Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 50

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 50
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 50: Xem phim.

Tô Dao nhìn vẻ mặt đằng đằng sát khí của Trần Ngân Hà, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy chột dạ một cách khó hiểu, liền vội vàng ném điện thoại cho Ngô Thanh Đào, giả bộ dạy bảo: “Tiểu Ngô à, chúng ta là cảnh sát nhân dân, tâm địa phải chính trực, sao có thể vừa thấy trai đẹp là muốn ngủ được chứ, cũng không phải là không cho em hâm mộ thần tượng, nhưng phải biết khống chế bản thân em đó, cần quản cho tốt nửa thân dưới của mình.”

“Lần sau đừng như vậy nữa nhé, nếu không sẽ để cho đội chống mại dâm đến bắt em.”

Ngô Thanh Đào: “…”

Ngô Thanh Đào ngẩng đầu lên nhìn thấy Trần Ngân Hà, liền vui mừng kinh ngạc hét lên một tiếng: “Đội phó Trần!”

Cô ấy quyết định tha thứ cho hành động qua cầu rút ván vừa rồi của Tô Dao, vì để CP mà cô ấy chèo sớm được viên mãn, thì cô ấy hy sinh một chút cũng là việc nên làm.

“Đội phó Trần, anh đừng hiểu lầm, vừa rồi là em, tất cả là em làm, chị Tô không hề cười hehe với anh đẹp trai trên tấm áp phích của bộ phim, cũng không khen người ta chân dài, gợi cảm, hấp dẫn, càng không muốn ngủ với người ta.”

Tô Dao kéo kéo ống tay áo Ngô Thanh Đào, dùng ánh mắt nói với cô ấy rằng nếu không biết nói thì ngậm miệng lại, không nhất thiết phải thêm dầu vào lửa như vậy đâu.

Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao, khoé môi cong lên một cách giễu cợt: “Đàn ông bên ngoài đẹp đến vậy sao?”

Anh tiến lên phía trước một bước, áp sát vào cô, giam cô trước bàn làm việc, không nghiêm túc hệt như trước đây: “Hoá ra cô thích kiểu vạm vỡ như vậy.”

Tô Dao dùng chân huých huých vào đùi Trần Ngân Hà, thấp giọng nói: “Trong văn phòng toàn là người, anh đừng có đứng gần như vậy.”

Trần Ngân Hà như thể không nghe thấy, tiếp tục nghẹn giọng, nói: “Không thích kiểu như tôi sao?”

Tô Dao nghiêng đầu nhìn Trần Ngân Hà: “Kiểu như anh là kiểu nào?”

Cô thực sự muốn biết vị trí của anh đối với bản thân mình.

Trần Ngân Hà nhấc đầu gối ấn lên đùi Tô Dao, nhẹ nhàng đưa đẩy rồi dùng lực áp cô xuống bàn: “Một người đàn ông mạnh mẽ và đẹp trai.”

Tô Dao đặt tay lên ngực Trần Ngân Hà, đẩy mạnh anh ra, nhưng anh lại chẳng hề nhúc nhích, như thể một ngọn núi đè lên người cô vậy.

Trong bốn tháng qua, Đường Chu đã chăm sóc anh tốt quá rồi, anh của hiện tại không giống anh trước đây nữa, đúng là đời người thăng trầm, chẳng ai biết trước được điều gì, cô không còn cách nào có thể tùy tiện ấn anh lên cửa hay đá anh bay vào tưởng nữa rồi.

Tô Dao không còn cách nào khác, chỉ đành ghé vào tai Trần Ngân Hà: “Ở đây bao nhiêu người, anh cho tôi chút thể diện, giả bộ bị tôi đánh bay ra ngoài chỉ bằng một tay có được không? Nếu không tôi còn làm đội trưởng thế nào được nữa, sau này làm sao nói được mọi người.”

Hai người đứng sát nhau đến mức cơ thể gần như chạm vào nhau, hơi thở thơm tho ấm áp mà cô thở ra khi nói chuyện bên tai anh phả xuống cổ, giống như con rắn trườn trên người, bám chặt lấy anh, khiêu khích anh, khiến nửa người anh tê dại.

Lợi dụng sự phân tâm của Trần Ngân Hà, Tô Dao dùng chút lực đẩy người anh ra khỏi cô. Cô đã phát hiện ra một phương pháp mới để khuất phục Trần Ngân Hà. Trước đây, khi anh yếu đến mức chai nước suối cũng chẳng mở nổi, cô có thể dùng sức mạnh để khống chế anh, nhưng hiện tại anh đã trở nên mạnh mẽ, vậy nên cô sẽ mềm mỏng mỗi khi đánh không lại anh. Vừa rồi chẳng qua cô cũng chỉ ghé sát tai anh nói một câu, vậy mà đã dễ dàng đánh bại anh rồi.

Thực tế cơ thể Trần Ngân Hà chưa hồi phục hoàn toàn như vẻ bề ngoài, điều chỉnh lại hệ thống miễn dịch không phải là việc có thể cải thiện trong ngày một ngày hai. 

Thực chất vừa rồi khi thấy hai người tựa vào bàn đứng sát gần nhau như vậy thì mọi người chẳng hề nhìn mà đi cả ra ngoài.

Tô Dao quay đầu lại gọi: “Tránh hết đi làm gì thế hả, vào đây, chào mừng đội phó Trần trở về đội.”

Lúc này, mọi người mới từ ngoài cửa bước vào, Ngô Thanh Đào đứng phía trước, nhìn Tô Dao, rồi lại nhìn Trần Ngân Hà: “Nhanh vậy đã xong việc rồi ạ?”

Tiểu Vu giật mạnh Ngô Thanh Đào một cái, nhỏ giọng nói: “Sao cô lại ăn nói như thế hả?”

Ngô Thanh Đào che miệng lại, nói càng nhỏ hơn: “Trời ơi, tôi quên mất, đàn ông không thể nói nhanh.”

Giang Bất Phàm vỗ vào ót Ngô Thanh Đào một cái: “Đồ ngốc.”

Ngô Thanh Đào trừng mắt nhìn Giang Bất Phàm: “Dám sờ đầu tôi à, anh chờ đó cho tôi!”

Hôm nay là ngày tốt đội phó Trần về đội, Ngô Thanh Đào dẫn đầu vỗ tay, sau đó mọi người cùng đồng loạt vỗ theo, chào mừng đội phó Trần trở lại đội.

Tô Dao cầm cành đào khi nãy Triệu Dương mang tới, vừa quất lên người Trần Ngân Hà, vừa lẩm bẩm bản ballad mà cô vừa sáng tác: “Một roi thoát bệnh tật, hai roi đuổi tà ma, ba roi, bốn roi ăn cơm khoẻ, năm roi, sáu roi chạy thật nhanh, bảy roi, tám roi bay lên cao, chín roi…”

Trần Ngân Hà: “Cô muốn quật tôi chết sau đó kế thừa tài sản của tôi để bao nuôi đàn ông bên ngoài phải không?”

Tô Dao rút tay về: “Sao lại thế được?”

Trần Ngân Hà ừm một tiếng, coi như cô vẫn còn lương tâm.

Tô Dao: “Một người sao có thể đủ, anh quên mất giấc mơ bảy, tám tình nhân của tôi rồi à?”

Trần Ngân Hà: “…”

Mọi người tập trung xung quanh bàn làm việc của Trần Ngân Hà trò chuyện cùng anh một lúc, sau đó cả văn phòng lại trở về trạng thái ban đầu.

Tô Dao không giao công việc nặng nhọc cho Trần Ngân Hà mà dồn tất cả bản thảo, tổng kết tiến độ hàng quý cũng như báo cáo kết thúc vụ án tích luỹ lại trong vài tháng qua cho anh.

Bàn làm việc trước mặt cô đã bỏ trống bốn tháng nay, đột nhiên có một người xuất hiện khiến Tô Dao vẫn chưa thể làm quen, nhất là khi cô ngẩng đầu lên mười lần thì có đến tám lần bắt gặp Trần Ngân Hà đang nhìn mình.

Tô Dao gõ hai cái vào vách ngăn giữa hai người: “Bản thảo viết xong rồi hả?”

Trần Ngân Hà: “Gửi vào mail cô rồi đó.”

Tô Dao: “…” Nhanh vậy sao.

Trần Ngân Hà đưa cho Tô Dao một chai nước.

Tô Dao: “Tôi không khát.”

Trần Ngân Hà: “Mở nắp giúp tôi.”

Tô Dao thật muốn đánh người: “Anh đã có thể đè được người ta lên bàn rồi mà lại không vặn được nắp chai à?”

Trần Ngân Hà bật máy tạo độ ẩm vừa được thay nước, cả người được bao trùm bởi một luồng tiên khí: “Nũng nịu là một loại phẩm chất, không liên quan gì tới thể lực.”

Tô Dao: “…” Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy người sai người khác làm việc mà lại thoải mái mới lạ đến vậy.

Tô Dao mở nắp chai giúp Trần Ngân Hà rồi đưa cho anh: “Hay là anh mang Thật Thượng và Bát Hạ tới văn phòng đi, dù sao thì hai đứa nó cái gì cũng biết làm, có thể chăm sóc cẩn thận cho một bông hoa như anh.”

Trần Ngân Hà: “Robot không có nhiệt độ, bọn chúng không thể khiến tôi cảm nhận được hơi ấm của nhân gian.”

Tô Dao: “Nhân gian không ấm áp đâu, anh vẫn nên về trời của anh đi, chàng tiên ạ.”

Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao: “Trên trời đâu có tốt bằng nhân gian.”

Buổi tối tan sở, Tô Dao và Trần Ngân Hà rời đi cuối cùng, hai người cùng nhau vào thang máy.

Tô Dao nhìn cành đào trên tay Trần Ngân Hà, vốn dĩ cô muốn vứt đi nhưng anh không cho: “Anh lấy cái này làm gì, mang về làm củi đốt à?”

Trần Ngân Hà quay đầu sang nhìn Tô Dao: “Còn có công dụng khác.”

Tô Dao thật sự không nghĩ ra mấy cành đào có thể dùng được vào việc gì.

“Hôm nay cô quất tôi chín cái, bốn cái vào mông, ba cái vào eo, hai cái vào vai.” Trần Ngân Hà quan sát quanh người Tô Dao, ánh mắt lưu luyến lặp lại quanh vòng eo mảnh mai và cặp mông hơi cong lên của cô, thẳng thắn ngang nhiên xâm lược: “Vốn dĩ tôi không phải là người thích ôm thù.”

Khi thang máy xuống tới lầu một, đèn trong đại sảnh đã tắt, chỉ còn vài ngọn đèn đêm bên tường là sáng, ánh đèn mờ tối chiếu xuống, khiến sắc mặt con người mờ mịt.

Trần Ngân Hà vừa đi vừa nói: “Nhưng hôm nay cô đã chọc giận tôi rồi.”

Ý nghĩa của câu đó là, cành đào này tương lai sẽ được dùng để đánh vào mông, vào eo và vào vai cô, Tô Dao không phục: “Sao tôi lại chọc giận anh, tôi chiều chuộng anh như vậy, nâng niu anh như nâng niu một bông hoa, tôi còn mở nắp chai nước cho anh nữa, việc nặng cũng không nỡ để anh làm.”

Đang nói chuyện thì đi tới lầu dưới của Cục Công an thành phố, đèn ngoài sân sáng hơn đèn trong đại sảnh, Tô Dao có thể nhìn rõ nét mặt của Trần Ngân Hà, cơ hàm của anh hơi cử động, dường như đang nghiến răng nghiến lợi, trông có vẻ rất không vui, ánh mắt mang theo nụ cười không mấy đứng đắn: “Trước giờ cô chưa từng nói muốn ngủ với tôi.”

Tô Dao: “…”

Cuối cùng, cô cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra với anh, hoá ra từ sáng tới giờ anh vẫn đang ghen tuông: “Tôi và Ngô Thanh Đào nói muốn ngủ với Kì Bác Nhiên là nói đùa, là một kiểu công nhận về nhan sắc và sự quyến rũ của ngôi sao, trên mạng đều như vậy, cực kỳ phổ biến.”

Dường như lời giải thích này không thể khiến người đàn ông trước mặt chấp nhận, sắc mặt của anh chẳng tốt hơn chút nào.

Người đàn ông này thật khó dỗ, Tô Dao tiếp tục giải thích: “Không, không hâm mộ Kì Bác Nhiên chút nào, trong điện thoại chẳng lưu lấy một tấm ảnh của anh ta.”

Đúng lúc này, điện thoại của cô đổ chuông, nhấc máy phát hiện là một cuộc gọi tiếp thị nên cúp máy. Tuy nhiên một việc thần kỳ lại xảy ra, màn hình điện thoại của cô xuất hiện một tấm ảnh chụp được chỉnh sửa cẩn thận của Kì Bác Nhiên, còn là kiểu tạo hình vô cùng gợi cảm, chiếc áo sơ mi đen hững hờ, cả một hàng cúc không cài, lộ ra một mảng da thịt, cơ bắp màu đồng.

Tô Dao: “…”

Trần Ngân Hà: “…” Thậm chí trong điện thoại chẳng lưu lấy một tấm ảnh của anh ta?

Tô Dao giải thích: “Đây là màn hình tự động thay đổi, không tin anh nhìn xem này, lát nữa sẽ đổi thành ảnh khác.”

Cô nói rồi đưa màn hình điện thoại đến trước mắt Trần Ngân Hà: “Anh đợi chút, sắp đổi đến nơi rồi đây.”

Hai người đứng trong sân nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại không chớp mắt, một người muốn chứng minh sự trong sạch của mình, còn một người thì ghen tuông đến tẩu hoả nhập ma.

Hai phút sau, màn hình tự động trượt một cái, Tô Dao thở phào một hơi: “Tôi đã nói rồi mà, tôi không dùng ảnh của Kì Bác Nhiên làm ảnh màn hình, là do điện thoại tự chọn ảnh đẹp ngẫu nhiên để làm ảnh màn hình.”

Trần Ngân Hà ngước mắt nhìn chằm chằm vào Tô Dao: “Cô nhìn lại xem.”

Tô Dao vừa nhìn thì màn hình chờ của điện thoại lại thay đổi thành một tấm ảnh chỉnh sửa cẩn thận khác của Kì Bác Nhiên, thậm chí lần này còn quá đang hơn, thân trên không mặc gì hết, người trong ảnh đang nở nụ cười trên môi, ánh mắt mơ hồ nhìn cô.

Trần Ngân Hà: “Còn lời trăn trối nào trước khi chết không?”

Tô Dao: “Anh có tin trên thế giới này có những vụ án bị kết án oan không?”

Tô Dao nhìn ra phía sau Trần Ngân Hà, lộ vẻ kinh ngạc: “Cục trưởng Khương, sao bây giờ mới tan làm thế ạ?”

Nhân lúc Trần Ngân Hà ngoảnh đầu lại, Tô Dao đã vắt chân lên cổ chạy, rồi nhanh chóng lái xe của anh rời đi. Đương nhiên là chẳng có Cục trưởng Khương nào hết, nếu như phía sau anh thực sự có người thì sẽ chẳng có chuyện anh lại không phát giác ra, Trần Ngân Hà biết Tô Dao đang lừa mình, nhưng vẫn để cô toại nguyện.

Trần Ngân Hà về đến nhà, Hứa Gia Hải đang nằm trên ghế sofa chơi game, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại: “Cậu đổi nghề thành Đạo sĩ rồi đấy à, sao lại cầm cành đào thế kia?”

Trần Ngân Hà thay giày, cởi áo khoác treo lên móc áo: “Đạo sĩ cái gì, chỉ là “đồ dùng tình yêu” giữa nam và nữ thôi.”

Hứa Gia Hải đặt điện thoại xuống, thần sắc ái muội mỉm cười một cái: “Nhìn không ra à nha, chơi cũng lớn đó chứ.”

“Xong việc với đội trưởng Tô nhà cậu rồi à?”

Trần Ngân Hà tỉa tót cành đào rồi cắm vào chiếc bình hoa lớn đặt dưới đất: “Liên quan gì đến cậu.”

Hứa Gia Hải nghe vậy liền hiểu việc này còn chưa xong, nếu không chắc chắn cái tên kia sẽ không nói như vậy, mà khoe khoang lên tận trời xanh luôn rồi.

“Trời lạnh như vậy sao cậu không đi hẹn hò với đội trưởng Tô?”

Trần Ngân Hà: “Cậu cũng biết là trời lạnh, lạnh thế mà còn lang thang ở bên ngoài làm gì?”

Hứa Gia Hải không ngần ngại chia sẻ một chút kinh nghiệm tán gái của mình với Trần Ngân Hà: “Vừa nhìn đã biết cậu chưa từng yêu đương, lạnh mới tốt, cậu có thể khoác áo khoác của mình cho cô ấy, để chiếc áo còn lưu hơi ấm của cậu sưởi ấm cho cô ấy, để cô ấy thấy cậu run rẩy trong gió lạnh nhưng vẫn nói mình không lạnh, những lúc như vậy con gái sẽ rất dễ động lòng.”

Trần Ngân Hà vào bếp mặc tạp dề, bắt đầu làm món ăn đêm: “Lạnh thế này sao cậu không ra ngoài mà lang thang?”

Hứa Gia Hải đan hai tay sau gáy, dựa vào ghế sofa, nhìn ra màn đêm u tối bên ngoài cửa sổ: “Thất tình rồi.”

“Đột ngột thất tình mà không kịp phòng bị, vé xem phim đã đặt để ngày mai đi xem chẳng dùng được nữa rồi, ghế tình nhân, cậu có lấy không, cậu có thể hẹn đội trưởng Tô cùng đi.”

Trần Ngân Hà chưa từng đi xem phim cùng Tô Dao: “Phim gì?”

Hứa Gia Hải lấy điện thoại ra xem: “《Số 44 đường Khang Dân》”, phim kinh dị, rất phù hợp với các cặp đôi.”

Trần Ngân Hà: “Tại sao?”

Hứa Gia Hải cảm thấy về mặt tình cảm thì Trần Ngân Hà lại ngây thơ đến mức đáng sợ: “Cái này mà cậu còn không biết à, rốt cuộc là cậu đã sống qua tuổi thanh xuân như nào thế hả?”

“Cũng phải, khi mà tôi bắt đầu hẹn hò các cô gái đi xem phim thì cậu lại ở lì trong nhà làm bài và ngủ.” Hứa Gia Hải giải thích cho Trần Ngân Hà: “Cậu nghĩ đi, cậu đưa một cô gái vào rạp chiếu phim, dưới ánh đèn mở ảo, màn hình phía trước bắt đầu phát ra những tiếng nhạc kinh dị, đủ loại phân cảnh khủng khiếp xuất hiện, con gái hễ sợ thì sẽ lao ngay vào vòng tay cậu.”

Trần Ngân Hà nấu hai bát sủi cảo nước, đưa cho Hứa Gia Hải một bát: “Vậy nếu cô ấy không sợ thì sao?”

Hứa Gia Hải ngẫm nghĩ, nếu là Tô Dao vậy thì rất có khả năng sẽ không sợ: “Cứ cho là cô ấy không nhát gan, không sợ, nhưng ít nhất cũng phải bị một vài phân cảnh kinh dị dọa sợ chứ?”

Hứa Gia Hải gửi mã đổi vé xem phim cho Trần Ngân Hà: “Tám giờ tối mai, đừng có nhớ nhầm đó.”

Giờ tan làm ngày hôm sau, Tô Dao đang chuẩn bị về nhà, thì lại thấy Trần Ngân Hà nhìn mình: “Sao thế?”

Trần Ngân Hà: “Tôi muốn đi xem phim.”

Đã rất nhiều năm Tô Dao không đến rạp chiếu phim, nghĩ đến việc hai người đang không mấy vui vẻ vì sự việc thật khó giải thích của Kì Bác Nhiên, nên cô gật đầu đồng ý: “Được.”

Rạp chiếu phim nằm ở gần Cục Công an thành phố, đi bộ vài phút là tới.

Trần Ngân Hà mặc một chiếc áo len màu hồng nhạt, bên ngoài là chiếc áo khoác chất liệu Cashmere màu xám nhạt, làn da anh rất trắng, đường nét thanh tú, dáng người cao ráo, chân lại dài, khi đi bộ trông người mẫu nam bước xuống từ sàn diễn thời trang.

Áo khoác chất liệu cashmere rất ấm, đáng tiếc là cả đoạn đường anh chẳng tìm được cơ hội để khoác áo của mình cho Tô Dao. Dường như cô hoàn toàn không cảm thấy lạnh, đi bộ có vài bước đã chê nóng, phải kéo khoá áo khoác ngoài ra mới có thể thoải mái.

Thấy sắc mặt Trần Ngân Hà bị lạnh đến mức đôi môi tái xanh, Tô Dao: “Tôi cởi áo khoác ra cho anh mặc nhé?”

Trần Ngân Hà không muốn áo của Tô Dao, cảm thấy mấy chiêu tán gái mà Hứa Gia Hải nói đều như cái rắm.

Đến rạp chiếu phim, thời điểm này khá đông người, đại đa số đều là các cặp đôi. Có rất nhiều áp phích của các bộ phim, loại nào cũng đủ cả, như phim tình cảm, phim văn học, phim hoạt hình, phim hành động, phim hồi hộp bí ẩn, phim kinh dị.

Bên cạnh có một cặp đôi đang chọn phim, cô gái do dự không biết nên chọn bộ phim nào.

Chàng trai chỉ chỉ vào bộ phim kinh dị: “《Số 44 đường Khang Dân》, nghe nói nó được cải biên từ một sự kiện có thật, chắc chắn là hay.”

Cô gái nhìn vào tấm áp phích, bên trên là một toà nhà cũ kỹ, tưởng phủ đầy dây leo, vết máu loang lổ khắp mặt tường, còn có một dấu tay đẫm máu, phía trong cửa trông rất ghê rợn, một đôi mắt phía sau cửa sổ nhìn chằm chằm vào những người đang quan sát tấm áp phích. Bảy nhân vật chính với trang phục và khí chất khác nhau đang đứng trước ngôi nhà, mỗi người một biểu cảm, ai nấy đều ẩn chứa tâm tư quỷ dị không thể nói nên lời của riêng mình, khiến người nhìn cảm thấy kinh hãi.

Dưới tấm áp phích có một dòng giới thiệu: Bảy người với danh phận khác nhau đến với bệnh viện tâm thần bỏ hoang này, những sự kiện kỳ quái lần lượt xảy ra, bảy người lần lượt bỏ mạng thê thảm, là ma quỷ dẫn lối hay do bản chất xấu xa của con người…

Cô gái sợ hãi đến co rúm người lại, ôm lấy cánh tay chàng trai: “Sợ chết đi được, em không dám xem.”

Chàng trai ưỡn thẳng lưng, ôm cô gái vào lòng, vỗ vỗ lên vai cô ấy: “Bé ngoan đừng sợ, có anh ở đây rồi mà, anh sẽ bảo vệ em!”

Cặp đôi đi đến bên cạnh để mua vé, Tô Dao hỏi Trần Ngân Hà: “Vé của anh là loại được tự chọn phim hay là phim chỉ định?”

“Chỉ định.” Trần Ngân Hà nhìn khuôn mặt của Kì Bác Nhiên trên tấm áp phích, cảm thấy Hứa Gia Hải không phải đang giúp anh mà là đang hãm hại anh mới đúng: “Phim kinh dị, muốn xem không?”

Tô Dao: “Xem, tôi muốn xem.”

Nếu không chẳng phải sẽ lãng ví vé xem phim hay sao, điều này tuyệt đối không thể dung thứ cho một người nghèo cần kiệm và tiết kiệm, cho dù có khó xem đến mấy cũng phải cắn răng chịu đựng.

Trần Ngân Hà mua bỏng ngô và đồ uống, rồi cùng Tô Dao vào rạp ngồi trên đôi ghế tình nhân.

Đánh giá trên mạng về bộ phim này không tốt, tỷ lệ người xem không cao, chẳng được nổi mười phần trăm, trong rạp lẻ tẻ vài người ngồi và đều là các cặp đôi.

Ánh đèn mờ đi, bộ phim mở màn, cùng với phần nhạc nền ma mị, động tác của các cặp đôi nhất quán một cách đáng ngạc nhiên. Những cô gái co rúm người vì sợ hãi, các chàng trai sẽ ôm chặt họ vào lòng, còn dùng giọng nói dịu dàng nhất nói với bọn họ, bên này thì em yêu, bên kia thì bảo bối để dỗ dành họ.

Trong loạt động tác và giọng nói nhất quán đến đáng ngạc nhiên đó, Trần Ngân Hà nghiêng đầu sang nhìn về phía cô gái nhà mình, cô đang nhìn chằm chằm vào màn hình chiếu phim một cách vô cùng thích thú và chẳng hề lộ ra dù chỉ là một nửa chút sợ hãi. Tô Dao vừa ăn bỏng ngô vừa uống nước ngọt, xem vô cùng vui vẻ, cảm thấy con ma bên trong rất đáng yêu. 

Ngay sau đó, nhóm nhân vật chính đã xuất hiện, Kì Bác Nhiên hóa trang thành hình tượng người đàn ông trưởng thành xuất hiện trên màn hình lớn.

Đột nhiên Tô Dao cảm thấy cánh tay của mình trùng xuống, người đàn ông bên cạnh tiến sát lại người cô, nói với cô: “Tôi sợ.”

Tô Dao: “…”

Nếu trên gương mặt anh biểu hiện chút sợ hãi giả bộ nào đó thì cô cũng tin, nhưng với khuôn mặt trầm mặc này của anh, cả mặt đằng đằng sát khí nói rằng mình sợ, đây rốt cuộc là đang làm nũng hay là muốn giết người thế không biết. Nhìn bộ dạng chẳng lấy chút sợ hãi của Trần Ngân Hà, Tô Dao còn có thể làm gì được nữa, đương nhiên là ôm lấy anh để dỗ dành rồi, ai bảo cô đi cười hehe với Kì Bác Nhiên trước chứ?

Tô Dao ôm lấy vai Trần Ngân Hà, vỗ vỗ nhẹ lên người anh, dịu dàng dỗ dành: “Không sợ, không sợ, bảo bối xinh đẹp, đừng sợ.”

Lúc này, sắc mặt Trần Ngân Hà mới khá hơn một chút, anh dịch lại gần người Tô Dao rồi há miệng. Tô Dao vội vàng đút cho anh một miếng bỏng ngô, sau đó lại há miệng cô lại nhanh chóng đưa ống hút cốc nước tới. 

Cả phòng chiếu phim chẳng có lấy mấy người nghiêm túc xem phim, một mặt là do tình tiết quả thực bình thường, dàn dựng quá thô, lộ rõ cảm giác đạo cụ giả tạo phù phiếm. Mặt khác là có quá nhiều em yêu và bảo bối cần được chăm sóc.

Bên cạnh Trần Ngân Hà và Tô Dao là một đôi mua vé ghế tình nhân, xem ra có vẻ không phải là người yêu của nhau, đang trong giai đoạn mập mờ chứ vẫn chưa thực sự rõ ràng. Trông cô gái tương đối nhát gan, cả buổi không mở mắt, chỉ núp sau vai chàng trai không dám nhúc nhích: “Sớm biết bộ phim này kinh khủng đến vậy thì đã không đến xem rồi, huhuhu.”

Chàng trai yêu chiều vuốt ve mái tóc cô gái, nhẹ nhàng an ủi: “Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”

Tô Dao chỉ để ý xem phim, đến khi chú ý tới bọn họ lại bị thu hút bởi một màn tiếng hôn đầy ái muội. Đây là lần đầu tiên Tô Dao nhìn thấy người khác hôn nhau trong rạp chiếu phim, cơ thể cô cứng đờ, đến nhìn cũng xấu hổ không dám nhìn sang bên phía bọn họ. 

Và đương nhiên là Trần Ngân Hà cũng chú ý tới điều đó, vì vậy anh đã bắt đầu gây rối. Trần Ngân Hà quay đầu sang, nhìn chằm chằm vào Tô Dao với vẻ mặt kỳ vọng nói: “Sớm biết bộ phim này đang sợ như vậy thì đã không đến xem rồi.”

Anh thực sự không khóc huhu nổi nên chỉ đành bỏ qua.

Tô Dao xoa xoa mái tóc Trần Ngân Hà, nhẹ nhàng an ủi anh: “Đừng sợ, có tôi ở đây.”

Cốt truyện và diễn biến diễn ra giống khi nãy, rất nhanh anh sẽ có thể nhận được nụ hôn kéo dài ái muội như cặp đôi bên cạnh rồi.

Tô Dao: “Các hạ hà bất đồng phong khởi, phù dao trực thượng cửu vạn lý.” [1]

Anh giỏi giang như vậy sao không bay lên trời luôn đi.

Trần Ngân Hà khẽ cười, ngả người lại lên ghế, nghe tiếng hôn nhau của cặp đôi bên cạnh, nhìn vào góc nghiêng gương mặt Tô Dao dưới ánh đèn mờ ảo. Cô thực sự rất đẹp, khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, đôi môi anh đào, sống mũi cao, mái tóc dài chấm vai, chiếc cổ thon thả. Chỉ anh mới có thể ngửi được mùi thơm trên người cô.

Tô Dao thấy tình tiết thú vị, liền quay sang muốn nhỏ giọng thảo luận cốt truyện với Trần Ngân Hà, lại phát hiện anh đang nhìn mình chằm chằm: “Không xem phim mà nhìn tôi làm gì?”

“Nam thứ kia anh có thấy không, kẻ ngược đãi mèo, không ít tội phạm biến thái giết người đều có sở thích ngược đãi động vật.”

Trần Ngân Hà rời mắt khỏi Tô Dao rồi quay lại màn hình chiếu phim, một người đàn ông trung niên cầm con dao trên tay, nhắm ngay vào bụng con mèo, cảnh tượng vụt qua, tiếng mèo kêu thảm thiết vang lên.

Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà, ánh mắt của anh hình như có gì đó không đúng. Ánh sáng trong phòng chiếu quá mờ, cô không thể nhìn rõ mắt anh, chỉ cảm thấy trong mắt anh mà một màu đen, đen kịt, chút tia sáng cũng không có, không giống những vì sao sáng như thường ngày.

Tô Dao nhấc tay chạm vào mu bàn tay Trần Ngân Hà, nhẹ giọng gọi anh một câu: “Trần Ngân Hà.”

Khoảnh khắc làn da của mình chạm vào anh, cô cảm thấy lỗ chân lông toàn thân anh dựng đứng, như thể vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng kinh hoàng và cái lạnh băng trong mắt anh vẫn chưa kịp tiêu tan. Đôi mắt sáng ngời của người đàn ông vừa rồi chỉ muốn nghĩ cách trêu chọc, lợi dụng cô đã không còn.

Đột nhiên cô phát hiện, dường như mình hoàn toàn không hiểu anh. Loại cảm giác này không phải là lần đầu tiên, bắt đầu từ vụ án của Tưởng Chân Chân, từ khi con dao gấp nạm kim cương kia bật ra, là anh đã luôn đứng trong làn sương mù. Đôi khi cô cảm thấy anh ở rất gần mình, gần hơn bao giờ hết, bất luận là cô vui vẻ hay khổ đau, chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy anh. Nhưng đôi khi cô lại cảm thấy anh đang ở rất xa, xa đến mức dường như cô thấy mình hoàn toàn không hề quen biết anh.

Tô Dao rụt tay khỏi mu bàn tay Trần Ngân Hà, giả bộ thoải mái cười nhạo anh: “Anh sợ thật đấy à, trong đó đều là giả, con dao kia không hề sắc, hoàn toàn không có lưỡi, nhát dao đâm vào bụng con mèo cũng là dùng kỹ xảo và chỉnh sửa hậu kỳ mà thôi, không phải giết mèo thật.”

Bộ phim đã chiếu được hai phần ba, không ít cặp tình nhân đã trải qua không khí lãng mạn của bộ phim kinh dị lúc này đều rời khỏi rạp trước giờ.

Tô Dao đút cho Trần Ngân Hà miếng bỏng ngô cuối cùng: “Hay là chúng ta cũng về thôi.”

Trần Ngân Hà nhìn lên màn hình: “Xem hết đi, tôi còn chưa xem cảnh Kì Bác Nhiên sẽ chết thế nào.”

Vừa hay Tô Dao cũng muốn xem, nên hai người cùng ở lại xem. Khi bộ phim còn lại hai phút, cả rạp phim chỉ còn lại không đến mười người. Đột nhiên Tô Dao không còn hứng thú với phim ảnh nữa, cô bắt đầu chú ý tới động tĩnh của Trần Ngân Hà.

Người chết đầu tiên là nam thứ, sau khi bạo hành con mèo, tinh thần của anh ta xảy ra vấn đề, ánh mắt bắt đầu xuất hiện ảo giác, trở thành một bệnh nhân tâm thần thực sự, anh ta la hét và đập đầu vào tường, não và máu cùng nhau bắn tung toé trên ống kính. Sau cái chết của nam thứ là tình tiết rất quan trọng, cảnh tượng nam chính và boss cùng đồng quy vô tận là cao trào nhất. 

Nhưng Trần Ngân Hà lại không hề liếc nhìn lên màn hình lấy một lần, như thể cốt truyện này nhạt nhẽo như cốc nước lã vậy. Anh nói muốn ở lại để xem nam chính Kì Bác Nhiên sẽ chết thế nào, nhưng thực ra không phải, cái anh muốn xem chính là số phận của nam thứ, kẻ ngược đãi con mèo kia ra sao.

Bộ phim kết thúc, Tô Dao đứng dậy, Trần Ngân Hà cầm hộp bỏng ngô rỗng cùng cốc nước rồi theo Tô Dao ra khỏi rạp.

Tô Dao quay đầu lại nhìn Trần Ngân Hà, ngập ngừng một chút cuối cùng vẫn hỏi: “Có phải nam thứ kia đã khiến anh nhớ tới ai đó không?”

[1]:

“Các hạ hà bất đồng phong khởi, phù dao trực thượng cửu vạn lý.” ( 阁下何不同风起,扶摇直上九万里 ): Là một câu thơ trong bài thơ Thượng Lý Ung của Đường Lý Bạch. Ý của câu đó là: Tại sao bạn không bay theo gió và bay đến độ cao 90.000 dặm? Nói một cách đơn giản: Nếu bạn có sức mạnh như vậy, tại sao bạn không lên trời?

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 50"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

giua-mua-hoa-roi-gap-lai-nguoi.jpg
Giữa Mùa Hoa Rơi Gặp Lại Người
28 Tháng mười một, 2024
mot-ngay-mua.jpg
Một Ngày Mưa
24 Tháng mười một, 2024
ca-kinh-thanh-deu-mong-nang-hoi-cung.jpg
Cả Kinh Thành Đều Mong Nàng Hồi Cung
11 Tháng mười một, 2024
ba-cot-gioi-giai-tri.jpg
Bà Cốt Giới Giải Trí
29 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online