Rơi Vào Ngân Hà - Chương 30
Chương 30: Bậc thầy logic giỏi nhất thế giới.
Ngô Thanh Đào ăn xong cơm trưa lại đến quán trà sữa đối diện Cục thành phố mua một túi to trà sữa về, lúc đi qua hành lang thì nhìn thấy Tô Dao và Trần Ngân Hà, cô ấy đang định tiến đến chào hỏi thì phát hiện có gì đó không đúng. Cảnh tượng trước mắt đang đứng im.
Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà, Trần Ngân Hà cũng nhìn Tô Dao, hai người nhìn nhau không hề nhúc nhích.
Đột nhiên Ngô Thanh Đào cảm thấy thật khó hiểu, cô ấy thử cử động tay mình, có thể cử động, rồi lại thử nhúc nhích chân một cái, cũng vẫn có thể cử động. Vậy thì tại sao Tô Dao và Trần Ngân Hà lại đứng yên bất động thế kia.
Điều này khiến Ngô Thanh Đào nghi ngờ không biết liệu có phải cô ấy có năng lực khiến cả thế giới đứng yên trong vài giây hay không, trong vài giây đó tất cả mọi người đều không thể cử động chỉ mình cô ấy có thể. Nhưng điều này là phản khoa học mà. Vậy tại sao chị Tô và đội phó Trần của cô ấy lại bất động thế này?
Trực giác của Ngô Thanh Đào cảm thấy sắp có chuyện lớn xảy ra rồi, nên vội vàng ôm trà sữa định bỏ chạy trước khi bị vạ lây.
Tô Dao bị câu nói của Trần Ngân Hà làm cho sốc toàn tập, cô nói muốn theo đuổi anh từ khi nào thế, không những chưa từng nói mà đến ám chỉ bóng gió cũng chẳng có.
Trần Ngân Hà đối diện với ánh mắt từ bàng hoàng đến nghi ngờ rồi đến cái nhìn như muốn nói con mẹ nó anh đang nói cái gì thế hả của Tô Dao, chợt nhận ra có thể bản thân mình đã hiểu lầm gì đó rồi.
Tô Dao nhớ lại lời nói của Trần Ngân Hà: “Vừa rồi anh nói tôi đang lợi dụng người đàn ông khác để khơi dậy lòng ghen tuông của anh, hơn nữa tôi còn thành công rồi sao?”
Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà: “Anh ghen rồi à, anh thích tôi hả?”
Sắc mặt của Trần Ngân Hà thay đổi liên tục vài lần, ý thức được bản thân đã hiểu lầm gì đó, anh mượn cớ chỉnh sửa lại ống tay áo để che giấu sự bối rối của mình: “Tôi có nói mình thích cô không, cô đừng có tự nhận vơ.”
Tô Dao: “Vậy anh nói anh ghen rồi là sao, ghen mà không phải thích hả, nếu đã không thích mà vẫn có thể ghen được sao?”
Trần Ngân Hà: “Sao con người cô lại tự luyến như vậy, quanh đi quẩn lại vẫn muốn nói là tôi thích cô.”
“Cô đang tẩy não tôi phải không?”
Tô Dao suýt chút nữa tức đến bật cười với logic của Trần Ngân Hà: “Tôi tẩy cái gì não anh, chúng ta chỉ cần duy trì mối quan hệ đồng nghiệp trong sáng là được rồi.”
Trần Ngân Hà hừ lạnh một tiếng: “Cô lại vẫn muốn có mối quan hệ khác với tôi nữa à?”
Tô Dao: “…”
“Tôi tình nguyện tôn anh lên làm bậc thầy logic giỏi nhất thế giới.”
Trần Ngân Hà: “Quá khen.”
“Nghe tôi khuyên một câu, cắt đứt với đối tượng xem mắt kia của cô đi, anh ta không phải người tốt.”
Tô Dao: “Bằng chứng?”
Tuy rằng có chút tức giận khi nghe thấy Trần Ngân Hà nói vậy, nhưng cô biết anh không phải là một người ăn nói thiếu trách nghiệm và vô lý. Cái khác chưa nói đến, nhưng riêng mắt nhìn người của anh rất tốt, giống như việc anh có thể lôi được con quỷ nhỏ Dương Sơ Mẫn ra khỏi đoàn người.
Trần Ngân Hà: “Cô nói trước lý do cô thích à không lý do cô sẵn sàng thử tìm hiểu Lý Thư Bân đi.”
Tô Dao: “Có học thức có giáo dục, phong cách cũng rất lịch thiệp.”
Trần Ngân Hà cười lạnh một tiếng: “Đây không phải đang nói đến tôi sao, nói đi nói lại vẫn đang muốn nói là thích tôi.”
Cứ hễ nhìn cái bộ dạng cong môi của Trần Ngân Hà là Tô Dao lại muốn đánh người: “Ăn nói cho đàng hoàng thì chết à?”
Trần Ngân Hà: “Lý Thư Bân sinh ra trong một ngôi làng hẻo lánh phía dưới thành phố Vân Giang, anh ta còn chưa ra đời thì ba anh ta đã chết và được mẹ nuôi lớn.”
“Mẹ anh ta là người không mấy có học thức, đầu óc hạn hẹp, siêng năng và yêu thương con trai, dựa vào đồng ruộng cùng công việc bán thời gian để nuôi lớn anh ta, trong nhà không có tiền, đến cả tiền ăn học đại học của Lý Thư Bân cũng do một số gia đình người thân gom góp.”
“Anh điều tra anh ta à?” Tô Dao nói: “Làm ruộng thì đã sao, tổ tiên ba đời nhà nào chả làm ruộng.”
Trần Ngân Hà: “Tôi không coi thường những người làm việc đồng áng, nghe mẹ tôi nói ba tôi lớn lên trên những cánh đồng.” Anh vẫn luôn rất ngưỡng mộ điều đó.
Trần Ngân Hà chưa từng nói chuyện với ai về gia đình mình, những thứ mà Tô Dao biết được đều là nghe từ chỗ Cục trưởng Khương, cô chỉ biết ba anh là cảnh sát, còn mẹ là thiên kim tiểu thư trong gia đình giàu có.
Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà, anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt cùng quần đen, làn da trắng hơn so với số đông nam giới rất nhiều, khi đôi lông mày mang theo ý cười sẽ lộ ra khí chất đào hoa, phong lưu nhưng lại khác hẳn với những tay ăn chơi khác, trên người anh có một loại khí chất vô cùng cao quý. Ngoại hình và khí chất này có lẽ là giống mẹ của anh.
Trần Ngân Hà tiếp tục: “Cô nói Lý Thư Bân có học thức tôi công nhận, vì dù sao thì người ta cũng là giáo viên Đại học.”
Tô Dao ngước mắt nhìn Trần Ngân Hà: “Giọng điệu của anh không cần phải chua chát vậy đâu, anh cũng rất có học thức, viết bản thảo không tệ.”
Sắc mặt Trần Ngân Hà trông có vẻ khá hơn rất nhiều: “Lời nói và hành động của anh ta không hề cho thấy dấu vết của gia đình vốn có, cô không cảm thấy con người này rất giả tạo sao, anh ta hoàn toàn không giống một người thật chút nào, mà giống một bản thiết kế hơn.”
Bất cứ ai đã học qua tâm lý tội phạm đều biết rằng gia đình gốc có ảnh hưởng to lớn như thế nào đối với một con người. Ngay cả bản thân Tô Dao cũng vậy, cô đột nhiên muốn kết hôn, bắt đầu nghiêm túc xem mắt, đều là do không thể tách khỏi liên quan đến gia đình trọng nam khinh nữ của mình.
“Phong cách lịch thiệp.” Trần Ngân Hà từ tốn chỉnh sửa lại tay áo: “Đó là do mẹ dạy tôi.”
Tô Dao: “Có vẻ như lệnh đường [1] không dạy anh đến nơi đến chốn rồi.”
Trần Ngân Hà: “?”
Tô Dao: “Anh nhìn lại dáng vẻ của bản thân mình trước đi, hai hàng cúc trên cùng áo sơ mi chưa bao giờ cài, quần áo xộc xệch, phong cách hời hợt, thái độ bất cần.”
Cách đó không xa, Ngô Thanh Đào ôm bịch trà sữa lớn, không dám cử động cuối cũng dám nhúc nhích một chút: “Chị Tô, chị hiểu lầm đội phó Trần rồi, đội phó Trần là người tốt nhất trong số những người mà em quen biết.”
Ngô Thanh Đào càng nói càng xúc động: “Đội phó Trần là người đầu tiên mở cửa xe cho em, còn gọi mì cá Hoàng cho em, nói phái nữ chúng ta là món quà mà thượng đế dành tặng cho thế giới.”
“Lịch thiệp nằm ở xương cốt chứ không phải vẻ bề ngoài!”
Tô Dao nguy nghĩ hồi lâu, nhưng không thể phản bác, đành thấp giọng nói một câu: “Điều hòa tổng.” [2]
Trần Ngân Hà nghe vậy: “Nếu cô cảm thấy không vui hay ghen tuông, thì sau này tôi sẽ bơn bớt lại.”
Tô Dao: “Tôi ghen cái rắm.”
Trần Ngân Hà: “Hứa Gia Hải nói không sai, phụ nữ đều nghĩ một đằng nói một nẻo, những lời bọn họ nói đều phải nghe theo hướng ngược lại.”
Tô Dao: “…”
“Anh có thể học cái gì cho đàng hoàng được không, chỉ giỏi học ba cái lăng nhăng.”
Ngô Thanh Đào lấy trong túi ra một cốc trà sữa vị Đào, đang định đưa qua thì lại nghĩ ra cả hai vị lão đại của mình đều thích đồ uống vị đào, mà cô ấy chỉ có một cốc.
Tay Ngô Thanh Đào lơ lửng trên không, chẳng biết nên đưa cho ai.
Trần Ngân Hà nhận lấy từ tay Ngô Thanh Đào, cắm ống hút rồi đưa cho Tô Dao: “Cho cô uống trước.”
Tô Dao hài lòng nhận lấy: “Được, biết hiếu thuận với sếp thế là tốt.”
Ngay khi cô vừa uống được một ngụm thì “vèo” một tiếng, mất luôn rồi, Trần Ngân Hà đã giật lấy.
Trần Ngân Hà cắn ông hút thử uống một ngụm, rồi cau mày chê ít đường, không ngọt.
Tô Dao nhìn chằm chằm vào môi Trần Ngân Hà, cô sắp bị anh làm cho nổ tung vì tức rồi: “Đây là đồ tôi đã uống, anh như vậy nghĩa là hôn gián tiếp đấy biết không?”
Trần Ngân Hà nghiêng đầu nhìn Tô Dao: “Đây chẳng phải điều cô muốn sao?” Nói xong liền quay người rời đi.
Tô Dao: “…”
Tô Dao quay lại nhìn Ngô Thanh Đào: “Vừa rồi em nói cái gì, nói ai lịch thiệp, cái tên lưu manh thối thây cướp trà sữa của người khác này á?”
Ngô Thanh Đào: “…”
“Em cũng không biết, đội phó Trần đối xử với tất cả con gái trong văn phòng đều rất tốt. Hơn nữa, trước giờ đội phó Trần không bao giờ giở trò lưu manh với bọn em và vô cùng có chừng mực.”
Tô Dao khoác vai Ngô Thanh Đào: “Rốt cuộc em là người của ai thế hả?”
Ngô Thanh Đảo: “Trần… Đương nhiên là người của chị rồi!”
Hai người đi về phía văn phòng, Tô Dao thấy Ngô Thanh Đào có chút chần chờ, nên nói: “Cho phép em lên tiếng!”
Ngô Thanh Đào: “Em cảm thấy đội phó Trần nói rất có lý, chị Tô, vẫn nên để ý nhiều hơn một chút tới đối tượng xem mắt kia của chị, không thể chỉ nhìn vào mình vẻ bề ngoài.”
Tô Dao: “Biết rồi, chị đâu có ngốc.”
Cô và Lý Thư Bân chỉ mới gặp nhau một lần, tất cả ấn tượng về anh ta đều chỉ dừng lại ở vẻ bề ngoài, tuy rằng điều kiện về mọi mặt của đối phương không tồi, nhưng cô vẫn sẽ nghiêm túc quan sát, không hợp thì giải tán, còn nếu hợp thì lại tiếp tục tìm hiểu.
Tô Dao không ngờ rằng Trần Ngân Hà lại điều tra riêng về Lý Thư Bân, còn tận miệng thừa nhận mình ghen với Lý Thư Bân. Không phải là anh thích cô đấy chứ? Tô Dao lắc đầu một cái, không thể nào, nếu anh thích cô thì đã nhường trà sữa cho cô rồi, anh còn dám cướp của cô, thì gọi gì là thích? Đây gọi là gây sự!
Giờ tan làm buổi tối, theo như lịch hẹn, Tô Dao đến Đại học Khoa học và Công nghệ Vân Giang để mời Lý Thư Bân ăn tối và nhân cơ hội này để tìm hiểu thêm một chút về anh ta.
Tô Da đã tìm kiếm bản đồ trên điện thoại, từ Cục Công an thành phố có một chuyến xe bus đến thẳng đường Ngũ Nguyên.
Tô Dao bắt xe bus, còn hai trạm dừng nữa, khi xe rẽ vào đường Vạn Sơn, cô đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Đường Vạn Sơn là một con đường không rộng rãi cũng chẳng phồn hoa, không phải là khu mua sắm sang trọng, không có không trình kiến trúc nào nổi bật, cũng chẳng phải là địa điểm du lịch, các tòa nhà xung quanh đều đã cũ kỹ khiến nó không có mấy cảm giác tồn tại ở thành phố Vân Giang.
Năm năm trước, vụ giết người hàng loạt đã làm nên tiếng vang cho con đường, trong khoảng thời gian đó, tất cả đường to ngõ hẻm ở thành phố Vân Giang đều bàn tán về vụ án. Bốn nạn nhân đều xảy ra chuyện ở gần đường Vạn Sơn và cái tên đường Vạn Sơn cũng vì thế mà thường xuyên được nhắc đến.
Tô Dao đã đọc qua hồ sơ, xác định cuối cùng bên phía cảnh sát về địa điểm sinh sống của nghi phạm là ở gần đường Vạn Sơn. Khi đó, tất cả lực lượng cảnh sát trong thành phố đều được huy động triển khai tiến hành một cuộc điều tra diện rộng trên đường Vạn Sơn, gần như toàn bộ đàn ông thành niên đều bị điều tra qua một lượt.
Cảnh sát không phải là ăn không ngồi rồi, tưởng rằng với cường độ truy bắt gắt gao như vậy thì nghi phạm chẳng thể nào lọt lưới. Tuy nhiên lại vẫn không thể tìm ra. Tô Dao thầm nghĩ, có lẽ khi đó đội đặc nhiệm đã mắc sai lầm, nghi phạm cơ bản là không phải ở gần đường Vạn Sơn.
Xe bus thông báo: “Đã đến đường Ngũ Nguyên.”
Tô Dao vừa suy nghĩ về vụ án vừa xuống xe cùng vài hành khách khác. Sau khi điều tra xong đường Vạn Sơn, cảnh sát đã mở rộng phạm vi, điều tra thêm cả các con đường nằm cạnh đường Vạn Sơn là đường Ngũ Nguyên, đường Hoành Tân.
Tô Dao đứng bên bến xe bus, ngước mắt nhìn tấm biển chỉ đường, đường Ngũ Nguyên, đi về phía trước thêm một chút chính là trường Đại học Khoa học và Công nghệ Vân Giang, nơi Lý Thư Bân giảng dạy.
Đường Ngũ Nguyên, đường Vạn Sơn, giáo viên dạy chữ dạy người, IQ cao. Tô Dao nghĩ tới lần trước bàn bạc về vụ án cùng Lục Hải Minh, khi đó trong số phỏng đoán về nghề nghiệp của nghi phạm mà tổ chuyên án đưa ra, có cả nghề giáo viên.
Điện thoại của Tô Dao đổ chuông, là Lý Thư Bân gọi tới. Giọng của Lý Thư Bân có chút hối lỗi: “Trường học bất ngờ mở một cuộc họp, phải khoảng bốn mươi phút nữa mới kết thúc.”
Tô Dao: “Không sao, vừa hay tôi có thể đi dạo quanh trường.”
Lý Thư Bân: “Cô có tìm thấy địa chỉ không, nếu không tìm thấy tôi gọi một học sinh ra ngoài đón cô.”
Tô Dao không thích làm phiền người khác: “Không cần, không cần, tôi đã nhìn thấy cổng lớn của trường anh rồi.”
Lý Thư Bân ừm một tiếng: “Vậy cô cứ tạm thời đi dạo một chút nhé, nếu mệt có thể đến văn phòng tôi nghỉ ngơi, tôi pha cho cô một ấm trà, lát nữa có thể uống rồi.”
Sau khi cúp máy, Tô Dao cất điện thoại đi, không thể không nói Lý Thư Bân là một người chu đáo, rất biết cách chăm sóc người khác, khía cạnh nào cũng thể hiện được sự ăn học cẩn thận của anh ta, những chi tiết nhỏ này rất dễ khiến phái nữ rung động.
Tô Dao còn chưa kịp rung động đã bị Trần Ngân Hà làm rối rồi, anh khiến Lý Thư Bân trở nên đạo đức giả và đáng sợ đến mức cô luôn bất giác mang theo nghi ngờ và dò xét khi nhìn Lý Thư Bân. Tạm thời cô không thể nào nhìn đối tượng xem mắt này của mình như một người đàn ông bình thường nữa rồi.
Tô Dao bước vào cổng trường đại học, cô không đi dạo quanh khuôn viên trường học, mà theo địa chỉ Lý Thư Bân cho mình, đến văn phòng của anh ta.
Văn phòng của Lý Thư Bân không lớn cũng không nhỏ, chung với bốn, năm giáo viên khác, hiện tại đang là giờ tan học nên không có ai trong văn phòng. Một trong những bàn làm việc có một ấm trà đã pha, chắc hẳn là vị trí của Lý Thư Bân. Tô Dao bước tới rót cho mình một cốc trà, cô đưa lên miệng rồi đột nhiên dừng lại.
Đặt giả thiết, cứ cho là Lý Thư Bân thực sự có vấn đề, là hung thủ giết người hàng loạt thì có lẽ anh ta cũng không dám bỏ độc vào trà, rất nhiều cặp mắt nhìn thấy cô đi vào trường học, trong ngoài văn phòng đều có camera giám sát, anh ta cũng đâu có ngốc như vậy. Nhưng Tô Dao vẫn đặt cốc trà xuống bàn, không uống.
Bàn làm việc của Lý Thư Bân rất sạch sẽ, trên bàn không có gì ngoài một chiếc máy tính và hai cuốn sách. Tô Dao cầm một cuốn sách lên xem “Hóa học hữu cơ cơ bản”, bên trong chứa đầy những lý thuyết và công thức phức tạp, cô chẳng hiểu lấy một chữ.
Mặt sau bàn là một chiếc kệ, trên kệ có vài cuốn sách, ngoài sách dạy học ra còn có thêm một số tác phẩm nổi tiếng trong và ngoài nước. Trong nước thì là sách của các bậc thầy Văn học, còn nước ngoài thì hầu như đều là những bản gốc bằng tiếng Anh.
Những cuốn sách này quá cao cấp, Tô Dao cảm thấy một người phàm tục, bình thường như mình không xứng đáng với chúng, trình độ văn hóa cao như vậy, cô cảm thấy đọc sách không bằng nghịch điện thoại.
Bên cạnh sách là một vài món đồ trưng bày trang trí nghệ thuật, bên cạnh những món đồ trưng bày… Trong lòng Tô Dao đột ngột kinh ngạc, đồng tử mở to. Đó là một con búp bê có kích thước bằng lòng bàn tay, nhỏ hơn nhiều so với búp bê BJD mà cô đã thấy ở cửa hàng búp bê lần trước.
Con búp bê mặc một chiếc váy liền màu trắng, chất vải có ánh kim mềm mại và những đường kim may tỉ mỉ, những lọn tóc đen dày dặn mượt mà như rong biển, khuôn mặt tròn tròn tô điểm thêm lớp trang điểm màu hồng nhạt. Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ bên ngoài cửa sổ, đôi mắt đen láy ấy trông thật lộng lẫy.
Không giống như những con búp bê trông thấy ở cửa hàng, chỉ cần nhìn chằm chằm một lúc lâu cũng khiến người ta cảm thấy kỳ quái, con búp bê này trông rất hiền dịu và ngoan ngoãn, càng nhìn càng thích.
Tô Dao và búp bê nhìn nhau trong chốc lát, trong lòng không khỏi tự nói một câu: “Nhất định là tao đã thấy mày ở chỗ nào đó rồi.”
Đúng lúc này, bên ngoài hành lang văn phòng có tiếng bước chân xa gần truyền đến, Tô Dao rời ánh mắt khỏi người con búp bê, quay người đi về phía cửa.
[1] Lệnh đường: Cách gọi mẹ người khác một cách trang trọng.
[2] Điều hòa tổng là một từ thông dụng trên Internet, một thuật ngữ mỉa mai để chỉ một người tỏa ra sự ấm áp và yêu thương đối với nhiều người khác giới cùng một lúc, giống như điều hòa trung tâm thổi không khí ấm áp đến tất cả mọi người.