còn nhỏ có thói quen ngược đãi mèo, nên để lại ấn tượng có chút sâu sắc với tôi.”
Từ phòng chiếu phim ra đến ngoài rạp là một dãy hành lang dài, ánh đèn trong hành lang mờ tối, Tô Dao không nhìn rõ biểu cảm của Trần Ngân Hà, nên không thể phán đoán được thật giả trong câu nói này. Rất nhiều kẻ sát nhân biến thái khi còn nhỏ có thói quen bạo hành giết hại động vật, châm lửa cũng như tè dầm, điều này là hoàn toàn có thật.
Tô Dao dẫn theo Trần Ngân Hà tiếp tục đi về phía trước, mấy người đi bên cạnh xem cùng phòng chiếu với họ bắt đầu thảo luận về bộ phim vừa xem xong.
“Vị đạo diễn này chắc hẳn cũng có tài năng, rất nhiều cảnh quay đẹp thực sự, chỉ có điều khâu dàn dựng quá kém, cẩu thả quá rồi.”
“Đúng vậy, chỗ máu trong bồn tắm đó vừa nhìn đã biết là giả, lại còn không phải kiểu giả bình thường, toàn bộ đều là dùng phẩm màu với nước, một chút cảm giác dính nhớp như máu tươi thật cũng không có.”
“Còn cả cái đầu lâu đó nữa, mẹ ơi, mua trên taobao với giá chín tệ bao phí vận chuyển trông còn thật hơn cái đó, đoàn làm phim này nghèo đến mức nào cơ chứ?”
“Nghe nói đạo diễn đã bán cả nhà của mình đi để quay bộ phim này, nhưng trông vào cái tỉ lệ số người xem và tỉ lệ suất chiếu thì chắc là thua lỗ đến tận nhà bà ngoại luôn rồi.”
“Kỹ năng diễn xuất của diễn viên cũng không ổn, giả tạo cả đám, không có cảm giác dẫn dắt, tuy nhiên thì nam chính lại khá đẹp trai.”
“Đặt biệt là cô nữ chính đó, hình như là người mới, ngoại hình tương đối đẹp, dáng người cũng cao ráo.” Một cô gái lén lút chỉ trỏ Tô Dao, nhỏ giọng nói: “Có hơi giống cô ấy.”
“Nhưng diễn xuất quá tệ, mặt cứng đơ từ đầu tới cuối, tay sắp bị ma chặt đứt đến nơi, đau đớn như thế mà mặt vẫn như khúc gỗ, ngoại trừ việc cau mày gào thét khóc lóc đến mức khoa trương ra thì chẳng biết làm gì khác, quá tệ.”
……
Tô Dao lắng nghe cuộc thảo luận, cũng biết nói đó chứ, cô còn tưởng bọn họ đều ngồi trong đó để yêu đương và chẳng ai xem phim cơ. Nói ra thì chiều cao và thân hình nữ chính đó khá giống cô, nghĩ đến đây, Tô Dao rùng mình một cái, đừng có xuyên sách hay xuyên vào phim gì gì đó nhé.
Là một cảnh sát nếu nhất định phải xuyên không thì có lẽ sẽ bị sắp xếp vào một màn kịch vô cùng hồi hộp, loại phim kinh dị kiểu này thì thôi có thể bỏ qua nhưng nếu còn bị cưa chân cưa cẳng thì đúng là quá thảm rồi. Cũng may đây là thế giới chủ nghĩa duy vật, sẽ không xuất hiện chuyện xuyên không nhảm nhí đến tận cầu bà ngoại. [1]
Đến sảnh của rạp chiếu phim, Trần Ngân Hà nói mình muốn đi vệ sinh, Tô Dao tìm một chỗ vừa ngồi đợi vừa nghịch điện thoại. Cô tìm kiếm một chút bình luận về bộ phim này, quả nhiên là đánh giá trên mạng không thực sự tốt, tương tự như những gì mấy người vừa rồi nói.
Tô Dao nhắn tin cho Ngô Thanh Đào, nói một chút về cảm nhận xem phim của mình.
[Hoa khôi cảnh sát đẹp nhất Vân Giang: Phim ở mức trung bình, nếu muốn xem dàn dựng phim và trải nghiệm cảm giác kinh dị thì thôi quên đi, độ dẫn dắt hoà nhập quá kém. Còn nếu muốn ngắm trai đẹp thì có thể, tạo hình của chồng Kì Bác Nhiên của em trong phim không tồi.]
[Đào Đào ham ăn: Vậy được, vậy được, tối mai tan làm em sẽ đi xem, kéo theo cả tiểu Vu và Giang Bất Phàm nữa.]
[Hoa khôi cảnh sát đẹp nhất Vân Giang: Nếu muốn xem thì mau lên, tỉ lệ xem không ổn, rạp chiếu phim không sắp xếp nhiều suất chiếu nữa rồi.]
[Đào Đào ham ăn: Đã nhận, đã nhận.]
[Đào Đào ham ăn: Chị Tô, chị đi xem cùng đội phó Trần ạ?]
[Hoa khôi cảnh sát đẹp nhất Vân Giang: Yes.]
[Đào Đào ham ăn: Lãng mạn thật đó, đội phó Trần có bảo vệ chị cẩn thận không, ví dụ hễ tới đoạn âm thanh kinh dị thì đội phó Trần sẽ lập tức bịt tai chị lại, nói: “Cô gái đứng sợ, có tôi ở đây.”]
[Hoa khôi cảnh sát đẹp nhất Vân Giang: Bơn bớt đọc mấy loại văn chương bá đạo tổng tài đi thì hơn, rất dễ xuất hiện tình trại não tàn.]
[Đào Đào ham ăn: Hehehe, bộ phim của hai người vừa kết thúc phải không, em không làm phiền nữa, hai người hẹn hò đi nhé.]
Tô Dao cất điện thoại, quay đầu liếc mắt về phía phòng vệ sinh, Trần Ngân Hà đi vệ sinh cũng thật chậm chạp, không phải là do cô đút cho anh nhiều đồ uống lạnh quá nên bụng hỏng luôn rồi đó chứ?
Lại đợi thêm một lúc, Tô Dao mới nhìn thấy Trần Ngân Hà đi tới, vừa ngửi thấy mùi trên người anh liền biết không phải hỏng bụng mà là đi hút thuốc.
Tô Dao cau mày: “Anh hút mấy điếu thuốc thế?”
Trần Ngân Hà mỉm cười xoa xoa đầu Tô Dao: “Bắt đầu quản việc tôi hút thuốc rồi à, không phải chỉ có vợ mới được quản việc hút thuốc của chồng hay sao?”
Tô Dao: “Hứa Gia Hải cũng suốt ngày nói việc hút thuốc của anh đấy thôi.”
Trần Ngân Hà nhướng mày: “Sao nào, cô nhóc, ghen rồi hả?”
Tô Dao thấy Trần Ngân Hà đang đùa, cũng thấy xem ra anh không muốn nhắc đến tâm sự của mình, nên chu đáo cười đùa cùng anh: “Đúng thế, dù sao thì hai người cũng là tình yêu “Bờ biển các vì sao”, vũ trụ cũng chẳng lãng mạn bằng các anh, bao la, phong cách, tôi bì không nổi.”
Trần Ngân Hà cảm thấy thích thú trước câu nói đùa của Tô Dao, tuy không được ba mẹ yêu chiều, nhưng cô lại là một cô gái rất ấm áp. Một người như vậy rất dễ khiến người khác muốn tiến lại gần, đặc biệt là những người đã từng sống lâu trong cái thế giới tăm tối và lạnh lẽo.
Trần Ngân Hà quay đầu lại nhìn Kì Bác Nhiên trên tấm áp phích, rồi nói với Tô Dao: “Chẳng lẽ cô không thích người khác?”
Tô Dao nhận ra Trần Ngân Hà lại đang ghen tuông, cảm thấy lo lắng về cái được cái mất: “Đang nghĩ cái gì thế, Kì Bác Nhiên người ta là ngôi sao, đâu có thể giao du với một viên cảnh sát quèn như tôi.”
Lúc này, vài bộ phim khác cũng đã kết thúc, có rất nhiều người đi thang máy, Tô Dao vừa vào đã bị ép tới tận trong cùng, lưng dựa chặt vào thành trong của thang máy. Trần Ngân Hà đứng trước Tô Dao, giúp cô chặn những người đang tiến vào sau.
Bọn họ đứng rất gần, gần đế mức có thể nghe thấy tiếng thở. Anh rũ mi nhìn xuống cô, ánh mắt càng lúc càng tối, cứ thế cho đến khi một tiếng nói đau khổ kêu lên: “Mấy người vào sau đừng chèn nữa, tôi sắp bị ép bẹp đến nơi rồi.”
Trần Ngân Hà giật mình bừng tỉnh, cơ thể lùi lại phía sau một chút. Phía sau chẳng có ai chèn ép hai người họ, là do anh áp vào cô, như thể sợ bị người khác cướp mất vậy, nhất định phải cảm nhận được cô mới yên tâm. Xem ra cô bị chèn đến rất đau, anh lại bắt đầu tự thầm trách, cảm thấy bản thân mình là một người nguy hiểm, một tên biến thái đáng sợ.
Thực ra, Tô Dao luôn biết chẳng có ai chen lấn xô đẩy bọn họ, mà là anh.
Khi ra khỏi rạp chiếu phim đã là chín giờ bốn mươi phút, Tô Dao và Trần Ngân Hà theo con đường cũ đi về phía Cục Công an thành phố.
Đường phố khá yên ắng, thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua cành cây xào xạc. Trời lạnh như vậy, trên đường chẳng có mấy người qua lại, vừa vặn có thể nghe rõ tiếng bước chân. Tô Dao luôn im lặng không lên tiếng, trái tim đang chờ đợi và háo hức, hy vọng Trần Ngân Hà sẽ nói gì đó với mình. Rốt cuộc là biểu hiện bất thường của anh khi trong rạp chiếu phim và trong thang máy là vì sao?
Họ sánh bước bên nhau suốt cả quãng đường, nhưng anh vẫn không lên tiếng, chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời mà chẳng nói một lời. Cũng thật không may, tối nay là một đêm nhiều mây, chẳng có lấy một ngôi sao, không nhìn thấy bất cứ gì ngoài tầng tầng lớp lớp những đám mây dày đặc. Là kiểu thời tiết tồi tệ khiến con người ta khó thở.
Tô Dao không thích như vậy nên dừng lại, ngoảnh đầu ngó nghiêng xung quanh, rồi nói với Trần Ngân Hà: “Đứng yên ở đây, không được đi đâu, tôi đi mua…”
Trần Ngân Hà: “Không ăn quýt.”
Tô Dao mỉm cười, ôm vai Trần Ngân Hà kéo anh vào tường để tránh gió: “Ở đây đợi tôi, không được ăn kẹo của người lạ, cũng không được đi theo người lạ.”
Cô nói xong định quay người rời đi, nhưng cổ tay lại bị kéo phắt trở lại.
Tô Dao quay đầu mỉm cười với Trần Ngân Hà: “Tôi sẽ về ngay.”
Trần Ngân Hà thả tay cô ra, Tô Dao lon ton chạy vào con hẻm bên cạnh. Cô vừa chạy vừa lấy điện thoại ra xem giờ, cũng không biết là ông cụ bán kẹo vẽ [2] đã đóng sạp hay chưa.
Xuyên qua con hẻm, rẽ ra đường lớn, chạy thêm bốn, năm mươi mét, lại đến đầu một con hẻm khác, cô như hết hơi, nói: “Đừng, đừng đóng sạp!”
Ông cụ quen biết Tô Dao, lần trước có mấy tên côn đồ đòi thu phí bảo kê, quầy hàng bị đập phá, đúng lúc Tô Dao đi ngang qua nên giúp ông cụ ra mặt, từ đó đám côn đồ không còn dám làm khó ông cụ nữa.
Ông cụ nhìn bếp phía dưới đã tắt lửa, liền ném chút than cục vào trong, nở nụ cười hiền từ: “Cảnh sát Tô, muốn vẽ hình gì nào?”
Tô Dao ngẫm nghĩ một chút: “Vẽ cho cháu một quả đào to.”
Ông cụ múc một thìa đường nâu nấu chảy: “Một quả đào quá đơn điệu, vẽ hình Tôn Ngộ Không ăn đào thì sao?”
Tô Dao mỉm cười: “Không ạ, chỉ cần hình quả đào là được rồi, làm to một chút và thêm đường nhiều một chút là được ạ.” Một ngày lạnh như vậy, để ông cụ vẽ xong sớm thì có thể thu dọn sạp về nhà.
Rất nhanh ông cụ đã làm xong, đưa chiếc que tre gắn hình quả đào cho Tô Dao: “Sao hôm nay đột nhiên lại muốn ăn kẹo thế?”
Lần trước làm sẵn tặng cho cô nhưng cô không nhận, nói nó quá ngọt, sợ mập.
“Không phải cho cháu ăn, mà là để dỗ dành người khác.” Tô Dao quét mã thanh toán, rồi cầm theo chiếc kẹo vẽ rời đi: “Tạm biệt ông.”
Trần Ngân Hà đứng yên tại chỗ, cho dù đã đứng bên vách tường tránh gió, nhưng đứng yên tại chỗ không cử động vẫn sẽ bị lạnh. Anh kéo cổ áo len lên, thu cằm dưới cổ áo, đút tay vào túi áo khoác cashmere, đứng giậm chân tại chỗ để làm ấm người một chút.
Tâm trạng anh không không hề xuống dốc vì cảnh phim đó, trước đây mỗi lần vào khoảng thời gian này anh đều xin nghỉ phép nửa tháng, tích trữ đủ đồ ăn rồi nhốt mình trong nhà. Điều khác biệt năm nay chính là toàn bộ tâm trí của anh đều hướng về Tô Dao, mỗi ngày đều nhớ cô, muốn ồn ào náo nhiệt ở bên cạnh cô, điều này đã suýt chút nữa khiến anh quên đi phần kí ức đau buồn kia.
Thật ra là không, những thứ dơ bẩn đã khắc sâu vào xương cốt anh sẽ chẳng thể chết dần theo thời gian, chúng chỉ có thể mỗi ngày một trở nên hung ác và chẳng thể dừng lại cho đến khi anh phát điên.
Trần Ngân Hà ngẩng đầu, Tô Dao chạy tới dưới một dãy đèn đường thắp sáng, rồi dừng lại trước mặt anh, đưa cho anh một cây kẹo vẽ: “Này.”
Trần Ngân Hà nhận lấy ngó nghiêng. Quả đào này to bằng mặt người, tròn trịa, bên trên có hai chiếc lá đào được nối lại với nhau. Không biết phải nên cắn quả đào tròn trịa này thế nào, chỉ cần há miệng ra cắn thì cả mặt sẽ dính dính đầy đường của kẹo, gương mặt loang lổ vệt đen xì. Đây không phải là dáng vẻ mà một chàng tiên nhỏ nên có.
Tô Dao lấy lại hơi: “Tôi chạy rất xa mới mua được, cố ý bảo người ta làm to như vậy, có vui không?”
Trần Ngân Hà tưởng tượng ra khuôn mặt đẹp trai lồng lộn của mình bị dính đầy đường kẹo: “Tôi rất vui.”
Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà đầy háo hức: “Vậy sao còn không ăn?”
Trần Ngân Hà: “Không nỡ ăn.”
Tô Dao đút hai tay vào túi áo, tiếp tục đi về phía trước cùng Trần Ngân Hà: “Có gì mà không nỡ, ăn hết tôi lại mua cho anh, nhà chúng ta đâu có thiếu chút tiền mua kẹo.”
Trần Ngân Hà nghiêng đầu nhìn người con gái bên cạnh, cô mặc cả cây màu đen, tóc và mắt cũng là màu đen, dáng vẻ khi cười của cô như thể tỏa sáng.
Anh cúi đầu nhìn xuống chiếc kẹo vẽ trên tay, như đang lẩm bẩm một mình: “Ngoài mẹ ra chưa có ai dỗ dành tôi.”
Tô Dao mỉm cười, đôi mắt sáng ngời cong cong: “Vui rồi chứ, khi Tô Tiến còn nhỏ, cứ hễ khi nào thằng bé khóc là tôi lại đưa thằng béo đi mua kẹo vẽ, sau đó thì không khóc nữa.”
Vốn dĩ Trần Ngân Hà đang rất vui vẻ, nhưng vừa nghe thấy cô còn dỗ dành người khác như vậy, thì nụ cười trên khuôn mặt anh lập tức đông cứng lại.
“Con mẹ nó, không phải chứ, đến em trai tôi mà anh cũng ghen được à?” Tô Dao nhìn vẻ mặt vô cùng không vui của Trần Ngân Hà liền nhảy lên cướp lại chiếc kẹo vẽ trên tay anh: “Có lấy không, không thì trả lại đây.”
Trần Ngân Hà đưa tay lên cao, không cho cô cướp: “Lấy, sao lại không, tôi mang về nhà đóng khung lại.”
Nó phải được treo ngoài phòng khách hoặc của ra vào, để mỗi ngày Hứa Gia Hải đều nhìn thấy, treo ở nơi bắt mắt nhất, bảo đảm ngày nào cứ hễ ra vào là sẽ đập ngay vào mắt.
Vài ngày sau, Ngô Thanh Đào gọi mấy người trong văn phòng, mọi người hẹn hò cùng nhau đến rạp xem bộ phim kinh dị đó: “Tổng cộng có năm người đúng không, còn ai nữa nào, nếu không thì tôi đặt vé nhé.”
Ngô Thanh Đào mở ứng dụng đặt vé: “Hết chiếu rồi?”
“Chẳng phải hôm trước chị Tô vẫn còn xem sao, sao lại hết chiếu nhanh như vậy? Tổng cộng cũng đâu có lên rạp được mấy ngày đâu nhỉ?”
Giang Bất Phàm kiểm tra lại: “Giá trị phòng vé quá tệ, rạp chiếu phim cũng muốn kiếm tiền, nên nhường lại suất chiếu cho bộ phim có tỉ lệ xem cao hơn rồi, đây cũng là chuyện bình thường.”
Ngô Thanh Đào ảo não vò đầu bứt tai: “Biết thế tôi đi xem sớm hơn rồi.”
Tô Dao ngẩng đầu nhìn lên màn hình máy tính: “Có gì mà phải tiếc, xem trên ứng dụng cũng thế thôi mà, dù sao thì hiệu ứng cũng ở mức trung bình, không nhất thiết phải xem ở màn hình lớn đâu.”
Ngô Thanh Đào tìm kiếm các tin tức liên quan đến bộ phim: “Vị đạo diễn này đúng là thảm quá mà, vì theo đuổi ước mơ mà đến cả nhà cả xe đều bán sạch, hy sinh mọi thứ để kiếm chút đầu tư, còn đi vay nặng lãi để có đủ kinh phí làm phim, kết quả là bị tài vụ ôm hơn một nửa đi đánh bạc rồi thua lỗ.”
Chính vì vậy mới có những đánh giá như thế, nói dàn dựng thô, đạo cụ cẩu thả, khả năng cao là do không đủ kinh phí.
Ngô Thanh Đào thở dài một hơi: “Phim ảnh đen đủi, giấc mộng tan tành, ngày ngày bị đám cho vay nặng lãi truy đuổi, nếu là em thì em sẽ phát điên luôn cho xem.”
“Reng reng reng” chuông điện thoại cố định trên bàn Tô Dao vang lên, cắt ngang câu nói của Ngô Thanh Đào. Tô Dao nhấc máy kết nối, là chú Lưu bảo vệ gọi tới, nói có hai người rất kỳ lạ tới tìm cô, nhưng không thể tùy tiện cho vào.
Tô Dao thực sự không nghĩ ra vào thời gian này lại có người nào kỳ lạ tới tìm mình: “Ai thế chú?”
Chú Lưu: “Cô ra ngoài cổng nhìn là biết ngay.”
[1]:
Cầu bà ngoại: Nói về truyền thuyết Thất tiên nữ để lại một cặp trẻ em dưới thế giới phàm trần để đi tìm bà ngoại mình vì muốn mừng thọ bà (
). Ở đây ý của nữ chính muốn nói là chuyện xuyên không chỉ có trong truyền thuyết mà thôi.
[2]:
Kẹo vẽ: Là một nghề thủ công dân gian truyền thống TQ, sử dụng đường làm nguyên liệu để tạo mẫu. Dụng cụ sử dụng chỉ có thìa, muôi và xẻng, đường thường là đường đỏ hoặc đường trắng cho thêm một ít caramen, đun trên bếp lửa liu riu, đến khi sôi là có thể dùng khuôn đúc. Khi vẽ hình, nghệ nhân dùng thìa nhỏ múc nước đường đun chảy, đổ qua lại nhanh lên phiến đá để vẽ hình. (Ảnh minh hoạ)