Rơi Vào Ngân Hà - Chương 26
Chương 26: Tất cả đều ưng.
Xe chạy vào Cục Công an Thành phố, Tô Dao đậu xong xe, Chu Tiểu Nghiên bước xuống: “Tôi đi tìm anh Ngân, có chút chuyện muốn nói.”
Hai người đi về phía tòa nhà văn phòng, vừa hay trông thấy Trần Ngân Hà đang đi vào cổng. Vẫn như thường lệ, anh mặc chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt, vải áo được ủi phẳng phiu, hai hàng cúc trên cùng không cài, ống tay áo xắn lên hai vòng, lộ ra xương cổ tay rắn rỏi.
Bên cạnh có một nữ đồng nghiệp đang ăn sáng, nhìn thấy anh, cô ta vội vàng giấu chiếc bánh trái cây chiên đi, lau lau miệng, nở nụ cười tao nhã đứng đắn: “Chào buổi sáng, đội phó Trần.”
Trần Ngân Hà đáp lại một tiếng: “Chào buổi sáng.”
Đồng nghiệp nữ đỏ mặt chạy mất.
Tô Dao bĩu môi nói với Chu Tiểu Nghiên: “Sau này tìm chồng tôi nhất định sẽ không chọn kiểu này, cả ngày lúc nào trông cũng như con Công, chả ra thể thống gì.”
Chu Tiểu Nghiên: “Đẹp trai cũng đâu phải lỗi của anh ấy, là do mọi người đều yêu thích cái đẹp thôi.”
Tô Dao suy nghĩ một chút rồi không thể phản bác: “Tôi lên trên trước đây.”
Cô đến văn phòng chẳng bao lâu thì Trần Ngân Hà cũng lên tới nơi. Vừa bước vào cửa anh đã bắt đầu nhìn cô chằm chằm, ánh mắt không được thân thiện cho lắm.
Tô Dao ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính: “Tôi nợ anh tiền à?”
Trần Ngân Hà thay nước tinh khiết cùng tinh dầu mới cho máy tạo độ ẩm của mình, sau đó bật công tắc, ngồi trong làn khói tiên mờ ảo: “Không.”
Anh dựa lưng vào ghế nhìn cô, cuối cùng vẫn nói: “Tôi cảm thấy con người cô có chút vô tình.”
Tô Dao cảm thấy nực cười: “Sao nào, tôi qua cầu rút ván với anh à?”
Trần Ngân Hà liếc nhìn quanh người Tô Dao một cái, cong môi khẽ cười: “Vậy thì cô phải cần “qua cầu” trước đã.”
Mặc dù Chu Tiểu Nghiên luôn nói rằng cô ta nằng nặc đòi ở lại chăm sóc cô, nhưng Tô Dao biết, nếu không có chỉ đạo của Trần Ngân Hà thì Chu Tiểu Nghiên sẽ không dám.
Mối quan hệ giữa Trần Ngân Hà và Chu Tiểu Nghiên không giống bạn trai và bạn gái mà giống quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới hơn, hơn nữa Chu Tiểu Nghiên lại có một kiểu tôn thờ mù quáng đối với Trần Ngân Hà.
Bất luận nói thế nào thì đêm qua Trần Ngân Hà cũng đã giúp cô, nên cô quyết định sẽ bỏ qua cho anh trong trận đấu võ mồm này, vì thế giọng điệu của cô rất bình tĩnh, nhẹ nhàng thanh lịch nói: “Anh ăn nói cho đàng hoàng, sao tôi lại vô tình rồi thế?”
Trần Ngân Hà nhướng mắt nhìn Tô Dao: “Tối qua vừa từ bỏ Hứa Gia Hải, vậy mà hôm nay đã lại muốn đi xem mắt, cô không cần bước đệm cho tình cảm à?”
Điều này chẳng phải đang muốn nói rằng thực chất cô chẳng có bao nhiêu tình cảm với Hứa Gia Hải sao, trong lúc nói, vẻ bất bình ở ngữ điệu của anh đã bị xóa sạch, khóe môi bất giác cong lên: “Vậy cũng rất tốt.”
Tô Dao nghe chẳng hiểu gì hết, cảm thấy logic ngôn ngữ của người này thật kỳ quái: “Chu Tiểu Nghiên quả không hổ là người đưa tin cho anh, mới đó đã báo tin tôi muốn đi xem mắt với anh rồi.”
Tô Dao nói với Trần Ngân Hà: “Anh cũng có thời gian rảnh rỗi đi lo chuyện bao đồng nhỉ, tập tin trong tay anh thế nào rồi, đã nhớ hết những bức chân dung trong thư viện lệnh truy nã chưa?”
Trần Ngân Hà cầm trên tay hai xấp tài liệu dày cộp, rồi chỉ vào chồng tiếp theo: “Đã xem hết những vụ án tồn đọng ở thành phố Vân Giang trong hai mươi năm gần đây rồi.”
Tô Dao: “Một chồng còn lại là cái gì, sao trông như tài liệu của đồn cảnh sát thế.”
Trần Ngân Hà: “Là những người mất tích ở thành phố Vân Giang trong hai mươi năm gần đây.”
Những trường hợp mất tích thông thường đều do đồn cảnh sát địa phương xử lý, không thể gửi cho Cục Công an thành phố, Tô Dao nói: “Anh đặc biệt đến đồn cảnh sát lấy tài liệu, lại kết hợp với những vụ án đang chờ xử lý, xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Không thể không nói, anh rất thông minh.
Đặc biệt là khi những vụ giết người và mất tích hàng loạt được ghép lại với nhau và có bất kỳ nghi vấn nào thì nếu có lòng điều tra sẽ rất dễ dàng điều tra ra.
Trần Ngân Hà đặt tài liệu lên bàn, dựa lưng vào ghế, chắp hai tay sau đầu: “Không.”
“Những năm gần đây, trình độ công nghệ điều tra tội phạm ngày càng tiến bộ, hệ thống Sky Eye có mặt khắp mọi nơi, có rất ít vụ án chưa được giải quyết, nếu có thì cũng là nhiều năm về trước, hoặc tư duy của hung thủ vô cùng thông minh và khôn khéo.” Tô Dao đứng dậy cầm tài liệu trên bàn của Trần Ngân Hà lên, mở ra: “Ví dụ như trong vụ án giết người hàng loạt cách đây năm năm, khi đó Tỉnh đã cử một đội chuyên án điều tra vài tháng nhưng vẫn không điều tra ra.”
“Cũng may là sau đó hung thủ không còn tái phạm nữa, các nhà điều tra tội phạm có thẩm quyền cho rằng hung thủ đã chết, bên phía cảnh sát cũng chưa từng từ bỏ vụ án này, hiện tại hồ sơ đang ở bên đội số hai, đội trưởng đội số hai cứ hễ nhàn rỗi không có việc gì làm là lại mang ra suy ngẫm, ước mơ của cả đời chính là phá được vụ án này.”
Trần Ngân Hà biết vụ án này, đó là vụ án gây chấn động cả nước. Kẻ sát nhân thích giết người vào những đêm mưa gió và mục tiêu hắn nhắm vào là những phụ nữ có mái tóc dài, mặc quần áo màu đỏ, trong vòng ba tháng liên tiếp đã giết hại ba người, thi thể của người thứ tư đến nay vẫn chưa được tìm thấy.
Tô Dao thở dài một hơi: “Hy vọng đội trưởng đội số hai có thể cố gắng phá được vụ án này sớm một chút.”
Không chỉ mình cô mà người dân cả nước đều đang suy nghĩ xem rốt cuộc kẻ sát nhân là tên tàn nhẫn điên cuồng nào.
Trong đại đa số các vụ án hình sự, thì người bị hại đều là nữ giới. Đến khi nào thế giới này có thể đối xử với nữ giới tốt một chút thì tốt biết mấy.
Tô Dao đứng dậy đi tới bình nước rót nước cho mình, chiếc điều hòa treo trên tường thổi gió khiến cô có chút rùng mình. Cô chợt nhớ ra mình vẫn chưa trả lại chiếc chăn nhỏ cho Trần Ngân Hà, phải mau chóng tìm Tô Tiến lấy lại mới được.
Bàn làm việc của Trần Ngân Hà khác với những người khác, vừa có giấy dán vừa có máy tạo độ ẩm, bàn phím thiết kế đặc biệt màu hồng phớt. Cứ đến giờ giải lao là các cô gái trong văn phòng đều thích đến gần chỗ ngồi của Trần Ngân Hà.
Trần Ngân Hà không phản cảm với điều này, cũng chưa từng làm bộ làm tịch, bọn họ muốn cái gì, hỏi cái gì, anh đều trả lời từng câu một cách rất kiên nhẫn.
Ngô Thanh Đào hứng hơi nước phả ra từ chiếc máy lên mặt mình: “Mùi này thích thật, thoang thoảng hương thơm, không nồng chút nào.”
“Mỗi lỗ chân lông đều cảm thấy rất thoải mái, có những thành phần nào thế ạ đội phó Trần?”
“Nước ở dãy núi Los Angeles cộng thêm chút thành phần dưỡng da.” Trần Ngân Hà nói: “Nếu cô thích tôi sẽ bảo người ngày nào cũng mang một ít tới nhà cho cô.”
Trước giờ, Ngô Thanh Đào chưa từng được ai đối xử trịnh trọng như vậy, nên phải mất hai, ba giây cô ấy mới phản ứng lại được. Cô ấy cào cào mái tóc tổ quạ hai ngày không gội của mình, rồi lén lút kéo kéo chiếc áo phông nhăn nhúm, kể từ khi đi làm cho tới giờ đây là lần đầu tiên cô ấy lộ ra nụ cười giống một cô gái chứ không phải một nữ tử hán: “Không cần đâu ạ đội phó Trần, quá phiền phức lại đắt đỏ nữa, không cần, không cần đâu.”
Trần Ngân Hà nhìn Ngô Thanh Đào một cái nhìn khích lệ: “Cô xứng đáng.”
Tô Dao cảm thấy mình như đang lạc trong bộ phim thần tượng điều tra tội phạm, không khỏi cảm thấy buồn nôn: “Phô trương quá đấy đội phó Trần.”
Trần Ngân Hà ngước mắt lên nhìn Tô Dao, như thể đang nói với một mình cô vậy: “Mỗi người con gái đều là món quà mà Thượng đế dành cho thế giới này.”
Mấy cô gái trong văn phòng nghe xong trong lòng đều đang điên cuồng gật đầu, ai mà chẳng thích được trân trọng, nâng niu.
Phái nam cũng đồng tình, công việc của cảnh sát hình sự không tốt, thường xuyên phải làm việc cả đêm, truy lùng, thẩm vấn nghi phạm, hai, ba ngày không được chợp mắt là chuyện hết sức bình thường, còn phải đối mặt với đủ loại nguy hiểm, vậy nên mỗi một đồng nghiệp nữ trong văn phòng đều thật tuyệt.
Tô Dao ngồi xuống nhìn Trần Ngân Hà một cái, cảm thầy người này mặc dù thường xuyên khiêu khích, nhưng thực ra trong xương cốt vẫn là một người rất có giáo dục.
Cô lấy chìa khóa xe trong túi ra đưa cho anh, giả bộ hờ hững: “Tuy rằng không nhớ là anh đã tặng xe cho tôi từ khi nào nhưng tôi không thể nhận.”
“Đồ tôi cho đi chưa từng lấy lại.” Trần Ngân Hà không nhận chìa khóa, ngước mắt nhìn Tô Dao: “Cô thực sự không nhớ chuyện xảy ra tối hôm đó sao?”
Ngay khi vừa nói ra, cả văn phòng vốn dĩ đang ồn ào lập tức rơi vào trạng thái yên tĩnh. Tất cả mọi người đều lén lút dựng tai lên, đặc biệt là đồng chí thích buôn chuyện tiểu Vu, lúc này đang hận không thể dán tai vào bàn của Tô Dao và Trần Ngân Hà, một bên dán một tai.
Tô Dao vội vàng kéo Trần Ngân Hà vào phòng làm việc nhỏ bên trong, rồi đóng chặt cửa lại: “Đừng nói với người khác việc tôi đã khóc ở núi Linh Vân, anh như vậy bảo chị đây phải giấu mặt đi đâu bây giờ?”
Trần Ngân Hà rũ mi nhìn Tô Dao, rồi nhớ lại đêm đó, cây cối xung quanh tươi tốt, ánh trăng dịu dàng, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh rưng rưng, đong đầy nước mắt. Lúc đó, anh cảm thấy rất khó chịu, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, chỉ cần cô ngừng khóc thì muốn anh làm gì cũng được, bảo anh lên trời hái sao xuống cho cô cũng được, chứ đừng nói đến chiếc xe mà anh yêu thích nhất.
Nghĩ đến đây, quả táo Adam của Trần Ngân Hà khẽ cuộn lại, giọng nói không biết từ khi nào đã trở nên khàn khàn: “Khi cô khóc cũng rất đẹp.”
“Đầu óc có bệnh thì đi chữa đi, nếu như còn khiêu khích trêu chọc người khác.” Tô Dao dựa vào bên cửa, khoanh tay lại, hất cằm nhìn Trần Ngân Hà, ánh mắt từ từ lướt xuống khỏi mặt anh, đến yết hầu, áo sơ mi và thắt lưng rồi dừng lại ở quần anh: “Thì tôi sẽ cho anh hết đường làm đàn ông luôn.”
Trần Ngân Hà: “Sao cô suốt ngày nhìn chằm chằm vào quần tôi thế?”
Tô Dao: “Vì anh là đồ không biết xấu hổ.”
Trần Ngân Hà đột ngột thay đổi chủ đề: “Cô muốn đi xem mắt thật à?”
Tô Dao gật đầu: “Hẹn xong cả rồi, cuối tuần gặp mặt.”
Trần Ngân Hà: “Tuổi còn trẻ mà đã định bước vào nấm mồ hôn hân rồi à?”
Tô Dao quay đầu liếc nhìn lên đồng hồ treo tường một cái: “Không có thời gian nói chuyện phiếm với anh nữa rồi, tôi còn phải dự một cuộc họp, tài liệu bảo anh sắp xếp, báo cáo phải đưa tôi trước một rưỡi chiều, chiều nay tôi cần dùng khi đến tòa án.”
Nói xong liền mở cửa ra ngoài.
Cứ thế cho đến trưa Tô Dao vẫn chưa họp xong. Mọi người trong văn phòng đều ăn cơm trong nhà ăn của Cục Thành phố, còn Trần Ngân Hà thì chuẩn bị về nhà để ăn. Anh không ăn cơm ở nhà ăn nữa, chỉ ăn một lần duy nhất và cảm thấy không khác gì đồ ăn cho heo.
Anh không hiểu tại sao bọn họ lại thích ăn ở nhà ăn đến vậy, còn ăn uống rất ngon lành, anh thà bị đói chết còn hơn là ăn cơm trong nhà ăn. Thể trạng hiện tại không cho phép anh ăn uống tùy tiện, vệ sinh là một khía cạnh, chủ yếu là nguyên liệu và cách chế biến, chế độ ăn uống của anh nhất định phải thanh đạm, nếu không sẽ không tốt cho việc phục hồi sức khỏe.
Trần Ngân Hà ra khỏi tòa nhà Cục Công an Thành phố thì nhìn thấy một cậu thiếu niên trông như học sinh cấp ba đi vào. Chàng trai mặc cả bộ đồng phục màu xanh lam, một tay cầm chiếc túi giấy màu trắng, tay còn lại xỏ vào túi, dáng vẻ nhỏ nhắn, bước đi lắc lư.
Chiếc túi giấy hơi trong, có thể nhìn thấy bên trong có một chiếc chăn nhỏ màu hồng sẫm, Trần Ngân Hà nhận ra nó, chính là chiếc chăn mà anh đưa cho Tô Dao dùng.
Trần Ngân Hà đánh giá các đường nét trên khuôn mặt cậu thiếu niên, mơ hồ có thể đoán ra được, trông có chút giống Tô Dao, đặc biệt là khuôn mặt, có thể nói là như đúc ra từ một khuôn.
Trần Ngân Hà dừng lại “Em tìm Tô Dao à?”
Tô Tiến nghe thấy tiếng nói, cậu nhìn Trần Ngân Hà một cái, ánh mắt mang theo chút lạnh lùng đặc biệt của tuổi niên thiếu: “Anh là?”
Trần Ngân Hà: “Anh là đồng nghiệp của cô ấy, cô ấy đang họp.”
Sự mất mát trên khuôn mặt Tô Tiến có thể nhìn thấy bằng mắt thường, như chú gà trống to bị nướng dưới ánh nắng mặt trời.
Trần Ngân Hà chỉ vào chiếc túi giấy trên tay Tô Tiến: “Chăn của cô ấy sao lại ở chỗ em?”
Tô Tiến cau mày, giọng điệu nổi loạn giống với tất cả thiếu niên trên thế giới, thiếu kiên nhẫn nhưng vẫn phải lo lắng về phép tắc lịch sự, trong mắt lộ rõ ý tứ rằng tôi đang thực sự không muốn nói chuyện: “Chị gái thương em nên cho em dùng.”
Đang nói chuyện thì Tô Dao đi ra từ tòa nhà bên cạnh: “Tô Tiến.”
Tô Tiến nghe thấy tiếng Tô Dao, hai mắt lập tức sáng rực, chạy về phía cô: “Chị!”
Tô Dao ừm một tiếng: “Sao em lại đến đây, đã ăn cơm chưa?”
“Em mang chăn cho chị.” Tô Tiến đưa chiếc túi giấy cho Tô Dao, nhỏ giọng nói: “Em chưa dùng lần nào đâu.”
Cậu thiếu niên cúi thấp đầu như phạm lỗi, nói chuyện cẩn thận, so với bộ dạng cho mình là nhất vừa rồi thì như hai người hoàn toàn khác nhau vậy, lúc này ngoan ngoãn như chú mèo con: “Lúc mẹ đưa em, em không biết đó là của chị, nếu không có đánh chết em cũng không giữ lấy chiếc chăn này.”
Tô Dao ừm một tiếng, dường như không biết phải nói gì, nên hỏi lại lần nữa: “Đã ăn cơm chưa?”
Tô Tiến gật đầu lia địa: “Em ăn rồi, ăn xong mới đến đây.”
Tô Dao nói: “Còn đủ tiền tiêu không?”
Cô vừa nói vừa lấy điện thoại ra, nhìn dáng vẻ là đang chuẩn bị chuyển khoản.
Tô Tiến: “Đủ tiêu, đủ tiêu, đừng cho em nữa.”
Tô Dao lại cất điện thoại đi, lúc này cô thực sự không biết phải nói gì, chỉ đứng đực tại chỗ nhìn em trai mình, hình như cậu lại cao lên rồi.
Nghĩ đến vụ án của Tưởng Chân Chân, Tô Dao nói: “Trong trường có ai bắt nạt em không?”
Cậu thiếu niên hất cằm lên, giọng điệu vô cùng tự hào: “Chị gái em là đội trưởng đội cảnh sát hình sự thì ai dám bắt nạt em chứ?”
Tô Dao mỉm cười, Tô Tiến thấy cô cười cũng cười theo: “Chị, chị mau ăn cơm đi, em phải về trường học rồi.”
Nói xong liền quay người chạy đi, vừa chạy vừa ngoái lại suýt chút nữa thì đụng phải cây cột cạnh cửa.
Trần Ngân Hà bước ra khỏi cổng Cục Công an thành phố, đi về hướng nhà mình, ngang qua một con đường nhỏ thì nhìn thấy Tô Tiến, người vừa nói mình đã ăn cơm rồi đang đi ra từ một cửa hàng tiện lợi, trên tay cầm theo bánh mì và nước suối.
Hai người nhìn nhau, Tô Tiến giấu đầu lòi đuôi giải thích: “Em đang tuổi lớn bữa trưa phải ăn hai lần.”
“Đang tuổi lớn mà ăn cái này?” Trần Ngân Hà liếc nhìn thời gian: “Đưa em đi ăn cái khác.”
“Không cần.” Tô Tiến vừa cắn bánh mì vừa ngẩng đầu uống vài ngụm nước: “Anh bảo em đi thì em phải đi à, thế thì còn mặt mũi gì nữa?”
Trần Ngân Hà: “Muốn nghe chuyện về chị gái em thì đi theo anh.”
Năm phút sau, Trần Ngân Hà ngồi trong một nhà hàng trang nhã, sạch sẽ và gọi một tô mì bò, một tô mì gà, hai lồng Tiểu long bao thịt cua, hai suất nem cuốn, thịt heo chiên giòn cùng đủ loại đồ ăn khác, bày đầy cả một bàn.
Trần Ngân Hà ăn vài miếng mì gà rồi buông đũa, nhìn Tô Tiến ăn ngấu nghiến vài miếng hết hơn nửa tô mì bò.
“Nói đến chị gái em, chị gái em là tốt nhất, khi còn nhỏ em toàn được chị chăm sóc, bài tập của em cũng đều do chị ấy dạy, ba mẹ em không biết dùng mấy cái app học hành loằng ngoằng đó.”
Vừa nhắc đến Tô Dao, chàng trai cool ngầu lập tức biến thành cái “máy nói”: “Cuối tuần ba mẹ em tăng ca, cũng là chị gái chơi với em, chị em đánh nhau rất giỏi, từ nhỏ tới lớn mọi người xung quanh đều không có ai dám bắt nạt em.”
Trần Ngân Hà gắp cho Tô Tiến một miếng nem cuốn: “Chị em đi hẹn hò cũng mang em theo à?”
“Chị gái em chưa yêu đương bao giờ, khi còn học cấp ba cũng có người theo đuổi chị ấy, theo đến tận cửa nhà em, mỗi lần đến đều mang đồ ăn ngon cho em, vì muốn lấy lòng chị.” Tô Tiến dừng lại một chút rồi ngẩng đầu lên nhìn Trần Ngân Hà: “Cũng giống như anh bây giờ này.”
Trần Ngân Hà tránh khỏi tầm mắt của Tô Tiến: “Anh không theo đuổi cô ấy!”
“Thật sao, vậy anh cũng không cần phải lớn tiếng thế đâu, ai không biết còn tưởng anh nghĩ một đằng nói một nẻo đó.” Tô Tiến rút khăn giấy lau miệng, rồi gắp một miếng thịt chiên giòn: “Anh nói đi, anh còn muốn nghe chuyện gì về chị em, bữa cơm này xem ra cũng không rẻ, em không thể ăn không.”
Trần Ngân Hà: “Anh không nghe ngóng về cô ấy.”
“Sau đó thì sao, theo đuổi đến tận cửa nhà em rồi sao nữa?”
Tô Tiến: “Bị chị gái em đánh cho bỏ chạy rồi, chị ấy còn nặng lời nói rằng muốn theo đuổi chị ấy thì trước tiên phải đánh bại được chị ấy cái đã, sau đó thì chị em độc thân cho đến tận bây giờ.”
Tô Tiến thấy Trần Ngân Hà chỉ ăn có vài miếng: “Em cảm thấy cơ hội thắng của anh không nhiều, nếu đánh nhau với chị em xem ra anh phải thua rồi.”
Trần Ngân Hà cầm bát lên ăn thêm vài miếng: “Chưa chắc.”
Tô Tiến: “Nhưng anh không còn cơ hội nữa đâu, chị em có vẻ rất vừa ý tối tượng xem mắt mới của mình.”
Không biết nghĩ đến chuyện gì, Tô Tiến khẽ thở dài một hơi: “Hy vọng người này là một người tốt.”
Trần Ngân Hà: “Ý em là sao?”
Tô Tiến đặt đũa xuống: “Mẹ em lúc nào cũng giục chị lấy chồng, hai năm nay không ít lần bảo người giới thiệu đối tượng cho chị ấy, trước sau cộng lại ít nhất cũng phải được bốn, năm người rồi.”
Trần Ngân Hà lấy một chiếc khăn giấy khử trùng chậm rãi lau tay: “Không ưng người nào đúng không?”
Trên thế giới này làm gì có người đàn ông nào có thể so sánh với anh chứ.
Tô Tiến: “Không phải, tất cả đều ưng.”
Trần Ngân Hà: “?”
“Bốn người đều chẳng qua nổi vài ngày đã bị chị em tự tay tống vào tù.” Tô Tiến có chút u sầu: “Con người chị em cũng thật thần kỳ, những cô gái khác thì gặp phải đàn ông cặn bã, còn chị ấy thì lại gặp phải tội phạm, đã thế lại còn người này tàn nhẫn hơn người kia nữa chứ.”
“Người đàn ông đầu tiên là một Kế toán, chị gái em phát hiện anh ta tham ô công quỹ. Người đàn ông thứ hai là hiệu trưởng tiểu học, ấu dâm, chính chị gái em đã còng tay anh ta lại. Người đàn ông thứ ba là nhân viên kế hoạch cho một công ty, bị chị em phát hiện là một tên tội phạm truy nã đã phẫu thuật thẩm mỹ. Người đàn ông thứ tư là Luật sư, anh ta giam giữ nô lệ tình dục trong căn phòng dưới tầng hầm. Bây giờ thì đang ngồi xổm trong tù rồi, nghe nói bị kết án mười mấy năm.”
Trần Ngân Hà: “…Vậy cô ấy cũng giỏi đấy chứ.”
Trần Ngân Hà: “Muốn nghe chuyện về chị gái em thì đi theo anh.”
Thiên: Rốt cuộc là ai muốn nghe chuyện về chị nhà đây hả anh Hà :))))
Truyện được edit bởi Thiên Hamho và đăng tải duy nhất tại xiaoliang90.wordpress.com. Hãy like, comment để ủng hộ Editor nhé!