Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 28

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 28
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 28: Cô vậy mà lại không thích anh.

Sau bữa tối, Tô Dao và Lý Thư Bân ra khỏi nhà hàng, tiện thể đi quanh khu mua sắm vừa trò chuyện vừa đi dạo.

Cách đó không xa có một tiệm trà sữa, rất nhiều người đang xếp hàng trước cửa, Lý Thư Bân dừng lại: “Tôi xếp hàng mua cho cô nhé?”

Tô Dao mỉm cười: “Cảm ơn, không cần đâu.”

Cô không thích uống trà sữa, ngọt quá, cô không thích ăn bất cứ thứ gì có đường ngoại trừ kẹo vị đào. Không giống như người họ Trần nào đó, ăn kẹo như ăn cơm, uống trà sữa muốn nguyên đường, cà phê cũng có thể thêm mấy thìa đường, dưa hấu không ngọt sẽ chẳng thèm ăn lấy một miếng. Đến cả cơm anh cũng yêu cầu phải có vị ngọt ngào nhất định, nhưng không được bỏ đường, mà phải có đột ngọt tự nhiên, nếu không sẽ lập tức buông đũa không ăn nữa, còn khó hầu hạ hơn cả thiên kim tiểu thư.

Lý Thư Bân chỉ chỉ vào một tiệm trà sữa bên cạnh: “Ở đây đợi tôi một chút.”

Tô Dao còn chưa kịp ngăn lại thì Lý Thư Bân đã đi tới nơi rồi, một lát sau anh ta cầm theo một cốc trà lúa mạch lớn quay lại: “Trà lúa mạch không ngọt, lợi cho tiêu hóa.”

Tô Dao nhận lấy rồi nói cảm ơn, không ngờ rằng Lý Thư Bân lại chu đáo đến vậy, nhất thời ấn tượng của cô về anh ta lại càng tốt hơn.

Hai người lại đi dạo thêm một lúc, đến một tiệm bán búp bê ở lầu hai, Tô Dao dừng lại hỏi Lý Thư Bân: “Anh có thích búp bê không?”

Lý Thư Bân mỉm cười: “Tôi là đàn ông sao lại thích cái này được chứ, cô thì sao, cô không thích à?”

Tô Dao nhìn con búp bê trong ô cửa thủy tinh: “Khi còn nhỏ thì thích, lớn lên lại không thích nữa.”

Tô Dao liếc mắt nhìn giá liền lập tức sửng sốt: “Một con búp bê như vậy mà tới hơn năm nghìn tệ!”

Hồi còn nhỏ, cô chơi loại năm tệ là có thể mua được, đắt nhất cũng không vượt quá năm mươi tệ.

Tô Dao cúi xuống, xem kỹ hơn một chút: “Đây không phải là đồ chơi, chắc là đồ sưu tầm.”

Chủ tiệm bước tới, trên người đeo một chiếc tạp dề màu đen, các ngón tay dính đầy màu sơn sặc sỡ: “Vào ngắm thử đi, bên trong vẫn còn đó.”

Cửa hàng được trang trí rất sang trọng, khắp nơi đều là pha lê và gương soi, mỗi con búp bê sẽ có một giá trưng bày riêng được ngăn cách bằng một lớp kính, để ngăn không cho khách hàng tùy tiện chạm vào.

Tô Dao đi tới trước một con búp bê mặc váy voan trắng: “Thật tinh xảo, giống hệt như người thật vậy.”

Chủ tiệm là một phụ nữ khoảng trên dưới ba mươi tuổi, búi tóc, có đôi mắt phượng, ngoại hình rất có khí chất, giọng nói hơi khàn, khi lên tiếng khiến người nghe cảm nhận được sự kết nối: “Chỗ búp bê này vốn dĩ là sống thật, mỗi con búp bê đều có linh hồn.”

Qua sự giới thiệu của chủ tiệm, Tô Dao biết được loại búp bê này được gọi là búp bê BJD [1], không thể sản xuất công nghiệp hóa, mỗi con búp bê đều được làm bằng tay, phải mất ít nhất một tuần để tạo khuôn nhựa cộng với các thiết kế và hóa trang khác. Quần áo đòi hỏi rất nhiều công sức của người chế tạo. Các bộ phận quan trọng của búp bê được trang bị cách khớp hình cầu, có thể tạo ra tư thế gần giống với con người, mỗi con đều độc nhất vô nhị.

Tô Dao liếc nhìn khuôn mặt của búp bê, chất liệu nhựa thông mô phỏng kết cấu da như thật, đến cả nhưng sợi lông tơ nhỏ xíu trên mặt da cũng có, đôi mắt lại càng tinh xảo hơn, mỗi lớp đồng tử đều được tạo hình vô cùng sống động.

Khi Tô Dao nhìn vào con búp bê này luôn cảm thấy nó cũng đang đánh giá cô vậy, như thể muốn nhìn thấu tâm can cô. Điều này còn đáng sợ hơn là bị người thật quan sát, bởi vì bạn biết được ở nó không có sự sống, đôi mắt nó chỉ có một lớp linh hồn giả tạo, ánh mắt trống rỗng và chết chóc. Suy nghĩ của Tô Dao bắt đầu mơ hồ vô hạn, cô bị con búp bê nhìn chằm chằm đến toàn thân nổi da gà.

Chủ tiệm đứng trước bàn làm việc, vừa đo kích thước của búp bê để làm quần áo vừa nói với Tô Dao: “Cô không có duyên với bọn chúng.”

Tô Dao cảm thấy những người làm nghệ thuật đều kỳ lạ như vậy: “Mua một món đồ chơi còn cần đến duyên phận sao?”

Chủ tiệm mỉm cười: “Đương nhiên rồi.”

Nói xong lại nhìn Lý Thư Bân: “Tôi thấy vị tiên sinh đây rất có duyên với những con búp bê bày.”

Lý Thư Bân mỉm cười: “Vậy sao?”

Chủ tiệm vuốt vuốt mái tóc dài trên đầu: “Có thể giảm giá mười phần trăm cho anh.”

Tô Dao thầm nghĩ cái gì mà duyên phận với không duyên phận, cuối cùng cũng là vì bán hàng. Chỉ vì xem ra Lý Thư Bân có vẻ hiểu về loại búp bê BJD này hơn cô, anh ta không hỏi những thứ như cô hỏi, nên mới nói anh ta có duyên với chúng hơn cô.

Lý Thư Bân đi đến bên cạnh Tô Dao, nhỏ giọng nói một câu: “Cô có thích món nào không?”

Tô Dao vội vàng xua tay: “Không có, không có.”

Mới gặp mặt lần đầu sao có thể nhận đồ đắt như vậy của người ta chứ? Ngay cả bữa ăn vừa rồi cô cũng phải tìm cơ hội để mời lại, cô không thích lợi dụng người khác.

Lý Thư Bân nở nụ cười xin lỗi chủ tiệm: “Xem ra hôm nay không có duyên mang theo con nào trong số này rồi.”

Chủ tiệm đo đạc số liệu cho búp bê xong lại cúi đầu vẽ bản thiết kế trên giấy, lúc nói chuyện cũng không ngẩng đầu lên, giọng điệu có vẻ u ám :”Vậy anh có thể phải đổi một người phụ nữ khác rồi.”

Tô Dao: “…”

Chủ tiệm này sao vậy, vì bán một con búp bê mà ăn nói khó nghe như thế, không sợ người khác đập vỡ của hàng sao?

Lý Thư Bân đưa Tô Dao ra khỏi cửa hàng búp bê: “Đừng để tâm trạng bị ảnh hưởng bởi những người không quen biết.”

Tô Dao quay đầu lại nhìn thoáng qua cửa hàng một cái, bởi vì chủ tiệm có chút thần thần bí bí, nên cô thấy những con búp bê do chính tay cô ta làm cũng mang theo vẻ kỳ quái.

Hai cô gái trẻ tuổi đi đến trước cửa hàng, đứng ngoài cửa sổ hớn hở nhìn búp bê bày trên quầy rồi không ngừng lên tiếng cảm thán.

“Thật tinh xảo, đáng yêu chết đi được, hệt như thiên sứ vậy.”

“Muốn có nó quá, đợi tôi tiết kiệm tiền tiêu vặt rồi sẽ đến mua, muốn chăm chút nó thật cẩn thận.”

“Như có linh hồn vậy, hình như nó đang nói chuyện với tôi, bảo tôi đưa nó đi cùng.”

Lý Thư Bân nói với Tô Dao: “Cùng một món đồ, nhưng có người thích người không, điều này là hết sức bình thường.”

Tô Dao gật đầu.

Lý Thư Bân liếc nhìn thời gian: “Cũng muộn rồi, tôi đưa cô về nhà nhé.”

Tô Dao đã nghe Lý Thư Bân nói rằng anh ta sống ở đường Ngũ Nguyên. Đường Ngũ Nguyên vừa hay lại ngược hướng với nhà cô, cô không muốn làm phiền Lý Thư Bân phải đi một chuyến quá xa, nên nói: “Bây giờ tôi phải về Cục, lát nữa tự bắt xe bus về được rồi.”

Lý Thư Bân cũng không nài ép: “Được, về đến nhà thì nhắn tin cho tôi nhé.”

Tô Dao về văn phòng uống một ngụm nước, tiện thể xử lý một vài email. Gần đây có thể coi là bình yên, không có vụ án nào nên không ai phải tăng ca, cả tòa nhà văn phòng im ắng, thậm chí có thể nghe thấy tiếng kim rơi xuống đất.

Tô Dao nghe thấy ngoài văn phòng truyền đến tiếng bước chân đi vào, từ tiết tấu của bước đi có thể nghe ra đó là đội trưởng đội số hai: “Lão Lục.”

Lục Hải Minh bước vào văn phòng: “Muộn vậy rồi mà cô vẫn đang tăng ca sao?”

Lục Hải Minh năm nay ba mươi sáu tuổi, vóc dáng to khỏe, trên má có một vết sẹo dài do đánh nhau với nghi phạm khi còn trẻ. Vết sẹo này khiến anh ta trông vô cùng dữ tợn, cộng thêm đôi mắt sắc bén, nếu không nói sẽ chẳng ai biết anh ta là cảnh sát, vì trông giống dân xã hội đen hơn.

“Tiện đường đi qua nên vào ngó qua chút việc.” Tô Dao tắt máy tính: “Mấy ngày nay hình như bên đội anh không có vụ án, anh lại đang ngẫm nghĩ vụ án 4.27 đấy à?”

Vụ án 4.27 chính là vụ năm năm trước đang bỏ lửng mà lần trước Trần Ngân Hà xem, vụ án hiếp dâm giết người liên hoàn 4.27. 

Lục Hải Minh gật đầu.

Tô Dao đứng dậy ra khỏi văn phòng cùng Lục Hải Minh: “Ngẫm nghĩ thế nào rồi?”

Lục Hải Minh có chút cáu kỉnh gãi đầu: “Vẫn vậy, thời gian trôi qua quá lâu rồi, không phát hiện manh mối nào mới.”

Hình như mấy năm gần đây tên hung thủ đó không còn gây án nữa, nên không có nạn nhân nào mới xuất hiện. Cũng bởi vì không có nạn nhân nào mới nên chằng có tiến triển nào trong quá trình điều tra vụ án, tất cả các manh mối đều nằm ở năm năm trước.

Lục Hải Minh sắp gãi đầu mình đến hói luôn rồi: “Thông thường, đối với loại giết người hàng loạt này, thủ đoạn của hung thủ ngày càng thuần thục, sẽ tiếp tục leo thang, mỗi ngày một điên cuồng và gần như là không thể dừng lại.”

“Nhất định phải có lý do gì đó buộc anh ta phải dừng lại.”

Tô Dao đồng ý với quan điểm của Lục Hải Minh: “Hy vọng một tên giết người điên cuồng bệnh hoạn đột nhiên lương tâm trỗi dậy rồi từ bỏ việc phạm tội là điều không thể.”

Lục Hải Minh lấy ra một bao thuốc lá, đưa cho Tô Dao một điếu, Tô Dao: “Tôi không hút thuốc, lúc căng thẳng tôi có cách khác để giải tỏa.”

Cô thích trốn vào một góc để khóc, khóc xong sẽ ổn. Cô giấu rất kỹ, trong Cục vẫn chưa có ai phát hiện. Ngoại trừ Trần Ngân Hà.

Lục Hải Minh châm cho mình một điếu, hít một hơi thật sâu rồi phun ra làn khói: “Cô sẽ làm gì, đánh đấm?”

Tô Dao mơ hồ đáp: “Cũng gần như vậy.”

“Vậy chúng ta cùng đoán thử xem nguyên nhân gì đã khiến kẻ sát nhân dừng lại.”

Lục Hải Minh đã đưa ra vô sổ loại giả thiết: “Loại thứ nhất, vào tù.”

Lục Hải Minh vừa đi vừa nói: “Tất cả những người bị giam giữ trùng khớp với chân dung của kẻ sát nhân đã được đội đặc nhiệm điều tra từ lâu, nhưng không tìm ra nghi phạm.”

“Loại thứ hai, tàn phế hoặc bệnh tật, điều này chúng tôi cũng đã sàng lọc thông qua dữ liệu y tế lớn và không tìm ra nghi phạm nào cả. Trừ phi anh ta bị bệnh nhưng không đến bệnh viện chữa trị, nếu không nhất định sẽ lưu lại hồ sơ.”

Tô Dao vừa đi vừa nghe Lục Hải Minh nói, nhân tiện hút luôn chút thuốc lá thụ động.

Lục Hải Minh tiếp tục: “Loại thứ ba, chết ngoài ý muốn, người chết thì mới không thể tiếp tục phạm tội.” 

Tô Dao: “Nếu thực sự chết thì quá dễ dàng cho loại súc sinh đó rồi, vẻn vẹn ba mạng người, tuy cô gái thứ tư mất tích vẫn chưa tìm thấy thi thể, nhưng cũng là lành ít giữ nhiều, cơ bản có thể tính là bốn mạng người.”

Tô Dao suy nghĩ một lúc: “Có khi nào hung thủ đã nhốt nạn nhân thứ tư lại rồi “sinh sống” với cô gái đó và đã đạt được thỏa mãn về tâm lý lẫn thể chất nên mới không phạm tội nữa hay không.”

“Đã từng nghĩ tới giả thiết này.” Lục Hải Minh hút một hơi thuốc lá, lông mày cau lại gần như siết chặt vào nhau: “Quan trọng vẫn là danh tính của hung thủ, phải điều tra ra tên súc sinh này càng sớm càng tốt mới được.”

Tô Dao: “Năm đó tổ chuyên án đã phỏng đoán độ tuổi cùng nghề nghiệp của hung thủ thế nào?”

Lục Hải Minh: “Trong tài liệu viết có viết, năm năm trước phỏng đoán là hai mươi lăm đến ba mươi tuổi, hiện tại chắc là ba mươi đến ba mươi lăm rồi. Các nạn nhân đều đã nói chuyện với hung thủ, chứng tỏ ngoại hình và thân phận xã hội của anh ta rất dễ chiếm được lòng tin của mọi người.”

“Ví dụ như tài xế taxi, trợ lý cảnh sát, tình nguyện viên thành phố, bác sĩ cứu người hay giúp đỡ người bị thương, giáo viên dạy chữ dạy người, vân vân.”

Trong lúc nói chuyện thì tới cổng Cục thành phố, Tô Dao liếc nhìn thời gian: “Tôi đi đợi xe bus đây, anh cũng mau về nhà đi, nếu không con trai anh lại nói anh không về nhà, nghi ngờ mình không phải là con ruột của anh, rồi bỏ nhà đi tìm ba ruột của mình bây giờ.”

Lục Hải Minh ấn đầu thuốc lá: “Nó dám!” Anh cứ hễ cao giọng là vết sẹo trên mặt lại trở nên dữ tợn hơn.

Lục Hải Minh vẫy tay: “Tôi đi điều tra chút chuyện, đi nhé.”

Tô Dao về nhà bằng xe bus, theo thỏa thuận cô gửi cho Lý Thư Bân một tin nhắn nói rằng mình đã về đến nhà rồi.

Lý Thư Bân trả lời lại tin nhắn trên Wechat: “Được.” Và bảo cô nghỉ ngơi sớm một chút.

Tô Dao tắm rửa xong nằm lên giường một lúc lâu vẫn không ngủ được, cô mở Wechat ra xem thì thấy một thông báo kết bạn mới, trong lời mời kết bạn chẳng có lấy một câu giới thiệu tên, chỉ vẻn vẹn hai chữ: “Thêm tôi.”

Hai chữ ngắn ngủi, ngập tràn thái độ đương nhiên, thông qua màn hình cũng có thể cảm nhận được độ khinh khỉnh của đối phương, vì vậy Tô Dao đã từ chối. Trên Wechat không có nút từ chối, nên không chấp nhận cũng tương đương với việc từ chối.

Cô sờ sờ bụng, đói rồi, muốn ăn bánh Trôi, lại lười chẳng muốn dậy nấu, nên chỉ đành nằm trên giường áp lên bụng cho đỡ đói.

Trần Ngân Hà đang nấu đồ ăn nhẹ trong bếp, hơi nóng từ nồi bốc lên, mùi thơm của hoa Quế và gạo nếp thoang thoảng.

“Cậu để điện thoại cạnh bếp không sợ bị nổ à?” Hứa Gia Hải ra ngoài rót nước uống, ngửi thấy mùi thơm liền đi tới, thì thấy Trần Ngân Hà nấu đồ ăn nhưng không chuyên tâm, chẳng thèm để ý đến lửa, chỉ nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Trần Ngân Hà: “Nổ thì nổ, dù sao thì cũng đã bị rò điện rồi, tôi đang muốn thay cái khác.” Anh vừa nói chuyện vừa nhìn vào điện thoại đến mấy lần.

Hứa Gia Hải và Trần Ngân Hà đã quen nhau mười mấy năm nay, nhưng anh ta chưa từng thấy anh như vậy, cảm thấy vô cùng kỳ quái: “Nói chuyện với ai thế, tí lại nhìn một cái, tí lại nhìn một cái?”

Trông dáng vẻ thì anh đang đợi hồi âm của ai đó.

Dường như Hứa Gia Hải đã hiểu ra rồi: “Trong bữa tối, sau khi cậu và đội trưởng Tô nhà cậu hôn nhau, cậu tỏ tình với cô ấy rồi, bây giờ đang nóng lòng như vậy là vì đợi hồi âm từ cô ấy sao?”

Trần Ngân Hà nhàn nhạt nhìn Hứa Gia Hải, anh không lên tiếng, nhưng ánh mắt thì như muốn nói: Liên quan chó gì đến cậu?

Thực ra anh chỉ đang đợi cô chấp nhận lời mời kết bạn của mình, đến bạn bè cũng không phải thì tỏ tình cái gì?

Là một người phóng túng, có kinh nghiệm phong phú trong tình trường, Hứa Gia Hải truyền cho Trần Ngân Hà một chút kinh nghiệm: “Tỏ tình với phụ nữ thì tốt nhất không nên nói qua điện thoại, phải hẹn cô ấy ra ngoài thổ lộ ngay trước mặt, như thế thì tỉ lệ trúng càng lớn.”

“Nhất là với những mỹ nam như chúng ta, nếu không gặp mặt thì không thể tận dụng được hết lợi thế về ngoại hình.”

Điện thoại đặt trên bếp của Trần Ngân Hà khẽ rung lên, anh vội vàng nhìn qua, là vợ Cục trưởng Khương gửi đến một bài báo trên trang web cộng đồng, với tiêu đề:

Đàn ông qua tuổi ba mươi sẽ mang số phận bị phụ nữ chọn lựa.

Trần Ngân Hà trả lời lại một loạt dấu ba chấm.

Vợ Cục trưởng Khương thấy muộn vậy rồi mà Trần Ngân Hà vẫn chưa ngủ, nên lại gửi thêm một bài báo khác:

Thức đêm là kẻ thù với sắc đẹp của đàn ông.

Trần Ngân Hà giả vờ như mình đã ngủ rồi ném điện thoại lên bàn bếp.

Lại đợi thêm một lúc nhưng Tô Dao vẫn không chấp nhận lời mời kết bạn của anh. Sau khi nấu xong nồi bánh Trôi hoa Quế rồi tắt bếp, Trần Ngân Hà trầm mặt cầm điện thoại quay người rời đi.

Hứa Gia Hải không hiểu anh đang làm cái gì: “Sao nấu xong rồi lại không ăn, mất vị giác à?”

Trần Ngân Hà chẳng buồn quay đầu lại: “Cậu ăn đi.” Nói xong liền đi vào phòng ngủ.

Hứa Gia Hải vui vẻ ăn vì được ăn không, anh ta múc cho mình một bát to, còn chưa ăn được vài miếng lại thấy Trần Ngân Hà từ phòng ngủ đi ra, anh đứng như trời trồng trước mặt anh ta, không hề cử động, trông bộ dạng thì có vẻ như đang muốn hỏi chuyện, nhưng lại không biết phải hỏi thế nào.

Hứa Gia Hải: “Nể mặt những viên bánh Trôi trong bát này, nói đi, bất luận cậu nói cái gì tôi cũng sẽ không cười nhạo cậu đâu.”

Trần Ngân Hà lấy một chiếc ghế ngồi xuống: “Trong trường hợp nào thì một người con gái sẽ từ chối lời mời kết bạn Wechat của một người con trai, cấm cười.”

“Hahahahahaha.” Hứa Gia Hải cười đến suýt chút nữa thì văng viên bánh Trôi nhỏ ra ngoài: “Cái gì mà hôn, dùng lưỡi, tỏ tình, loay hoay cả nửa ngày mà đến Wechat của đội trưởng Tô cậu cũng không thêm được, xin lỗi, thực sự chịu không nổi nữa rồi, để tôi cười thêm một lát đã.”

Hứa Gia Hải lắc lắc điện thoại của mình, khoe khoang: “Tôi có Wechat của đội trưởng Tô này, lại còn là cô ấy chủ động kết bạn nữa.”

Trần Ngân Hà lạnh lùng liếc nhìn Hứa Gia Hải, đá vào chân anh ta một cái dưới gầm bàn: “Trả lời câu hỏi của tôi.”

“Còn có thể là gì được nữa, đương nhiên là do người ta không thích, không muốn rồi.” Hứa Gia Hải suy nghĩ một lúc: “Không đúng, hai người là đồng nghiệp, còn là mối quan hệ cấp trên cấp dưới trực tiếp, nếu vậy thì kết bạn Wechat mới tiện liên lạc, chỉ cần hai người không có thù oán gì thì chắc chắn cô ấy sẽ không thể từ chối.”

Hứa Gia Hải: “Có phải cô ấy không biết là cậu hay không, trên tài khoản cậu có ghi tên cậu không?”

Trần Ngân Hà: “Không.”

Hứa Gia Hải: “…”

“Cậu không viết gì thì bảo người ta chấp nhận lời mời thế nào?”

Trần Ngân Hà nói một cách đương nhiên: “Cô ấy không thể không nhận ra tôi.”

Ảnh đại diện của anh là một bầu trời sao bao la rực rỡ, cũng như tên của anh, chỉ cần cô để tâm tới anh một chút thì sẽ biết đó là anh.

Hứa Gia Hải ăn xong bánh Trôi hoa Quế, rút giấy ăn lau lau miệng: “Mạo muội hỏi một chút, năm nay anh mấy tuổi rồi thế?”

Trần Ngân Hà nâng cằm nhìn Hứa Gia Hải.

“Hai mươi chín rồi vậy mà mới biết yêu như tuổi mới lớn, còn ở đấy mà chơi cái trò đoán này đoán kia, người ta đoán không ra lại đau lòng, ấm ức, vậy còn không đáng đời thì là cái gì nữa.” Hứa Gia Hải cầm bát lên, quay người đi vào bếp múc thêm một bát bánh Trôi: “Người ta cũng đâu có thích cậu, cậu ở đấy mà kiêu ngạo, úp mở khó đoán cái mẹ gì?”

“Cậu như vậy là tính độc thân cả đời rồi phải không, vừa hay tôi cũng không có ý định kết hôn, chúng ta cứ thế kết hợp với nhau cũng được, vậy cũng tốt.” Hứa Gia Hải ăn một miếng bánh Trôi: “Tối mai tôi muốn ăn món Hoành thánh nhân tôm lần trước cậu làm.”

Trần Ngân Hà mở to mắt nhìn Hứa Gia Hải một cái: “Cậu vừa nói cái gì, cô ấy không thích tôi?”

Hứa Gia Hải: “Tôi đâu có nói sai, nếu người ta thích cậu thì đã không đi xem mắt. Hơn nữa, cậu ngoài việc có chút tiền với chút nhan sắc ra thì còn có gì đáng để người ta thích không?”

Trần Ngân Hà: “Cô ấy vậy mà không thích tôi?”

Hứa Gia Hải suýt chút nữa bật cười thành tràng: “Sao người ta lại phải thích cậu chứ?”

Không biết tâm trạng Trần Ngân Hà thế nào, còn Hứa Gia Hải thì đang rất vui vẻ, trước giờ đều là phụ nữ theo đuổi, bám lấy anh nhưng anh lúc nào cũng ra vẻ khinh khỉnh muốn chết, ai cũng không thèm yêu. Kiều người này, phải để cho anh nếm trải chút đau khổ trong tình yêu.

Trần Ngân Hà cầm điện thoại về phòng, tắm lại một lần nữa rồi nằm vật ra giường, trằn trọc mãi đến tận gần sáng. Cô thế mà lại không thích anh?

Cô giấu đối tượng xem mắt của mình rồi đẩy anh vào tường, còn nhéo cằm anh, trêu chọc anh, hỏi sao mặt anh lại đỏ như thế, vậy không phải là đang quyến rũ anh hay sao? Quyến rũ anh tức là thích anh.

Thích anh mà còn làm bộ không nhận ra Wechat của anh. Cô đang thả mồi bắt cá anh, cố ý trả treo với anh, như vậy chắc chắn là thích anh rồi. Mưu đồ của người phụ nữ này thực sự không thể dò được, vì có được anh cô đã không từ thủ đoạn.

Nghĩ như vậy, Trần Ngân Hà thở phào một hơi, may mà anh không thích cô, nếu không sẽ bị cô ăn sạch mất.

[1]:

BJD là viết tắt của cụm từ tiếng anh Ball Jointed Doll. Mẫu búp bê này mô phỏng theo cơ thể người thật, có các khớp trên cơ thể cho phép người chơi tạo bất kỳ tư thế nào của búp bê: ngồi, đứng, vắt chân tay, múa, thậm chí cả các tư thế như tập yoga… Những khớp này được tạo bởi những khớp hình cầu; và vì thế chúng mới có cái tên chung là Ball Joint Doll (BJD) hay là búp bê khớp cầu. Búp bê Khớp Cầu được sản xuất đa phần ở ba nước Châu Á, bao gồm Nhật, Hàn và Trung quốc. Hầu hết búp bê BJD đều được làm từ nhựa urethane resin, tuy nhiên cũng có vài nghệ sĩ tự chế bằng porcelain (sứ) hoặc đất sét sellulose.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 28"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

khoanh-khac-anh-bat-dau-dong-tam.jpg
Khoảnh Khắc Anh Bắt Đầu Động Tâm
20 Tháng mười một, 2024
keo-thuy-tinh.jpg
Kẹo Thủy Tinh
29 Tháng mười một, 2024
ruou-gao-hon-hoa-hong.jpg
Rượu Gạo Hôn Hoa Hồng
4 Tháng 12, 2024
song-bich.jpg
Song Bích
1 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online