Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 23

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 23
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 23: Vinh hạnh của tôi.

Cuối cùng, Tô Dao vẫn không nhớ ra mình đã từng gặp Trần Ngân Hà ở đâu, cũng phớt lờ hành động làm nũng của anh, cứ thế quay người rời đi. Trần Ngân Hà đuổi theo vài bước nhưng lại bị Tô Dao quay sang trừng mắt đành phải quay lại.

Trần Ngân Hà nhận ra rằng Tô Dao muốn làm thật, nên nhất định phải dỗ dành cô trước khi Cục trưởng Khương dự xong cuộc họp trở về, nếu không cô sẽ báo cáo với Cục trưởng Khương điều anh đi. Anh biết mình gặp bất lợi, nghĩ rằng bằng mọi cách phải dỗ dành được cô trước khi Cục trưởng Khương dự xong cuộc họp, phải cho cô món đồ mà cô thích.

Xe của anh đang được đưa đi bảo dưỡng, nên hiện tại không có cách nào cho cô. Trần Ngân Hà chưa kịp nghĩ xem làm thế nào mới có thể dỗ được cô thì đã đi cùng Tô Dao đến phòng Pháp y.

Trợ lý Pháp y tiểu Kỳ đang thu dọn đồ đạc và chuẩn bị tan làm: “Chị Tô, đội phó Trần, hai người đến đấy à?”

Thời gian này không có khám nghiệm tử thi nào nghiêm trọng.

Tô Dao: “Đến xem bản giám định thương tích.”

Tiểu Kỳ: “Không phải đã đưa cho mọi người rồi sao, của cả Ôn Lương và Dương Sơ Mẫn đều đưa rồi.”

Tô Dao ừm một tiếng, rồi quay người chuẩn bị rời đi, lại bị tiểu Kỳ kéo sang một bên: “Đội trưởng Tô, có phải chị muốn đến tìm Giám đốc Hứa không?”

“Không phải.” Tô Dao giải thích: “Không phải thật, báo cáo kiểm tra thương tích của Ôn Lương thì chị biết, nó ở chỗ chị, nhưng của Dương Sơ Mẫn chị chưa xem.”

“Dương Sơ Mẫn không sao, chỉ có một vòng tại cổ tay bị va chạm nhẹ ở xương do dây thừng siết phải.” Tiểu Kỳ hỏi: “Chị thật sự không phải là đến tìm Giám đốc Hứa à?”

Tô Dao: “Không phải!”

Giọng nói của tiểu Kỳ không nhỏ, Trần Ngân Hà nghe thấy cả, đột nhiên anh đã nghĩ ra cách phải dỗ cho cô vui thế nào.

Trần Ngân Hà quay lại văn phòng, bận rộn cả buổi tối, hiện tại đã là hai giờ sáng, người cần bắt đã bắt rồi, cần thẩm vấn cũng đã thẩm vấn xong, mọi người đều đang rục rịch chuẩn bị tan làm.

Ngô Thanh Đào vươn vai ngáp dài một cái: “Giờ này không còn xe bus cũng chẳng có tàu điện ngầm nữa rồi, có ai tiện đường muốn chung xe với tôi không?”

Triệu Dương giơ tay, rồi dọn dẹp bàn với tốc độ nhanh chóng: “Chị Đào, em.”

Đại Vu: “Tôi lái xe, chở thêm tiểu Vu, phía sau còn ngồi được ba người nữa, ai muốn đi nhờ thì nhanh lên.”

Tiểu Vu tiện miệng hỏi một câu: “Chị Tô thì sao, nhà chị ấy xa lắm, phải về thế nào?”

Đại Vu: “Anh đưa em về nhà trước, rồi đưa đội trưởng Tô về.”

Trần Ngân Hà: “Mấy người cứ về trước đi.”

Tiểu Vu rất nhanh phản ứng lại: “Đúng, đúng, đúng, chị Tô có đội phó Trần đưa về rồi.” Chuyện phiếm gì đến miệng anh ấy nói không chừng ngày mai sẽ biến thành đội phó Trần qua đêm ở nhà chị Tô luôn quá.

Thấy sắc mặt của Trần Ngân Hà không mấy tốt, tiểu Vu không dám ở lại nữa, liền vội vàng kéo anh trai mình rời đi.

Trần Ngân Hà nghĩ rằng điện thoại của mình bị rò điện, không dám dùng, nên dùng điện thoại cố định gọi đi: “Ở đâu?”

Hứa Gia Hải: “Giọng điệu của cậu là sao thế hả, muốn giết người à?”

“Vừa đến quán bar, sao thế?”

Trần Ngân Hà: “Đã uống rượu chưa?”

Hứa Gia Hải: “Mới gọi một ly cocktail, pha chế đang làm.”

Trần Ngân Hà: “Về nhà, rửa sạch hết đống mùi hỗn độn trên người cậu rồi đến Cục công an Thành phố, lái xe đến, đem theo chút đồ ăn đêm tiện ăn trên xe, mang cả chiếc chăn trong tủ quần áo của tôi đến đây.”

Hứa Gia Hải kinh ngạc: “Muốn ăn, còn muốn cả chăn, sao phải cẩn thận thế. Cuối cùng cậu cũng quyết xuống tay với tôi rồi à, định đưa tôi đi trốn sao?”

“Tởm lợm.” micro của điện thoại cố định quá cứng, khiến Trần Ngân Hà cảm thấy không thoải mái, không khí xung quanh lại ảm đạm thêm vài phần: “Cho cậu ba mươi phút, nếu đến không kịp thì thu dọn đồ đạc của cậu rồi biến ra khỏi nhà tôi đi.”

Hứa Gia Hải đẩy cô gái đang bám lên người mình ra, bước ra ngoài quán bar: “Rốt cuộc là cậu suốt ngày làm sao thế hả, tính khí nóng nảy, kinh nguyệt không đều hay là mãn kinh thế, tôi đặt lịch khám phụ khoa cho cậu nhé?”

Trần Ngân Hà lập tức cúp máy.

Ba mươi phút sau, Hứa Gia Hải đến Cục Công an thành phố, gặp Trần Ngân Hà liền ném chìa khóa xe cho anh: “Xe ở dưới lầu, đồ ăn và chăn đều chuẩn bị đủ cả rồi, muốn đưa ai về thì cậu tự đi mà đưa.”

Nói đến cái chăn, đột nhiên Hứa Gia Hải nghĩ ra, lần trước anh ta ngồi lên giường của Trần Ngân Hà một chút, mà Trần Ngân Hà đã ném luôn cả ga trải giường lẫn nệm đi, khiến anh ta bị xúc phạm trầm trọng.

“Này, trước giờ chẳng phải cậu không cho bất cứ ai chạm vào đồ dùng trên giường của cậu sao, nói cái gì mà ai chạm vào sẽ phải làm vợ của cậu.”

Trần Ngân Hà: “Cậu đưa đội trưởng Tô về nhà, nhà cô ấy xa.”

Điện thoại của Hứa Gia Hải liên tục đổ chuông, cô gái ở quán bar gọi tới giục anh ta quay lại, Hứa Gia Hải nhìn Trần Ngân Hà một cái: “Sao cậu không đi?”

Trần Ngân Hà: “Tôi không muốn đi.”

Hứa Gia Hải: “Vậy gọi xe cũng được, gọi xe thuận tiện hơn nhiều.”

Trần Ngân Hà: “Cô ấy mệt mỏi cả ngày nay rồi, ngồi taxi có thoải mái không?”

Hứa Gia Hải vỗ vỗ vai Trần Ngân Hà: “Trần à, trên đời này không phải ai sinh ra cũng đã ngậm thìa vàng và không phải ai cũng kén chọn, taxi đã là tốt lắm rồi.”

Trần Ngân Hà cau mày: “Không muốn giúp thì nói toẹt ra đi.”

Hứa Gia Hải: “Nào dám.”

“Phải rồi, cậu đã nói với đội trưởng Tô chưa, về việc tôi không có ý gì với cô ấy.”

Trần Ngân Hà tâm trạng không tốt đáp: “Chưa.” Anh có nói cô cũng không tin, sẽ chỉ cảm thấy anh đang tính kế ly gián, dù sao thì trong mắt cô anh cũng chẳng phải người tốt đẹp gì cho cam.

Hứa Gia Hải quay lại nhìn Trần Ngân Hà: “Chưa nói thì chưa nói, sao lại ấm ức thế kia?”

Trần Ngân Hà: “Không.”

“Cậu đợi ở đây, đừng có nói là tôi bảo cậu đến.”

Hứa Gia Hải: “Không nói.” Mới lạ.

Trần Ngân Hà vào văn phòng, các đội viên đã về cả, chỉ còn lại một mình Tô Dao. Anh về chỗ ngồi của mình, vừa giả bộ sắp xếp giấy tờ vừa ngước mắt nhìn cô một cái.

Máy tính của cô đang bật, lúc này đang gõ chữ trên bàn phím, ánh sáng từ màn hình chiếu vào khuôn mặt cô, lộ ra chút lạnh lẽo không có độ ấm. Dư quang của Tô Dao cảm nhận được ánh mắt từ phía đối diện, liền ngẩng đầu lên, ánh mắt đó lại nhanh chóng tránh né ra chỗ khác. 

Cô không nói lời nào, tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính. Ánh mắt đó lại tiến đến, còn không biết ngại ngùng hơn lần trước, cô ngẩng đầu lên một lần nữa và anh lại thu ánh mắt của mình về.

Tô Dao: “Hai rưỡi sáng rồi mà anh còn không về nhà à?”

Giọng nói của cô rất cứng rắn, nghe ra không giống đang quan tâm người khác, mà giống như cảm thấy đối phương không vừa mắt, muốn đuổi người đi.

Trần Ngân Hà: “Về giờ đây.”

Anh đứng dậy đi ra đến cửa: “Tôi vừa nhìn thấy Hứa Gia Hải, cậu ta nói có thể đưa cô về nhà.” Nói xong liền đi thẳng ra ngoài mà không quay đầu lại.

Anh không đi quá xa, mà đứng bên cửa sổ hành lang nhìn xuống dưới lầu, thấy Tô Dao đi bên cạnh Hứa Gia Hải bước ra khỏi tòa nhà Cục Công an thành phố, đi tới bãi đậu xe ở cạnh sân.

Trông cô giống như một cô bé nhút nhát, không dám đến quá gần Hứa Gia Hải, lại không muốn cách anh ta quá xa, ngay cả khi anh ta quay sang nói chuyện với cô thì cô cũng không dám đối diện với ánh mắt của anh ta. Bước chân lại thoăn thoắt, cả bóng lưng đều lộ rõ sự vui vẻ.

Quả là không phí công dỗ dành.

Trần Ngân Hà lấy điếu thuốc từ trong túi ra châm lửa rồi hít một hơi, vừa mới hít vào đã bị ho sặc sụa. Từ khi trở thành người thực vật đến giờ, đã hơn một năm anh không hút thuốc, phải hút thêm vài hơi mới dần dần thích nghi.

Tô Dao ngồi trên ghế phụ lái, có chút ngượng ngùng nói với Hứa Gia Hải: “Nhà tôi xa lắm, làm phiền anh rồi.”

Hứa Gia Hải cầm vô lăng, từ động tác tới giọng nói đều rất nhẹ nhàng: “Không sao, không phiền.” Anh ta chỉ bị cưỡng chế mà thôi, nếu không đưa cô về sẽ phải ngủ ngoài đường.

Hứa Gia Hải hất cằm chỉ: “Ở kia có đồ ăn nhẹ, cô ăn chút đi.”

Bữa cơm trước đó của Tô Dao là vào buổi trưa, bận đến mức cơm tôi cũng không kịp ăn, sau khi giải cứu, bắt giữ và thẩm vấn thì cũng đến giờ này rồi. Bên trong hộp đóng gói có món sushi tinh xảo, Tô Dao đói chết luôn rồi, nên không khách sáo nổi nữa.

Hứa Gia Hải: “Có ngon không?”

Tô Dao gật đầu: “Ngon lắm, đây là lần đầu tiên tôi được ăn sushi ngon như vậy.”

Hứa Gia Hải mỉm cười, đấy là việc đương nhiên, có người nào đó đã gọi điện tới khách sạn năm sao nào đó để đặt, sao có thể không ngon được chứ?

Hứa Gia Hải: “Lạnh không, tôi có chăn đấy.”

Điều hòa trong xe hơi lạnh, nhưng Tô Dao ngại không muốn làm phiền người khác như vậy: “Không lạnh, cảm ơn.”

Hứa Gia Hải đưa chăn cho Tô Dao: “Không sao, cô cứ đắp đi.”

Tô Dao nhận lấy, sờ thấy chiếc chăn vừa mềm mại vừa sạch sẽ, trên người cô dính đầy bùn đất ở núi Linh Vân, không muốn làm bẩn chăn của người ta, nên không đắp mà đặt nó sang một bên.

Hứa Gia Hải: “Đặc biệt chuẩn bị cho cô đó.”

Nếu thêm chủ ngữ vào câu nói đó thì phải là: “Trần Ngân Hà đặc biệt chuẩn bị cho cô đó.” Hứa Gia Hải cố tình không nói, anh ta có chút hả hê trước đau khổ của người khác.

Người nào đó đã nói rồi, ai đụng vào đồ dùng trên giường của anh sẽ phải làm vợ anh. Hứa Gia Hải và Trần Ngân Hà quen nhau đã mười mấy năm, bắt đầu từ hồi học cấp hai, anh ta thay bạn gái như thay áo vậy mà Trần Ngân Hà đến bây giờ vẫn một thân một mình.

Có rất nhiều cô gái thích Trần Ngân Hà, khi còn đi học cứ dăm ba bữa lại có người tới gửi thư tình cho anh, xinh đẹp đến cỡ nào cũng có, nhưng chưa từng thấy anh động lòng với ai.

Hứa Gia Hải vừa lái xe vừa tiếp tục tìm hiểu tình cảm mà Tô Dao dành cho mình. Tô Dao thích anh ta, đây là điều không còn nghi ngờ gì nữa, cũng giống như mấy cô gái khác trong Cục, cô đã biến anh ta trở thành nam thần.

Hứa Gia Hải tính toán một chút tới khả năng Trần Ngân Hà và Tô Dao ở bên nhau, cuối cùng cũng tính ra, cái tên Trần nào đó sẽ có thể bị chiếm ưu thế.

Điều hòa trong xe hơi thấp, Tô Dao cảm thấy có chút lạnh, nên cầm chiếc chắn trên tay mình đắp lên đùi.

Hứa Gia Hải quay đầu nhìn về phía Tô Dao, sau đó nhìn tới món đồ Trần Ngân Hà thường xuyên dùng trên giường đang nằm trên đùi cô, khẽ nói: “Cô xong rồi, cô bị người ta đóng dấu làm vợ rồi.”

Hứa Gia Hải nói rất nhỏ, Tô Dao không nghe thấy: “Sao cơ?”

Hứa Gia Hải khẽ ho một tiếng: “Không có gì.”

Hứa Gia Hải quay sang nhìn Tô Dao một cái, phát hiện đối phương đang lén nhìn mình, cô thấy anh ta đang nhìn cô liền lập tức tránh tầm mắt ra chỗ khác. Cảnh tượng này sao lại có chút quen mắt thế nhỉ, Hứa Gia Hải hồi tưởng lại một chút, cuối cùng anh ta cũng nhớ ra.

Khi còn học cấp ba, anh ta rất thích hoa khôi trường học ở lớp bên cạnh, ngày nào cũng mua đồ ăn sáng, mua nước để mua chuộc bạn thân của người ta, nghe ngóng sở thích của đối phương, trải qua bao nỗ lực không ngừng, cuối cùng cũng có một ngày hoa khôi trường hẹn anh ta ra sau sân vận động.

Ngày hôm đó, anh ta đã cố ý ngắm vuốt thật đẹp, rồi đến đợi cô ấy ở sân vận động từ rất sớm. Hoa khôi trường đi đến trước mặt anh ta, đỏ mặt đưa cho anh ta một bức thư tình, anh ta còn chưa kịp vui mừng, đã nghe thấy cô gái mà mình thầm yêu e thẹn nói: “Cậu có thể giúp mình gửi thư tình cho bạn thân của cậu là Trần Ngân Hà được không, mình thích cậu ấy rất lâu rồi.”

Đó là lần đầu tiên Hứa Gia Hải thích một cô gái nhiều đến vậy, sau đó trái tim anh ta đã tan nát thành một trăm linh tám mảnh.

Hứa Gia Hải liếc nhìn Tô Dao, thầm nghĩ, có lẽ là trời sinh luân hồi rồi, anh ta cũng phải để Trần Ngân Hà nếm trải một chút cảm giác tan nát trái tim như mình. Anh ta là một người có nguyên tắc, Tô Dao là một cô gái tốt, anh ta không hại đời gái nhà lành, nhưng có thể hại đời Trần Ngân Hà.

Hứa Gia Hải đẩy chiếc kính màu vàng trên sống mũi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, đoan trang lại nghiêm túc như thường ngày trong Cục: “Tôi gọi cuộc điện thoại.”

Tô Dao gật đầu: “Mời anh cứ tự nhiên, Giám đốc Hứa.”

Hứa Gia Hải bấm gọi vào số của Trần Ngân Hà, rồi ấn loa ngoài: “Alo, đội phó Trần.”

Giọng nói của Trần Ngân Hà truyền đến: “Ừm.” Nghe có vẻ rất chán nản.

Hứa Gia Hải: “Đã ngủ chưa?”

Trần Ngân Hà: “Nói tiếng người đi.”

Anh khẽ dừng lại một chút lại nói: “Đưa về rồi à?”

Hứa Gia Hải liếc nhìn Tô Dao một cái, rồi nói vào điện thoại: “Chưa, vẫn đang trên đường.”

“Đội trưởng Tô cô có lạnh không, phía sau vẫn còn áo khoác đó.”

Tô Dao đột ngột bị chuyển hướng vào câu chuyện, khẽ giật mình kéo kéo chiếc chăn trên đùi: “Tôi không lạnh.” Nói xong liền quay đầu nhìn về phía sau, rõ ràng không có thứ gì cả mà.

Hứa Gia Hải hỏi Tô Dao: “Món sushi ổn chứ, tôi đặc biệt đặt nó đó, vì sợ cô đói bụng.”

Trần Ngân Hà nghe rõ mồn một trong điện thoại: “Hứa Gia Hải, cái loại…”

Hứa Gia Hải: “Tôi mở loa ngoài.” Hàm ý chính là xin ngài hãy chú ý dùng từ cho văn minh lịch sự, cho dù nổi điên cũng không thể chửi người.

Trần Ngân Hà: “Cúp máy đây.”

Tô Dao không ngờ món sushi lại do Hứa Gia Hải đặc biệt đặt: “Cảm ơn Giám đốc Hứa, lần sau tôi mời anh ăn cơm nhé.”

Hứa Gia Hải: “Không cần đâu.”

Cách nhà Tô Dao còn một đoạn đường, Hứa Gia Hải chuyển chủ đề sang công việc: “Chiến dịch giải cứu của bọn cô rất thành công, cả hai đều được cứu, sắp tới Cục nhất định sẽ có khen thưởng.”

Tô Dao nhớ tới thời khắc cuối cùng khi Trần Ngân Hà ngăn cản đội bắn tỉa nổ súng với Ôn Lương, nếu không có anh thì hiện tại Ôn Lương đã chết rồi.

“Anh rất thân thiết với Trần Ngân Hà, anh cảm thấy anh ấy là người thế nào?”

Dù không muốn thừa nhận, nhưng Hứa Gia Hải vẫn nói: “Là người rất đáng tin cậy ở thời điểm quan trọng, tuy rằng hầu hết thời gian đều là một tên mất nết.”

Tô Dao gật đầu, biểu thị tán đồng: “Anh ấy có thể sống sót rồi lớn lên quả thật là việc không dễ dàng nhỉ.”

Hứa Gia Hải: “Một vạn lần tán đồng.”

Xe rẽ vào một con đường hẹp, sắp đến nhà của Tô Dao, cuối cùng Hứa Gia Hải vẫn nói: “Món sushi mà cô vừa ăn thực ra là do Trần Ngân Hà đặt.”

Tô Dao: “Có phải anh ấy bỏ độc vào trong rồi không?”

Hứa Gia Hải mỉm cười rồi lại nói: “Vốn dĩ tôi đang ở quán bar, lại bị cậu ấy ép tới để đưa cô về nhà.”

Tô Dao kinh ngạc: “Quán bar?”

Theo hiểu biết của cô, thì người như Hứa Gia Hải chắc chắn sẽ ở nhà đọc sách sau giờ làm việc, hoặc ra ngoài đánh bóng, rồi về nhà tắm rửa và đi ngủ vào đúng mười rưỡi tối.

Hứa Gia Hải không nói nhiều, chỉ dừng xe dưới lầu nhà Tô Dao.

Tô Dao gấp chăn trên đùi lại: “Tôi cầm về giặt đã, lần tới sẽ mang đến phòng Pháp y cho anh.”

Hứa Gia Hải: “Không cần đâu, đồ dùng trên giường đó không phải của tôi.”

Tô Dao cảm thấy lời nói của Hứa Gia Hải có chút kỳ quái, chăn là chăn, sao lại phải nói là đồ dùng trên giường: “Không phải của anh sao?”

Hứa Gia Hải: “Cô giặt xong thì trả lại cho Trần Ngân Hà nhé.”

Tô Dao cầm lấy chiếc chắn, mở cửa xe bước xuống.

Hứa Gia Hải có lòng tốt nhắc nhở cô một câu: “Cẩn thận đừng để bị ăn vạ nhé.”

Tô Dao không mấy hiểu, một chiếc chăn thì có thể ăn vạ cái gì, anh sẽ không bắt cô phải đền anh một chiếc mới đâu nhỉ, cô chỉ đắp trên đùi một chút thôi mà, anh cũng biết cách ăn vạ đó chứ.

Tô Dao trở về nhà, đặt chăn bên cửa sổ, rồi lấy đồ ngủ vào phòng tắm tắm rửa, cô vặn nước rất nhỏ trong lúc tắm. Nhà của cô cách âm không tốt, giờ này có thể gây ảnh hưởng tới giấc ngủ của người khác. Gia đình cô có bốn người, ba mẹ và một người em trai đang học trung học phổ thông nội trú.

“Dao Dao.” Tô Dao nghe thấy âm thanh, liền đáp lại: “Mẹ.”

Triệu Hân Hoa mặc bộ đồ ngủ bước ra khỏi phòng, vừa đi vừa ngáp nói: “Sao lại bận tới giờ này mới về, đã ăn tối chưa, nếu chưa thì trong tủ lạnh có cháo, mẹ hâm nóng lại cho con nhé.”

Tô Dao: “Con ăn rồi.” Cô đã ăn một hộp lớn sushi, bụng sắp phình cả ra đến nơi rồi.

Nghe lời nói của Triệu Hân Hoa, đôi khi đến bản thân Tô Dao cũng không rõ người mẹ này rốt cuộc là quan tâm hay không quan tâm đến cô. Nói là quan tâm, nhưng nửa đêm cô mới về, bọn họ cũng không gọi cho cô lấy một cuộc điện thoại, hoàn toàn không lo lắng về việc liệu cô có hy sinh anh dũng trong khi thực hiện nhiệm vụ hay không. Còn nếu nói không quan tâm sao lại muốn hâm nóng cháo cho cô.

Tô Dao: “Muộn lắm rồi, mẹ mau ngủ đi, nếu đói con sẽ tự tìm đồ để ăn.”

Đột nhiên Triệu Hân Hoa nghĩ ra việc gì đó: “Muộn thế này rồi con về nhà bằng cách nào, xe bus và tàu điện ngầm đều dừng cả rồi, gọi xe thì đắt, cũng phải đến sáu, bảy chục tệ, lần sau lái xe cảnh sát về đỡ mất tiền.”

“Dùng xe công vào việc tư sẽ bị phạt.” Tô Dao nói: “Con không gọi xe, đồng nghiệp lái xe đưa con về.”

Triệu Hân Hoa lập tức không cảm thấy buồn ngủ nữa: “Đồng nghiệp nam hay là đồng nghiệp nữ?”

Tô Dao: “Nam.”

Triệu Hân Hoa: “Muộn thế này rồi còn đưa con về nhà, chắc là có ý với con nhỉ, nói cho mẹ nghe con người cậu ấy thế nào, có nhà không?”

Nói một cách chính xác thì Hứa Gia Hải bị Trần Ngân Hà kéo đến, người đặc biệt đưa cô về nhà không phải Hứa Gia Hải mà là Trần Ngân Hà.

Tô Dao: “Mẹ nghĩ nhiều rồi, con và anh ấy không có gì cả, con mệt cả ngày buồn ngủ lắm rồi, con đi ngủ đây.”

Triệu Hân Hoa: “Con sắp ba mươi rồi đó, sao không vội chút nào thế hả, con gái mà không lấy chồng thì làm gì, hôm qua mẹ đã gặp người bạn cùng bàn hồi cấp một của con, người ta đã có tới ba đứa con rồi, hai người là con trai.”

Tô Dao: “Vậy thì cô ấy thật thảm, ít nhất phải chuẩn bị hai căn nhà, sau này còn phải hầu hạ con dâu ở cữ nữa.”

Triệu Hân Hoa không đồng tình, nói: “Con thì biết cái gì, đó là phúc của nhà người ta nên có khổ đến mấy cũng vẫn thấy ngọt.”

Tô Dao không muốn cãi nhau với Triệu Hân Hoa về vấn đề này: “Mẹ nói đi, có phải lại sắp xếp xem mắt cho con rồi không?”

“Chẳng phải dì con có người bạn làm việc tại Thư viện của Đại học Khoa học và Công nghệ Vân Giang sao, nói muốn giới thiệu cho con một người, là giáo viên Đại học đó, tháng sau con bớt ra một ngày gặp gỡ xem sao.”

“Con thích người có ngoại hình đẹp trai, dáng người cao ráo, có học thức còn gì, lần này chắc chắn sẽ thành.”

Tô Dao: “Không gặp.” Cô nói xong liền đóng cửa lại, nhốt Triệu Hân Hoa đứng cằn nhằn ngoài cửa.

Cái khác không nói, nhưng vấn đề này Triệu Hân Hoa thực sự khá hiểu cô, mẫu đàn ông như vậy tự nhiên sẽ có sức hút đối với cô. Ngoại hình ưa nhìn, dáng người cao ráo, có học thức, Tô Dao nằm trên giường trở mình một cái, đây không phải đang nói đến Trần Ngân Hà hay sao.

Ngoại hình của Trần Ngân Hà có thể nói là hoàn hảo dựa trên quan điểm thẩm mỹ của cô. Tiếc là trên người anh có quá nhiều bí mật, cũng thật nguy hiểm, cơ thể lại yếu đuối, lên giường sẽ bị cô đè nén, không có sức lực đàn ông thì vật lộn sao được.

Tô Dao từ trên giường ngồi dậy, vỗ mạnh lên đầu mình một cái, cô vừa nghĩ cái gì thế không biết, chắc chắn là do hai ngày nay quá mệt mỏi nên thần kinh mới có vấn đề.

Sáng sớm hôm sau, Tô Dao mơ màng mở mắt liền ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt, giống như cam đào xem lẫn với gỗ mun, rất thơm. Không những thơm còn rất nhẹ nhàng và ấm áp, Tô Dao cúi đầu nhìn thấy mình đang ôm chiếc chăn mà Trần Ngân Hà bảo Hứa Gia Hải mang đi cho cô, mùi thơm chính là từ chiếc chăn này phát ra. Người đàn ông này sống còn tinh tế hơn cả một người phụ nữ, Tô Dao ném chiếc chăn sang bên cạnh rồi đứng dậy, dự định trả lại nó cho anh.

Vừa định cho vào máy giặt, Tô Dao liếc nhìn qua vào bảng thành phần, 60% lụa thật, 40% lông cừu, quá quý giá rồi, phải giặt khô nếu không thì phải giặt tay bằng nước lạnh. Tô Dao sợ giặt hỏng sẽ bị Trần Ngân Hà bắt đền nên không dám dùng máy giặt, cô hì hụi giặt tay một lượt rồi phơi ra ngoài ban công.

Khi đến văn phòng Cục Công an thành phố, Tô Dao đã triệu tập mọi người lại mở một cuộc họp: “Đào, gọi điện cho đội phó Trần nhà em, sao còn chưa thấy đến?”

Ngô Thanh Đào nhanh chóng gọi xong: “Đội phó Trần ốm, xin nghỉ rồi ạ.”

Tô Dao nhíu mày: “Ốm thế nào?”

Ngô Thanh Đào: “Không nói ạ.”

Tô Dao không có thời gian lo việc của Trần Ngân Hà, sau cuộc họp cô lại thẩm vấn Ôn Lương và Dương Sơ Mẫn một lần nữa, manh mối thu được cũng gần giống như hôm qua. Ôn Lương khẳng định rằng Dương Sơ Mẫn đã giết Tưởng Chân Chân, còn Dương Sơ Mẫn thì từ chối thừa nhận, nói Tưởng Chân Chân hãm hại cô ta.

Tô Dao dẫn theo người điều tra lại một lượt, từ nhà họ Tưởng đến trường cấp ba số bốn, rồi đến hiện trường vụ án bên bờ sông Vân Giang, bao gồm cả căn nhà gỗ nơi Ôn Lương bắt cóc Dương Sơ Mẫn tới. Không có bằng chứng nào cho thấy Tưởng Chân Chân cố tính hãm hại Dương Sơ Mẫn.

Giang Bất Phàm vừa nhìn vào vật chứng trong tay vừa nói: “Chính Dương Sơ Mẫn đã giết Tưởng Chân Chân, cô ta không chịu thừa nhận chẳng qua là đang giãy giụa với cái chết mà thôi.”

Đương nhiên là Tô Dao cũng hy vọng như vậy, nhưng Tưởng Chân Chân làm thế nào có thể dự đoán được mình sẽ bị Dương Sơ Mẫn giết chết, thật sự không tồn tại cái bẫy hay việc hãm hại nào sao?

Mục đích của Tưởng Chân Chân rất rõ ràng, lợi dụng cái chết của mình để thu hút sự chú ý. Dù sao thì không có gì bắt mắt hơn việc một người được cảnh sát tuyên bố là đã chết lại đột ngột xuất hiện.

Cô ấy đã thành công trong việc nói lên nỗi ấm ức khi bị bạo hành của mình trước mặt cả tỉ người, đồng thời đóng đinh tội giết người cho Dương Sơ Mẫn, lại dùng con dao gấp để cứu mạng Ôn Lương.

Tưởng Chân Chân thực sự là một cô gái thông minh, cô ấy chắc chắn có thể dự đoán được một chuỗi sự việc xảy ra sau đó, Ôn Lương vì muốn bảo vệ cô sẽ nhận lấy mọi tội lỗi. Sự thật là như vậy, Ôn Lương một mực nói rằng mình là chủ mưu, sống chết bênh vực Tưởng Chân Chân.

Tưởng Chân Chân dùng cái chết của chính mình để sắp đặt tình huống, từ đầu đến cuối người cô ấy muốn cứu là Ôn Lương, cô ấy cũng sẽ bênh vực Ôn Lương giống như cách mà Ôn Lương đã bênh vực mình và chắc chắn cô ấy sẽ để lại gì đó.

Tô Dao yêu cầu kiểm tra lại vật chứng là điện thoại của Tưởng Chân Chân một lần nữa, bao gồm cả các tài khoản xã hội, các tệp lưu trữ cùng Email.

Tô dao đứng sau lưng kỹ thuật viên Cung Dương, nhìn anh ấy thao tác trên máy tính: “Không phải đứng tên Tưởng Chân Chân cũng kiểm tra, miễn là có trong điện thoại cô ấy, máy tính nào đã sử dụng đều sẽ có dấu vết, cho dù bị xóa thì cũng không được bỏ qua bất cứ thứ gì.”

Cuộc kiểm tra này quả thực đã tìm ra, phát hiện một email có gắn thêm chương trình định sẵn.

Tô Dao xem xét: “Đó là loại email được gửi tự động, miễn là vượt qua thời gian đã cài đặt trước và không cần nhập mật khẩu phải không?”

Cung Dương gật đầu: “Người nhận là hộp thư công cộng của Cục Công an thành phố, thời gian ngửi gửi ấn định là bảy ngày, ngày mai là ngày thứ bảy rồi.”

Tô Dao nhìn vào màn hình máy tính, Tưởng Chân Chân đã chết, đương nhiên không thể điền được mật khẩu, cứ cho là bọn điều tra ra, thì email mày cũng sẽ được tự động gửi đi vào ngày mai.

Tô Dao: “Mở ra đi.”

Cung Dương thao tác xong, mở email ra.

“Xin chào các chú cảnh sát, khi mọi người nhận được email này thì em đã chết, đương nhiên sẽ tốt hơn nếu mọi người không bao giờ nhận được nó, vì dù sao thì chẳng ai muốn chết cả.”

“Em sợ sau khi mình chết, kẻ sát nhân sẽ bỏ trốn, vì vậy đã viết trước bức thư này hy vọng có thể giúp ích được mọi người trong việc phá án.”

Email có đính kèm một tệp video.

Tô Dao yêu cầu Cung Dương làm một bản sao lưu rồi nhấp mở, Tưởng Chân Chân xuất hiện trong video. Cô ấy vẫn mặc bộ đồng phục học sinh, khung cảnh không phải là căn phòng màu hồng lam mà là bên cạnh khu rừng nhỏ phía sau trường cấp ba số bốn. Vị trí rất khuất, dường như không nhìn thấy người qua lại.

Tưởng Chân Chân nói trước ống kính: “Tất cả đều do em chỉ đạo và lên kế hoạch, không liên quan gì đến Ôn Lương. Trong usb có bằng chứng em phá hỏng camera bên bờ sông, em là người dẫn dắt.”

Khuôn mặt cô gái lộ ra vẻ sợ hãi: “Sớm muộn gì Dương Sơ Mẫn cũng giết em, cô ta là người như vậy, cô ta không phải là người mà là ác quỷ. Nếu em hoặc Ôn Lương chết thì chắc chắn là do cô ta giết.”

Cuối cùng, cô gái trong video nhìn vào ống kính với ánh mắt sâu thẳm, giọng nói nhẹ nhàng và chắc nịch: “Ôn Lương vô tội, xin hãy bảo vệ cậu ấy, làm ơn.”

Sau khi xem đoạn video, Giang Bất Phàm đoán, nói: “Tưởng Chân Chân và Ôn Lương có phải là quan hệ yêu đương không?”

Tô Dao: “Không có bằng chứng cho thấy hai người họ là một đôi.”

Giang Bất Phàm không hiểu: “Vậy tại sao Tưởng Chân Chân lại đối xử tốt với Ôn Lương như vậy?” Cô ấy đã nghĩ ra toàn bộ những cách có thể nghĩ để bảo vệ Ôn Lương. Bảo vệ cậu ta ngay cả khi cô ấy đã chết.

Tô Dao quay đầu nhìn về phía cửa sổ, ánh mặt trời xuyên qua tán lá chiếu tia sáng mịn màng xuống mặt đất. Khi Dương Sơ Mẫn bắt nạt Tưởng Chân Chân, ba mẹ, bạn bè, giáo viên của cô ấy, cả thế giới đều thờ ơ với cô ấy, chỉ có Ôn Lương là người tiến lên, đem đến cho cô ấy sự ấm áp và hy vọng.

Tô Dao hỏi Cung Dương: “Kỹ thuật cần đặt giờ nhập mật khẩu để kiểm soát việc gửi email có khó không?”

“Kỹ thuật không khó, chỉ có điều người bình thường sẽ không nghĩ ra được cách này.” Cung Dương có chút thích thú nhìn vào email: “Cô gái này thật thú vị, vẫn chưa thành niên đúng không, vậy mà đến cái này cũng có thể nghĩ ra.”

Tô Dao đang suy nghĩ điều gì đó, con dao gập màu hồng đính đá của Tưởng Chân Chân cũng rất thú vị. Ngoài ra còn cả công nghệ mã hóa địa chỉ của hacker trong trương trình phát sóng trực tiếp trên núi Linh Vân nữa, tất cả đều không giống với khả năng mà Tưởng Chân Chân có thể sở hữu.

Tô Dao lại một lần nữa điều tra các mối quan hệ xã hội của Tưởng Chân Chân, điều tra tất cả những gì liên quan đến cô ấy, bộ phận điều tra kỹ thuật được phái đi kiểm tra camera giám sát, xem đến sắp hoa cả mắt cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.

Tô Dao thức trắng một đêm, cứ thế cho đến năm giờ sáng hôm sau mới ra khỏi văn phòng, sang phòng nghỉ bên cạnh ngủ bù một giấc, đến lúc thức dậy lại điều tra lại một lượt.

Người bí ẩn đã giúp đỡ Tưởng Chân Chân giống như một người vô hình, không thể điều tra ra bất kỳ manh mối nào cho thấy Tưởng Chân Chân ở cùng anh ta/cô ta. Thậm chí, cho đến hôm nay vẫn chưa có bằng chứng nào xác thực được sự tồn tại của người này. Đến bản thân Tô Dao còn không khỏi nghi ngờ, tự hỏi liệu người này có thực sự tồn tại hay không.

May mà bằng chứng Dương Sơ Mẫn bắt nạt và giết hai Tưởng Chân Chân đầy đủ, chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh, về cơ bản là có thể giao nộp cho toà án.

Về phần lời khai của Dương Sơ Mẫn, cô ta không chịu khai nhận hành vi giết người, thái độ nhận tội kém, có chết cũng không hối cải, tóm lại là mức án sẽ bị tăng nặng.

“Đội trưởng Tô, Dương Sơ Mẫn thay đổi lời khai rồi.” Cảnh sát hình sự Triệu Dương chạy vào văn phòng: “Cô ta thừa nhận chính mình đã đẩy Tưởng Chân Chân xuống sông.”

Tô Dao đứng dậy đi tới phòng thẩm vấn và gặp ba mẹ Dương Sơ Mẫn ở hành lang, đi cùng bọn họ là một Luật sư mặc vest đi giày da.

Lúc này, bà ta trông không còn giống một người phụ nữ mạnh mẽ ở nơi làm việc nữa, mà đang cầm chiếc khăn lụa lau nước mắt: “Đồng chí cảnh sát, tiểu Mẫn không hiểu chuyện, con bé vẫn còn là một đứa trẻ, nó đã biết sai rồi, xin cô đừng ép con bé nữa được không?”

Nét mặt của ba Dương Sơ Mẫn không còn căng thẳng như hôm biết tin Dương Sơ Mẫn bị bắt cóc nữa, mà chỉ muốn giới thiệu bằng được vị Luật sư đứng bên cạnh mình cho Tô Dao. Vị Luật sư này Tô Dao biết, rất nổi tiếng, thu phí cực cao, đã giúp nhiều nghi phạm hình sự giảm án. Dương Sơ Mẫn đổi lời khai là do sau khi gặp vị Luật sư này. Chứng cứ chắc như núi, thay vì sống chết không nhận, không bằng chủ động phối hợp tìm cơ hội sống sót từ góc độ khác.

Tô Dao đến phòng thẩm vấn, cô đứng bên ngoài cửa kính nhìn vào bên trong.

Trong phòng thẩm vấn, Dương Sơ Mẫn vừa khóc lóc vừa kể: “Nhưng không phải là em cố ý, em không ngờ đoạn gỗ đó không chắc chắn, không ngờ bạn ấy có thể rơi xuống sông.”

“Em thực sự không cố ý.”

Quả nhiên, vị Luật sư có năng lực kia muốn bào chữa từ góc độ ngộ sát.

Bên cạnh Dương Sơ Mẫn có một gói giấy rút, thỉnh thoảng lại lấy giấy lau nước mắt, giọng nói của Giang Bất Phàm hơi to, cô ta trông giống một con thỏ run lên vì sợ hãi, như thể đã phải chịu nỗi oan khuất vô cùng to lớn.

“Đều là lỗi tại em, em không nên bắt nạt Chân Chân, không nên phá hỏng chữ khắc trên bàn của bạn ấy, càng không nên đẩy bạn ấy.”

“Thi thể của Chân Chân đã hỏa táng hay chưa, em, em muốn đốt tiền giấy cho bạn ấy, mộ bạn ấy ở đâu, nếu người nhà không muốn mua đất mộ cho bạn ấy thì em có thể nhờ ba mẹ tìm cho bạn ấy một nơi hợp phong thủy, hy vọng kiếp sau bạn ấy có thể đầu thai thật tốt.”

“Gia đình em sẵn sàng bồi thường, bồi thường bao nhiêu cũng được, ba nuôi của bạn ấy hay đánh đập bạn ấy, còn gạ gẫm quấy rối, bạn ấy không thích ba mẹ nuôi của mình, gia đình em có thể nghĩ cách đưa số tiền đó cho Ôn Lương.”

“Về việc Ôn Lương bắt cóc em, em có thể bỏ qua cho cậu ta, em sẽ viết thư tha thứ gửi lên tòa án, như vậy cậu ta có thể được tuyên án mức án nhẹ.”

 ……

Cô ta không ngừng thú nhận tội lỗi, đang cố gắng tìm cách thoát khỏi tội lỗi của chính mình.

Tô Dao chuẩn bị quay lại văn phòng, khi quay đầu lại suýt chút nữa va vào lồng ngực của ai đó, cô lùi ra sau hai bước, nhìn người trước mặt: “Đứng gần thế làm gì?”

Trần Ngân Hà đeo một chiếc khẩu trang màu hồng, rất hợp với chiếc áo sơ mi màu hồng mà anh đang mặc.

Tô Dao: “Anh sao thế, ốm thế nào, còn đeo cả khẩu trang nữa.”

Trần Ngân Hà kéo khẩu trang xuống dưới một chút: “Cảm cúm.”

Tô Dao: “Sao không có chút sức thuyết phục nào thế, thời tiết này mà cũng cảm cúm được à?”

Trần Ngân Hà: “Tắm nước lạnh.”

Tô Dao: “Giọng điệu của anh nghe có vẻ khá tự hào đấy nhỉ.”

Trần Ngân Hà: “Đàn ông đích thực đều sẽ tắm bằng nước lạnh.”

Tô Dao nhìn chằm chằm vào đường viền cổ áo của Trần Ngân Hà, bình thường tên phóng túng này đều sẽ phanh hai hàng cúc ra, mà hôm nay lại cài thật chặt.

Trần Ngân Hà rũ mi nhìn Tô Dao, ánh mắt rơi xuống môi cô, giọng điệu lười biếng lại ra vẻ không đàng hoàng chính trực: “Cô có biết nhìn chằm chằm vào yết hầu của đàn ông chính là một ám chỉ không?”

Tô Dao kìm lại kích động muốn đánh người của bản thân: “Anh không phải bị cảm cúm, cơ thể phát ban rồi sao?”

Trần Ngân Hà kéo khẩu trang lên, hôm qua đi qua đi lại trong bụi cây ở núi Linh Vân, thời tiết lại oi bức, khiến khả năng miễn dịch của anh không thể chống chọi lại được.

“Không phải, là cảm cúm do tắm nước lạnh.”

Tô Dao thật muốn bật cười: “Anh đúng là có chút tự phụ kỳ kỳ quái quái, lại còn đàn ông đích thực đều tắm nước lạnh nữa.”

“Leo núi một chút cũng có thể quăng luôn mình vào bệnh viện, ngài cũng được đó chứ.” Tô Dao vươn tay cởi bỏ khẩu trang của Trần Ngân Hà: “Trời nóng, càng bí bách càng nổi mẩn.”

Ngón tay cô vô tình xoa nhẹ vành tai anh, rõ ràng là ngón tay đem theo sự lạnh lẽo, vậy mà khi rơi xuống da thịt anh lại như có lửa đốt, khiến anh bị bỏng một cái, như thể cả vành tai không còn thuộc về mình nữa rồi.

Yết hầu anh khẽ cuộn, âm thanh cực kỳ mất tự nhiên: “Đừng động tay động chân.”

Tô Dao chẳng hề để ý: “Xin lỗi, không phải cố ý chạm vào anh.”

Nói xong lại vươn tay sờ lên vết mẩn đỏ nhỏ dưới cằm anh: “Tôi còn tưởng chỉ trẻ nhỏ mới có thể nổi kiểu mẩn ngứa này, anh cũng yếu đuối quá rồi đó, bình hoa ạ.”

Bị cô sờ lên vành tai rồi lại đến mặt, Trần Ngân Hà đỏ mặt, cả người co rụt lại phía sau. Tuy rằng trong lòng đang bối rối, nhưng gương mặt lại vẫn bình tĩnh, còn có thể thẳng thẳng tỏ vẻ đào hoa công tử trêu chọc: “Còn chạm vào tôi nữa, tôi sẽ lấy thân để ước hẹn đó.”

Tô Dao sợ tới mức lùi lại phía sau mấy bước, sau đó dừng lại rồi mới nói: “Anh cảm thấy Dương Sơ Mẫn sẽ bị phán thế nào?”

Nó đến vụ án, trông nét mặt Trần Ngân Hà nghiêm túc hơn rất nhiều.

“Cho dù Dương Sơ Mẫn có diễn thế diễn nữa thì cũng không thể được tuyên mức án nhẹ, cô ta bạo hành Tưởng Chân Chân trước mặt cả tỉ người, bản chất quá tệ hại.”

“Về phần Ôn Lương, Tưởng Chân Chân mới là chủ mưu của vụ bắt cóc. Bản thân Ôn Lương cũng là nạn nhân của bạo lực học đường, chưa thành niên, lại được sự tha thứ của con tin Dương Sơ Mẫn, nên sẽ không bị kết án nặng.”

Hai người vừa nói chuyện vừa đi tới đầu dãy hàng lang văng người.

Đột nhiên Tô Dao nói một câu: “Anh có cảm thấy Dương Sơ Mẫn thực sự giết Tưởng Chân Chân không?”

Tô Dao nhìn chằm chằm vào Trần Ngân Hà, ánh mắt quét qua đôi mắt phong lưu, phóng đãng của anh, lại nhớ đến vụ cá cược trước đây của họ. Nếu Dương Sơ Mẫn giết Tưởng Chân Chân, thì cô phải gọi anh một tiếng anh. Còn nếu Dương Sơ Mẫn không sao, thì cô sẽ cắt của anh.

Lúc đầu, anh luôn tìm cách trêu chọc cô, còn đóng gói canh Lê để giúp cô nhuận họng, xấu xa mất nết. Sau đó, anh không còn đề cập tới việc bảo cô gọi mình là anh nữa, như thể đã quên vụ cá cược đó. Có lợi lại không tận dụng chiếm, hoàn toàn không phù hợp với tính cách của anh.

Trần Ngân Hà không trực tiếp trả lời câu hỏi của Tô Dao: “Tôi chỉ tin vào bằng chứng.”

Tô Dao nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết từ khi nào trời lại trở nên âm u thế này, mặt trời bị vùi dưới tầng mây. Nhưng không hoàn toàn ảm đạm, có ánh sáng xuyên qua các đám mây, nghiêng nghiêng chiếu xuống.

Trần Ngân Hà đứng bên cạnh Tô Dao, anh rũ mi nhìn xuống đôi môi cô: “Hay là cô vẫn gọi một tiếng anh đi, nếu không sẽ như thể tôi không hề thắng và Dương Sơ Mẫn không phải là hung thủ vậy.”

Tô Dao quay đầu lại nhìn Trần Ngân Hà: “Anh ở bên ngoài chọc ghẹo phụ nữ, bạn gái anh có biết không?”

Trần Ngân Hà vốn dĩ không muốn giải thích rằng Chu Tiểu Nghiên chỉ là người cung cấp thông tin, không phải bạn gái anh. Cô có thể yêu thầm Hứa Gia Hải, vậy anh có một người bạn gái thì đã làm sao?

Nhưng lời nói ra đến miệng vẫn bị thay đổi: “Cô ta không phải bạn gái tôi.”

Tô Dao nghĩ tới khung cảnh khi lần đầu tiên mình gặp Trần Ngân Hà: “Vậy mà hai người còn tán tỉnh nhau trong công viên nhỏ đó?”

“Là do cô nhìn người bằng ánh mắt thành kiến.” Giọng nói của Trần Ngân Hà nghe ra có chút ấm ức: “Chỉ vì tôi có ngoại hình ưa nhìn, trông có vẻ phong lưu xuất chúng, anh tuấn đa tình, mà cô đã cho tôi là kẻ ăn chơi phóng đãng rồi sao?”

Tô Dao: “Anh không phóng đãng, không phóng đãng mà anh suốt ngày chọc ghẹo tôi làm gì?”

Trần Ngân Hà: “Vậy tôi cũng đâu có chọc ghẹo người khác.”

Tô Dao: “Lẽ nào đây lại là vinh hạnh của tôi sao?”

Trần Ngân Hà: “Vinh hạnh của tôi.”

Đột nhiên anh lại nghiêm túc nói một câu như vậy, khiến Tô Dao không có cách nào tiếp lời. Bầu không khí trở nên yên lặng, cả không gian đều lộ ra vẻ ái muội như có như không.

Trần Ngân Hà sờ nắm trong túi mình cả nửa ngày, rồi lấy ra một nắm kẹo trái cây, cùng chiếc túi giấy màu hồng giống hệt những viên kẹo, đây là do anh chọn ra từ gói kẹo trái cây to.

“Tôi cho cô tất cả kẹo vị đào, đừng báo cáo với Cục trưởng Khương chuyển tôi đi.” Trần Ngân Hà đưa mắt về phía Tô Dao, giọng điệu vừa kéo dài vừa mềm mại: “Được không, sếp?”

– Hết quyển một –

Truyện được edit bởi Thiên Hamho và đăng tải duy nhất tại xiaoliang90.wordpress.com. Hãy like, comment để ủng hộ Editor nhé!  

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 23"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

Tram-2-ke-yeu-menh
Trâm 2: Kẻ Yểu Mệnh
21 Tháng 1, 2024
Khong-tinh-nhat-do-quan-hoa
Không Tỉnh
17 Tháng 5, 2024
nu-than-dai-nhan-lam-khong-duoc-cohet
Nữ Thần Đại Nhân Làm Không Được Convert
26 Tháng 10, 2024
tu-xua-ke-ngoc-luon-khac-phan-dien.jpg
Từ Xưa Kẻ Ngốc Luôn Khắc Phản Diện
22 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online