Rơi Vào Ngân Hà - Chương 46
Chương 46: “Đi chết đi, đồ dê già!”
Lúc này, Tô Dao mới nhìn rõ, người này không phải là Trần Ngân Hà, chỉ là một người đàn ông có ngoại hình rất giống Trần Ngân Hà mà thôi, khuôn mặt của họ gần như giống hệt nhau. Không chỉ ngoại hình mà cả phong cách trang phục, cùng cách cư xử, cử chỉ đều rất giống nhau, nhìn từ xa rất dễ nhận nhầm anh ta và Trần Ngân Hà là cùng một người.
Tô Dao nhìn khuôn mặt vô cùng quen thuộc nhưng lại xa lạ trước mắt, nghĩ đến Cục trưởng Khương đã nói, Trần Ngân Hà có một người em trai cùng mẹ khác cha.
Người đàn ông mỉm cười với Tô Dao: “Xin chào đội trưởng Tô, tôi tên Chu Vũ Trần, em trai của Trần Ngân Hà.”
Tô Dao gật đầu, dùng ánh mắt đánh giá Chu Vũ Trần: “Chào anh.”
Người đàn ông này khi nở nụ cười trông rất giống Trần Ngân Hà, khóe mắt hơi cong lên, lộ ra chút lười nhác. Chỉ có một điểm khác nhau đó là khi Trần Ngân Hà cười, đôi mắt anh như hoa đào mùa xuân, còn người đàn ông này lại như tuyết mùa đông, lạnh lẽo đến ghê người, cho dù là khi khoé môi của anh ta đang nở nụ cười.
Bởi vì đối phương là em trai Trần Ngân Hà, nên Tô Dao vẫn đối xử lịch sự với anh ta: “Anh Chu, đội Luật sư bên trong là anh thuê phải không?”
Chu Vũ Trần gật đầu, đôi mắt đen trầm xuống, nhưng lại rất thân thiện với Tô Dao: “Đúng vậy, là tôi gọi bọn họ đến.”
Tô Dao cau mày: “Anh có biết hiện tại Trần Ngân Hà đang hôn mê nằm trong bệnh viện không?”
Nếu không phải Lý Thư Bân chôn bom dưới mộ của Lương Tiểu Ninh, thì Trần Ngân Hà sẽ không phải quay lại cứu cô, cũng không ốm đau thành ra thế này.
Chu Vũ Trần xắn ống tay áo lên trên: “Biết, thiết bị mà anh ấy dùng trong phòng bệnh đó còn là tôi tìm ra.”
Tô Dao lại càng thêm khó hiểu, giọng nói có chút phòng bị: “Vậy tại sao anh lại muốn cứu Lý Thư Bân ra, còn thuê một đội Luật sư cho anh ta nữa.”
Chu Vũ Trần khẽ mỉm cười, không lên tiếng và hoàn toàn không sẵn sàng trả lời câu hỏi của Tô Dao.
Tô Dao đoán mối quan hệ giữa Trần Ngân Hà và em trai cùng mẹ khác cha của anh không tốt. Anh từng kể về mẹ mình cho cô nghe, cũng nói qua về ba, nhưng lại chẳng nhắc đến dù chỉ một chữ về người em trai, người thân duy nhất của anh còn sống trên thế giới này.
Ngoài ra, Trần Ngân Hà còn nói rằng từ khi mình sinh ra đã bị một người đàn ông giam cầm trong ngôi nhà xinh đẹp trên núi Nhã Đàn, có lẽ người đàn ông đó điên cuồng mê đắm Hạ Nhã Đàn, vị đại gia bỏ ra ngàn vàng mua lại ngọn núi vì Hạ Nhã Đàn rất có khả năng là ba của Chu Vũ Trần.
Trần Ngân Hà không thích người đàn ông đó, thì đương nhiên cũng sẽ chẳng qua lại thân thiết với người em trai cùng mẹ khác cha này.
Trong phút chốc, Tô Dao đã kéo Chu Vũ Trần vào trại địch, trong mắt cô hiện lên vẻ cảnh giác sâu sắc, giọng điệu cũng không còn khách sáo như trước nữa: “Tôi chẳng thể quản được việc anh muốn cứu Lý Thư Bân, nhưng tôi nhất định sẽ đưa được Lý Thư Bân ra trước vành pháp luật.”
Chu Vũ Trần mỉm cười: “Vậy thì chúng ta mạnh ai nấy làm.”
Anh ta nói xong liền cúi đầu nhìn xuống đồng hồ trên cổ tay: “Tôi còn có việc, đi trước đây.”
Tô Dao ừm một tiếng, không nói thêm gì nữa, cô không có gì để nói với một người đi cứu người khiến Trần Ngân Hà bị liên lụy rồi rơi vào trạng thái hôn mê.
Chu Vũ Trần mở cửa xe, lấy từ bên trong ra chiếc ô màu đen, che trên đỉnh đầu Tô Dao: “Nắng quá to, tôi đưa cô đến tòa nhà văn phòng nhé.”
Tai sao những người có tiền lại đều lịch thiệp như vậy, Trần Ngân Hà cũng thế.
Tô Dao xua tay: “Không cần.”
Chu Vũ Trần chỉ đành cất ô đi: “Xem ta tôi không có được vinh hạnh này rồi.”
Từ xa nhìn thấy một cảnh sát giao thông đi xe công vụ đi qua từ phía đối diện, Tô Dao gọi đối phương lại: “Tiểu Lý, lại đây một chút, có người đậu xe trái phép ở cổng Cục Công an thành phố.”
Cảnh sát giao thông tiểu Lý nhanh chóng viết một tấm phiếu phạt. Tô Dao nhìn Chu Vũ Trần nhận vé phạt, tuy rằng một trăm tệ đối với anh ta chẳng đáng một xu nhưng cô muốn cho anh ta biết rõ lập trường của mình, chỉ cần vi phạm pháp luật đều sẽ bị trừng phạt, giống như Lý Thư Bân. Đồng thời cũng thể hiện rõ quyết tâm của mình, cô nhất định sẽ lôi Lý Thư Bân ra trước công lý và báo mối thù này cho Trần Ngân Hà.
Chu Vũ Trần nhìn Tô Dao đi vào cổng Cục Công an thành phố, băng qua sân vào tòa nhà văn phòng, rồi mới quay người mở cửa lên xe.
Anh ta nhìn xuống tấm vé phạt trên tay, sau đó quay đầu nhìn về phía toà nhà văn phòng Cục thành phố bên ngoài cửa sổ, cúi đầu nói một câu: “Một người không tồi, là kiểu anh trai sẽ thích, thật đáng tiếc lại là cảnh sát.”
Tài xế không dám tiếp lời, kính cẩn hỏi: “Tiên sinh, đi đâu ạ?”
Chu Vũ Trần thu lại ánh mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ: “Bệnh viện Đồng Nhã.”
Bệnh viện Đồng Nhã là bệnh viện tư nhân nơi Trần Ngân Hà chữa bệnh.
Tô Dao trở lại văn phòng, tiếp đoàn Luật sư mà Chu Vũ Trần thuê cho Lý Thư Bân một lúc, cô chẳng có gì để nói với mấy người này nên làm xong thủ tục liền quay người rời đi, sau đó lại đến văn phòng của đội số hai.
Vụ án hiếp dâm giết người liên hoàn 4.27 và vụ án của Lương Tiểu Ninh về cơ bản đã rõ ràng, ngoài việc ra ngoài thu thập chứng cứ thì phần lớn thời gian Lục Hải Minh đều dùng để chạy đi chạy lại giữa văn phòng và phòng Pháp y cùng phòng vật chứng.
Tô Dao gõ cửa, bước vào: “Đội trưởng Lục, anh dẫn người đến lục soát nhà Lý Thư Bân, đã phát hiện những gì rồi?”
Lục Hải Minh vò đầu bứt tai, đưa cho Tô Dao một bản danh sách: “Tự xem đi.”
Tô Dao cầm lấy, xem xet, toàn bộ đều là tên những loại hoá chất mà cô không biết.
Lục Hải Minh có chút bồn chồn: “Nhà của Lý Thư Bân vô cùng sạch sẽ, trong văn phòng làm việc cũng không tìm thấy gì, những thứ này đều được tìm thấy trong phòng thí nghiệm hóa học của anh ta, cũng chẳng có gì liên quan tới thạch tín còn lưu lại.”
Tô Dao nhặt con búp bê to bằng lòng bàn tay trên bàn Lục Hải Minh lên. Con búp bê được đặt trong một chiếc túi vật chứng trong suốt, chính là con búp Lương Tiểu Ninh tự tay làm mô phỏng theo bản thân mình để tặng cho Lý Thư Bân, bày trên kệ trang trí trong văn phòng anh ta mà lần trước đi xem mắt, Tô Dao đợi trong văn phòng đã nhìn thấy.
Tô Dao nhìn con búp bê trên tay, nó giống hệt Lương Tiểu Ninh, nụ cười dịu dàng ngoan ngoãn, là kiểu mà nhà họ Lý sẽ thích. Con búp bê mặc một chiếc váy trắng, tóc buông xõa sau vai, trên đầu kẹp một chiếc kẹp tóc máu xanh lá cây nhẹ nhàng tươi mát, bên trên có một chút ánh sáng.
Lục Hải Minh lấy từ ngăn kéo ra một cây thuốc lá: “Nghe nói đội phó Trần nhà cô đổ bệnh phải nằm viện, chỗ tôi chẳng có gì tốt cho anh ấy, giúp tôi đưa cây thuốc này cho anh ấy nhé.”
Tô Dao: “…”
“Tặng thuốc lá cho bệnh nhân, anh nghiêm túc đó chứ?”
Lục Hải Minh: “Có thể đợi anh ấy khoẻ lại rồi hãy hút.”
Tô Dao nhận lấy thuốc lá của Lục Hải Minh rồi mang về văn phòng chia cho nhóm đại Vu, sau đó dẫn theo người đến nhà Lý Thư Bân cùng văn phòng và phòng thí nghiệm một chuyến, cứ thế cho tới giờ ăn tối mới quay lại Cục Thành phố. Cũng giống như đội trưởng Lục, chẳng thu hoạch được gì.
Tô Dao không phải là người dễ dàng bỏ cuộc, mọi người trong văn phòng đều đã tan làm, cô vẫn ở lại xem báo cáo khám nghiệm tử thi của Lương Tiểu Ninh và Vưu Hải Ba, xem có tìm ra được một chút manh mối nào không.
Đến chín giờ tối, điện thoại của Tô Dao đổ chuông, cô liếc nhìn một cái, là Triệu Hân Hoa gọi tới. Tô Dao không bắt máy, giả vờ như không nghe thấy.
Triệu Hân Hoa lại gọi thêm hai lần nữa, nên Tô Dao chỉ đành nghe: “Alo.”
Giọng của Triệu Hân Hoa nhẹ nhàng hơn bao giờ hết: “Dao Dao, con đi công tác về rồi đúng không, sao còn chưa về nhà, đang tăng ca sao?”
Tô Dao: “Tăng ca.”
Triệu Hân Hoa nghe ra giọng điệu không thoải mái của Tô Dao, bà ta hơi dừng lại một chút rồi nói: “Việc lần trước là mẹ không đúng, không nên mắng con, nếu con tan làm rồi thì về nhà đi, mẹ tổ chức sinh nhật bù cho con.”
Tô Dao đứng dậy đi đến bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao: “Không cần đâu, con đã tổ chức rồi.”
Triệu Hân Hoa lại dừng lại một chút: “Vậy con ăn cơm tối chưa?”
Tô Dao cơ bản là chẳng để ý nổi tới chuyện cơm nước: “Ăn rồi.”
Triệu Hân Hoa: “Tối nay con có về nhà không?”
Tô Dao: “Con bận quá, không về đâu, con ngủ lại ở phòng trực ban.”
Triệu Hân Hoa: “Vậy khi nào về nhà?”
Tô Dao: “Đợi giải quyết xong vụ án dang dở này đã.”
“Con đang bận, nếu không có việc gì thì con cúp máy đây.”
“Đợi chút.” Triệu Hân Hoa ngăn Tô Dao lại: “Nếu có thời gian rảnh thì con gọi cho em trai con một chút nhé, vì chuyện lần trước mà thằng bé đã hai ngày không mở miệng nói chuyện với mẹ rồi.”
Tô Dao: “Con biết rồi.”
Sau khi cúp máy, Tô Dao mới cảm thấy đói bụng, cô lười không muốn ra ngoài ăn cũng chẳng muốn gọi đồ về, nên hò hét trong nhóm làm việc hỏi xem có ai dự trữ đồ ăn trong ngăn kéo không.
Ngô Thanh Đào nói trong ngăn kéo bàn cô ấy có cổ vịt cay, bim bim khoai tây vị dưa chuột, sầu riêng sấy cùng các loại mì trẻ em khác.
Tô Dao vừa nhìn thấy mấy thứ này đã chẳng muốn ăn, nên đi quanh văn phòng lục tìm, cuối cùng tìm đến vị trí của Trần Ngân Hà. Bàn của anh rất sạch sẽ, chẳng có đồ gì ăn ngoài vài viên kẹo vị đào.
Tô Dao không tiện lật ngăn tủ của người ta ra, nên chuẩn bị đi nấu mì gói, lúc quay người đi lại nhìn thấy một tờ giấy nhắn dán cạnh màn hình máy tính của Trần Ngân Hà, bên trên có viết một dòng chữ.
“Trong ngăn tủ đầu tiên bên tay trái có đồ ăn, đồng chí nào tăng ca có thể tuỳ ý sử dụng.”
Trong lòng Tô Dao hiểu rõ, toàn bộ văn phòng không ai dám động vào ngăn kéo của Trần Ngân Hà, thực ra tờ giấy nhắn này là dành cho cô. Người đàn ông này, ngay cả khi đang hôn mê vẫn chăm sóc cô theo cách của riêng mình, vừa toàn năng lại vừa chu đáo.
Tô Dao mở ngăn kéo ra, trông thấy một ngăn kéo đầy đồ ăn ngon, nào là bánh ngọt, các loại hạt, thịt bò khô, bánh nhân thịt, nào là sô cô la, rong biển, phô mai, vân vân. Mỗi loại đều có ngày sản xuất rất mới.
Tô Dao hơi ngạc nhiên, Trần Ngân Hà ngồi ở vị trí đối diện cô, trước giờ cô chưa từng thấy anh ăn những loại đồ ăn vặt này, anh không thể cất những món ăn vặt này trong ngăn kéo đợi đến khi sinh con.
Tuy nhiên vào mỗi thứ sáu hàng tuần, anh đều chia những món đồ ăn nhẹ ấy cho nhóm Ngô Thanh Đào, cô còn cho rằng anh mua chúng để chia cho bọn họ, vì dù sao thì người đàn ông này luôn khiến phái nữ yêu thích.
Tô Dao xé một gói thịt heo tẩm mật ong, mùi thơm ngọt từ thịt lan toả trong khoang miệng, xua đi kha khá cơn đói trong bụng. Những món ăn nhẹ này là anh cố ý chuẩn bị cho cô, nếu cô không có cơ hội ăn thì mỗi thứ sáu hàng tuần anh sẽ xử lý chúng, chia cho người khác, rồi đến thứ hai lại bắt đầu một chu kỳ mới. Anh chưa bao giờ nói cho cô những điều này.
Tô Dao ăn xong gói thịt heo, lại bóc thêm một gói hạt, bánh ngọt cũng ăn hai miếng, cứ thế cho đến khi no căng bụng mới dừng lại.
Cô làm việc thêm một lúc, sau đó tắt đèn rồi tới bệnh viện Đồng Nhã, vừa đi vừa gọi điện cho Đường Chu, biết được anh vẫn chưa tỉnh lại, nhiệt độ cơ thể có chút dao động, lúc cao lúc thấp, lên xuống thất thường.
Trên tầng cao nhất của bệnh viện, Tô Dao nhìn thấy Hứa Gia Hải và Chu Tiểu Nghiên đang ngồi nói chuyện trên ghế ngoài hành lang.
Chu Tiểu Nghiên cầm một chiếc bát nhỏ trên tay, đang ăn bánh bao chiên, có lẽ Hứa Gia Hải chê mùi nồng nên luôn tránh người sang một bên.
Chu Tiểu Nghiên ăn xong, lau lau miệng: “Anh Hải, sao anh lại chê em rồi, làm tổn thương lòng tự trọng của người ta. Nếu anh Ngân ở đây thì chắc chắn anh ấy sẽ không tránh đi như anh đâu.”
Hứa Gia Hải: “Đúng, cậu ấy sẽ ném thẳng cô cùng chỗ bánh bao chiên của cô ra ngoài cửa sổ.”
Nhắc đến Trần Ngân Hà, Chu Tiểu Nghiên lại thở dài một hơi: “Rốt cuộc là đến bao giờ anh Ngân mới tỉnh lại đây, đổi thành phòng bệnh bình thường cũng được, ở trong phòng vô trùng này chẳng ai có thể ra vào.”
Chu Tiểu Nghiên không có thẩm quyền ra vào phòng bệnh, nhưng Hứa Gia Hải thì có.
Tô Dao bước tới, nói: “Để tôi trực thay hai người.”
Hứa Gia Hải chẳng hề khách sáo với Tô Dao, anh ta cúi đầu nhìn thời gian: “Được.”
Sau khi Hứa Gia Hải rời đi, Chu Tiểu Nghiên ở lại nói chuyện với Tô Dao thêm một lúc rồi mới về: “Trong lòng cô nghĩ thế nào thế?”
Tô Dao: “Nghĩ thế nào là thế nào?”
Chu Tiểu Nghiên huých cánh tay vào người Tô Dao, mỉm cười, nhỏ giọng nói: “Có thích anh Ngân không?”
Thấy Tô Dao mãi không lên tiếng, Chu Tiểu Nghiên vội vàng: “Cô là đang xấu hổ hay là không thích?”
“Không phải không thích.” Tô Dao dựa lưng vào ghế, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng như tuyết, rơi vào trầm tư, kết quả của việc suy nghĩ là: “Tôi cũng không biết nữa.”
Chu Tiểu Nghiên không thể hiểu nổi: “Tại sao lại cô cũng không biết, đến bản thân có thích người ta hay không mà cô cũng không biết à?”
“Vậy tôi đổi cách hỏi khác.” Chu Tiểu Nghiên ngẫm nghĩ: “Nếu như sau khi tỉnh dậy đột nhiên anh Ngân… Tôi, đột nhiên cầu hôn tôi, thì cô cảm thấy thế nào?”
Tô Dao suy nghĩ một chút rồi đáp lại trước ánh mắt đầy mong đợi của Chu Tiểu Nghiên: “Không có khả năng anh ấy sẽ cầu hôn cô đâu.”
Chu Tiểu Nghiên: “…” Tại sao lại coi thường người ta thế này!
Chu Tiểu Nghiên nhận một cuộc điện thoại rồi rời đi, Tô Dao ngồi trước cửa phòng bệnh của Trần Ngân Hà, tiếp tục suy nghĩ về câu hỏi mà Chu Tiểu Nghiên hỏi mình. Trần Ngân Hà sẽ không cầu hôn Chu Tiểu Nghiên, nếu như đổi thành một cô gái khác thì sao?
Trước đây, cô đã từng nghe Chu Tiểu Nghiên nói rằng, Trần Ngân Hà thích phụ nữ ngực to, eo thon, chân dài, mông nở. Nếu như thực sự có một cô gái dịu dàng như nước, sẽ chỉ chăm sóc anh không bao giờ làm anh mệt mỏi xuất hiện thì sao? Hai bên lông mày cô như sắp xoắn cả vào nhau rồi.
Nếu như thực sự có một người phụ nữ như vậy xuất hiện, nếu như Trần Ngân Hà cũng tổ chức cho cô ta một buổi sinh nhật lãng mạn trị giá ba mươi vạn, còn tặng xe của mình cho cô ta, trong ngăn kéo bàn của anh lúc nào cũng có đồ ăn tươi mới bổ dưỡng chuẩn bị cho cô ta.
Thì tôi không thoải mái, Tô Dao thầm nghĩ, tôi sẽ vô cùng không thoải mái và rất mất mát. Sẽ cảm thấy thứ vốn dĩ thuộc về mình lại bị người khác cướp mất.
Tô Dao đang nghĩ vậy thì có một người phụ nữ ngực to, eo thon, chân dài, mông nở đi qua trước mắt. Người phụ nữ có nước da trắng ngần, mái tóc vừa đen vừa thẳng buông xoã sau vai, đối phương mặc một chiếc váy màu hồng được cắt may khéo léo, dáng người nóng bỏng, nhưng lại không hề khêu gợi.
Đôi mắt cô ta rất trong sáng và thuần khiết, giống như cả thế giới đầy tuyết. Xem ra tuổi tác cũng không nhiều, nhiều nhất chỉ ngoài hai mươi, trông như một sinh viên đại học mới bước chân ra ngoài xã hội.
Tô Dao nhìn cô gái ngang qua trước mắt mình, thoảng qua một làm gió mang theo hương thơm như có như không. Tô Dao không am hiểu về nước hoa, cô dùng nhiều nhất là Sixgod, thứ có mùi thơm nhất mà cô từng dùng là sữa tắm và dầu gội mà Trần Ngân Hà mang đến homestay.
Cô không biết người phụ nữ này sử dụng loại nước hoa gì, cũng chẳng thể diễn tả mùi thơm đó, cái gì mà Linh Lan, hoa Huệ, Freesia Klatt, tất cả những thuật ngữ cao siêu đó cô đều không biết, chỉ biết nó là một mùi hương tinh khiết và quyến rũ.
Tô Dao nhìn cô gái thêm một cái, ánh mắt hai người chạm nhau, đối phương khẽ nở nụ cười, dừng lại hỏi: “Cô có biết phòng bệnh 1806 ở đâu không?”
Tô Dao chỉ vào phía trước: “Chính là phòng đó.”
Trần Ngân Hà nằm ở phòng số 1808, bên cạnh là phòng 1806.
Người phụ nữ gật đầu cảm ơn rồi tiếp tục bước đi. Tô Dao thấy cô ta dừng trước cửa phòng bệnh 1806, ngẩng đầu nhìn lên số phòng một cái rồi nhẹ nhàng gõ, mở cửa đi vào.
Nói là phụ nữ thì không đúng cho lắm, đối phương trẻ trung hơn một chút, nếu nói cô ta là thiếu nữ thì cũng chẳng phải, có lẽ nằm ở ranh giới giữa phụ nữ và thiếu nữ, độ tuổi đẹp nhất trong mỗi cuộc đời của phái nữ.
Hầu hết những người xuất hiện trên tầng cao nhất của bệnh viện tư nhân này đều là những người giàu có, nếu không phải vì mối quan hệ với Trần Ngân Hà thì cả đời Tô Dao cũng không thể có mặt ở đây.
Xét về cách cư xử của cô gái này thì có lẽ cô ta được sinh ra trong một gia đình giàu có, là một thiên kim tiểu thư danh giá.
Tô Dao quay đầu lại liếc nhìn về phía cửa phòng của Trần Ngân Hà, cô cảm thấy có lẽ Trần Ngân Hà thích mình mặc dù anh chưa từng trực tiếp thổ lộ với cô.
Tô Dao có chút không hiểu rốt cuộc Trần Ngân Hà thích gì ở cô, vì khi còn nhỏ hai người đã chứng kiến anh cướp mất chiếc kẹo của cô sao, khi đó anh mới bảy tuổi, một đứa trẻ bảy tuổi thì hiểu cái gì, đâu biết thế nào là tình yêu. Đợi khi nào Trần Ngân Hà tỉnh lại, cô nhất định phải hỏi anh câu này cho rõ.
Còn cả “Xà Cạp nữ” mà Chu Tiểu Nghiên buột miệng nói là sao, tại sao Trần Ngân Hà lại ở cùng cô ta, lại còn mối quan hệ tình nhân nữa. Chẳng phải anh nói mình chưa từng yêu đương, không có người phụ nữ nào sao?
Tô Dao cũng giống Chu Tiểu Nghiên, không có quyền hạn được vào phòng bệnh của Trần Ngân Hà nên chỉ đành ngồi trên ghế ngoài hành lang.
Đã đến mười một rưỡi tối, tính ra thì đã bảy, tám tiếng cô không nhìn thấy Trần Ngân Hà rồi, nhưng luôn có cảm giác như đã bảy, tám ngày không gặp vậy. Cô không nhìn thấy anh, không biết hiện tại anh thế nào, đã hạ sốt hay chưa, đến bao giờ mới tỉnh lại.
Nửa đêm, Đường Chu đến kiểm tra phòng, nhìn thấy Tô Dao ngủ gật trên ghế ngoài hành lang, liền đi tới gọi cô một tiếng: “Cảnh sát Tô.”
Tô Dao giật mình tỉnh dậy, nhìn thấy Đường Chu thì hạ thấp cảnh giác: “Bác sĩ Đường.”
Đường Chu đưa cho Tô Dao một chiếc chăn nhỏ màu hồng đậm: “Vừa rồi Hứa Gia Hải có ngang qua đây, bảo tôi chuyển cho cô.”
Tô Dao nhận lấy chiếc chắn, vừa sờ đã biết là Hứa Gia Hải lấy nó từ phòng của Trần Ngân Hà, chỉ có Trần Ngân Hà mới thích loại vải len cashmere này, hầu hết mọi người đều chê chất liệu này quá quý trọng, phải nâng niu, không dễ chăm sóc.
Tô Dao: “Lát nữa tôi gọi điện cho Giám đốc Hứa để cảm ơn anh ta.”
Bệnh viện Đồng Nhã nằm ở ngoại ô thành phố, có thế nào đi nữa thì Hứa Gia Hải cũng không thể đi ngang qua đây, là anh ta cố ý lái xe đến.
Đường Chu quét mở cửa lớn phòng bệnh của Trần Ngân Hà, Tô Dao vội vàng theo sau, vì sợ chậm một bước sẽ bị nhốt ở bên ngoài. Cô muốn nhìn thấy Trần Ngân Hà.
Tô Dao khử trùng cùng Đường Chu, thay quần áo vô trùng, rồi đi vào cánh cửa bên trong. Qua một bức tường kính, Tô Dao nhìn thấy Trần Ngân Hà nằm trên giường bệnh. Sắc mặt anh vẫn tái nhợt như vậy, không chút huyết sắc. Một con robot đang giúp anh xoa bóp các cơ trên cánh tay, con còn lại đang đút nước cho anh, đôi môi anh được nước làm ẩm mới lộ ra chút hồng hào.
Dường như hơi thở của anh rất nhẹ nhàng, bình thường luôn cong môi cười, đôi mắt đào hoa xinh đẹp ấy lúc này lại như dừng lại, cả người yếu ớt như thể chạm vào là vỡ.
Nếu không phải các thiết bị theo dõi khả năng sinh tồn trên đầu giường vẫn chạy bình thường, thì Tô Dao còn nghi ngờ rằng người trên giường đã chết rồi.
Đường Chu cúi đầu ghi chép vào sổ kiểm tra phòng, rồi ngẩng lên nói với Tô Dao: “Tình hình hiện tại của anh ấy được coi là tốt rồi, cô không được chứng kiến anh ấy khi bị đưa tới đây một năm trước.”
Tô Dao: “Tôi có thể ở lại đây với anh ấy một lúc không?”
Ít ra thì ở đây cô còn có thể nhìn thấy anh, ngồi ngoài hành lang chẳng thấy bất cứ thứ gì.
Tô Dao: “Ngộ nhỡ trong đêm anh ấy tỉnh dậy lại không thấy ai thì làm thế nào?”
Đường Chu mỉm cười: “Sẽ không đâu, thiết bị giám sát ở khu vực này được kết nối với phòng khám của bác sĩ trực, có người theo dõi 24/24, chỉ cần anh ấy tỉnh thì nhân viên y tế của chúng tôi sẽ đến ngay lập tức.”
Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà qua tấm kính: “Không giống nhau.”
Đường Chu hơi sửng sốt, anh ta đã hiểu: “Đúng là không giống nhau.” Cảm giác của bệnh nhân khi nhìn thấy bác sĩ và nhìn thấy người nhà lúc mới tỉnh dậy là hoàn toàn khác nhau.
Đường Chu kiểm tra phòng xong, chuẩn bị ra ngoài, anh ta đứng ở cửa đợi Tô Dao một lát. Tô Dao là người thông minh, không cần Đường Chu lên tiếng cô cũng hiểu rằng mình không được phép ở lại phòng này trông chừng anh, mà vẫn phải ra ngoài hành lang.
Đường Chu có chút xin lỗi nói: “Cảnh sát Tô, hy vọng cô có thể hiểu. Vì trước đây xảy ra một lần ám sát, nên chỉ người có quyền hạn mới được vào trong.”
“Nếu không phải cô là cảnh sát, lại còn là cấp trên của anh Trần thì tôi sẽ không đưa cô vào đâu.”
“Rất tốt, như vậy an toàn cho anh ấy hơn.” Tô Dao cởi bỏ bộ đồ vô trùng: “Vụ ám sát đó là thế nào?”
Đường Chu dẫn Tô Dao ra ngoài, đóng cánh cửa sắt bên ngoài lại: “Cảnh sát mà, sẽ luôn có vài kẻ thù địch.”
Tô Dao ngẫm nghĩ, có thể vào được phòng bệnh này chắc hẳn không phải là người bình thường, có lẽ là một nhân vật có năng lực. Rất có khả năng là con cá lọt lưới khiến Trần Ngân Hà trở thành người thực vật trong vụ nằm vùng mà Cục trưởng Khương nói.
Tô Dao hỏi: “Ai nằm trong phòng bệnh 1606 và 1610 thế?”
Đường Chu: “Phòng 1610 để trống, bên ngoài đã khóa hai ổ khoá, còn phòng 1606 là một vị chủ tịch phòng thương mại, là người có quyền, có địa vị, cảnh sát Tô yên tâm.”
Sau khi đảm bảo căn phòng bên trái và bên phải của Trần Ngân Hà đều an toàn, Tô Dao mới ngồi xuống ghế ở cửa phòng, đắp chăn lên đùi, cô cảm thấy hơi buồn ngủ, nên tìm vài tấm ảnh trai đẹp trong điện thoại ngắm nghía để lấy lại tỉnh táo, bắt đầu cuộc sống canh chừng Trần Ngân Hà về đêm.
Đường Chu đến phòng 1606, khi ra ngoài lại thấy Tô Dao tựa lưng vào ghế, đầu nghiêng sang một bên, gật tới gật lui, xem ra là rất mệt.
Ghế ngoài hành lang bằng gỗ, rất cứng, ngồi một lát sẽ bị đau mông, chứ đừng nói là ngồi cả đêm. Đường Chu đi tới: “Cảnh sát Tô, hay để tôi nói với y tá một tiếng, cô đến phòng điều dưỡng ngủ một lát đi.”
Tô Dao dụi dụi mắt: “Không cần đâu, tôi ở đây trông chừng anh ấy.”
Đường Chu cũng không thuyết phục nữa, chỉ có chút tò mò: “Cô và anh Trần thực sự không phải là người yêu sao?”
Tô Dao mỉm cười: “Không phải.”
Trong ngày sinh nhật cô, vào thời khắc cô tuyệt vọng nhất, anh đã ở bên cô, vậy nên cô cũng sẽ ở bên cạnh anh khi anh cần, làm người phải có lương tâm, phải biết đặt mình vào vị trí của người khác.
Sáng sớm hôm sau Tô Dao tỉnh dậy, lại phát hiện mình đang nằm trên nền đất. So với việc nằm ngủ trên ghế thì ngủ dưới đất quả thực là thoải mái hơn một chút, ít nhất còn có thể duỗi người thoải mái.
Tô Dao đứng dậy, trong lúc Đường Chu tới kiểm tra phòng, cô vào trong nhìn Trần Ngân Hà một lát rồi về phòng trực Cục thành phố tắm rửa, đánh răng rửa mặt, ăn sáng, tiếp tục chiến đấu với Lý Thư Bân, lại còn đề phòng nhóm Luật sư của Chu Vũ Trần. Ban ngày cô đi tìm kiếm manh mối, tối đến thì tới trực ở cửa phòng bệnh của Trần Ngân Hà, cứ thế cũng đã được ba ngày.
Vào đêm thứ tư, Tô Dao chỉnh đèn hành lang mờ đi một chút, không bao lâu sau thì ngủ gục trên nền nhà. Trong lúc đang mơ mơ màng màng, cô cảm nhận được có ai đó ngồi xổm trước mặt nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt có lúc dịu dàng đôi khi lại ẩn chứa sự tham lam, như một tên biến thái, khiến người ta rùng rợn.
Linh tính của một cảnh sát hình sự khiến cô luôn đề cao cảnh giác ngay cả trong giấc ngủ, khi đối phương có ý đồ ra tay chạm vào eo cô, Tô Dao đã nhanh chóng bật dậy khỏi mặt đất, một cước đá cho người đàn ông định giở trò với mình bay xa vài mét.
Chỉ nghe thấy một tiếng “rầm”, người đàn ông bị cô đá vào tường hành lang, Tô Dao chửi một tiếng: “Đi chết đi, đồ dê già!”