Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 3

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 3
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 3: “Anh chỉ được mỗi khuôn mặt sát gái.”

Cả ba cùng gặp gỡ bên phía nhà trường, Tô Dao thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ tuyên truyền an ninh trong trường học mà mình được giao, rồi đem tiết mục đặt câu hỏi cuối cùng giao lại cho Trần Ngân Hà.

Trên thế giới này quả thực trước giờ không phải chỉ một mình cô là người mê khuôn mặt đẹp, các học sinh trông thấy Trần Ngân Hà lên sân khấu, đặc biệt là nữ sinh, ánh mắt người nào người nấy đều hận không thể dán chặt lấy người anh.

Tô Dao ngồi ở hàng ghế đầu tiên, ngước mắt nhìn lên sân khấu, cô đã từng được chứng kiến hành vi không đàng hoàng của Trần Ngân Hà, nên có chút lo lắng về việc anh sẽ không kiềm chế được mà bộc lộ bản tính khi nhìn thấy những nữ sinh xinh đẹp, nếu vậy sẽ tạo tiếng xấu cho hình tượng của người cảnh sát. Tô Dao sờ sờ vào túi, nếu anh dám mở miệng ăn nói lung tung, cô cũng sẽ dám lấy còng tay ra còng anh lại rồi lôi khỏi sân khấu.

Người đàn ông ngồi trên sân khấu, áo sơ mi đồng phục cảnh sát màu lam nhạt đã kìm nén bớt khí chất giễu cợt, bất cần đời của anh, để lộ ra vài phần đoan chính, oai hùng.

Giang Bất Phàm nhỏ giọng nói với Tô Dao: “Chị Tô, chị có thấy đội phó Trần rất giống với người phát ngôn của cảnh sát trên TV không? Trông thật đẹp trai và chuyên nghiệp.”

Tô Dao gật đầu một cái: “Đúng.”

Giống như một diễn viên đeo mặt nạ, thực sự rất biết diễn.

Các học sinh vô cùng nhiệt tình với chú cảnh sát, bài tuyên truyền sẽ chẳng thể kết thúc trong một chốc một nhát. Tô Dao lấy điện thoại, mở email ra xem qua thông tin cá nhân của Trần Ngân Hà do Phòng Nhân sự gửi đến.

Trong tài liệu có dán một tấm ảnh 4×6 của Trần Ngân Hà, chiều cao, tuổi tác, cân nặng cùng sơ lược về tiểu sử. Năm nào theo học tại trường nào, tốt nghiệp trường Cảnh sát vào năm bao nhiêu, từ việc lớn đến việc nhỏ đều được ghi chú rất rõ ràng, đến cả việc khi còn học cấp một, anh có tham gia biểu diễn một vở kịch tiếng Anh có tên《

Công chúa đậu Hà Lan

》và giành được giải nhất toàn trường cũng được ghi cả trong này, mà còn là giải Diễn viên nữ xuất sắc nhất nữa.

Tóm lại hầu hết đều là những thứ vô nghĩa, chẳng được nổi mấy câu hữu ích. Gian dối, vừa nhìn đã biết là có gì đó mờ ám rồi.

Tô Dao mở web nội bộ Công an, tìm kiếm tên Trần Ngân Hà nhưng trang web lại hiện ra một hộp thoại:

Rất xin lỗi, bạn không có quyền truy cập tập tài liệu này

.

Tô Dao: “!”

Trần Ngân Hà là cấp dưới của cô, vậy tại sao cô lại không có quyền chứ?

Tô Dao vẫn không bỏ cuộc, lại tiếp tục tìm kiếm cái tên Trần Ngân Hà trên các trang tin tức và diễn đàn nội bộ, nhưng chỉ tìm thấy một thông báo mà đến cả ảnh cũng không có.

Tin tức về những người khác giành được giải thưởng đều là ảnh ót ngập trời, văn thơ lai láng, dài đến cả mấy nghìn chữ. Vậy mà của anh lại chỉ có vẻn vẹn dăm ba hàng chữ ít ỏi, văn tự còn đơn sơ hơn cả nhà tranh vách đất, nói rằng đồng chí Trần Ngân Hà đã giành được huân chương hạng nhất.

Không phải huân chương hạng nhất cho tập thể mà là cho cá nhân.

Tô Dao chuồn ra khỏi khán phòng, gọi cho Cục trưởng Khương, Cục trưởng Khương trả lời qua điện thoại: “Trình độ của cậu ấy vốn dĩ cao hơn cô, nhưng vì một vài lý do không thể tiết lộ nên tạm thời sắp xếp vào đội của cô.”

Tô Dao dừng lại một chút: “Một vài lý do không thể tiết lộ?”

Anh cũng đâu phải cảnh sát phòng chống ma túy, vậy công tác bảo mật có cần thiết phải đáp ứng tiêu chuẩn này không?

Cục trưởng Khương: “Nói qua điện thoại không rõ, đợi vài ngày nữa họp hành xong xuôi quay về, lúc ấy cô đến văn phòng tìm tôi.”

Tô Dao cân nhắc một chút: “Tạm thời sắp xếp ở chỗ tôi, vậy sau này thì sao, anh ấy sẽ đi đâu, có phải sẽ trở về đơn vị cao cấp kia của anh ấy hay không?”

Cục trưởng Khương trầm mặc một hồi: “Khó nói lắm.”

Sau khi cúp điện thoại, Tô Dao ngẫm nghĩ một chút, Cục trưởng Khương nói là “khó nói lắm”, nhưng lượng thông tin của ba chữ này là quá lớn. Cô có linh cảm rằng, cái người Trần Ngân Hà này sẽ không ở lại chỗ cô lâu dài.

Phía khán phòng vang lên một tràng pháo tay, xem ra đã kết thúc, Tô Dao cất điện thoại rồi bước vào trong. Vừa vào đến cửa, đã thấy Trần Ngân Hà bị một nhóm các nữ sinh vây quanh nói chuyện, đến giáo viên duy trì trật tự bên cạnh cũng quản không nổi.

Tô Dao đi tới, kéo Trần Ngân Hà ra khỏi đám người: “Nhờ một chút, nhờ một chút nào.”

Đột nhiên cô cảm thấy mình giống như bảo vệ giữ gìn trật tự, đang hộ tống một ngôi sao nào đó.

Cuối cùng, sau khi bước ra khỏi khán phòng chật như nêm và từ chối lời mời ăn tối của nhà trường, cả ba đã cùng nhau lên xe.

Tô Dao “hộ giá” cả đường đi, lúc này mệt đến thở không ra hơi, cô vặn nắp chai nước, ngửa đầu uống hết hơn nửa chai, rồi quay sang nhìn Trần Ngân Hà: “Anh làm sao thế?”

Trần Ngân Hà quay lại nhìn Tô Dao, chớp chớp đôi mắt vô tội: “Hả?”

“Anh nhìn anh xem, đúng là chỉ được mỗi khuôn mặt sát gái.” Tô Dao vặn vặn nắp chai nước: “Được rồi, dù sao thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi.”

Người đàn ông nhướng mày, nụ cười như có như không: “Vậy cũng chưa chắc.”

Tô Dao: “Anh ngậm miệng!”

Trần Ngân Hà: “Ngậm không được, cô giúp tôi đi?”

Bầu không khí đột nhiên trở nên yên ắng.

Giang Bất Phàm ngồi trên ghế lái, bỗng nhiên cảm thấy mình thật thừa thãi, lẽ ra phải nằm dưới gầm xe, không nên ngồi trong xe mới đúng.

Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà, nếu không phải vì gương mặt ưa nhìn này, còn biết viết bản thảo, diễn kịch nữa, thì cô đã vả vỡ cái miệng của anh luôn rồi.

Trần Ngân Hà mở những mẩu giấy nhỏ trong tay mình ra, rồi ném tất cả những mẩu giấy bên trên có viết số Wechat vào thùng rác. Sau đó lại mở một tờ giấy bên cạnh tay mình, nhẹ nhàng đọc: “Tưởng Chân Chân của lớp 11A3 xảy ra chuyện rồi.”

Giang Bất Phàm quay đầu lại từ ghế lái: “Trò đùa dai phải không?”

Tô Dao cầm tờ giấy lên xem, bên trong không đề tên, nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo không ngay ngắn, là dùng tay trái viết, đây không giống với một trò đùa dai nào đó.

Trần Ngân Hà bỏ mẩu giấy vào túi đựng chứng cứ: “Đi xem sao.”

Ngay cả khi đó là một trò đùa của học sinh, thì bọn họ cũng không thể bỏ mặc lời cầu cứu đó mà không để ý tới.

Tô Dao yêu cầu Giang Bất Phàm lấy toàn bộ số điện thoại của giáo viên và học sinh trong trường với lý do tiến hành một cuộc điều tra an toàn.

Giang Bất Phàm thử gọi vào số điện thoại của học sinh có tên Tưởng Chân Chân, nhưng chỉ nghe thấy giọng nữ lạnh lùng vang lên trong ống nghe: “Xin chào, số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy, vui lòng gọi lại sau…”

Bây giờ là giờ học, nên học sinh tắt máy cũng là chuyện bình thường.

Giang Bất Phàm cúp máy: “Đến tìm giáo viên chủ nhiệm của lớp Tưởng Chân Chân hỏi nhé?”

Tô Dao thực sự cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy: “Đến lớp 11A3.”

Chuyện của học sinh thì đương nhiên học sinh là người biết rõ nhất.

Tiết học cuối cùng của khối mười một là giờ sinh hoạt tự do, trong lớp lác một vài bạn đang làm bài tập. Từ sơ đồ vị trí trên bục giảng, Tô Dao tìm thấy chỗ ngồi của Tưởng Chân Chân.

Giang Bất Phàm nói với những học sinh đang tò mò chăm chú nhìn bọn họ: “Các em không cần lo lắng, đang làm gì thì cứ tiếp tục đi, bọn anh chỉ làm một cuộc điều tra an toàn đơn giản thôi.”

Tô Dao đi tới hàng ghế thứ ba, gõ gõ lên bàn của Tưởng Chân Chân, hỏi: “Bạn Tưởng Chân Chân hôm nay có đến lớp không?”

“Không ạ.” Một nữ sinh bên cạnh đáp: “Bạn ấy xin nghỉ ốm rồi ạ.”

Chỗ ngồi của cô gái bên cạnh chỗ ngồi của Tưởng Chân Chân, hai người là bạn cùng bàn.

Tô Dao: “Hôm qua em ấy có tới không?”

Nữ sinh: “Có ạ, bạn ấy rất ít khi xin nghỉ.”

Tô Dao đang ngồi trên ghế của Tưởng Chân Chân, bàn học của cô gái rất sạch sẽ, sách vở được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, bài tập về nhà của mỗi môn học đều được phân thành các loại khác nhau.

Nữ sinh bên cạnh nhíu mày, có chút lo lắng hỏi: “Có phải Chân Chân đã xảy ra chuyện gì rồi không ạ?”

Tô Dao mỉm cười với cô gái: “Không phải, chẳng phải bạn ấy đã xin nghỉ rồi sao.”

“Sao em lại hỏi như vậy, tại sao lại nghĩ rằng bạn ấy đã xảy ra chuyện?”

Cô gái có chút ngập ngừng: “Gần đây tâm trạng của bạn ấy không tốt, em có hỏi nhưng bạn ấy không nói.”

Tô Dao nhìn xuống những vết xước nông sâu trên mặt bàn, cô đưa tay sờ sờ, cảm thấy ráp ráp ở đầu ngón tay, chứng tỏ đây là những vết xước còn mới: “Em có biết những vết xước trên mặt bàn này là thế nào không?”

Cô gái: “Chân Chân khắc chữ lên bàn, nhưng lại xóa đi ạ.”

Tô Dao: “Có biết em ấy khắc chữ gì không?”

Cô gái có chút ngơ ngác, lắc đầu: “Em không biết, cậu ấy không cho người khác nhìn.”

Trần Ngân Hà đứng bên cạnh bàn, cầm sổ ghi chép của Tưởng Chân Chân lên, mở ra xem: “Hai tháng trước, cũng chính là sau kỳ thi giữa kỳ, có ai đến tìm Tưởng Chân Chân không?”

Tô Dao lấy cuốn sổ ghi chép từ tay Trần Ngân Hà, nét chữ của Trưởng Chân Chân rất đẹp, chữ nào chữ nấy đều như khắc, cẩn thận, ngay ngắn. Nhưng kể từ hai tháng trước, phong cách của cô bé đã hoàn toàn thay đổi, nét chữ nguệch ngoạc, hay mắc lỗi chính tả, thậm chí còn thường xuyên chỉ viết có nửa câu.

“Trước và sau kỳ thi giữa kỳ.” Cô gái hồi tưởng lại một chút: “Hình như không có ai tới tìm cậu ấy, khoảng thời gian đó tâm trạng của cậu ấy không tốt cho lắm, trong giờ học hay mất tập trung, đã bị giáo viên nhắc mấy lần, kết quả của kỳ thi giữa kỳ cũng không tốt.”

Giọng điệu của nữ sinh ngày càng lo lắng, khẽ hỏi: “Chân Chân không sao thật chứ ạ?”

“Không sao.” Để tránh gây hoang mang cho các học sinh, Tô Dao không hỏi thêm gì nữa, mà đưa người rời khỏi phòng học.

Giang Bất Phàm lại gọi vào số Tưởng Chân Chân một lần nữa, nhưng đầu dây bên kia vẫn tắt máy. Xin nghỉ ốm còn tắt điện thoại, nếu không phải cô ấy ốm rất nặng, thì có thể là không thể bật máy.

Chẳng bao lâu, cả ba người đã gặp được giáo viên chủ nhiệm của lớp 11A3. Giáo viên chủ nhiệm bấm số gọi cho mẹ của Tưởng Chân Chân ngay trước mặt Tô Dao và mọi người, lấy lý do thăm hỏi tình hình bệnh tình để xác nhận việc Tưởng Chân Chân xin nghỉ ốm.

Mẹ của Tưởng Chân Chân nói qua điện thoại: “Chân Chân vừa uống thuốc và ngủ rồi, đợi khi nào con bé đỡ sốt sẽ đến lớp.”

Giáo viên chủ nhiệm nhìn Tô Dao, mẹ cô ấy đã đích thân xác nhận, chắc chắn không thể là giả.

Trên bàn làm việc trong văn phòng có một bức ảnh chụp nhóm, Tô Dao cầm lên xem, giáo viên chủ nhiệm liền giải thích: “Bức ảnh này chụp trong lúc diễn ra đại hội Thể thao.”

Tô Dao đưa bức ảnh cho Trần Ngân Hà, hai người nhìn nhau một cái. Bức ảnh chụp lại khung cảnh náo nhiệt trong sân vận động, gương mặt của các em học sinh đều tươi cười vui vẻ, tràn đầy sức sống tươi trẻ, hoạt bát của tuổi thanh xuân. Chỉ có một cô gái đứng ở góc của hàng thứ hai là vô cùng khác biệt. Nữ sinh mặc trên người bộ đồ thể thao màu trắng xanh, đi giày thể thao như các bạn cùng lớp, mái tóc dài tự nhiên, khóe môi hơi cong, tròng mắt đen như mực, đôi môi đỏ mọng tự nhiên, đem theo vẻ cuốn hút không phù hợp với lứa tuổi. Cô gái ấy quá mức xinh đẹp.

Tô Dao chỉ vào cô gái: “Đây là Tưởng Chân Chân phải không?”

Giáo viên chủ nhiệm gật đầu, có chút lo lắng hỏi: “Có phải Tưởng Chân Chân phạm lỗi gì không?”

Tô Dao: “Không, không phải.”

Giáo viên chủ nhiệm thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Không phải là tốt rồi.”

“Đây thực sự là một cô nhóc ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ, cũng rất hòa đồng.”

Sau khi ra khỏi trường học, rất lâu sau Tô Dao vẫn không lên tiếng, cô luôn cảm thấy việc của Tưởng Chân Chân thực sự kỳ lạ, chỗ nào cũng mang một vẻ kỳ quái khó giải thích.

Trên đường trở về Cục Công an thành phố, đi ngang qua sông Vân Giang, Tô Dao nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Đêm qua có một trận mưa lớn, lan can gỗ bên viền sông bị gió to thổi gãy mấy đoạn.

Trong chớp nhoáng, đột nhiên Tô Dao như nhớ ra điều gì đó: “Tiểu Giang, cậu còn nhớ chiếc giày thể thao mà chủ video phát sóng trực tiếp đoạn phim kinh dị vớt được từ dưới sông không?”

Đây chính là lý do tại sao cô lại cảm thấy kỳ lạ.

Giang Bất Phàm cũng nhớ ra, lòng bàn tay đổ một lớp mồ hôi lạnh: “Đôi giày đó giống hệt với đôi giày mà Tưởng Chân Chân đi, bên trên có logo hình chiếc lá màu xanh lục!”

Cảnh sát không bao giờ tin vào những chuyện trùng hợp ngẫu nhiên, Tô Dao gọi đến đồn Cảnh sát đường Vân Giang: “Lão Ngô, sáng nay sau khi nhận tin báo, bọn anh có vớt được gì từ dưới sông không?”

Truyện được edit bởi Thiên Hamho và đăng tải duy nhất tại xiaoliang90.wordpress.com. Hãy like, comment để ủng hộ Editor nhé! 

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tro-choi-bao-tap-trong-phong-hoc-nho.jpg
Trò Chơi Bão Táp Trong Phòng Học Nhỏ
26 Tháng 10, 2024
thien-kim-that-va-he-thong-gia.jpg
Thiên Kim Thật Và Hệ Thống Giả
6 Tháng 12, 2024
trai-qua-bao-thang-tram.jpg
Trải Qua Bao Thăng Trầm
4 Tháng mười một, 2024
su-ton-nang-duong-ho-vi-hoan-convert.jpg
Sư Tôn Nàng Dưỡng Hổ Vì Hoạn Convert
26 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online