Rơi Vào Ngân Hà - Chương 22
Chương 22: Đầy trời sao.
“Ầm” một tiếng bầu trời đầy sao từ mái nhà rơi xuống. Ôn Lương đứng giữa căn nhà gỗ, bị bao quanh bởi một mảng ngôi sao. Không phải sao trời thật sự, chúng giống như được cắt từ những tờ giấy phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Không có cảnh bắn máu hay chết chóc như dự đoán, chỉ có một gian phòng đầy ánh sao sáng, tương phản với ánh trăng và ánh đèn trông thật dịu dàng và rực rỡ.
Ôn Lương vươn tay cầm lấy một nắm sao, nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay, cúi đầu nhìn chúng. Nơi này chỉ mình cậu ta và Tưởng Chân Chân biết, bọn họ đã lên kế hoạch sẽ bắt Dương Sơ Mẫn tới đây rồi giết chết cô ta, để cô ta có được cái chết đích đáng.
Họ đã lên kế hoạch cho từng chi tiết, thậm chí bao gồm cả vị trí và góc độ của điện thoại khi phát sóng trực tiếp. Bầu trời sao này không có trong kế hoạch, Ôn Lương cúi đầu nhìn xuống con dao gấp trong tay. Con dao này là do chính tay Tưởng Chân Chân đặt vào tay cậu ta, bảo cậu ta dùng nó để kết thúc tất cả, kết thúc ngục tù trốn nhân gian này.
Chuôi dao màu hồng được khảm một vòng tròn đính những viên đá nhỏ tinh xảo, giúp tô điểm cho những ngôi sao đang rơi và phản chiếu lại ánh sáng rực rỡ của bầu trời. Đây không phải kết thúc của mọi thứ, mà là một khởi đầu mới.
Có lẽ không ai biết ngoài Tưởng Chân Chân, trên cán dao có thiết kế một công tắc nhỏ, công tắc được kích hoạt, khiến cả bầu trời sao rơi xuống.
Ôn Lương ngẩng đầu, bắt được chiếc máy bay giấy màu trắng cuối cùng rơi xuống. Cánh máy bay giấy nhuốm màu ánh sao nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay, trên cánh máy bay có viết một dòng chữ dịu dàng tinh tế: “Hãy thay tớ tiếp tục sống thật tốt nhé.”
Tô Dao thấp giọng nói: “Đặt máy gây nhiễu tín hiệu, cắt đoạn phát sóng trực tiếp, chuẩn bị đột phá của trước!”
Cô vừa nói vừa lặng lẽ dẫn theo người đến cửa, sẵn sàng tìm thời điểm thích hợp để đá tung cánh cửa. Qua khe cửa, Tô Dao nhìn thấy Ôn Lương đứng giữa gian nhà gỗ cúi đầu nhìn xuống tờ giấy trên tay mình, con dao gấp không biết đã rơi xuống đất từ khi nào. Trên người không có một tia sát khí, cả người choáng váng đứng tại chỗ, như thể bị đoạt mất linh hồn.
Lợi dụng Ôn Lương không để ý, Dương Sơ Mẫn dùng chân móc lấy con dao dưới nền đất, mắt thấy sắp đến được tay cô ta, Tô Dao liền ra hiệu cho cấp dưới đang chuẩn bị phá cửa: “Lùi lại.”
Cô hét lên một tiếng vào loa: “Dương Sơ Mẫn!”
Dương Sơ Mẫn rùng mình sợ hãi, co rúm người lại, sợ Ôn Lương phát hiện, nên không dám với lấy con dao trên sàn nữa.
Giang Bất Phàm đứng bên cạnh Tô Dao, hoàn toàn không hiểu: “Chị Tô, sao lại dừng hành động thế?”
Đến anh ấy cùng nhìn ra trên tay Ôn Lương không còn dao nữa, vừa rồi chính là thời cơ tốt nhất để đột phá.
Tô Dao: “Không phải thời cơ tốt nhất, cánh cửa bị khóa từ bên trong, không thể đột ngột phá nó ra khiến kẻ bắt cóc hoảng sợ, như vậy sẽ đe dọa đến tính mạng của con tin.”
Giang Bất Phàm: “Cánh của đó, chị Tô, chị hoàn toàn có thể…”
Tô Dao: “Ngộ nhỡ thì sao, là một mạng người đó, ai có thể gánh được cái ngộ nhỡ ấy?”
Giang Bất Phàm còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị ánh mắt của Tô Dao quét qua, nên không dám lên tiếng. Anh ấy đang muốn nói rằng, cánh của đó đến anh ấy cũng có thể đá bay.
Trần Ngân Hà bước đến bên cạnh Tô Dao, giúp cô điều chỉnh chiếc loa: “Có thể bắt đầu rồi, trông cậy cả vào cô đó, chuyên gia đàm phán.”
Giang Bất Phàm như đứng trong mây mù, không hiểu nổi hai vị đội trưởng đang muốn làm gì, có thể bắt đầu rồi, bắt đầu cái gì? Đội trưởng Tô mạnh nhất là tấn công, có vẻ như không giỏi đàm phán cho lắm. Chờ đã, hai người này không phải hễ gặp mặt là đánh nhau, hễ nói chuyện là cãi cọ hay sao, từ khi nào lại biến thành có sự am hiểu ngầm thế này?
Tô Dao trầm giọng, nói: “Người bên trong, bỏ vũ khí xuống tự bước ra ngoài, thoải mái tự đầu hàng.”
Nghe thấy mấy từ thoải mái đầu hàng, đột nhiên Giang Bất Phàm như đã hiểu ra điều gì đó.
Một lúc sau, “kẹt” một tiếng, cánh cửa gian nhà gỗ nhỏ được mở ra từ bên trong, Ôn Lương bước ra ngoài.
Theo lệnh của Tô Dao, kẻ bắt cóc và con tin đều được đưa đến phòng thẩm vấn và cuộc thẩm vấn bắt đầu ngay trong đêm.
Ôn Lương giải thích toàn bộ quá trình phạm tội của mình.
“Tất cả các đoạn video đều được quay từ trước, tối ngày 14 là em đứng dưới lầu nhà Tưởng Chân Chân dùng chiếc điện thoại mà Tưởng Đại Lâm làm mất để phát sóng trực tiếp, vì muốn dọa đôi ba mẹ nuôi súc sinh của cô ấy.”
“Là em và Chân Chân lên kế hoạch sẵn, chủ ý là của em, camera bên bờ sông là do em phá hỏng trước đó, vì không muốn cảnh sát điều tra ra, bọn em muốn tự tay kết thúc mọi việc.”
Cậu thiếu niên có dáng người gầy gò ngồi trong phòng thẩm vấn với ánh mắt cương nghị: “Không phải gài bẫy, Tưởng Chân Chân không dụ Dương Sơ Mẫn tới giết cô ấy, là Dương Sơ Mẫn cố ý giết người, đoạn video cuối cùng đã ghi lại rõ ràng cảnh Dương Sơ Mẫn giết hại Tưởng Chân Chân.”
Tô Dao tự tay rót một cốc nước cho Ôn Lương rồi đặt trước mặt cậu ta: “Sao hai em lại dự đoán được việc Dương Sơ Mẫn sẽ giết Tưởng Chân Chân, thậm chí còn phá hủy trước camera ở hiện trường vụ án.”
Ôn Lương nhìn xuống cốc nước đang lăn tăn gợn sóng, không lên tiếng. Sau đó, bất kể Tô Dao có hỏi gì, Ôn Lương đều không mở miệng.
Trợ lý Pháp y Tiểu Kỳ đã khám nghiệm qua vết thương, vết thương trên người Ôn Lương không ít hơn là bao so với Tưởng Chân Chân, hầu hết đều là do bị đánh đập mà ra.
Đoạn video mưu sát cộng với những sợi vải quần áo của Dương Sơ Mẫn thu thập được trên ván gỗ đứt gãy tại hiện trường, còn cả Hạ Tiểu Hà làm nhân chứng Dương Sơ Mẫn sát hại Tưởng Chân Chân, bằng chứng đã rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn.
Trong phòng thẩm vấn bên cạnh.
Dương Sơ Mẫn không chịu thừa nhận việc mình giết Tưởng Chân Chân, cô ta vừa khóc vừa hét: “Không phải em, Chân Chân là bạn tốt nhất của em, sao em lại giết bạn ấy chứ, em và bạn ấy cùng lắm chỉ xảy ra một chút mâu thuẫn nhỏ mà thôi.”
Trần Ngân Hà và Ngô Thanh Đào phụ trách thẩm vấn Dương Sơ Mẫn. Trần Ngân Hà dựa lưng vào ghế, có lẽ anh không thích tiếng ồn ào của Dương Sơ Mẫn, nên khẽ cau mày.
Ngô Thanh Đào đã chán ngấy bài này của Dương Sơ Mẫn rồi, cô ấy quay đầu nhìn bộ dạng không muốn lên tiếng của đội phó Trần nhà mình, biết rằng anh đang để cô ấy dẫn đầu cuộc thẩm vấn.
“Cô cũng được quá nhỉ, đã đến bước này rồi mà vẫn còn tình chị em bạn học cho được, bơn bớt lại đi.”
Dương Sơ Mẫn lau nước mắt, tỏ vẻ đáng thương: “Em không giết bạn ấy, không phải em giết, em chỉ khẽ đẩy bạn ấy một cái, không hiểu sao bạn ấy lại rơi xuống sông được.”
Độ tin cậy trong lời nói của Dương Sơ Mẫn cơ bản là không có.
Trần Ngân Hà mở mắt ra liếc nhìn Dương Sơ Mẫn một cái: “Bằng chứng.”
Dương Sơ Mẫn không đưa ra được bằng chứng, cô ta không còn cách nào giả bộ nữa, chớp mắt đã lộ ra vẻ hung ác: “Dù sao thì Ôn Lương cũng bắt cóc em, còn muốn giết em nữa, cậu ta phải vào tù, cậu ta phải chết!”
Ngô Thanh Đào chưa từng thấy ánh mắt nào lạnh lùng như rắn độc trên người một đứa trẻ như vậy, cô ấy rùng mình trong lòng một cái, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng cứng rắn: “Cô vẫn nên lo cho bản thân mình thì hơn, giết người là trọng tội.”
Dương Sơ Mẫn đột nhiên nở nụ cười: “Năm nay em mười bảy tuổi, chưa đủ mười tám, cho dù có giết người thì tòa án cũng không thể kết tội tử hình.”
“Gia đình em có tiền, ba em sẽ mời cho em một Luật sư giỏi nhất nước, nhất thế giới, cùng lắm là vài tháng em sẽ được ra ngoài.”
“Bộp” một tiếng, Dương Sơ Mẫn đưa tay hất đổ cốc nước trước mặt, đại tiểu thư nổi cáu: “Sao lại để em uống loại nước này, đồ rác rưởi, không có mùi vị, em muốn uống loại nước mà mình hay uống, ba em chắc chắn sẽ mang đến đây, ra lấy vào cho em!”
Ngô Thanh Đào thật muốn cầm túi hồ sơ vụ án trước mặt đập vào đầu cái loại này, đang đùa cái gì không biết.
Trần Ngân Hà liếc nhìn Ngô Thanh Đào một cái: “Điện thoại.”
Ngô Thanh Đào: “Dạ?”
Nghĩ đến việc điện thoại di động của Trần Ngân Hà bị rò điện, Ngô Thanh Đào vội vàng lấy điện thoại của mình ra rồi đưa tới.
Trần Ngân Hà nhận lấy lau qua, anh dựa lưng vào ghế, chậm rãi mở một trang web, rồi không ngừng làm mới dữ liệu.
Dương Sơ Mẫn không biết Trần Ngân Hà đang làm gì, trong tiềm thức có chút hoảng sợ, thanh âm hơi run rẩy: “Anh đang làm gì thế?”
“Có biết trong pháp luật có một từ gọi là tuyên án không, tình tiết cụ thể, phán xét cụ thể.” Trần Ngân Hà quơ quơ màn hình điện thoại trước mặt Dương Sơ Mẫn: “Tổng cộng có một tỷ năm nghìn người theo dõi cô bạo hành Tưởng Chân Chân trên sóng trực tiếp.”
Anh nói xong lại chuyển một trang mạng khác: “Đây là một tập hợp dữ liệu thật trên mạng, hai trăm vạn người yêu cầu xử phạt nhẹ nhàng với Ôn Lương, còn năm trăm vạn người yêu cầu xử phạt Dương Sơ Mẫn mức án nặng, cũng chính là cô.”
“Hiện tại con số ấy vẫn đang tăng lên.” Trần Ngân Hà trả lại điện thoại cho Ngô Thanh Đào, lạnh lùng nhìn Dương Sơ Mẫn: “Mấy tháng á, nằm mơ đi.”
“Ngoài việc xem xét việc ảnh hưởng tới xã hội.” Ngô Thanh Đào bổ sung thêm: “Bản án cụ thể cần phải xem xét toàn diện động cơ phạm tội, ác tính chủ quan, tái phạm, có tự đầu thú hay không, tình tiết lập công, có được áp dụng hình phạt nhẹ hoặc giảm nhẹ hay không, cùng thái độ nhận tội của đương sự vân vân, rồi mới quyết định.”
Dương Sơ Mẫn giống như con thú bị nhốt trong lồng, lo lắng gào thét: “Tôi không giết người, tôi không giết Tưởng Chân Chân, là cô ta hãm hại tôi, là cô ta hãm hại tôi!”
Ngô Thanh Đào: “Như thế này chính là thái độ nhận tội không tốt.”
Dương Sơ Mẫn hung tợn nhìn Ngô Thanh Đào: “Số hiệu của chị là bao nhiêu, tôi muốn khiếu nại!”
Cửa phòng thẩm vấn được mở ra một lần nữa, Trần Ngân Hà đứng cạnh cửa nói với Ngô Thanh Đào: “Hỏi xin gia đình nghi phạm một chiếc quần.”
Dương Sơ Mẫn nghĩ đến việc mình đi tiểu trước mặt cả tỉ người, sắc mặt lập tức tái mét.
Ngô Thanh Đào vỗ lên đầu một cái: “Ai ya, đúng rồi, để Dương đại tiểu thư mặc quần ướt sẽ rất khó chịu, cũng là lỗi trong công việc của chúng tôi. Ai ya, ngộ nhỡ bị nhận đơn khiếu nại là ngược đãi thì làm thế nào.”
Cô ấy nói xong liền vội vàng bảo người đi lấy quần cho Dương Sơ Mẫn.
Trần Ngân Hà đóng cửa phòng thẩm vấn lại, cách ly tiếng gào thét của Dương Sơ Mẫn ở phía sau.
“Được lắm.” Tô Dao đi tới, nhìn Trần Ngân Hà: “Anh thật biết cách xúc phạm người khác.”
Trần Ngân Hà: “Nghĩ nhiều rồi, đó là tôi đang chăm sóc kẻ tình nghi.”
“Bên phía Ôn Lương thế nào rồi?”
“Thái độ nhận tội rất tốt, giải thích sự thật về tội danh bắt cóc Dương Sơ Mẫn.” Tô Dao đưa ghi chép thẩm vấn cho Trần Ngân Hà: “Anh có nghĩ rằng Tưởng Chân Chân là do Dương Sơ Mẫn sát hại không?”
Trần Ngân Hà lướt nhìn xong, ngước mắt lên: ” Tôi tin vào bằng chứng.”
Giọng điệu của Tô Dao đem theo chút mỉa mai: “Lẽ nào không phải anh càng tin vào phán đoán chủ quan của bản thân mình hay sao?”
Anh hiểu, cô đang nói đến việc hiện trường giải cứu con tin, anh cướp tai nghe của cô, không cho đội bắn tỉa nổ súng.
Tô Dao dựa vào tường, từ lúc bắt đầu hành động giải cứu đến giờ cô luôn trong trạng thái căng thẳng, tâm trạng vẫn chưa kịp bình tĩnh trở lại. Nếu Trần Ngân Hà thua, nhát dao đó của Ôn Lương giết chết Dương Sơ Mẫn, thì Trần Ngân Hà sẽ xong đời. Sai lầm lớn trong việc ra quyết định đó nằm dưới sự chứng kiến của hơn một tỉ người.
“Sau đó tôi ngẫm nghĩ một chút, chắc hẳn là anh có cơ sở khác để phán đoán, lấy tiền đề từ việc tin tưởng Tưởng Chân Chân sẽ không để Ôn Lương giết chết Dương Sơ Mẫn.” Tô Dao đưa túi vật chứng trên tay cho Trần Ngân Hà: “Con dao gấp này không có bán trên thị trường, những viên đá trên vòng tròn này là đá thật, được định giá ít nhất là năm vạn, tuyệt đối không phải là đồ của Tưởng Chân Chân.”
Tô Dao quay lại nhìn Trần Ngân Hà, nhìn chằm chằm vào mắt anh: “Anh nhận ra con dao này, biết được bên trên có cơ chế ẩn, chắc chắn thứ bật ra không phải là lưỡi dao sắc bén, mà là bầu trời sao.”
Ánh đèn trên hành lang chiếu vào mắt anh, đôi mắt vô cùng tối, như không thấy đáy ấy được ánh đèn chiếu rọi như thể trong đó chứa đựng cả dải ngân hà.
Tô Dao nói một chữ lại dừng lại một chút: “Đúng không, Trần, Ngân, Hà.”
Trần Ngân Hà rũ mi, dải ngân hà sâu thẳm và rực rỡ bị hàng mi che khuất một nửa, khi anh nhìn cô lần nữa, đáy mắt còn lưu lại một chút sự bất cần: “Khi cô gọi tên tôi nghe cũng hay đó chứ, gọi lại một lần nữa đi.”
Tô Dao không để ý tới sự cố chấp của Trần Ngân Hà, bướng bỉnh hỏi: “Anh không muốn nói sao?”
Trần Ngân Hà dựa vào tường, nhìn lên trần nhà phía đỉnh đầu: “Chẳng có gì đáng để nói, tôi chưa từng thấy con dao đó.”
Ngữ điệu của Tô Dao trở nên lạnh lùng, như thể có một bức tường cứng cáp được dựng lên giữa hai người: “Nếu anh không muốn nói tôi sẽ không ép anh.”
Cô việc công giải quyết theo phép công, nhìn anh: “Nếu anh từng nhìn thấy con dao đó, biết được nó không bật ra lưỡi dao và ngăn chặn được đội bắn tỉa một cách hợp lý thì chiến dịch giải cứu sẽ được tính công nhiều nhất cho anh. Còn nếu anh không biết chi tiết về con dao, nó sẽ trở thành một rủi ro vô căn cứ, cái đặt cược là tính mạng của con tin và xác suất chiến thắng là cực kỳ thấp.”
Trần Ngân Hà cúi đầu nghiêm túc lắng nghe lời nói của Tô Dao, anh không hề phản bác, cũng không nói gì cả.
Anh không thành thật, cũng quá nguy hiểm, Tô Dao dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Bí mật trên người anh quá nhiều, trình độ của anh vốn dĩ hơn tôi, tôi không thể sử dụng anh, đợi vụ án kết thúc tôi sẽ báo cáo với Cục trưởng Khương, giúp anh đề nghị chuyển đi.”
“Như vậy tốt cho anh, tốt cho tôi, cũng tốt cả cho mọi người.”
Trần Ngân Hà nghiêng đầu nhìn Tô Dao, hai mắt híp lại: “Cô làm thật đấy à?”
Tô Dao cầm lấy túi vật chứng chuẩn bị rời đi, Trần Ngân Hà lại tiến lên chặn cô lại, kéo dài giọng: “Giận thật rồi sao, sếp?”
“Muốn đuổi tôi đi thật hả?” Anh dùng đôi mắt đẹp đẽ đó nhìn cô, như thể bị nhận nỗi ấm ức vô cùng to lớn: “Một mỹ nam trời có đất không có, độc nhất vô nhị trên thế giới như tôi mà cô lại nỡ sao?”
Tô Dao: “Làm nũng cũng vô dụng.”
Hai giờ sáng, đèn hành lang bật sáng, màn đêm bên ngoài cửa sổ càng lúc càng tối. Tô Dao quay sang nhìn Trần Ngân Hà, anh đứng trước mảng bóng tối vô tận, làn da trắng đến phát sáng, trong mắt như có một tầng ánh sáng mỏng manh chảy ra. Đột nhiên Tô Dao cảm thấy cảnh tượng trước mắt có chút quen thuộc, như thể cô đã nhìn thấy nó ở một nơi rất xa nào đó.
Cô lục lọi trong trí nhớ, cố gắng nghĩ ra chút gì đó. Cô chắc chắn rằng từ nhỏ tới lớn mình không hề bị mất trí nhớ, cũng không mất trí nhớ tạm thời, nhưng cô vẫn không nghĩ ra được. Tô Dao ngước mắt lên nhìn Trần Ngân Hà, có phải cô đã từng gặp anh ở đâu rồi không?