Rơi Vào Ngân Hà - Chương 49
Chương 49: He he he.
Tô Dao từ văn phòng Cục trưởng quay lại bệnh viện Đồng Nhã, lúc này đã là bảy giờ tối. Cô vừa xuống taxi thì nghe thấy có giọng nói gọi mình, quay đầu lại nhìn thấy người nhà của bệnh nhân ở phòng bệnh 1806, chính là cô gái mặc váy liền thân màu hồng.
Tô Dao dừng lại: “Xin chào, cô gọi tôi có chuyện gì không?”
Cô gái trả lời: “Tôi vừa vội xuống lầu mua đồ nên quên mang theo điện thoại, không thể thanh toán, cô có thể thanh toán giúp tôi được không, lát nữa tôi sẽ chuyển khoản trả cô.”
Bị đôi mắt trong sáng dịu dàng nhìn chằm chằm thật khó có thể từ chối, Tô Dao lấy điện thoại ra: “Bao nhiêu tiền?”
Cô gái đáp: “Năm mươi.”
Tô Dao đi theo cô gái đến tiệm tạp hoá nhỏ bên cạnh, rồi giúp cô ta thanh toán năm mươi tệ.
Cô gái cảm ơn, nói: “Chúng ta thêm Wechat nhé, để lát nữa tôi chuyển tiền trả cô.”
Đối với Tô Dao thì năm mươi tệ không phải là khoản tiền dễ dàng tùy tiện vứt đi, nó có thể mua được bao nhiêu thứ. Vì vậy cô đã thêm Wechat của cô gái đó.
Hai người cùng đi đến toà nhà nội trú, nhân tiện nói chuyện vài câu. Tô Dao biết được cô gái này tên là Sơ Tuyết, năm nay hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, người nằm ở phòng bệnh 1806 là cậu của cô ta, ba me đều đã qua đời, tình cảm với cậu rất tốt, nên thường xuyên tới bệnh viện thăm nom.
Bảng hiển thị hiện lên số tầng mười lăm, nơi Trần Ngân Hà nằm, Tô Dao ra khỏi thang máy nhịn không được quay đầu lại nhìn cô gái đó thêm vài cái. Không chỉ mình cô, mà suốt dọc đường từ cổng vào trong bệnh viện, có rất nhiều người qua đường đều phải nhìn cô ta thêm vài lần. Không có nhiều cô gái có thân hình nóng bỏng, tính khí dịu dàng, trong sáng và quyến rũ mà lại có thể kết hợp nhuần nhuyễn giữa hai khí chất đó lại với nhau như vậy.
Trần Ngân Hà ăn tối xong, đang chuẩn bị tập luyện trong phòng phục hồi chức năng, nhìn thấy Tô Dao đi vào liền đặt chai nước suối trên tay xuống, không đi nữa.
“Nhanh vậy đã quay lại rồi à?”
Tô Dao liếc nhìn Trần Ngân Hà một cái, ngoài cười nhưng trong thì không: “Đến thăm anh hùng nằm vùng vĩ đại của chúng ta một chút.”
Đoán được những gì Tô Dao nghe được từ chỗ Cục trưởng Khương, Trần Ngân Hà mỉm cười một cái: “Con đường dẫn đến thành công không chỉ cần đổ máu và mồ hôi, mà còn có vẻ đẹp nữa, chỉ cần có thể đạt được mục đích thì chẳng có gì là sai cả.”
Tô Dao: “Anh đúng là tam quan bất chính.”
Trần Ngân Hà khẽ cười: “Vậy thì cô đừng có suốt ngày lén lút nhìn tôi nữa.”
Tô Dao: “…” Anh mọc mắt sau lưng à, đến việc cô thường xuyên nhìn trộm mà anh cũng biết.
Trần Ngân Hà bảo Tô Dao ngồi xuống ghế sofa, anh rót cho cô một cốc nước, rồi ngồi đối diện với cô: “Tôi không thích hiểu lầm, cô có gì thắc mắc thì cứ hỏi đi.”
Tô Dao cũng không khách sáo nữa, mà hỏi thẳng: “Sau khi anh bị con gái của ông trùm xã hội đen bắt đi thì đã xảy ra chuyện gì.”
Trần Ngân Hà: “Ăn cơm, ngủ, bị người ta xem là bình hoa rồi đưa đi tham gia đủ loại tiệc tụ họp, tham gia bữa ăn gia đình, rồi từ đó thăm dò tin tức.”
Trong lúc Trần Ngân Hà nói, Tô Dao luôn nhìn thẳng vào anh, khi anh đứng yên không cử động quả thực là rất giống một bình hoa.
Tô Dao nhanh chóng bắt được từ khóa quan trọng: “Ngủ?”
Anh quả thực là tuyệt vời quá mà, vì để chống lại những thế lực xấu xa đen tối, vì sự ổn định của xã hội và vì an toàn của người dân mà sẵn sàng bán đi thân xác của mình.
Trần Ngân Hà thấy sắc mặt biến đổi liên tục của Tô Dao, khẽ mỉm cười: “Tôi ngủ một mình.”
Tô Dao hoàn toàn không tin: “Người ta mất bao công sức bắt anh trên đường trở về, vậy mà lại không làm gì với anh sao?”
“Tôi có cách riêng để bảo vệ sự trong sạch của mình.” Trần Ngân Hà bóc một quả quýt, tự thử một múi thấy không ngọt, lại bóc quả khác tìm quả ngọt đưa cho Tô Dao, nhìn cô bằng ánh mắt ái muội: “Sự trong sạch của đàn ông rất quan trọng, đương nhiên phải để dành cho người con gái mà mình yêu nhất rồi.”
Tô Dao bị Trần Ngân Hà nhìn chằm chằm đến đỏ mặt, cô nhận lấy quả quýt: “Kết thúc cuộc hành động, con cá lọt lưới đó có phải là cô ta không, chính là con gái của ông trùm xã hội đen, người bắt cóc anh trên đường?”
Trần Ngân Hà gật đầu.
“Anh không phải làm đặc vụ ngầm mà là làm vợ của thủ lĩnh thì đúng hơn.” Tô Dao ăn một múi quýt, cảm thấy chua: “Chẳng trách tổ chức lại nghi ngờ lập trường chính trị của anh.”
Đặc vụ ngầm cũng là người, mà đã là người ắt sẽ có cảm xúc và ham muốn, việc đặc vụ ngầm có tình cảm với các đối tượng khi làm nhiệm vụ không phải là chưa từng có. Cộng thêm thân phận khác thường của người phụ nữ đó, cô ta giống như cây hoa Anh Túc, trời sinh đã có sức hút nhất định đối với đàn ông, khiến người vừa muốn buông xuôi vừa muốn chinh phục.
Tô Dao ăn xong quả quýt chua trên tay, rồi lau lau tay: “Sau đó thì sao, anh phá huỷ tập đoàn của gia tộc cô ta, ba cô ta cũng vì thế mà chết, nên cô ta bắt đầu theo dõi ám sát anh, để báo thù cho người nhà phải không?”
Trần Ngân Hà: “Cũng tương tự như vậy.”
Tô Dao: “…”
Sau khi trải qua sự việc lần này cô đã không còn tin câu tương tự như vậy thốt ra từ miệng anh nữa. E là còn cách cái tương tự đó đến mười vạn tám nghìn dặm mất.
Đến bữa tối, Tô Dao theo Trần Ngân Hà đến căng tin của bệnh viện, rất nhanh cô đã bị thu hút bởi đủ loại đồ ăn ngon khác nhau. Đúng là bệnh viện tư nhân cao cấp có khác, căng tin giống như tiệc buffet trong khách sạn năm sao vậy, loại đồ ăn ngon nào cũng có đủ cả.
Tô Dao ôm một khay đồ, vừa ăn vừa nói chuyện với Trần Ngân Hà, bỗng điện thoại khẽ rung một cái, liếc nhìn thì thấy cô gái có tên Sơ Tuyết đã chấp nhận lời mời kết bạn của cô, đồng thời chuyển trả cô năm mươi tệ.
Sau bữa tối, Trần Ngân Hà đóng gói một phần đồ ăn nhẹ, rồi đưa Tô Dao về phòng.
Chu Tiểu Nghiên đến thăm Trần Ngân Hà, đang đợi ngoài cửa phòng bệnh, vừa trông thấy họ đã vội vàng chào đón, hai mắt sáng ngời, nói: “Anh Ngân, sao anh biết em chưa ăn cơm, còn đóng gói đồ ăn nhẹ cho em nữa, em thích ăn nhất là bánh hoa Quế táo đỏ, whoa, còn có cả chân gà ngâm chanh nữa!”
Trần Ngân Hà làm như không nghe thấy, vô cùng lạnh nhạt thờ ơ: “Không phải cho cô.”
Không phải cho cô ta, vậy thì nhất định là cho cô gái khác, Chu Tiểu Nghiên quay lại nhìn Tô Dao, chép miệng một tiếng: “Dao Dao, kiếp trước cô đã giải cứu ngân hà đó hả?”
Trần Ngân Hà: “Kiếp trước giải cứu ngân hà là tôi.”
Chu Tiểu Nghiên ôm ngực giả bộ đau tim: “Anh Ngân, anh còn nhớ trước đây em từng theo đuổi anh không, anh nói vậy không sợ em đau lòng à?”
Cô ta có thể nói ra như vậy, chứng tỏ đã không còn đau lòng nữa rồi, vốn dĩ cô ta cũng chẳng ôm ấp bao nhiêu hy vọng.
Trần Ngân Hà nghĩ mình không nên nhẫn tâm như vậy, không thể để Chu Tiểu Nghiên đến thăm anh mà lại phải ôm cái bụng đói, nên đưa giỏ quýt cho cô ta: “Tuỳ ý ăn.”
Chu Tiểu Nghiên vô cùng cảm động: “Anh Ngân, anh vẫn còn nhớ em thích ăn quýt à?”
“Mấy quả này sao lại bóc hết cả rồi thế?”
Trần Ngân Hà: “Vì những quả ngọt đều bị tôi chọn ra cho cô ấy ăn rồi.”
Cái “cô ấy” này đương nhiên không phải là cô ta, mà chắc chắn là một cô gái khác. Chu Tiểu Nghiên coi như đã hiểu tại sao mỗi lần cô ta rủ Hứa Gia Hải cùng đến thăm Trần Ngân Hà nhưng Hứa Gia Hải đều không muốn tới.
Mới chỉ vào có vài phút mà cô ta đã suýt thì ngất vì mùi chua chua của tình yêu tràn ngập trong căn phòng này rồi. Bọn họ còn chưa yêu đương, nếu thực sự hẹn hò với nhau thì có lẽ anh Hải của cô ta sẽ tuyệt giao với anh Ngân của cô ta mất.
Chu Tiểu Nghiên vừa ngậm ngùi bóc quả quýt chua để lấp cái bụng, vừa nói chuyện với Tô Dao. Trần Ngân Hà đứng dựa bên cửa sổ nhìn bọn họ nói chuyện, đương nhiên chủ yếu là nhìn Tô Dao.
Chu Tiểu Nghiên có nghĩ cũng chẳng ngờ tới việc có thể nhìn thấy gương mặt mê mẩn đến khờ khạo trên mặt Trần Ngân Hà. Thường ngày anh là một người đàn ông kiêu ngạo, những cô gái thông thường sẽ chẳng thể kết bạn với anh, trước giờ anh cũng chưa từng để ý tới những người phụ nữ đó. Chu Tiểu Nghiên thầm mừng rỡ trong lòng, cũng may là mình thoát thân sớm, nếu không sẽ đau lòng đến chết đi sống lại.
Tô Dao nhận thấy ánh mắt quá tập trung của Trần Ngân Hà: “Anh đừng có nhìn chằm chằm vào tôi mãi vậy được không, sợ chết khiếp đi được.”
Trần Ngân Hà: “Trong phòng này cô là đẹp nhất, tôi không nhìn cô thì nhìn ai?”
Tô Dao: “Tôi vẫn cảm thấy anh đẹp hơn, anh tự nhìn vào gương đi.”
Chu Tiểu Nghiên: “…”
Cả phòng có ba người, anh thì nói cô ấy đẹp nhất, cô ấy thì lại nói anh đẹp nhất, bọn họ coi như cô ta không tồn tại hay sao? Một lần nữa, Chu Tiểu Nghiên lại hiểu sâu sắc cảm nhận của Hứa Gia Hải.
Chu Tiểu Nghiên không tiếp tục ở lại được nữa, nên đứng dậy chuẩn bị rời đi, trước khi đi lại nhìn Tô Dao: “Tôi có một việc cơ mật đại sự muốn nói với anh Ngân.”
Chu Tiểu Nghiên là người cung cấp thông tin cho Trần Ngân Hà, chắc chắn có manh mối quan trọng nào đó cần báo cáo, Tô Dao hứng thú đứng dậy ra ngoài.
Chu Tiểu Nghiên khoá của phòng lại, như kiểu liên hệ ngầm, lén lút lấy trong túi xách ra một cuốn sách đưa cho Trần Ngân Hà: “Anh Ngân, sách mật mã mới nhất mà anh cần đây. Yên tâm, lúc mua em đã đeo kính râm và khẩu trang không bị ai phát hiện đâu.”
Trần Ngân Hà nhận lấy xem qua, “Kỹ thuật đan hoa văn nâng cao”, rồi khen ngợi Chu Tiểu Nghiên một câu: “Hoàn thành nhiệm vụ rất tốt.”
Cuốn “Đan len nhập môn” lần trước đã không đủ sức khiến anh hài lòng nữa rồi.
Tô Dao đợi ngoài cửa phòng bệnh, rất nhanh Chu Tiểu Nghiên đã đi ra, Tô Dao vẫy vẫy tay: “Người đẹp, qua đây.”
Chu Tiểu Nghiên nghe thấy hai chữ người đẹp, liền biết là đang gọi mình, nên quay đầu nhìn Tô Dao rồi đi tới: “Làm gì mà thần thần bí bí thế?”
Tô Dao kéo Chu Tiểu Nghiên đến cuối hành lang: “Hỏi cô chút chuyện.”
Tô Dao nhìn về phía phòng bệnh của Trần Ngân Hà một cái, nhỏ giọng nói: “Lần trước cô nói về Xà Cạp nữ, chính là người đã ám sát Trần Ngân Hà, tại sao lại gọi cô ta là Xà Cạp nữ?”
Vừa rồi ở trong phòng Trần Ngân Hà cô không nói nhiều, mà chỉ nghĩ đến người phụ nữ đã bắt Trần Ngân Hà về để làm “vợ thủ lĩnh”.
“Bởi vì cô ta quá tàn độc, bất kể đi tới đâu người phụ nữ đó cũng mang theo một con dao màu hồng nạm đá, lưỡi dao có tẩm nọc độc rắn và nọc độc bọ cạp, chỉ cần đâm một nhát là hộc máu mồm chảy máu mũi.” Chu Tiểu Nghiên rùng mình một cái: “Ruột rắn tim bọ cạp.”
Tô Dao: “Mỹ nữ Xà Cạp à, cũng cá tính đấy chứ.”
Không biết cô và người phụ nữ đó chiến đấu thì ai sẽ là người thắng. Tô Dao là một người hiếu chiến, vừa nghĩ đến đây đã cảm thấy lòng bàn tay có chút ngứa ngáy, cô muốn khiêu chiến một đấu một với người phụ nữ đó.
Dường như Chu Tiểu Nghiên đã nhìn ra suy nghĩ của cô: “Cô không đánh lại được cô ta đâu.”
Tô Dao mỉm cười: “Sao cô biết tôi đánh không lại cô ta?”
Chu Tiểu Nghiên: “Vì cô là cảnh sát, không đủ tàn độc. Trong cuộc chiến đấu thực sự, cái cô ta muốn là mạng của cô, còn cái mà cô muốn chỉ là khống chế được cô ta, vậy hiển nhiên là ai điên cuồng hơn thì người đó thắng.”
Tô Dao cảm thấy lời nói của Chu Tiểu Nghiên rất có lý: “Cô đã từng gặp người phụ nữ đó chưa?”
Chu Tiểu Nghiên lấy cây son trong túi ra dặm lại lớp trang điểm: “Chưa, một tên tiểu tốt như tôi sao có được cơ hội gặp một đại tiểu thư cao cao tại thượng như vậy chứ, nhưng có một lần nhìn thấy từ xa, chỉ thấy bóng lưng, dáng người rất đẹp.”
Tô Dao: “Ngực to, eo thon, chân dài, mông cong?”
Chu Tiểu Nghiên gật đầu lia địa: “Đúng!”
“Người phụ nữ đó rất thích anh Ngân, yêu anh ấy đến chết đi sống lại.”
Tô Dao nghe thấy mấy từ chết đi sống lại, thì nhớ đến những gì Trần Ngân Hà đã nói khi tổ chức sinh nhật cho cô trên tàu tại thôn Liễu Hà. Anh nói rằng nếu muốn trở thành bạn gái của anh, trở thành người phụ nữ của anh thì bắt buộc phải yêu anh đến chết đi sống lại. Tô Dao biết mình không thể đáp ứng điều kiện này, nhìn mà xem chẳng phải đã có người đáp ứng được rồi hay sao.
Chu Tiểu Nghiên nhìn thời gian: “Ai ya, tôi phải đi rồi, đến giờ phỏng vấn công việc mới rồi, tạm biệt.” Nói xong liền giẫm trên đôi giày cao gót, chạy đi như một cơn gió.
Tô Dao quay lại phòng bệnh của Trần Ngân Hà: “Tôi phải về đây, vài ngày nữa lại đến thăm anh.”
Trần Ngân Hà tiễn Tô Dao đến cửa phòng bệnh, khẽ cau mày: “Vài ngày nữa, không phải đã nói là ngày mai sẽ đến hay sao?”
Tô Dao: “Tôi nói vậy bao giờ, cái đồ ăn vạ nhà anh!”
Trần Ngân Hà đưa đồ ăn nhẹ đóng gói sẵn cho Tô Dao: “Tối khi nào đói thì ăn.”
Tô Dao từ tòa nhà nội trú đi xuống, cô ngẩng đầu nhìn lên phòng bệnh của anh một cái, thấy anh đang đứng bên cửa sổ nhìn mình, nên vẫy vẫy tay với anh, còn anh thì đáp lại cô một nụ hôn gió.
Trời đã tối, đây không phải là trung tâm thành phố, xung quanh không có nhiều đèn, cũng chẳng sáng, khiến cả tòa nhà trở nên cô độc, bất giác làm người ta liên tưởng tới ngôi nhà xinh đẹp trên núi Nhã Đàn.
Người đàn ông đứng bên cửa sổ quan sát cô, cứ thế cho đến khi cô lên một chiếc xe taxi.
Khoảng hơn một tháng tiếp theo, Tô Dao càng bận rộn hơn, thường xuyên đến mười một giờ tối mới ra khỏi văn phòng, khoảng thời gian lúc này mới thực sự thuộc về cô. Tô Dao nằm trên chiếc giường đơn trong phòng trực ban, nhìn lên trần nhà, nghiêm túc cân nhắc về vấn đề tình cảm của bản thân.
Cô không biết rốt cuộc mình có thích Trần Ngân Hà hay không. Nếu thích thì cẩn thận tìm hiểu qua lại với người ta, rồi tạo mối quan hệ mơ hồ, đợi đến khi cô yêu anh đến chết đi sống lại, đủ tư cách làm bạn gái anh thì bọn họ sẽ ở bên nhau. Còn nếu không thích thì sớm nói rõ, không nên trì hoãn.
Lần cuối cùng cô gặp Trần Ngân Hà là ở bệnh viện vào ba ngày trước, sức khoẻ của anh đã tốt hơn rất nhiều, thời gian luyện tập cũng tăng lên, lượng ăn cũng nhiều hơn một chút.
Tô Dao bật dậy khỏi giường, thay quần áo rồi lái xe của Trần Ngân Hà đến bệnh viện. Khi đến nơi đã là gần sáng, đại đa số đèn trong tòa nhà nội trú đều đã tắt, chỉ còn lại một số ít phòng trong đó đang sáng đèn.
Để tạo thuận tiện cho bác sĩ và y tá đến kiểm tra phòng, cũng như giúp bệnh nhân kịp thời thoát hiểm khi phát sinh nguy hiểm, nên thông thường các phòng bệnh đều sẽ không khoá cửa. Tô Dao đi đến phòng của Trần Ngân Hà, nhẹ nhàng đẩy cửa vào.
Trần Ngân Hà nằm trên giường nhắm mắt, trên người mặc bộ đồ ngủ ba trăm tệ mà cô mua, chăn vén sang một bên, một tay đặt lên bụng.
Tô Dao đứng bên giường, đột nhiên không biết phải làm thế nào. Đêm hôm cô chạy từ xa đến đây cũng không phải chỉ để nhìn anh một cái, như vậy quả thực quá gớm ghiếc.
Tô Dao giúp Trần Ngân Hà đắp chăn lại, sau khi tận tình chăm sóc cho cấp dưới, cô quay người chuẩn bị rời đi, trong bóng tối đột nhiên cổ tay mình bị bắt lại.
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên: “Nhớ tôi rồi sao?”
Tô Dao rụt tay về: “Tôi đi ngang qua, tiện thể vào thăm anh.”
Trần Ngân Hà từ trên giường ngồi dậy: “Cô đến thăm tôi hai phút mười giây.”
Tô Dao: “Anh giả vờ ngủ sao?”
“Không phải.” Trần Ngân Hà xuống khỏi giường: “Nếu một người sống sờ sờ đi vào mà chẳng thể tỉnh thì có lẽ tôi đã chết một trăm lần rồi.”
Trần Ngân Hà đi đến trước mặt Tô Dao, ngồi bên đầu giường, ngẩng lên nhìn cô: “Gần đây cô đang bận gì thế?”
Tô Dao thành thật nói: “Trong Cục nhiều việc, nên không tới đây thường xuyên được.”
Trần Ngân Hà ngồi cạnh giường, vẫy tay về phía Tô Dao: “Lại đây.”
Tô Dao quay người lại: “Làm gì thế?”
Trần Ngân Hà: “Muộn thế này rồi còn chạy tới đây rốt cuộc là muốn làm gì?”
Bộ đồ ngủ của anh có đường viền cổ rộng, vừa từ giường ngồi dậy nên không ngay ngắn, cổ áo lệch sang một bên, lộ ra gần hết xương quai xanh, bản thân anh lại không hề hay biết, chỉ dùng đôi mắt lười biếng đẹp đẽ như hoa đào nhìn cô.
Tô Dao lại một lần nữa nhớ tới lời của Cục trưởng Khương, anh hoàn toàn không có ý định làm đặc vụ ngầm, mà là vì bị cô đại tiểu thư đó bắt đi, nên trong tình huống ấy mới dùng thân phận giả để hành sự. Tô Dao nhìn khuôn mặt này, thầm nghĩ, cô tiểu thư đó đúng là có mắt nhìn.
Trần Ngân Hà thấy Tô Dao không nói, khẽ nhướng mày: “Lái xe nửa giờ đồng hồ đến đây chỉ vì muốn nhìn trộm trai đẹp sao?”
Tô Dao: “Không phải, tôi đến là để đắp chăn cho anh.”
Trần Ngân Hà: “…Vậy chẳng phải như nhau hả?”
Trần Ngân Hà lên giường, dịch sang nhường hơn một nửa chỗ nằm cho Tô Dao, bất luận cô có đồng ý lên nằm hay không, cứ nhường lại cho cô đã rồi tính: “Lên đây.”
Anh nhìn cô: “Cô đã ba ngày lẻ tám tiếng không đến rồi, lại đây tôi nhìn cái nào.”
Khi anh nói chuyện, thì bên ngoài phòng bệnh truyền đến tiếng bước chân, có lẽ là bác sĩ trực ban đến kiểm tra phòng. Trần Ngân Hà nhấc chăn lên, nắm cổ tay Tô Dao kéo cô lên giường, dùng chăn đắp lên người cô, thấp giọng nói: “Bệnh viện có quy định, không cho phép người nhà và bệnh nhân “đùa giỡn” trong phòng bệnh.”
Tô Dao giãy dụa một cái: “Ai “đùa giỡn” với anh thế?”
Trần Ngân Hà lại ấn đầu cô vào trong chăn: “Suỵt.”
Bác sĩ trực ban nhìn vào cửa phòng một cái liền rời đi, Tô Dao nghe tiếng động, thò đầu ra khỏi chăn: “Anh làm tôi ngạt chết luôn đi cho xong.”
Trần Ngân Hà nằm trên giường, rũ mi nhìn Tô Dao: “Hôm nay cô đừng về, đi đi lại lại mệt chết đi được, dù sao thì ngày mai cũng là cuối tuần, không phải đi làm.”
Tô Dao không bao giờ nghĩ đến việc sẽ qua đêm trên giường bệnh của Trần Ngân Hà, trước đó anh sốt cao, hôn mê phải nằm trong phòng vô trùng thì cô cũng chỉ nằm trên băng ghế ngoài cửa để canh chừng anh.
Chiếc giường mà anh từng nằm ngủ dường như không giống những chiếc giường khác, thoang thoảng mùi sữa tắm hương đào đan xen với mùi hóc môn nam tính, ánh đèn vàng cam của chiếc đèn ngủ lờ mờ hắt xuống, khiến xương cốt toàn cơ thể anh đều toát ra vẻ lười biếng.
Tô Dao dựa vào ý chí kiên cường ngồi dậy khỏi giường: “Tôi ngủ trên sofa.” Nếu thực sự ngủ trên cùng một chiếc giường rồi bị người khác nhìn thấy thì có giải thích thế nào cũng chẳng thể rõ.
Trần Ngân Hà xuống giường trước một bước: “Cô ngủ trên giường, tôi ngủ sofa.”
Đương nhiên là Tô Dao không thể cướp giường của bệnh nhân nên giành lấy chiếc sofa trước. Trần Ngân Hà thấy Tô Dao làm ổ trên sofa để chiếm địa bàn, khẽ mỉm cười không tiếp tục nài ép cô nữa, mà vén chăn lên giường.
Tô Dao nằm trên sofa rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, còn Trần Ngân Hà thì vẫn thức, anh xuống giường, nhẹ nhàng bế Tô Dao khỏi ghế. Dáng người cô được coi là cao hơn các cô gái khác, nhưng khi nằm trong vòng tay anh lại thật nhỏ bé, đôi mắt nhắm nghiền, hô hấp cũng thật yên tĩnh.
Bình thường cô luôn hùng hùng hổ hổ, rất hiếm khi yên tĩnh như vậy. Vì đã có kinh nghiệm bị đá bay vào tường lần trước, nên động tác của Trần Ngân Hà rất khẽ, anh đặt cô xuống giường, rồi kéo một chiếc ghế ngồi bên đầu giường, bắt đầu nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt, sống mũi, môi, vành tai nhỏ xinh, có nhìn thế nào cũng không thấy đủ.
Đã mấy ngày rồi anh không được nhìn cô đàng hoàng. Mấy ngày trước, anh lẻn ra khỏi bệnh viện, bắt một chiếc taxi đến Cục Công an thành phố nhưng không vào trong, cũng chẳng gặp ai rồi cứ thế quay về. Cứ như vậy, chỉ cần ở cùng một chỗ với cô vài phút là trái tim anh đã mãn nguyện lắm rồi.
Ngày hôm sau, Tô Dao phát hiện mình tỉnh dậy trên giường của Trần Ngân Hà, cô cúi đầu nhìn xuống người, thấy quần áo vẫn mặc cẩn thận liền thở phào một hơi nhẹ nhõm. Không phải cô sợ Trần Ngân Hà lợi dụng mình, mà là vì đêm qua chiếc áo hở hang của anh quá hấp dẫn, cô sợ bản thân mình trong giấc mơ đã làm gì đó với người ta.
Tô Dao đứng dậy đánh răng rửa mặt, rồi ăn sáng cùng Trần Ngân Hà sau đó vội vã quay lại Cục.
Hai tháng tiếp theo đó, Tô Dao đều sống như vậy, ban ngày bận rộn công việc, nếu không phải tăng ta thì sẽ đến thăm Trần Ngân Hà. Thỉnh thoảng sẽ mang cho anh chút cháo ở cửa hàng cạnh Cục Công an thành phố, có lúc thì đến tay không, khi ra về lại xách theo chút điểm tâm từ chỗ anh.
Hai robot y tế hàng đầu Thất Thượng và Bát Hạ cũng bị anh lôi đến phòng bệnh hiện tại và điều chỉnh sang chế độ quản lý nhà cửa, phụ trách việc nhà, làm việc lặt vặt và cãi cọ ghen tuông.
Nếu như cuối tuần không phải tăng ca thì tốt biết mấy.
Trong tiết trời sảng khoái của mùa thu, Tô Dao đến phòng bệnh của Trần Ngân Hà, hai người ngồi trước cửa sổ, ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào, rơi xuống mũi chân họ. Anh cắt trái cây cho cô, cô vừa ăn vừa thảo luận về vụ án với anh.
“Vụ án của Lý Thư Bân đã khép lại, toà cũng đã tuyên án rồi.”
Trần Ngân Hà: “Tuyên án thế nào?”
“Tử hình, cũng coi như là chút an ủi đối với ba mẹ Lương.” Tô Dao nghĩ đến lần trước khi ở trên núi, cô cõng Trần Ngân Hà xuống núi, anh ngất xỉu trên lưng cô, sốt cao đến 43 độ, hôn mê bao nhiêu ngày, lúc này Lý Thư Bân đã nhận lấy hình phạt đáng phải nhận, cũng có thể coi là xả cơn giận cho Trần Ngân Hà: “Còn cả anh nữa, nếu như không phải do anh ta chôn bom, thì anh đâu có phải nằm viện tới tận bây giờ.”
Trần Ngân Hà mỉm cười nhẹ nhàng xoa tóc Tô Dao một cái: “Cảm ơn sếp đã báo thù cho tôi.”
Tô Dao: “Việc nên làm, anh là người của tôi thì đương nhiên tôi phải che chở cho anh rồi.”
Trần Ngân Hà không lên tiếng, anh âm thầm cảm nhận dư vị trong câu nói của Tô Dao, anh là người của cô, cô che chở bảo vệ anh.
Cơn gió mùa thu ngoài cửa sổ thổi vào, đem theo vị ngọt của cây hồng dưới hoa viên, lưu luyến nơi đầu mũi, mê hoặc lòng người.
Tô Dao ở lại chỗ Trần Ngân Hà chẳng được bao lâu thì bị một cuộc điện thoại gọi về, trưởng đồn công an địa phương tại thôn Liễu Hà gọi tới, nói nhà Lý Thư Bân xảy ra chuyện, bị người ta đánh bom, Tô Dao cầm điện thoại cau mày: “Nói rõ hơn xem nào.”
Trưởng đồn cảnh sát địa phương: “Người dân trong thôn báo cảnh sát, nói rằng họ nghe thấy một tiếng động lớn vào sáng sớm, trông thấy nhà Lý Thư Bân bốc cháy, lửa quá lớn chẳng thể nào dập nổi, chỉ đành dập lửa các nhà bên cạnh nhà của Lý Thư Bân, sau đó đợi lửa tại nhà anh ta tắt mới dập. Lúc chúng tôi đến nơi thì phát hiện tại hiện trường có dấu vết của thuốc nổ.”
Không những vậy, căn nhà của Lý Thư Bân trên thành phố cũng bị đập phá. Cảnh sát khu vực gọi cho Tô Dao, nói: “Trước giờ tôi chưa từng thấy cảnh tượng nào thảm thương như vậy, chẳng khác gì vụ nổ của bom nguyên tử. Chiếc TV bị đập tan tành thành từng mảnh, vết rìu chém trên sàn nhà hằn sân ba phân, còn cả tường và trần nhà nữa, không quá khi nói trông nó như bị lột một lớp da, gạch và xi măng bên trong đều lộ cả ra ngoài, đây không biết là có bao nhiêu thù bao nhiêu hận chứ?”
Sau khi phía cảnh sát vào cuộc điều tra, rất nhanh đã bắt được hung thủ, là hai tên côn đồ vô công rỗi nghề, thái độ nhận tội rất thành thật và sẵn sàng chịu mọi trách nhiệm trước pháp luật.
Nói đến động cơ gây án, thì chúng khai rằng đã đọc báo trên mạng, rồi sinh lòng ghê tởm và hận thù tột độ với Lý Thư Bân, cảm thấy không đáng thay cho Lương Tiểu Ninh nên quyết định trừng trị cái ác, rồi đốt phá nhà Lý Thư Bân.
Cách lập luận này có vẻ hợp tình hợp lý, có rất nhiều vụ án tương tự đã xảy ra, tất cả những vụ án thảm khốc đó thực sự thu hút sự phẫn nộ và trả thù của người dân.
Nhưng Tô Dao không hoàn toàn tin vào điều đó, cô nghi ngờ rằng rất có khả năng tất cả đều là do Chu Vũ Trần làm. Ban đầu cô tưởng rằng Chu Vũ Trần thuê Luật sư cho Lý Thư Bân là vì muốn đối đầu với Trần Ngân Hà, do hai anh em lửa nước không phạm. Nhưng hiện tại xem ra, tình cảm mà Chu Vũ Trần dành cho Trần Ngân Hà không phải bình thường.
Hai anh em họ không phải anh em sinh đôi, cho dù tướng mạo có giống nhau đến mấy, thì thông thường cũng sẽ không cố ý bắt chước cách ăn mặc hay thói quen cư xử của nhau, nhưng đây thậm chí đến cả từng chi tiết nhỏ cũng rất giống.
Dường như Chu Vũ Trần có một thứ tình yêu bệnh hoạn đối với Trần Ngân Hà, anh ta thuê Luật sư cho Lý Thư Bân hoàn toàn không phải vì muốn cứu anh ta, mà là vì muốn tự tay mình giết chết anh ta. Nếu Lý Thư Bân thực sự được thả, thì e rằng anh ta sẽ chết một cách rất thê thảm, đến tám mươi phần trăm sẽ chết do bom nổ, máu thịt tung tóe, xương cốt không còn. So với phương pháp giết người này, thì chết do bị cảnh sát bắn sẽ tử tế và nhẹ nhàng hơn nhiều.
Tô Dao đứng dưới ánh nắng, không khỏi rùng mình một cái. Lần này là Lý Thư Bân, ví dụ một ngày nào đó cô và Trần Ngân Hà trở thành thù địch, cô vô tình hay cố ý làm Trần Ngân Hà bị thương, nếu như cô dùng dao đâm Trần Ngân Hà thì chắc chắn Chu Vũ Trần sẽ đâm trả cô một nghìn nhát dao. Nếu cô khiến trái tim Trần Ngân Hà tổn thương, thì Chu Vũ Trần sẽ moi tim cô ra cho bầy sói cắn xé.
Tô Dao cảm thấy Chu Vũ Trần quá nguy hiểm, liền bí mật điều tra về Chu Vũ Trần.
Sau sự việc lần này, lại hai tháng nữa trôi qua, cuối tháng mười một, khi thời tiết chuyển lạnh, thì cuối cùng Trần Ngân Hà cũng hoàn thành việc hồi phục sức khoẻ và bắt đầu chuẩn bị ra viện.
Trong văn phòng đội Điều tra Hình sự số ba, Ngô Thanh Đào lấy trong túi giấy ra một biểu ngữ đặt làm riêng với dòng chữ màu trắng viết trên nền đỏ, có hơi “buồn nôn”: Đội phó Trần, chúng em nhớ anh, chào mừng anh trở lại đội!
Giang Bất Phàm chạy đến giúp đỡ, kéo biểu ngữ và treo nó trong văn phòng, đồng thời hỏi: “Đội phó Trần đến vào sáng mai hay chiều mai?”
Ngô Thanh Đào giẫm lên ghế, cầm biểu ngữ dán lên tường: “Hình như là buổi sáng, muộn nhất có lẽ là mười giờ có mặt.”
“Tiểu Vu lại xem xem đã cân chưa này, lệch không?”
Tiểu Vu chạy lại ngẩng đầu lên nhìn: “Hạ bên trái xuống một chút…Thêm chút nữa, được rồi được rồi.”
Triệu Dương từ bên ngoài chạy vào, trên tay cầm theo một cành đào: “Đây là cành đào mẹ tôi bắt tôi cầm đến, nói quất quất quanh người bệnh nhân mới ra viện để xua đuổi tà ma.”
Ngô Thanh Đào: “Anh dám quất lên người đội phó Trần à, chán sống rồi sao?”
Triệu Dương vội vàng xua tay: “Tôi không dám, tôi sẽ tìm một người dám.”
Trong cả văn phòng này chẳng tìm được người thứ hai dám quất roi vào người đội phó Trần, chỉ có mình Tô Dao. Tô Dao cầm lấy cành đào mà Triệu Dương đưa cho, cô không tin vào mấy chuyện mê tín cổ hủ này, nhưng nghĩ có thể quất Trần Ngân Hà một trận cũng không tồi, nên vô cùng hưng phấn cất đi: “Mười giờ sáng mai, xem tôi nhé!”
Ngô Thanh Đào treo xong biểu ngữ, lại thổi thêm một chùm bóng bay treo quanh bàn làm việc của Trần Ngân Hà, vừa ngân nga hát vừa làm việc, cô ấy quá vui mừng.
Chỉ cần đội phó Trần nhà cô ấy quay lại, thì tủ lạnh lại chứa đầy các loại sô cô la, nước trái cây, kem, mỗi thứ sáu hàng tuần còn được cho một đống đồ ăn vặt nữa. Máy tạo độ ẩm trên bàn làm việc của Trần Ngân Hà đã không được bật suốt bốn tháng nay và cô ấy sắp được tận hưởng hơi ẩm của nước sương trên núi Los Angeles, ngoài ra còn có cả kem dưỡng da tay tự chế của đội phó Trần, bọn họ đã hết hàng từ lâu, chỉ đợi đội phó Trần quay lại!
Ngô Thanh Đào kìm không được hú hét lên một tiếng: “Đội phó Trần yêu quý, em mãi yêu đội phó Trần!”
Sau khi hú hét, lại cảm thấy có gì đó không đúng, nên giải thích với Tô Dao: “Không phải yêu của tình yêu đâu ạ, mà là tình yêu của fan hâm mộ nhỏ bé dành cho thần tượng.”
Tô Dao: “Không phải gần đây em rất mê muội một nam thần tượng sao, tên là gì ấy nhỉ, em còn muốn kéo chị nhảy xuống hố cùng mà.”
Ngô Thanh Đào: “Kì Bác Nhiên, tuy chỉ là một ngôi sao nhỏ ở tuyến năm, sáu, nhưng rất có thực lực, ngoại hình đẹp trai, diễn xuất tốt, chắc chắn sẽ nổi tiếng.”
“Gần đây có một bộ phim cậu ấy đóng vai chính mọi người đã xem chưa?”
Tiểu Vu thích nhất là xem phim: “Phim gì thế?”
Ngô Thanh Đào: “Số 44 đường Khang Dân”, một bộ phim kinh dị có kinh phí nhỏ, chồng Kì Bác Nhiên của tôi là nam chính.”
Tiểu Vu: “Phim đó à, vốn dĩ tôi cũng muốn xem, nhưng thấy đánh giá trên mạng không mấy tốt, nói không xứng đáng với giá vé, nên không xem.”
Tô Dao lấy điện thoại ra tìm kiếm. Số 44 đường Khang Dân cô biết, nó nằm ở thành phố Vân Giang, là một bệnh viện tâm thần đã bị bỏ hoang nhiều năm, nghe nói viện trưởng cuối cùng là một vị bác sĩ, luôn dùng cơ thể của bệnh nhân tâm thần để làm thí nghiệm. Sau đó, bệnh viện tâm thần trở thành một ngôi nhà ma ám được nhiều người biết đến. Đạo diễn đã thực hiện bộ phim này dựa trên nguyên mẫu.
Bên cạnh tấm áp phích là bảng giới thiệu diễn viên, Tô Dao nhìn nam chính Kì Bác Nhiên, nói: “Chàng trai này cũng đẹp trai đó chứ, tạo hình cũng không tệ.”
Ngô Thanh Đào đi đến bên cạnh Tô Dao: “Em xem nào em xem nào, đúng là đẹp trai thật, đẹp hơn mấy tấm ảnh em lưu trong điện thoại.”
Tô Dao nhận xét: “Chân dài.”
Ngô Thanh Đào gật đầu lia địa: “Muốn ôm.”
Tô Dao lại nhìn: “Cơ bắp trên người cũng không ít, trông khỏe khoắn, bộ râu này cũng rất quyến rũ.”
Ngô Thanh Đào lau nước miếng: “Hehehe, muốn ngủ.”
Tô Dao cũng cười hehehe cùng cô ấy vài tiếng, hai người hehe khiến cả văn phòng như biến thành chuồng gà, nếu bị đội chống mại dâm nghe thấy chắc chắn sẽ “xóa sổ” luôn cả đôi.
Vốn dĩ Trần Ngân Hà định ngày mai mới xuất viện, nhưng bốn ngày nay Tô Dao đều không đến bệnh viện thăm anh. Anh nhớ cô, mỗi ngày đều nhớ cô đến phát điên. Anh trằn trọc, lật đi lật lại cả đêm, cô thế mà đã bốn ngày không tới thăm anh, trước đây tuyệt đối không như vậy.
Sau khi hút hết một điếu thuốc, anh quyết định ra viện sớm, xem cả ngày cô làm những gì, nhưng vừa vào đến văn phòng lại nghe thấy tiếng cô cười.
Tô Dao đang cười he he, thì nghe thấy một giọng nói hoang vu trên đỉnh đầu truyền đến: “Chân dài, vạm vỡ, khỏe khoắn, gợi cảm, muốn ngủ.”
Cô vừa ngẩng lên nhìn, đập vào mắt là khuôn mặt u ám như bị mây đen bao phủ và mưa gió chuẩn bị ập đến, đằng đằng sát khí, lạnh như tảng băng…
Truyện được edit bởi Thiên Hamho và đăng tải duy nhất tại xiaoliang90.wordpress.com. Hãy like, comment để ủng hộ Editor nhé!