Rơi Vào Ngân Hà - Chương 48
QUYỂN 3: SỐ 44 ĐƯỜNG KHANG DÂN
Chương 48: Những năm tháng anh nằm vùng.
Phòng bệnh yên tĩnh đến bất ngờ, dường như có thể nghe rõ tiếng thở, Tô Dao bị giam trước người Trần Ngân Hà, anh mới tỉnh lại được vài ngày, không biết lấy sức lực từ đâu mà cô đẩy anh ra cũng không đẩy được. Hai người đứng sát gần nhau, cô chỉ đành nghiêng đầu sang một bên, nếu không môi cô sẽ chạm vào cổ anh.
Tô Dao vươn tay giữ lấy eo Trần Ngân Hà: “Anh bỏ ra.”
Người đàn ông lại như không nghe thấy, càng dùng lực ôm chặt cô trước ngực mình, anh rũ mi nhìn cô, giọng nói trầm thấp: “Đừng cử động, còn động là cứng đấy.”
Tô Dao: “…” Cái người này sao sau một trận ốm mà da mặt lại càng dày hơn rồi, anh đã tu luyện công pháp lưu manh trong giấc mơ sao?
Tô Dao đỏ mặt, đang định co chân dùng đầu gối để đẩy cái tên lưu manh này ra, thì đối phương đã đoán được động tác của cô, nên hành động trước, giữ chặt chân cô lại.
Tô Dao: “…” Cô đánh nhau với người khác cũng chưa từng rơi vào tình thế này.
Tô Dao: “Anh là bệnh nhân, tôi không đành ra tay với anh, tôi nhường anh thôi.”
Người đàn ông hơi cong lưng cúi người xuống, áp môi vào tai cô, sát đến mức gần như chạm vào tai cô: “Tối qua tại sao lại không đến?”
Hơi thở ấm áp phả vào tai cô, Tô Dao cảm thấy nửa khuôn mặt mình như sắp bị thiêu cháy: “Anh bỏ tôi ra trước đã, tôi từ từ kể cho anh nghe, được không?”
Người đàn ông vẫn chẳng hề nhúc nhích, rõ ràng là không hài lòng với câu trả lời của cô.
Tô Dao: “Tối qua tôi ở Cục đợi báo cáo xét nghiệm, có chợp mắt một lúc. À phải rồi, trong lúc ngủ sau đã mơ thấy anh.”
Vừa dứt lời, cô liền cảm thấy thắt lưng mình được thả lỏng, dường như anh đã có chút hài lòng với câu trả lời này.
Trần Ngân Hà nhìn xuống Tô Dao: “Tôi thế nào trong giấc mơ của cô?”
Tô Dao có chút hơi không chắc chắn, nói: “Anh muốn nghe thật sao?”
Trần Ngân Hà thấy Tô Dao ấp úng, lờ mờ đoán được cô đã mơ thấy gì: “Cũng giống như trong giấc mơ của tôi sao?”
“Cũng là kiểu không mặc quần áo à?”
Tô Dao: “…” Anh đang nói cái quái gì thế?
Trần Ngân Hà: “Không phải hả?”
Tô Dao đỏ mặt: “Không phải!”
Nếu không phải vì anh đã gỡ quả bom cứu mạng cô thì lúc này cô đã đánh chết anh luôn rồi.
Trần Ngân Hà quay lại ngồi bên giường, vỗ vỗ vào vị trí bên canh, ra hiệu cho Tô Dao ngồi xuống. Tô Dao đi đến ngồi, cầm một quả chuối trong giỏ trái cây cạnh đầu giường, bóc vỏ cắn một miếng.
Trần Ngân Hà liếc mắt: “Đừng có ăn chuối trên giường của tôi.”
Tô Dao: “?”
“Rốt cuộc là hôm nay anh làm sao thế, bị người ta bỏ thuốc kích dục à? Không nói mấy cái lời đen tối bậy bạ thì không sống được chắc?”
Trần Ngân Hà quay đầu sang nhìn Tô Dao, ánh mắt anh vẫn luôn rơi trên đôi môi cô: “Ai kêu tối qua cô không đến với tôi, tôi kiềm chế hỏng luôn rồi, được chưa?”
Tô Dao ăn xong chuối, ném vỏ vào thùng rác: “Tôi kể cho anh nghe tối qua tôi mơ thấy gì nhé, đảm bảo sẽ tỉnh táo trở lại.”
“Mấy ngày nay chẳng phải anh sốt rất cao sao, tôi mơ thấy não anh bị đốt hỏng luôn rồi, sau đó biến thành một tên ngốc. Tôi lại chẳng thể mặc anh ở đó không quan tâm, nên đi đâu cũng mang anh theo, đi xem mắt cũng dẫn đi, kết hôn cũng đưa đi cùng, đến đêm động phòng hoa chúc…”
Trần Ngân Hà mỉm cười: “Ném chồng mới cưới của cô ra ngoài hoa viên, rồi lăn lộn với tôi cả đêm trên chiếc giường tân hôn, thật không ngờ là cô lại thích kiểu kịch bản này đấy.”
Tô Dao: “Không phải, là trói anh dưới gốc cây dưới cổng hoa viên, anh ngồi dưới gốc cây bóc hạt sen, bóc cả một đêm.”
Trần Ngân Hà nhướng mày: “Còn cô thì sao?”
Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà, khóe môi anh hơi cong cong, trông có vẻ như đem theo ý cười, nhưng cô biết nếu mình nói ra những câu mà anh không muốn nghe, thì chắc chắn anh sẽ không bỏ qua cho cô: “Tôi còn có thể làm gì được chứ, đương nhiên là ngồi đợi hạt sen của anh để hầm canh rồi.”
Trần Ngân Hà nhìn chằm chằm vào mặt Tô Dao: “Nếu dám giở trò đồi bại với người đàn ông khác thì tôi sẽ khiến cô chết thật thê thảm.”
Tô Dao: “Chẳng phải là mơ thôi sao, mơ thì đều là giả, chưa kể đến là tôi còn chẳng mơ thấy gì khác cả.”
Trần Ngân Hà: “Mơ cũng không được.”
“Độc đoán vậy sao, đến người ta mơ cũng muốn quản?” Tô Dao đứng dậy khỏi giường, đi đến bên cửa sổ, nhìn chiếc máy chạy bộ và bao cát trước mặt: “Anh muốn tập thể dục trong phòng bệnh à?”
Trần Ngân Hà: “Chuẩn bị cho tương lai.”
Tô Dao giơ ngón tay cái về phía Trần Ngân Hà: “Anh đúng là một cảnh sát tốt.”
Trần Ngân Hà cong môi, ánh mắt khắc họa bóng hình người trước mặt, anh muốn khôi phục sức khoẻ càng sớm càng tốt và hoàn toàn không phải chỉ vì để làm một cảnh sát tốt.
Hai người ở lại trong phòng thêm một lúc, Tô Dao thuật lại tiến trình vụ án cho Trần Ngân Hà nghe: “Cũng may là anh bảo tôi đến trung tâm thương mại Kim Ương mua đồ ngủ, nếu không sẽ không gặp được Tôn Lệ Na đang làm búp bê, cũng không được khai sáng rồi tìm thấy bằng chứng kết tội Lý Thư Bân.”
“Có phải anh biết con búp bê mà Lương Tiểu Ninh tặng Lý Thư Bân có vấn đề nên cố ý bảo tôi đến tiệm búp bê của Tôn Lệ Na không?”
Trần Ngân Hà đưa cho Tô Dao một quả táo đã gọt vỏ: “Tôi vừa mới tỉnh lại, sao biết được chuyện Tôn Lệ Na làm búp bê tặng cho ba mẹ Lương Tiểu Ninh chứ?”
“Bằng chứng là do chính cô tìm ra, đừng bao giờ nghi ngờ sự xuất sắc của bản thân.”
Tô Dao cầm quả táo cắn một miếng: “Cảm ơn.”
Tô Dao nhớ tới lời Chu Tiểu Nghiên, nói anh đã từng ở bên một người, lại còn là mối quan hệ tình nhân.
Tô Dao giả vờ vô tình nói: “Nghe nói trước đây anh từng bị ám sát.”
Trần Ngân Hà gật đầu: “Không phải chuyện gì to tát, đó là di tích còn sót lại sau đợt nằm vùng.”
Tô Dao ăn táo xong lau lau tay: “Kể cho tôi nghe lần nằm vùng đó của anh đi, tôi muốn nghe từ lâu rồi.”
Trần Ngân Hà lên máy chạy bộ, thiết lập chương trình và bắt đầu chạy: “Có gì đáng để kể đâu, cô là cảnh sát, không phải là không biết cuộc sống nằm vùng sẽ thế nào.”
Tô Dao nhặt một quả tạ dưới mặt đất lên: “Cuộc sống nằm vùng thông thường thì tôi biết, nhưng anh không phải người bình thường mà.”
Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao: “Há?”
Tô Dao nói ra nghi ngờ bấy lâu nay của mình: “Có lẽ anh cũng biết, thông thường khi nằm vùng thì khuôn mặt càng bình thường càng tốt, càng chẳng có gì đáng nhớ càng tốt, quá xấu hoặc quá đẹp đều không thích hợp, nó rất dễ thu hút sự chú ý.”
Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà: “Đặc biệt là vẻ ngoài gây ngạc nhiên và dễ nhìn ra khi đứng trong đám đông.”
Trần Ngân Hà mỉm cười, đôi mắt đào hoa cong cong: “Ý của cô là vẻ ngoài của tôi quá đẹp khiến cô kinh ngạc sao?”
Tô Dao: “Khả năng nắm bắt trọng tâm của anh đúng là không bao giờ làm người ta thất vọng.”
Trần Ngân Hà: “Quá khen.”
Anh nói xong liền dừng máy chạy bộ lại, cầm khăn lên lau mồ hôi. Sức khoẻ của Trần Ngân Hà luôn không tốt, làn da trên cơ thể lúc thì lạnh đến doạ người lúc thì nóng đến đáng sợ, Tô Dao chưa từng thấy anh đổ mồ hôi.
Một giọt mồ hôi từ thái dương trượt xuống, dọc theo quai hàm chảy từ cổ đến xương quai xanh rồi biến mất sau bộ đồ ngủ. Anh cầm chai nước suối trên bàn, vặn nắp ngửa đầu lên uống, một hơi hết hơn nửa chai, khi nuốt quả táo adam khẽ cuộn.
Tô Dao: “Tôi cũng hơi khát.”
Trần Ngân Hà đưa chai nước suối trên tay mình qua, Tô Dao nhìn miệng chai bị môi anh chạm vào, rồi không nhận. Cô nhìn lướt qua vài chai nước suối chưa mở bên cạnh, nói với Trần Ngân Hà: “Tôi vẫn nên vận động trước đã, lát nữa rồi uống.”
Trần Ngân Hà có thể nhìn ra trong lòng cô đang nghĩ gì, nên đi tới, mở lần lượt ba chai nước suối còn lại, mỗi chai đều uống một ngụm.
Tô Dao: “…” Cái tên mất nết này.
“Được à nhà bông hoa, trưởng thành cũng nhanh đó chứ, có thể vặn nắp chai nước rồi này, giỏi thật!”
Trần Ngân Hà đưa chai nước vừa uống hơn một nửa khi nãy cho Tô Dao, hào phòng nói: “Cho cô một cơ hội, uống hay không?”
Tô Dao cầm lấy, mở nắp ngẩng đầu lên, để miệng chai cách môi hai centimet, không ngậm vào miệng chai uống vài ngụm. Uống xong cô bĩu môi nhìn Trần Ngân Hà, nói với giọng khiêu khích: “Tưởng tôi hết cách rồi chắc?”
Trần Ngân Hà mỉm cười, xoa xoa tóc Tô Dao, sao trên đời này lại có người vừa xinh đẹp vừa đáng yêu như vậy cơ chứ.
Tô Dao uống nước xong, lại tiếp tục chủ đề vừa rồi: “Anh vẫn chưa nói, anh làm thế nào để len lỏi được vào băng đảng xã hội đen kia để nằm vùng?”
Trần Ngân Hà không trả lời, để Tô Dao tự nói.
Tô Dao: “Đặc vụ ngầm giỏi nhất ấy mà, đều phải chịu đựng tủi nhục và gánh nặng, bắt đầu từ tầng lớp thấp nhất của xã hội đen mà lên, hút thuốc, uống rượu, chơi bài, sống trong căn phòng không có máy lạnh ở thôn trong thành phố, còn dột mưa nữa, suốt ngày chịu khổ chịu sở, nhận được lòng tin của một tên lâu la nhỏ trong nhóm tội phạm, để có được tư cách làm bảo kê thu phí cho người khác. Qua một trận ẩu đả đánh đấm, rồi bị đánh để nhận lấy lòng tin của một tên cầm đầu nhỏ, thậm chí còn phải học đủ mọi chiêu thức ăn uống bài bạc để diễn cho bọn chúng xem, thần kinh lúc nào cũng trong tình trạng căng như dây đàn, không thể phạm tội thực sự, càng không thể để bọn họ phát hiện ra thân phận thật của mình, nếu không chỉ có một con đường chết.”
Tô Dao hít sâu một hơi rồi nói tiếp: “Sau đó, khi anh đã có chút bản lĩnh, thì các phương thức phạm tội cũng bắt đầu leo thang, những lúc bắt buộc, tay cũng sẽ dính máu, có đôi khi còn đụng vào ma tuý. Là một cảnh sát, trong tim anh có công lý, mọi việc xấu anh làm đều khiến lương tâm day dứt, nhưng anh biết khi đặt chân lên con đường này thì nhất định phải trả giá bằng máu và nước mắt.”
Tô Dao đã tưởng tượng ra cảnh tượng đó, Trần Ngân Hà một đại thiếu gia quyền quý được nuông chiều, vì để trừng trị tội phạm mà anh đã chống lại cái ác, thúc đẩy cái thiện. Bị người ta đánh đập máu me đầy người cũng không kêu một tiếng, rồi tự xử lý vết thương của mình trong căn phòng trọ tồi tàn.
Bên ngoài cửa sổ trăng sáng vằng vặc, anh châm một điếu thuốc, thầm nghĩ, rốt cuộc đến khi nào mới tìm thấy con đường đẫm máu trong cái luyện ngục con người này. Chưa kịp hút hết điếu thuốc, hai vết thương trên bụng lại bắt đầu rỉ máu.
Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà, lập tức cảm thấy hình ảnh của anh thật vững chãi, cứng cáp sừng sững như ngọn núi vừa cao vừa lớn.
“Cuối cùng, sau khi vượt qua muôn vàn khó khăn, nguy hiểm, anh thành công đột nhập được vào nhóm lãnh đạo nòng cốt và chuyển rất nhiều manh mối quý giá về cho cảnh sát. Đại ca của nhóm xã hội đen cũng không phải là một nhân vật tầm thường, đối phương là boss, rất khó đối phó, vì muốn kiểm tra anh, ông ta đã đưa cho anh một khẩu súng bảo anh nổ súng giết chết một viên cảnh sát, nếu anh không nổ súng với viên cảnh sát đó thì boss sẽ nổ súng với anh.”
Chỉ nói như vậy thôi, Tô Dao đã cảm thấy rất khó chịu rồi, cô không thể tưởng tượng được nếu là cô thì sẽ phải làm thế nào để cứu đồng nghiệp cảnh sát của mình đang bị chĩa súng vào người, phải làm thế nào để mình có thể thoát thân mà lại không đánh mất tín nhiệm của boss.
“Dù sao thì anh cũng đã thành công, tuy nhiên trong lần hành động cuối cùng, anh vẫn để lộ danh tính của mình, làm sao boss có thể để một kẻ phản bội, một đặc vụ ngầm là anh đi chứ, ông ta bắt anh, tra tấn anh, đánh anh bằng roi, dùng miếng sắt nung làm bỏng anh, dùng tiền bạc, sắc đẹp, địa vị để dụ dỗ anh, bảo anh nói ra nơi mà cảnh sát mai phục, nhưng anh vẫn ngậm chặt miệng, cho dù có đánh gãy răng, cho dù có bị giết chết, anh cũng không phản bội lại niềm tin của mình.”
Tô Dao cảm thấy đáy mắt mình có chút nóng, nếu như không cảm thấy khó chịu thì hiện tại cô đã hành lễ với Trần Ngân Hà để thể hiện lòng tôn kính với vị cảnh sát chìm này rồi.
Trần Ngân Hà dựa vào chiếc máy chạy bộ, vẻ mặt anh có chút phức tạp khi nghe Tô Dao kể câu chuyện về một vị anh hùng ngầm.
Tô Dao: “Sao nào, tôi nói không đúng à?”
Thực ra tình hình thực tế việc Trần Ngân Hà lật tẩy nhóm xã hội đen ác ma lớn nhất thành phố Nam An e là còn khủng khiếp hơn nhiều so với những gì cô nghĩ, đó là một thế giới mà người thường không bao giờ có thể tưởng tượng được.
Trần Ngân Hà: “So với cô nói thì tình hình của tôi… Cũng tương tự vậy.”
Tô Dao thật không ngờ trước đó Trần Ngân Hà lại phải chịu nhiều gian khổ đến vậy, cộng thêm vụ án lần này của Lương Tiểu Ninh, anh đã gỡ bom trên núi cứu được ba mạng người, sau đó thì sốt cao rơi vào hôn mê đến giờ vẫn chưa được ra viện.
Tô Dao không muốn đợi thêm nữa, cô vội vàng tạm biệt Trần Ngân Hà, rồi gọi điện cho Cục trưởng Khương, biết được Cục trưởng Khương đang tăng ca ở Cục thành phố, liền bắt taxi đến thẳng đó, gõ mở cửa văn phòng Cục trưởng. Cô muốn đề nghị ghi công cho Trần Ngân Hà, ít nhất cũng phải có khen thưởng.
Sau khi nghe xong lời Tô Dao, Cục trưởng Khương nói: “Vụ án của Lương Tiểu Ninh thực sự rất đáng được khen ngợi, lần hoạt động ngầm trước đó, cậu ấy cũng chịu nhiều khổ sở lại bị thương, dẫn đến hiện tại cơ thể vẫn chưa thể hồi phục.”
Cục trưởng Khương bưng cốc trà hoa Cúc trên bàn lên nhấp một ngụm: “Nhưng lần hoạt động ngầm kia của cậu ấy thực sự không như những gì cô nói.”
Tô Dao cau mày: “Không phải mấy người muốn quỵt nợ, không khen thưởng anh ấy đấy chứ, hay là vì vẫn đang nghi ngờ anh ấy để con cá kia lọt lưới?”
Cục trưởng Khương đặt cốc nước xuống: “Không ai muốn quỵt nợ, đợi khi nào điều tra ra sẽ cho cậu ấy một câu trả lời rõ ràng.”
Cục trưởng Khương ấp úng nhìn Tô Dao một cái: “Cô cũng biết đấy, ngoại hình của Trần Ngân Hà thực sự không thích hợp làm đặc vụ ngầm, cậu ấy quá đẹp trai.”
Tô Dao gật đầu: “Nhưng anh ấy vẫn hoàn toàn rất tốt công việc bí mật của mình, anh ấy đã phải chịu đựng bao gian khổ, đổ bao nhiêu máu và mồ hôi mới có thể đặt chân được vào nội bộ của băng đảng xã hội đen.”
Cục trưởng Khương: “Cô có biết cậu ấy làm thế nào để trở thành một đặc vụ ngầm không?”
“Cậu ấy bị con gái của đại ca xã hội đen chặn đường bắt đi mất, mỗi ngày đều sống trong biệt thự sang trọng nhất, đi xe đẹp nhất, uống loại rượu vang đắt nhất rồi tiếp cận với những vị trí bí mật cốt lõi nhất.”
Tô Dao: “…”
Thiên:
Định cứ thế lặng lẽ lướt sang chương mới nhưng đọc mấy câu cuối của Cục trưởng Khương cười không ngậm được mồm luôn :)))
Anh Hà đúng kiểu thời tới cản không kịp, đang yên đang lành bị “bắt” đi làm đặc vụ ngầm, chứ anh cũng có muốn thế đâu :)))