Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 29

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 29
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 29: Tôi không phải kiểu đàn ông dễ theo đuổi đâu.

Sáng sớm hôm sau, Tô Dao đến Cục Công an Thành phố, Ngô Thanh Đào nhìn thấy cô liền giật mình mình một cái: “Chị Tô, sao mắt chị lại thâm quầng thế kia, tối qua chị đi bắt trộm à?”

Tô Dao ngồi xuống ghế ngáp dài rồi vươn vai: “Đừng nhắc nữa, vốn dĩ đã mất ngủ không ngủ được, khó khăn lắm mới vào được giấc lại gặp ác mộng cả đêm.”

Ngô Thanh Đào đưa cho Tô Dao một cái bánh rán vừng Sơn Trà: “Ác mộng gì thế ạ?”

Tô dao nhận lấy chiếc bánh, lại đi pha một cốc cafe: “Mơ gặp phải vụ án giết người hàng loạt. Trời mưa to, một người đàn ông mặc áo mưa màu đen lang thang trên phố, chọn những người phụ nữ có làn da trắng trông như búp bê, bắt chuyện với bọn họ sau đó lừa đi theo rồi giết, dùng mắt, da, tóc, xương của bọn họ để làm búp bê. Rồi xem đống búp bê đó như vợ của mình, trang điểm cho nó, may quần áo cho nó, sống cuộc sống như vợ chồng, còn gọi nó là em yêu nữa.”

Tô Dao nhớ lại giấc mơ của mình, cả người cô đều nổi hết cả da gà: “Thật là biến thái.”

Ngô Thanh Đào: “Đừng, đừng, đừng, búp bê đáng yêu như vậy, chị nói thế làm em không dám nhìn đống búp bê trong nhà của em nữa rồi.”

Giang Bất Phàm ở một bên đi tới: “Đáng yêu cái gì mà đáng yêu, nhìn kỳ quái chết đi được.”

Ngô Thanh Đào mỉm cười: “Tiểu Giang, không phải đến cả búp bê mà anh cũng sợ đấy chứ?”

Giang Bất Phàm hừ một tiếng: “Gọi là anh Giang và anh Giang của em không sợ nhé.”

Tô Dao uống một hơi hết sạch cốc cafe: “Sợ cũng chẳng sao, có người sinh ra đã mắc bệnh sợ búp bê, cũng giống như các chứng ám ảnh khác, có gì mà phải xấu hổ.”

“Đội phó Trần.” Ngô Thanh Đào quay đầu lại nhìn thấy Trần Ngân Hà đang bước vào văn phòng: “Sao quầng thâm mắt anh lại sâu thế kia?”

Trần Ngân Hà sờ sờ lên mắt mình: “Ngủ không ngon.”

Anh vừa nói vừa đi vào phòng trà bên cạnh, muốn pha cà phê nhưng lại phát hiện toàn bộ là cà phê hòa tan, đành chê bai pha một cốc, cho thêm vài thìa đường, dùng vị ngọt để át đi vị cà phê.

Tô Dao vào rửa cốc, có lòng nhắc nhở anh một câu: “Ăn ngọt nhiều quá là sâu răng đó.”

Trần Ngân Hà quay đầu lại nhìn Tô Dao một cái, anh cầm thìa khuấy khuấy cà phê, vẻ mặt đắc ý: “Quan tâm tới tôi vậy à?”

Tô Dao: “…”

“Tiện miệng nói một câu, anh đừng nghĩ nhiều.”

Trần Ngân Hà dựa vào quầy, rũ mi nhìn Tô Dao, dùng giọng nói như đang bàn về vấn đề thời tiết nói: “Sao không thêm Wechat của tôi?”

Tô Dao mỉm cười: “Lời mời khinh khỉnh đó hóa ra là của anh à, anh không đề tên thì sao tôi biết được là của anh?”

Là người bị từ chối, Trần Ngân Hà đương nhiên không vui vẻ như Tô Dao, giọng nói lộ vẻ ủ rũ: “Cô không nhìn thấy ảnh đại diện của tôi sao?”

Tô Dao: “Ảnh đại diện của anh cũng đâu có viết tên.”

Trần Ngân Hà: “Không viết thì cô không biết luôn hả?”

Tô Dao quay đầu lại nhìn Trần Ngân Hà: “Chàng tiên nhỏ Trần, hôm nay anh sao thế, sao lại vô lý bừa bãi thế hả, đến tháng à?”

Trần Ngân Hà: “Không có chức năng đó.”

Tô Dao rửa cốc xong lấy điện thoại ra, chấp nhận lời mời kết bạn của Trần Ngân Hà, đồng thời gửi cho anh một bao lì xì sáu tệ sáu xu: “Được chưa, cầm lấy đi mua kẹo ăn đi, coi như là quà thay lời xin lỗi của tôi.”

Trần Ngân Hà nhận bao lì xì, sắc mặt cũng khá hơn rất nhiều.

Anh không phải một người khó dỗ dành, chỉ cần một chiếc kẹo là đủ: “Nếu cô thích ai đó, muốn theo đuổi người ta thì phải tỏ ra chân thành như vậy, chứ không được trả treo với người ta.”

Tô Dao không hiểu: “Cái gì cơ?”

Cô thích ai, muốn theo đuổi ai, còn đang trả treo với ai thế?

Mặc dù có ấn tượng tốt với Lý Thư Bân, nhưng cũng không có ý định theo đuổi anh ta, chỉ dự tính tiếp tục tìm hiểu xem sao, đợi đến khi hiểu rõ mọi mặt tính cách của đối phương sẽ tính sau. Cô có chút muốn kết hôn rồi, nhưng không phải là rất muốn và cũng chẳng đến nỗi từ chối duyên phận của người mới đến.

Trần Ngân Hà: “Trong lòng cô tự hiểu rõ.”

Tô Dao: “…” Cô thực sự không hiểu, cô đâu có trả treo thả thính Lý Thư Bân, không có mà.

“Chờ đã, có phải anh hiểu lầm gì rồi không?”

Trần Ngân Hà: “Đừng có chối.”

Tô Dao thở dài một hơi: “Thực ra tuổi của tôi không còn nhỏ nữa, khó lắm mới gặp được một người đàn ông mọi mặt đều không tồi, tôi phải cố gắng chủ động một chút.”

Trần Ngân Hà thấp giọng ừm một tiếng: “Vậy cô cố lên nhé.”

Cho dù hiện tại anh không thích cô, nhưng nếu cô nhất quyết muốn theo đuổi thì anh cũng có thể cho cô một cơ hội.

Tô Dao cảm thấy lời Trần Ngân Hà nói rất có lý, nên chủ động nhắn tin cho Lý Thư Bân, hỏi anh ta đã ăn sáng chưa. Lý Thư Bân nhanh chóng trả lời lại, nói mình đã ăn rồi, lại hỏi Tô Dao tối qua ngủ có ngon không.

Tô Dao kể lại cơn ác mộng về con búp bê đáng sợ cho anh ta: “Chắc chắn là do tối qua ghé qua cửa hàng búp bê đó, nên mới nằm mơ.”

Lý Thư Bân trả lời trên Wechat: “Vậy tối nay nhớ ngủ sớm một chút, để bù lại.” 

Trần Ngân Hà thấy Tô Dao đang gõ tin nhắn trên giao diện Wechat, liền lấy điện thoại của mình ra nhấp vào khung chat của Tô Dao, nhưng giao tiếp duy nhất của hai người chỉ là chiếc lì xì sáu tệ sáu đó và không có thêm bất cứ dòng chữ nào. Không phải đang nhắn tin cho anh.

Anh dựa lưng vào ghế, ngước mắt nhìn cô một cái, rồi gõ chữ: “Trưa nay tôi muốn ăn cháo ở cổng Cục thành phố.”

Là người bị theo đuổi, anh có đủ tư cách đề xuất yêu cầu muốn cô đi ăn cùng mình, đây là cơ hội để cô được ở một mình với anh mà anh dành cho cô.

Tô Dao nhìn thấy tin nhắn của Trần Ngân Hà, vốn dĩ anh không đến nhà ăn ăn cơm, cứ đến giờ cơm là đi thẳng, trước giờ anh chưa từng nói mình muốn ăn món gì vào bữa trưa, cô cũng không bao giờ hỏi.

Tô Dao không hiểu ý của Trần Ngân Hà là gì, nhưng vẫn lịch sự nhắn lại một câu: “Anh muốn ăn thì đi ăn thôi.”

Trần Ngân Hà trả lời: “Ừm.”

Tô Dao: “…” Không hiểu tại sao cô luôn cảm thấy chữ ừm này của anh có một loại cảm giác e thẹn khó diễn tả.

Đến giờ cơm, Ngô Thanh Đào ném con chuột trên tay xuống, hô to một tiếng: “Ăn cơm thôi!”

“Xông lên nào các đồng chí, nếu muộn sẽ bị người bên đội khác cướp sạch đó!”

Giang Bất Phàm: “Đi, đi, đi.”

Tiểu Vu: “Nhanh, nhanh, nhanh, hôm nay có cá om tiêu.”

Tô Dao bật dậy khỏi ghế: “Cá om tiêu yêu thích của tôi!” Nói xong liền theo đoàn quân định chạy ra khỏi văn phòng.

Nhưng cô còn chưa kịp cất bước thì cổ áo đã bị một bàn tay túm lấy.

Tô Dao quay đầu lại nhìn Trần Ngân Hà: “Hả?”

Đại ca có chuyện gì thế?

Trần Ngân Hà: “Hả?”

Không phải đã hẹn đi ăn cháo với anh rồi sao?

Tô Dao vỗ vỗ vào tay Trần Ngân Hà: “Hả cái gì mà hả, tôi đi ăn cơm.”

Trần Ngân Hà lặp lại: “Tôi muốn ăn cháo ngoài cổng, muốn ăn cháo đậu đỏ lúa mạch.”

Tô Dao đang nghĩ đến món cá om tiêu: “Kéo tôi làm gì, tôi không muốn ăn cháo, tôi thích đến nhà ăn ăn cơm.”

“Hôm nay anh có muốn đến nhà ăn không?”

Trần Ngân Hà chỉ đến nhà ăn một lần và không còn muốn đến đó nữa, chê đông người, chê ồn ào, chê đồ ăn nhiều dầu mỡ lại nồng, chê cả chiếc thìa không phải là thìa sứ, ghế ngồi không mềm mại, nhà ăn cơ bản không phải là nơi để con người lui tới.

Năm phút sau, Trần Ngân Hà đến nhà ăn.

Hứa Gia Hải vừa lấy cơm xong, suýt chút nữa còn tưởng mình nhìn lầm người: “Chàng tiên nhỏ Trần, anh hạ phàm từ bao giờ thế?”

Lần trước chẳng phải đã nói đồ ăn ở nhà ăn đều là đồ cho heo, có đánh chết cũng không đến nhà ăn nữa sao?

Trần Ngân Hà hất cằm chỉ vào Tô Dao, ngắn gọn đáp: “Cô ấy, đang theo đuổi tôi, hỏi tôi có muốn đến nhà ăn hay không, muốn tôi ăn cơm cùng cô ấy.”

Hứa Gia Hải: “…”

“Xin lỗi nhé anh trai, tôi không nhìn ra, chỉ thấy anh đang chạy theo người ta thôi.”

Trần Ngân Hà phớt lờ Hứa Gia Hải, nhìn Tô Dao đang xếp hàng trước cửa sổ phục vụ đồ ăn, anh đi tới, xếp hàng ở phía sau, tách một người đàn ông đang có ý đồ bắt chuyện với Tô Dao ra.

Sau khi lấy xong đồ ăn, Tô Dao tìm một chỗ trống ngồi xuống, Trần Ngân Hà ngồi đối diện cô.

“Tại sao món cá om tiêu của tôi toàn là rau nấu kèm, còn của anh lại đều là cá phi lê, hơn nữa, món nào cũng nhiều hơn của tôi nữa.” Tô Dao nhìn qua một lượt các món của Trần Ngân Hà rồi lại nhìn đến mặt anh: “Được rồi, tôi chấp nhận.”

Nếu cô là dì trong nhà ăn, thì cô cũng tình nguyện cho anh nhiều đồ ăn một chút, ai bảo người ta đẹp trai làm gì.

Trần Ngân Hà chỉ ăn có vài miếng cơm, một chút khoai tây thái sợi, hai ngụm canh sườn rồi buông đũa và đưa toàn bộ bát cá om tiêu cho Tô Dao. Tô Dao nhận lấy, ăn uống rất vui vẻ, giữa chừng còn đi xin thêm một bát cơm.

Trần Ngân Hà: “Thích ăn món này sao?”

Tô Dao trong “trăm công nghìn việc” gật gật đầu: “Vị tiêu cay cay, ngon tuyệt.” Ăn hết cá cô lại cho canh vào bát trộn đều.

Trần Ngân Hà biết nấu rất nhiều món ăn, chỉ riêng vị này là không biết, khẩu vị của anh rất thanh đạm. Hai người có khẩu vị khác nhau nếu chung sống cùng nhau rất dễ xảy ra mâu thuẫn, lâu dần sẽ dẫn đến việc ly hôn. Trần Ngân Hà ngẫm nghĩ một lúc rồi mở điện thoại ra đặt nguyên liệu làm món cá om tiêu, dự định buổi tối sẽ về nhà học nấu. Tất cả đều là vì không muốn gia tăng tỷ lệ ly hôn trong nước, không làm lực cản của Chủ nghĩa xã hội.

Sau khi ăn xong, Tô Dao nhìn thấy Lục Hải Minh đang đứng trước ô cửa sổ phục vụ đồ ăn bảo dì đóng gói cơm cho mình: “Giờ này chắc không còn ai đến ăn cơm nữa rồi, nên cho tôi hết sườn trong canh đi dì, đúng, hai suất.”

Tô Dao đi tới, có chút tò mò: “Sao lại đóng gói?”

Lục Hải Minh nhận lấy hộp cơm dì đưa tới: “Không phải tôi ăn mà là người khác.”

Tô Dao: “Cho người nhà của nạn nhân sao?”

Lục Hải Minh gật đầu: “Ừm.”

Khi Lục Hải Minh nhìn thấy Trần Ngân Hà, ánh mắt lập tức sáng rực: “Đội phó Trần, việc lần trước nói anh chuyển đến đội số hai chúng tôi, anh cân nhắc đến đâu rồi?”

“Hoa khôi cảnh sát Vương và hoa khôi cảnh sát Lý của đội chúng tôi ngày nào cũng lảm nhảm bên tai bảo tôi phải đào bằng được anh về đội.”

Trần Ngân Hà: “Không sang.” 

Anh không quen cái gì mà hoa khôi cảnh sát Vương với hoa khôi cảnh sát Lý, anh chỉ biết duy nhất hoa khôi cảnh sát Tô đang theo đuổi mình thôi.

Ba người cùng nhau rời nhà ăn, Lục Hải Minh xách theo hai hộp cơm đi về cổng lớn Cục Công an thành phố, Tô Dao đứng dưới bóng cây to, nhìn qua. Lục Hải Minh đi tới trước mặt hai người cao tuổi phía bên kia đường, cúi đầu nói với bọn họ vài câu, rồi dẫn bọn họ đi vào Cục.

Trần Ngân Hà nói: “Hai người đó là ai?”

Tô Dao: “Còn nhớ tài liệu lần trước anh xem không, vụ hiếp dâm giết người liên hoàn 4.24, đó là ba mẹ của Lương Tiểu Ninh, nạn nhân thứ tư.”

Trần Ngân Hà nhớ vụ án đó, thi thể của Lương Tiểu Ninh đến giờ vẫn chưa tìm thấy, trong mắt người bình thường thì Lương Tiểu Ninh có lẽ đã lành ít giữ nhiều rồi. Còn đối với ba mẹ Lương Tiểu Ninh mà nói thì chỉ cần một ngày không phát hiện thi thể, bọn họ vẫn sẽ ôm lấy tia hy vọng mong manh đó, ngộ nhỡ con gái mình vẫn còn sống thì sao.

Tô Dao thở dài: “Sau khi sự việc xảy ra, ba mẹ Lương Tiểu Ninh đã từ bỏ công việc thu nhập cao của mình, bán nhà bán xe, trước tiên là bắt đầu tìm kiếm con gái ở thành phố Vân Giang, sau đó là tìm trên khắp cả nước, đầu năm nay mới về lại Vân Giang, thường xuyên có thể nhìn thấy bọn họ đang phát thông báo tìm kiếm người mất tích trên phố.”

Hai người là một cặp vợ chồng, tóc trên đầu đã bạc trắng cả rồi, dãi nắng dầm mưa đã khiến da họ đen sạm, các nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt, đôi lông mày nhíu chặt và chẳng bao giờ thấy họ mỉm cười.

Hai người già cầm trên tay một đống giấy báo tìm người mất tích dày cộp, bên trên có dòng chữ: Tìm con yêu Lương Tiểu Ninh.

Một cơn gió thổi qua, giấy tìm người trên tay mẹ Lương rơi xuống, lơ lửng trên mặt đất vài cái rồi bị thổi bay ra xa. Một chiếc xe cảnh sát từ trong sân chạy ra, bánh xe chẹt qua tờ giấy tìm người, lưu lại một vệt bánh xe màu xám bên trên.

Chân của ba Lương không tốt, ông chống nạng đi tới, mẹ Lương vội vàng nhặt tờ giấy trên mặt đất lên, rồi không ngừng dùng ta lau vết bụi trên đó. Dấu bánh xe vừa vặn in lên mặt Lương Tiểu Ninh, mẹ Lương không lau sạch được vết bẩn, lo lắng đến bật khóc.

Những giọt nước mắt rơi trên mặt giấy, ướt thành một mảng, không những chẳng lau được vết bẩn mà tờ giấy cũng bị ướt sũng, khiến cả bức ảnh trông loang loang lổ lổ. Nhìn cô con gái trong bức ảnh đang dần mờ ảo, mẹ Lương ôm mặt khóc, ba Lương chống nạng đi tới, nhẹ nhàng ôm lấy mẹ Lương, thầm an ủi vợ mình.

Mẹ Lương lau nước mắt lên người ba Lương, vừa khóc vừa nói: “Gần đây tôi thường xuyên mơ thấy tiểu Ninh, con bé nói nó đang ở một nơi rất tối, không thở nổi, rất khó chịu, đau đớn khắp cơ thể, xương, thịt đều đâu, con bé cứ gọi mẹ mãi, bảo tôi hãy cứu nó.”

Mẹ Lương đã khóc đến khàn cả giọng, đôi mắt quanh năm bị bao bọc bởi nước mắt lộ ra vẻ tái nhợt, lấm lem: “Con gái tội nghiệp của tôi rốt cuộc là đang ở đâu cơ chứ?”

Mẹ Lương nhìn xuống tấm ảnh trên tờ giấy tìm người, cô gái trong ảnh tươi cười như hoa. Bà cẩn thận cất tờ giấy tìm người vào chiếc túi vải luôn mang theo bên mình, cùng với chai nước đã uống một nửa và mấy chiếc bánh mì khô khốc.

Lục Hải Minh cầm hai hộp cơm trầm mặc đứng một bên, đợi tâm trạng mẹ Lương khá hơn một chút mới đưa bọn họ lên phòng nghỉ ăn cơm.

Tô Dao âm thầm chửi rủa tên hung thủ trong vụ án giết người hàng loạt một trận tơi bời, một lúc sau mới quay đầu sang hỏi Trần Ngân Hà: “Anh có tin rằng giữa những người thân thương yêu nhau sẽ tồn tại thần giao cách cảm không?”

Trần Ngân Hà rũ mi: “Cô tin cái này à?”

Tô Dao: “Đại đa số trong các trường hợp thì không tin, nhưng cũng không phải là không có. Trong

“Tuyên bố ngày nay”

có một tập tên là

“Giấc mơ bắt hung thủ”

, nói về việc một người em trai bị giết hại, cảnh sát không tìm thấy thi thể và người chị gái ở cách xa hàng nghìn dặm đã nằm mơ thấy em trai của mình nói cho cô ấy biết nơi giấu thi thể. Cuối cùng, người chị gái đó đã dẫn theo cảnh sát và tìm thấy thi thể của em trai bên cạnh một đoạn đường sắt, nơi đó giống hệt với trong giấc mơ.”

Đây không phải truyền thuyết vớ vẩn nào đó mà đã được CCTV xác nhận.

Tô Dao quay đầu sang nhìn Trần Ngân Hà: “Thử đoán xem, nếu giấc mơ của mẹ Lương thực sự phản ánh hiện thực, thì hiện tại Lương Tiểu Ninh đang ở đâu?”

Rất tối, không có ánh sáng, chẳng thể nhìn thấy bầu trời, ngột ngạt, xương cốt lẫn thịt đều đau đớn.

Trần Ngân Hà ngẩng đầu lên nhìn mặt trời một cái, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống mắt, đất trời vạn vật đề ấm áp, chỉ có giọng nói của anh là lạnh lùng: “Cô ấy bị phân thây cho vào thùng chứa nào đó.”

Tô Dao trầm mặc một lúc: “Vậy thì anh thử đoán thêm xem, thùng chứa thế nào, quan tài, vali hay là tủ đông?”

Trần Ngân Hà: “Không dễ nói, dù sao cũng chỉ là một cảnh tượng trong giấc mơ của mẹ Lương, khoảng cách giữa mơ và hiện thực là quá xa.”

Tô Dao nghĩ đến ba mẹ Lương tìm con gái trong năm năm trời: “Hy vọng Lương Tiểu Ninh vẫn còn sống, hy vọng ý chí và thể chất của cô ấy vẫn còn nguyên vẹn, chỉ đang bị nhốt ở nơi nào đó, tạm thời không thể về nhà.”

Đi đến cửa văn phòng thì điện thoại của Tô Dao đổ chuông, cô nhìn vào màn hình, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn Trần Ngân Hà.

Trần Ngân Hà: “?”

Tô Dao ôm điện thoại: “Anh vào trước đi, tôi nhận cuộc điện thoại.”

Trần Ngân Hà vào văn phòng, anh không về chỗ ngồi mà đứng bên cửa, nghe thấy Tô Dao đang nói chuyện điện thoại bên ngoài.

“Tối nay sao, chắc là rảnh, lần trước anh mời tôi ăn cơm, lần này để tôi mời nhé.”

“Ở cổng trường anh à, được thôi, vừa hay có thể đi dạo quanh trường.”

“Đại học Khoa học và Công nghệ Vân Giang, số 356 đường Ngũ Nguyên đúng không?”

“Được, tối gặp lại.”

Tô Dao cúp máy, vừa bước vào văn phòng suýt chút nữa thì va vào người Trần Ngân Hà: “Anh đứng đây làm gì?”

Trần Ngân Hà kéo Tô Dao ra ngoài hành lang, ngữ khí vô cùng bất mãn: “Cô sao thế hả?”

Tô Dao nghiêng đầu nhìn Trần Ngân Hà, trên mặt hiện rõ dấu chấm hỏi: “Sao là sao?”

Trần Ngân Hà dựa vào tường: “Nếu cô muốn lợi dụng người đàn ông khác để khơi dậy lòng ghen tuông của tôi, thì cô đã đạt được mục đích rồi đó.”

Dấu chấm hỏi trên mặt Tô Dao càng to hơn: “Há?”

“Tôi đồng ý để cô theo đuổi tôi, còn có theo đuổi được hay không thì còn phải dựa vào bản lĩnh của cô.” Trần Ngân Hà dè dặt khép lại cổ áo sơ mi: “Tôi không phải là kiểu đàn ông dễ theo đuổi, tốt nhất là cô nên chuẩn bị tâm lý trước đi.”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 29"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

viet-co.jpg
Việt Cơ
23 Tháng mười một, 2024
ai-khong-me-muoi-voi-xinh-dep-nu-xung-dau-convert.jpg
Ai Không Mê Muội Với Xinh Đẹp Nữ Xứng Đâu Convert
7 Tháng mười một, 2024
nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong.jpg
Nữ Phụ Ác Độc Là Một Bé Rồng
3 Tháng 12, 2024
nhat-pham-ngo-tac-quyen-1.jpg
Nhất Phẩm Ngỗ Tác – Quyển 1
2 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online