Rơi Vào Ngân Hà - Chương 31
Chương 31: Dễ thương.
“Ding dong Ding dong” Ngoài cửa vang lên tiếng chuông, Trần Ngân Hà mở cửa ra, nhận lấy gói đồ nhân viên giao hàng đưa tới: “Cảm ơn.”
Hứa Gia Hải nằm trên ghế sofa, quay đầu lại nhìn anh với ánh mắt đầy ái muội, nịnh nọt: “Là nguyên liệu làm cơm cho bữa tối à, hôm nay định nấu gì cho tôi ăn thế?”
Trần Ngân Hà không thèm để ý, lấy cá từ trong túi đồ ra, để dưới vòi nước rửa sạch.
Hứa Gia Hải đi tới, vui vẻ nói: “Cá om tiêu à, xem ra hôm nay tôi hên rồi.”
“Không đúng, sao đột nhiên cậu lại nấu món ăn có hương vị đậm đà thế này?”
Chưa kể đến hiện tại cơ thể Trần Ngân Hà không được khỏe, ngay cả trước đây khi sức khỏe của anh tốt, anh cũng ăn rất thanh đạm, những món như cá om tiêu sẽ không bao giờ động đũa ăn lấy một miếng, chứ đừng nói đến việc tự tay nấu.
Hứa Gia Hải nghi ngờ: “Cậu muốn sau này nấu cho đội trưởng Tô ăn à?”
Trần Ngân Hà rửa xong phi lê cá, lau lau tay: “Không.”
Nói xong lại mở gói gia vị đổ một nửa ra bát chuẩn bị dùng, như vậy là vừa phải, có thể cân nhắc điều chỉnh hương vị lại không bị quá đậm đà, để hai người không cùng khẩu vị có thể ăn chung được với nhau.
Hứa Gia Hải bĩu môi: “Trưa nay tôi thấy cả rồi, cậu làm vậy là vì nhìn thấy đội trưởng Tô thích ăn.”
“Nếu không, tôi nói tôi thích ăn cá sốt chua ngọt sao cậu không nấu cho tôi ăn, hương vị của món đó còn không đậm đà bằng cá khó tiêu kìa.”
Trần Ngân Hà liếc nhìn Hứa Gia Hải một cái: “Nói ít một câu thì chết à?”
“Có thể giữ hình mẫu tính cách hiền lành khổ hạnh của cậu khi ở nhà được không?”
“Không thể.” Hứa Gia Hải tiếp tục nói: “Còn nói đội trưởng Tô đang theo đuổi cậu, cậu xem xem mình làm thế này trông có giống với người đang được người ta theo đuổi không?”
Trần Ngân Hà: “Trong vòng ba giây biến ra khỏi bếp của tôi ngay.”
Vì muốn có cơm tối ăn, Hứa Gia Hải quyết định nhượng bộ, trước khi biến ra ngoài còn véo một miếng thịt nguội bên cạnh bàn bếp bỏ vào miệng.
Một lúc sau, điện thoại Trần Ngân Hà đổ chuông, anh liếc nhìn rồi cởi tạp dề đi ra ngoài ban công.
Ở phía bên kia, tại Đại học Khoa học và Công nghệ Vân Giang. Tô Dao giả vờ cúi đầu nghịch điện thoại, nghe thấy tiếng động từ cửa văn phòng truyền đến mới ngẩng đầu lên: “Anh họp xong rồi à?”
Lý Thư Bân mỉm cười: “Ừm, cuộc họp kết thúc sớm hơn dự kiến.”
Anh ta vừa nói vừa nhìn bình trà chưa uống lấy một ngụm để trên bàn: “Sao lại không uống, cô không thích trà Long Tỉnh sao?”
Tô Dao cất điện thoại đi: “Cảm ơn ý tốt của anh, bình thường tôi rất ít khi uống trà.”
Lý Thư Bân mở tủ lạnh bên tường, lấy ra một chai nước suối đưa cho Tô Dao: “Vậy thì uống nước nhé.”
Tô Dao nhận lấy, cầm trong tay không uống.
Cô liếc nhìn con búp bê trên kệ trang trí một cái, nhớ lại cảm giác quen thuộc đó đến từ đâu. Quả thực là cô đã từng nhìn thấy, trên tờ giấy thông báo tìm người mất tích của ba mẹ Lương Tiểu Ninh. Con búp bê này trông giống hệt với phiên bản thu nhỏ của Lương Tiểu Ninh, kiểu tóc, cách trang điểm, quần áo dường như đều giống nhau, thậm chí đến khuôn mặt này cũng giống như đúc ra từ một khuôn.
Thế nhưng bọn họ lại hoàn toàn khác nhau. Cùng một khuôn mặt nhưng khí chất và nụ cười lại tương phản. Trên tờ giấy tìm người mất tích, Lương Tiểu Ninh mỉm cười thoải mái tự nhiên, ánh mắt tràn đầy sự tự tin, ưu nhã, giống ánh mặt trời ấm áp ban ngày. Còn con búp bê này có nụ cười ngoan ngoãn, hiền lành vô cùng dịu dàng, như ánh trăng đêm rơi trên cửa sổ. Đây cũng chính là lý do tại sao nhất thời Tô Dao không thể liên kết được sự liên quan giữa con búp bê này với Lương Tiểu Ninh.
Lý Thư Bân không để ý đến sự khác thường của Tô Dao, anh ta vừa thu dọn trà trên bàn vừa nói: “Nhà hàng đó cách không trường không xa, rẽ trái đi thêm hai trăm mét nữa là tới.”
Lý Thư Bân rửa xong cốc, rồi đặt bộ pha trà đắt tiền lên kệ trang trí.
Đường Vạn Sơn, đường Ngũ Nguyên, giáo viên, cộng thêm con búp bê dường như giống hệt với Lương Tiểu Ninh kia, tất cả các dấu hiệu đều khiến Tô Dao nghi ngờ rằng Lý Thư Bân là hung thủ trong vụ án giết người hàng loạt.
Lý Thư Bân làm gì Tô Dao cũng luôn để ý quan sát. Hôm nay, Lý Thư Bân mặc một chiếc áo sơ mi màu be nhạt, kiểu truyền thống, cổ tàu, một đường viền ở giữa rất đơn giản và tao nhã, giống với chiếc áo sơ mi màu be mà anh ta mặc lần trước, lộ ra vẻ lịch sự và gọn gàng. Cùng với sự tỉ mỉ và chu đáo của anh ta, khiến cả người trông thật quyến rũ.
Xung quanh, trên dưới cơ thể anh ta, không hề lộ ra dù chỉ là một chút dấu vết của việc bản thân xuất phát từ một ngôi làng nhỏ nghèo khó. Đúng như Trần Ngân Hà đã nói, anh ta trông giống với một bản thiết kế hơn.
Lý Thư Bân cúi đầu nhìn vệt nước trên sàn, liền đi vào lấy cây lau nhà, rồi bảo Tô Dao ngồi xuống ghế bên cạnh: “Chờ một chút, tôi xong ngay đây.”
Tô Dao lùi lại phía sau một bước, tựa vào cạnh chiếc bàn khác. Đột nhiên một bức ảnh chụp nhóm giáo viên trên bàn đã thu hút sự chú ý của cô. Đó là một bức ảnh chụp nhóm của năm giáo viên bao gồm cả Lý Thư Bân, khung cảnh là ở trong căn phòng giống như phòng họp, phía cuối là sân khấu nhỏ, bên trên có một biểu ngữ nền đỏ chữ trắng: “Hội thảo giáo viên Hóa học lần thứ tám”.
Góc dưới cùng của tấm ảnh có in ngày chụp, ngày 29 tháng 8 năm xxxx. Đó là thời điểm xảy ra những vụ giết người hàng loạt cách đây năm năm. Vụ án đó được gọi là vụ án 4.27 là bởi vì nạn nhân đầu tiên bị giết hại vào ngày 27 tháng 4. Trong ba tháng tiếp theo, lần lượt là nạn nhân thứ hai, thứ ba, và người cuối cùng xảy ra chuyện là Lương Tiểu Ninh đã biến mất vào ngày 28 tháng 8.
Lý Thư Bân lau xong nền nhà quay lại, thấy Tô Dao đang nhìn vào bức ảnh nhóm trên bàn, liền cầm lên, nói: “Đây là buổi gặp mặt trao đổi học tập tôi đi cùng với nhóm thầy Triệu lên thủ đô để tham gia.”
Tô Dao bình tĩnh nhìn Lý Thư Bân: “Cuộc họp này xem ra rất chuyên nghiệp.”
Lý Thư Bân gật đầu, khiêm tốn nói: “Tôi cũng thật may mắn nên mới được chọn.”
“Những giáo viên giảng dạy đều là những lão đại trong ngành, những thứ học được trong một tháng đó còn nhiều hơn cả một năm bình thường.”
Tô Dao: “Phải học những một tháng, lâu vậy sao?”
Lý Thư Bân: “Ừm, tôi đã ở đó trong cả tháng tám.”
Trong cả tháng tám, Tô Dao nhớ lại vụ giết người hàng loạt, trong đó có hai nạn nhân cuối cùng xảy ra chuyện vào tháng tám, vậy nên dường như Lý Thư Bân không có thời gian để gây án.
Lý Thư Bân đặt khung ảnh xuống: “Đi thôi, đưa cô đi ăn cơm.”
Tô Dao muốn xác nhận một số chuyện: “Anh đợi tôi một chút, tôi vào nhà vệ sinh.”
Lý Thư Bân rất ân cần muốn dẫn đường cho Tô Dao, nhưng Tô Dao từ chối: “Khi đến tôi đã nhìn thấy rồi, ra cửa rẽ phải, tôi tự đi là được.”
Tô Dao vào phòng vệ sinh lấy điện thoại gọi cho Lục Hải Minh. Mặc dù Lục Hải Minh không phải là thành viên của tổ chuyên án, nhưng trước mắt không có ai là người rõ về vụ án này hơn anh ta.
Tô Dao cầm điện thoại, nghe thấy trong ống nghe vọng đến tiếng gầm thét: “Con có viết không, viết hay không, nếu trước chín giờ mà chưa làm xong ông sẽ đánh chết!”
Tô Dao: “Đội trưởng Lục, phải kiên nhẫn với đứa nhỏ một chút.”
Lục Hải Minh: “Sao giờ này còn gọi cho tôi, việc gì thế?”
Tô Dao: “Là vụ án 4.27, năm đó đã điều tra tất cả cư dân ở đường Ngũ Nguyên rồi phải không, tất cả những người bị tình nghi đều được giải tỏa nghi ngờ rồi sao?”
Lục Hải Minh: “Ừm, thậm chí đến cả những nhóm đối tượng trọng điểm tình nghi như tài xế taxi, tình nguyện viên đô thị, giáo viên, bác sĩ vân vân đều được điều tra vài lần liền, nhưng vẫn chẳng có con cá nào lọt lưới.”
Tô Dao nghĩ một chút: “Bình thường khi không có việc anh vẫn chạy đi điều tra vụ án, chắc chắn đã xem hồ sơ điều tra chứ, những điều tra liên quan đến giáo viên của Đại học Khoa học và Công Nghệ Vân Giang anh có xem không?”
Lục Hải Minh: “Đó đều là đối tượng điều tra trọng điểm, đương nhiên là xem rồi.”
Tô Dao: “Anh có nhớ một giáo viên Hóa học tên là Lý Thư Bân không?”
Lục Hải Minh: “Nhớ, nhóm giáo viên Hóa học đó đều có bằng chứng ngoại phạm, thời gian xảy ra vụ án bọn họ không có mặt tại thành phố Vân Giang, mà đang đi dự cuộc họp nào đó.”
Tô Dao: “Liệu có khả năng lén lút trở về gây án trong quá trình diễn ra cuộc họp không?”
Lục Hải Minh: “Không thể, từ thành phố Vân Giang đến thành phố nơi diễn ra cuộc họp của bọn họ, đi đi lại lại bắt buộc phải sử dụng phương tiện di chuyển công cộng, tổ chuyên án đã điều tra rồi, trong thời gian dự họp không có ai về thành phố Vân Giang. Để thận trọng, đội đặc nhiệm đã điều tra camera giám sát trong thời gian họp, mấy giáo viên đó ngày nào cũng ở trong địa điểm họp, tuyệt đối không thể sai sót.”
Tô Dao ngẫm nghĩ, rồi lại hỏi: “Vụ án giết người hàng loạt đó có liên quan gì đến búp bê không?”
Lục Hải Minh không hiểu, lớn tiếng hỏi một câu: “Búp bê gì?”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của trẻ nhỏ: “Ba, con không muốn búp bê, búp bê là đồ chơi của con gái, con muốn Transformers.”
Lục Hải Minh gầm lên: “Biến về làm bài tập đi.”
Lục Hải Minh ngẫm nghĩ: “Nếu nhất định phải nói về mối liên hệ giữa vụ án và búp bê thì có duy nhất nạn nhân cuối cùng là Lương Tiểu Ninh, cô ấy thích một loại búp bê gì đó, tên tiếng anh, gọi là gì tôi quên mất rồi và rất đắt.”
Tô Dao: “Búp bê BJD.”
Lục Hải Minh: “Sao cô lại biết?”
“Chẳng phải gần đây tôi có đi xem mắt sao, đối tượng xem mắt là một giáo viên Hóa học trong trường Đại học Khoa học và Công Nghệ Vân Giang, chính là Lý Thư Bân vừa nhắc đến với anh, tôi nhìn thấy trong văn phòng anh ta có một con búp bê rất giống với Lương Tiểu Ninh.” Tô Dao rùng mình một cái, ôm điện thoại tiếp tục nói: “Nếu Lý Thư Bân không phải là hung thủ thì anh ta giữ con búp bê giống Lương Tiểu Ninh làm gì, việc này quá kỳ lạ.”
Lục Hải Minh châm một điếu thuốc: “Kỳ lạ cái rắm, việc này chẳng phải rất bình thường sao, Lương Tiểu Ninh là vợ trước của Lý Thư Bân, con búp bê đó có khả năng là Lương Tiểu Ninh tự mô phỏng theo bản thân mình, để làm quà sinh nhật hay quà lễ tình nhân gì đó tặng cho Lý Thư Bân.”
Tô Dao kinh ngạc đến sắp không thốt nên lời: “Anh nói cái gì?”
Lục Hải Minh chép miệng một cái: “Lý Thư Bân cũng là một người đa tình, vợ cũ đã mất tích năm năm rồi mà vẫn còn giữ đồ của cô ấy.”
Tô Dao: “Lý Thư Bân mà tôi nói đã kết hôn và ly hôn rồi sao?”
Một thông tin quan trọng như vậy mà chẳng ai nói cho cô biết, người giới thiệu xem mắt không nói, Triệu Hân Hoa mẹ cô không nói, bản thân Lý Thư Bân cũng không.
Lục Hải Minh bật cười vài tiếng: “Đến cái này cô còn không biết thì cô xem mắt với người ta kiểu gì?”
Tô Dao: “Đây mới là lần gặp thứ hai của bọn tôi, cũng chẳng có ai nói cho tôi biết, đang yên đang lành làm gì có ai nghĩ tới vấn đề này cơ chứ?”
Lục Hải Minh: “Nói thật thì Lý Thư Bân tuy rằng đã có tiền sử kết hôn, nhưng con người anh ta không tồi. Cô biết ba mẹ của Lương Tiểu Ninh không, vài năm nay vì tìm kiếm Lương Tiểu Ninh, bọn họ đã bán cả nhà lẫn xe và sống ở nhà thuê, mỗi tháng Lý Thư Bân đều mang gạo, dầu, mì đến, có thể coi là một người có tình có nghĩa.”
Sau khi cúp máy, Tô Dao gọi cho Triệu Hân Hoa, Triệu Hân Hoa lại liên lạc với người giới thiệu, lúc này mới có thể làm rõ, người giới thiệu nhớ nhầm cứ tưởng mình đã nói việc Lý Thư Bân kết hôn và ly hôn rồi, nhưng hóa ra là chưa nói, nên mới dẫn đến hiểu lầm.
Tô Dao quay lại văn phòng, nhìn thấy Lý Thư Bân đang đứng trước kệ trang trí, đi đi tới phát hiện anh ta đang nhìn vào con búp bê. Tô Dao muốn biết Lý Thư Bân cố tình hay vô tình che giấu lịch sử hôn nhân của mình. Nếu Lý Thư Bân cố tình che giấu cô sẽ không thể tiếp tục tìm hiểu người đàn ông này nữa, làm bạn cũng không thể.
Tô Dao thử thăm dò, hỏi: “Con búp bê này đẹp thật đó, xem ra là được làm thủ công.”
Lý Thư Bân gật đầu: “Là vợ cũ của tôi tặng cho tôi vào một lần sinh nhật trước đây.”
Tô Dao quay đầu sang nhìn Lý Thư Bân, sắc mặt anh ta rất tự nhiên, hiển nhiên là không có ý che giấu, nên cô ngầm công nhận rằng người giới thiệu đã nói về tình hình hôn nhân của anh ta cho mình rồi.
Lý Thư Bân nghĩ ra điều gì đó, liền cầm con búp bê trên kệ trang trí xuống: “Tôi đã quyết định bắt đầu một cuộc sống mới thì nên cất con búp bê này đi. Xin lỗi, là tôi sơ xuất.”
Lý Thư Bân cho con búp bê vào một chiếc hộp nhỏ xinh xắn rồi cất vào ngăn tủ dưới bàn làm việc. Tô Dao nhìn cánh tủ đóng lại, chợt nhớ tới giấc mơ mình nghe thấy mẹ Lương đã nói vào trưa hôm nay. Lương Tiểu Ninh nói cô ấy đang bị nhốt ở một nơi rất tối, không có ánh sáng, không thấy bầu trời, ngột ngạt, xương cốt lẫn da thịt đầu đau đớn.
Tô Dao đã thảo luận với Trần Ngân Hà, nghi ngờ rằng Lương Tiểu Ninh trong giấc mơ của mẹ Lương đã bị phân xác rồi nhét vào một loại thùng chứa đồ nào đó. Có khi nào cô ấy bị nhét vào trong con búp bê không? Nhưng con búp bê này quá nhỏ, chỉ to bằng lòng bàn tay, sao có thể nhét vừa một người được. Ngoài ra, Lý Thư Bân không phải là hung thủ của vụ giết người hàng loạt, đây là sự thật chắc chắn mà năm đó đội chuyên án đã điều tra ra. Tô Dao mỉm cười lắc đầu một cái, cô đúng là làm cảnh sát lâu quá rồi, nên cái gì cũng dám nghĩ tới.
Tô Dao: “Tôi có thể hỏi lý do tại sao hai người lại ly hôn không?”
Lý Thư Bân bày tỏ vô cùng chân thành với Tô Dao: “Đi ăn trước đã, vừa ăn vừa nói, cô muốn biết chuyện gì tôi nhất định sẽ không giấu giếm.”
Mùi cá om tiêu thoang thoảng trong bếp, Hứa Gia Hải ngồi tại bàn gọi điện thoại: “Không sao đâu, em không cần phải để ý đến anh, em mau đi dỗ dành anh ta đi, nếu không anh ta lại giận em, anh thì khác, em thật sự không cần phải để ý tới anh đâu.”
Ai nghe thấy đều phải nói một câu, thật dễ thương.
Hứa Gia Hải cầm điện thoại ra ban công hàn huyên thêm vài câu. Sau khi cúp máy, anh ta đi vào bếp: “Tôi vừa ngửi thấy mùi vị này đã biết nó ngon hơn đầu bếp ở nhà ăn nấu rồi, không, ngon hơn cả nhà hàng cao cấp nữa.”
Trần Ngân Hà chọn ra một chiếc hộp giữ nhiệt màu hồng trong tủ bếp.
Hứa Gia Hải: “Sao cậu lại lấy hộp giữ nhiệt, dùng đĩa sứ sâu lòng đựng là được rồi, thời tiết này đâu có sợ bị nguội.”
Trần Ngân Hà phớt lờ anh ta, tiếp tục múc cá vào hộp giữ nhiệt, múc xong đậy nắp, lại lấy thêm một chiếc hộp giữ nhiệt nhỏ hơn để đựng cơm.
Hứa Gia Hải phát hiện có gì đó không đúng, nên đứng dậy đi tới ngó vào đáy nồi, nói: “Cậu không thèm phần tôi lấy một giọt canh, thật tàn nhẫn.”
Trần Ngân Hà sắp xếp xong cơm canh, rửa tay rồi về phòng ngủ thay quần áo, sau đó xách theo hộp giữ nhiệt trên bàn. Trước khi đi còn mở ra xem lại một lần, kiểm tra thấy không mất miếng cá nào mới có thể yên tâm.
Hứa Gia Hải dựa vào bàn, nhướng mày nhìn Trần Ngân Hà: “Này, cậu đang xúc phạm ai thế hả?”
Anh ta là bác sĩ Pháp y cao quý và hào hoa nhất Cục Công an thành phố Vân Giang, mà lại thèm ăn trộm đồ ăn của người khác sao, thật nực cười.
Trần Ngân Hà xắn ống tay áo, cầm theo hộp giữ nhiệt đi ra huyền quan: “Tôi ra ngoài một chuyến.”
Hứa Gia Hải liếc nhìn chỗ cơm trắng khô khốc trên bàn: “Đợi tôi một chút, tôi cũng muốn đi, đi ăn cơm với bạn gái.”
Trần Ngân Hà: “Bạn gái?”
Hai mươi phút trước chẳng phải vẫn đang là đối tượng ái muội nào đó sao, thế mà đã theo đuổi được rồi à?
Hứa Gia Hải chỉnh sửa lại cổ áo, cài kín cúc áo, đẩy cặp kính gọng vàng lên, lại biến thành một bộ dạng một tên nho nhã bại hoại: “Cậu cũng không nhìn xem tôi là ai.”
Hứa Gia Hải huých vào vai Trần Ngân Hà một cái: “Hay là tôi dạy cậu nhé, đảm bảo khiến cậu thành công nhanh chóng.”
Trần Ngân Hà sờ lên vị trí bị Hứa Gia Hải đụng trên vai: “Không cần, không thèm học ba cái lăng nhăng đó của cậu.”
Sau khi khóa của, hai người cùng vào thang máy xuống bãi đậu xe dưới tầng hầm.
Hứa Gia Hải nhìn Trần Ngân Hà xách trên tay món cá om tiêu mình không được ăn: “Đưa cơm cho đội trưởng Tô à?”
Trần Ngân Hà gật đầu: “Tìm cô ấy có chút việc.”
Anh nhận được điện thoại, biết rằng vợ cũ của Lý Thư Bân là Lương Tiểu Ninh, nạn nhân cuối cùng trong vụ án giết người liên hoàn 4.27, nếu nói ở đây hoàn toàn không có vấn đề gì thì anh tuyệt đối không tin.
Hứa Gia Hải: “Nhà đội trưởng Tô xa lắm đó, ở ngoại thành.” Ước tính Trần Ngân Hà đưa cơm trở về cũng phải là nửa đêm, vì vậy phải thật sự chú ý an toàn.
Trần Ngân Hà: “Vậy nên cậu còn không mau chóng chuyển khỏi nhà tôi đi.”
Để thuận tiện cho việc đi làm, anh đã mua căn nhà ở gần Cục Công an thành phố, nếu như cô đồng ý anh có thể cho cô mượn nửa căn nhà.
Hưa Gia Hải suýt chút nữa bật cười vì tức giận: “Con mẹ nó tôi đang lo cho an toàn của cá nhân cậu, vậy mà cậu lại đuổi tôi đi, có còn lương tâm không hả?”
Trần Ngân Hà: “Không.”
Trần Ngân Hà lên xe, rất nhanh đã đến trường Đại học Khoa học và Công nghệ Vân Giang, tình cờ nhìn thấy Tô Dao và Lý Thư Bân từ cổng trường đi ra.
Xe của Trần Ngân Hà quá nổi bật, Tô Dao vừa nhìn đã nhận ra liền đi tới gõ lên cửa kính: “Sao anh lại đến đây?”
Trần Ngân Hà liếc nhìn Lý Thư Bân đang đứng bên cạnh Tô Dao, rồi lại nhìn đến Tô Dao, anh xuống xe cầm túi cơm đưa cho cô: “Tôi đi ngang qua.”
Tô Dao trả lại túi cơm cho Trần Ngân Hà: “Không cần đâu, bọn tôi đang chuẩn bị đi ăn rồi.”
Trần Ngân Hà: “Cá om tiêu.”
Tô Dao nghe thấy liền vội vàng lấy lại túi cơm, khẽ mỉm cười: “Cảm ơn nhé, chàng tiên nhỏ.”
“Anh đã ăn chưa?”
Sắc mặt Trần Ngân Hà tái nhợt như thể ba ngày không được ăn cơm, đến giọng nói cũng trầm đi vài phần: “Tôi ăn hay không cũng chẳng sao, không cần để ý đến tôi đâu.”
Lông mi anh rũ xuống, ốm yếu như mất hồn, khiến người ta cảm thấy đau lòng. Tô Dao có chút không chịu nổi, cô nâng món cá om tiêu trên tay, đoán được Trần Ngân Hà cố ý mang đến đây cho mình.
Anh còn đang để bụng đói, nên cô không nỡ: “Hay là cùng đi ăn nhé?”
“Không cần để ý đến tôi, hai người đi ăn đi.” Trần Ngân Hà nhìn Lý Thư Bân một cái, nhỏ giọng nói với Tô Dao: “Cô mau đi cùng anh ta đi, nếu không anh ta sẽ giận đó.”
Trần Ngân Hà rũ mắt xuống, như đang cố che giấu nỗi tủi thân của mình: “Không cần để ý đến tôi thật mà.”
Đột nhiên Tô Dao cảm thấy có lẽ trước đây mình đã có chút hiểu lầm Trần Ngân Hà, lần đầu tiên cô phát hiện thế giới này lại có một chàng trai đáng yêu đến vậy. Anh là một người thật lương thiện, thật thấu hiểu lòng người. Đối diện với khuôn mặt tuấn tú đáng yêu như thế, thật khó để phái nữ không bị mê muội.
Lý Thư Bân đứng sau Tô Dao, nghe rõ mồn một mấy lời giả vờ ngây thơ của Trần Ngân Hà, cuối cùng sắc mặt anh ta cũng có chút chẳng thể bình thản được nữa, nụ cười luôn thường trực trên khóe môi đã phải nhíu lại vài phần.
Thiên: Tuần tới Thiên bận nên không up chương Ngân hà, nhưng bù lại sẽ có chương 1,2 của hố “Ngọt ngào nho nhỏ” mới lên sóng. Mọi người có thể thử đọc xem có thấy hợp không nhá
^^
(Hố mới sẽ hoàn nhanh như một cơn gió nên không sợ phải chờ lâu đâu :)) )
Merry Christmas!!!