Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 33

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 33
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 33: Chiếm lĩnh toàn bộ tầm nhìn của cô.

Tô Dao vừa nhận được cuộc gọi của người vô gia cư liền đến đội số hai tìm Lục Hải Minh.

Lục Hải Minh hành động rất nhanh, chỉ trong vòng vẻn vẹn ba ngày đã xác minh lại một lượt manh mối hiện đang có trong tay tổ chuyên án, đồng thời điều tra lại toàn bộ gia đình của các nạn nhân.

Gần đường Ngũ Nguyên thường xuyên có xe cảnh sát xuất hiện, cánh phóng viên rất nhạy bén, đã nhận ra vụ án cũ đó sẽ được sẽ được lôi lại ra ánh sáng.

Lục Hải Minh nghe nói Tô Dao tới tìm mình liền ra khỏi phòng họp: “Có chuyện gì thế?”

Tô Dao nhìn hai quầng thâm sâu trên mắt Lục Hải Minh: “Anh còn nhớ người vô gia cư theo đuổi nghệ thuật mà chúng ta tình cờ gặp vào tối hôm trước không, năm phút trước anh ta gọi điện tới cho tôi, nói phát hiện một cuốn sổ, trong cuốn sổ đó có một số chữ viết và hình vẽ, hình như có liên quan đến vụ án 4.27.”

Tô Dao liếc nhìn thời gian: “Có lẽ khoảng ba mươi phút nữa Lý Thanh Tùng sẽ đến Cục Công an thành phố.”

Lý Thanh Tùng là tên của người đàn ông vô gia cư, cũng may anh ta là một người có học thức, nhặt được cuốn sổ đã không mang đi bán mà giữ lại đọc để giết thời gian, đọc xong mới đem đi bán đồng nát nên mới giữ lại được bằng chứng.

Tô Dao quay lại văn phòng, gần đến giờ cơm, mọi người trong văn phòng đều đã đi ăn, cô không có tâm trạng ăn nên đứng bên cửa sổ chờ Lý Thanh Tùng. Điện thoại bỗng đổ chuông, Tô Dao vội vàng cầm lên xem, là Lý Thư Bân gửi tin nhắn tới. Cô không bày tỏ ý định muốn phát triển thêm với anh ta, nhưng dường như Lý Thư Bân rất ưng cô, nên thỉnh thoảng vẫn gửi tin nhắn tới. 

Anh ta rất biết chừng mực, mỗi lần nhắn tin đều không vượt quá ba lần, nội dung cũng tương đối bình thường, không có ý quấy rầy, nên Tô Dao không hề cảm thấy phản cảm. Cô phải tìm cơ hội để nói rõ với Lý Thư Bân rằng cô và anh ta không có duyên phận.

Sau khi Tô Dao nhắn tin lại cho Lý Thư Bân thì điện thoại trên bàn đổ chuông, là chú Lưu bảo vệ gọi tới.

“Đội trưởng Tô, mẹ cô đến tìm cô, bà ấy nói có hầm canh gà mang tới.”

Tô Dao không tin: “Chú Lưu, có phải chú nhầm không ạ?”

Thời gian này Triệu Hân Hoa đang làm việc, cứ cho là bà ta có ở trung tâm thành phố vào lúc này thì cũng là đến để gặp Tô Tiến, chứ chẳng có chuyện là hầm canh gà hay gì đó mang tới cho cô.

Chú Lưu: “Không nhầm đâu, đã nói tên của cô ra rồi.”

Tô Dao đứng dậy đi tới cửa sổ nhìn ra cổng, trông thấy một người phụ nữ trạc ngoài năm mươi đang xách theo một chiếc cặp lồng. Nhưng không phải là Triệu Hân Hoa, cô hoàn toàn không quen biết bà ta. Vì đối phương đã tìm đến đây, còn báo tên cô, điều đó chứng tỏ bà ta biết cô.

Tô Dao xuống lầu đi ra cổng, người phụ nữ thấy cô, liền gọi tên một cách rất thân thiết: “Dao Dao.”

Tô Dao cảm thấy khó chịu khi nghe thấy cách xưng hô này, cô nhìn kỹ lại một lượt và khẳng định mình không quen biết đối phương. Người phụ nữ mặc một chiếc váy màu tím sẫm, chân đi đôi giày đế thấp màu đen, tóc búi cao. So với bộ đồ trang nhã ấy thì khí chất của bà ta không được tốt cho lắm. Giọng nói sang sảng, tiếng phổ thông không mấy chuẩn, dáng người gầy gò, gò má cao, nước da ngăm đen và sần sùi thô ráp như vỏ cam bị phơi nắng lâu ngày.

Tô Dao bước lên phía trước: “Hình như tôi không quen biết bà.”

Tiêu Nghiễm Lan mỉm cười: “Dì biết con, con là bạn gái của con trai dì.”

Tô Dao sửng sốt, cô có bạn trai từ khi nào thế?

Nhìn kỹ hơn thì đôi lông mày của người phụ nữ này hơi giống Lý Thư Bân, nhưng cũng chỉ đang là đối tượng xem mắt thôi mà.

Chú Lưu nghe thấy liền nói đùa một câu: “Đội trưởng Tô có bạn trai khi nào thế, đã bắt đầu gặp mẹ chồng rồi đấy à?”

Tô Dao: “Chú Lưu, chú đừng hùa theo thế chứ, không như chú nghĩ đâu ạ.”

Bây giờ đang là mùa hè, hôm nay là một ngày nắng gắt, nhiệt độ buổi trưa ngoài trời lên tới gần 40 độ, dù thế nào thì Tô Dao cũng không thể để một người dì có tuổi từ xa tới đưa canh cho mình đứng ở cổng được: “Dì vào đây trước với cháu đã.”

Tiêu Nghiêm Lan theo sát Tô Dao: “Dì hầm chỗ canh gà này suốt năm tiếng, lát nữa con nếm thử xem có vừa miệng không nhé.”

Tô Dao đưa Tiêu Nghiêm Lan tới phòng nghỉ, rót cho bà ta cốc nước: “Dì, dì hiểu lầm rồi, cháu và Lý Thư Bân có đi xem mắt, nhưng hiện tại cũng chỉ là mối quan hệ bạn bè, vẫn chưa chính thức hẹn hò.”

Tiêu Nghiêm Lan mở chiếc cặp lồng ra: “Vậy thì cũng sắp rồi mà, trong canh dì có cho thêm măng và mộc nhĩ, con ăn nhiều chút nhé.”

Tiêu Nghiêm Lan luôn không ngừng nhìn chằm chằm vào Tô Dao, từ chân tóc cho đến đế giày đều đánh giá qua một lượt. Gương mặt Tiêu Nghiêm Lan nở nụ cười nhiệt tình, thực ra trong lòng không mấy hài lòng với người con gái trước mặt có thể trở thành con dâu của mình, nghề nghiệp của cô không tốt, tính cách cũng không đủ dịu dàng, người lại quá gầy, mông không đủ to, sợ rằng lúc sinh con sẽ khó khăn. Khi người giới thiệu cho xem ảnh, bà ta đã tỏ ý phản đối nhưng con trai bà ta lại thích.

Tiêu Nghiêm Lan nhìn chất vải cùng đường may trên quần áo của Tô Dao, tất cả đều không phải là loại gì đáng tiền, có thể nhìn ra cô không giống một người hoang phí. Không như cô con dâu trước, mua quần áo toàn vài trăm đến một nghìn tệ, mua con búp bê giẻ rách cũng tới sáu nghìn tệ.

Tô Dao bắt gặp ánh mắt lóe sáng của Tiêu Nghiêm Lan, trông ánh mắt của bà ta như đang đánh giá một vật phẩm nào đó, khi đối diện với cô, lại biến thành nụ cười quá đỗi ân cần.

Tiêu Nghiêm Lan mỉm cười: “Điều hòa ở đây mở hơi lạnh, không tốt cho sức khỏe, có thể chỉnh to lên một chút không?”

Tô Dao: “Cháu cảm thấy vẫn ổn.”

Tiêu Nghiêm Lan nhìn thấy điều khiển điều hòa trên tủ bên cạnh, liền đứng dậy với lấy tự tiện bấm tăng lên hai độ: “Dì cũng là vì muốn tốt cho con, phụ nữ không thể để bị lạnh.”

Tiêu Nghiêm Lan dùng thìa khuấy khuấy trong chiếc cặp lồng, múc ra vài miếng mộc nhĩ: “Nó được trồng ở quê nhà dì, dì chọn cho con đều là những cái tươi nhất đó.”

Tô Dao: “Cảm ơn ý tốt của dì, thực ra cháu không thích ăn mộc nhĩ.”

Tiêu Nghiêm Lan ngắt lời Tô Dao: “Mộc nhĩ có nhiều dinh dưỡng, con nếm thử sẽ biết ngay, chắc chắn sẽ thích.”

Bà ta nói xong liên đưa muỗng canh đến gần mũi Tô Dao: “Ngửi thấy không, thơm chứ?”

Không ngửi thấy mùi mộc nhĩ, Tô Dao chỉ ngửi thấy vị canh gà, nên thuận miệng đáp lại một câu: “Đúng vậy, rất thơm.”

Gương mặt Tiêu Nghiêm Lan lộ ra nụ cười tự mãn: “Dì đã nói rồi mà, chắc chắn con sẽ thích ăn.”

Tô Dao nhìn Tiêu Nghiên Lan, ở địa bàn của người khác mà tự tin thế này thì có thể nhìn ra bình thường bà ta là người có tính cách thế nào, đây chẳng phải là đang thể hiện quyền uy trước mặt cô con dâu tương lai hay sao. Cô còn chưa kết hôn mà đã phải trải nghiệm mối quan hệ khiến người ta khó thở giữa mẹ chồng và nàng dâu rồi.

Tô Dao thậm chí không muốn duy trì vẻ mặt tươi cười nữa, cô ra ngoài gọi điện cho Lý Thư Bân. Rất nhanh Lý Thư Bân đã gọi điện đến cho Tiêu Nghiêm Lan. Không biết hai mẹ con đã nói những gì, sau đó Tiêu Nghiêm Lan cất điện thoại đi, rồi nói với Tô Dao: “Thực sự xin lỗi, làm gián đoạn công việc của con rồi.”

Bà ta nói xong liền đứng dậy đi ra cửa: “Dì đi trước đây.”

Tô Dao đứng dậy cầm cặp lồng canh đuổi theo ra ngoài: “Dì, đồ của dì này.”

“Con giữ lại ăn đi.” Tiêu Nghiêm Lan như mọc đôi cánh dưới chân, thoắt cái đã chạy ra đến ngoài cổng rồi.

Tô Dao vẫn đang đợi Lý Thanh Tùng, nên không có thời gian đuổi theo Tiêu Nghiêm Lan, nên chỉ đành xách theo chiếc cặp lồng vào trong.

Trần Ngân Hà về nhà ăn trưa, gặp Tô Dao ngoài sân, thấy trên tay cô cầm chiếc cặp lồng: “Ai nấu canh cho cô thế, bên trong không có độc chứ?”

Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà: “Anh thật là, đang yên đang lành làm gì có ai đầu độc tôi cơ chứ?”

Trần Ngân Hà nhấc chiếc hộp giữ nhiệt trên tay: “Trưa nay, tôi nấu món cá om tiêu, không ăn hết, bỏ đi thì lãng phí.”

Hứa Gia Hải, người đi vào cùng Trần Ngân Hà: “…” Nói dối không hề chớp mắt, anh ta muốn ăn một miếng mà cũng không cho.

Tô Dao nhìn thấy Hứa Gia Hải: “Giám đốc Hứa.”

Hứa Gia Hải gật đầu: “Đội trưởng Tô.”

Trần Ngân Hà cướp lấy nửa bước, chen vào giữa Hứa Gia Hải và Tô Dao.

Tô Dao dùng cùi chỏ huých Trần Ngân Hà một cái, đẩy anh sang bên cạnh: “Trời nóng như vậy, anh có nhất thiết phải chen vào giữa thế này không?”

Hứa Gia Hải nhìn tỏ nhưng chẳng thèm bóc mẽ hành vi “học sinh tiểu học” của Trần Ngân Hà, anh ta nở nụ cười khó đoán rồi rồi rời đi.

Tô Dao nhìn thời gian, cô gọi cho Lý Thanh Tùng biết được đối phương phải mất mười lăm phút nữa mới tới nơi. Mười lăm phút đủ để cô ăn trưa.

Tô Dao vào phòng nghỉ khi nãy tiếp Tiêu Nghiêm Lan, mở hộp đồ ăn của Trần Ngân Hà ra bắt đầu ăn.

Trần Ngân Hà mở chiếc cặp lồng bên cạnh Tô Dao: “Ai mang đến thế, nguyên liệu nhìn có vẻ hơi sơ sài, mùi vị cũng không đúng lắm, quá nồng, cho gia vị nhiều quá rồi.”

Mũi Tô Dao không tinh tế như Trần Ngân Hà, cô chỉ ngửi thấy mùi thơm ngon của canh gà, còn lại chẳng ngửi ra mùi vị gì khác: “Người ta cũng đã mang đến rồi, anh giúp tôi múc một bát đi, dùng nắp cặp lồng thay bát cũng được.”

Trần Ngân Hà dùng thìa khuấy khuấy trên bề mặt, cau mày: “Ai mang đến thế?”

Tô Dao kể lại chuyện vừa rồi của mẹ Lý Thư Bân: “Sao thế, có vấn đề gì à?”

Dù thế nào đi nữa thì cũng không có khả năng Tiêu Nghiêm Lan bỏ độc vào canh đâu nhỉ, đây là Cục công an mà.

“Không có độc, nhưng có cái khác.” Trần Ngân Hà vớt vớt trong cặp lồng, múc lên mấy miếng thịt gà bỏ ra bát: “Cô tự xem đi.”

Tô Dao nhìn qua, tổng cộng có sáu cái phao câu gà.

Sợ ảnh hưởng đến khẩu vị của Tô Dao, Trần Ngân Hà đổ canh trong bát vào cặp lồng rồi đóng nắp lại: “Có một câu phương ngữ thế này: ăn gì bổ nấy.”

Nói xong, anh lại liếc nhìn một cách ngang nhiên xuống mông cô gái trước mặt, đáng tiếc là chẳng nhìn ra được gì vì cô đang ngồi.

Tô Dao cúi đầu ăn cơm, không chú ý đến ánh mắt của Trần Ngân Hà, chỉ cảm thấy Tiêu Nghiêm Lan thật kỳ lạ: “Tôi cũng đâu phải không có mông, vậy mà vẫn cần phải bồi bổ à?”

Trần Ngân Hà: “Có lẽ là do không đủ to.”

Tô Dao: “?”

Tô Dao đứng dậy khỏi ghế, quay người lại để Trần Ngân Hà nhìn một cái: “Cũng được rồi mà, tôi còn chê to đang muốn giảm bớt đi đây này.”

Trần Ngân Hà bị mời “thưởng thức”: “…”

Cô thực sự không xem anh là đàn ông.

Mông… Cũng cong đó chứ.

Cô mặc chiếc áo phông ngắn, khi nhấc tay để lộ ra vòng eo nhỏ nhắn, trắng đến chói mắt.

Tô Dao ngồi xuống tiếp tục ăn cơm: “Tôi và Lý Thư Bân vẫn chưa ra sao mà đã bắt đầu nhòm ngó mông người ta rồi, còn nhất quyết ép bằng được tôi thích mộc nhĩ, nếu như kết hôn thì mối quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu quả thực là không có cách nào giải quyết nổi, chẳng khác gì bản án chung thân.”

Tô Dao còn chưa ăn cơm xong thì điện thoại đổ chuông, là Lý Thanh Tùng gọi tới, nói mình đã đến Cục Công an thành phố rồi. Tô Dao vội vàng đặt bát đũa xuống, tiện tay với tờ khăn giấy lau miệng rồi ra cổng đón người.  

Lý Thanh Tùng vẫn ăn mặc như một người vô gia cư, lúc đi cùng Tô Dao vào trong Cục Công an, trông thấy trong sân có một chiếc thùng rác, còn đi tới bới bới, moi ra được hai chai nước suối liền bỏ vào chiếc túi vải bạt.

Tô Dao có chút gấp gáp: “Mau đi thôi Đại Thần.”

Lý Thanh Tùng: “Xin lỗi, bệnh nghề nghiệp, cứ hễ nhìn thấy rác là lại không kiềm chế được bản thân.”

Tô Dao và Trần Ngân Hà đưa Lý Thanh Tùng đến đội số hai tập hợp với Lục Hải Minh.

Lý Thanh Tùng lấy từ đáy chiếc túi vải bạt ra một cuốn sổ tay màu xám nhạt, đưa cho Lục Hải Minh: “Chính là cái này, có hơi giống với cái mà mấy người nhắc đến trong vụ án, chỉ có điều không biết thật giả ra sao.”

Lục Hải Minh đeo găng tay rồi nhận lấy, vừa mở ra xem vừa hỏi: “Phiền anh kể lại quá trình phát hiện ra nó cho chúng tôi nghe, hoa khôi cảnh sát Vương, ghi chép lại.”

Khoa khôi cảnh sát Vương xé bỏ ánh nhìn mê đắm đang đặt trên người Trần Ngân Hà, rồi cầm sổ lên bắt đầu ghi chép.

Lý Thanh Tùng nhận lấy cốc nước Tô Dao đưa tới, ngồi xuống: “Tối hôm qua, tôi đang chuẩn bị nghỉ việc thì nhìn thấy một tòa nhà mới được phá bỏ ban sáng ở phía Đông của khu phá dỡ, phế thải xây dựng vẫn chưa kịp chuyển đi, nên đi đến xem có nhặt được chút sắt thép nào không.”

“Nó được tìm thấy trên bề mặt của một bức tường bị vỡ làm đôi. Có lẽ được ai đó đã giấu trong bức tường, nếu không bị phá dỡ thì quả thực là không thể phát hiện.”

“Tôi nhặt về xem qua, thấy không ổn, nội dung bên trong thực sự biến thái.”

Tô Dao đứng bên cạnh Lục Hải Minh ngó qua nhìn, nét chữ viết tay, ghi lại một cách chi tiết quá trình tinh thần của kẻ hiếp dâm giết người, ngữ khí ngập tràn hận thù, méo mó và phấn khích.

“Hôm nay mưa rất to, khiến tôi không khỏi nghĩ đến cảnh người phụ nữ phóng đãng ấy lại làm tình cùng gã đàn ông nào đó. Loại đĩ điếm, đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét!”

“Không có ai trên đường, tôi đi tới bắt chuyện với cô ta và rất nhanh cô ta đã bị lừa. Trên tay con đàn bà đê tiện này còn đeo nhẫn, đã kết hôn rồi nhỉ, kết hôn rồi mà vẫn còn dâm đãng vậy sao, lại ra ngoài dụ dỗ đàn ông. Rõ ràng là rất thích thú, nhưng cố làm ra cái vẻ đau khổ, đạo đức giả, đáng chết!”

“Sao tôi lại trở nên như vậy, tôi là một con quái vật, không, không phải, tôi không sai, đầu là loại mẹ chó kia sai!” 

  ……

Ban đầu, nét chữ trên mặt giấy rất ngay ngắn, rồng bay phượng múa, thực sự đẹp, sau đó càng ngày càng lộn xộn, giấy bị rách và mục nát, mực đen chảy khắp nơi, thậm chí còn có cả vết máu do chính bản thân làm đau. 

Cuối cùng hung thủ không ra tay giết hại người được gọi là “người phụ nữ phóng đãng”, cũng chính là mẹ anh ta. Tổng cộng anh ta đã lấy mạng ba người phụ nữ. Hoàn toàn không phải là bốn người như ghi chép trong vụ án liên hoàn.

Hoặc là anh ta chỉ giết ba người, hoặc nếu như bốn người anh ta giết bao gồm cả Lương Tiểu Ninh, có điều chưa kịp viết lại vào sổ đã phải dừng vì lý do bất khả kháng nào đó, chẳng hạn như ngồi tù, hôn mê, tàn tật hay tử vong.

Lục Hải Minh yêu cầu giao vật chứng cho bộ phận Vật chứng: “So sánh chữ viết hiện tại trong này với vật mẫu năm đó, xem có phải là cùng một người viết hay không, giám định luôn cả độ thật giả của chữ viết tay này, càng nhanh càng tốt.”

Lục Hải Minh nói xong lại gọi thêm vài người, đích thân dẫn người vô gia cư đến hiện trường phá dỡ, nơi tìm thấy cuốn sổ.

Tô Dao đứng bên cửa sổ hành lang nhìn mấy chiếc xe cảnh sát lái ra khỏi Cục Công an thành phố: “Sau khi xác minh được tính thật giả của cuốn sổ, thì việc phá án chỉ còn là vấn đề thời gian nữa thôi, cảm ơn việc phá dỡ lần này, cảm ơn sự kiên trì của đội trưởng Lục.”

Kể từ khi vụ án được đào lại, gia đình các nạn nhân như thể đã nhìn thấy hy vọng, cứ dăm ba bữa lại chạy tới Cục Công an thành phố, đợi khi phá được vụ án thì bọn họ cũng có thể buông bỏ tâm sự khổ đau như tảng đá lớn này rồi và người đã khuất cũng có thể yên nghỉ.

Tô Dao nghĩ đến giấc mơ của mẹ Lương: “Hy vọng sớm tìm thấy thi thể của Lương Tiểu Ninh, để cô ấy có thể mồ yên mả đẹp.”

“Đương nhiên, nếu như Lương Tiểu Ninh vẫn còn sống thì càng tốt.”

Trần Ngân Hà giúp Tô Dao vén lọn tóc trước trán ra sau tai, ngón tay anh vô tình sượt qua vành tay cô, liền rụt lại, nói: “Cô còn dự định gặp Lý Thư Bân nữa không?”

Tô Dao sờ sờ tai mình, quay đầu lại nhìn Trần Ngân Hà một cái: “Thời tiết thế này mà anh vẫn bị lạnh à?”

Đầu ngón tay của anh rất lạnh, như tảng băng giữa mùa hè. Nhìn kỹ hơn, quả thực sắc mặt anh không mấy tốt, trắng bệch, không phải là kiểu trắng khỏe mạnh mà đem theo một chút xanh xao ốm yếu.

Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà một lượt từ trên xuống dưới: “Có phải cơ thể anh lại không ổn rồi không?”

Cân nhắc đến việc người đàn ông này lúc nào cũng thể hiện lòng tự trọng kỳ lạ của mình, Tô Dao bổ sung thêm một câu: “Tắm nước lạnh à?”

“Thân thể của đàn ông không thể tùy tiện mang ra bàn luận.” Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao bằng ánh mắt đầy ẩn ý: “Đầu óc cô cả ngày chỉ nghĩ những gì thế?”

Tô Dao: “…”

Được rồi, đáng lẽ cô không nên nhiều lời quan tâm anh mới đúng.

Thấy người này vẫn có thể đùa bỡn được như vậy thì chứng tỏ tình trạng cơ thể anh không có gì đáng lo, Tô Dao đáp: “Có lẽ vẫn sẽ gặp, tôi phải trả lại chiếc cặp lồng canh này cho người ta.”

Nghĩ đến lịch sử xem mắt kỳ quái của mình, Tô Dao có chút sầu muộn thở dài một hơi. Tất cả đối tượng xem mắt của cô đều bị chính tay cô bắt vào tù, đến cả Lý Thư Bân, nào ai dám nói rằng anh ta hoàn toàn trong sạch.

Tô Dao nhìn đôi chim sẻ trên cột điện ngoài cửa sổ, nhất thời càng thêm buồn bực: “Với tình hình này của tôi, có lẽ ông trời quyết định để tôi cả đời chẳng lấy được ai rồi.”

“Trong Cục có bao nhiêu đàn ông tốt như vậy, còn đều được quốc gia sàng lọc xem xét trình độ chính trị giúp cô rồi, tuyệt đối không có người nào vi phạm pháp luật.” Trần Ngân Hà nghiêng người nhìn Tô Dao, cố gắng khiến giọng nói của mình tự nhiên nhất có thể: “Cô không cân nhắc tới việc tìm ai đó trong Cục sao?”

Tô Do đột nhiên bị lời nói của Trần Ngân Hà đánh thức: “Anh nói thực sự rất có lý!”

Trần Ngân Hà chỉnh sửa lại cổ áo của mình, cố ý kéo nó xuống một chút, để lộ ra đường xương quai xanh sắc sảo đẹp đẽ: “Có ưng ai trong Cục không?”

Nói xong lại đứng sát lại gần Tô Dao, chiếm lĩnh toàn bộ tầm nhìn của cô.

“Vốn dĩ là ưng Giám đốc Hứa rồi, nhưng lại phát hiện không hợp.” Tô Dao nghiêm túc ngẫm nghĩ một chút: “Tiểu Lý ở phòng Nội vụ không tệ, giỏi giang, đức độ, đảm đang, chắc chắn cũng sẽ giỏi việc nhà. Anh Chu đội phó đội số một cũng được, tình cảm, chu đáo, tính ra thì anh ấy cũng thất tình ba lần rồi, hiện tại đã có thể bắt đầu một mới quan hệ mới. Tiểu Lưu mới đến làm việc đầu năm nay bên bộ phận Thành ủy cũng không tệ, anh ta còn biết nhảy, còn biểu diễn tại bữa tiệc cuối năm năm ngoái nữa.”

Trần Ngân Hà: “…”

Sắc mặt Trần Ngân Hà trầm xuống, lại tiến gần đến trước mặt Tô Dao, dáng người anh cao ráo, dường như che kín cả người cô, thấp giọng nói: “Còn không?”

Chỉ thiếu mỗi nước viết luôn dòng chữ “cô không nhìn thấy tôi sao” lên trên mặt nữa thôi.

Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà: “À phải!”

Lúc này sắc mặt Trần Ngân Hà mới khá hơn một chút, cứ cho là cô chọn anh thì anh cũng chẳng lập tức đồng ý, ai bảo khi nãy cô không nghĩ ra anh đầu tiên cơ chứ. Rõ ràng là anh đang đứng ngay trước mặt vậy mà lại bị cô nhớ ra cuối cùng. Là đàn ông thì phải có chút khí phách, nếu như dễ dàng bị phụ nữ tóm gọn thì cô sẽ không biết trân trọng.

Tô Dao: “Còn cả lão Tiền bên bộ phận tuyên truyền nữa, đừng thấy người ta bị gọi là lão Tiền, thực ra cũng chỉ mới hai mươi ba tuổi, con người ấm áp, anh ta còn biết đan áo len nữa kìa.”

Trần Ngân Hà: “…”

Đến cả tình chị em cũng nghĩ tới luôn rồi vậy mà lại không nhìn thấy anh?

Trần Ngân Hà ủ rũ bỏ đi, cả buổi chiều đều vùi đầu vào công việc và chẳng thèm đếm xỉa đến ai. Hễ nhàn rỗi là trong đầu lại tràn ngập giọng nói của Tô Dao.

“Đức hạnh, giỏi giang, đảm việc nhà.”

“Tình cảm, ân cần chu đáo.”

“Biết nhảy.”

“Còn biết đan áo len nữa!”

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới, lão Tiền bên bộ phận tuyên truyền đến giao tài liệu, anh ta đi đến trước bàn Tô Dao, đưa cho cô một xấp giấy tờ đồng thời truyền đạt lại tình thần chỉ đạo của tổ chức Đảng. Giải thích xong công việc, đồng chí nam trẻ trung lão Tiền nhìn bình nước trên bàn Tô Dao, nhắc nhở cô ngồi trong phòng điều hòa thì nên uống chút nước ấm sẽ tốt hơn.

“À phải rồi.” Lão Tiền nói: “Lần trước chẳng phải cô nói khăn tôi đan đẹp sao, thích màu nào tôi đan cho cô một chiếc.” 

“Thế thì ngại quá.” Tô Dao vội vàng nói: “Màu đen!”

Sau khi Lão Tiền rời đi, Tô Dao nghe thấy người đàn ông đối diện lên tiếng nói một câu đầu tiên trong buổi chiều hôm nay: “Giữa mùa hè đi đan khăn quàng cổ, nực cười.”

Tô Dao cảm thấy Trần Ngân Hà mới nực cười: “Nói người khác mà chẳng biết xấu hổ, anh có làm được không?”

Trần Ngân Hà: “Đàn ông con trai ngời ngời như tôi có cần thiết phải biết làm cái đó không?”

Điện thoại của Tô Dao bỗng đổ chuông, là bên Vật chứng gọi tới, nên cô vội vội vàng vàng ra ngoài.

Trần Ngân Hà lấy điện thoại, ra khỏi văn phòng gọi cho Chu Tiểu Nghiên.

Chu Tiểu Nghiên đã rất kinh ngạc khi nghe xong: “Anh Ngân, anh muốn sợi len làm gì, còn cả kim đan với một quyển “Đan len nhập môn” nữa?”

Trần Ngân Hà: “Ám hiệu dùng để truyền đạt nhiệm vụ, không được tiết lộ.”

Chu Tiểu Nghiên cảm thấy mình vừa nhận được một nhiệm vụ vô cùng quan trọng, dường như cô ta phải chịu trách nhiệm cho sự an toàn của toàn thành phố Vân Giang vậy, nên hạ thấp giọng: “Vâng, anh Ngân, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”

Rất nhanh, Tô Dao từ phòng vật chứng trở về, cô đã ở trong trạng thái làm việc, mỗi bước đi hùng hùng hổ hổ, vẻ mặt tỏ ra vô cùng nghiêm túc.

Trần Ngân Hà cất điện thoại đi, ngước mắt lên: “Có kết quả kiểm định cuốn sổ rồi sao?”

Tô Dao gật đầu: “Kết quả giám định là thật, do chính hung thủ để lại vào năm năm trước.”

Tìm đến bức tường nơi cuốn sổ được phát hiện, xem ai đã từng sống tại căn phòng đó là ra. Tô Dao nhìn thời gian, nhiều nhất là sáu giờ chiều thì đội trường Lục sẽ tìm ra danh tính của hung thủ trong vụ án giết người hàng loạt.

Trước khi tan sở, Tô Dao gọi điện cho Lục Hải Minh: “Điều tra thế nào rồi?”

Âm thanh bên phía Lục Hải Minh rất ồn ào: “Điều tra ra thân phận rồi, là một bác sĩ, tên Vưu Hải Ba, năm năm trước hai mươi bảy tuổi, nếu anh ta còn sống thì hiện tại là ba mươi hai tuổi.”

Tô Dao cầm điện thoại đứng bên cửa sổ: “Không thấy anh ta sao?”

Lục Hải Minh nói ngắn gọn lại một lần: “Đã báo với đồn cảnh sát địa phương điều tra rồi, bản thân Vưu Hải Ba không mất tích, ít nhất là gia đình, đồng nghiệp và bạn bè anh ta không đến báo án tìm người mất tích, bảo hiểm xã hội vẫn đang đóng bình thường, có lẽ là vẫn còn sống, chỉ có điều đã thôi việc từ năm năm trước, chính bản thân anh ta xử lý thủ tục thôi việc, sau đó cùng mẹ chuyển nhà, cụ thể là chuyển đi đâu thì không ai biết, hiện tại vẫn đang trong quá trình điều tra.”

Tô Dao luôn cho rằng hung thủ đã năm năm không xuất hiện gây án bởi vì đã chết rồi, thật không ngờ là vẫn còn sống.

“Còn sống thì dễ rồi, bắt được thẩm vấn một chút là rõ ràng mọi chuyện, bao gồm cả việc Lương Tiểu Ninh có phải do anh ta giết hay không.”

“Hai mẹ con đã biến mất năm năm rồi nên không dễ tìm, người còn ở thành phố Vân Giang hay không cũng khó nói.” Khung cảnh bên phía Lục Hải Minh đã yên tĩnh trở lại, anh ta đi đến một nơi không có người, tiếp tục nói với Tô Dao: “Sau khi lật lại vụ án, tôi luôn cảm thấy vụ án của Lương Tiểu Ninh không hề đơn giản.”

Tô Dao cũng cảm thấy như vậy: “Hôm nay, tan làm tôi sẽ đến nhà họ Lương xem sao, xem có phát hiện được manh mối gì không?”

Lục Hải Minh: “Mua ít trái cây, sữa, yến mạch, viên uống canxi gì gì đó phù hợp với người có tuổi mang đến, lần tới tôi sẽ trả lại cô tiền.”

Sau khi cúp máy, Tô Dao quay vào văn phòng thu dọn đồ đạc, rồi gọi: “Đào, tối nay có kế hoạch gì không?”

Ngô Thanh Đào đang chuẩn bị ra về: “Có nhiệm vụ ạ?”

Tô Dao: “Không được tính là nhiệm vụ, em có việc sao?”

Ngô Thanh Đào là một cô gái vô tư, ngày nào cũng mang theo nụ cười tỏa nắng, rất ít khi thấy nét u sầu xuất hiện trên gương mặt.

Tô Dao hỏi: “Sao thế, có phải em còn chưa hẹn hò đã thất tình rồi không?”

Ngô Thanh Đào thở dài: “Không phải em mà là bạn thân em, cô ấy thất tình rồi đòi tự tử, may mắn thay người nhà phát hiện cấp cứu kịp thời, hiện tại vẫn đang trong bệnh viện.”

Tô Dao: “Tự tử?”

Ngô Thanh Đào gật đầu: “Cô ấy bị tra nam lừa, tên tra nam đó đòi chia tay nhưng cô ấy không chấp nhận nổi.”

Tô Dao: “Vậy em mau đi thăm cô ấy xem thế nào, rồi khuyên bảo khai sáng cho người ta.”

Ngô Thanh Đào rời đi, Tô Dao cũng ra khỏi văn phòng, đến siêu thị gần Cục Công an thành phố mua một đống đồ, rồi lỉnh kỉnh xách tới trạm xe bus trước cổng Cục Công an đợi xe bus.

Trên tay cô có quá nhiều đồ, lại còn toàn là mấy thứ nặng như trái cây, sữa bò. Cô đi cả quãng đường, xách đồ đến đỏ cả tay lại đau nữa, vốn dĩ muốn bảo Ngô Thanh Đào đi cùng để san sẻ chút việc.

Tô Dao đặt đồ xuống mặt đất, xoa xoa ngón tay, dùng một tờ rơi làm quạt, vừa quạt vừa search đường, đến nhà họ Lương cũng khá xa, phải đổi chuyến. Lúc này đang là giờ cao điểm tan tầm rất đông đúc.

Một chiếc ô tô màu đen dừng lại trước mặt Tô Dao, cửa sổ xe hạ xuống, Trần Ngân Hà quay đầu sang nhìn cô: “Lên xe.”

Tô Dao cất đồ vào cốp, ngồi lên ghế phụ lái: “Có phải anh cố ý đến đưa tôi đi không?”

Trần Ngân Hà rũ mi nhìn xuống ngón tay Tô Dao, những vết hằn đỏ do túi mua sắm để lại vẫn chưa biến mất. Anh cau mày, trầm giọng hỏi: “Cần giúp đỡ sao không gọi tôi?”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 33"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

bi-mat-tan-hon.jpg
Bí Mật Tân Hôn
20 Tháng mười một, 2024
thanh-mai-dot-nhien-quyen-ru-ta.jpg
Thanh Mai Đột Nhiên Quyến Rũ Ta
18 Tháng 10, 2024
ben-nhau-dem-dep-nay.jpg
Bên Nhau Đêm Đẹp Này
6 Tháng mười một, 2024
minh-yeu-nhau-di.jpg
Mình Yêu Nhau Đi
2 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online