Rơi Vào Ngân Hà - Chương 27
Chương 27: “Độ phó Trần, sao mặt anh đỏ thế này?”
Rất nhanh đã đến cuối tuần, ngày đi xem mắt. Bốn giờ chiều, Tô Dao gội đầu, sấy tóc xong xuôi rồi đứng trước tủ quần áo chọn đồ, ngắm cả nửa ngày cũng không chọn ra được bộ nào thích hợp.
Sớm biết vậy đã mua hai chiếc váy rồi, giày cao gót cũng nên chuẩn bị một đôi, để chuyên dùng vào việc đi xem mắt. Cuối cùng, cô chọn một chiếc áo phông màu trắng, chân váy bút chì màu đen, giày thể thao trắng, không thể nói là đẹp nhưng ít ra cũng chẳng đến nỗi. Sau đó lại xem thêm một vài video trang điểm để tự tô vẽ cho mình một lớp trang điểm nhẹ.
Thời gian hẹn là bảy giờ tối, địa điểm là một nhà hàng trên tầng bốn trong khu mua sắm ở trung tâm thành phố, khi Tô Dao tới thì đối phương đã đến rồi. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi màu be, đôi lông mày thoáng đãng, trông có vẻ rất lịch sự và ưa nhìn hơn so với ảnh chụp.
Tô Dao bước tới: “Chu tiên sinh?” [1]
Lý Thư Bân mỉm cười: “Vâng.”
Tô Dao: “Xin lỗi, để anh đợi lâu rồi.”
Lý Thư Bân: “Không, tôi cũng vừa mới đến.”
Sau bài mở màn điển hình của những buổi xem mắt, hai người cùng nhau bước vào nhà hàng.
Trần Ngân Hà đang ăn cơm với Hứa Gia Hải, vốn dĩ anh không muốn đến, nhưng lại bị Hứa Gia Hải nhất quyết lôi đi: “Ăn cơm không tìm phụ nữ đi cùng, lại tìm tôi làm gì?”
Hứa Gia Hải dựa lưng vào ghế gọi món, nhướng mày nhìn Trần Ngân Hà: “Phụ nữ có đẹp bằng cậu không?”
Trần Ngân Hà: “Biến.”
Hứa Gia Hải tùy ý chọn vào món ăn, rồi đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ, vừa ngước lên lại nhìn thấy Tô Dao liền vội vàng giật lấy thực đơn che trước mặt, nhỏ giọng nói với Trần Ngân Hà: “Đội trưởng nhà cậu kìa.”
Trần Ngân Hà nghiêng mặt qua, nhìn thấy Tô Dao đi vào cùng một người đàn ông, vừa hay lại ngồi cách vách phía sau bọn họ, ở giữa chỉ có một tấm vách ngăn mỏng manh.
Xem ra cô đã cẩn thận ngắm vuốt một lượt, áo phông và giày đều là đồ mới, còn trang điểm, tô son. Khuôn mặt luôn nở nụ cười ngọt ngào, cả người trông vô cùng rạng rỡ, ánh mắt cũng dịu dàng hơn bình thường rất nhiều.
Trần Ngân Hà nhìn các món ăn trong thực đơn, đột nhiên cảm thấy chẳng có vị giác nên đứng dậy muốn rời đi.
Hứa Gia Hải túm tay Trần Ngân Hà kéo anh ngồi xuống, thấp giọng nói: “Đừng đi, ở lại hóng.”
Trần Ngân Hà đã nghe kể về những buổi xem mắt kỳ diệu của Tô Dao từ chỗ Tô Tiến, nên không khỏi có chút thích thú, mong chờ đối với đối tượng xem mắt này của cô. Anh muốn xem xem người này sẽ bị cô bắt vào tù với tội danh gì.
Tô Dao nhận thực đơn mà Lý Thư Bân đưa cho, cô vừa chọn món vừa lén lút quan sát đối phương, vì bệnh nghề nghiệp cũng là vì không tin tưởng vào “khả năng” của bản thân.
Từ vẻ bề ngoài cho thấy, Lý Thư Bân không có bất cứ vấn đề gì, chỉ là một giáo viên Đại học có ngoại hình ưa nhìn và lịch sự. Tô Dao có chút vui mừng, thầm nghĩ cuối cùng cũng gặp được một đối tượng xem mắt tốt đẹp.
“Thầy Chu, thầy dạy bộ môn gì thế ạ?”
“Tôi dạy Hóa học.” Lý Thư Bân mỉm cười: “Tôi cũng chỉ hơn cô hai tuổi, độ tuổi của chúng ta tương đương nhau, nên không cần dùng kính ngữ với tôi đâu, cứ gọi tên tôi là được rồi.”
Tô Dao khẽ cười: “Được.”
Lý Thư Bân rót cho Tô Dao một cốc trà hoa Cúc: “Phải rồi, cô làm nghề gì thế?”
Trước khi ra khỏi nhà, Tô Dao đã nhận điện thoại của Triệu Hân Hoa, Triệu Hân Hoa nói, bà ta nói với người giới thiệu rằng cô là một cán bộ công chức, không nói cô làm cảnh sát hình sự, vì sợ còn chưa gặp mặt đã dọa cho đối tượng xem mắt sợ chạy mất rồi.
Nếu là đàn ông thì cảnh sát hình sự là một nghề nghiệp được điểm cộng, cứng rắn, có tinh thần chính nghĩa, nam tính, phụ nữ sẽ thích. Còn đối với phụ nữ mà nói thì nó sẽ trở thành một phương diện cần phải cân nhắc, liệu cô có thô bạo không nữ tính hay không, cô có thường xuyên tăng ca, gia đình cũng chăm sóc nổi hay không, sau này không có thời gian dạy dỗ con cái thì phải làm thế nào. Nên lần xem mắt này chắc chắn sẽ bị trừ điểm.
Cái nhìn của thế gian luôn bất công như vậy, nhưng trước giờ Tô Dao luôn tự hào về nghề nghiệp của mình, cảm thấy không có gì đáng phải che đậy: “Tôi là cảnh sát hình sự.”
Cô vừa nói chuyện vừa lén lút quan sát Lý Thư Bân, nếu đối phương để ý đến nghề nghiệp của cô, khuyên cô chuyển sang vị trí nào ổn định một chút, thì chứng tỏ cái nhìn của bọn họ không hợp nhau, cũng có nghĩa là không cần thiết phải tiếp tục tìm hiểu thêm nữa.
Lý Thư Bân giơ ngón tay cái về phía Tô Dao: “Phụ nữ không thua kém đàn ông.”
“Khi còn nhỏ, lý tưởng của tôi là trở thành cảnh sát, bắt kẻ trộm bắt người xấu, nhưng thể lực quá kém, nên không có được may mắn đó.”
Tô Dao cảm thấy đối phương tôn trọng nghề nghiệp của mình, trong lòng vô cùng vui vẻ.
Cô có ý muốn tiến thêm với anh ta, nên thẳng thắn nói: “Khi có vụ án thì cũng tương đối bận rộn.”
Lý Thư Bân mỉm cười: “Vậy vừa hay hợp, tôi sáng chín giờ đi làm chiều năm giờ tan làm, có thể lo liệu cho gia đình.”
Tô Dao đỏ mặt, cúi đầu uống mấy ngụm trà hoa Cúc: “Tốt thật đó.”
Đột nhiên Tô Dao nghĩ ra điều gì đó: “Người giới thiệu có nói với anh là nhà tôi còn có một người em trai không?”
Theo kinh nghiệm xem mắt của mình, thì con gái mà có cả em trai, đặc biệt là trong gia đình trọng nam khinh nữ như gia đình cô thì bên phía nam giới sẽ sợ nữ giới phải gánh vác cả em mình, kết hôn rồi còn phải mua nhà, tậu xe, cưới vợ cho em trai và ôm hết tiền nhà chồng mang về nhà đẻ. Tô Dao không phải người như vậy, nhưng không chắc người khác cũng sẽ nghĩ như thế.
Xem ra Lý Thư Bân chẳng hề bận tâm, còn hỏi về tuổi tác và việc học hành của Tô Tiến: “Tôi là giáo viên, có thể dạy kèm cho em ấy.”
Nghe vậy, Tô Dao vô cùng hài lòng, cô cũng rất ưng ý về Lý Thư Bân, cảm thấy anh ta là một đối tượng kết hôn không tồi, có thể thử tìm hiểu thêm xem sao.
Hai người lại nói đến những chuyện khác, Lý Thư Bân là người có chỉ số EQ cao, anh ta rất biết để ý tới tâm trạng của đối phương, khiến bầu không khí không hề tẻ nhạt mà rất thoải mái tự nhiên.
Ở phía bên kia của vách ngăn, Trần Ngân Hà nghe tiếng cười của Tô Dao thỉnh thoảng truyền đến rồi cong môi cười chế nhạo.
Hứa Gia Hải đá vào chân Trần Ngân Hà dưới gầm bàn, dúng ánh mắt nói với anh: “Cô gái của cậu sắp chạy theo người khác rồi, cậu còn ngồi đấy mà cười khẩy được à?”
Trần Ngân Hà không để ý đến Hứa Gia Hải, anh quay đầu thấy Tô Dao đi vào nhà vệ sinh nên cũng đứng dậy đi theo.
Tô Dao ngắm nghía trên gương trong nhà vệ sinh, miệng ngâm nga bài hát rồi tô lại chút son, vừa ra ngoài thì nhìn thấy Trần Ngân Hà đang dựa bên bức tường ngoài hành lang.
“Anh cũng đến đây ăn cơm à, hay là hẹn hò?”
Trần Ngân Hà quay đầu sang nhìn Tô Dao: “Cô đang xem mắt sao?”
“Ừm, tôi khá hài lòng.” Tô Dao cúi đầu nhìn xuống một bên chân của Trần Ngân Hà đang chắn trước mắt mình: “Tôi biết chân anh dài rồi, có thể nhường đường chút không?”
Trần Ngân Hà đứng thẳng dậy khỏi bức tường, rũ mi nhìn Tô Dao, anh giơ tay khẽ lau vệt son trên môi cô: “Tô son lem ra ngoài rồi này.”
Ngón tay của người đàn ông đem theo hơi lạnh, không nhẹ không nặng, giống như làn gió mát lướt qua môi. Anh lau xong son môi, khi ngón tay rời khỏi môi cô lại như bị dính keo, động tác rất chậm như thể có một sợi tơ vô hình liên kết chặt chẽ ở giữa.
Đèn trong hành lang mờ ảo, chiếu lên lớp giấy dán tường màu hồng cam, không xa có tiếng bước chân truyền đến phá vỡ bầu không khí ái muội, thiếu tự nhiên này.
Tô Dao sờ lên môi mình, nơi Trần Ngân Hà vừa chạm vào, giọng điệu nghiêm túc vẽ ra một đường ngăn cách với anh: “Trước đây tôi độc thân, anh thích trêu chọc tôi thế nào cũng đã trêu rồi, mọi người đều xem nó như vui đùa rồi cho qua.”
Cô nói: “Nhưng bây giờ thì khác, tôi đã có đối tượng muốn tìm hiểu, phiền anh chú ý đến lời nói cùng hành động của mình, còn tiếp tục không nghiêm túc thì không thích hợp đâu.”
Trần Ngân Hà xoa nhẹ vết son trên đầu ngón tay, ánh mắt mờ mịt khó hiểu: “Cô coi tôi là người ngoài rồi à?”
“Ý ở đây không phải người ngoài hay không người ngoài, có những chuyện ví dụ như vừa rồi anh chạm vào môi tôi, đây là việc mà chỉ có bạn trai bạn gái hoặc vợ chồng mới có thể làm.” Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà: “Chứ không phải việc mà bạn bè hay đồng nghiệp có thể, hiểu chưa?”
Trần Ngân Hà: “Nghĩa là chỉ có thể chạm vào môi cô khi trở thành bạn trai hay chồng của cô đúng không?”
“Đúng vậy, đừng nói đến sờ, hôn cũng được.” Tô Dao nhìn Trần Ngân Hà một cái, rồi tiến lên nửa bước: “Chẳng phải anh phóng túng lắm sao, vậy mà đến môi của phụ nữ cũng chưa chạm vào à?”
Trần Ngân Hà nhướng mi, ánh mắt rơi xuống môi Tô Dao, mất tự nhiên lùi ra sau nửa bước: “Cô đang xem thường ai thế hả?”
Tô Dao lại tiến lên nửa bước, nhìn vào cổ áo sơ mi đang mở của anh, rồi lại nhìn đến đôi mắt hẹp dài luôn phảng phất nét đào hoa ấy: “Có phải anh còn chưa hẹn hò bao giờ hay không, ngày nào cũng chỉ biết buông thả bừa bãi.”
Vì muốn nhìn rõ sắc mặt anh nên cô tiến lại thật gần, hơi thở phảng phất bên tai anh, có một hương thơm nào đó quanh quẩn trong không khí. Nó từ người cô truyền đến, khác với tất cả các loại sữa tắm hương đào khác, ở giữa có mùi thơm của con gái, giống như một loại pháo hoa đang nổ, xộc thẳng vào khoang mũi và não của anh khiến mọi thứ xung quanh đều như không tồn tại, thế giới chỉ còn lại hơi thở của cô.
Tô Dao mỉm cười như được chứng kiến kỳ quan trăm năm có một: “Đội phó Trần, sao mặt anh lại đỏ thế này?”
Trong mắt Tô Dao, Trần Ngân Hà lúc nào cũng có bộ dạng buông thả, bất cần, cái gì cũng dám nói, da mặt còn dày hơn cả bia ngắm bắn trong Cục thành phố, đạn cũng không thể bắn xuyên qua.
Tô Dao tiếp tục tiến lên phía trước, Trần Ngân Hà lùi lại, cô ép anh vào góc tường, nâng cằm anh lên, cố ý trêu chọc: “Này anh, xấu hổ rồi hả?”
Cằm Trần Ngân Hà bị nhéo, lưng dựa vào tường, cơ thể cứng ngắc, vẻ lười biếng trên khuôn mặt đã biến mất, trông giống như một tiểu mỹ nhân đang bị ức hiếp.
Hứa Gia Hải thấy Trần Ngân Hà đi theo Tô Dao vào nhà vệ sinh mãi vẫn không quay lại, sợ trong cơn bốc hỏa anh sẽ làm chuyện gì đó không phải với người ta, nên đứng dậy đi tìm. Khi vừa đến ngã rẽ trên hành lang, suýt chút nữa thì bị cảnh tượng trước mặt chọc cho mù mắt, chỉ biết ngẩn người đứng nguyên tại chỗ chẳng thể lên tiếng.
Tô Dao nghe thấy tiếng động liền rụt tay khỏi cằm Trần Ngân Hà, vì để che giấu sự ngại ngùng, cô khẽ ho một tiếng: “Giám đốc Hứa.”
Nói xong thì chạm vào vai Hứa Gia Hải một cái rồi rời đi.
Hứa Gia Hải nhìn Trần Ngân Hà: “Cậu bị người ta làm nhục rồi à?”
“Có cần kiểm tra không, tôi giúp cậu.”
Trần Ngân Hà liếc nhìn vết son trên ngón tay cái, giọng nói có chút cáu kỉnh: “Cậu câm miệng.”
Hứa Gia Hải vô thức cúi đầu nhìn xuống quần của Trần Ngân Hà: “Mẹ kiếp, rốt cuộc là cô ấy đã làm gì cậu thế hả?”
Trần Ngân Hà mất tự nhiên quay người đi về phía nhà vệ sinh: “Cậu còn biết lịch sự không thế hả?”
“Cô ấy hôn cậu à?” Hứa Gia Hải theo sau: “Không đúng, nếu chỉ hôn thì sẽ không có phản ứng mạnh như vậy, lúc hôn cô ấy dùng lưỡi sao?”
Sắc mặt Trần Ngân Hà trầm xuống, giọng nói trầm thấp: “Cậu câm ngay.”
Nói xong liền đi vào buồng vệ sinh, “cạnh” một tiếng, anh đóng nắp bồn cầu lại rồi ngồi lên đó suy nghĩ về cuộc đời. Anh thế mà lại bị một cô gái nhìn đến cương cứng, chắc hẳn là do quá lâu anh không sử dụng đến bàn tay phải của mình rồi.
Hứa Gia Hải đứng ngoài cửa cười đến đau cả bụng: “Lão Trần, cậu còn nhớ cô gái hồi cấp ba đã nghĩ ra biệt danh CP cho chúng ta không, Bờ biển các vì sao.
“Có một khoảng thời gian tôi đã rất sợ hãi, sợ rằng ngộ nhớ cậu thích tôi thật thì phải làm thế nào, nếu phải giết cậu thì quả thực là tôi không thể ra tay.”
“Cậu lại luôn độc thân, chẳng thích cô gái nào cả, tôi lại càng sợ hơn.”
Hứa Gia Hải vừa cười vừa nói: “Bây giờ thì tốt rồi, tôi có thể hoàn toàn yên tâm rồi.”
“Cái kia, gì nhỉ, nếu cậu thực sự thích người ta thì mau theo đuổi đi, đợi đến khi người ta có bạn trai rồi thì cậu ngồi đó mà hối hận.”
Trần Ngân Hà: “Có mang thuốc lá không?”
Hứa Gia Hải: “Có mang, nhưng không cho, cơ thể của cậu vẫn nên từ từ thì hơn.”
Nói xong, Hứa Gia Hải lại đứng dậy: “Tôi nhớ khi cậu mới thành người thực vật, có một khoảng thời gian đến “chào cờ buổi sáng” cũng khó khăn, chức năng sinh dục khôi phục không tồi nha, lão Trần.”
Trần Ngân Hà: “Câm miệng!”
[1]: Lý Thư Bân họ Lý nhưng Tô Dao và cả giáo viên trong trường đều gọi là thầy Chu, Thiên search không ra lý do tại sao lại xưng hô như vậy, có lẽ là cách gọi lịch sự, tôn trọng với những người thầy nói chung. Khi nào tìm hiểu được Thiên sẽ bổ sung
sau ^^