Rơi Vào Ngân Hà - Chương 47
Chương 47: Hại anh tương tư.
Mười phút trước, Trần Ngân Hà đã mở mắt trong phòng, một con robot đang nghỉ ngơi, còn con khác đang bật đèn ngủ trên đầu để canh chừng anh. Sau khi anh tỉnh lại thì người máy đang nghỉ ngơi cũng tỉnh, nó vui vẻ hạnh phúc rót cho anh một cốc nước nóng, con robot đang bật đèn ngủ thì chỉnh ánh đèn sáng lên, rót thêm cho Trần Ngân Hà một cốc nước chanh.
Hai người máy tranh nhau đưa cốc nước đến trước mặt Trần Ngân Hà, Trần Ngân Hà nhận lấy cốc nước nóng uống một ngụm, rồi nhấc chăn ra khỏi giường. Anh không biết bản thân mình đã ngủ bao nhiêu ngày, hai, ba ngày hay là nhiều hơn. Đối với anh mà nói thời gian này không hề dài, có thể tỉnh lại, vẫn còn sống đã là tốt lắm rồi.
Trong phòng không có cửa sổ, khắp nơi đều là máy móc, thiết bị lạnh lẽo, thậm chí còn chẳng có nơi nào để thông gió. Anh cũng đã quen, xuống giường đi một vòng rồi trở lại giường, giọng nói khàn khàn: “Thất Thượng.”
Thất Thượng là con robot rót nước nóng thành công tranh được sự sủng ái: “Tiên sinh, anh còn cần gì không?”
Trần Ngân Hà dựa vào đệm: “Thời gian.”
Thất Thượng đáp: “Hai giờ sáng.”
Con robot còn lại sợ mình bị chủ nhân bỏ rơi nên vội vàng chạy tới, trên tay cầm một màn hình điện tử, ghi lại những vị khách đến thăm từ khi Trần Ngân Hà bị đưa vào đây, bao gồm cả thời gian đến thăm và thời gian lưu trú.
Động thái này rõ ràng đã thu hút sự chú ý của Trần Ngân Hà, anh nhìn chằm chằm vào màn hình và xem xét cẩn thận, cố gắng tìm ra cái tên mà mình muốn nhìn thấy trong danh sách người tới thăm.
Một giọng nói máy móc tức giận vang lên trong phòng: “Bát Hạ, cậu là cái đồ nịnh hót.”
Robot Bát Hạ vẫn giữ nguyên tư thế giơ màn hình lên, trừng mắt với Thất Thượng: “Có bản lĩnh thì đánh tôi đi này!”
Thấy hai người máy sắp cãi nhau đến nơi, Trần Ngân Hà xoa xoa huyệt thái dương: “Im ngay.”
Thất Thượng và Bát Hạ nhận được lệnh im lặng liền lập tức ngậm miệng và trừng nhau bằng cặp mắt điện tử.
Trần Ngân Hà lật xem danh sách khách tới thăm, Hứa Gia Hải đến năm lần, Cục trưởng Khương đến hai lần, Chu Vũ Trần đến một lần, bác sĩ điều trị chính đến mười hai lần, bác sĩ phụ Đường Chu đến bốn mươi lần.
Không có tên của Tô Dao trong bản danh sách, chỉ thấy Đường Chu liên tục dẫn theo một sinh vật vô danh vào kiểm tra phòng cùng mình. Bất cứ ai không có quyền hạn vào của phòng bệnh sẽ bị mặc định đánh giá là một sinh vật vô danh.
Sinh vật lạ đó ban ngày không đến, chỉ bắt đầu xuất hiện vào lúc chín rưỡi tối, mười hai giờ lại xuất hiện một lần, hai rưỡi sáng một lần, bốn rưỡi sáng một lần, sáu rưỡi sáng một
lần nữa. Lần nào Đường Chu vào kiểm tra phòng là cô lại vào theo lần đó, có lẽ là bác sĩ thực tập hoặc là y tá bên cạnh Đường Chu.
Trần Ngân Hà không thích phòng bệnh không có cửa sổ, vì vậy anh định đi đến cửa sổ hành lang để hít thở không khí. Thất Thượng và Bát Hạ đi theo sau Trần Ngân Hà nhưng bị anh lạnh lùng liếc mắt một cái nên không dám nhúc nhích nữa.
Trần Ngân Hà mở cửa ra ngoài, anh quay người đi về phía cuối hành lang, cúi đầu nhìn xuống sàn nhà lại thấy một người đang nằm ở đó, trên người còn đắp một chiếc chăn nhỏ vô cùng quen thuộc.
Trần Ngân Hà ngồi xổm xuống nhìn rõ gương mặt người đó. Trong bệnh viện này ngày đêm mở điều hoà, phiến đá lớn dưới sàn nhà ngấm đủ hơi lạnh, cô lại như không hề thấy lạnh, chiếc chăn nhỏ trên người bị vén sang một bên.
Trần Ngân Hà nhìn người trước mặt, đột nhiên hiểu ra, người luôn theo Đường Chu ra vào phòng bệnh chính cô, Tô Dao. Thấy cô nằm co quắp dưới sàn nhà trước cửa phòng bệnh của mình, lòng anh vừa mừng vừa xót, hận không thể bế cô vào phòng, chia cho cô một chiếc giường.
Trần Ngân Hà nhìn chằm chằm vào Tô Dao, từ đôi mắt đang nhắm nghiền đến đôi môi nhỏ như trái anh đào, chiếc cổ thon gọn và nửa xương quay xanh vô tình lộ ra, cuối cùng là đưa ánh mắt trở lại môi cô. Anh muốn hôn lên môi cô, muốn đánh thức cô bằng nụ hôn ấy, vừa nghĩ đến đây, lòng anh lại như có lửa đốt, hai mắt trở nên nóng rực, từng tế bào trong cơ thể đều đang gào thét muốn chiếm lấy cô.
Từ xa truyền đến tiếng bước chân, Trần Ngân Hà bừng tỉnh trong dòng suy nghĩ xấu xa. Anh đưa tay ra, cố gắng bế cô dậy khỏi sàn nhà, để cô lên giường ngủ. Nhưng ngay khi tay anh vừa chạm vào eo cô, thì cô gái đang ngủ say bỗng như cái xác bật dậy khỏi mồ và một luồng gió cuộn đến trước mặt anh.
Trần Ngân Hà vừa tỉnh dậy sau cơn hôn mê ba ngày, cơ thể vô cùng trì độn, nên không kịp né tránh. “Rầm” một tiếng, anh bị cô gái đá văng ra xa cả mấy mét, lưng đập vào tường hành lang, xương sườn và xương sống suýt chút nữa thì bị cô đá gãy.
“Đi chết đi đồ dê già!” Tô Dao rất phong độ thu chân lại, khi ngước lên, cảm giác vừa ngạc nhiên vừa sửng sốt đồng thời ập đến: “Trần, Trần Ngân Hà?”
Khi canh chừng ban đêm, cô chê đèn hành lang quá sáng, ảnh hưởng tới giấc ngủ của mình, nên đã tắt bớt một đoạn đèn đi, vì vậy hoàn toàn không nhìn rõ người. Vừa rồi cô đang nằm ngủ dưới sàn nhà, đối phương lại ngồi xổm trước mặt, nhìn cô chằm chằm với ánh mắt trần truồng, còn vươn tay chạm vào eo cô.
Ai thường xuyên chiến đấu đều sẽ biết, người nằm dưới đất sẽ là người nhận phần bất lợi, rất dễ bị kẻ khác khuất phục, Tô Dao muốn phản công, đương nhiên tốc độ phải nhanh, sức lực phải mạnh, tốt nhất là có thể một đá khiến đối phương sống dở chết dở.
Tô Dao nhìn rõ người vừa bị mình đá đến sống dở chết dở chính là Trần Ngân Hà mới tỉnh lại sau cơn hôn mê, cô run rẩy tay chân đi đến kiểm tra. Vốn dĩ anh yếu ớt đến mức chỉ có thể nằm trong phòng vô trùng, nếu như bị cô đá chết thì nửa đời còn lại cô sẽ chẳng sống nổi nữa, đành chôn luôn cùng anh cho xong.
Tô Dao đỡ Trần Ngân Hà từ dưới đất dậy: “Anh tỉnh lại khi nào thế, sao không lên tiếng, tôi còn tưởng anh là lưu manh, nên mới…”
Trần Ngân Hà xua xua tay với Tô Dao: “Không sao.”
Đường Chu đến kiểm tra phòng, tiếng bước chân vừa rồi là của anh ta, anh ta còn chưa kịp đến gần đã thấy Tô Dao bật dậy khỏi nền đất, nhấc chân đá Trần Ngân Hà bay ra ngoài.
Đường Chu vội vàng bật đèn ngoài hành lang, nhanh chóng bước tới, giúp Tô Dao nâng Trần Ngân Hà dậy: “Khóe miệng chảy máu rồi.”
Trần Ngân Hà dùng ống tay áo lau lau môi, trên áo bệnh nhân màu hồng thấm một vệt máu đỏ lớn: “Nói bậy, làm gì có máu.”
Đường Chu: “…” Có thể là anh ta mù rồi.
Đường Chu đỡ Trần Ngân Hà lên chiếc ghế bên cạnh, ngồi xổm xuống ấn vào phần bụng anh một cái: “Đau không?”
Trần Ngân Hà cảm thấy bụng mình đau nhói, đau đến chóp mũi đổ mồ hôi: “Không đau, không cảm thấy gì.”
Đường Chu bảo Trần Ngân Hà quay lưng lại, rồi tiếp tục giúp anh kiểm tra phần cột sống bị đập vào tường:
“Có thấy cảm giác tê tê không?”
Trần Ngân Hà cúi người, chỉ cần cử động nửa thân trên thì toàn bộ xương sống đều nhức nhối, cảm giác như thể khẽ dùng lực một chút sẽ gãy ngay lập tức: “Không tê, cũng không đau, không sao.”
Tô Dao nhìn vệt máu trên cổ tay áo Trần Ngân Hà, cô biết mình đã gây ra tai hoạ lớn rồi, nên sầu não đứng sau Đường Chu không dám lên tiếng, vì sợ bị vị bác sĩ này chỉ thẳng vào mặt chửi mắng.
Đổi một góc độ khác để nghĩ, nếu cô là bác sĩ, sáng tối chăm sóc cho bệnh nhân của mình, dưới sự chăm sóc cẩn thận của cô, cuối cùng bệnh nhân cũng có thể tỉnh lại. Cuối cùng, tỉnh dậy chẳng được vài phút lại bị người ta đá cho thừa sống thiếu chết, thì cô sẽ tức đến chết cho xem.
Ngoài ra còn cả Cục trưởng Khương và mấy người Hứa Gia Hải nữa, nếu để bọn họ phát hiện việc cô đã làm thì chắc chắn họ sẽ đoạt cái mạng này của cô.
Cho dù tính khí của Đường Chu có tốt đến đâu, thì giọng điệu cũng không khỏi mang theo ý trách móc: “Người đã tỉnh lại, vậy mà cô xuống chân lại phải nằm lần nữa rồi.”
Tô Dao còn chưa kịp xin lỗi thì Trần Ngân Hà đã lên tiếng trước: “Anh nói cô ấy làm gì, cũng đâu phải cô ấy đá.”
Đường Chu: “…” Đây là lần đầu tiên anh ta thấy một người nói dối mà không hề chớp mắt như vậy, thực sự coi anh ta là người mù luôn rồi.
Tô Dao mở miệng muốn nói, lại bị Trần Ngân Hà chặn lại: “Liên quan gì tới cô?”
“Sáng mai đi chụp phim, ngộ nhỡ xương bị thương thì phiền rồi.” Đường Chu nhìn Tô Dao rồi lại nhìn Trần Ngân Hà: “Tới đây chắc chắn mấy người Hứa Gia Hải sẽ hỏi, muốn truy cứu trách nhiệm, anh bảo tôi phải nói thế nào bây giờ?”
“Vì có quá nhiều y tá chạy đến phòng bệnh để quan sát Người đẹp ngủ mới tỉnh dậy, gây ra tắc nghẽn, khiến Người đẹp ngủ bị ngã và bị thương.” Trần Ngân Hà không biết xấu hổ nhìn Đường Chu: “Nếu không thì nói là anh đá, anh chọn một cái đi.”
Đường Chu: “…”
Bác sĩ Đường có chút bất lực: “Được rồi, tôi biết phải nói thế nào.”
Tô dao và Đường Chu đỡ Trần Ngân Hà vào phòng bệnh, cửa phòng vô trùng nhận ra thông tin sinh học của Trần Ngân Hà nên tự động mở.
Trần Ngân Hà gọi Thất Thượng và Bát Hạ tới, thay đổi một chút dữ liệu trên hai con robot, Tô Dao được cả căn phòng phân tích rồi kết luận thành: Bệnh nhân, chủ nhân.
Tô Dao: “…” Cô đâu có ốm đau gì, cũng không hiểu chủ nhân là sao?
Đường Chu giải thích: “Có nghĩa là cô và Trần Ngân Hà như nhau, là người có quyền cao nhất đối với phòng bệnh, không cần quyền kiểm soát truy cập cũng có thể ra vào, còn có thể tận hưởng sự chăm sóc của Thất Thượng và Bát Hạ.”
Từ lâu Đường Chu đã luôn ghen tị với hai robot trong phòng bệnh của Trần Ngân Hà, nên giọng điệu khi nói chuyện với Tô Dao cũng có chút ấm ức, điều này khiến người ta nghĩ rằng anh ta phải lòng Trần Ngân Hà và đang coi Tô Dao như tình địch của mình.
Thất Thượng và Bát Hạ đi tới, âm thanh máy móc của Thất Thượng vang lên: “Bác sĩ Đường, thời gian ở lại phòng bệnh của bệnh nhân không được quá hai phút.”
Giọng nói của Bát Hạ lại càng không chút lưu tình: “Bác sĩ Đường, anh có thể ra ngoài rồi, nếu không sẽ bị xác định là một sinh vật xâm lấn nguy hiểm, chúng tôi sẽ phát động tấn công tia laze vào anh.”
Đường Chu đối diện với ánh mắt phát sáng của Thất Thượng và Bát Hạ, thấy thời gian cũng sắp tới, liền nói với Trần Ngân Hà: “Nghỉ ngơi cho tốt, nếu cơ thể đau quá thì để tôi đi gọi bác sĩ xương khớp đến khám.”
Trần Ngân Hà nằm trên giường như một bệnh nhân xương cốt toàn thân dập nát, yếu ớt nói: “Không đau, chẳng phải vẫn đang khoẻ như rồng như hổ đây sao.”
Đường Chu chẳng thể nhìn nổi nữa, đây là lần đầu tiên anh ta chứng kiến việc người lại có thể thiên vị một người đến mức độ này: “Chẳng còn gì nói nữa, chúc hai vị trăm năm hoà hợp.”
Sau khi Đường Chu rời đi, Tô Dao đứng bên cạnh giường bệnh của Trần Ngân Hà, trong lòng sợ chết khiếp: “Anh không sao thật chứ?”
Xương khớp toàn thân Trần Ngân Hà đều đang đau nhức, dường như chẳng thể phát ra tiếng.
Tô Dao ngồi xổm xuống, nhìn gương mặt Trần Ngân Hà: “Nếu anh bị tôi đá chết thì phải làm thế nào?”
Trần Ngân Hà mỉm cười, khó khăn lên tiếng: “Yên tâm, tôi sẽ không ôm cái cơ thể xử nam này mà chết đâu.”
Tô Dao: “Đây có phải là cơ thể thì tàn tật nhưng ý chí vẫn mạnh mẽ không?”
Tô Dao không dám đùa nữa, cô vắt khăn ấm lau vết máu trên khóe môi Trần Ngân Hà, đợi đến khi cơ thể anh không còn quá đau nữa, nói chuyện cũng không cần dùng nhiều sức thì cô mới có thể thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Tô Dao đỡ Trần Ngân Hà nằm xuống cẩn thận, đắp chăn cho anh, rồi tò mò nhìn quanh phòng bệnh, lúc thì sờ sờ Thất Thượng, lúc lại chọc chọc Bát Hạ, đến cả sàn nhà cũng ngồi xổm xuống gõ gõ, xem xét nghiên cứu, cô chưa từng thấy vật liệu công nghệ nào cao cấp như vậy.
Trần Ngân Hà híp mắt nằm trên giường: “Tôi không đáng để cô nhìn thêm một chút sao?”
Tô Dao đi đến bên cạnh giường của Trần Ngân Hà thì Thất Thượng đã giúp cô lấy ghế, đợi cô ngồi xuống, Bát Hạ bắt đầu xoa bóp vai và cổ cho cô.
Trần Ngân Hà: “Tôi khát.”
Thất Thượng và Bát Hạ vừa nghe thấy liền vội vàng tranh nhau rót nước, nhưng lại bị Trần Ngân Hà ra lệnh cho rơi vào trạng thái nghỉ.
Trần Ngân Hà: “Tôi khát.”
Tô Dao đứng dậy rót cho Trần Ngân Hà cốc nước.
Trần Ngân Hà ngồi dậy, dựa lưng vào giường, hai tay đặt trên chăn, không nhúc nhích: “Cánh tay bị người ta đá gãy mất rồi, không cầm được cốc.”
Tô Dao: “Muốn tôi đút nước cho anh sao?”
Trần Ngân Hà rũ mắt xuống, ánh sáng trắng trong phòng bệnh chiếu xuống hàng lông mi dài của anh, tạo ra một lớp bóng đen nhỏ trên mí mắt dưới, khiến anh trông thật yếu ớt và bất lực, giống như đóa sen trắng trong sáng, đáng thương: “Thực ra tôi không uống nước cũng chẳng sao, dù sao thì cũng đã ba ngày không uống rồi, nên không uống hẳn luôn cũng chẳng cần lo.”
Tô Dao nhìn bộ dạng của anh, cô đau lòng đưa cốc nước đến bên môi anh: “Uống đi, tôi đút cho anh.”
Trần Ngân Hà mãn nguyện uống nước trên tay Tô Dao, sau đó dịch sang một bên: “Cô lên đây ngủ đi.”
Tô Dao quay đầu nhìn ngó xung quanh phòng, không thấy chiếc giường gấp nào có thể nằm lên ngủ, đến cả sofa cũng không có. Khi thiết kế căn phòng này người ta không cân nhắc tới việc sẽ có thêm người thứ hai vào ở sao?
Tô Dao ngẫm nghĩ một chút: “Không thì tôi lại ra ghế ngoài cửa ngủ vậy.”
Cuối cùng, Trần Ngân Hà đã bảo Đường Chu chuyển chiếc giường gấp trong văn phòng trưởng khoa đến đây cho Tô Dao ngủ.
Ngày hôm sau, Tô Dao thức dậy từ sáng sớm, đợi Đường Chu bảo người chụp phim cho Trần Ngân Hà, đến khi biết được xương của anh không bị cô đá gãy, sau đó mới quay lại Cục Thành phố.
Nhóm Luật sư mà Chu Vũ Trần thuê cho Lý Thư Bân rất khó đối phó, họ quyết tâm giúp Lý Thư Bân thoát khỏi nghi án giết hại Vưu Hải Ba cũng như âm mưu giết Tiêu Nghiêm Lan, muốn anh ta được tha bổng.
Tô Dao hỏi Luật sư dẫn đầu: “Chu Vũ Trần đã trả cho mấy người bao nhiêu phí mời Luật sư?”
Luật sư chìa ra hai ngón tay.
Tô Dao: “Hai trăm vạn mua tính mạng của Lý Thư Bân, anh Chu cũng nỡ sao?”
Luật sư đính chính lại: “Là mỗi người hai trăm vạn.”
Trong đội có tất cả năm Luật sư, mỗi người hai trăm vạn, vậy thì phải mất mười triệu tệ, Tô Dao: “Anh ta có âm mưu gì thế?”
Câu hỏi này đương nhiên là Luật sư không trả lời.
Trở lại văn phòng, tiểu Vu đoán: “Mọi người có biết bộ phim truyền hình Mỹ có tên “Biến chất” không, nam chính là một giáo viên Hoá học, cũng giống như Lý Thư Bân.”
Tô Dao: “Chu Vũ Trần bỏ ra mười triệu tệ để cứu mạng Lý Thư Bân là vì muốn lợi dụng kiến thức học thuật của anh ta để chế tạo ma tuý, lại còn là loại độ tinh khiết cao có một không hai trên thị trường sao?”
Tiểu Vu gật đầu: “Ngoại trừ cái này ra thì thật sự không tìm thấy lý do gì trên người Lý Thư Bân khiến Chu Vũ Trần phải bỏ ra mười triệu tệ để cứu anh ta.”
Đại Vu đi tới, đập vào ót tiểu Vu: “Không có việc gì thì bớt xem phim truyền hình đi.”
Tô Dao ngồi xuống, yêu cầu Lý Thư Bân điều chế ma tuý là không thể, hiện thực không giống trên phim ảnh, Lý Thư Bân chỉ là một giáo viên hoá học bình thường thì lấy đâu ra bản lĩnh làm khuấy động thị trường ma tuý.
Chu Vũ Trần làm vậy có lẽ là liên quan đến Trần Ngân Hà. Việc cấp thiết hiện tại là phải tìm ra bằng chứng cho thấy Lý Thư Bân đã giết hại Vưu Hải Ba càng sớm càng tốt, như vậy thì cho dù Chu Vũ Trần có bỏ ra mười triệu hay một trăm triệu hoặc nhiều hơn thế nữa cũng sẽ thành công cốc.
Điện thoại của Tô Dao đột nhiên rung lên một cái, cô liếc nhìn là tin nhắn của Trần Ngân Hà. Của người khác thì có thể bỏ qua, nhưng của anh thì không thể không đọc.
Trần Ngân Hà bảo cô tối nay khi đến bệnh viện trông chừng thì mang cho anh một bộ đồ ngủ. Tô Dao thầm nghĩ, tại sao anh không bảo Hứa Gia Hải mang một bộ từ nhà anh tới. Nghĩ đến bộ đồ trên người anh dính máu vì bị cô đá, nên cô không tiện từ chối.
Tô Dao biết Trần Ngân Hà kén chọn, tinh tế, là công chúa đậu Hà lan, đồ ngủ lại là loại mặc sát với cơ thể nên phải mua cho anh đồ tốt một chút.
Buổi chiều tan làm, Tô Dao đã đến trung tâm mua sắm bên cạnh Cục Công an thành phố để chọn đồ ngủ cho Trần Ngân Hà, cuối cùng chọn được một bộ có giá ba trăm tệ, chất liệu rất mềm mại, nó khác hoàn toàn với bộ đồ ba mươi tệ mà cô mặc.
Đến phòng bệnh, Tô Dao lấy đồ ngủ ra, ướm thử trước người Trần Ngân Hà: “Tôi mua theo chiều cao của anh, giặt rồi phơi khô là có thể mặc được.”
Tô Dao đưa bộ đồ ngủ cho Trần Ngân Hà như đang đưa báu vật: “Anh sờ thử chất liệu này đi, rồi nhìn vào đường chỉ đường may này này, không hổ là ba trăm tệ, tiền nào của nấy.”
Trần Ngân Hà vươn tay ra, trịch thượng sờ thử, rồi thu tay lại với vẻ mặt chê bôi, ngước lên nhìn Tô Dao: “Cô đang khinh thường ăn mày đấy à?”
Tô Dao: “…” Lúc này không phải là anh nên nói câu “Chỉ cần là cô chọn thì tôi đều thích” hay sao?
Bộ đồ ngủ của cô chỉ có ba mươi tệ, mua cho anh ba trăm tệ mà anh còn chê bôi, đây là cô công chúa nhỏ tác oai tác quái gì thế này?
“Chất liệu vải quá cứng, mặc vào gai người.” Trần Ngân Hà cầm một tờ giấy nhớ, viết địa chỉ lên trên: “Cô đến chỗ này mua.”
Tô Dao không nhận: “Có mà mặc là tốt rồi còn làm mình làm mẩy, tự đi mà mua.”
Trần Ngân Hà ôm bụng: “Xương sườn hình như lại bắt đầu đau rồi.”
Tô Dao: “…” Được rồi, cú đó là do cô đá, cô phải chịu trách nhiệm với anh. Tô Dao cầm mẩu giấy lên xem, là trung tâm thương mại Kim Ương, một trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố Vân Giang, cũng chính là nơi lần trước xem mắt cô và Lý Thư Bân đến ăn cơm.
Ngày hôm sau, sau khi tàn làm Tô Dao đến cửa hàng mà Trần Ngân Hà nói, cô chịu đựng nỗi đau cắt da cắt thịt mua một bộ với giá ba nghìn tệ, trong lòng thầm nghĩ coi như là báo ân anh đã cứu mạng mình, ba nghìn tệ không đắt.
Tô Dao chuẩn bị mang đồ ngủ đến bệnh viện thì ngang qua một cửa hàng búp bê, chính là của hàng mà bạn thân Lương Tiểu Ninh mở, lần trước cô và Lý Thư Bân cũng ghé vào xem.
Tô Dao bước vào cửa hàng đứng một lúc lâu mà Tôn Lệ Na vẫn không phát hiện ra cô.
“Tôn tiểu thư.”
Tôn Lệ Na ngồi trước bàn làm việc, bên cạnh là một con búp bê tự tay làm, đang thất thần nhìn chằm chằm vào con búp bê, nghe thấy giọng nói của Tô Dao mới hoàn hồn trở lại: “Cảnh sát Tô.”
Sau khi xác của Lương Tiểu Ninh được tìm thấy, Tôn Lệ Na đã cùng ba mẹ Lương đến Cục Công an thành phố nhiều lần, nên khá thân quen với Tô Dao, cũng biết ơn vì cô đã đưa được Lương Tiểu Ninh về nhà.
Tôn Lệ Na rót cho Tô Dao một cốc nước: “Lần trước nói tặng cô một con búp bê, cô xem thích có thích con nào không?”
Thấy Tô Dao nhìn chằm chằm vào con búp bê mới hoàn thành hơn một nửa trên bàn làm việc, Tôn Lệ Na có chút áy náy nói: “Thật xin lỗi, cái này không tặng được.”
Tô Dao không muốn búp bê, cô chỉ bị thu hút bởi ngoại hình của con búp bê đó: “Cô làm theo dáng vẻ của Lương Tiểu Ninh sao?”
Tôn Lệ Na gật đầu: “Tặng cho bác trai bác gái, hy vọng con búp bê này có thể thay Tiểu Ninh ở bên bọn họ.”
Tô Dao cầm con búp bê lên nhìn, nụ cười trên gương mặt con búp bê tràn đầy năng lượng, trong mắt hiện lên vẻ tự tin và tao nhã, thoạt nhìn trông như Lương Tiểu Ninh thật. Ngoại trừ dung mạo và khí chất trên khuôn mặt ra thì quần áo và cách trang điểm của con búp bê lại giống hệt với con mà Lương Tiểu Ninh tặng cho Lý Thư Bân.
Tôn Lệ Na cầm bức ảnh bên cạnh lên: “Làm theo tấm ảnh này, tấm ảnh mà Tiểu Ninh thích nhất.”
Con búp bê đã hoàn thành đến 95%, chỉ còn lại một số chi tiết nhỏ cần chỉnh sửa, Tô Dao không hiểu, hỏi: “Sao không tô màu cho chiếc kẹp tóc?”
Tôn Lệ Na thở dài: “Không có màu sắc phù hợp, vừa rồi tôi thất thần cũng là vì suy nghĩ vấn đề này, không biết phải kiếm màu ở đâu.”
Tô Dao nhìn bức ảnh: “Đây không phải là màu xanh lục bình thường hay sao?” Chỉ có điều nó đẹp hơn một chút so với những màu xanh lục thường thấy mà thôi.
“Đây không phải là màu xanh lục bình thường, nó được gọi là màu xanh lá Scheler.” Tôn Lệ Na liếc nhìn về phía của một cái, không thấy có khách vào mới nhỏ giọng nói với Tô Dao: “Cảnh sát Tô, có thể nhờ cô giúp một việc không?”
Tô Dao: “Cô nói đi.”
Tôn Lệ Na: “Cô có chỗ nào lấy được thạch tín không?”
Nghe thấy hai chữ thạch tín, Tô Dao nhất thời trở nên căng thẳng, mặt không biến sắc, hỏi: “Cô cần thạch tín làm gì?”
Tôn Lệ Na chỉ vào chiếc kẹp tóc không màu trên con búp bê: “Màu xanh lá scheler được chiết xuất từ thạch tín, tất nhiên là dùng nguyên liệu màu cũng có thể chiều chế ra được, nhưng luôn thấy thiếu cảm giác gì đó, một loại cảm giác chất độc tình yêu.”
“Nhưng cô yên tâm, một lượng nhỏ không thể gây ra bất kỳ tổn thương nào đối với cơ thể con người, sẽ không gây hại đến bác trai bác gái đâu.”
Tô Dao nghĩ đến con búp bê mà Lương Tiểu Ninh tặng cho Lý Thư Bân, màu xanh lục trên chiếc kẹp tóc đó liệu có phải cũng được chiết xuất từ thạch tín hay không?
Tô Dao nói với Tôn Lệ Na: “Xin lỗi, thạch tín là chất cực độc, tôi không thể cho cô thứ đó.”
Cô nói xong liền quay người rời đi, chạy một mạch về Cục Công an thành phố, đến văn phòng Lục Hải Minh cầm con búp bê nhỏ của Lương Tiểu Ninh mang đến phòng vật chứng: “Xét nghiệm chiếc kẹp tóc này xem bên trong có hợp chất Asen hay không, cũng chính là thạch tín.”
Phòng vật chứng rất nhanh đã xét nghiệm ra, trên chiếc kẹp tóc màu xanh lục của con búp bê có chiết xuất từ thạch tín.
Tô Dao: “Có thể chứng minh nó cùng một loại với chất thạch tín đã giết chết Vưu Hải Ba hay không?”
Nhân viên vật chứng: “Cái này phải tiến hành thử nghiệm mới có thể đưa ra kết luận.”
Lúc này, Tô Dao mới có thời gian để hít thở: “Được, làm nhanh lên nhé!”
Tô Dao lại đến phòng kỹ thuật xem lại các tập tin nhắn văn bản, hình ảnh và video mà các nhân viên kỹ thuật tìm thấy trong điện thoại di động và máy tính của Lương Tiểu Ninh. Một số dữ liệu bị xóa đã được bộ phận kỹ thuật khôi phục lại.
Lương Tiểu Ninh đã tự tay quay lại quá trình tự tay làm ra con búp bê rồi đem đoạn video và con búp bê cùng tặng cho Lý Thư Bân như một món quà.
Lúc đó, nhà bọn họ đang sửa sang lại, nhà đi thuê cũng không có phòng thừa, nên Lương Tiểu Ninh tới phòng thí nghiệm của Lý Thư Bân, tìm ra một góc, nhân lúc Lý Thư Bân không có ở phòng thí nghiệm đã lén lút chế tạo con búp bê.
Cũng giống như quan niệm về nghệ thuật của Tôn Lệ Na, Lương Tiểu Ninh cho rằng màu xanh do bột màu thông thường tạo nên không đủ để thể hiện tình yêu mà cô ấy dành cho Lý Thư Bân.
Lương Tiểu Ninh và Lý Thư Bân là bạn đại học, đều học ngành Hóa học, làm ra một chút hợp chất Asen trioxit đối với cô ấy mà nói chẳng có gì là khó. Asen trioxit chính là tên hoá học của thạch tín.
Trong video, Lương Tiểu Ninh đang đứng chuẩn bị làm thạch tín trong phòng thí nghiệm, trong lúc tìm tài liệu lại phát hiện một lọ ống nghiệm trong ngăn kéo có thứ bột màu trắng. Cô ấy tò mò đổ ra xem, rồi ngửi, rất nhanh đã đưa ra phán đoán đó là thạch tín.
Rất nhiều người học Hóa học đều từng tiếp xúc với hợp chất Asen trong phòng thí nghiệm, cũng chẳng phải chuyện gì hiếm gặp nên Lương Tiểu Ninh không bận tâm, cô ấy lấy ra một ít, bắt đầu chiết xuất màu xanh lá scheler, cuối cùng trộn với sơn rồi tô lên chiếc kẹp tóc của con búp bê.
Khi Lý Thư Bân làm ra mẻ Asen này thì Lương Tiểu Ninh vân chưa xảy ra chuyện, có lẽ anh ta chỉ đang sử dụng nó làm nghiên cứu hoá học, đến khi giết hại Vưu Hải Ba mới mang ra dùng, sau đó xử lý hết chỗ Asen thừa lại trong cuộc thí nghiệm đó, vì vậy cảnh sát mới không tìm ra bất cứ thứ gì.
Chỉ cần kết quả thí nghiệm của phòng vật chứng chứng minh được rằng thành phần Asen trong màu sơn trên chiếc kẹp tóc của con búp bê mà Lương Tiểu Ninh tặng cho Lý Thư Bân giống hệt với loại đã giết chết Vưu Hải Ba thì Lý Thư Bân chẳng thể rửa sạch nghi ngờ trên người mình.
Rất nhanh, phòng vật chứng đã cho ra kết quả, điều này cũng khẳng định suy luận của Tô Dao. Tiêu Nghiêm Lan vội vàng muốn nhận lỗi thay Lý Thư Bân nên nói mình đã mua thạch tín ở chợ đen, lời nói dối của bà ta đã tự hại bản thân.
Tô Dao đến thẩm vấn Lý Thư Bân. Xem ra trông anh ta có vẻ gầy hơn nhiều so với lúc mới vào, nhưng ngược lại thần thái lại rất tốt, tuy rằng gò má gầy gò nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi màu be, ngồi trên ghế thẩm vấn như ngồi trên bục giảng trong lớp học đại học, trông hiền lành, tinh anh và không hề hoảng sợ như những nghi phạm thông thường khác.
Anh ta chắc chắn rằng cảnh sát không thể tìm ra bằng chứng phạm tội của mình, còn tự tay đẩy mẹ mình ra để cảnh sát khép lại vụ án. Cực kỳ thông minh, lãnh đạm và ích kỷ.
Không phải anh ta không yêu thương mẹ mình, nếu không đã chẳng thể vì muốn mẹ thoát tội mà giết chết Vưu Hải Ba rồi đổ hết tội lỗi lên đầu anh ta. Chỉ là so với mẹ thì anh ta yêu bản thân mình hơn.
Trong lúc Tô Dao đang đánh giá Lý Thư Bân thì anh ta cũng đánh giá cô. Khi biết Tô Dao là cảnh sát, anh ta đã tỏ ý rằng mình muốn tiếp tục tìm hiểu cô, là muốn dùng thân phận của cô để che đậy tội ác của bản thân và mẹ.
Anh ta có thể từ một ngôi làng nhỏ hẻo lánh thi đỗ đại học và trở thành giáo viên đại học, điều đó đủ cho thấy anh ta không phải là một người không được coi trọng. Ở tiểu học, trung học cơ sở thành tích học tập của anh ta đều xuất sắc, là học trò cưng của thầy cô, là tấm gương cho các bạn, là con của người ta trong mắt hàng xóm láng giềng. Anh ta kiêu ngạo, tự phụ, tin tưởng rằng chỉ cần Tô Dao kết hôn với mình thì anh ta sẽ kiểm soát được suy nghĩ của Tô Dao, cũng giống như việc thao túng Lương Tiểu Ninh và biến cô ấy thành một người khác vậy.
Cuối cùng, Lương Tiểu Ninh đề nghị ly hôn với anh ta, không phải vì cô ấy đã thoát khỏi sự kiểm soát ấy mà là vì anh ta quá mệt mỏi vì cô ấy. Chỉ cần anh ta muốn, thì cả đời này Lương Tiểu Ninh cũng đừng mong tìm lại được bản thân.
Anh ta tự tin rằng mình đã dùng thạch tín đầu độc chết Vưu Hải Ba, sau đó xử lý sạch toàn bộ thì cảnh sát không thể tìm ra bằng chứng, rất nhanh anh ta sẽ được thả ra, chưa kể đến việc trong tay anh ta còn có cả một đội Luật sư.
Tô Dao: “Anh có quen anh Chu, người đã bỏ ra mười triệu tệ để thuê Luật sư giúp anh không?”
Lý Thư Bân: “Không quen.”
Tô Dao: “Chẳng có miếng bánh nào tự nhiên từ trên trời rơi xuống cả, không quen mà anh cũng dám nhận à?”
Lý Thư Bân mỉm cười: “Vẫn còn tốt hơn là bị nhốt trong tù hoặc bị bắn chết.”
Tô Dao nhìn Lý Thư Bân và phát hiện rằng ngoại hình của anh ta giống hệt Tiêu Nghiêm Lan, đôi mắt và ánh mắt gần như giống hệt, ích kỷ, gian xảo.
Tô Dao cầm con búp bê mà Lương Tiểu Ninh tặng cho Lý Thư Bân lên: “Có quen không?”
Lý Thư Bân gật đầu, vốn dĩ sau khi Lương Tiểu Ninh chết, anh ta đã muốn vứt nó đi, nhưng cảm thấy giữ lại vẫn đáng giá hơn, để đồng nghiệp và bạn bè thấy rằng anh ta là một người trọng tình trọng nghĩa, là một người đàn ông tốt.
Còn cả ba mẹ vợ cũ của anh ta nữa, bọn họ chỉ có một mình cô con gái là Lương Tiểu Ninh, mỗi tháng anh ta đều đến thăm họ, giả bộ là một người tình cảm, hiếu thuận, để sau này bọn họ chết rồi sẽ để lại căn nhà cho anh ta. Thật đáng tiếc hai người già ấy lại thật điên cuồng cố chấp, bán hết tài sản của mình để đi tìm một người đã chết là Lương Tiểu Ninh.
Tô Dao phát lại đoạn video mà Lương Tiểu Ninh quay lại quá trình mình làm ra con búp bê cho Lý Thư Bân bao gồm cả việc Lương Tiểu Ninh phát hiện ra thạch tín trong văn phòng của Lý Thư Bân, đồng thời chiết xuất màu xanh lá Scheler từ đó rồi sử dụng để tô lên chiếc kẹp tóc của con búp bê.
Đồng tử của Lý Thư Bân đột nhiên giãn ra, lòng bàn tay bấc giác đổ đầy mồ hôi lạnh, anh ta chưa từng xem đoạn video này!
Tô Dao: “Chưa từng xem phải không, chẳng gì ngạc nhiên cả.”
“Lương Tiểu Ninh rất vui khi gửi cho anh đoạn video mình tự tay làm búp bê, nhưng e là anh lại nghĩ nó thật lãng phí thời gian nên chẳng thèm mở ra mà cứ thế xóa đi, đúng chứ?”
Lý Thư Bân cẩn thận nhớ lại, quả thực là như vậy, sớm biết về sự tồn tại của đoạn video này thì anh ta đã phá huỷ con búp bê đó rồi. Có chết anh ta cũng chẳng nghĩ đến người lưu lại bằng chứng anh ta giết hại Vưu Hải Ba lại là Lương Tiểu Ninh!
Lý Thư Bân đứng dậy khỏi ghế, nhưng lại bị một viên cảnh sát ấn xuống, quát: “Ngồi yên, đừng cử động!”
Lý Thư Bân nhìn viên cảnh sát một cái, lửa giận trong mắt như muốn đâm chết người khác.
Lý Thư Bân nhìn Tô Dao, đột nhiên cong môi mỉm cười, âm thanh lạnh lẽo như rắn: “Vậy thì đã sao, tôi đã ký giấy uỷ quyền với Luật sư, tôi có đội Luật sư giỏi nhất thành phố Vân Giang, cho dù có ra tòa thì ai thua ai thắng còn chưa chắc chắn.”
Tô Dao đứng dậy: “Vậy thì hẹn gặp anh tại toà.”
Tô Dao quay lại văn phòng, hít thở một hơi, từ tối qua đến giờ cô còn chưa được chợp mắt, lúc nào cũng ở phòng vật chứng và phòng thẩm vấn. Lúc bận thì không cảm thấy mệt, nhưng sau khi xong việc thì mí mắt lại như đeo chì, không ngừng nhíu lại.
Tô Dao rùng mình một cái, bật dậy khỏi ghế, có phải cô đã quên gì đó rồi không. Bộ đồ ngủ mà cô mua vứt đi đâu mất rồi, cô đã bỏ ra món tiền khổng lồ để mua nó, ba nghìn tệ đó! May mắn thay, Tôn Lệ Na đã gọi tới, nói rằng cô bỏ quên chiếc túi mua sắm tại cửa hàng của cô ta.
Tô Dao làm nốt việc dang dở rồi đến cửa hàng của Tôn Lệ Na một chuyến. Tôn Lệ Na đã làm xong con búp bê để tặng ba mẹ Lương Tiểu Ninh, chiếc kẹp tóc không phải là màu xanh ban đầu mà đổi thành màu vàng tươi tắn.
Tô Dao cho rằng màu vàng tươi này càng hợp với Lương Tiểu Ninh hơn, rực rỡ lộng lẫy, như đoá hoa Hướng dương, luôn luôn duyên dáng.
Tô Dao cầm túi đồ rồi bắt xe đến bệnh viện Đồng Nhã, Trần Ngân Hà vẫn đang đợi đồ ngủ để thay, cũng không thể để anh khoả thân mà ngủ được.
Trần Ngân Hà đã chuyển từ khu vô trùng khép kín hoàn toàn sang phòng bệnh bình thường. Hôm nay là cuối tuần, trong phòng bệnh có một đoàn người đang vây quanh. Cục trưởng Khương, Cục trưởng phu nhân, Chu Tiểu Nghiên, Lục Hải Minh, Hứa Gia Hải và một số người đến cả anh cũng không quen biết.
Cửa phòng bệnh không đóng, Tô Dao cứ thế tiến vào. Trần Ngân Hà đang ngồi trên giường nhận lời thăm hỏi từ mọi người, trên người mặc bộ đồ ngủ mà cô mua, chính là bộ đồ bị anh chê là chất vải quá cứng mặc lên sẽ bị đâm vào người, không xứng đáng với làn da mỏng manh của anh.
Vợ Cục trưởng Khương mở chiếc cặp lồng giữ nhiệt đựng canh gà, múc cho Trần Ngân Hà một bát, bảo anh ăn ngay trong lúc còn đang nóng.
Trần Ngân Hà nhận lấy bát canh, múc từng thìa nhỏ uống, mọi người cùng quây quần bên giường bệnh nhìn anh uống canh một lúc.
Hứa Gia Hải không thể chịu được nữa: “Cậu là cô gái mỏng manh e ấp gì đấy hả, lại còn uống từng ngụm từng ngụm nhỏ, ăn có bát canh mà muốn ăn đến sáng mai luôn đấy à?”
Trần Ngân Hà trả lại bát canh cho vợ Cục trưởng Khương, nói với Hứa Gia Hải: “Tôi sợ đổ canh ra ngoài.”
Thấy rằng Trần Ngân Hà là một bệnh nhân lại còn mắc chứng ưa sạch sẽ, điều này có thể hiểu được, nên Hứa Gia Hải không nói thêm gì nữa.
Thấy Trần Ngân Hà nhìn chằm chằm vào mình, Hứa Gia Hải: “…”
“Anh còn di nguyện gì muốn dặn dò không ạ?”
Trần Ngân Hà: “Sao cậu không hỏi tại sao tôi lại sợ đổ canh ra ngoài?”
Hứa Gia Hải: “…”
“Được rồi, tại sao cậu lại sợ làm đổ canh ra ngoài?”
Trần Ngân Hà chỉnh lại đường viền cổ áo bộ đồ ngủ của mình: “Vốn dĩ tôi không định nói, nhưng vì cậu nhất quyết muốn hỏi đó.”
Hứa Gia Hải: “…” Làm gì có ai nhất quyết muốn hỏi cậu cái này.
Trần Ngân Hà xắn tay áo ngủ lên: “Bộ đồ trên người tôi là Dao Dao mua cho tôi, nếu không cẩn thận làm đổ canh lên đó, thì cô ấy sẽ nói tôi không trân trọng tâm ý của cô ấy, rồi giận dỗi tôi thì phải làm thế nào?”
“Cô ấy sợ tôi mặc không thoải mái, ngủ không ngon nên đã cố ý chọn loại vải mềm mại nhất.”
Trần Ngân Hà đưa cánh tay đến trước mặt Hứa Gia Hải: “Cậu sờ chất vải này đi, xem đường cắt may này, còn cả đường kim mũi chỉ này nữa.”
Hứa Gia Hải vừa mới thất tình cách đây hai tiếng đồng hồ: “Tôi không sờ, cũng không nhìn!”
Tô Dao đứng ở cửa phòng, nhân lúc không ai chú ý, cô lén lút chuồn ra ngoài, đợi đến khi nhóm người Hứa Gia Hải về hết, mới gõ cửa đi vào phòng bệnh của Trần Ngân Hà.
Tô Dao nhìn bộ đồ ngủ trên người anh: “Vừa đấy chứ.”
Trần Ngân Hà vén chăn, xuống giường: “Mặc tạm thôi.”
“Sao nỡ để công chúa nhỏ được cưng chiều của chúng ta phải chịu ấm ức chứ.” Tô Dao đi đến, muốn cởi cúc áo ngủ của Trần Ngân Hà, cố ý nói: “Chất vải cứng như vậy thì đừng mặc nữa.”
Trần Ngân Hà lùi lại hai bước, dựa người vào tủ quần áo cạnh tường. Tô Dao đã cởi được ba hàng cúc vô cùng trơn tru, lưu loát. Khi cô cởi áo, anh không hề nhúc nhích, chỉ dựa vào tủ, hơi nâng cằm lên, rũ mi nhìn xuống cô với vẻ lười biếng, nhưng ánh mắt lại như muốn bốc lửa.
Trước đó, đêm nào cô cũng đến, nhưng tối qua lại không, hại anh tương tư, hại anh trằn trọc cả đêm không ngủ. Chỉ cần nhắm mắt anh lại nhớ tới dáng vẻ nằm ngủ trên sàn đất ngoài cửa phòng ngủ khi anh vừa tỉnh dậy, khi đó anh muốn ôm cô, muốn hôn lên môi cô, nhưng bị anh cố gắng kìm chế.
Khi nhớ lại lần nữa, hình ảnh trong tâm trí anh đã phát triển theo hướng hoàn toàn mất kiểm soát, trận cháy rừng đốt cháy cả một vùng thảo nguyên, thiêu rụi toàn bộ cơ thể anh khiến anh khó chịu.
Ngón Tay của Tô Dao chạm đến cúc áo thứ tư của Trần Ngân Hà, lồng ngực anh hở ra một nửa, tuy rằng cơ thể hơi gầy nhưng cơ bắp nào cần có đều không thiếu. Dọc theo xương quai xanh sắc bén, nhìn thấy quả táo Adam của anh khẽ cuộn, cô không tiếp tục cởi được nữa, động tác trên tay dừng lại.
Một đôi tay to lớn khô ấm đặt lên eo cô, nhẹ nhàng nắm lấy, dùng lực kéo cô đến trước người anh, anh nghẹn giọng nói: “Cởi đi, sao lại không cởi nữa?”
– Hết quyển hai –