Rơi Vào Ngân Hà - Chương 32
Chương 32: Vợ đẹp hại nước.
Cuối cùng, Trần Ngân Hà cũng không ăn cơm cùng Tô Dao và Lý Thư Bân, anh lái xe rời đi, dạo một vòng quanh trường Đại học Khoa học và Công nghệ Vân Giang thì gặp đội trưởng đội số hai trên đường.
Lục Hải Minh, người vừa phải bỏ nhà ra đi vì việc con trai làm bài tập về nhà, nhìn thấy chiếc xe hơi sang trọng đỗ trước mặt mình còn tưởng đã xảy ra chuyện gì đó.
Trần Ngân Hà hạ cửa kính xuống: “Là tôi.”
Lục Hải Minh liếc nhìn vào ghế phụ lái một cái: “Sao lại đi hóng gió một mình ở đây thế?”
“Chỗ này lại chẳng có gì đáng ngắm, phía trước còn đang phá dỡ, đâu đâu cũng thấy khói bụi.”
Trần Ngân Hà đã nghe Tô Dao nói rằng trong lúc rảnh rỗi, Lục Hải Minh thích lang thang ở gần đây, nên tình cờ gặp anh ta cũng không lấy gì làm lạ, anh đáp: “Tôi đi ngang qua.”
Trần Ngân Hà đậu xong xe rồi quay lại đứng bên đường cùng Lục Hải Minh, hai người nói chuyện vài câu về vụ án giết người hàng loạt năm đó. Lục Hải Minh chỉ về phía mấy tòa nhà đổ nát cách đó không xa: “Có nhìn thấy chữ “phá dỡ” viết bằng sơn đỏ trên tường kia không, chẳng bao lâu nữa là toàn bộ khu vực sẽ bị phá bỏ rồi.”
Trần Ngân Hà hiểu ý của Lục Hải Minh, nếu như cả kiến trúc lẫn con đường vốn có đều không còn, thì vụ án lại càng xa vời hơn.
Lục Hải Minh lấy từ trong túi ra hai điếu thuốc, đưa cho Trần Ngân Hà một điếu, hai người đứng dưới ánh đèn đường phun mây nhả khói.
Lục Hải Minh có chút kinh ngạc: “Không ngờ là anh cũng hút thuốc, dáng vẻ còn rất điêu luyện nữa.”
Trần Ngân Hà nhướng mày: “Anh đã gặp cảnh sát hình sự nào không hút thuốc chưa?”
Lục Hải Minh chẳng cần phải ngẫm nghĩ: “Trong Cục chúng ta, ngoại trừ các hoa khôi cảnh sát ra thì tất cả mọi người còn lại đều hút.”
Trong mắt Lục Hải Minh, từ các thực tập sinh như những bông hoa cho đến các cán bộ già sắp về hưu, chỉ cần là nữ cảnh sát thì đều được gọi là hoa khôi cảnh sát.
Hút xong thuốc, Lục Hải Minh xắn ống tay áo lên: “Tôi đến bãi rác phía trước xem sao.”
Trần Ngân Hà: “Cùng đi đi.”
Lục Hải Minh mỉm cười: “Không ngờ đó nha, mấy thiếu gia lái xe sang như anh mà cũng có thể làm những việc này.”
Trần Ngân Hà cúi xuống nhặt chiếc đèn pin Lục Hải Minh để dưới đất lên: “Anh nghĩ nhiều rồi, tôi sẽ soi đèn giúp anh.”
Lục Hải Minh đeo găng tay ngồi xổm trước bãi rác, Trần Ngân Hà nhặt một chiếc ghế đẩu nhỏ, cầm đen pin ngồi bên cạnh như người giám sát. Có quá nhiều vi khuẩn và vi rút trong bãi rác, anh không thể đến gần.
Lục Hải Minh kéo một chiếc túi hành lý rách nát, vừa lật ra xem vừa nói chuyện với Trần Ngân Hà: “Tôi thì khỏi nói, tôi bị cái con “thần thú” làm cho thất vọng đến phải lao ra ngoài, còn anh thì sao, thanh niên đang trong thời khắc đẹp nhất sao không đi cùng cô gái nào đó mà ở đây bới rác với tôi làm gì?”
Trần Ngân Hà đuổi vài con muỗi đang vo ve: “Sao anh biết tôi đang không đi cùng cô gái nào?”
Lục Hải Minh sửng sốt: “Tại sao tôi lại không biết, chẳng lẽ tôi là phụ nữ chắc?”
Trần Ngân Hà bất lực nói: “Không phải đang đi cùng anh.”
Anh đang đợi Tô Dao, đợi cô ăn xong sẽ đi đón rồi đưa cô về nhà. Anh không đi ăn cùng bọn họ, mà nhắn tin trên Wechat báo cho Tô Dao rằng vợ cũ của Lý Thư Bân là Lương Tiểu Ninh, tuy nhiên hình như Tô Dao đã biết rồi.
Dựa vào những hiểu biết của anh về cô, thì cô tuyệt đối sẽ không đối xử với Lý Thư Bân như một người đàn ông bình thường, ít nhiều cũng đem theo một tầng nghi ngờ và dò xét.
Lục Hải Minh lôi từ túi hành lý ra một chiếc váy xanh lông Công lỗi thời, dùng sức vẩy mạnh lớp bụi bên trên nhưng không phát hiện ra manh mối đáng giá nào cả nên tiện tay ném nó sang một bên. Rồi lại nhặt một hộp dụng cụ y tế đã bị vỡ một nửa lên xem xét, nói: “Rất chuyên nghiệp, không giống như đồ dùng trong gia đình.”
Lục Hải Minh lấy trong hộp ra một chiếc lọ nhỏ trong suốt, mở ra ngửi một cái: “Ether, đã hết hạn, chỉ còn lại chút mùi.” [1]
Trong mũi của nạn nhân của vụ giết người hàng loạt năm đó đã kiểm tra ra thành phần của Ether.
Lục Hải Minh đặt riêng hộp dụng cụ y tế sang một bên: “Tôi vẫn cảm thấy khả năng hung thủ là bác sĩ cao hơn một chút, Ether không phải là thứ mà ai cũng có thể dùng được.”
Trần Ngân Hà: “Không nhất định là bác sĩ, giáo viên Hóa học cũng có khả năng, thậm chí bọn họ còn có thể tự tay chế thuốc độc.”
Lục Hải Minh chép miệng một tiếng: “Tôi hiểu ý của anh, anh đang đợi đội trưởng Tô đúng không, khi nãy cô ấy có gọi điện cho tôi, nói đang ở gần Lý Thư Bân, chính là giáo viên Hóa học đó.”
“Đáng tiếc, hung thủ trong vụ án giết người hàng loạt không phải là anh ta, điều này tôi có thể lấy đầu mình ra đảm bảo, anh ta không có thời gian để gây án.”
Trên tầng hai của một nhà hàng gần trường Đại học Khoa học và Công nghệ Vân Giang, Tô Dao đang dùng bữa với Lý Thư Bân.
Đây là một nhà hàng Quảng Đông, Tô Dao không mấy thích đồ ăn Quảng Đông, cô ăn hết sạch món cá om tiêu mà Trần Ngân Hà mang tới, sau đó còn đổ canh vào bát cơm trộn đều lên để ăn.
Lý Thư Bân gọi cho Tô Dao một món tráng miệng cho đỡ ngấy: “Hãy nói từ việc tôi và Lương Tiểu Ninh quen biết nhau đi, vì dù sao thì những vấn đề này sớm muộn gì tôi cũng phải nói rõ ràng với cô.”
Tô Dao đặt đũa xuống, nghiêm túc lắng nghe Lý Thư Bân nói. Cô đã không còn tò mò về lịch sử tình cảm của Lý Thư Bân nữa rồi, so với việc thành công đến với Lý Thư Bân thì cô càng muốn biết về việc liên quan đến Lương Tiểu Ninh, cùng vai trò của Lý Thư Bân trong chuỗi sự kiện này hơn.
Tô Dao thầm nghĩ, cũng may là Trần Ngân Hà không đi ăn cùng bọn họ, nếu như Trần Ngân Hà có mặt thì Lý Thư Bân sẽ không nhắc đến chuyện vợ cũ của anh ta. Quả nhiên, một người đàn ông thật là vướng víu, sẽ ảnh hưởng tới tốc độ phá án của cô.
Lý Thư Bân vẫn giữ nguyên bộ dạng nhẹ nhàng lịch sự, không nhanh không chậm, rất có tổ chức: “Chúng tôi là bạn đại học, sau khi tốt nghiệp đại học không lâu thì kết hôn, tôi học Cao học nên ở lại trường, còn cô ấy làm việc tại một công ty nước ngoài, làm nghiên cứu mỹ phẩm.”
“Nhà cô ấy có điều kiện, ba mẹ đều là quản lý cao cấp, còn tôi thì được mẹ nuôi nấng. Bất chấp sự phản đối của ba mẹ, cô ấy lén lút lấy hộ khẩu đi đăng ký kết hôn với tôi. Cô ấy là một cô gái trong sáng, lương thiện và tốt bụng, đáng tiếc là không tốt số.”
Tô Dao nhìn thấy một tia buồn bã trong mắt Lý Thư Bân, theo lẽ thường thì đáng lẽ cô nên an ủi vài câu, nói cái gì đại khái như người cũng đã không còn rồi, người sống phải tiếp tục sống cho thật tốt. Nhưng vừa nghĩ tới ba mẹ của Lương Tiểu Ninh thì những lời nói như vậy lại chẳng thể thốt ra khỏi miêng.
Tô Dao nghĩ đến bức ảnh của Lương Tiểu Ninh trên tờ giấy tìm người mất tích trong tay mẹ Lương và con búp bê ở văn phòng của Lý Thư Bân, một bên thì tươi sáng và tự tin như mặt trời, còn một bên thì dịu dàng như ánh mặt trăng, hai kiểu khí chất hoàn toàn khác nhau này giống như hai linh hồn trong cùng một lớp vỏ, khiến người ta cảm thấy vô cùng xa cách.
Tô Dao: “Tính cách của Lương Tiểu Ninh thế nào?”
Nhận thấy giọng điệu của mình có chút cứng ngắc, như đang thẩm vấn nghi phạm, Tô Dao âm thầm thở dài một tiếng, quả nhiên đối với cô, Lý Thư Bân chỉ còn lại vai trò là đối tượng tình nghi.
Lý Thư Bân: “Cô ấy là một cô gái hoạt bát sôi nổi, thích nói thích cười. Có một cụm từ là “Hoạt động thì như chú thỏ, trầm mặc thì như trinh nữ”, không phải lúc nào cô ấy cũng hoạt bát sôi nổi như vậy, khi yên tĩnh lại rất nhẹ nhàng.”
Lần nào cũng nói một cách rất cẩn thận, điều này đã giải thích hợp lý cho nghi ngờ của Tô Dao.
Trước khi rời đi, Tô Dao vào nhà vệ sinh và gặp một nữ giáo viên quen biết Lý Thư Bân, lúc trước còn chào hỏi bọn họ khi ở trong trường. Nữ giáo viên khoảng hơn bốn mươi tuổi, trông có vẻ rất kiệm lời nhưng đã nói chuyện với Tô Dao vài câu.
“Thầy Chu của chúng tôi là một người đàn ông tốt trăm năm có một, mặc dù đã ly hôn một lần nhưng đó cũng không phải là lỗi của thầy ấy, mà là do thầy ấy xui xẻo khi gặp phải người phụ nữ như vậy.”
Vốn dĩ Tô Dao đang muốn rời đi, nhưng khi nghe thấy vậy cô lại không muốn đi nữa: “Vợ trước của anh ta không tốt sao?”
Nữ giáo viên vừa rửa tay vừa nói: “Không những không tốt, đơn giản mà nói thì là vậy, tôi chưa từng gặp người phụ nữ nào như thế.”
Tô Dao: “Như thế nào?”
“Tham ăn lười làm, không dọn dẹp vệ sinh, hoang đàng, hở ra cái là đánh mắng mẹ chồng.” Nữ giáo viên hạ thấp giọng: “Còn ngoại tình nữa.”
“Việc này không phải là tôi nói bừa đâu, mà có rất nhiều người biết.”
Tô Dao ra khỏi phòng vệ sinh, không ngờ rằng những lời đồn thổi về Lương Tiểu Ninh lại như vậy, nhưng Lý Thư Bân không nói xấu một câu nào về vợ cũ của mình, thực sự rất có phong độ. Nếu cô không phải là một cảnh sát, nếu như không mắc bệnh nghề nghiệp thì rất dễ nảy sinh cảm thông và động lòng trước kiểu đàn ông như vậy. Nhưng nếu Lý Thư Bân có vấn đề thì khi biết cô là cảnh sát chắc hẳn sẽ tránh xa cô.
Từ lầu hai đi xuống, Lý Thư Bân giúp Tô Dao mở cửa nhà hàng: “Tôi đi lấy xe lại đây đưa cô về nhà.”
Ngay khi vừa dứt lời, một chiếc Bentley màu đen đã dừng lại, cửa sổ từ từ hạ xuống, Trần Ngân Hà quay đầu sang nhìn Tô Dao, ngữ khí không cho đối phương phản bác: “Lên xe.”
Như thể cô bị người chồng hợp pháp của mình bắt được khi đang vụng trộm với người đàn ông khác vậy. Nhưng cuối cùng Tô Dao vẫn lên xe của Trần Ngân Hà.
Trong vài ngày sau đó, liên lạc giữa Tô Dao và Lý Thư Bân đã dần ít đi. Cô thường xuyên thảo luận về vụ án cùng Lục Hải Minh, còn hẹn buổi tối sau khi tan làm đến đường Ngũ Nguyên để đào bới bãi rác. Trần Ngân Hà trở thành tài xế và người chiếu đền chuyên trách của bọn họ.
Hộp dụng cụ y tế mà Lục Hải Minh bới ra lần trước đã được gửi đi làm xét nghiệm, nhưng không thu được manh mối hữu ích nào.
Lục Hải Minh nhìn núi rác trước mặt như đang ngắm nhìn bảo bối: “Phải nhanh lên, đợi đến khi đống rác này không còn nữa thì sẽ chẳng còn lại thứ gì đâu.”
Tô Dao đeo găng tay mà bao giày, lôi ra một chiếc hộp gỗ từ đống gạch đã vỡ, mệt đến mồ hôi nhễ nhại: “Ai kia nhờ, Trần phi, lấy cho trẫm một chai sixgod, toàn muỗi là muỗi.”
Trần Ngân Hà đậu xe cách bãi rác năm mét, mở hé cửa sổ, ngồi bên trong bật máy lạnh, cầm trên tay hộp bảo quản thực phẩm, đang đút nho vào miệng. Ánh đèn dịu dàng chiếu xuống, cùng với ánh trăng rơi trên khuôn mặt, khuôn môi của anh rất đẹp, độ dày vừa phải, khóe môi thấm một lớp nước nho sáng bóng, yết hầu khẽ cuộn khi nuốt.
Tô Dao thất thần, lại bị hai con muỗi cắn vào chân, trong lòng không khỏi thầm mắng tên “thủ phạm” kia một tiếng: “Vợ đẹp hại nước.”
Trần Ngân Hà cầm theo bình nước thơm rồi ôm hộp bảo quản thực phẩm xuống xe.
Tay Tô Dao bẩn, cô hất cằm chỉ xuống chân mình: “Chân, xịt đi.”
Trần Ngân Hà xịt cho Tô Dao ít nước thơm, lại chọn một quả nho vừa to vừa tròn cho Tô Dao, đợi cô ăn xong anh vươn tay ra bảo cô nhả vỏ nho vào tay mình.
Nho ngòn ngọt, man mát, Tô Dao thoải mái đến híp tịt mắt lại, thầm nghĩ đúng là vợ đẹp vẫn có tác dụng: “Thêm một quả nữa.”
Trần Ngân Hà đút thêm cho cô vài quả: “Ngon không?”
Tô Dao: “Ngon.”
Trần Ngân Hà: “Lần sau lại mang cho cô.”
Tô Dao: “Ái phi vất vả rồi.”
Lục Hải Minh bới móc trong đống rác, nóng đến khói bốc lên trời, vừa ngẩng đầu lên lại như bị chọc mù mắt: “Hai người đến để tìm manh mối hay để diễn kịch, nghỉ dưỡng thế hả?”
Tô Dao ăn xong quả nho cuối cùng: “Làm việc, làm việc.”
Trần Ngân Hà trở lại xe tiếp tục xem bọn họ làm việc, thỉnh thoảng lại tham gia vào cuộc thảo luận vụ án.
Tô Dao nhặt một con búp bê vải bị vẽ đủ loại màu sắc cạnh chân, cô nhìn nhìn, rồi ném sang một bên: “Năm đó, có phải tổ chuyên án nhầm lẫn rồi không, có khi nào vụ án của Lương Tiểu Ninh không liên quan gì đến vụ án giết người liên hoàn, liệu có phải ai đó đã bắt chước rồi gây án không?”
“Trong ba vụ đầu, hung thủ không cố tình giấu xác nạn nhân, mặc kệ bọn họ bị phát hiện, chỉ có Lương Tiểu Ninh là đến giờ vẫn chưa tìm thấy thi thể.”
Trần Ngân Hà gật đầu, chính xác là có người vì muốn rửa sạch nghi ngờ gây án của bản thân nên đã mô phỏng phạm tội, đặc biệt là những vụ án liên hoàn chưa được phá sẽ rất dễ thu hút sự bắt chước.
Sau khi vụ án 4.27, thành phố Vân Giang đã xảy ra hai vụ án hiếp dâm, giết người, hung thủ đã cố tình chọn những đêm mưa gió, rồi ra tay với những phụ nữ mặc đồ màu đỏ. Sau đó, bị điều tra ra là mô phỏng phạm tội với ý đồ đổ lỗi lên người hung thủ trong vụ án 4.27. Vụ án của Lương Tiểu Ninh có khi nào cũng là một vụ mô phỏng.
Lục Hải Minh tháo găng tay ra lau mồ hôi, ngửa đầu uống cạn chai nước suối, vừa dùng tay quạt gió, vừa nói: “Nếu nói những vụ án khác thì quả thực là có khả năng bị mô phỏng, nhưng Lương Tiểu Ninh thì khác.”
Tô Dao: “Có liên quan gì đến dấu vết hung thủ cố ý để lại sao?”
Lục Hải Minh gật đầu: “Hung thủ đã để lại dấu vết tại hiện trường xảy ra vụ án của Lương Tiểu Ninh, hình vẽ một con cừu, do chính tay hung thủ vẽ, giống hệt với hình vẽ tại hiện trường của ba nạn nhân trước, chuyên gia giám định đã thẩm định đó là nét vẽ của cùng một người, nên mới gộp lại để xử lý.”
“Mấy vụ án giả mạo sau đó cũng để lại hình vẽ này, vẽ rất giống, nhưng không thể lọt qua mắt của chuyên gia và rất nhanh đã phá được.”
Trần Ngân Hà ngồi bên cửa sổ xe, nghĩ lại những gì mình đã thấy trong hồ sơ của vụ án 4.27: “Con cừu.”
Con cừu được coi là biểu tượng ham muốn ở phương Tây, đại diện cho sự thác loạn, nhiệt độ âm đạo của cừu cao, có tính kích thích mạnh, ở các bộ lạc Châu Á và Châu Âu cổ đại, có người nuôi cừu làm nô lệ tình dục cũng chẳng phải chuyện gì xa lạ, một số thuyền viên còn mang theo cừu lên thuyền.
Trần Ngân Hà: “Khi còn nhỏ, hung thủ đã nhìn thấy người phụ nữ mặc đồ màu đỏ phát sinh quan hệ trái đạo đức trong đêm mưa gió, không những chỉ một lần nên dẫn đến các vấn đề về tâm lý. Mối quan hệ giữa anh ta và người phụ nữ đó rất thân thiết, bà ta là giác ngộ về tình dục của anh ta, đối với anh ta mà nói bà ta là người vừa yêu vừa hận vừa bất lực, người phụ nữ đó rất có khả năng là người mẹ để anh ta dựa dẫm cả sinh mệnh, rất nhiều lý do chồng chéo đã biến anh ta thành một tên biến thái hiếp dâm giết người.”
Người mẹ để dựa dẫm cả sinh mệnh, nói ra thì có chút giống với Lý Thư Bân, đáng tiếc là anh ta có bằng chứng không có mặt tại hiện trường chẳng thể ngụy tạo.
Tô Dao tiếp tục bới núi rác trước mặt: “Năm đó tổ chuyên án cũng đã suy luận ra thể loại chân dung tâm lý tội phạm, đồng thời triển khai điều tra nhưng cũng chẳng điều tra ra.”
Ba người quanh quẩn bên bãi rác mấy vòng, giữa chừng còn xảy ra xung đột về quyền sở hữu với một người vô gia cư chuyên nhặt rác.
Trước giờ cách giải quyết vấn đề của Trần Ngân Hà luôn rất đơn giản và thô lỗ, anh bỏ ra hai nghìn tệ mua lại quyền sở hữu rác của khu vực này.
Người vô gia cư không những không đồng ý, còn tỏ ra phản kháng với Trần Ngân Hà: “Cái mà tôi nhặt không chỉ là rác, mà là tự do, tự do thì vô giá!”
Tô Dao: “Đây là đang chê ít tiền sao?”
Cứ cho là toàn bộ chỗ rác này đều là vỏ chai, sắt vụn, đồng nát hay ván gỗ bán được tiền thì cũng còn lâu mới được đến hai nghìn tệ.
Người vô gia cư cào cào mái tóc rối như tơ vò của mình, nhìn Tô Dao với vẻ mặt khinh thường: “Cô gái, “mùi đồng” trên người mà nặng quá cũng không tốt đâu.” [2]
Lúc này, Tô Dao mới cẩn thận đánh giá người trước mặt. Người đàn ông vô gia cư này xem ra chỉ khoảng bốn mươi tuổi, trên tay cầm một chiếc túi bạt ca rô đỏ trắng cũ kỹ, quần áo trên người tuy đã cũ nhưng được giặt rất sạch sẽ. Trên vai đeo một cốc nước trong suốt, trong cốc có trà hoa Cúc cẩu kỷ tử dưỡng sinh cùng lại của Cục trưởng Khương. Trông có vẻ không giống với những người vô gia cư bình thường khác.
Thông qua cuộc nói chuyện, Tô Dao mới biết trước khi thành người vô gia cư thì người này là một Thạc sĩ Kinh tế, Quản lý cao cấp của một công ty và mức lương mỗi năm là hàng trăm vạn tệ. Bị cuốn vào hạn chế của thế tục và gian khổ trong công việc, rồi đến một ngày đột nhiên chợt giác ngộ, sau đó xin thôi việc và bắt đầu theo đuổi sự tự do, lưu lạc.
Tô Dao bày tỏ sự ngưỡng mộ vô cùng với điều này, không phải ai cũng có thể làm được dễ dàng như vậy.
Đây là một nhân tài có học thức, Tô Dao nảy ra ý tưởng, cô nói chuyện với người vô gia cứ một lúc, sau đó thành công biến đối phương thành người cung cấp thông tin cho mình, không phải bỏ tiền ra mua lại quyền sở hữu đống rác này, mà bốn người còn vui vẻ thành lập ra một tổ tìm kiếm manh mối nhỏ. Nói một cách chính xác thì là ba người, chàng tiên nhỏ Trần phi đang ngồi trong xe hưởng gió điều hòa kia không cùng đội với bọn họ.
Sau khi nhận đội, người vô gia cư lấy số điện thoại của Tô Dao rồi kéo chiếc túi bạt rời đi.
Trần Ngân Hà ném cho Tô Dao và Lục Hải Minh mỗi người một gói khăn giấy tiệt trùng.
Tô Dao lau xong cho mình, quần trong bãi rác mấy lượt nên có lau thế nào thì người cũng vẫn bẩn, nên cô ngước mắt nói với Trần Ngân Hà: “Tôi đi bắt xe bus, không lại làm bẩn xe anh.”
Trần Ngân Hà giúp Tô Dao mở cửa: “Lên xe.”
Tô Dao lên xe, Lục Hải Minh vỗ vỗ bụi đất trên người mình, vươn tay mở cửa sau nhưng lại không mở được: “Mở cửa đi.”
Trần Ngân Hà liếc nhìn Lục Hải Minh một cái: “Phiền đội trưởng Lục bắt xe bus nhé.”
Lục Hải Minh: “…” Tại sao cách đối xử giữa người với người lại khác biệt lớn đến vậy?
Ngày thứ hai, Lục Hải Minh đệ đơn lên cấp trên, yêu cầu khởi động điều tra lại vụ án hiếp dâm giết người 4.27 năm đó.
Đợi sau khi hoàn thành việc phá dỡ và xây dựng lại khu vực đường Ngũ Nguyên, thì manh mối cuối cùng cũng bị đứt đoạn, nên hiện tại chính là cơ hội tốt nhất cũng như cuối cùng để điều tra.
Ngay sau đó, vụ án đã được khởi động lại, do Lục Hải Minh phụ trách và Tô Dao hỗ trợ. Vào ngày thứ ba tiếp tục điều tra vụ án, Tô Dao nhận được cuộc gọi từ người vô gia cư cung cấp thông tin. Nói rằng anh ta đã phát hiện một thứ rất kỳ lạ bên trong bức tường bị phá vỡ. Chính món đồ này đã giúp phía cảnh sát xác nhận được danh tính của hung thủ trong vụ án hiếp dâm giết người liên hoàn 4.27.
[1] Ether là một chất hữu cơ có công thức cấu tạo là C2H5OC2H5. Bề ngoài là một chất lỏng trong suốt không màu, có mùi hăng đặc biệt. Với sự ngọt ngào. Rất dễ bay hơi. Hơi nước của nó nặng hơn không khí. Dưới tác dụng của không khí, nó có thể bị oxy hóa thành peroxit, andehit và axit axetic, và tiếp xúc với ánh sáng có thể thúc đẩy quá trình oxy hóa của chúng. Chủ yếu được sử dụng như một dung môi tốt. Được sử dụng trong ngành công nghiệp kéo sợi len và bông như một chất làm sạch dầu. Ngành công nghiệp thuốc súng được sử dụng để sản xuất thuốc súng không khói. Được sử dụng trong y tế như một chất gây tê.
[2]: Thuật ngữ “mùi đồng” được dùng để chế nhạo những người giàu có, thô tục, thiếu hiểu biết.