Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 45

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 45
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 45: Người đẹp ngủ.

Xe dừng tại bệnh viện tư nhân, Tô Dao giúp bác sĩ và y tá đẩy giường vào phòng cấp cứu.

Một lúc sau, vị bác sĩ trẻ tuổi đó bước ra: “Sau khi cấp cứu, nhiệt độ đã hạ xuống bốn mươi độ rồi, có thể coi là lạc quan.”

Tô Dao nghiêng đầu nhìn vào phòng cấp cứu: “Anh ấy đã tỉnh lại chưa?”

Bác sĩ lắc đầu: “Vẫn chưa, đã được đưa từ phòng cấp cứu đến phòng vô trùng rồi.”

Tô Dao: “Phòng vô trùng ở đâu?”

Bác sĩ: “Đi theo tôi.”

Bác sĩ đưa Tô Dao lên tầng cao nhất, khi ra khỏi thang máy anh ta đưa cho cô một tấm danh thiếp: “Cô là bạn gái của anh Trần phải không, anh ấy mới thoát khỏi trạng thái thực vật được hai, ba tháng, không ngờ lại có bạn gái nhanh như vậy.”

Tô Dao nhìn tấm danh thiếp trong tay, vị bác sĩ này tên là Đường Chu: “Tôi không phải bạn gái của anh ấy.”

Đường Chu mỉm cười: “Vậy thì anh ấy phải tiếp tục cố gắng rồi.”

Tô Dao không đáp lại, cô nói đến việc muốn làm bạn gái anh nhưng anh không đồng ý, nói người phụ nữ nào yêu anh đến chết đi sống lại mới có tư cách làm bạn gái anh.

Đường Chu dừng lại ở cửa một căn phòng trong cùng: “Chính là ở đây.”

Bệnh viện tư nhân này phân khúc cao cấp, tầng trên cùng còn là loại cao cấp của cao cấp, đi ngoài hành lang dường như không nghe thấy tiếng động gì khác, đến y tá chạy quanh cũng đều rất nhẹ nhàng, vì sợ làm ồn tới người trong phòng bệnh tại tầng này.

Phòng của Trần Ngân Hà kín mít hoàn toàn, không có cửa sổ, chẳng thể nhìn thấy gì, trước mắt chỉ là một bức tường cứng ngắc và một cánh cửa sắt đóng chặt.

Tô Dao cảm thấy không thoải mái với phòng bệnh này, nó khiến cô nghĩ tới nhà tù, thậm chí người ở bên trong chẳng được hít lấy một chút không khí trong lành.

Đường Chu quẹt thẻ cảm ứng trên cửa, đẩy cánh cửa sắt ra, muốn vào đến giường bệnh Trần Ngân Hà nằm còn phải xuyên qua một căn phòng nhỏ khác.

Đường Chu giúp Tô Dao khử trùng toàn thân, bảo cô mặc bộ đồ vô trùng vào, sau đó quẹt thẻ, nhập mật mã, vân tay và nhận diện khuôn mặt, làm đồng thời bốn bước xác nhận thì cánh cửa trong cùng được mở ra.

Tô Dao hỏi: “Có tổng cộng bao nhiêu người có thẩm quyền này?”

Đường Chu mỉm cười: “Nếu cô đã không phải bạn gái của anh Trần thì e là tạm thời không tiện nói cho cô, đợi đến khi anh Trần tỉnh lại cô có thể hỏi anh ấy.”

Bác sĩ Đường có đôi má lúm đồng tiền và rất thích cười, tuy là bạn học với Hứa Gia Hải nhưng trông có vẻ trẻ trung hơn Hứa Gia Hải rất nhiều. 

Không nói thì không nói, Tô Dao tỏ ra là mình đã hiểu, đây cũng là việc cân nhắc vì an toàn của Trần Ngân Hà.

Tô Dao đi theo Đường Chu vào bên trong, trước mắt là một căn phòng kín mít, trong suốt rộng khoảng hai mươi mét vuông, Trần Ngân Hà đang nằm trên chiếc giường đặc biệt với nhiều thiết bị theo dõi dấu hiệu sinh tồn ở đầu giường. Anh vẫn nhắm mắt, đôi lông mày đã thoải mái hơn nhiều, vẻ mặt yên tĩnh, nét mặt thanh tú cùng làn da trắng trẻo khiến anh trông giống như một người đẹp đang ngủ say.

Căn phòng không có cửa sổ, cũng không có đồ đạc như sofa hay ghế tựa, không ai được vào, chỉ có hai người máy đang bận rộn làm việc bên trong. Tô Dao nhìn nó, đây có lẽ là thứ mà trước đây Cục trưởng Khương từng nói, một ngày mất tám vạn tệ tiền viện phí, toàn bộ căn phòng đều được robot y tế phục vụ tự động. Trần Ngân Hà nằm hơn một năm trong trạng thái người thực vật.

Toàn bộ căn phòng là màu trắng hồng chủ đạo, hai con robot mặc đồ màu hồng nhạt, có lẽ là được đặt làm riêng theo sở thích của Trần Ngân Hà. Trong đó có một người máy đang giúp Trần Ngân Hà đắp chăn, một người máy khác đang nói chuyện với anh, không biết đã nói gì cuối cùng hai người máy bắt đầu cãi nhau.

Tô Dao: “…” Cái này có đáng tin cậy không thế?

Ngoài ra, ngộ nhỡ hai con robot này đột nhiên trỗi dậy cái tôi, không muốn chăm sóc Trần Ngân Hà nữa hoặc giết chết anh thì làm thế nào?

Đường Chu nhìn ra sự lo lắng của Tô Dao: “Yên tâm, tất cả đều đã được lập trình sẵn rồi, cho dù là cãi nhau, thì những tiếng động của thế giới bên ngoài này cũng có tác dụng nhất định cho việc giúp người thực vật tỉnh lại.”

Tô Dao: “Ai mà tài năng như vậy, đến cái này cũng có thể nhìn ra, Hứa Gia Hải sao?”

Đường Chu nở một nụ cười bày tỏ sự từ chối với Tô Dao, xem ra không phải Hứa Gia Hải, Tô Dao cũng không nghĩ ra người nào khác.

Tô Dao để lại thông tin liên lạc của mình cho Đường Chu, bảo anh ta gọi cho cô khi nào Trần Ngân Hà tỉnh lại.

Hứa Gia Hải theo xe cảnh sát trở lại thành phố Vân Giang rồi đến thẳng viện Pháp y để tiến hành khám nghiệm tử thi của Lương Tiểu Ninh, phải mất một lúc nữa mới đến được đây. Trước khi Tô Dao rời đi, cô gọi điện cho Chu Tiểu Nghiên, bảo cô ta đến bệnh viện, để cô ta ở lại trông chừng Trần Ngân Hà.

Đường Chu mỉm cười: “Chỗ chúng tôi rất an toàn, càng không nói đến căn phòng vô trùng mà anh Trần nằm, còn cả hai con robot kia nữa, chúng đáng tin cậy hơn con người nhiều.”

Cho dù người nhà có đến cũng không thể vào trong phòng bệnh, nên chẳng giúp được gì cả.

Tô Dao cất điện thoại đi, quay lại nhìn Trần Ngân Hà đang nằm trong phòng bệnh: “Tôi hy vọng luôn có người ở bên cạnh anh ấy, robot không được tính là con người.”

Đường Chu ừm một tiếng: “Bây giờ cảnh sát Tô về sao?”

Tô Dao: “Tôi về tìm người tính sổ.”

Tô Dao và Chu Tiểu Nghiên gặp nhau ở đại sảnh dưới lầu một bệnh viện.

Chu Tiểu Nghiên hốt hoảng chạy vào, suýt chút nữa thì đụng phải Tô Dao: “Anh Ngân thế nào rồi?”

Tô Dao: “Đang trong phòng vô trùng, tạm thời vẫn chưa tỉnh lại, nhưng đã hạ sốt rồi.”

Bên cạnh những người nhà tới thăm bệnh đều mang theo túi lớn túi bé, Chu Tiểu Nghiên chỉ cầm theo chiếc túi xách nhỏ bên người, còn lại không mang theo thứ gì, có thể thấy là khá hiểu về tình hình của Trần Ngân Hà, biết không ai được vào phòng bệnh của anh.

Tô Dao nhìn thời gian: “Hai giờ mười chiều, còn không phải là ngày nghỉ, có ảnh hưởng tới công việc của cô không?”

“Ảnh hưởng thì ảnh hưởng, cùng lắm là bị đuổi việc chứ gì.” Chu Tiểu Nghiên nghe nói Trần Ngân Hà đã hạ sốt, nên cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, cô ta lấy thỏi son trong túi xách ra tô: “Có tôi ở đây trông chừng rồi, không cần phải lo lắng. Hơn nữa, Xà Cạp nữ không thể vào căn phòng đó, yên tâm.”

Tô Dao cau mày: “Cái gì mà Xà Cạp nữ?”

“Anh Ngân không nói với cô à?” Chu Tiểu Nghiên nhận ra mình đã nói hớ, liền đưa tay lên đánh vào miệng mình một cái, khiến lớp son vừa tô bị lem, quanh miệng toàn là màu đỏ, rồi lại lấy giấy ăn ra lau: “Cảnh sát mà, trong quá trình trừng trị cái ác, thúc đẩy cái thiện sẽ luôn có một số kẻ thù, việc này có lẽ cô hiểu rõ hơn ai hết. Người phụ nữ đó là một trong những kẻ thù của anh Ngân, không có quan hệ gì khác, hai người họ cùng lắm chỉ là mối quan hệ hận thù, cô đừng nghĩ nhiều, họ chưa từng hẹn hò cũng chẳng phải tình nhân, cũng không phát sinh bất cứ chuyện gì, cô đừng nghĩ lung tung nhé.”

Tô Dao nhìn Chu Tiểu Nghiên: “Cô có đúng là người đưa tin cho Trần Ngân Hà thật không?”

Chu Tiểu Nghiên: “Đương nhiên là thật rồi!”

Tô Dao không nói thêm gì, với cái miệng và bộ não này của Chu Tiểu Nghiên thì làm người đưa tin gì chứ: “Cô lên trên đi, tối nay tôi đến, nếu bận quá thì nửa đêm mới tới, lát nữa có lẽ Hứa Gia Hải cũng có mặt rồi, hai người có thể thay ca cho nhau.”

Chu Tiểu Nghiên không hiểu Tô Dao, công việc quan trọng đến vậy sao: “Anh Ngân vẫn chưa tỉnh lại, cô không thể xin nghỉ một chút để ở cạnh anh ấy sao, anh ấy thành ra thế này đều là vì cứu cô mà.”

Tô Dao: “Không xin nghỉ được.”

Chu Tiểu Nghiên còn chưa kịp nói thì Tô Dao đã quay người sải bước rời đi rồi, cô ta đứng tại chỗ thở dài một hơi, nhìn theo Tô Dao còn chẳng thèm ngoảnh đầu lại: “Anh Ngân quan tâm tới cô như vậy, mà cô lại không nỡ xin nghỉ nửa ngày vì anh ấy.”

Tô Dao bắt taxi quay lại văn phòng Cục thành phố, việc đầu tiên cô làm là tới phòng thẩm vấn gặp Tiêu Nghiêm Lan và Lý Thư Bân. Cô đến để tìm bọn họ tính sổ.

Đặc biệt là Lý Thư Bân, nếu không phải anh ta chôn bom dưới thi thể của Lương Tiểu Ninh, thì Trần Ngân Hà sẽ không quay đầu lại trong lúc trên đường đến bệnh viện, cũng không phải nằm trong phòng vô trùng không biết đến lúc nào mới tỉnh như hiện tại.

Tô Dao đến gặp Tiêu Nghiêm Lan trước.

Tiêu Nghiêm Lan đã tỉnh lại sau khi bị Hứa Gia Hải tiêm thuốc mê, sắc mặt không mấy tốt, tái nhợt, đôi mắt dường như mất tập trung, khiến toàn bộ cơ thể mê mê man man.

Sợ rằng Tiêu Nghiêm Lan lại cố gắng tự sát giống khi ở trên núi vào buổi sáng, nên Tô Dao đã bảo người trói bà ta vào ghế, tay và chân đều bị buộc, bên cạnh còn có một viên cảnh sát đứng canh, nếu Tiêu Nghiêm Lan muốn cắn lưỡi tự kết liễu thì viên cảnh sát sẽ lập tức chặn miệng bà ta lại.

Tô Dao ngồi xuống ghế, trên bàn có đặt những túi vật chứng lớn nhỏ. Cô nhấc con dao mổ lợn lên, lạnh lùng nhìn Tiêu Nghiêm Lan một cái: “Tự khai đi.”

Tiêu Nghiêm Lan hận không thể vơ hết tội lỗi vào người mình, Tô Dao vừa lên tiếng bà ta liền lập tức nhận hết.

“Con đàn bà đê tiện đó lại dám đề nghị ly hôn với con trai tôi…”

Tô Dao gõ xuống bàn, ngắt lời Tiêu Nghiêm Lan: “Cô ấy không có tên à?”

Tiêu Nghiêm Lan nhìn sắc mặt của Tô Dao, không dám liều lĩnh nữa: “Sau khi Lương Tiểu Ninh và con trai tôi ly hôn, có để lại chút đồ ở nhà tôi, nhân lúc con trai tôi đi công tác, tham gia cuộc họp giao lưu, cô ta tan làm liền đến nhà tôi lấy đồ.”

“Trong lúc thu dọn đồ đạc, cô ta phát hiện một con búp bê mình mua trước đó không thấy đâu, nên hỏi tôi, chính là con búp bê hơn sáu nghìn tệ đó.” Gương mặt Tiêu Nghiêm Lan không hề có dấu vết của sự hối hận hay ảo não vì giết người và bị bắt, khi nhắc đến quá trình phạm tội, nét mặt bà ta chỉ lộ ra sự căm hận đối với người bị hại: “Tôi đã sớm không vừa mắt với con búp bê đó của cô ta, hơn sáu nghìn tệ một con, nó được làm bằng vàng hay bằng bạc mà những hơn sáu nghìn tệ một con.”

Ngô Thanh Đào ngồi bên cạnh Tô Dao, nhịn không được phải lên tiếng: “Người ta cũng đâu có phải không tự đi làm kiếm tiền.”

Mặc dù Ngô Thanh Đào không phải là một cô gái tiêu xài hoang phí, nhưng cô ấy hiểu, con gái có những lúc sẽ mua một món đồ gì đó đắt đỏ một chút mà mình thích, để coi như là phần thưởng cho bản thân vì đã làm việc chăm chỉ và sống hết mình, chỉ cần không mua sắm điên cuồng ngoài phạm vi khả năng kinh tế của bản thân thì đều là chuyện hết sức bình thường.

Tiêu Nghiêm Lan lại không nghĩ như vậy: “Tiền mà cô ta kiếm được nên thuộc về con trai tôi, là của nhà họ Lý chúng tôi.”

Ngô Thanh Đào: “Không phải bọn họ đã ly hôn rồi sao, thêm nữa, cứ cho là chưa ly hôn thì đó đều là tiền mà Lương Tiểu Ninh tự kiếm, ba mẹ người ta còn không nói đó là tiền của họ, thì sao lại thành tiền của gia đình bà rồi?”

Trong quá trình thẩm vấn không nên để lộ xu hướng tình cảm quá rõ ràng, nhưng do Tiêu Nghiêm Lan khiến người ta quá tức giận nên Ngô Thanh Đào không thể kiểm soát được bản thân. Tô Dao phớt lờ Ngô Thanh Đào và ngầm đồng ý cho cô ấy cãi nhau với Tiêu Nghiêm Lan vài câu.

Tiêu Nghiêm Lan cảm thấy ấm ức, bà ta cúi đầu nhìn xuống quần áo trên người mình: “Chiếc áo này của tôi mua ở thị trấn trong thôn với giá tám tệ một chiếc, giày đi đến mòn cả đế cũng không nỡ đổi. Bộ quần áo đẹp duy nhất là để mặc cho đẹp mặt con trai tôi.”

“Còn cô ta, mua chiếc áo len gì đó những hơn bốn trăm tệ, còn cả túi xách nữa, chẳng phải cũng chỉ là một mớ giẻ rách thôi sao mà những hơn hai nghìn tệ. Ngoài ra còn có son môi, chúng tôi chẳng phải là người không có đạo lý, không nói không cho cô ta mua, nhưng một hai thỏi đủ dùng chẳng phải là được rồi sao, tôi thấy trong hộp đựng đồ trang điểm của cô ta có tới mười mấy thỏi.”

Tiêu Nghiêm Lan bị buộc vào ghế không thể cử động, chỉ có thể càng nói càng lớn tiếng cùng ánh mắt lộ ra vẻ phẫn uất để bày tỏ sự không hài lòng của mình: “Ba Thư Bân mất sớm, tôi vất vả khổ sở nuôi Thư Bân khôn lớn, hận không thể biến một đồng thành hai để tiêu, năm, sáu năm cũng chẳng mua nổi cái quần cái áo, đến đi vệ sinh cũng không nỡ dùng hai tờ giấy để lau mông, tôi khổ cực như vậy thì tại sao lại để cho cô ta được hưởng thụ chứ?”

Nước mắt đầm đìa trên khoé mắt nhăn nheo của Tiêu Nghiêm Lan, Tô Dao nhìn sự ghen tị trong đôi mắt đó, nó không đơn thuần chỉ là mâu thuẫn giữa mẹ chồng và nàng dâu và sự khác biệt trong thói quen sinh hoạt mà là lòng ghen tuông của người phụ nữ này với người phụ nữ khác.

Tiêu Nghiêm Lan bất ngờ mỉm cười một cái: “Tôi nói với cô ta rằng con búp bê hơn sáu nghìn tệ đó của cô ta tôi đã chặt nhỏ nó ra rồi ném vào bồn cầu xả nước rồi, cô ta hét lên với tôi, cô ta lại dám hét lên với tôi!”

“Tôi không muốn làm bẩn căn nhà của con trai, nên đánh ngất cô ta, cho lên xe ba bánh chở đến nhà ở thôn Liễu Hà.”

Tiêu Nghiêm Lan nhìn các viên cảnh sát trong phòng thẩm vấn: “Mấy người đã từng nhìn thấy mổ lợn bao giờ chưa?”

Không một ai trả lời lại bà ta.

“Để tôi nói cho mấy người nghe, mổ lợn cần một con dao dài.” Tiêu Nghiêm Lan nhìn bên cạnh tay Tô Dao: “Chính là con dao kia, con dao dài hơn một chút kia.”

“Đâm từ cổ thẳng vào tim, khi đó con lợn sẽ kêu lên một tiếng, máu từ cổ chảy ra, rồi dùng chậu để hứng.”

Tô Dao tưởng tượng ra cái chết thê thảm của Lương Tiểu Ninh, cô hiểu con người như Tiêu Nghiêm Lan, sinh ra đã mang trong mình cái ác, chỉ có điều cô không ngờ rằng bà ta lại có thể tàn nhẫn với một cô gái trói gà không chặt như vậy.

“Đáng tiếc cô ta không phải là lợn, máu của lợn còn có thể ăn.” Tiêu Nghiêm Lan cười lạnh một tiếng, âm thanh vang vọng trong phòng thẩm vấn như một con quỷ: “Chẳng phải cô ta thích búp bê hay sao, tôi giúp cô ta toại nguyện, để cô ta mãi mãi sống trong con búp bê đó.”

Nói đến đây, Tiêu Nghiêm Lan không hề tỏ ra một chút hối hận, lạnh lùng vô nhân tính, chỉ khi nói đến thi thể Lương Tiểu Ninh mới lộ ra vẻ mặt thương xót và đau lòng: “Ai mà biết được trong bụng cô ta còn có đứa nhỏ, đã có thể nhìn ra hình người rồi, là con trai, là con trai!”

Tô Dao thầm chửi rủa một câu: “Trai cái đầu nhà bà!” 

Tiêu Nghiêm Lan: “Sau đó, tôi đã chôn cất đứa cháu chưa kịp ra đời của mình trên núi.”

Tô Dao nhìn Tiêu Nghiêm Lan: “Bà làm một mình sao?”

Tiêu Nghiêm Lan: “Tất nhiên là chỉ một mình tôi.”

Quả thật, lúc đó Lý Thư Bân không có mặt ở thành phố Vân Giang, Tô Dao: “Sau đó thì sao?”

Tiêu Nghiêm Lan nói: “Tuy tôi mà một người mù chữ, nhưng tôi biết giết người thì phải ngồi tù, phải đền mạng, tôi không muốn chết, lại sợ cảnh sát điều tra ra mình, nên tìm cách đổ tội cho hung thủ trong vụ án giết người hàng loạt.”

“Tôi từng nhìn thấy anh ta cưỡng bức rồi giết chết mấy cô gái đó, nên uy hiếp anh ta, nếu như không làm theo những gì tôi nói thì tôi sẽ báo cảnh sát, để cảnh sát bắt anh ta.”

“Đợi đến khi anh ta giúp xong việc của tôi, sợ nhược điểm của mình rơi vào tay anh ta, nên đã dùng thạch tín đầu độc chết anh ta rồi chôn xuống dưới gốc cây cổ thụ đó, như vậy vụ án giết người liên hoàn sẽ chẳng phá được, cảnh sát sẽ vĩnh viễn không bao giờ điều tra ra tôi.”

Tô Dao vẫn luôn quan sát Tiêu Nghiêm Lan, khi nói đến việc mình giết Lương Tiểu Ninh thì biểu cảm phẫn uất, giọng nói, thần thái sinh động như đang tái hiện trực tiếp. Còn khi nói về Vưu Hải Ba, biểu cảm lại vô cùng cứng ngắc, không giống như chính bà ta đã trải qua điều đó, mà giống như đang kể lại sự việc dưới góc độ của một người ngoài cuộc.

Bà ta đang nhận lỗi thay cho Lý Thư Bân, cũng giống việc bà ta không do dự kích nổ quả bom do chính tay Lý Thư Bân chôn xuống để hại chết mình.  

Tô Dao nhìn Tiêu Nghiêm Lan: “Tôi đã chứng kiến không ít vụ án ba mẹ muốn nhận lỗi thay cho con cái, bà có biết tỷ lệ thành công là bao nhiêu không?”                          

“Là không.” Tô Dao tiếp tục nói: “Anh ta vì bản thân mình đã đưa bà vào chỗ chết, vậy mà bà vẫn còn muốn nhận tội thay cho anh ta sao?”

Tiêu Nghiêm Lan mỉm cười, nói: “Tôi đâu có nhận tội thay Thư Bân, cho dù mấy người có điều tra thế, điều tra nữa cũng chẳng tìm ra Thư Bân, dù sao cũng phải đền mạng, dùng mạng của tôi đền cho Vưu Hải Ba chẳng phải cũng như nhau hay sao?”

Khi Tiêu Nghiêm Lan nói đến con trai mình, ánh mắt bà ta sáng lên, giọng điệu đầy tự hào: “Thư Bân nhà tôi rất có triển vọng, là giáo viên đại học, là nhân tài của đất nước, tổ tông họ Lý nhà chúng tôi sinh ra một sinh viên đại học như vậy lại còn do tôi nuôi dưỡng mà thành, cho dù có chết xuống dưới đó cũng được nở mày nở mặt mà gặp tổ tông nhà họ Lý.”

Tô Dao: “Bà họ Tiêu, không phải họ Lý.”

Tiêu Nghiêm Lan cười lạnh một tiếng: “Tôi đã gả cho nhà họ Lý tức là người nhà họ Lý. Ba tôi hở ra cái là thích đánh người, hễ uống rượu là động tay động chân, chiếc roi trong tay như thể mọc đinh, em gái tôi đã bị ba tôi đánh chết. Ba tôi đánh tôi thừa sống thiếu chết, suýt chút nữa thì bị ông ta đánh chết, là người nhà họ Lý đã nhặt được tôi và cứu tôi, cũng kể từ đó tôi không còn mang họ Tiêu nữa rồi.”

Tiêu Nghiêm Lan nhìn thấy ba mình cầm roi đánh chết người, bà ta cũng học theo, dùng dao để đối phó với người vô tội. Nhưng cho dù có trải qua bi thảm đến nhường nào đi nữa, thì đó cũng không nên là nguyên nhân để bà ta giết hại Lương Tiểu Ninh một cách tàn nhẫn như vậy.

Tiêu Nghiêm Lan một hơi nói rất nhiều, dường như có chút khát, bà ta nhìn cốc nước trên bàn, xin uống nước. Viên cảnh sát đứng canh chừng Tiêu Nghiêm Lan đổi cốc thuỷ tinh thành cốc giấy rồi đưa đến miệng cho bà ta uống.

Ngay khi Tiêu Nghiêm Lan cúi xuống uống được một nửa thì cơ hàm của bà ta đột ngột co rút, viên cảnh sát vội vàng nắm lấy cằm Tiêu Nghiêm Lan để ngăn bà ta cố gắng cắn lưỡi tự tử.

Cách tự tìm đến cái chết và sức lực của Tiêu Nghiêm Lan quá lớn, dường như chỉ trong một giây bà ta đã cắn đứt được lưỡi của mình, viên cảnh sát cơ bản là không kịp cứu người.

Cơn đau khiến Tiêu Nghiêm Lan rơi vào trạng thái hôn mê, nửa chiếc lưỡi bị bà ta cắn đứt mắc lại trong cổ họng gây tắc nghẽn khí quản. Một lượng lớn máu chảy ra và trôi ngược vào đường thở, Tiêu Nghiêm Lan bắt đầu ho dữ dội, não rơi vào trạng thái thiếu oxy.

Tô Dao đi tới giúp viên cảnh sát cùng nâng Tiêu Nghiêm Lan lên, cúi đầu bà ta xuống rồi dùng tay móc vào cổ họng, cố gắng để bà ta phun ra chiếc lưỡi bị đứt của mình.

Một lượng máu lớn chảy ra mặt đất, sắc mặt Tiêu Nghiêm Lan tái xanh, đôi môi tím tái, ậm ừ trong cổ họng không biết đang nói gì. Sức lực của bà ta quá lớn, suýt chút nữa thì cắn đứt ngón tay của Tô Dao.

Khi Hứa Gia Hải đến nơi thì Tiêu Nghiêm Lan đã ngạt thở chết: “Chết rồi.”

Hứa Gia Hải tháo găng tay ném vào thùng rác bên cạnh, nhìn Tô Dao, nói: “Tôi đưa cô đi băng bó một chút.”

Tô Dao đi theo Hứa Gia Hải đến phòng Pháp y, cả hai nói vài câu về tình hình vụ án.

Hứa Gia Hải: “Nghe nói bọn cô tìm thấy con dao giết chết Vưu Hải Ba trong phòng ngủ của Tiêu Nghiêm Lan, còn điều tra được nhật ký cuộc gọi Tiêu Nghiêm Lan dùng số điện thoại của mình đặt mua bom ở chợ đen.”

Tô Dao dùng khăn ấn vào ngón tay của mình: “Đúng vậy.”

Hứa Gia Hải đẩy cặp kính màu vàng lên, quay đầu lại nhìn Tô Dao: “Vì vậy mọi bằng chứng đều chỉ ra rằng chính Tiêu Nghiêm Lan đã giết Vưu Hải Ba, bản thân bà ta cũng đã thừa nhận và thú tội trong phòng thẩm vấn, hiện tại người đã chết rồi, mà chết thì chẳng thể đối chứng.”

Tô Dao lau máu trên ngón tay: “Chết thì chết, có chết rồi tôi cũng có thể lôi Lý Thư Bân ra trước công lý.”

Hứa Gia Hải mỉm cười, giọng điệu vẫn chậm rãi như trước: “Đã năm năm trôi qua rồi, rất khó tìm được bằng chứng, nếu có cũng đã bị anh ta tiêu huỷ từ lâu.”

Đến phòng Pháp y, Hứa Gia Hải giúp Tô Dao xử lý vết thương rồi đưa cô một bản báo cáo khám nghiệm tử thi: “Khi thi thể Vưu Hải Ba được phát hiện thì đã chỉ còn lại bộ xương, xét nghiệm ra chất cộc trên xương, chính là thạch tín.” 

Tô Dao cảm ơn Hứa Gia Hải, dự định dẫn theo người đến nhà của Lý Thư Bân và văn phòng trong trường học, tìm kiếm cẩn thận một lượt, nếu có thể tìm thấy thạch tín năm đó Lý Thư Bân dùng để đầu độc chết Vưu Hải Ba thì mọi việc sẽ trở nên dễ dàng.

Hứa Gia Hải lại dội một gáo nước lạnh lên đầu Tô Dao: “Đội trưởng Lục đã đem người tới lục soát hai lần, còn sắp xới tung cả sàn nhà và trần nhà nhà anh ta lên đến nơi, phòng thí nghiệm hóa học cũng không bỏ sót một ngóc ngách nào nhưng vẫn chẳng tìm thấy gì cả.”

Về khả năng chuyên môn của đội trưởng Lục thì Tô Dao không có gì băn khoăn, nhưng nếu không đích thân tìm kiếm một lượt thì cô sẽ không bỏ cuộc.

Tô Dao chuẩn bị đưa người đi thì Triệu Dương ở bên ngoài chạy vào: “Đội trưởng Tô, Luật sư của Lý Thư Bân tới rồi.”

Tô Dao cau mày: “Chẳng phải anh ta luôn tỏ ra tự tin chiến thắng nói không mời Luật sư hay sao, vậy mà lại tìm Luật sư từ khi nào thế, mời Luật sư nào?”

Triệu Dương: “Không phải một Luật sư, mà là đội Luật sư, là đội Luật sư có tiếng chuyên đi kiện tụng cho người lắm tiền.”

Tô Dao: “Nói bậy, có phải cậu nhầm lẫn gì không, những Luật sư đó Lý Thư Bân có thể mời được sao? Cho dù anh ta có muốn mời thì người ta cũng chẳng nhận.”

Triệu Dương lau mồ hôi trên trán: “Thật ạ, đội Luật sư đó đang ở trong phòng tiếp khách.”

Tô Dao đi đến phòng tiếp khách, mấy Luật sư này chắc chắn không thể do tự Lý Thư Bân thuê, chắc chắn có người thuê giúp anh ta. Tô Dao rất tò mò, ai lại không ngần ngại chi mạnh tay bỏ ra một khoản tiền khổng lồ để giúp Lý Thư Bân thoát tội như vậy.

Triệu Dương: “Luật sư dẫn đầu nói, là một người tên Chu tiên sinh đã thuê Luật sư giúp Lý Thư Bân.”

Tô Dao: “Chu tiên sinh nào?”

Triệu Dương lắc đầu: “Em không biết.”

Tô Dao đi xuống lầu, khi ngang qua cửa thông gió trong cầu thang cô nhìn thấy một chiếc Bentley màu đen đậu trước cổng Cục Công an thành phố. Cửa sổ phía sau xe hạ xuống một nửa, trong xe có một người đàn ông mặc áo sơ mi màu hồng. Người đàn ông đang cúi đầu nhìn xuống điện thoại, chỉ có thể nhìn thấy một nửa nhỏ khuôn mặt anh ta.

Tô Dao cho rằng mình đã nhìn lầm, sao lại là Trần Ngân Hà, chẳng phải anh đang nằm trong phòng vô trùng tại bệnh viện chưa tỉnh lại sao, hoàn toàn không thể xuất hiện ở đây được.

Tô Dao chạy một mạch tới cổng Cục Công an thành phố, may mắn là chiếc xe đó vẫn chưa rời đi. Cửa sổ đã đóng lại, Tô Dao đi tới gõ cửa, cánh cửa từ từ mở, người bên trong bước xuống.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 45"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

xuyen-nhanh-ky-chu-nang-nguy-hiem-lai-lieu-nhan-convert.jpg
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Nàng Nguy Hiểm Lại Liêu Nhân Convert
25 Tháng mười một, 2024
duoi-theo-cac-vi-sao.jpg
Đuổi Theo Các Vì Sao
13 Tháng mười một, 2024
chuyen-tau-dem-mong-ha.jpg
Chuyến Tàu Đêm Mộng Hà
3 Tháng 12, 2024
dung-la-ta-deu-tung-nem-khan-tay-cho-bon-ho.jpg
Đúng Là Ta Đều Từng Ném Khăn Tay Cho Bọn Họ
6 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online