Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 24

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 24
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

QUYỂN 2: BÚP BÊ MÀU MÁU

Chương 24: Anh đảo mắt, không dám nhìn cô.

Ngay sau đó, trong Cục đã triệu tập một cuộc họp, chính xác mà nói thì toàn bộ thành phố Vân Giang đến toàn quốc đều đang họp.

Buổi phát sóng trực tiếp về việc bạo lực học đường thực sự gây sốc và đem đến ảnh hưởng quá lớn, khắp mọi miền đất nước đều đang tăng cường bảo vệ an toàn sức khỏe về thể chất cũng như tinh thần cho thanh thiếu niên.

Nhiều trường học đã thành lập các phòng tư vấn đặc biệt, các đồn cảnh sát cũng tăng cường tuần tra gần trường học và Phòng Giáo dục đã tập huấn liên quan cho các giáo viên để giảm thiểu tối đa bạo lực học đường.

Đột nhiên, các vụ ẩu đả, đánh nhau của học sinh giảm 60%, môi trường trong khuôn viên nhà trường trở nên trong lành chưa từng có.

Sau khi sắp xếp chứng cứ và nộp cho tòa án, Tô Dao thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Mọi người, thời gian trước đây phải tăng ca, nên ai muốn nghỉ bù thì mau nghỉ đi, vụ án tiếp theo chẳng biết khi nào sẽ tới, đến lúc đó có muốn nghỉ cũng chẳng nghỉ nổi đâu.”

Giang Bất Phàm giơ tay lên: “Em, em muốn nghỉ bù nửa ngày ở nhà ngủ.”

Ngô Thanh Đào: “Thứ ba tuần sau em phải đi xem mắt cùng một người bạn cấp ba.”

Tiểu Vu: “Em muốn xin nghỉ một ngày cày phim còn cần ngủ một giấc mê man nữa.”

Đại Vũ: “Còn em thì không nghỉ.”

Vẫn còn một số người lần lượt xin nghỉ bù, Tô Dao đều chấp thuận cả.

Ngô Thanh Đào rót một cốc nước đứng sau lưng Tô Dao, vừa uống vừa hỏi: “Chị Tô, thời gian tăng ca của chị gộp lại sắp bằng cả kỳ nghỉ hè và nghỉ đông rồi, chị không dự tính dùng bớt đi một ít à, nếu không đến cuối năm không dùng được nữa thì tiếc lắm.”

Tô Dao dựa lưng vào ghế, duỗi tay gõ trên máy tính, gõ sai cũng lười chẳng thèm sửa lại: “Chị thích đi làm, làm việc khiến chị vui vẻ.”

Ngô Thanh Đào nhìn thấy trên bàn Tô Dao có một nắm nhỏ kẹo trái cây, hai mắt lập tức sáng rực, vừa xoa bóp cho Tô Dao vừa nói: “Chị Tô, cho em một chiếc kẹo nhé.”

Tô Dao xua tay: “Lấy đi.”

Ngô Thanh Đào lấy một chiếc bóc vỏ rồi bỏ vào miệng, còn muốn vươn tay tới lấy thêm nhưng đột nhiên có giọng nói vang lên bên tai.

“Những việc dang dở làm xong hết cả rồi hả?”

Giọng nói này nghe có vẻ quá lạnh lùng, Ngô Thanh Đào giật mình một cái, vội vàng thu tay lại: “Đội phó Trần!” Nói xong liền lập tức bỏ chạy.

Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao, rồi lại nhìn đến nắm kẹo cạnh tay cô, anh cho cô tổng cộng sáu chiếc, đã qua mấy ngày mà cô vẫn chưa ăn lấy một chiếc. Xem ra cô đã quyết tâm muốn bảo Cục trưởng Khương điều anh đi khỏi đội số ba rồi.

“Reng reng reng” máy điện thoại cố định trên bàn Tô Dao đổ chuông, cô nhấc nghe: “Cục trưởng Khương về rồi ạ?”

“Được, tôi qua đó ngay bây giờ.”

Tô Dao cúp máy, lúc đứng dậy cô liếc nhìn Trần Ngân Hà một cái, khi bắt gặp ánh mắt anh, cô khẽ mấp máy miệng định nói gì đó nhưng lại thôi.

Năm phút sau, Tô Dao gõ cửa văn phòng Cục trưởng.

Cục trưởng Khương đang ngồi trên ghế lau chiếc khung ảnh, thấy cô vào liền mỉm cười: “Tiểu Tô đến đấy à, ngồi đi.”

“Lần trước cô gọi điện tới nói muốn tìm hiểu về tình hình của Trần Ngân Hà.” Cục trưởng Khương vừa nói vừa đưa khung ảnh cho Tô Dao: “Xem này.”

Sau khi Tô Dao tốt nghiệp rồi vào làm tại Cục Cảnh sát, thì chiếc khung ảnh này đã được đặt trên bàn của Cục trưởng Khương rồi, cô thường xuyên thấy Cục trưởng Khương cầm nó lên lau chùi.

Trong khung ảnh là một tấm ảnh nhóm của ba người đàn ông, tất cả đều mặc áo sơ mi màu lam đúng quy định, đang khoác eo nhau, trông có vẻ rất thân thiết. Đứng bên trái là Cục trưởng Khương khi còn trẻ, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra.

Cục trưởng Khương chỉ vào người đàn ông đứng giữa: “Nhìn xem có thấy quen không?”

Tô Dao nhìn chằm chằm một lúc lâu, rồi lắc đầu: “Không thấy quen, có lẽ tôi chưa từng gặp ông ấy, tôi đã gặp ông ấy chưa ạ?”

Cục trưởng Khương mỉm cười: “Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy tiểu Trần không giống lão Trần, cậu ấy giống mẹ.”

Tô Dao: “Tiểu Trần, lão Trần?”

“Trần Ngân Hà.” Cục trưởng Khương nói: “Người đứng ở giữa là ba ruột cậu ấy, còn người bên phải là ba nuôi của cậu ấy, cả hai lão già ấy đều chết rồi.”

“Ồ không đúng, khi chết thì người đứng ở giữa vẫn chưa già.”

Tô Dao cúi đầu nhìn vào khung ảnh, đánh giá những người trong đó lại một lượt.

Cục trưởng Khương: “Cô muốn biết chuyện gì về Trần Ngân Hà thì hỏi đi.”

Tô Dao: “Cơ thể anh ấy là thế nào, tại sao lại yếu ớt thế ạ, trước đây tại sao anh ấy lại trở thành người thực vật, tại sao tài liệu về anh ấy trong mạng nội bộ lại ít như thế?”

Cục trưởng Khương cầm cốc trà trên bàn lên nhấp một ngụm: “Một năm trước, cậu ấy tham gia vào hành động rất lớn và bị thương khi làm nhiệm vụ, thông tin ít là vì muốn bảo vệ cậu ấy, cuộc hành quân đó có liên quan đến những thế lực tà ác, khi thu lưới đã để lọt mất một con cá.”

“Trong khoảng thời gian trở thành người thực vật đã bị ám sát hai lần, một ngày trước khi tỉnh lại cậu ấy còn ăn một nhát dao.”

Tô Dao không ngờ Trần Ngân Hà lại thảm đến vậy: “Vì thế nên cơ thể anh ấy mới yếu đuối như vậy?”

“Tất cả đều là vết thương bên ngoài, cơ bản là không thành vấn đề.” Cục trưởng Khương đặt cốc trà xuống, ông ấy nghĩ ra điều gì đó, ánh mắt khẽ chuyển động: “Còn có cái đáng sợ hơn.”

Bị biến thành người thực vật, lại bị ám sát nhiều lần, Tô Dao không tưởng tượng được còn thứ gì đáng sợ hơn thế: “Còn có thể thảm hơn nữa sao ạ?”

Cục trưởng Khương: “Hành động lần đó cậu ấy là đặc vụ ngầm, nên đã nắm được không ít manh mối có giá trị. Cậu ấy vẫn luôn ẩn giấu rất tốt, nhưng trước ngày thu lưới một hôm thì bại lộ và bị bắt.”

Nghe đến đây, đối với đặc vụ ngầm thâm nhập vào thế lực tà ác mà nói thì kết quả của việc bại lộ chỉ có hai, đó chính là phản bội và hy sinh. Trần Ngân Hà vẫn có thể tiếp tục làm cảnh sát thì chắc chắn đã không phản bội.

Tô Dao cau mày: “Bọn chúng đã tra tấn anh ấy thế nào?”

Cục trưởng Khương úp mở: “Cô đoán xem, nếu là phần tử phạm tội thì cô sẽ xử lý thế nào với một cảnh sát chìm?”

Tô Dao nhìn Cục trưởng Khương, cô khẽ mở miệng nhưng lại không dám nói.

Cục trưởng Khương nở nụ cười tốt bụng: “Không sao, cứ nói đi.”

Tô Dao tưởng tượng một chút, nếu cô là lão đại trong giới xã hội đen còn Trần Ngân Hà là một đặc vụ ngầm: “Trước tiên là đánh cho một trận, dùng miếng sắt nung nóng đốt cho bỏng, ồ không, như vậy sẽ để lại sẹo trên người anh ấy, nếu có sẹo sẽ không đẹp.”

“Trước tiên thì dụ dỗ phản bội vậy, cho anh ấy tiền và quyền, để anh ấy làm việc cho tôi. Nếu không đồng ý, tôi sẽ nhốt anh ấy vào một căn nhà đẹp đẽ, không cho anh ấy mặc quần áo, rồi dùng thuốc làm hỏng cổ họng của anh ấy, biến anh ấy thành một tên câm không thể ăn nói bậy bạ được nữa, rồi trở thành một trong số mười tám tình nhân của tôi.”

Cục trưởng Khương khẽ ho một tiếng: “Bảo cô phân tích tâm lý tội phạm, chứ đâu có bảo cô đi viết tiểu thuyết cấm kỵ.”

“Suy nghĩ này của cô rất nguy hiểm đó nhé đồng chí tiểu Tô.”

“Không, tôi chỉ nói bừa thôi ạ.” Tô Dao sửa lại thái độ rồi tiếp tục: “Không thể thiếu hình thức tra tấn nặng nề, đánh cho thừa sống thiếu chết, ngăn chặn mọi cơ hội tự sát của anh ấy, rồi cứ thế hành hạ.”

“Điều tàn nhẫn nhất có lẽ là tiêm ma túy cho anh ấy, để anh ấy biến thành một tên người không ra người, quỷ không ra quỷ.”

Cục trưởng Khương: “Còn gì nữa không?”

Tô Dao: “Còn tàn ác hơn cả vậy sao ạ?” Cô dường như chẳng thể nào nghĩ ra.

Cục trưởng Khương rót thêm nửa cốc nước vào cốc trà: “Bọn chúng tiêm vào người cậu ấy một lượng lớn thuốc kháng sinh cùng nhiều loại thuốc khác, khiến toàn bộ hệ thống miễn dịch của cậu ấy bị phá hủy. Hoàn toàn không cần người nào phải ra tay, chỉ cần một micromet vi khuẩn cũng có thể giết chết cậu ấy.”

Tô Dao cảm thấy vừa kinh ngạc vừa tức giận: “Thật vô nhân đạo.”

Chẳng trách anh luôn mang theo khăn giấy vô trùng bên mình và nói rằng mình rất mong manh, sẽ chết nếu đụng vào vi khuẩn, ra ngó thi thể cũng phải đeo mặt nạ phòng độc. Khi đó cô chỉ nghĩ rằng anh yếu đuối, làm trò, không ngờ sự thật đằng sau lại thế này. Không thể phủ nhận, anh là một cảnh sát đáng ngưỡng mộ.

Cục trưởng Khương tiếp tục nói: “Sau khi phẫu thuật, cậu ấy được đặt trong phòng vô trùng nửa năm, trong khoảng thời gian này, ngay cả y tá cũng không được phép vào và tất cả đều là người máy tự hoạt động.”

Tô Dao: “Trạng thái của anh ấy vào thời điểm đó, là người thực vật, cơ thể lại không có khả năng miễn dịch, e rằng người máy không thể hoàn thành những thao tác với độ khó cao và tinh vi như vậy phải không ạ?”

Cục trưởng Khương: “Tất cả thiết bị tại căn phòng đó đều vô trùng bao gồm cả người máy, cả bộ hoàn chỉnh đều mới được phát hiện nghiên cứu và sử dụng lần đầu tiên, mỗi ngày tiêu tốn tám vạn tệ.”

Tô Dao chưa từng nhìn thấy một thế giới rộng lớn như vậy, âm thanh của cô lập tức tăng lên vài decibel: “Tám vạn tệ, một ngày?”

Anh không những đẹp mà còn đắt nữa.

Cục trưởng Khương: “Cậu ấy dùng tiền của chính cậu ấy.”

Tô Dao: “Anh ấy thực sự nhiều tiền nhỉ, tiền của anh ấy từ đâu mà có vậy?” Đây cũng là nghi vấn bấy lâu nay của Tô Dao, nhưng không tiện khỏi thẳng Trần Ngân Hà. Bản thân cô biết lương của một cảnh sát có thể được bao nhiêu.

Cục trưởng Khương: “Ba của cậu ấy là một cảnh sát nghèo, còn mẹ thì là thiên kim trong gia đình giàu có, nên đã để lại cho cậu ấy không ít cơ nghiệp.”

Tô Dao nghĩ đến thông tin cá nhân của trần Ngân Hà, gia đình anh ấy không còn lại ai, đến cả số liên lạc khẩn cấp cũng là để số điện thoại của Hứa Gia Hải.

“Đúng rồi, cậu ấy vẫn còn một người em trai cùng mẹ khác cha, nhưng không nằm cùng hộ khẩu, nên trong tài liệu của cậu ấy không viết.” Cục trưởng Khương nhìn Tô Dao: “Cô còn muốn hỏi điều gì nữa không?”

Tô Dao có chút tò mò về người em trai của Trần Ngân Hà, nhưng xem ra Cục trưởng Khương không muốn nói quá nhiều, nên cô cũng không hỏi.

Tô Dao nghĩ một chút: “Lần trước ngài nói không chắc Trần Ngân Hà sẽ tiếp tục ở lại đội chúng tôi hay chuyển đi, là có ý gì ạ?”

Miệng cô thì nói muốn báo cáo với Cục trưởng Khương điều Trần Ngân Hà đi, nhưng cô vẫn không nộp báo cáo lên, nên Cục trưởng Khương hoàn toàn không biết cô có ý muốn chuyển Trần Ngân Hà đi.

Cục trưởng Khương thở dài một hơi: “Tình hình sức khỏe của cậu ấy hiện tại chưa hoàn toàn khôi phục, hệ thống miễn dịch không ổn định, cảnh sát hình sự tuyến đầu lại có yêu cầu quá cao về thể lực.”

Cục trưởng Khương hơi dừng lại, rồi tiếp tục: “Theo ý của tổ chức, trước tiên cứ xem xét xem thế nào đã, nếu không ổn sẽ điều cậu ấy sang tổ văn phòng nội vụ.”

Tô Dao nhướng mắt, giọng nói đem theo chút lạnh lùng mà chính bản thân cô cũng không cảm nhận được: “Cài này không thích hợp đâu.”

Cơ thể của anh thành ra thế này hoàn toàn không phải vì lý do cá nhân. Anh bị thương khi làm nhiệm vụ, lập công lớn, nếu tổ chức thực sự điều anh tới làm việc tại khối nội vụ thì chẳng khác nào ăn cháo đá bát, việc này rất không công bằng với anh. Tuy rằng anh đã nhận được huân chương hạng nhất, nhưng tiền đồ vẫn bị ảnh hưởng.

Khác với sự lo lắng của Tô Dao, giọng điệu của Cục trưởng Khương lại có vẻ thoải mái hơn nhiều: “Hai người mới ở với nhau được một tuần mà đã che chở cho nhau vậy rồi sao?”

Tô Dao: “Đâu có ạ, tôi che chở cho anh ấy làm gì, tôi đang nói theo bản chất của sự việc, cảm thấy anh ấy không đáng nhận được kết quả như vậy.”

Cục trường Khương mỉm cười, không lên tiếng.

Đối với việc sự tín nhiệm của tổ chức, Tô Dao đã thử nghĩ đến khả năng khác. Chẳng lẽ nói, trong đợt hành động lần ấy anh đã phát sinh vấn đề gì đó trong mặt lập trường, nên bên trên không hoàn toàn tin tưởng anh, cũng có thể nói là không trọng dụng anh nữa.

Tô Dao nhìn chằm chằm vào mặt Cục trưởng Khương: “Cục trưởng Khương, việc con cá lọt lưới đó là thế nào?”

Cục trưởng Khương: “Nhận được tin báo trước rồi bỏ trốn, thoát khỏi bao vây của cảnh sát.”

Tô Dao: “Vậy nên bên trên nghi ngờ tin tức này là do Trần Ngân Hà tiết lộ?”

Cục trưởng Khương không tiếp lời, về cơ bản Tô Dao đã hiểu, đến tám mươi phần trăm là vì điều này: “Nói thật lòng, thì việc này thực khiến người ta thất vọng.”

Vẻ mặt của Cục trưởng Khương trở nên nghiêm túc hiếm thấy: “Việc này có bằng chứng, đã có người tận mắt chứng kiến.”

Tô Dao: “Anh ấy không có động cơ.” dưới sự tra tấn nặng nề và bị tiêm số lượng lớn thuốc kháng sinh vào người đều không thể khiến anh đầu hàng, cô không nghĩ ra được lý do tại sao anh phải làm vậy.

Cục trưởng Khương: “Còn nhiều nữa nhưng tôi không tiện tiết lộ, tổ chức vẫn đang điều tra việc này, đợi đến khi điều tra rõ ràng sẽ trả lại công bằng cho cậu ấy.”

Cục trưởng Khương liếc nhìn hai người bạn cũ trong chiếc khung ảnh, rồi nói với Tô Dao: “Tôi sẽ đích thân xem xét chuyện này.”

Lúc này, Tô Dao mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, không phải vì lý do nào khác, cô chỉ cảm thấy anh hùng thì không nên bị đối xử bất công.

Tô Dao đứng dậy: “Ngài bận đi ạ, tôi về trước đây.”

Cục trưởng Khương lấy từ trong ngăn kéo ra một gói trà hoa Cúc cẩu kỷ tử đưa cho Tô Dao: “Cầm về pha trà uống, bớt nóng.”

Tô Dao tin tưởng bản thân mình là thanh niên, thanh niên thì ai lại đi uống cái này chứ: “Không cần đâu ạ, tôi không bốc hỏa chút nào, cảm ơn ý tốt của Cục trưởng Khương.”

“Vậy sao lần nào đi ngang qua văn phòng cô, tôi cũng đều nghe thấy cô đang mắng người nhỉ?” Cục trưởng Khương tha thiết nói: “Có thể đối xử tàn nhẫn với kẻ thù, nhưng đối với đồng đội của mình thì phải ấm áp như mùa xuân.”

Tình tình của Cục trưởng Khương nổi tiếng là tốt, chưa từng thấy ông ấy chửi mắng người khác, gương mặt lúc nào cũng lộ ra thần thái tốt bụng, hiền từ giống như ông lão đã nghỉ hưu đang đi dạo tập thể dục trong công viên vậy.

Vừa ra khỏi văn phòng Cục trưởng, Tô Dao lại tình cờ gặp Trần Ngân Hà, suýt chút nữa thì đâm vào ngực anh: “Anh đến từ khi nào thế?”

Trần Ngân Hà rũ mắt, giọng nói nghe có vẻ chán nản, cả người không có tinh thần: “Vừa tới.”

Tô Dao đưa tay sờ lên trán anh: “Ốm rồi sao?” Sau khi biết tình hình thể trạng của anh, cô thấy anh yếu đuối thế nào và luôn có cảm giác nếu không cẩn thận anh sẽ bị một con vi trùng nhỏ giết chết.

Trần Ngân Hà nghiêng đầu né tránh: “Không.”

Tô Dao kéo cổ áo Trần Ngân Hà, ngó nhìn vào trong cổ: “Hồi phục không tệ, mẩn đỏ cũng biến mất rồi.”

Trần Ngân Hà chỉnh sửa lại cổ áo chỗ Tô Dao vừa chạm vào, rồi nghiêng đầu đi: “Cô ghét tôi đến vậy sao, không muốn nhìn thấy tôi, nhất định phải chuyển tôi đi?”

Tô Dao biết anh đang hiểu lầm rồi, cũng rất hiếm khi thấy anh phiền muộn như vậy, khiến sự kiêu căng của cô lại tăng lên một chút. Giống như thường ngày anh hay trêu chọc cô, nên cô phải trả thù anh một trận: “Người đẹp, anh đẹp như vậy sao tôi lại nỡ chứ?”

Trần Ngân Hà nhướng mày, lông mày hơi giãn ra: “Thật sao?”

Tô Dao: “Tôi đã nhận kẹo của anh rồi, ăn cây nào rào cây đấy, sao có thể nỡ đuổi anh đi được chứ.”

Cô vừa dứt lời, sắc mặt của người đàn ông trước mặt như lập tức thay đổi, thần sắc bực bội bị quét sạch, khóe môi khẽ nhếch lên, đôi mắt hơi híp lại, thái độ bất cần: “Tôi đã nói rồi mà, cô thấy tôi đẹp trai sao?”

“Mắt nhìn của cô không tồi, tôi cảm thấy mình rất đẹp trai.”

Tô Dao: “…”

Vừa rồi cô nên nói với Cục trưởng Khương chuyển anh đi mới phải!

Trần Ngân Hà gõ cửa rồi bước vào văn phòng Cục trưởng Khương, Tô Dao vẫn chưa đi xa, chỉ nghe thấy tiếng gầm rú của Cục trưởng Khương từ bên trong truyền ra:

“Nếu cậu có mệnh hệ gì thì bảo tôi sau này phải xuống ăn nói với ba cậu thế nào đây!”

“Xoảng” Có lẽ cốc trà của Cục trưởng Khương rơi vỡ rồi, âm thanh va chạm trên nền đất, có thể nghe ra chắc hẳn Trần Ngân Hà đã tránh người sang một bên.

Tô Dao chưa từng thấy Cục trưởng Khương nổi cáu, nên lén lút thò đầu vào trong và bị Trần Ngân Hà cùng Cục trưởng Khương nhìn chằm chằm.

Tô Dao: “Đối xử với đồng đội ấm áp như mùa xuân.” Cô nói xong liền bỏ chạy.

Buổi tối, đến giờ tan sở, theo thỏa thuận từ trước, Tô Dao đưa cả đội đến một nhà hàng lẩu ở gần Cục Công an Thành phố. Bọn họ thường xuyên đến đây ăn uống, nên thành thục đi vào phòng bao, gọi đồ rồi đợi được ăn.

Tô Dao nhìn thực đơn: “Mọi người uống gì nào, con gái uống nước ép trái cây, con trai uống gì thì tự gọi.”

Tiểu Vu giơ tay: “Gọi cho anh trai em hai chai rượu, để anh ấy uống say, như vậy sẽ không có ai quản em nữa, tối nay em có thể cày phim xuyên đêm.”

Đại Vu ném cho tiểu Vu một đôi đũa: “Em ngậm miệng vào ngay.”

Giang Bất Phàm: “Bia đi ạ, cũng đừng gọi quá nhiều, uống say phiền lắm.”

Nước lẩu nhanh chóng sôi, đồ ăn vừa cho vào còn chưa kịp đợi chín đã bị cướp sạch cả rồi, một đám như ma đói, nhất là Ngô Thanh Đào, cô ấy nhìn chằm chằm vào nồi lẩu còn hơn cả nhìn nghi phạm.

Tô Dao cho vài lát thịt bò vào nồi, cô không dám nới lỏng đũa vì sợ hễ thả ra sẽ mất ngay.

Tô Dao vừa nhúng thịt vừa quay sang liếc nhìn Trần Ngân Hà một cái: “Sao anh không động đũa thế?” Từ lúc vào cửa cho tới giờ chưa thấy anh nhúc nhích.

Trần Ngân Hà: “Quá cay, không ăn được.”

Cả nhóm lần nào đến cũng chọn nước dùng cay và hoàn toàn quên mất người mới gia nhập là Trần Ngân Hà.

Tô Dao chần chín thịt bò rồi lại cho vào đĩa ớt, nhúng thêm một lớp dầu ớt thật dày: “Phải thế này mới ngon, nếu không sẽ chẳng có mùi vị gì cả.”

Trong lúc nói chuyện thì hai đĩa thịt bò đã bị cướp sạch, Tô Dao gắp một miếng dưới đáy nồi đặt vào bát của Trần Ngân Hà: “Anh thử đi.”

Trần Ngân Hà nhìn cả nửa ngày rồi nếm thử một miếng, sau đó suýt chút nữa chết vì vị cay.

Tô Dao đưa cho anh một cốc nước: “Xem ra anh phải tìm một cô vợ ăn thanh đạm rồi, nếu không sẽ chẳng thể ăn uống được cùng nhau.”

Trần Ngân Hà nhận lấy cốc nước uống liền mấy ngụm, nuốt trôi vị cay trong miệng: “Ai nói là tôi không ăn được.”

Nói xong anh lại cắn thêm một miếng nữa, vị cay xộc thẳng vào cổ họng khiến mặt anh đỏ bừng, nước mắt chỉ trực trào ra: “Cũng đến thế mà thôi, không phải là quá cay.”

Tô Dao quay đầu sang nhìn Trần Ngân Hà, nghĩ đến thể trạng của anh: “Được rồi đội phó Trần, nếu không ăn được thì đừng ăn. Phục vụ, cho thêm phần nước dùng sườn cà chua, cho công chúa nhỏ Trần của chúng tôi.”

Tô Dao vào nhà vệ sinh, đúng hai mươi phút sau mới quay lại.

Ngô Thanh Đào tò mò hỏi một câu: “Đau bụng đi ngoài sao?”

Tô Dao ngồi xuống, rót cho mình một cốc bia: “Không, gặp một người quen.”

Ngô Thanh Đào vớt trong nồi ra một miếng ngô, vừa gặm vừa hỏi: “Ai thế, là đồng nghiệp trong Cục thành phố ạ?” Quán lẩu này gần Cục Công an Thành phố, nên thường xuyên gặp người của các bộ phận khác ở đây.

Tô Dao thêm vài viên đá vào bia, ngẩng đầu uống hơn nửa cốc rồi lau bọt bên khóe miệng: “Không phải.”

Ngô Thanh Đào không hỏi gì thêm cũng chẳng có ai để ý tới việc này.

Tô Dao uống nốt nửa cốc bia còn lại, đột nhiên trở nên trầm lặng, sững sờ nhìn khói bốc lên từ nồi lẩu, mãi cho đến khi Trần Ngân Hà đưa cho cô một lát dưa hấu: “Đang nghĩ gì thế?”

Tô Dao cầm lấy lát dưa hấu ăn một miếng rồi không ăn nữa.

Trần Ngân Hà: “Không ngọt à?”

Tô Dao: “Không phải, là ngọt quá.”

Trần Ngân Hà: “?” Trên đời này lại có người không thích ăn ngọt sao?

Tô Dao: “Quá ngọt, không phù hợp với tâm trạng hiện tại của tôi.”

Trần Ngân Hà quay đầu nhìn Tô Dao, như thể đang suy nghĩ điều gì đó.

Trên bàn ăn không giống như ở văn phòng, cái gì cũng có thể nói, tiểu Vu uống hơi nhiều rượu, lấy hết can đảm hỏi Trần Ngân Hà một câu: “Đội phó Trần, anh có bạn gái chưa ạ?”

Cả bàn ăn đang ồn ào bỗng nhiên im bặt, từng đôi mắt đều nhìn qua.

Trần Ngân Hà: “Không có.”

Tiểu Vu nhìn Tô Dao, sau đó định mở miệng rồi lại thôi.

Tô Dao cầm một đôi đũa chưa dùng đập lên đầu tiểu Vu: “Cậu lại muốn tạo tin đồn gì thế hả?”

Tiểu Vu đau đến la oai oái, đang định nói thì bị anh trai nhét một miếng cá viên vào miệng.

Nhân viên phục vụ đẩy cửa mang đồ ăn vào, lại một cuộc đại chiến tranh giành đồ ăn mới bắt đầu. Tô Dao ăn chưa no nhưng lại không tham gia nữa, cô mở chai bia rót cho mình một cốc đầy, rồi cầm cốc lên chạm cốc với tiểu Trương đang ngồi bên cạnh sau đó ngửa đầu uống cạn. Uống xong lại rót một cốc nữa, chạm cốc với tiểu Trương rồi lại ngửa đầu uống sạch. Tiếp đến lại thêm một cốc khác.

Khi rót đến cốc thứ tư, thì một bàn tay trắng trẻo thon dài nắm lấy cổ tay cô: “Được rồi đó.”

Tô Dao mỉm cười nhìn Trần Ngân Hà: “Yên tâm, tửu lượng của tôi tốt lắm, không tin anh có thể hỏi Giang Bất Phàm.”

Giang Bất Phàm: “Ngàn ly không say.”

Ngô Thanh Đào gật đầu lia địa: “Tửu lượng của chị Tô tốt lắm ạ, em chưa thấy chị ấy say bao giờ.”

Trần Ngân Hà nhìn Tô Dao, anh buông tay ra, không lên tiếng cứ thế nhìn cô rót cho mình hết cốc này đến cốc khác và nói cười với mọi người bên cạnh.

Cứ thế cho đến khi bữa ăn kết thúc, tâm trạng của Tô Dao trông có vẻ rất tốt, cô cầm điện thoại đi thanh toán, trong lúc kiểm tra hóa đơn còn có thể nhìn ra một đĩa khoai tây chiên bị tính thêm. Tốc độ mạng của Trần Ngân Hà tốt hơn nên anh đã thanh toán trước.

Tô Dao: “Về thì đưa hóa đơn cho tôi, tôi thanh toán chi phí cho anh.”

Trần Ngân Hà: “Không cần.”

Đợi đến khi mọi người về hết, Tô Dao ngồi lại trên băng ghế trước cửa hàng lẩu một lúc, cô nghiêng đầu dựa vào lưng ghế bất tỉnh nhân sự.

Trần Ngân Hà đỡ Tô Dao dậy, cô tựa đầu vào vai anh, giọng nói cực kỳ trầm thấp, có chút nghẹn ngào khó cảm nhận được: “Sao tôi còn chưa yêu đã thất tình rồi thế này?”

Trong bữa ăn, khi cô vào nhà vệ sinh đã gặp Hứa Gia Hải ở hành lang, anh ta đang đi cùng một người phụ nữ khác, trông cách cư xử có vẻ rất thân mật. Chỉ như vậy cũng đủ rồi, sau này cô sẽ không làm phiền anh ta nữa là xong. Anh ta, anh ta còn cười đùa véo vào mông người phụ nữ đó một cái, kỹ thuật trông rất điêu luyện, nói ra thì là rất dâm đãng. Hình tượng nam thần khổ hạnh của anh ta trong tâm trí cô đã hoàn toàn sụp đổ.

Từ lâu cô đã nhận ra rằng Hứa Gia Hải không có bất kỳ ý tứ nào với mình, đến cả tối hôm anh ta đưa cô về nhà cũng là do Trần Ngân Hà nhờ vả.

Trần Ngân Hà biết Hứa Gia Hải cũng đang ăn tối ở nhà hàng này, đoán được Tô Dao đã nhìn thấy gì, nên đẩy đầu cô vào vai mình một cái: “Cô không phải thất tình.”

Trái tim Tô Dao như tro tàn, đó chắc chắn không phải thất tình mà là niềm tin sụp đổ.

Trần Ngân Hà cố chấp nói: “Trước giờ cô cũng chưa từng thích Hứa Gia Hải thực sự.”

Tô Dao khịt khịt mũi: “Sao lại chưa từng thích, tôi còn nướng bánh quy cho anh ta rồi kìa.”

Trần Ngân Hà: “Chỉ nướng bánh cho mình cậu ta sao?”

Tuy Tô Dao đã say nhưng đầu óc cô vẫn luôn tỉnh táo: “Cho Giang Bất Phàm, tiểu Trương, tiểu Vu, Cục trưởng Khương, nhóc mập bên đội số hai, cháu gái của chú bảo vệ, còn rất nhiều bạn bè khác nữa tôi cũng từng nướng bánh cho.”

Trần Ngân Hà: “Chưa từng nướng cho tôi.” Anh nói có chút buồn.

Trần Ngân Hà đỡ Tô Dao lên xe, dưới ảnh hưởng của men rượu, khuôn mặt cô gái đỏ bừng cả lên, hai mắt híp lại, ánh mắt có chút mờ mịt. Anh đảo mắt không dám nhìn cô.

Anh đặt một tấm nệm mềm sau lưng cô, cúi người xuống giúp cô thắt dây an toàn, giọng nói không biết từ bao giờ lại có chút khàn khàn: “Nhà cô ở đâu.”

[1]

Nội dung công việc của khối nội vụ bao gồm: 1. Chịu trách nhiệm về công việc hàng ngày của văn phòng; 2. Giúp lãnh đạo kiểm tra, giám sát công tác an toàn, an ninh của từng đơn vị; 3. Soạn thảo kế hoạch công tác và các thông báo, văn bản báo cáo, biên soạn đề cương công khai và giáo dục về bảo mật và an ninh, đồng thời làm tốt kinh nghiệm Tổng kết và tổng kết công việc; 4. Sắp xếp các cuộc họp làm việc, thực hiện tốt công việc biên bản họp và hồ sơ; 5. Chịu trách nhiệm tiếp nhận và gửi, luân chuyển, nhắc nhở đã in tài liệu của vật liệu. 

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 24"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

thoat-khoi-nam-than-ga-vao-hao-mon.jpg
Thoát Khỏi Nam Thần, Gả Vào Hào Môn
26 Tháng 10, 2024
ca-kinh-thanh-dang-bat-hai-ta-thanh-hon.jpg
Cả Kinh Thành Đang Bắt Hai Ta Thành Hôn
5 Tháng 12, 2024
xuyen-thu-co-he-my-nhan-o-cau-sinh-luyen-tong-bao-hong-convert.jpg
Xuyên Thư: Cổ Hệ Mỹ Nhân Ở Cầu Sinh Luyến Tổng Bạo Hồng Convert
11 Tháng mười một, 2024
ham-muon.jpg
Ham Muốn
18 Tháng 10, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online