Rơi Vào Ngân Hà - Chương 25
Chương 25: Tiêu chuẩn kép quá đáng.
Chu Tiểu Nghiên đang ở bên ngoài ăn cơm với bạn, nhận được điện thoại của Trần Ngân Hà liền đến ngay, trước khi tới còn cố ý vào nhà vệ sinh dặm lại lớp trang điểm.
Khi Chu Tiểu Nghiên đến bãi đậu xe, từ xa đã nhìn thấy Trần Ngân Hà đang đứng dựa vào xe đợi mình nên chạy chậm tới: “Anh Ngân!”
Cô ta tự ý thức được, việc Trần Ngân Hà chủ động liên lạc với mình chỉ có thể là một trường hợp đó là cần cô ta thăm dò tin tức, cung cấp manh mối: “Lần này muốn điều tra ai?”
Trần Ngân Hà đứng thẳng dậy khỏi xe: “Không điều tra ai cả, giúp tôi chăm sóc một người.”
Anh lái xe đưa Tô Dao về không thành vấn đề gì cả, nhưng cái không tốt chính là đưa cô lên nhà, cô uống say rồi, anh lại là đàn ông, còn đang là nửa đêm nửa hôm, như vậy cô sẽ khó mà giải thích với người nhà. Bị hàng xóm soi mói là điều không hay chút nào, danh tiếng của một cô gái rất quan trọng.
Chu Tiểu Nghiên nhìn vào xe, rồi mở cửa ngồi vào trong: “Đây chẳng phải là nữ cảnh sát kia sao?”
Trần Ngân Hà gật đầu rồi khởi động xe.
Tô Dao dựa trên lưng ghế ngủ gật, Chu Tiểu Nghiên nhìn chằm chằm khuôn mặt Tô Dao hồi lâu, muốn xem xem cô gái này có gì đặc biệt.
Thấy chóp mũi Tô Dao đổ mồ hôi, Chu Tiểu Nghiên lấy khăn giấy trong túi ra, vừa định lau thì Trần Ngân Hà lại ném một gói giấy ướt tới: “Giấy khô không thoải mái.”
Chu Tiểu Nghiên dùng khăn ướt lau mồ hôi cho Tô Dao: “Anh Ngân, xem ra cô ấy không thoải mái, có phải cô ấy muốn nôn rồi không?”
Tô Dao cau mày rên rỉ lên một tiếng.
Chu Tiểu Nghiên vội vàng nói: “Túi, túi, túi, túi rác, túi rác ở đâu?”
Thấy Tô Dao muốn nôn, Chu Tiểu Nghiên vội vàng dùng tay che miệng cô lại, vẻ mặt hoảng hốt: “Chị ơi, chi nhịn lại có được không, làm ơn đừng có nôn.”
Trông thấy Tô Dao nuốt cơn buồn nôn xuống bụng, Chu Tiểu Nghiên thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Coi như cô thức thời, nếu mà nôn ra xe anh Ngân, e rằng đợi cô nôn xong thì chiếc xe này sẽ biến thành xe chở xác, cô sẽ bị đánh chết.”
Chu Tiểu Nghiên còn chưa thở phào được bao lâu, chỉ nghe thấy một tiếng “ọe” Tô Dao nôn ra một ngụm bia lớn lẫn lộn với mùi lẩu, vô cùng khó ngửi, khiến hương thơm cao cấp trong xe biến mất.
“Xong rồi, cô chết chắc rồi.” Chu Tiểu Nghiên vội vàng lấy khăn giấy ra vừa lau vết nôn trên ghế ngồi, vừa cẩn thận liếc nhìn Trần Ngân Hà ngồi trên ghế lái, rồi lên tiếng nhắc nhở: “Anh Ngân, giết người là phạm pháp.”
Trần Ngân Hà vừa lái xe vừa liếc nhìn Chu Tiểu Nghiên qua gương: “Chẳng phải chỉ là nôn thôi sao, có gì mà kinh ngạc?”
Chu Tiểu Nghiên hoàn toàn choáng váng, nếu cô ta nhớ không lầm, thì Trần Ngân Hà rất ghét người khác ăn uống trong xe của mình, nói như vậy sẽ để lại mùi, hôi hám, có rửa xe cũng chẳng thể rửa sạch. Chứ đừng nói đến nôn.
Mùi trong xe quá khó chịu, Chu Tiểu Nghiên mở cửa sổ, nín thở, vừa dọn dẹp vừa nói: “Anh Ngân, anh cũng tiêu chuẩn kép thái quá rồi đó, cô ấy đã nôn ra xe anh rồi mà anh không đánh cô ấy sao?”
Trần Ngân Hà: “Lát nữa cô ở lại với cô ấy một lúc đi.”
Chu Tiểu Nghiên: “Cái gì?”
Trần Ngân Hà: “Cô ấy say đến mức này rồi thì làm sao mà tắm rửa được, nửa đêm không đắp chăn nhỡ bị lạnh thì phải làm thế nào?”
Chu Tiểu Nghiên: “Hả?”
Trần Ngân Hà: “Đừng nói là tôi nói.”
Chu Tiểu Nghiên gật đầu một cách máy móc: “Được, là tôi nhất quyết muốn nằm trên giường cô ấy để chăm sóc cho cô ấy.”
Khi đến lầu dưới nhà Tô Dao, Trần Ngân Hà dừng xe, đỡ Tô Dao ra khỏi xe rồi giao cho Chu Tiểu Nghiên.
“Cô ấy nặng quá.” Chu Tiểu Nghiên vừa đỡ Tô Dao vừa hỏi: “Xe anh phải làm thế nào?”
“Tôi lái đi rửa, rửa xong sẽ đỗ ở đây.” Trần Ngân Hà đưa chìa khóa xe cho Chu Tiểu Nghiên: “Đưa chìa khóa xe cho cô ấy, chiếc xe này không phải của tôi, mà là của cô ấy.”
Khi ở núi Linh Vân anh đã nói cho cô rồi, mấy ngày nay bận rộn không kịp đưa, vừa hay có hôm nay.
Chu Tiểu Nghiên há hốc miệng, nghi ngờ rằng bản thân mình nghe nhầm. Đây là chiếc xe trị giá hơn tám trăm vạn tệ, là chiếc xe mà Trần Ngân Hà thích nhất, đèn trong xe đều do tự tay anh lắp đặt, thường ngày đừng nói đến chuyện cho người khác mượn, đến chạm vào cũng không cho người ta chạm, giữ hệt như giữ cô vợ nhỏ. Vậy mà anh lại tặng cô vợ nhỏ của mình cho người khác, đây có khác nào moi tim móc gan.
Tối nay, Chu Tiểu Nghiên đã liên tục bị chấn động, cô ta vừa nghe tiếng tim tan vỡ của mình vừa hỏi: “Anh Ngân có phải anh thích cô ấy không?”
Tô Dao dựa vào người Chu Tiểu Nghiên ợ một hơi đầy mùi rượu khiến Chu Tiểu Nghiên ngạt thở đến cau mày.
Trần Ngân Hà: “Không phải, đừng ăn nói lung tung.”
Chu Tiểu Nghiên nhặt những mảnh tim vỡ tan nát rơi dưới đất của mình lên dán lại, cảm thấy bản thân vẫn cứu được: “Vậy tôi còn cơ hội không?”
Trần Ngân Hà: “Không.”
Chu Tiểu Nghiên: “…” Cũng không cần phải trả lời dứt khoát vậy chứ, khiến người ta đau lòng chết đi được.
Chu Tiểu Nghiên đỡ Tô Dao đi về phía cổng hành lang, thì nghe thấy Trần Ngân Hà ngồi trong xe gọi to một tiếng. Chu Tiểu Nghiên quay đầu lại.
“Đừng nên ai đối xử tốt với cô thì cô đi theo người đó.” Trước khi kéo của kính xe lên, Trần Ngân Hà nói: “Đừng giả ngốc để bị lừa nữa, dốt ạ.”
Nghĩ đến những gì mình đã trải qua từ nhỏ tới lớn, đáy lòng Chu Tiểu Nghiên khẽ nóng: “Biết rồi, anh Ngân.”
“Yên tâm, em sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.”
“Phải rồi, anh để xe lại đây thì anh về thế nào, ở đây hẻo lánh như vậy, cũng không biết có dễ bắt xe hay không.”
Chu Tiểu Nghiên là người cung cấp thông tin cho Trần Ngân Hà nhiều năm nay, cũng đã từng bắt phần tử phạm tội cùng cảnh sát, ý thức về an toàn rất cao, tư duy cũng nhanh nhạy: “Ai ya không được, ngộ nhỡ tài xế là Xà Cạp nữ cải trang thành rồi đâm anh một dao thì phải làm thế nào, sẽ chết người đó.”
Cô ta còn chưa dứt lời, chiếc Bentley màu đen đã lái ra con đường nhỏ, Chu Tiểu Nghiên chỉ đành đứng tại chỗ thì thầm nói nốt câu chưa nói hết: “Phải chú ý an toàn nhé.”
Tô Dao đột nhiên tỉnh lại: “Cái gì mà Xà Cạp nữ?”
Chu Tiểu Nghiên bị tiếng nói khiến cho giật mình.
Cô ta đỡ Tô Dao, vừa đi vừa nói: “Chính là con cá nhóm anh Ngân để lọt lưới trong lần hành động trước, như âm hôn không siêu thoát, đuổi theo từ Nam An cho tới Vân Giang, muốn giết anh Ngân để báo thù cho gia tộc xã hội đen của cô ta.”
“Người phụ nữ đó rất tàn độc, dao mà cô ta dùng không phải là loại dao bình thường, trên lưỡi dao có tẩm nọc độc rắn và nọc bọ cạp, vậy nên mới gọi là Xà Cạp nữ.” Hiện tại nghĩ lại, Chu Tiểu Nghiên vẫn thấy hai hàm răng run rẩy: “Ánh mắt của người đó như bò ra từ địa ngục vậy, nói rằng cho dù có chết cũng phải kéo anh Ngân chết cùng.”
Chu Tiểu Nghiên quay đầu sang nhìn, Tô Dao lại ngủ mất rồi, cũng không biết cô có nghe thấy hay không.
Hôm sau, Tô Dao tỉnh dậy, trong cơn mơ màng lại sờ thấy một cặp gì đó mềm mại, cô mở mắt ra nhìn: “Cô là ai?”
Chu Tiểu Nghiên cúi đầu nhìn xuống tay Tô Dao đang để trên ngực mình: “Cô bỏ tay ra đi.”
Chu Tiểu Nghiên kể lại qua loa những gì xảy ra vào đêm qua: “Sau khi anh Ngân đưa cô về nhà, lại nói đưa tôi về, nhưng tôi không chịu, nhất quyết đòi ở lại chăm sóc cô, sợ nửa đêm cô không đắp chăn sẽ bị lạnh.”
Không ngờ cô gái này lại nhiệt tình như vậy, Tô Dao không biết phải nói thế nào: “Cảm ơn cô nhé.”
“Phải rồi, cần phải giải thích rõ ràng với cô rằng, tôi và Trần Ngân Hà không có gì cả, cô đừng hiểu lầm, nếu thích thì cứ theo đuổi, Đảng dân chủ ủng hộ cô.”
Nhất thời Chu Tiểu Nghiên không biết nên thương mình hay thương Trần Ngân Hà nữa.
“Cô cũng đừng hiểu lầm, tôi chỉ là người cung cấp thông tin cho anh ấy, tôi từng có chút ảo tưởng với anh ấy, nhưng hiện tại đã không còn nữa rồi.”
Tô Dao xuống giường: “Chúc mừng cô đã mở mang được tầm mắt, kiểu đàn ông đó không đáng.”
Chu Tiểu Nghiên mỉm cười: “Vậy cô cảm thấy anh Ngân của tôi là kiểu đàn ông thế nào?”
Tô Dao: “Là kiểu đàn ông không thích hợp để sống.”
Anh quá đẹp trai, đi đến đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt, nên xác suất ngoại tình là rất cao. Quan trọng nhất là người đàn ông này khiến người ta không thể nhìn thấu, quanh người luôn có một loại luồng khí nguy hiểm bủa vây. Nói không chừng một ngày nào đó anh sẽ đột ngột mất tích hoặc bị người ta giết chết cũng nên. Đại đa số phụ nữ đều muốn có một cuộc sống ổn định hơn và cô cũng nằm trong nhóm đại đa số thực dụng đó.
Tô Dao cúi đầu nhìn mình, rồi nói với Chu Tiểu Nghiên: “Tối qua cảm ơn cô đã giúp tôi tắm rửa thay đồ.”
Nếu một mình cô về nhà, mà lại uống thành ra như vậy, vì không muốn để Triệu Hân Hoa biết nên đến tám mươi phần trăm sẽ ôm cơ thể đầy mùi rượu này đi ngủ.
Hai người thu dọn, thay quần áo xong, Tô Dao nhìn Chu Tiểu Nghiên: “Sao cô lại ăn mặc thế này?”
Chu Tiểu Nghiên mặc một chiếc quần jeans màu xanh đậm bình thường cùng chiếc áo phông màu xanh nhạt càng bình thường hơn. Phong cách đơn giản này Tô Dao thường xuyên mặc.
Chu Tiểu Nghiên đứng trước gương ngắm nghía: “Tôi cũng cảm thấy xấu, vừa xấu xí vừa quê mùa.”
Tô Dao không hiểu: “Vậy sao cô còn mặc?”
Ngoại trừ lần này, trong hai lần gặp Chu Tiểu Nghiên trước đó, mỗi lần đối phương đều mặc bộ váy hai dây gợi cảm, đôi môi đỏ mọng, chân đi giày cao gót, muốn quyến rũ thế nào thì quyến rũ thế đó. Đột nhiên lại biến thành đơn giản giống mình khiến cô rất khó hiểu.
Chu Tiểu Nghiên: “Trước đây, có một lần ăn cơm cùng anh Ngân và cả anh Hải, anh Hải chính là Hứa Gia Hải. Anh Hải hỏi anh Ngân thích kiểu phụ nữ thế nào?”
“Anh Ngân nói anh ấy thích eo thon, chân dài, mông cong.”
Tô Dao âm thầm chép miệng một cái, Trần Ngân Hà, quả không hổ danh là một tên ăn chơi lêu lổng, một kẻ háo sắc điển hình.
“Kể từ đó, tôi đã ăn mặc theo sở thích của anh Ngân, sau này tôi mới phát hiện anh ấy đang nói dối.” Chu Tiểu Nghiên quay đầu lại nhìn Tô Dao: “Anh ấy thích người như cô, kiểu đơn giản.”
Tô Dao đang uống nước trong cốc, suýt chút nữa thì phun cả ngụm nước ra ngoài: “Chắc chắn là cô nhầm rồi.”
“Cái khác không nói đến, nếu tôi là đàn ông, nhất định tôi cũng thích cô như trước đây, chiếc váy hai dây màu đen đó rất đẹp.”
Chu Tiểu Nghiên nhìn mình trong gương, cuối cùng cũng không thể chịu nổi: “Cô tìm cho tôi một chiếc váy đi, lần tới tôi giặt sạch rồi trả lại cô.”
Tô Dao: “Tôi không có váy.”
Chu Tiểu Nghiên kinh ngạc, nói: “Thật hay đùa thế?”
Tô Dao: “Thật mà, bình thường làm nhiệm vụ phải chạy bên ngoài, mặc váy không tiện.”
Hai người ngồi trên bàn trong phòng khách ăn sáng, Tô Dao đưa cho Chu Tiểu Nghiên một chiếc bánh bao nhân thịt: “Điều kiện gia đình chúng tôi tương đối bình thường, bữa sáng cũng không kịp chuẩn bị thứ gì, để cô thiệt thòi rồi, lần tới sẽ mời cô món gì đó thật ngon.”
Chu Tiểu Nghiên cắn một miếng bánh, mỉm cười: “Ngon lắm, bánh bao ngon thế này sao lại nói là thiệt thòi chứ.”
“Mà này, cô đừng nói điều kiện gia đình cô bình thường.” Chu Tiểu Nghiên lấy trong túi ra chiếc chìa khóa xe đưa cho Tô Dao: “Bây giờ cô là phú bà trên người có tám trăm vạn tệ rồi đó.”
“Ý gì thế?” Tô Dao nhìn xuống: “Đây không phải là chiếc Bentley phô trương của Trần Ngân Hà sao, đưa chìa khóa cho tôi làm gì?”
Chu Tiểu Nghiên nuốt miếng bánh xuống, cầm lấy cốc sữa: “Trần Ngân Hà nói đã cho cô chiếc xe này rồi, cô không biết sao?”
Tô Dao còn kinh ngạc hơn cả Chu Tiểu Nghiên: “Chuyện xảy ra từ bao giờ thế, tôi không biết mà.”
Vừa dứt lời, cô liền nhớ ra chuyện phát sinh trên núi Linh Vân: “Tôi còn tưởng anh ấy nói đùa để dỗ tôi cơ.”
Chu Tiểu Nghiên đặt cốc sữa xuống, ngước mắt nhìn Tô Dao, giọng điệu nghiêm túc: “Trước giờ anh Ngân chưa từng nói đùa.”
Tô Dao nhìn xuống chiếc chìa khóa xe trong tay, cảm thấy có chút bỏng: “Lát nữa tôi sẽ trả lại xe cho anh ấy.”
Vô duyên vô cớ đi nhận đồ đắt như vậy của người ta, nếu không bán dăm ba đời đi thì chẳng trả nổi.
Chu Tiểu Nghiên quay đầu nhìn xung quanh phòng khách nhà Tô Dao: “Ba mẹ cô đi làm cả rồi à?”
Tô Dao gật đầu: “Bọn họ làm việc tại một nhà máy gần đây, sáng sớm đã ra khỏi nhà rồi.”
Chu Tiểu Nghiên nhìn thấy bức ảnh chân dung gia đình trên tường liền chỉ vào cậu học sinh cấp ba đang mặc đồng phục: “Kia là em trai cô sao?”
Tô Dao gật đầu: “Ừm, đang học lớp mười.”
Sắp ăn xong bữa sáng, Tô Dao mới nhìn thấy mẩu giấy mà Triệu Hân Hoa dán trên tủ lạnh: “Trong tủ lạnh có cháo hải sản, mẹ nấu cho con đó, nhớ ăn nhé.”
Tô Dao quay đầu nhìn Chu Tiểu Nghiên: “Còn ăn thêm được cháo hải sản không?”
Chu Tiểu Nghiên nuốt miếng bánh bao cuối cùng: “Ăn, ăn, ăn, tôi thích ăn cháo hải sản nhất đó.”
Tô Dao đặt cháo lên bếp hâm nóng: “Tôi cũng thích ăn cháo hải sản.”
Rất nhanh hơi nóng đã bốc lên từ nồi, mùi thơm tỏa ra, trong cháo có tôm tươi, nghêu và thịt cua.
Chu Tiểu Nghiên xoa xoa mũi, tham lam hít lấy hít để: “Cô thật hạnh phúc, có mẹ nấu cháo cho ăn.”
Tô Dao nhấc nắp nồi lên khuấy: “Chỗ cháo này cũng không phải là nấu cho tôi, tôi chỉ được ăn ké thôi.”
Nhìn nồi cháo nhỏ này, Tô Dao đoán chắc rằng hôm qua Tô Tiến đã về nhà. Triệu Hân Hoa vẫn luôn như vậy, rõ ràng là nấu cháo cho em trai cô, nhưng đến trước mặt cô lại nhất định phải nói rằng đặc biệt nấu cho cô, như thể chẳng có sự phân biệt đối xử nào ở đây cả.
Đột nhiên điện thoại của Tô Dao đổ chuông, cô liếc nhìn một cái, là Tô Tiến gọi tới. Cô do dự một chút rồi nhấc máy: “Tiểu Tiến, lại mang điện thoại đến trường rồi à?”
Giọng Tô Tiến trầm xuống, nghe như có vẻ đang lén lút gọi điện thoại: “Chị, mẹ nấu cháo hải sản, em giấu hết thịt cua dưới đáy nồi, lúc nào ăn chị lấy thìa múc lên nhé, em vùi hết ở bên dưới rồi.”
Tô Dao: “Ừm.”
So với sự nhiệt tình của Tô Tiến, thì giọng nói của Tô Dao có vẻ kém háo hức hơn: “Trên lớp học hành cẩn thận, đừng nghịch điện thoại.”
Tô Tiến: “Vâng, bình thường em đều tắt máy mà.”
Tô Dao: “Cháo đun xong rồi, chị cúp máy đây, em ngoan ngoãn học hành đi nhé.”
Thấy Tô Tiến không lên tiếng, Tô Dao kiên nhẫn hỏi: “Sao thế?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi nhỏ giọng cẩn thận hỏi: “Chị, chủ nhật tuần này chị có phải tăng ca không?”
“Em nhớ chị rồi.”
Tô Dao cau mày: “Cần xem tình hình, nếu bận thì phải tăng ca.”
“Vâng.” giọng Tô Tiến có chút lạc lõng, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường: “Chị, em phải học rồi, chị mau ăn cháo đi.”
Sau khi cúp máy, Tô Dao bưng bát cháo ra bàn, dùng thìa cán dài múc, quả nhiên đào ra từ bên dưới được mấy thìa thịt cua, xem ra Tô Tiến không ăn chút nào mà phần cả cho cô. Tô Dao bày ra hai bát rồi chia cho Chu Tiểu Nghiên cùng ăn.
Trước khi ra ngoài, Tô Dao ở trong phòng ngủ một lúc, rồi lại đi ra ban công, cô không tìm thấy chiếc chăn nhỏ mà Trần Ngân Hà nhờ Hứa Gia Hải mang cho mình đắp. Cả phòng của ba mẹ lẫn phòng của Tô Tiến cô đều tìm nhưng không thấy.
Tô Dao gọi điện cho Triệu Hân Hoa: “Mẹ, chiếc chăn nhỏ màu hồng con phơi ngoài ban công đâu rồi, mẹ cất giúp con ở đâu thế?”
Triệu Hân Hoa đang làm việc, khung cảnh xung quanh có chút ồn ào, là tiếng của máy móc dây chuyền lắp ráp: “Cái đó à, hôm qua em con về, mẹ bỏ vào cặp sách của nó rồi, chăn thằng bé dùng ở trường không mềm bằng chiếc chăn đó của con.”
Tô Dao vừa đoán đã đoán ra, nên giọng điệu có chút không vui: “Mẹ, đó không phải đồ của con mà là của đồng nghiệp, con phải trả lại cho người ta, sao mẹ không nói lời nào đã đưa cho Tô Tiến cầm đi thế?”
Triệu Hân Hoa: “Há, sao con không nói chứ, nếu con nói sớm thì mẹ đã không lấy, hay là con mua chiếc khác cho đồng nghiệp của con nhé.”
Tô Dao: “Mẹ có biết chiếc chăn đó bao nhiêu tiền không?”
Triệu Hân Hoa vừa nghe giọng điệu của Tô Dao đã biết giá của nó không rẻ, nên mạnh dạn đoán thử: “Ba trăm?”
Tô Tao: “Thêm hai số không vào phía sau.” Khi đó cô sợ giặt hỏng của Trần Ngân Hà nên tìm thử cách giặt và nhìn thấy giá của nó.
Triệu Hân Hoa giật mình suýt chút nữa không nói nên lời: “Cái gì?”
“Lão Triệu, mau quay lại làm việc đi, làm không xong thì tối nay khỏi phải tan làm.” Tô Dao nghe thấy tiếng nói bên phía Triệu Hân Hoa, đành thở dài một tiếng: “Thôi bỏ đi, mẹ không cần phải lo, lần tới con đến chỗ Tô Tiến lấy về.”
“Đừng cúp máy vội.” Triệu Hân Hoa vội vàng nói một câu: “Đối tượng lần trước giới thiệu cho con, chính là vị giáo viên Đại học đó, mẹ gửi ảnh vào Wechat cho con rồi, xem đi nhé.”
Tô Dao cúp máy rồi bấm vào bức ảnh trong Wechat, khung cảnh là ở cổng Thư viện tại một trường Đại học, một người đàn ông mặc áo sơ mi màu be đang đứng trên bậc thềm nhìn vào ống kính, đôi môi nở nụ cười điềm tĩnh và ấm áp.
“Ôi, cô phải đi xem mắt à?” Tô Dao nghe thấy tiếng của Chu Tiểu Nghiên cũng không né tránh mà thoải mái đưa bức ảnh cho Chu Tiểu Nghiên xem: “Xem này, thế nào?”
Chu Tiểu Nghiên nhìn xong: “Không tệ.”
Nói xong, Tô Dao cũng cảm thấy không tệ, trông có vẻ đáng tin hơn đối tượng xem mắt lần trước của cô: “Người ta là giáo viên Đại học, ổn định, có học thức.”
Chu Tiểu Nghiên tiếp tục nói: “Nhưng còn kém xa anh Ngân của tôi.”
“Anh ấy có xe tám trăm vạn tệ, có chăn ba vạn tệ một chiếc.”
Tô Dao: “Cô không thể so sánh như vậy, tôi là một người bình thường, sống một cuộc sống bình thường là được rồi, cảnh sát hình sự và giáo viên, tôi cảm thấy cũng hợp đó chứ.”
Lần trước, Triệu Hân Hoa đề cập đến chuyện này với cô, cô còn không mấy tình nguyện, nhưng hiện tại cô chắc chắn mình không thể yêu đương với Hứa Gia Hải nữa rồi, nên quyết định mở cửa và chấp nhận người đàn ông mới bước vào: “Tôi quyết định đi gặp đối tượng xem mắt này.”
Đột nhiên cô cảm thấy kết hôn và có một gia đình nhỏ mà cô có thể là trung tâm cũng tốt.
Chu Tiểu Nghiên: “Tôi cảm thấy hai người không thành được đâu.”
Tô Dao: “Đừng có rủa tôi vậy chứ.”
Chu Tiểu Nghiên tận tâm chân thành nói: “Không phải rủa cô mà là hai người thực sự không thể thành được.”
Tô Dao: “Lý do?”
Chu Tiểu Nghiên: “Không dám nói.”
Thứ mà anh Ngân của cô ta nhìn trúng trước giờ tuyệt đối chưa bao giờ là không đạt được, chứ đừng nói đến cô gái đầu tiên mà anh thích. Chu Tiểu Nghiên thầm nghĩ, chắc là thích nhỉ, là do bản thân anh không hiểu hoặc không chịu thừa nhận.
Khi xuống đến lầu, Tô Dao ngồi lên xe, nhìn thấy Chu Tiểu Nghiên ngồi lên ghế sau ghế phụ lái: “Ngồi trước đi, ghế phụ lái này, đến lúc dừng đèn đỏ còn nói chuyện được cùng tôi.”
“Không dám.” Chu Tiểu Nghiên co người lại không nhúc nhích: “Anh Ngân có chút ‘sạch sẽ’ trong mặt tình cảm, không để phụ nữ ngồi vào ghế phụ lái của anh ấy, nếu ngồi vào sẽ bị giết.”
Cô ta vừa nói vừa làm động tác cắt cổ: “Sẽ chết một cách thật thê thảm.”
Tô Dao: “?”
Nếu cô nhớ không lầm thì lần đầu tiên lên chiếc xe này cô đã ngồi vào ghế phụ lái, vậy mà anh cũng đâu có giết cô, còn mua băng dán cá nhân cho cô nữa, lại đưa cô đến bến xe bus.
Thấy bộ dạng của Chu Tiểu Nghiên thì không phải đang nói dối, Tô Dao ngẫm nghĩ, chuyện này là thế nào, tại sao Trần Ngân Hà lại đối xử với cô khác với những người phụ nữ khác?
Cuối cùng, dựa vào cái đầu nhỏ thông minh của mình cô đã nghĩ ra. Còn có thể vì cái gì được nữa, đương nhiên là vì anh đánh không lại cô rồi.